Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 291
291: chém hắn là được.

❊ ❊ ❊

Bạch Đình bị hắn nhìn đến hốt hoảng.

Cuối cùng lại cúi đầu không nói gì, giống như không dám đối mặt với hắn.

Biểu hiện của Bạch Dữ và Bạch Đình quá đáng ngờ khiến cho đám người cảm thấy không đúng, nhưng lại không thể lên tiếng làm rõ.

Mặc Diễm cũng nhìn Bạch Đình.

"Đến lúc này rồi.

Thiên đạo có ý gì, Tà Vương lại làm sao, làm sao để giải quyết chuyện này ta không muốn biết.

Ta chỉ muốn biết, chuyện này có ảnh hưởng thế nào đối với Bạch Cửu.

Tà Vương như vậy rốt cuộc đối với nó là tốt hay xấu? Nếu cứ bỏ mặc như vậy không làm gì, kết quả sẽ thế nào?"

Bạch Dữ câu câu chữ chữ đều gõ vào lòng Bạch Đình, khiến hắn càng thêm hoảng hốt, nhưng thật lâu cũng không biết nói làm sao.

Những người xung quanh bị khí tức của Bạch Dữ chấn nhiếp, không dám nói chen.

Chỉ có Bạch Thụy cảm nhận được tâm tình của hắn, cũng không sợ hắn mà lại gần hắn cọ cọ an ủi.

Giữa lúc không khí căng thẳng như này, Bạch Dữ lại vươn tay ra.

Từ trong tay hắn xuất hiện một thanh kiếm trông thật giản dị, màu sắc thâm trầm nhưng khí tức lại khiến cho người ta nhìn vào tim đập thình thịch mà dời mắt đi.

"Dữ..."

Cốc Mẫn Nguyệt vừa muốn nói gì thì Bạch Dữ đã vung tay lên, chém một nhát vào không trung.

Xẹt!

Rẹttttt...

Không trung bị thanh kiếm trong tay hắn cắt ra một vết rách rợn người.

Sau đó lấy một tốc độ cực nhanh đổi hướng, tỏa định Mặc Diễm.

Lưỡi kiếm lóe lên quang mang sắc lạnh cùng khí tức khiến người chết khiếp, cứ vậy mà hướng về Mặc Diễm, giống như một cái chớp mắt sau đó hai người sẽ lao vào đánh nhau vậy.

"Ngươi có biết thanh kiếm này là gì không?"

Bạch Dữ từ đầu chí cuối đều không rời mắt khỏi Bạch Đình, lúc nói lời này cũng vậy.

Thế nhưng hành động, thái độ của hắn đối với một vị thiên vương như Mặc Diễm lại rất không đúng.

Vậy mà Mặc Diễm lại xem như không thấy, chỉ giống Bạch Dữ, nhìn Bạch Đình.

Bạch Đình từ lúc hắn chỉ kiếm về phía Mặc Diễm đã ngẩng phắt đầu lên, muốn nói gì lại bị câu hỏi của hắn chặn họng.

Hắn nhìn về phía thanh kiếm kia, trong mắt đều là mê mang.

"Thanh kiếm này là một thanh thiên binh."

Bạch Dữ đưa mắt nhìn trời nhàn nhạt nói.

Tóc trắng bay phần phật, áo bào cũng bị khí tức quanh thân hắn thổi tung lên, cuộn trào không ngừng.

"Thiên trong hai chữ thiên binh này chính là thiên trong hai chữ thiên vương."

Hắn đè nặng hai chữ thiên vương, dọa người cực kỳ.

"Mỗi một thiên vương sau khi thân tử đạo tiêu không hề biến mất khỏi hỗn độn mà hóa thành một thanh thiên binh.

Ngươi hiểu không?"

Bạch Dữ cười cười nhìn Bạch Đình, mặc cho mặt hắn trắng bệch vẫn hỏi hắn có hiểu không.

Lời này của hắn thật sự khiến người chấn động, đến cả bản thân Mặc Diễm cũng không nhịn được mà dời mắt khỏi Bạch Đình, nhìn thanh kiếm đang chĩa vào hắn kia.

Mũi kiếm lúc này như bị khiêu khích, lập tức vang lên âm thanh ong ong, khí thế như bùng nổ, không chút khiếp sợ chống lại hắn.

Đám người xung quanh lại bị khí tức này chấn cho lùi về sau mấy bước, bàng hoàng không thôi.

"Hung địa Diệt Vương...!Là có thể diệt vương hay không không ai biết.

Nhưng lại chứa không biết bao nhiêu thanh thiên binh...!Trở thành phần thưởng cho người xứng đáng khi có thể bước vào tận cùng của hung địa Diệt Vương.

Vậy ngươi nói xem, ta nắm trong tay thanh thiên binh này, có giết được Không Vương không?"

"Bạch Dữ ngươi..."

Bạch Đình nghe mà sợ run tim, muốn khuyên hắn đừng làm bậy, cũng không nghĩ tới hắn có điều khiển nổi thanh thiên binh như lời hắn nói này không.

Nhưng Bạch Dữ lại nhắc nhở hắn.

"Ngươi có thể yên tâm là ta có thể hoàn toàn phát huy được sức mạnh của kiếm này.

Đảm bảo đủ sức giết được Không Vương.

Cho hắn đi trải nghiệm làm một thanh thiên binh mới trong kho thiên binh kia."

Cách hắn nói thật hài hước, nhưng chẳng có ai cười nổi.

"Ngươi đừng dọa người nữa."

Bạch Đình bị ép đến phát điên, cuối cùng cũng nhận ra ý đồ của Bạch Dữ.

Hắn trừng mắt nhìn Bạch Dữ, lại giống như buông xuôi: "Ngươi muốn biết cái gì thì ta sẽ nói cho ngươi nghe."

"Ngươi nói đúng.

Căn nguyên chưa diệt, dù là ai cũng không giết được Tà Vương.

Không, phải nói là, mất đi một Tà Vương cũng sẽ có một kẻ khác thay thế hắn, khiến cho hỗn độn này chìm trong bóng tối, những mặt đen tối nhất, đố kỵ, không cam lòng, sợ hãi, nghèo nàn, sợ chết...!Tất cả sẽ bành chướng trong lòng mỗi sinh mệnh."

Hắn nắm chặt tay, hít một hơi thật sâu mới nói được hết lời.

"Vậy Bạch Cửu đang làm gì?"

Bạch Dữ chỉ quan tâm cái này.

"Nuốt chửng bóng tối, không để cho nó bành chướng đến bức lấn áp cả ánh sáng."

Bạch Đình nhìn hắn, chẳng sợ người khác trợn to mắt không tin được vẫn nói ra.

Hắn nhìn Bạch Dữ, nhìn xem đối phương sẽ giận dữ cỡ nào khi biết điều này, thế nhưng không...!Cái gì cũng không có, khiến Bạch Đình kinh ngạc.

Biểu hiện trên mặt Bạch Dữ thật bình tĩnh, giống như đã nghi ngờ từ trước, hắn cũng lắm chỉ chứng thực suy nghĩ này trong lòng Bạch Dữ thôi.

Nhưng người khác lại không bình tĩnh được như vậy.

"Làm sao có thể???"

Cốc Mẫn Nguyệt không thể chấp nhận nổi mà hét lên.

"Làm sao ngươi biết?"

Bạch Dữ nhìn hắn.

Lời nói là nghi ngờ, nhưng biểu hiện lại không giống.

"Ta không biết.

Trước đây thật lâu ta đều không biết tính nghiêm trọng của chuyện này.

Những việc thiên đạo sắp xếp, ta cùng lắm chỉ là một quân cờ trên bàn cờ mà thôi."

Bạch Đình không có bi ai, rất bình thản mà nói.

"Tình huống như bây giờ ta cũng không hiểu rõ.

Thế nhưng ngươi có thể yên tâm, thiên đạo làm tất cả cũng vì tinh không hỗn độn này nhưng nếu Bạch Cửu chết, tất cả cũng hết.

Nên hắn dù làm cái gì cũng sẽ bảo vệ tính mạng cho nó."

"Nó thành công, mọi người đều sống.

Nó chết, đến thiên đạo cũng tiêu tan."

Câu sau so với câu trước lại nặng tựa ngàn cân, khiến người khác rùng mình.

"Hiện tại như thế kia, là nói nó cũng không có chiếm thế thượng phong trong cuộc đấu đá này chứ gì?"

Bạch Dữ chĩa kiếm chỉ về hướng Tà Vương đang hoành hành mà hỏi.

Bạch Đình đờ đẫn một chút.

Nói thật, đến cả hắn cũng không rõ.

Nhưng hắn cảm thấy tình hình này rất xấu, vậy nên hắn gật đầu.

Hắn nghĩ, dù Bạch Dữ có biết vậy thì cũng không thể làm gì...

Thế mà Bạch Dữ lại tiếp tục làm hắn kinh ngạc.

"Vậy ta chém hắn, đánh tan sương đen trên người hắn.

Dù không thể gi3t chết căn nguyên cũng sẽ làm ảnh hưởng đến căn nguyên, khiến nó tổn thương, không thể mượn sức để chiến thắng Bạch Cửu trong trận chiến này."

Bạch Dữ không phải đang hỏi ý kiến của ai, hắn là đang nói cho họ biết việc hắn muốn làm hiện tại.

"Trông coi nó."

Hắn hất Bạch Thụy về phía Cốc Mẫn Nguyệt, nháy mắt đã biến mất khỏi tường thành.

"U u u!!"

Bạch Thụy lần đầu bị đối xử như vậy, nó run lên không ngừng bày tỏ thái độ nhưng lại không dám chạy khỏi tay Cốc Mẫn Nguyệt.

"Đừng cho phụ thân ngươi thêm lo lắng, ngoan."

Nàng ôm nó trong lòng, cũng không khuyên phụ thân nó câu nào.

Trên tường thành chỉ còn bà và Bạch Đình, những người khác đều đã lần lượt chạy theo Bạch Dữ.

Họ biết hắn đi đâu, chỉ là đuổi theo phương hướng kia chứ không theo sau được hắn.

Hắn đi quá nhanh.

Dù vì bất cứ lý do gì, chuyện này cũng không thể để cho mình hắn gánh vác.

Lúc đám người tới nơi chỉ kịp nhìn thấy Bạch Dữ dùng thanh kiếm kia, rạch một đường trên kết giới do ba vị thiên vương hợp lực dựng lên, rồi chui vào.

Họ đến bên ngoài kết giới thì nó đã khép lại.

...................................................................

Bạch Đình bị hắn nhìn đến hốt hoảng.

Cuối cùng lại cúi đầu không nói gì, giống như không dám đối mặt với hắn.

Biểu hiện của Bạch Dữ và Bạch Đình quá đáng ngờ khiến cho đám người cảm thấy không đúng, nhưng lại không thể lên tiếng làm rõ.

Mặc Diễm cũng nhìn Bạch Đình.

"Đến lúc này rồi.

Thiên đạo có ý gì, Tà Vương lại làm sao, làm sao để giải quyết chuyện này ta không muốn biết.

Ta chỉ muốn biết, chuyện này có ảnh hưởng thế nào đối với Bạch Cửu.

Tà Vương như vậy rốt cuộc đối với nó là tốt hay xấu? Nếu cứ bỏ mặc như vậy không làm gì, kết quả sẽ thế nào?"

Bạch Dữ câu câu chữ chữ đều gõ vào lòng Bạch Đình, khiến hắn càng thêm hoảng hốt, nhưng thật lâu cũng không biết nói làm sao.

Những người xung quanh bị khí tức của Bạch Dữ chấn nhiếp, không dám nói chen.

Chỉ có Bạch Thụy cảm nhận được tâm tình của hắn, cũng không sợ hắn mà lại gần hắn cọ cọ an ủi.

Giữa lúc không khí căng thẳng như này, Bạch Dữ lại vươn tay ra.

Từ trong tay hắn xuất hiện một thanh kiếm trông thật giản dị, màu sắc thâm trầm nhưng khí tức lại khiến cho người ta nhìn vào tim đập thình thịch mà dời mắt đi.

"Dữ..."

Cốc Mẫn Nguyệt vừa muốn nói gì thì Bạch Dữ đã vung tay lên, chém một nhát vào không trung.

Xẹt!

Rẹttttt...

Không trung bị thanh kiếm trong tay hắn cắt ra một vết rách rợn người.

Sau đó lấy một tốc độ cực nhanh đổi hướng, tỏa định Mặc Diễm.

Lưỡi kiếm lóe lên quang mang sắc lạnh cùng khí tức khiến người chết khiếp, cứ vậy mà hướng về Mặc Diễm, giống như một cái chớp mắt sau đó hai người sẽ lao vào đánh nhau vậy.

"Ngươi có biết thanh kiếm này là gì không?"

Bạch Dữ từ đầu chí cuối đều không rời mắt khỏi Bạch Đình, lúc nói lời này cũng vậy.

Thế nhưng hành động, thái độ của hắn đối với một vị thiên vương như Mặc Diễm lại rất không đúng.

Vậy mà Mặc Diễm lại xem như không thấy, chỉ giống Bạch Dữ, nhìn Bạch Đình.

Bạch Đình từ lúc hắn chỉ kiếm về phía Mặc Diễm đã ngẩng phắt đầu lên, muốn nói gì lại bị câu hỏi của hắn chặn họng.

Hắn nhìn về phía thanh kiếm kia, trong mắt đều là mê mang.

"Thanh kiếm này là một thanh thiên binh."

Bạch Dữ đưa mắt nhìn trời nhàn nhạt nói.

Tóc trắng bay phần phật, áo bào cũng bị khí tức quanh thân hắn thổi tung lên, cuộn trào không ngừng.

"Thiên trong hai chữ thiên binh này chính là thiên trong hai chữ thiên vương."

Hắn đè nặng hai chữ thiên vương, dọa người cực kỳ.

"Mỗi một thiên vương sau khi thân tử đạo tiêu không hề biến mất khỏi hỗn độn mà hóa thành một thanh thiên binh.

Ngươi hiểu không?"

Bạch Dữ cười cười nhìn Bạch Đình, mặc cho mặt hắn trắng bệch vẫn hỏi hắn có hiểu không.

Lời này của hắn thật sự khiến người chấn động, đến cả bản thân Mặc Diễm cũng không nhịn được mà dời mắt khỏi Bạch Đình, nhìn thanh kiếm đang chĩa vào hắn kia.

Mũi kiếm lúc này như bị khiêu khích, lập tức vang lên âm thanh ong ong, khí thế như bùng nổ, không chút khiếp sợ chống lại hắn.

Đám người xung quanh lại bị khí tức này chấn cho lùi về sau mấy bước, bàng hoàng không thôi.

"Hung địa Diệt Vương...!Là có thể diệt vương hay không không ai biết.

Nhưng lại chứa không biết bao nhiêu thanh thiên binh...!Trở thành phần thưởng cho người xứng đáng khi có thể bước vào tận cùng của hung địa Diệt Vương.

Vậy ngươi nói xem, ta nắm trong tay thanh thiên binh này, có giết được Không Vương không?"

"Bạch Dữ ngươi..."

Bạch Đình nghe mà sợ run tim, muốn khuyên hắn đừng làm bậy, cũng không nghĩ tới hắn có điều khiển nổi thanh thiên binh như lời hắn nói này không.

Nhưng Bạch Dữ lại nhắc nhở hắn.

"Ngươi có thể yên tâm là ta có thể hoàn toàn phát huy được sức mạnh của kiếm này.

Đảm bảo đủ sức giết được Không Vương.

Cho hắn đi trải nghiệm làm một thanh thiên binh mới trong kho thiên binh kia."

Cách hắn nói thật hài hước, nhưng chẳng có ai cười nổi.

"Ngươi đừng dọa người nữa."

Bạch Đình bị ép đến phát điên, cuối cùng cũng nhận ra ý đồ của Bạch Dữ.

Hắn trừng mắt nhìn Bạch Dữ, lại giống như buông xuôi: "Ngươi muốn biết cái gì thì ta sẽ nói cho ngươi nghe."

"Ngươi nói đúng.

Căn nguyên chưa diệt, dù là ai cũng không giết được Tà Vương.

Không, phải nói là, mất đi một Tà Vương cũng sẽ có một kẻ khác thay thế hắn, khiến cho hỗn độn này chìm trong bóng tối, những mặt đen tối nhất, đố kỵ, không cam lòng, sợ hãi, nghèo nàn, sợ chết...!Tất cả sẽ bành chướng trong lòng mỗi sinh mệnh."

Hắn nắm chặt tay, hít một hơi thật sâu mới nói được hết lời.

"Vậy Bạch Cửu đang làm gì?"

Bạch Dữ chỉ quan tâm cái này.

"Nuốt chửng bóng tối, không để cho nó bành chướng đến bức lấn áp cả ánh sáng."

Bạch Đình nhìn hắn, chẳng sợ người khác trợn to mắt không tin được vẫn nói ra.

Hắn nhìn Bạch Dữ, nhìn xem đối phương sẽ giận dữ cỡ nào khi biết điều này, thế nhưng không...!Cái gì cũng không có, khiến Bạch Đình kinh ngạc.

Biểu hiện trên mặt Bạch Dữ thật bình tĩnh, giống như đã nghi ngờ từ trước, hắn cũng lắm chỉ chứng thực suy nghĩ này trong lòng Bạch Dữ thôi.

Nhưng người khác lại không bình tĩnh được như vậy.

"Làm sao có thể???"

Cốc Mẫn Nguyệt không thể chấp nhận nổi mà hét lên.

"Làm sao ngươi biết?"

Bạch Dữ nhìn hắn.

Lời nói là nghi ngờ, nhưng biểu hiện lại không giống.

"Ta không biết.

Trước đây thật lâu ta đều không biết tính nghiêm trọng của chuyện này.

Những việc thiên đạo sắp xếp, ta cùng lắm chỉ là một quân cờ trên bàn cờ mà thôi."

Bạch Đình không có bi ai, rất bình thản mà nói.

"Tình huống như bây giờ ta cũng không hiểu rõ.

Thế nhưng ngươi có thể yên tâm, thiên đạo làm tất cả cũng vì tinh không hỗn độn này nhưng nếu Bạch Cửu chết, tất cả cũng hết.

Nên hắn dù làm cái gì cũng sẽ bảo vệ tính mạng cho nó."

"Nó thành công, mọi người đều sống.

Nó chết, đến thiên đạo cũng tiêu tan."

Câu sau so với câu trước lại nặng tựa ngàn cân, khiến người khác rùng mình.

"Hiện tại như thế kia, là nói nó cũng không có chiếm thế thượng phong trong cuộc đấu đá này chứ gì?"

Bạch Dữ chĩa kiếm chỉ về hướng Tà Vương đang hoành hành mà hỏi.

Bạch Đình đờ đẫn một chút.

Nói thật, đến cả hắn cũng không rõ.

Nhưng hắn cảm thấy tình hình này rất xấu, vậy nên hắn gật đầu.

Hắn nghĩ, dù Bạch Dữ có biết vậy thì cũng không thể làm gì...

Thế mà Bạch Dữ lại tiếp tục làm hắn kinh ngạc.

"Vậy ta chém hắn, đánh tan sương đen trên người hắn.

Dù không thể gi3t chết căn nguyên cũng sẽ làm ảnh hưởng đến căn nguyên, khiến nó tổn thương, không thể mượn sức để chiến thắng Bạch Cửu trong trận chiến này."

Bạch Dữ không phải đang hỏi ý kiến của ai, hắn là đang nói cho họ biết việc hắn muốn làm hiện tại.

"Trông coi nó."

Hắn hất Bạch Thụy về phía Cốc Mẫn Nguyệt, nháy mắt đã biến mất khỏi tường thành.

"U u u!!"

Bạch Thụy lần đầu bị đối xử như vậy, nó run lên không ngừng bày tỏ thái độ nhưng lại không dám chạy khỏi tay Cốc Mẫn Nguyệt.

"Đừng cho phụ thân ngươi thêm lo lắng, ngoan."

Nàng ôm nó trong lòng, cũng không khuyên phụ thân nó câu nào.

Trên tường thành chỉ còn bà và Bạch Đình, những người khác đều đã lần lượt chạy theo Bạch Dữ.

Họ biết hắn đi đâu, chỉ là đuổi theo phương hướng kia chứ không theo sau được hắn.

Hắn đi quá nhanh.

Dù vì bất cứ lý do gì, chuyện này cũng không thể để cho mình hắn gánh vác.

Lúc đám người tới nơi chỉ kịp nhìn thấy Bạch Dữ dùng thanh kiếm kia, rạch một đường trên kết giới do ba vị thiên vương hợp lực dựng lên, rồi chui vào.

Họ đến bên ngoài kết giới thì nó đã khép lại.

...................................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »