Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3416 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 285
285: loạn thế sinh người tài.

❊ ❊ ❊

Chỉ là nó nhanh, ngoan độc, tàn nhẫn, toàn thân không hề có nhục thể mềm mại mà toàn thạch đá sắc như đao.

Cận chiến cũng là một vấn đề chứ chẳng nó là bẻ gãy cổ.

Bạch Dữ nếu không phải là long tộc, vốn đã có nhục thân hơn người, lại thêm long lân cứng rắn thì cũng bó tay bó chân khi đánh với chúng.

Phốc phốc!!

Bạch Thụy trứng không ngừng nhảy nhót trên xác đám Hỗn Độn Lang, điệu bộ vui vẻ không hề có một chút sợ hãi nào.

Đúng là hổ phụ vô khuyển tử.

"U u!"

Nó nhảy đến trước mặt Bạch Dữ, áp vỏ trứng lên đôi má dính vết máu của hắn.

Đây chỉ là hành động bình thường khi nó giao lưu với hắn, thế nhưng điều khiến hắn bất ngờ đó là...!Máu sói lem từ má hắn lên vỏ trứng lấy tốc độ mắt thường mà biến mất...!Không, là bị vỏ trứng hấp thu không có.

Bạch Thụy trứng tỏ ra rất thích thú với thứ này, vui vẻ lay động trước mặt hắn.

"Có lợi sao?"

Hắn ngồi giữa đám xác sói nhìn nó hỏi.

"U u u!!"

Nó vừa lắc vừa làm ra hành động lật trứng, biểu thị nó thích.

Bạch Dữ nắm một con sói lên, máu vẫn còn chảy nơi cổ bị hắn xé đôi của con sói.

Bạch Thụy trứng lập tức chạy đến bên dưới dòng máu, dùng thân hứng máu.

Chẳng mấy chốc, trứng đã nhuộm máu.

Tại Uẩn Thiên giới này đâu đâu cũng là màu vàng, hiếm thấy nhìn đến máu đỏ tươi ấm nóng như thế này.

Tốc độ hấp thu của vỏ trứng cũng rất nhanh, ít nhất không có để lọt bất cứ giọt máu nào rớt xuống đất.

Không tới bao lâu máu trong người con sói đã cạn.

"Nữa không?"

Hắn hỏi nó.

Quả trứng gật gật, trông y như một tên cật hóa.

Bạch Dữ ôm nó lên, cẩn thận kiểm tra nó, thấy khí tức của nó mạnh mẽ hơn, không thấy gì bất ổn.

Lúc này hắn mới thả tâm xuống, đút cho nó toàn độ số máu trong thân bảy con sói đã chết.

Cộng thêm hai con bị hắn ném ra ngoài, bầy Hỗn Độn Lang này có chín con.

Bạch Dữ thấy nó thích máu sói như vậy, chắc chắn trong này có điểm đặc biệt.

Thế là hắn lọt da nó ra, ăn thịt sói thử.

Thì ra trong thịt có tiên khí nồng đậm tinh thuần vô cùng, thịt sói cũng mềm mại.

Không chỉ vậy, giữa đám tiên khí còn có một thứ gì đó khác biệt, cho hắn cảm giác rất lợi hại.

Thế là, Bạch Dữ cứ như vậy ăn sống cả đám thịt sói.

Hắn không để lại con nào, vì hắn phát hiện thịt sói mất ngon sau khi chết một thời gian.

Có lẽ đây là lần đầu tiên hắn ăn thịt sống như vậy, thế nhưng hắn không có một chút chần chừ hay kinh tởn nào.

Có lẽ đây chính là bản chất của yêu, không sợ ăn sống nuốt tanh.

Vì có hứng thú với toàn thân Hỗn Độn Lang, sau khi đứa con uống máu, thằng cha ăn thịt, xương và da sói đều bị Bạch Dữ thu lại hết, biết đâu sau này có việc cần đến nó.

Hai phụ tử không có dừng lại tại nơi này lâu, sợ dẫn đến thứ gì đó khó lường.

Sau khi phụ tử thương lượng với nhau, Bạch Dữ quyết định cho Bạch Thụy trứng ở bên người, lúc cần thì cùng hắn chiến đấu.

Nhưng nhất định không được rời khỏi hắn khi không cần chiến đấu.

Bạch Thụy trứng bình thường lỳ lợm như thế, nhưng nó rất nghe lời, và đặc biệt nghe lời phụ thân nó.

Này gọi là nghiêm phụ không ra ngốc tử.

Hành trình của hai phụ tử cứ như vậy mà bắt đầu.

...

Ngàn năm đầu tiên Bạch Cửu luyện đến tầng hai Hỗn Độn Thôn Thiên.

Năm ngàn năm tiếp theo mới luyện đến tầng ba.

Hai vạn năm sau mới luyện được đến tầng bốn.

Trong quãng thời gian dài đằng đẳng này, thứ cứu rỗi Bạch Cửu chính là ngẫu nhiên được xem phụ tử Bạch Dữ chiến đấu cùng nhau trong hung địa Diệt Vương.

Bên ngoài đã qua hai mươi sáu năm.

Hai mươi sáu năm chẳng là gì với tuổi thọ bao la của tiên nhân.

Thế nhưng hai mươi sáu năm đó Uẩn Thiên biến động thật lớn.

Không Vương dẫn đầu thế lực bắt đầu khai chiến với Tà Vương thế lực, cũng đã chiến đấu được hai mươi năm, sáu năm sau khi Bạch Dữ đi.

Không ai ngờ hắn lại là người đầu tiên dấy lên chiến hỏa.

Mà trong khoảng thời gian không bình yên này, Uẩn Thiên đoán nhận số lượng tiên nhân phi thăng còn nhiều hơn trăm năm trước thật nhiều.

Người ta nói loạn thế sinh anh hùng, có lẽ là nguyên nhân này đi.

Trong đám người phi thăng lên đây có vài người đặc biệt, vừa lên cũng không chịu tham gia thế lực nào mà luôn miệng tìm tung tích của hai người.

Uẩn Thiên thời gian không giống Trung Thiên, Hạ Thiên.

Uẩn Thiên một năm hai thiên kia đã qua ngàn năm, muốn uẩn nhưỡng ra tiên nhân hoàn toàn không kỳ lạ.

Mười năm trước một cặp phu thê là người đầu tiên đi tìm người, hiện tại lại có người tìm hai người kia thì Lang Ngô cũng không bất ngờ nữa.

Họ chỉ cảm thấy hai người đã lâu chẳng thấy kia, ở Trung Thiên lại có sức ảnh hưởng như vậy, khi không có thể tạo dựng thế lực vừa nhỏ ở Uẩn Thiên dựa vào đám tiên nhân mới này.

Không chỉ vậy, đám tiên nhân này còn rất trâu bò, gầy dựng uy phong trong thế lực còn năng nổ hơn người cũ.

"Rốt cuộc là bao giờ Dữ nhi mới trở lại?"

Cốc Mẫn Nguyệt mang theo ấp ủ lên đây, vậy mà nhìn không thấy người, nàng thật sự rất chán nản.

"Nó đi làm chuyện nó muốn làm, trong lòng nó cũng chưa chắc vui.

Đợi nó làm đủ sẽ tự đi ra thôi."

Bạch Mặc an ủi phu nhân nhà mình.

Bên cạnh họ còn có một nam nhân áo xanh, nhã nhặn mà ôn nhu, trông như một trạng nguyên lang trong thế giới loài người.

Có điều đây chỉ là trạng thái bình thường của hắn, cứ lên chiến trường thì hắn sẽ như hắc hóa, hung tàn chẳng thua gì Bạch Dữ lúc mới lên.

Vậy nên chẳng ai dám nghĩ hắn thanh thuần cả.

"Ninh nhi hôm nay không lên chiến trường à?"

Thấy Đông Ninh mãi không nói gì nên Cốc Mẫn Nguyệt hỏi.

"Đông Chiến Thần lại không lên chiến trường, Lục Ngô sẽ nhớ ngươi đó."

Bạch Mặc trêu ghẹo hắn.

Đông Ninh ở trước mặt hai vị này luôn ôn hòa khác thường, nghe hai người nói chỉ cười lắc đầu.

Hắn là trốn người kia được không...

Đông Ninh ở Đông đại lục đánh ra thanh thế, dùng chiến tu luyện, cuối cùng cũng phi thăng theo mong muốn của hắn.

Đông đại lục lúc hắn đi là một tràng cảnh mà Bạch Cửu không bao giờ có thể ngờ tới được.

Thế nhưng Đông Ninh không có một chút quyến luyến nào, tất cả đều vì lời hứa với Bạch Cửu, dù thế nào cũng phải phi thăng.

Hắn từ miệng sư phụ hắn biết được dòng chảy giữa các thế giới không giống nhau, Bạch Cửu có phi thăng cũng chưa chắc đã qua mấy năm, hắn không cần sợ nó quên hắn.

Hắn cuối cùng vẫn là phi thăng được.

Tại thời điểm Uẩn Thiên chiến hỏa liên miên, hắn càng thêm có đất dụng võ, chỉ là chưa gặp được Bạch Cửu thì có chút tiếc nuối.

Thế nhưng cuộc sống của hắn một chút cũng không nhàm chán, bởi vì có một tên giống như keo con chó, dính hắn suốt ngày.

"Đông Ninh!!!"

Hắn vừa nghĩ đến người đã bị âm thanh điếc tai kia làm cho đầu đau như muốn nứt ra.

"Bá mẫu, bá phụ, con đi trước."

Đông Ninh lập tức làm ra hành động, chân sau người kia xuất hiện, chân trước hắn đã chạy mất bóng.

"Đông Ninh!!!

Lục Lang hét lên căm phẫn, thiếu điều muốn hét nổ nơi này.

Bạch gia phu thê nhìn mà cười không ngừng.

"Ta nói này Lục tiểu tử, ngươi thích nó như vậy sao?"

Cốc Mẫn Nguyệt trêu ghẹo hỏi.

"Ta...!Ta là đến gọi hắn đi chiến trường.

Ta...!Ta đi trước."

Lục thiếu hiệp lắp bắp mấy tiếng rồi như lửa đốt mông lập tức bỏ chạy, nhưng là vẫn không từ bỏ mà đuổi theo hướng Đông Ninh đã đi.

...........................................................................

Chỉ là nó nhanh, ngoan độc, tàn nhẫn, toàn thân không hề có nhục thể mềm mại mà toàn thạch đá sắc như đao.

Cận chiến cũng là một vấn đề chứ chẳng nó là bẻ gãy cổ.

Bạch Dữ nếu không phải là long tộc, vốn đã có nhục thân hơn người, lại thêm long lân cứng rắn thì cũng bó tay bó chân khi đánh với chúng.

Phốc phốc!!

Bạch Thụy trứng không ngừng nhảy nhót trên xác đám Hỗn Độn Lang, điệu bộ vui vẻ không hề có một chút sợ hãi nào.

Đúng là hổ phụ vô khuyển tử.

"U u!"

Nó nhảy đến trước mặt Bạch Dữ, áp vỏ trứng lên đôi má dính vết máu của hắn.

Đây chỉ là hành động bình thường khi nó giao lưu với hắn, thế nhưng điều khiến hắn bất ngờ đó là...!Máu sói lem từ má hắn lên vỏ trứng lấy tốc độ mắt thường mà biến mất...!Không, là bị vỏ trứng hấp thu không có.

Bạch Thụy trứng tỏ ra rất thích thú với thứ này, vui vẻ lay động trước mặt hắn.

"Có lợi sao?"

Hắn ngồi giữa đám xác sói nhìn nó hỏi.

"U u u!!"

Nó vừa lắc vừa làm ra hành động lật trứng, biểu thị nó thích.

Bạch Dữ nắm một con sói lên, máu vẫn còn chảy nơi cổ bị hắn xé đôi của con sói.

Bạch Thụy trứng lập tức chạy đến bên dưới dòng máu, dùng thân hứng máu.

Chẳng mấy chốc, trứng đã nhuộm máu.

Tại Uẩn Thiên giới này đâu đâu cũng là màu vàng, hiếm thấy nhìn đến máu đỏ tươi ấm nóng như thế này.

Tốc độ hấp thu của vỏ trứng cũng rất nhanh, ít nhất không có để lọt bất cứ giọt máu nào rớt xuống đất.

Không tới bao lâu máu trong người con sói đã cạn.

"Nữa không?"

Hắn hỏi nó.

Quả trứng gật gật, trông y như một tên cật hóa.

Bạch Dữ ôm nó lên, cẩn thận kiểm tra nó, thấy khí tức của nó mạnh mẽ hơn, không thấy gì bất ổn.

Lúc này hắn mới thả tâm xuống, đút cho nó toàn độ số máu trong thân bảy con sói đã chết.

Cộng thêm hai con bị hắn ném ra ngoài, bầy Hỗn Độn Lang này có chín con.

Bạch Dữ thấy nó thích máu sói như vậy, chắc chắn trong này có điểm đặc biệt.

Thế là hắn lọt da nó ra, ăn thịt sói thử.

Thì ra trong thịt có tiên khí nồng đậm tinh thuần vô cùng, thịt sói cũng mềm mại.

Không chỉ vậy, giữa đám tiên khí còn có một thứ gì đó khác biệt, cho hắn cảm giác rất lợi hại.

Thế là, Bạch Dữ cứ như vậy ăn sống cả đám thịt sói.

Hắn không để lại con nào, vì hắn phát hiện thịt sói mất ngon sau khi chết một thời gian.

Có lẽ đây là lần đầu tiên hắn ăn thịt sống như vậy, thế nhưng hắn không có một chút chần chừ hay kinh tởn nào.

Có lẽ đây chính là bản chất của yêu, không sợ ăn sống nuốt tanh.

Vì có hứng thú với toàn thân Hỗn Độn Lang, sau khi đứa con uống máu, thằng cha ăn thịt, xương và da sói đều bị Bạch Dữ thu lại hết, biết đâu sau này có việc cần đến nó.

Hai phụ tử không có dừng lại tại nơi này lâu, sợ dẫn đến thứ gì đó khó lường.

Sau khi phụ tử thương lượng với nhau, Bạch Dữ quyết định cho Bạch Thụy trứng ở bên người, lúc cần thì cùng hắn chiến đấu.

Nhưng nhất định không được rời khỏi hắn khi không cần chiến đấu.

Bạch Thụy trứng bình thường lỳ lợm như thế, nhưng nó rất nghe lời, và đặc biệt nghe lời phụ thân nó.

Này gọi là nghiêm phụ không ra ngốc tử.

Hành trình của hai phụ tử cứ như vậy mà bắt đầu.

...

Ngàn năm đầu tiên Bạch Cửu luyện đến tầng hai Hỗn Độn Thôn Thiên.

Năm ngàn năm tiếp theo mới luyện đến tầng ba.

Hai vạn năm sau mới luyện được đến tầng bốn.

Trong quãng thời gian dài đằng đẳng này, thứ cứu rỗi Bạch Cửu chính là ngẫu nhiên được xem phụ tử Bạch Dữ chiến đấu cùng nhau trong hung địa Diệt Vương.

Bên ngoài đã qua hai mươi sáu năm.

Hai mươi sáu năm chẳng là gì với tuổi thọ bao la của tiên nhân.

Thế nhưng hai mươi sáu năm đó Uẩn Thiên biến động thật lớn.

Không Vương dẫn đầu thế lực bắt đầu khai chiến với Tà Vương thế lực, cũng đã chiến đấu được hai mươi năm, sáu năm sau khi Bạch Dữ đi.

Không ai ngờ hắn lại là người đầu tiên dấy lên chiến hỏa.

Mà trong khoảng thời gian không bình yên này, Uẩn Thiên đoán nhận số lượng tiên nhân phi thăng còn nhiều hơn trăm năm trước thật nhiều.

Người ta nói loạn thế sinh anh hùng, có lẽ là nguyên nhân này đi.

Trong đám người phi thăng lên đây có vài người đặc biệt, vừa lên cũng không chịu tham gia thế lực nào mà luôn miệng tìm tung tích của hai người.

Uẩn Thiên thời gian không giống Trung Thiên, Hạ Thiên.

Uẩn Thiên một năm hai thiên kia đã qua ngàn năm, muốn uẩn nhưỡng ra tiên nhân hoàn toàn không kỳ lạ.

Mười năm trước một cặp phu thê là người đầu tiên đi tìm người, hiện tại lại có người tìm hai người kia thì Lang Ngô cũng không bất ngờ nữa.

Họ chỉ cảm thấy hai người đã lâu chẳng thấy kia, ở Trung Thiên lại có sức ảnh hưởng như vậy, khi không có thể tạo dựng thế lực vừa nhỏ ở Uẩn Thiên dựa vào đám tiên nhân mới này.

Không chỉ vậy, đám tiên nhân này còn rất trâu bò, gầy dựng uy phong trong thế lực còn năng nổ hơn người cũ.

"Rốt cuộc là bao giờ Dữ nhi mới trở lại?"

Cốc Mẫn Nguyệt mang theo ấp ủ lên đây, vậy mà nhìn không thấy người, nàng thật sự rất chán nản.

"Nó đi làm chuyện nó muốn làm, trong lòng nó cũng chưa chắc vui.

Đợi nó làm đủ sẽ tự đi ra thôi."

Bạch Mặc an ủi phu nhân nhà mình.

Bên cạnh họ còn có một nam nhân áo xanh, nhã nhặn mà ôn nhu, trông như một trạng nguyên lang trong thế giới loài người.

Có điều đây chỉ là trạng thái bình thường của hắn, cứ lên chiến trường thì hắn sẽ như hắc hóa, hung tàn chẳng thua gì Bạch Dữ lúc mới lên.

Vậy nên chẳng ai dám nghĩ hắn thanh thuần cả.

"Ninh nhi hôm nay không lên chiến trường à?"

Thấy Đông Ninh mãi không nói gì nên Cốc Mẫn Nguyệt hỏi.

"Đông Chiến Thần lại không lên chiến trường, Lục Ngô sẽ nhớ ngươi đó."

Bạch Mặc trêu ghẹo hắn.

Đông Ninh ở trước mặt hai vị này luôn ôn hòa khác thường, nghe hai người nói chỉ cười lắc đầu.

Hắn là trốn người kia được không...

Đông Ninh ở Đông đại lục đánh ra thanh thế, dùng chiến tu luyện, cuối cùng cũng phi thăng theo mong muốn của hắn.

Đông đại lục lúc hắn đi là một tràng cảnh mà Bạch Cửu không bao giờ có thể ngờ tới được.

Thế nhưng Đông Ninh không có một chút quyến luyến nào, tất cả đều vì lời hứa với Bạch Cửu, dù thế nào cũng phải phi thăng.

Hắn từ miệng sư phụ hắn biết được dòng chảy giữa các thế giới không giống nhau, Bạch Cửu có phi thăng cũng chưa chắc đã qua mấy năm, hắn không cần sợ nó quên hắn.

Hắn cuối cùng vẫn là phi thăng được.

Tại thời điểm Uẩn Thiên chiến hỏa liên miên, hắn càng thêm có đất dụng võ, chỉ là chưa gặp được Bạch Cửu thì có chút tiếc nuối.

Thế nhưng cuộc sống của hắn một chút cũng không nhàm chán, bởi vì có một tên giống như keo con chó, dính hắn suốt ngày.

"Đông Ninh!!!"

Hắn vừa nghĩ đến người đã bị âm thanh điếc tai kia làm cho đầu đau như muốn nứt ra.

"Bá mẫu, bá phụ, con đi trước."

Đông Ninh lập tức làm ra hành động, chân sau người kia xuất hiện, chân trước hắn đã chạy mất bóng.

"Đông Ninh!!!

Lục Lang hét lên căm phẫn, thiếu điều muốn hét nổ nơi này.

Bạch gia phu thê nhìn mà cười không ngừng.

"Ta nói này Lục tiểu tử, ngươi thích nó như vậy sao?"

Cốc Mẫn Nguyệt trêu ghẹo hỏi.

"Ta...!Ta là đến gọi hắn đi chiến trường.

Ta...!Ta đi trước."

Lục thiếu hiệp lắp bắp mấy tiếng rồi như lửa đốt mông lập tức bỏ chạy, nhưng là vẫn không từ bỏ mà đuổi theo hướng Đông Ninh đã đi.

...........................................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »