Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3428 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 264
264: lôi kiếp phi thăng.

❊ ❊ ❊

Bạch Dữ lảo đảo đạp chân xuống đỉnh độ kiếp, nhìn tiểu chuột nhỏ đến mức khó thấy ngồi ở đó, lúc nghe hắn gọi thì giật mình quay đầu lại.

Đùng!

Thời điểm chạm vào đôi mắt nhỏ lúng liếng ướt át kia, tim hắn như bị ai đó mạnh mẽ đụng mạnh một cái, trước mắt tràn ngập những hình ảnh hỗn loạn mà quen thuộc...

Có thời điểm tiểu chuột mới đến tu chân giới, rớt lên đầu hắn.

Có hắn mặt lạnh dạy nó tu luyện, cùng nó chơi đùa, cùng nó nằm trên một cái giường.

Có nó đau thương lại quật cường hỏi hắn có thể làm đạo lữ nó không.

Có hắn cùng nó làm chuyện cá nước thân mật.

Cùng nhau độ kiếp.

Cùng nhau chạy trốn.

Cũng nhau...

Thật nhiều cùng nhau...

Còn có không cùng nhau...!Nguy hiểm...!Chia xa...!Nhớ thương...

Tất cả như một thước phim lướt qua, đánh mạnh vào tim hắn.

Lôi kéo thứ hắn sợ hãi nhất.

Sợ hãi mất đi tiểu chuột.

Sợ hãi không thể nhìn thấy nó nữa.

"Chít..."

Dữ Dữ...

Ầm ầm ầm!

Tiếng gọi mềm nhũn từ tận đáy lòng phá tan ảo cảnh chân thật cùng những sợ hãi bất an tồn đọng trong tâm khảm.

Đùng đùng đùng!!

Hai người cùng lúc đưa mắt nhìn lên bầu trời vốn đang sáng rực vì có một ông trăng thật to nay lại sấm chớp đùng đùng, mây đen cuồn cuộn cùng uy áp như che trời lấp biển.

Còn có những tiếng kinh hô không ngừng vang lên...!Nhưng hai người bên trên đỉnh núi đã không để ý được nữa, trong mắt họ chỉ còn có nhau.

"Tiểu chút chít, lại đây."

Âm thanh nam tính quen thuộc rõ ràng lại tràn ngập tình cảm nhộn nhạo kéo về tâm trí hoảng hốt của Bạch Cửu.

Nó dời mắt khỏi bầu trời, dời đến trên thân ảnh không được chỉnh tề của ai kia.

Thời điểm chạm đến đôi mắt kia, nó cảm thấy bản thân như muốn chết chìm trong đó.

Nó không biết thời điểm nào bản thân cử động, chỉ biết đến lúc được đôi bàn tay to rộng, an toàn ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của nó đến ấm áp nó mới giật mình tỉnh lại.

"Chít chít..."

Từng hạt từng *** *** *** trong suốt không ngừng từ đôi mắt đen tròn xoe của nó rơi ra, rớt xuống lòng bàn tay nam nhân mà như rớt vào tim hắn, khiến nó lủng lỗ chỗ, đau lòng muốn chết.

"Đừng khóc.

Không phải đã nói không được đi một mình sao?"

Nam nhân bất lực lại hờn giận vừa giúp nó li3m đi nước mắt vừa khiển trách.

"Chít chít..."

Không phải ta muốn đi đâu...!Bạch Dữ, ta không muốn rời khỏi ngươi đâu...!Ta tìm ngươi thật khổ...

Tiểu chuột khóc đến thương tâm, không ngừng biện bạch trong lòng.

Bạch Dữ hôn lên miệng nhỏ của nó, lại hôn lên bụng nhỏ căng tròn của nó, không nói gì nữa.

Không phải Bạch Dữ muốn trách nó.

Hắn biết tất cả là do tâm ma kiếp quấy nhiễu, nhưng hắn sợ hãi không thể không phát ti3t tâm tình.

Tâm ma của tiểu chuột là nơi nó sinh ra.

Tại sao nó lại xuất hiện ở đây độ tâm ma là vì đây là nơi nó đến.

Tâm ma của hắn cũng là ở đây.

Hắn kháng cự nơi này là vì đây là nơi nó đến, hắn sợ nơi này mang tiểu chuột của hắn đi.

May mắn...!May mắn trong lòng tiểu chuột có hắn, bởi vì hắn mà phá được tâm ma.

May mắn nó đang ở đây, đem hắn từ tâm ma kiếp trở về.

Thành cũng ở đây, bại cũng ở đây.

Đỉnh độ kiếp cuồn cuộn lôi điện, không dứt mà đổ ào ào xuống nơi này, nhấn chìm hai thân ảnh đơn bạc.

Ở dưới thiên đạo bọn họ thật nhỏ bé, nhưng chỉ cần tâm họ hướng về nhau, thiên đạo cô đơn cũng phải ganh tỵ.

Vậy thì cứ ganh tỵ đi.

Dù sao họ cũng sẽ đi cùng nhau.

Ầm ầm long long long...

Cốc Mẫn Nguyệt đếm không hết số lôi điện đã đổ xuống, tim nàng đã sắp nhảy ra khỏi lòng đến nơi rồi.

Mắt nàng không ngừng hướng về trung tâm của cột lôi điện, hy vọng nhìn thấy bóng dáng nàng mong nhớ, nhưng tiếc rằng lôi điện quá dày, nàng nhìn không thấy.

Cả Long Giới như sôi trào, phạm vi lôi kiếp thật kinh người, ai nấy đều cố gắng tránh xa phạm vi lôi kiếp, khiếp sợ mà nhìn vào bên trong.

Đây là lôi kiếp phi thăng sao?

Như vậy ai có thể sống nổi?

Họ bàng hoàng sợ hãi lại không biết rằng, không chỉ Long Giới, toàn bộ đại lục đều trở lên âm trầm.

Dù họ nhìn không tới mây đen cuồn cuộn, thế nhưng áp lực như có như không đè nặng đỉnh đầu.

Có người không hiểu ra sao mà vẫn tiếp tục làm chuyện của mình.

Có người tu vi cao thâm lại đã cảm nhận được biến hóa trong đó, ngẩng đầu nhìn trời.

Trên một ngọn không sơn, Mâu Mân không nhìn bầu trời mà giống như muốn xuyên qua bầu trời nhìn đến khoảng không vô tận.

"Mâu Mân, có chuyện gì vậy?"

Mộc Tâm Vi đến bên cạnh hắn, bất an hỏi.

"Họ đang độ kiếp phi thăng rồi."

Hắn ôm nàng vào lòng, nhìn trời cảm thán.

Mộc Tâm Vi giật mình một cái.

"Hy vọng họ có thể thành công vượt qua."

...

Giữa thác lôi điện to chục trượng, một con bạch long cuộn mình bao bộc một tiểu chuột nhỏ bé ở giữa, ngửa đầu rống lớn.

Hống!!!

Ầm ầm ầm!!!

Đáp lại tiếng rống là thật nhiều lôi điện đập xuống, tư thái giống như không thể gi3t chết bọn họ thì không ngừng khiến người sợ hãi kinh hô lên.

Lôi kiếp phi thăng không phải lôi kiếp bình thường, họ không thể chơi chiêu giống như trước đây mà chỉ có thể dùng tự thân đi chịu đựng, dùng lôi điện đi tẩy rửa cốt cách, kinh mạch...!Cho đến tinh thần hải.

Tất cả đều phải tẩy.

Đừng nghĩ đó chỉ là thử thách của thiên đạo, thực chất muốn đến một thiên địa cấp bậc cao hơn yêu cầu đối với tu vi và nhục thể là không giống bình thường, nếu không sẽ không chịu được áp lực của thiên địa nơi đó.

Bạch Dữ chỉ có thể tận lực giảm bớt gánh nặng cho Bạch Cửu, không thể che chở hết.

Hắn để nó dùng kết giới chắn trên đầu mình, xem như rèn luyện tinh thần lực, cũng không xem là dùng ngoại lực.

Nhưng nếu để nó dùng cái thân thể bé nhỏ còn đang mang thai kia hứng chịu...!Tim hắn chịu không nổi.

Hình dạng hiện tại của hai người trông giống như bạch long ngậm châu, châu chính là tiểu chuột được hắn bảo vệ ở giữa, nhất định không chịu thả ra.

Người ngoài nhìn vào thì thấy họ chẳng khác gì đang rửa tội, thực chất trải qua từng đạo lôi điện, nhục thân của họ đều được tôi luyện, trở nên mạnh mẽ hơn, có thêm nhiều năng lực đến độ kiếp.

Dữ Dữ...

Đừng lo cho ta.

Hắn kiên định như vậy, bảo hộ nó cả đoạn đường tu luyện khổ sở này.

Bùm!

Ầm vang!

Cả đám người trố mắt nhìn kết giới chứa những hình ảnh sơn thủy như thật kia bao trùm bên ngoài thân bạch long, giúp hắn cản trở lôi điện vẫn đang đập xuống.

Bạch Cửu!

Ta chỉ có thể chịu đựng được một chút.

Nó không hề quên gì hay là cậy mạnh, nhưng độ kiếp phi thăng không phải chỉ có mình hắn, hai người hợp sức, cơ hội thành công sẽ cao hơn.

Quả nhiên, chưa được một phần ba chung trà đạo kết giới kia đã bị lôi điện đánh cho tiêu biến.

Nhưng trong khoảng thời gian đó Bạch Dữ lại có đủ cơ hội để khôi phục, tiếp tục đón đỡ lôi kiếp.

Hai người đều tu sĩ có thiên phú nghịch thiên, năng lực không hề đơn giản, nhìn bên ngoài thì trông thật hung hiểm, nhưng chỉ cần biết cách phối hợp, lôi kiếp phi thăng cũng không phải là không thể chống đỡ.

Mà theo thời gian dần trôi qua, long thân của Bạch Dữ càng thêm sáng bóng, tỏa ra cửu sắc quang mang.

Bình phong kết giới của Bạch Cửu lại càng thêm đầy đủ, ngưng hình thực chất.

"Không sao nữa rồi."

Bạch Thương nhìn tình hình này, thở ra một hơi nhẹ nhỏm.

Dù lôi kiếp chưa tan nhưng không đến nổi khó khăn không thể vượt qua nữa.

Chỉ cần còn một tia sự sống cũng sẽ là nhất phi trùng thiên..

Bạch Dữ lảo đảo đạp chân xuống đỉnh độ kiếp, nhìn tiểu chuột nhỏ đến mức khó thấy ngồi ở đó, lúc nghe hắn gọi thì giật mình quay đầu lại.

Đùng!

Thời điểm chạm vào đôi mắt nhỏ lúng liếng ướt át kia, tim hắn như bị ai đó mạnh mẽ đụng mạnh một cái, trước mắt tràn ngập những hình ảnh hỗn loạn mà quen thuộc...

Có thời điểm tiểu chuột mới đến tu chân giới, rớt lên đầu hắn.

Có hắn mặt lạnh dạy nó tu luyện, cùng nó chơi đùa, cùng nó nằm trên một cái giường.

Có nó đau thương lại quật cường hỏi hắn có thể làm đạo lữ nó không.

Có hắn cùng nó làm chuyện cá nước thân mật.

Cùng nhau độ kiếp.

Cùng nhau chạy trốn.

Cũng nhau...

Thật nhiều cùng nhau...

Còn có không cùng nhau...!Nguy hiểm...!Chia xa...!Nhớ thương...

Tất cả như một thước phim lướt qua, đánh mạnh vào tim hắn.

Lôi kéo thứ hắn sợ hãi nhất.

Sợ hãi mất đi tiểu chuột.

Sợ hãi không thể nhìn thấy nó nữa.

"Chít..."

Dữ Dữ...

Ầm ầm ầm!

Tiếng gọi mềm nhũn từ tận đáy lòng phá tan ảo cảnh chân thật cùng những sợ hãi bất an tồn đọng trong tâm khảm.

Đùng đùng đùng!!

Hai người cùng lúc đưa mắt nhìn lên bầu trời vốn đang sáng rực vì có một ông trăng thật to nay lại sấm chớp đùng đùng, mây đen cuồn cuộn cùng uy áp như che trời lấp biển.

Còn có những tiếng kinh hô không ngừng vang lên...!Nhưng hai người bên trên đỉnh núi đã không để ý được nữa, trong mắt họ chỉ còn có nhau.

"Tiểu chút chít, lại đây."

Âm thanh nam tính quen thuộc rõ ràng lại tràn ngập tình cảm nhộn nhạo kéo về tâm trí hoảng hốt của Bạch Cửu.

Nó dời mắt khỏi bầu trời, dời đến trên thân ảnh không được chỉnh tề của ai kia.

Thời điểm chạm đến đôi mắt kia, nó cảm thấy bản thân như muốn chết chìm trong đó.

Nó không biết thời điểm nào bản thân cử động, chỉ biết đến lúc được đôi bàn tay to rộng, an toàn ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của nó đến ấm áp nó mới giật mình tỉnh lại.

"Chít chít..."

Từng hạt từng *** *** *** trong suốt không ngừng từ đôi mắt đen tròn xoe của nó rơi ra, rớt xuống lòng bàn tay nam nhân mà như rớt vào tim hắn, khiến nó lủng lỗ chỗ, đau lòng muốn chết.

"Đừng khóc.

Không phải đã nói không được đi một mình sao?"

Nam nhân bất lực lại hờn giận vừa giúp nó li3m đi nước mắt vừa khiển trách.

"Chít chít..."

Không phải ta muốn đi đâu...!Bạch Dữ, ta không muốn rời khỏi ngươi đâu...!Ta tìm ngươi thật khổ...

Tiểu chuột khóc đến thương tâm, không ngừng biện bạch trong lòng.

Bạch Dữ hôn lên miệng nhỏ của nó, lại hôn lên bụng nhỏ căng tròn của nó, không nói gì nữa.

Không phải Bạch Dữ muốn trách nó.

Hắn biết tất cả là do tâm ma kiếp quấy nhiễu, nhưng hắn sợ hãi không thể không phát ti3t tâm tình.

Tâm ma của tiểu chuột là nơi nó sinh ra.

Tại sao nó lại xuất hiện ở đây độ tâm ma là vì đây là nơi nó đến.

Tâm ma của hắn cũng là ở đây.

Hắn kháng cự nơi này là vì đây là nơi nó đến, hắn sợ nơi này mang tiểu chuột của hắn đi.

May mắn...!May mắn trong lòng tiểu chuột có hắn, bởi vì hắn mà phá được tâm ma.

May mắn nó đang ở đây, đem hắn từ tâm ma kiếp trở về.

Thành cũng ở đây, bại cũng ở đây.

Đỉnh độ kiếp cuồn cuộn lôi điện, không dứt mà đổ ào ào xuống nơi này, nhấn chìm hai thân ảnh đơn bạc.

Ở dưới thiên đạo bọn họ thật nhỏ bé, nhưng chỉ cần tâm họ hướng về nhau, thiên đạo cô đơn cũng phải ganh tỵ.

Vậy thì cứ ganh tỵ đi.

Dù sao họ cũng sẽ đi cùng nhau.

Ầm ầm long long long...

Cốc Mẫn Nguyệt đếm không hết số lôi điện đã đổ xuống, tim nàng đã sắp nhảy ra khỏi lòng đến nơi rồi.

Mắt nàng không ngừng hướng về trung tâm của cột lôi điện, hy vọng nhìn thấy bóng dáng nàng mong nhớ, nhưng tiếc rằng lôi điện quá dày, nàng nhìn không thấy.

Cả Long Giới như sôi trào, phạm vi lôi kiếp thật kinh người, ai nấy đều cố gắng tránh xa phạm vi lôi kiếp, khiếp sợ mà nhìn vào bên trong.

Đây là lôi kiếp phi thăng sao?

Như vậy ai có thể sống nổi?

Họ bàng hoàng sợ hãi lại không biết rằng, không chỉ Long Giới, toàn bộ đại lục đều trở lên âm trầm.

Dù họ nhìn không tới mây đen cuồn cuộn, thế nhưng áp lực như có như không đè nặng đỉnh đầu.

Có người không hiểu ra sao mà vẫn tiếp tục làm chuyện của mình.

Có người tu vi cao thâm lại đã cảm nhận được biến hóa trong đó, ngẩng đầu nhìn trời.

Trên một ngọn không sơn, Mâu Mân không nhìn bầu trời mà giống như muốn xuyên qua bầu trời nhìn đến khoảng không vô tận.

"Mâu Mân, có chuyện gì vậy?"

Mộc Tâm Vi đến bên cạnh hắn, bất an hỏi.

"Họ đang độ kiếp phi thăng rồi."

Hắn ôm nàng vào lòng, nhìn trời cảm thán.

Mộc Tâm Vi giật mình một cái.

"Hy vọng họ có thể thành công vượt qua."

...

Giữa thác lôi điện to chục trượng, một con bạch long cuộn mình bao bộc một tiểu chuột nhỏ bé ở giữa, ngửa đầu rống lớn.

Hống!!!

Ầm ầm ầm!!!

Đáp lại tiếng rống là thật nhiều lôi điện đập xuống, tư thái giống như không thể gi3t chết bọn họ thì không ngừng khiến người sợ hãi kinh hô lên.

Lôi kiếp phi thăng không phải lôi kiếp bình thường, họ không thể chơi chiêu giống như trước đây mà chỉ có thể dùng tự thân đi chịu đựng, dùng lôi điện đi tẩy rửa cốt cách, kinh mạch...!Cho đến tinh thần hải.

Tất cả đều phải tẩy.

Đừng nghĩ đó chỉ là thử thách của thiên đạo, thực chất muốn đến một thiên địa cấp bậc cao hơn yêu cầu đối với tu vi và nhục thể là không giống bình thường, nếu không sẽ không chịu được áp lực của thiên địa nơi đó.

Bạch Dữ chỉ có thể tận lực giảm bớt gánh nặng cho Bạch Cửu, không thể che chở hết.

Hắn để nó dùng kết giới chắn trên đầu mình, xem như rèn luyện tinh thần lực, cũng không xem là dùng ngoại lực.

Nhưng nếu để nó dùng cái thân thể bé nhỏ còn đang mang thai kia hứng chịu...!Tim hắn chịu không nổi.

Hình dạng hiện tại của hai người trông giống như bạch long ngậm châu, châu chính là tiểu chuột được hắn bảo vệ ở giữa, nhất định không chịu thả ra.

Người ngoài nhìn vào thì thấy họ chẳng khác gì đang rửa tội, thực chất trải qua từng đạo lôi điện, nhục thân của họ đều được tôi luyện, trở nên mạnh mẽ hơn, có thêm nhiều năng lực đến độ kiếp.

Dữ Dữ...

Đừng lo cho ta.

Hắn kiên định như vậy, bảo hộ nó cả đoạn đường tu luyện khổ sở này.

Bùm!

Ầm vang!

Cả đám người trố mắt nhìn kết giới chứa những hình ảnh sơn thủy như thật kia bao trùm bên ngoài thân bạch long, giúp hắn cản trở lôi điện vẫn đang đập xuống.

Bạch Cửu!

Ta chỉ có thể chịu đựng được một chút.

Nó không hề quên gì hay là cậy mạnh, nhưng độ kiếp phi thăng không phải chỉ có mình hắn, hai người hợp sức, cơ hội thành công sẽ cao hơn.

Quả nhiên, chưa được một phần ba chung trà đạo kết giới kia đã bị lôi điện đánh cho tiêu biến.

Nhưng trong khoảng thời gian đó Bạch Dữ lại có đủ cơ hội để khôi phục, tiếp tục đón đỡ lôi kiếp.

Hai người đều tu sĩ có thiên phú nghịch thiên, năng lực không hề đơn giản, nhìn bên ngoài thì trông thật hung hiểm, nhưng chỉ cần biết cách phối hợp, lôi kiếp phi thăng cũng không phải là không thể chống đỡ.

Mà theo thời gian dần trôi qua, long thân của Bạch Dữ càng thêm sáng bóng, tỏa ra cửu sắc quang mang.

Bình phong kết giới của Bạch Cửu lại càng thêm đầy đủ, ngưng hình thực chất.

"Không sao nữa rồi."

Bạch Thương nhìn tình hình này, thở ra một hơi nhẹ nhỏm.

Dù lôi kiếp chưa tan nhưng không đến nổi khó khăn không thể vượt qua nữa.

Chỉ cần còn một tia sự sống cũng sẽ là nhất phi trùng thiên..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »