Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3395 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 276
276: gặp gỡ bạch đình.

❊ ❊ ❊

Bình thường đám tiên cũng có người đến đây thu hoạch đá truyền tin mang đi bán kiếm ít tiền tiêu, nên dù là hung địa thì sức hấp dẫn của nơi này vẫn là có.

Dự là có người không quan tâm chuyện vui của thế giới, vẫn ngày ngày vác búa đến nơi này tìm đá.

Bởi vì quá quen với nơi này nên hắn đối với hoàn cảnh xung quanh khác biệt một chút là nhìn ra được.

Sau khi phát hiện ra chút khác thường, hắn không có nghĩ ngợi gì mà bán tin tức này đi.

Người mua cảm thấy giá cả hợp lý, dù chưa biết chắc có phải hay không long kia, nhưng lỡ đâu phải thì sao.

Cuối cùng mới để Bạch Dữ bị người phát hiện.

Lúc tên kia đến gần đã bị Bạch Thụy phát hiện ra, nó lập tức báo cho phụ thân.

Nhưng dù Bạch Dữ đã chạy rất lẹ nhưng vẫn bị đám tiên đuổi theo phía sau.

Bạch Dữ ôm quả trứng không lớn hơn quả bóng bầu dục là bao nhiêu chạy như bị chó đuổi, ấy vậy mà đứa con còn tưởng đang chơi rượt đuổi, hưng phấn phải biết.

"Long kia! Mau dừng lại đánh một trận!!"

"Anh hùng hảo hán ai lại gặp chiến thì bỏ chạy!!"

Bạch Dữ nghe đám tiên gọi ý ới mà muốn phun tào, mặt đen như đít nồi.

Hắn đang cắm đầu chạy thì bỗng nhiên phát hiện phía trước bị người chặn.

Phía sau một đám, bên trái phải cũng có người có ý đồ bao vây hắn, phía trước lại xuất hiện một người.

Không chút chần chừ không suy nghĩ, càng không nhìn kỹ đối phương là ai, Bạch Dữ lập tức vung ta, một cái cửu sắc trải đập về phía trước.

Hắn đã quyết định nếu không đến bước đường cùng sẽ không cùng đám người này đánh nhau.

Ai biết sẽ đưa đến Đại La, Đạo Tổ gì đó, hắn còn chưa đến mức khinh thường trời đất như vậy.

Mà Bạch Đình vốn không nghĩ sẽ tìm thấy người, đối với tình huống chưa có phán đoán đã trực chỉ một cái hư ảnh vuốt rồng, dọa hắn nhảy dựng.

"Đợi đã, đợi..."

Bạch Đình không muốn khiến đối phương nghĩ rằng mình cùng đám người kia giống nhau nên có chút luống cuống tay chân.

Thế nhưng cái vuốt rồng kia không hề tầm thường, nếu hắn không cẩn thận đối đãi sẽ ăn quả đắng.

Trong lúc bối rối, lại thêm đã lâu không động thủ thì càng không biết làm sao mới phải thì hắn đã bị một lực đạo ôn nhu kéo vào lòng, người phía sau còn lựa chọn thay hắn, đối với vuốt rồng phất tay.

"Đừng!"

Bạch Đình ngăn không kịp, trơ mắt nhìn chưởng lực cùng vuốt rồng đập vào nhau.

Thứ trước còn nhanh hơn thứ sau.

Lại nói một cái phất tay của Đạo Tổ, dù nhẹ cỡ nào cái vuốt rồng kia cũng bị đập tan, đến chủ nhân cái vuốt cũng sẽ ăn hành.

Rầm!

Bạch Dữ mở to hai mắt, chỉ kịp nhét quả trứng vào không gian, để mặc cho kình lực còn sót lại kia đánh trúng cửu sắc long lân trên thân hắn, đánh hắn bay về phía sau.

Đùng!

Đám tiên phía sau không kịp phản ứng, nữa lanh lẹ thì né ra hai bên, không lanh lẹ thì bị hắn đập vào, nổ đôm đốm mắt.

"Ầy! Lỡ tay."

Bạch Đình nghe âm thanh chẳng có chút gì hối lỗi từ trên đỉnh đầu truyền xuống mà gân xanh giật giật.

"Ngươi làm bộ cho ai xem! Mau giúp hắn!"

Hắn bực mình thả lại một câu rồi xông về phía Bạch Dữ đã cùng đám tiên đánh lên.

Mặc Diễm sờ sờ cái mũi, mặc kệ uy nghiêm Đạo Tổ thông thả đuổi theo người.

Bạch Đình nhìn một đám người bình thường tao nhã nay lại như lũ vũ phu chỉ biết dùng nắm đấm đấm nhau mà mục trừng khẩu ngốc, không biết nên xuống tay từ chỗ nào.

Cuối cùng hắn chỉ đành dùng thứ pháp tắc ảo diệu nhìn không ra thuộc tính của mình hất bớt đám tiên ở phía xa muốn tham gia náo nhiệt ra ngoài.

Vừa làm chuyện đó hắn vừa lung tung nhìn xem, cuối cùng cũng phát hiện khác lạ.

"Long kia! Garnet đâu!!?"

"Chuột của ngươi đâu!!?"

Hắn hét rất lớn, chỉ sợ tên kia nghe không được.

Cơ mà ngẫm lại Garnet cái tên này khá kỳ quái, lại không biết chuột kia ở đây có dùng cái tên này không nên lại đổi một cái cách nói mà hỏi.

Cũng tại hai tên dỡ hơi kia đến tên của đối phương đều không chịu hỏi.

Bạch Dữ đã cảm thấy có người giúp mình chắn bớt người nhưng hắn không có lập tức tin tưởng đối phương không có ý xấu, chỉ đến khi nghe đối phương hét lên cái tên nghe có vẻ không phù hợp với nơi này kia.

Không phải Bạch Dữ chưa từng nghe nói tên này, ở bên tiểu chuột lâu như vậy, chuyện nên biết hắn vẫn là biết.

Đây là tên của nó, do phụ mẫu đặt, sau khi đến tu chân giới thì không dùng nữa, thế nhưng chuyện của nó hắn đều sẽ nhớ kỹ.

Chỉ là hắn chưa kịp phản ứng tại sao người này có thể biết tên mụ của tiểu chuột thì lại nghe hắn hỏi "chuột của ngươi đâu", hắn đã hiểu người này chính là người đang muốn tìm chuột của hắn.

Có thể biết tên kia, chắc chắn không phải người của tu chân giới.

Nhưng có thể tìm đến đây, chứng tỏ thân phận đối phương không tầm thường.

Haizz...!Cái gì liên quan đến tiểu chút chít kia đều chẳng có gì mà bình thường hết.

Bạch Dữ tìm một cơ hội, rút khỏi cuộc chiến, nhảy đến một khoảng trống an toàn rồi nhìn lại nam nhân đang giúp mình kia.

Đúng là người mà Lang Ngô đã cho hai người họ xem, dù y phục không giống nhưng khuôn mặt cùng mái tóc dài màu trắng bạc như sông sao kia rất đặc biệt, dễ nhận ra.

"Ơ? Sao không đánh nữa???"

Đám tiên thấy hắn ngừng tay thì bất mãn.

Nhưng muốn tiến lên cưỡng ép hắn tiếp tục đánh thì lại bị một nam nhân chặn trước mặt, còn dùng một lại phương thức kỳ quái hất bọn họ ra.

"Ngươi là ai!!?"

"Không đánh thì xê ra, chắn trước mặt người khác là thế nào!!?"

"Nếu còn không thức thời thì đừng trách chúng ta đánh cả ngươi."

Thấy Bạch Đình cứ làm như không nghe thấy mà chắn bọn họ thì muốn động thủ.

"Giải tán đi."

Mặc Diễm sau khi bị người trừng đến nhộn nhạo, cuối cùng cũng chậm rì rì mà bước lên, không quên quét sạch một đám người kích động như châu chấu cỏ xanh.

Nhiều tiên không có đứng gần nhìn rõ dung nhan của hắn thì không nhịn được hít vào một hơi thật sâu, không thể tin được.

"Không Vương!"

"Mẹ ta ơi! Là Không Vương thật kìa!"

"Đến cuối cuộc đời cuối cùng ta cũng được nhìn thấy người thật."

"Còn có, không ngờ chuyện bát nháo này còn lôi đến một thiên vương, còn là tự thân đến."

"Sợ hãi a!"

Bọn họ hoảng loạn khiến đám đầu nóng kia tỉnh táo, ai nấy đều kinh hoàng nhìn Mặc Diễm.

"Giải tán được chưa?".

Đam Mỹ Cổ Đại

Mặc Diễm lạnh mặt phun ra một câu.

Đám người lập tức như ong vỡ tổ, bỏ chạy tán loạn.

Chẳng mấy chốc chỉ còn người phe Không Vương là chưa đi.

Họ nghĩ dù sao mình cũng là người trong thế lực, chiêm ngưỡng chút dung nhan của Vương cũng không quá đáng đúng không.

"Còn không mau chạy về! Tham cái gì mà náo nhiệt!!"

Lục Lang từ phía sau nhanh như chớp đập cho họ mỗi người một cái.

Cái lũ này chính là cầm đầu của đám nóng đầu kia, chứ Không Vương nào có khuyến khích họ đến đây tham gia vụ bát nháo này.

"Vâng vâng!"

Đám người nữa tiếc nuốt nữa hoảng hốt bỏ chạy hết.

Cả một khoảng không chỉ còn có năm người họ còn đứng.

Bạch Đình lúc này mới quay đầu lại nhìn nam nhân vẫn đứng yên phía sau.

Có điều lúc này trong tay hắn còn ôm một quả trứng rồng màu hoàng kim sáng chói mắt, quả trứng còn không ngừng nhảy nhót muốn rời khỏi tay hắn..

Bình thường đám tiên cũng có người đến đây thu hoạch đá truyền tin mang đi bán kiếm ít tiền tiêu, nên dù là hung địa thì sức hấp dẫn của nơi này vẫn là có.

Dự là có người không quan tâm chuyện vui của thế giới, vẫn ngày ngày vác búa đến nơi này tìm đá.

Bởi vì quá quen với nơi này nên hắn đối với hoàn cảnh xung quanh khác biệt một chút là nhìn ra được.

Sau khi phát hiện ra chút khác thường, hắn không có nghĩ ngợi gì mà bán tin tức này đi.

Người mua cảm thấy giá cả hợp lý, dù chưa biết chắc có phải hay không long kia, nhưng lỡ đâu phải thì sao.

Cuối cùng mới để Bạch Dữ bị người phát hiện.

Lúc tên kia đến gần đã bị Bạch Thụy phát hiện ra, nó lập tức báo cho phụ thân.

Nhưng dù Bạch Dữ đã chạy rất lẹ nhưng vẫn bị đám tiên đuổi theo phía sau.

Bạch Dữ ôm quả trứng không lớn hơn quả bóng bầu dục là bao nhiêu chạy như bị chó đuổi, ấy vậy mà đứa con còn tưởng đang chơi rượt đuổi, hưng phấn phải biết.

"Long kia! Mau dừng lại đánh một trận!!"

"Anh hùng hảo hán ai lại gặp chiến thì bỏ chạy!!"

Bạch Dữ nghe đám tiên gọi ý ới mà muốn phun tào, mặt đen như đít nồi.

Hắn đang cắm đầu chạy thì bỗng nhiên phát hiện phía trước bị người chặn.

Phía sau một đám, bên trái phải cũng có người có ý đồ bao vây hắn, phía trước lại xuất hiện một người.

Không chút chần chừ không suy nghĩ, càng không nhìn kỹ đối phương là ai, Bạch Dữ lập tức vung ta, một cái cửu sắc trải đập về phía trước.

Hắn đã quyết định nếu không đến bước đường cùng sẽ không cùng đám người này đánh nhau.

Ai biết sẽ đưa đến Đại La, Đạo Tổ gì đó, hắn còn chưa đến mức khinh thường trời đất như vậy.

Mà Bạch Đình vốn không nghĩ sẽ tìm thấy người, đối với tình huống chưa có phán đoán đã trực chỉ một cái hư ảnh vuốt rồng, dọa hắn nhảy dựng.

"Đợi đã, đợi..."

Bạch Đình không muốn khiến đối phương nghĩ rằng mình cùng đám người kia giống nhau nên có chút luống cuống tay chân.

Thế nhưng cái vuốt rồng kia không hề tầm thường, nếu hắn không cẩn thận đối đãi sẽ ăn quả đắng.

Trong lúc bối rối, lại thêm đã lâu không động thủ thì càng không biết làm sao mới phải thì hắn đã bị một lực đạo ôn nhu kéo vào lòng, người phía sau còn lựa chọn thay hắn, đối với vuốt rồng phất tay.

"Đừng!"

Bạch Đình ngăn không kịp, trơ mắt nhìn chưởng lực cùng vuốt rồng đập vào nhau.

Thứ trước còn nhanh hơn thứ sau.

Lại nói một cái phất tay của Đạo Tổ, dù nhẹ cỡ nào cái vuốt rồng kia cũng bị đập tan, đến chủ nhân cái vuốt cũng sẽ ăn hành.

Rầm!

Bạch Dữ mở to hai mắt, chỉ kịp nhét quả trứng vào không gian, để mặc cho kình lực còn sót lại kia đánh trúng cửu sắc long lân trên thân hắn, đánh hắn bay về phía sau.

Đùng!

Đám tiên phía sau không kịp phản ứng, nữa lanh lẹ thì né ra hai bên, không lanh lẹ thì bị hắn đập vào, nổ đôm đốm mắt.

"Ầy! Lỡ tay."

Bạch Đình nghe âm thanh chẳng có chút gì hối lỗi từ trên đỉnh đầu truyền xuống mà gân xanh giật giật.

"Ngươi làm bộ cho ai xem! Mau giúp hắn!"

Hắn bực mình thả lại một câu rồi xông về phía Bạch Dữ đã cùng đám tiên đánh lên.

Mặc Diễm sờ sờ cái mũi, mặc kệ uy nghiêm Đạo Tổ thông thả đuổi theo người.

Bạch Đình nhìn một đám người bình thường tao nhã nay lại như lũ vũ phu chỉ biết dùng nắm đấm đấm nhau mà mục trừng khẩu ngốc, không biết nên xuống tay từ chỗ nào.

Cuối cùng hắn chỉ đành dùng thứ pháp tắc ảo diệu nhìn không ra thuộc tính của mình hất bớt đám tiên ở phía xa muốn tham gia náo nhiệt ra ngoài.

Vừa làm chuyện đó hắn vừa lung tung nhìn xem, cuối cùng cũng phát hiện khác lạ.

"Long kia! Garnet đâu!!?"

"Chuột của ngươi đâu!!?"

Hắn hét rất lớn, chỉ sợ tên kia nghe không được.

Cơ mà ngẫm lại Garnet cái tên này khá kỳ quái, lại không biết chuột kia ở đây có dùng cái tên này không nên lại đổi một cái cách nói mà hỏi.

Cũng tại hai tên dỡ hơi kia đến tên của đối phương đều không chịu hỏi.

Bạch Dữ đã cảm thấy có người giúp mình chắn bớt người nhưng hắn không có lập tức tin tưởng đối phương không có ý xấu, chỉ đến khi nghe đối phương hét lên cái tên nghe có vẻ không phù hợp với nơi này kia.

Không phải Bạch Dữ chưa từng nghe nói tên này, ở bên tiểu chuột lâu như vậy, chuyện nên biết hắn vẫn là biết.

Đây là tên của nó, do phụ mẫu đặt, sau khi đến tu chân giới thì không dùng nữa, thế nhưng chuyện của nó hắn đều sẽ nhớ kỹ.

Chỉ là hắn chưa kịp phản ứng tại sao người này có thể biết tên mụ của tiểu chuột thì lại nghe hắn hỏi "chuột của ngươi đâu", hắn đã hiểu người này chính là người đang muốn tìm chuột của hắn.

Có thể biết tên kia, chắc chắn không phải người của tu chân giới.

Nhưng có thể tìm đến đây, chứng tỏ thân phận đối phương không tầm thường.

Haizz...!Cái gì liên quan đến tiểu chút chít kia đều chẳng có gì mà bình thường hết.

Bạch Dữ tìm một cơ hội, rút khỏi cuộc chiến, nhảy đến một khoảng trống an toàn rồi nhìn lại nam nhân đang giúp mình kia.

Đúng là người mà Lang Ngô đã cho hai người họ xem, dù y phục không giống nhưng khuôn mặt cùng mái tóc dài màu trắng bạc như sông sao kia rất đặc biệt, dễ nhận ra.

"Ơ? Sao không đánh nữa???"

Đám tiên thấy hắn ngừng tay thì bất mãn.

Nhưng muốn tiến lên cưỡng ép hắn tiếp tục đánh thì lại bị một nam nhân chặn trước mặt, còn dùng một lại phương thức kỳ quái hất bọn họ ra.

"Ngươi là ai!!?"

"Không đánh thì xê ra, chắn trước mặt người khác là thế nào!!?"

"Nếu còn không thức thời thì đừng trách chúng ta đánh cả ngươi."

Thấy Bạch Đình cứ làm như không nghe thấy mà chắn bọn họ thì muốn động thủ.

"Giải tán đi."

Mặc Diễm sau khi bị người trừng đến nhộn nhạo, cuối cùng cũng chậm rì rì mà bước lên, không quên quét sạch một đám người kích động như châu chấu cỏ xanh.

Nhiều tiên không có đứng gần nhìn rõ dung nhan của hắn thì không nhịn được hít vào một hơi thật sâu, không thể tin được.

"Không Vương!"

"Mẹ ta ơi! Là Không Vương thật kìa!"

"Đến cuối cuộc đời cuối cùng ta cũng được nhìn thấy người thật."

"Còn có, không ngờ chuyện bát nháo này còn lôi đến một thiên vương, còn là tự thân đến."

"Sợ hãi a!"

Bọn họ hoảng loạn khiến đám đầu nóng kia tỉnh táo, ai nấy đều kinh hoàng nhìn Mặc Diễm.

"Giải tán được chưa?".

Đam Mỹ Cổ Đại

Mặc Diễm lạnh mặt phun ra một câu.

Đám người lập tức như ong vỡ tổ, bỏ chạy tán loạn.

Chẳng mấy chốc chỉ còn người phe Không Vương là chưa đi.

Họ nghĩ dù sao mình cũng là người trong thế lực, chiêm ngưỡng chút dung nhan của Vương cũng không quá đáng đúng không.

"Còn không mau chạy về! Tham cái gì mà náo nhiệt!!"

Lục Lang từ phía sau nhanh như chớp đập cho họ mỗi người một cái.

Cái lũ này chính là cầm đầu của đám nóng đầu kia, chứ Không Vương nào có khuyến khích họ đến đây tham gia vụ bát nháo này.

"Vâng vâng!"

Đám người nữa tiếc nuốt nữa hoảng hốt bỏ chạy hết.

Cả một khoảng không chỉ còn có năm người họ còn đứng.

Bạch Đình lúc này mới quay đầu lại nhìn nam nhân vẫn đứng yên phía sau.

Có điều lúc này trong tay hắn còn ôm một quả trứng rồng màu hoàng kim sáng chói mắt, quả trứng còn không ngừng nhảy nhót muốn rời khỏi tay hắn..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »