Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3472 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 255
255: chuẩn bị bế quan.

❊ ❊ ❊

Từ Cốc sơn đi ra, Bạch Cửu vẫn bị hắn một đường bế đi, trên tay tung tung một mảnh ngọc hình dạng giống như nữa hình thái cực màu sắc đỏ rực như máu, ở dưới ánh mặt trời phát ra quang mang cực kỳ xinh đẹp.

Lão bà từ gọi nó là ngọc hỏa phượng hoàng, là tổ truyền của nhà bà, cực kỳ trân quý, đến đứa con gái là Cốc Tâm Hối bà cũng chưa cho.

Nhưng có lẽ là chưa kịp đưa, hiện tại đưa cho Bạch Cửu chắc là nghĩ nó đã cứu Cốc Tâm Hối.

Có điều lúc bà đưa cũng không nói vì nguyên nhân gì mà đưa, chỉ là đưa vậy thôi.

Bạch Cửu không có từ chối nên lúc này mới có thứ cho nó tung tung chơi.

"Nghe đâu thứ này là do tâm huyết có chứa tâm hỏa của phượng hoàng rơi xuống tạo nên, đeo trên người có thể bảo vệ tâm mạch, đốt cháy tâm ma."

Nó vừa tung vừa hí hửng giảng cho nam nhân nghe lai lịch của thứ này.

"Thiên địa dùng tròn thể hiện sự viên mãn, có khi vẫn còn một mảnh nữa cùng nó hợp lại."

Miết miết mảnh ngọc, nó híp mắt nói.

"Ừm."

Bạch Dữ tùy ý đáp lời, ở trên không trung lướt đi thật nhanh, mang tiểu chuột trở lại Đan thành.

"Chúng ta sẽ về Long Giới sau khi làm xong chuyện sao?"

Nó cất mảnh ngọc vào giới chỉ chứ không hề đeo lên cổ, bởi vì nó vẫn còn đeo mảnh nghịch lân của Bạch Dữ, không muốn cho thứ khác chen vào chiếm chỗ.

"Không, chúng ta đến nơi khác."

Hắn nhàn nhạt đáp.

Hắn đã chọn được nơi thích hợp cho mình tu luyện.

Còn về tiểu chuột...!Không cần lo nó không có chỗ tu luyện.

"Cũng phải nói cho mẫu thân, phụ thân một câu chứ."

Bạch Cửu nhắc nhở hắn.

"Gửi thư."

Hắn đáp.

Bạch Cửu không hỏi nữa, đặt đầu áp má lên đầu hắn, thả hết trọng lượng cơ thể lên người hắn, để hắn mang mình đi.

...

Bọn họ đến Cốc gia chỉ vẻn vẹn có ba ngày, ba ngày này Tạ Thanh cũng hợp lực với Thiên Tâm Các tìm đủ số dược liệu họ cần.

Họ đến đột ngột, lấy dược liệu rồi đi luôn, cũng không có gặp Cốc Duyệt.

Cốc Duyệt còn nghĩ hai người họ không muốn gặp hắn.

Nhưng hắn nghĩ nhiều thôi, có việc trên người nên họ không muốn trì hoãn lâu, ai biết được lại xảy ra chuyện nữa.

Thật sự không nói, họ đi dứt khoát như vậy, không hề làm bộ làm tịch chút nào khiếp cho nhiều người không kịp làm gì, tránh được rất nhiều chuyện không đâu.

Hai người trở lại Huyền Dữ Sâm Lâm, cũng không ở lại đó mà chọn một nơi khác thích hợp hơn, chếch về phía tây Đan thành một chút.

Trước khi đi Bạch Cửu có để lại cho phụ tử Thái Viên một phần tinh thạch cực phẩm.

Mộc Tâm Vi kể cho Bạch Cửu nghe đám môn phái kia đã đánh đến mỏ tinh thạch, nhưng vì để cho họ không thể ăn hết một mình nên nàng đã phát tán tin này ra.

Dù những tông môn chính phái nhị cấp không ăn lại thì vẫn còn ma môn, ít nhiều cũng quậy banh cái nồi này lên.

Những cũng vì vậy mà một khu lớn trên bản đồ đại lục bị tẩy sạch âm sát chi khí, đây xem như là tiến triển vượt bậc trong mấy chục năm gần đây.1

Bạch Cửu dùng đầu ngón chân cũng biết đám người sẽ tự hô hào tâng bốc bản thân lên cho xem.

Nhưng đó cũng không phải chuyện họ phải quan tâm, sau khi ổn định nơi ở tại một sơn cốc gần Đồ Lâm sơn mạch biên giới trông cực kỳ hẻo lánh, ít dấu chân người rồi Bạch Cửu bắt đầu luyện đan.

Trong thời gian Bạch Cửu hai người đi Đan thành thì Mâu Mân dưới sự chăm sóc của Mộc Tâm Vi đã tỉnh lại.

Thế nhưng cả người hắn đều bị phong tỏa cứng ngắt, không thể động tay động chân gì được.

Có một điều tốt là quan hệ của hai người lại triển biến thành một tình trạng vi diệu hơn, tự nhiên hơn, giống như đã tỏ rõ tâm ý, không cần ngượng ngập nữa.

Dựa theo phương pháp họ định ra, nhiều lắm cũng chỉ khiến cho Mâu Mân có thể hoàn mỹ dung hợp huyết mạch trong người, không để lại tai họa ngầm kia nữa chứ không thể khiến hắn trở lại như xưa.

Mâu Mân cũng không có ý định đó nên không phản đối gì cả.

Bạch Cửu từng có hỏi Mộc Tâm Vi hắn như vậy nàng sẽ không chê hắn sao.

Mộc Tâm Vi chỉ cười, tư thái như tuyết liên không nhiễm bụi trần trước kia giờ vẫn vậy, khiến người nhìn xem là đã hiểu ý của nàng.

Bạch Cửu không đợi nghe câu trả lời của nàng nữa.

Còn tâm tư của Mộc Tâm Vi nhanh chóng bị quá trình luyện đan của Bạch Cửu chiếm hết.

Nhìn động tác luyện đan lưu loát kia, Mộc Tâm Vi cảm thấy mình vẫn là đánh giá thấp trình độ đan đạo của nó.

Đồng thời nàng cũng rất ảo não, đây là cái thiên phú nghịch thiên gì chứ...

Quá trình luyện đan một chút cũng không tốn thời gian, quan trọng là quá trình chữa bệnh cho Mâu Mân.

Nhưng có một lần bạo phát kia, những thứ cần phải làm cũng không cần quan tâm nữa.

Sau khi luyện đan xong, Bạch Cửu lập tức cho hắn dùng viên đan dược mới ra lò còn nóng hôi hổi kia luôn.

Bạch Cửu thấy hắn nuốt vào đan dược rồi thì nhanh tay đả thông kinh mạch toàn thân cho hắn.

Nếu bây giờ lấy kính lúp ra soi, đảm bảo trên người hắn không có một chỗ nào kinh mạch còn lành lặn hết.

Cái gọi là phá rồi lại lập, cũng giống như lần đó Nhiếp Minh đập hắn một chưởng đã khiến cho hắn dung hợp hai dòng máu kia thành một, hiện tại cũng giống vậy.

Trong quá trình dựng lại kinh mạch, một tia tinh thần lực của yêu thú kia vốn bị Mâu Mân cưỡng ép đánh tan một nữa vào lần trước, yếu ớt không chịu được nhưng vẫn không buông tha mà xông ra, muốn cùng hắn dành quyền khống chế cơ thể.

Có điều viên đan dược Bạch Cửu luyện kia cũng không phải ăn chay.

Băng Hỏa Lưỡng Cực Đan.1

Trước dùng lửa luyện, sau dùng băng luyện, không ngừng luyện chế kinh mạch cho đến xương cốt, cố bổn bồi nguyên, lập địa thành thần.

Chỉ cần Mâu Mân có thể chịu đựng nổi, con đường phi thăng sẽ không là nói suông.

Kinh mạch trải qua tôi luyện sẽ trở nên cực kỳ rộng lớn, thân thể vốn đã được huyết mạch yêu thú cường hóa nay lại hoàn mỹ dung hợp với căn cốt của hắn thì càng thêm mạnh mẽ.

Tuy không biết thân thể của tiên nhân là trình độ nào, nhưng đảm bảo Mâu Mân cũng không kém.

Ít nhất Bạch Dữ cảm thấy đặc biệt muốn đánh nhau một trận với hắn sau khi hắn hoàn toàn bình phục lại.

Trong lúc đợi Mâu Mân tự chữa trị, Bạch Dữ có đi ra ngoài vài lần, không biết là làm gì nhưng Bạch Cửu không có hỏi.

Ngược lại là Mộc Tâm Vi tự dưng lại thuận miệng thăm dò Bạch Cửu.

"Hai người có tính toán gì không?"

Nàng mơ hồ hỏi.

Bạch Cửu nghe thì mù mịt.

"Là sau đó tính làm gì?"

Đến nay nàng vẫn không rõ lai lịch của hai người họ, nếu Bạch Cửu là yêu thú thì cũng không biết là yêu thú từ nơi nào ra, Bạch Dữ lại là người ở đâu...!Vì không biết gì nên nàng mới hỏi một câu chưng hửng như vậy.

Nhưng khó được nàng sẽ nói chuyện phiếm nên Bạch Cửu cũng vui lòng cùng nàng nói.

"Bế quan."

Nó tùy ý đáp: "Vốn là về nhà bế quan, nhưng Bạch Dữ không muốn.

Mấy hôm nay đi tới đi lui chắc là đang chuẩn bị bế quan."

Mộc Tâm Vi không nghĩ ý đồ của hai người lại là như vậy, có chút kinh ngạc nhìn nó.

"Con đường tu luyện tuy dài đằng đẳng, thế nhưng chúng ta không có nhiều thời gian nhàn nhã như người ta.

Vậy nên lần này bế quan chắc là sẽ không ngừng lại cho đến lúc chạm đến giới hạn kia."

Nó ngẩng đầu lên nhìn trời..

Từ Cốc sơn đi ra, Bạch Cửu vẫn bị hắn một đường bế đi, trên tay tung tung một mảnh ngọc hình dạng giống như nữa hình thái cực màu sắc đỏ rực như máu, ở dưới ánh mặt trời phát ra quang mang cực kỳ xinh đẹp.

Lão bà từ gọi nó là ngọc hỏa phượng hoàng, là tổ truyền của nhà bà, cực kỳ trân quý, đến đứa con gái là Cốc Tâm Hối bà cũng chưa cho.

Nhưng có lẽ là chưa kịp đưa, hiện tại đưa cho Bạch Cửu chắc là nghĩ nó đã cứu Cốc Tâm Hối.

Có điều lúc bà đưa cũng không nói vì nguyên nhân gì mà đưa, chỉ là đưa vậy thôi.

Bạch Cửu không có từ chối nên lúc này mới có thứ cho nó tung tung chơi.

"Nghe đâu thứ này là do tâm huyết có chứa tâm hỏa của phượng hoàng rơi xuống tạo nên, đeo trên người có thể bảo vệ tâm mạch, đốt cháy tâm ma."

Nó vừa tung vừa hí hửng giảng cho nam nhân nghe lai lịch của thứ này.

"Thiên địa dùng tròn thể hiện sự viên mãn, có khi vẫn còn một mảnh nữa cùng nó hợp lại."

Miết miết mảnh ngọc, nó híp mắt nói.

"Ừm."

Bạch Dữ tùy ý đáp lời, ở trên không trung lướt đi thật nhanh, mang tiểu chuột trở lại Đan thành.

"Chúng ta sẽ về Long Giới sau khi làm xong chuyện sao?"

Nó cất mảnh ngọc vào giới chỉ chứ không hề đeo lên cổ, bởi vì nó vẫn còn đeo mảnh nghịch lân của Bạch Dữ, không muốn cho thứ khác chen vào chiếm chỗ.

"Không, chúng ta đến nơi khác."

Hắn nhàn nhạt đáp.

Hắn đã chọn được nơi thích hợp cho mình tu luyện.

Còn về tiểu chuột...!Không cần lo nó không có chỗ tu luyện.

"Cũng phải nói cho mẫu thân, phụ thân một câu chứ."

Bạch Cửu nhắc nhở hắn.

"Gửi thư."

Hắn đáp.

Bạch Cửu không hỏi nữa, đặt đầu áp má lên đầu hắn, thả hết trọng lượng cơ thể lên người hắn, để hắn mang mình đi.

...

Bọn họ đến Cốc gia chỉ vẻn vẹn có ba ngày, ba ngày này Tạ Thanh cũng hợp lực với Thiên Tâm Các tìm đủ số dược liệu họ cần.

Họ đến đột ngột, lấy dược liệu rồi đi luôn, cũng không có gặp Cốc Duyệt.

Cốc Duyệt còn nghĩ hai người họ không muốn gặp hắn.

Nhưng hắn nghĩ nhiều thôi, có việc trên người nên họ không muốn trì hoãn lâu, ai biết được lại xảy ra chuyện nữa.

Thật sự không nói, họ đi dứt khoát như vậy, không hề làm bộ làm tịch chút nào khiếp cho nhiều người không kịp làm gì, tránh được rất nhiều chuyện không đâu.

Hai người trở lại Huyền Dữ Sâm Lâm, cũng không ở lại đó mà chọn một nơi khác thích hợp hơn, chếch về phía tây Đan thành một chút.

Trước khi đi Bạch Cửu có để lại cho phụ tử Thái Viên một phần tinh thạch cực phẩm.

Mộc Tâm Vi kể cho Bạch Cửu nghe đám môn phái kia đã đánh đến mỏ tinh thạch, nhưng vì để cho họ không thể ăn hết một mình nên nàng đã phát tán tin này ra.

Dù những tông môn chính phái nhị cấp không ăn lại thì vẫn còn ma môn, ít nhiều cũng quậy banh cái nồi này lên.

Những cũng vì vậy mà một khu lớn trên bản đồ đại lục bị tẩy sạch âm sát chi khí, đây xem như là tiến triển vượt bậc trong mấy chục năm gần đây.1

Bạch Cửu dùng đầu ngón chân cũng biết đám người sẽ tự hô hào tâng bốc bản thân lên cho xem.

Nhưng đó cũng không phải chuyện họ phải quan tâm, sau khi ổn định nơi ở tại một sơn cốc gần Đồ Lâm sơn mạch biên giới trông cực kỳ hẻo lánh, ít dấu chân người rồi Bạch Cửu bắt đầu luyện đan.

Trong thời gian Bạch Cửu hai người đi Đan thành thì Mâu Mân dưới sự chăm sóc của Mộc Tâm Vi đã tỉnh lại.

Thế nhưng cả người hắn đều bị phong tỏa cứng ngắt, không thể động tay động chân gì được.

Có một điều tốt là quan hệ của hai người lại triển biến thành một tình trạng vi diệu hơn, tự nhiên hơn, giống như đã tỏ rõ tâm ý, không cần ngượng ngập nữa.

Dựa theo phương pháp họ định ra, nhiều lắm cũng chỉ khiến cho Mâu Mân có thể hoàn mỹ dung hợp huyết mạch trong người, không để lại tai họa ngầm kia nữa chứ không thể khiến hắn trở lại như xưa.

Mâu Mân cũng không có ý định đó nên không phản đối gì cả.

Bạch Cửu từng có hỏi Mộc Tâm Vi hắn như vậy nàng sẽ không chê hắn sao.

Mộc Tâm Vi chỉ cười, tư thái như tuyết liên không nhiễm bụi trần trước kia giờ vẫn vậy, khiến người nhìn xem là đã hiểu ý của nàng.

Bạch Cửu không đợi nghe câu trả lời của nàng nữa.

Còn tâm tư của Mộc Tâm Vi nhanh chóng bị quá trình luyện đan của Bạch Cửu chiếm hết.

Nhìn động tác luyện đan lưu loát kia, Mộc Tâm Vi cảm thấy mình vẫn là đánh giá thấp trình độ đan đạo của nó.

Đồng thời nàng cũng rất ảo não, đây là cái thiên phú nghịch thiên gì chứ...

Quá trình luyện đan một chút cũng không tốn thời gian, quan trọng là quá trình chữa bệnh cho Mâu Mân.

Nhưng có một lần bạo phát kia, những thứ cần phải làm cũng không cần quan tâm nữa.

Sau khi luyện đan xong, Bạch Cửu lập tức cho hắn dùng viên đan dược mới ra lò còn nóng hôi hổi kia luôn.

Bạch Cửu thấy hắn nuốt vào đan dược rồi thì nhanh tay đả thông kinh mạch toàn thân cho hắn.

Nếu bây giờ lấy kính lúp ra soi, đảm bảo trên người hắn không có một chỗ nào kinh mạch còn lành lặn hết.

Cái gọi là phá rồi lại lập, cũng giống như lần đó Nhiếp Minh đập hắn một chưởng đã khiến cho hắn dung hợp hai dòng máu kia thành một, hiện tại cũng giống vậy.

Trong quá trình dựng lại kinh mạch, một tia tinh thần lực của yêu thú kia vốn bị Mâu Mân cưỡng ép đánh tan một nữa vào lần trước, yếu ớt không chịu được nhưng vẫn không buông tha mà xông ra, muốn cùng hắn dành quyền khống chế cơ thể.

Có điều viên đan dược Bạch Cửu luyện kia cũng không phải ăn chay.

Băng Hỏa Lưỡng Cực Đan.1

Trước dùng lửa luyện, sau dùng băng luyện, không ngừng luyện chế kinh mạch cho đến xương cốt, cố bổn bồi nguyên, lập địa thành thần.

Chỉ cần Mâu Mân có thể chịu đựng nổi, con đường phi thăng sẽ không là nói suông.

Kinh mạch trải qua tôi luyện sẽ trở nên cực kỳ rộng lớn, thân thể vốn đã được huyết mạch yêu thú cường hóa nay lại hoàn mỹ dung hợp với căn cốt của hắn thì càng thêm mạnh mẽ.

Tuy không biết thân thể của tiên nhân là trình độ nào, nhưng đảm bảo Mâu Mân cũng không kém.

Ít nhất Bạch Dữ cảm thấy đặc biệt muốn đánh nhau một trận với hắn sau khi hắn hoàn toàn bình phục lại.

Trong lúc đợi Mâu Mân tự chữa trị, Bạch Dữ có đi ra ngoài vài lần, không biết là làm gì nhưng Bạch Cửu không có hỏi.

Ngược lại là Mộc Tâm Vi tự dưng lại thuận miệng thăm dò Bạch Cửu.

"Hai người có tính toán gì không?"

Nàng mơ hồ hỏi.

Bạch Cửu nghe thì mù mịt.

"Là sau đó tính làm gì?"

Đến nay nàng vẫn không rõ lai lịch của hai người họ, nếu Bạch Cửu là yêu thú thì cũng không biết là yêu thú từ nơi nào ra, Bạch Dữ lại là người ở đâu...!Vì không biết gì nên nàng mới hỏi một câu chưng hửng như vậy.

Nhưng khó được nàng sẽ nói chuyện phiếm nên Bạch Cửu cũng vui lòng cùng nàng nói.

"Bế quan."

Nó tùy ý đáp: "Vốn là về nhà bế quan, nhưng Bạch Dữ không muốn.

Mấy hôm nay đi tới đi lui chắc là đang chuẩn bị bế quan."

Mộc Tâm Vi không nghĩ ý đồ của hai người lại là như vậy, có chút kinh ngạc nhìn nó.

"Con đường tu luyện tuy dài đằng đẳng, thế nhưng chúng ta không có nhiều thời gian nhàn nhã như người ta.

Vậy nên lần này bế quan chắc là sẽ không ngừng lại cho đến lúc chạm đến giới hạn kia."

Nó ngẩng đầu lên nhìn trời..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »