Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3426 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 246
246: tiến hành chữa trị.

❊ ❊ ❊

Cốc gia cấm địa xuất hiện đan kiếp, cái này là không thể giấu giếm được rất nhanh cả Cốc gia người đều biết.

Bởi vì địa điểm đan kiếp rơi xuống quá rõ ràng nên mọi ánh mắt lại hướng về chi chính Cốc gia, những người nên đến đều đến thăm dò một phen.

Có điều do thái độ cường ngạnh của lão gia tử mà lần này người đến cũng tém lại tâm tư, cẩn cẩn dực dực mà quan sát cùng phán đoán.

Chỉ là Cốc Dịch Thiên lão là ai, há sẽ để đám người này nhìn thấy.

Lão gia tử cực kỳ nhàn nhã cùng họ đánh thái cực quyền, rất nhanh đã thu phục được một đám người ăn no rởm mỡ.

Trong biệt viện Bạch Cửu đã bắt đầu bắt tay vào chữa trị cho Cốc Tâm Hối bà cô tổ mẫu này.

Nó trước dùng Tử Liên Tâm Dực đến bảo vệ đứa nhỏ trong bụng nàng.

Viên Tử Viên tử như pha lê trong suốt nhiều màu được linh khí bao bộc khiến nó không thể phát ra mùi vị lơ lửng trước mặt Bạch Cửu và Cốc Tâm Hối.

Bạch Dữ mấy người còn lại đứng ở gần đó trông chừng.

"Ta chưa từng dùng cái này nên không biết có đau đớn gì không, nhưng theo miêu tả thì Tử Liên Tâm Dực dược tính đặc biệt ôn hòa.

Có điều ngài nên phân ra một phần tâm lực bảo vệ tâm mạch."

Bạch Cửu trước tiên dặn dò Cốc Tâm Hối, thái độ thành thật đến ngốc nghếch.

Cốc Tâm Hối nháy mắt ý bảo mình đã biết.

"Thời điểm ta nói thì ngài buông nguyên lực bảo vệ đứa bé ra, sau đó toàn lực áp chế kịch độc, tranh thủ thời gian cho ta hoàn tất việc thay thế."

Nó nói đến đây thì biểu tình đã thay đổi, trở nên đặt biệt nghiêm nghị, đặc biệt có mị lực.

Bạch Dữ nhìn nó, mười phần sự chú ý đều dồn lên người thiếu niên, tùy thời bảo vệ chuột nếu có tình huống đột biến xảy ra.

Sau khi Cốc Tâm Hối chuẩn bị xong, Bạch Cửu hất tay, viên Tử Liên Tâm Dực kia hóa thành một tia sáng chui vào miệng nàng, đồng thời mang theo một tia tinh thần lực ẩn giấu của nó tiến vào trong cơ thể đối phương.

Tử Liên Tâm Dực theo kinh mạch chạy thẳng xuống vị trí thai nhi dựng d.ục, thời gian đã có bốn tháng, đã có thể nhìn thấy mắt mũi tay chân nhỏ xíu.

Bạch Cửu vì yếu tố chủng tộc mà chưa từng nhìn thấy hình dạng ấu long bao giờ, lúc này nhìn sinh mệnh nhỏ xíu kia thì cảm thấy rất thú vị.

Ấu long thông qua nó nhìn đến đứa nhỏ kia cũng trở nên kích động nhảy dựng, Bạch Cửu vô thức vươn tay lên bụng nhẹ nhàng trấn an nó.

Bạch Dữ nhìn thấy vậy thì nhíu mày, thế nhưng hắn không có làm ra hành động gì khiến nó phân tâm, chỉ có khí áp toàn thân lạnh lùng lưu chuyển.

Hành động này của thiếu niên cũng lọt vào mắt ba người nhà họ Cốc cùng Cốc Tâm Hối đang mở to mắt nhìn nó, ai cũng đều lo lắng nhưng chẳng dám nói gì.

Một hành động bản năng thôi mà khiến một đám người lo sợ, Bạch Cửu toàn tâm đầu nhập vào việc chữa trị hoàn toàn không rõ, chuyên tâm quan sát biểu hiện của Tử Liên Tâm Dực.

Tử Liên Tâm Dực không cần Bạch Cửu làm gì đã chạy thẳng tới vị trí của thai nhi, dừng ở bên ngoài bức màn nguyên lực.

Nó giống như một đứa trẻ nhìn thấy bạn để chơi, đặc biệt trông ngóng mà vây quanh, muốn tìm đường tiến vào.

"Hồi!"

Thấy tình hình này, nó mở miệng nhắc nhở Cốc Tâm Hối.

Bùng!

Một âm thanh trầm đục vang lên từ trong bụng Cốc Tâm Hối.

Nếu lúc này nàng lỏa thể thì mắt thường có thể nhìn thấy từng đường đen quỷ dị chạy nhanh, không ngừng dồn về vị trí thai nhi đang tồn tại trên người Cốc Tâm Hối, như mèo thấy mỡ.

Dù không như vậy thì ở đây vẫn có hai người nhìn thấy tình huống này và đồng thời làm ra hành động nên làm.

"Chấn áp!"

Viu viu viu!!

Cùng thời điểm Bạch Cửu lên tiếng là lúc Cốc Tâm Hối nguyên lực toàn thân lan ra, tiến hành phong tỏa kịch độc đã thấm đẫm kinh mạch, không cho nó tới gần đứa nhỏ của nàng.

Làm ra hành động còn có viên Tử Liên kia.

Ngay thời điểm tấm màn nguyên lực rút đi nó đã lập tức bám lên túi thai luôn ôm ấp đứa nhỏ.

Bạch Cửu vẫn luôn quan sát thấy được rõ ràng, Tử Liên tử vừa chạm vào túi thai đã lập tức tan rã, hóa thành một giọt linh thủy cửu sắc lung linh, không ngừng dãn ra, trở thành một tấm màn trong suốt bao lấy túi thai.

Nó cùng túi thai chồng lên nhau, khăng khít không rời, hai hóa thành một.

Cùng thời điểm, dù Cốc Tâm Hối đang bận áp chế kịch độc cũng nhận ra một tia biến hóa trong cơ thể mình.

Nàng cảm nhận được mối liên hệ của mình và đứa nhỏ trong bụng chỉ còn một tia, đủ để nàng cảm thấy bản thân cùng nó huyết mạch tương liên, ngoài ra, đến cuống rốn nối liền giữa nàng và nó đều không còn.

Bạch Cửu cảm nhận là rõ ràng nhất, nó cảm thấy nơi thai nhi tồn tại như hóa thành một quả trứng màu, giống như sự tồn tại của ấu long với nó.

Hiện tại giữa Cốc Tâm Hối và đứa nhỏ cũng giống như nó và ấu long.

Nói Cốc Tâm Hối đang mang một quả trứng cũng không sai đâu.

Cùng lúc, kịch độc đối với thai nhi mất đi liên hệ, nó không còn mục tiêu thì trở nên dữ dằn công kích tâm mạch của Cốc Tâm Hối.

"Hô!"

Bạch Cửu rút tinh thần lực khỏi người nàng, bởi vì nhất thời thả lỏng mà vô thức lùi về sau một bước.

Bộp!

Thân hình thiếu niên chuẩn xác dựa vào lòng ngực một thân hình khác, mười phần an tâm.

"Bạch Dữ..."

Nó ngẩng đầu nhìn hắn cười ngốc nghếch.

Truyện Nữ Phụ

Bạch Dữ sắc mặt không tốt nhưng không thể mắng nổi, tâm tình bất lực hóa thành một tiếng thở dài cưng chiều, vòng tay siết chặt thân hình nhỏ nhắn kia vào lòng.

"Ta không sao đâu, chỉ là tập trung tinh thần lực canh chừng, thả lỏng nên thoát lực thôi."

Cảm nhận được tâm tình của hắn, nó sờ sờ cằm nam nhân an ủi.

Bạch Dữ bất đắc dĩ, riêng mình đặt tay lên bụng nhỏ của nó thăm dò, phát hiện không ra cái gì xấu mới triệt để yên tâm.

Mấy người họ Cốc im lặng nhìn họ, vẻ mặt muốn nói lại thôi trông rất đặc sắc.

"Hiện tại phải trông cậy vào bản thân nàng rồi."

Bạch Cửu cũng không muốn kéo dài thêm, nói với họ một tiếng.

Cốc Dĩ Phong hiểu ý, lấy đan được giải độc ra cho Cốc Tâm Hối dùng.

Đám người im lặng khẩn trương quan sát biểu hiện của nàng.

Bạch Dữ lại đỡ tiểu chuột ngồi xuống, để nó ngồi trên đùi mình, toàn thân dựa hết vào ngực hắn, nhắm mắt dưỡng thần.

"Có muốn biến trở về không?"

Hắn nhẹ giọng hỏi.

Hắn biết nó rất thích dùng hình thái nguyên thủy kia, nếu không có việc gì cũng có thể suốt ngày ở trong nguyên hình.

Hắn cũng rất thích nhìn nó mang cái bụng tròn vo, cực kỳ dễ thương.

Lời của hắn khiến mấy người nhà họ Cốc trừ Cốc Tâm Vi khó hiểu.

Cái gì mà biến trở về?

Không để họ thắc mắc lâu, thời điểm họ quay đầu nhìn lại thì vừa lúc thấy thiếu niên mềm mại kia gật đầu một cái, rồi bùm một cái biến mất...

À không...!Họ căng mắt ra nhìn kỹ hơn thì phát hiện trên đùi nam nhân xuất hiện một con yêu thú nhỏ đến...!Đáng thương.

Nó cũng không nằm đó lâu mà dùng cả tay lẫn chân...!Leo lên người nam nhân, nhanh chóng chui vào ngực áo bên trái, không thấy.

Mấy người trừng mắt ếch nhìn nữa ngày, một câu cũng không nói được nên lời.

Nam nhân mười phần chấn định vỗ nhẹ ngực áo hơi phồng, giống như nơi đó cất giấu bảo bối trân quý mà sờ soạn một hồi rồi mới buông ra.

.........................................................................

Cốc gia cấm địa xuất hiện đan kiếp, cái này là không thể giấu giếm được rất nhanh cả Cốc gia người đều biết.

Bởi vì địa điểm đan kiếp rơi xuống quá rõ ràng nên mọi ánh mắt lại hướng về chi chính Cốc gia, những người nên đến đều đến thăm dò một phen.

Có điều do thái độ cường ngạnh của lão gia tử mà lần này người đến cũng tém lại tâm tư, cẩn cẩn dực dực mà quan sát cùng phán đoán.

Chỉ là Cốc Dịch Thiên lão là ai, há sẽ để đám người này nhìn thấy.

Lão gia tử cực kỳ nhàn nhã cùng họ đánh thái cực quyền, rất nhanh đã thu phục được một đám người ăn no rởm mỡ.

Trong biệt viện Bạch Cửu đã bắt đầu bắt tay vào chữa trị cho Cốc Tâm Hối bà cô tổ mẫu này.

Nó trước dùng Tử Liên Tâm Dực đến bảo vệ đứa nhỏ trong bụng nàng.

Viên Tử Viên tử như pha lê trong suốt nhiều màu được linh khí bao bộc khiến nó không thể phát ra mùi vị lơ lửng trước mặt Bạch Cửu và Cốc Tâm Hối.

Bạch Dữ mấy người còn lại đứng ở gần đó trông chừng.

"Ta chưa từng dùng cái này nên không biết có đau đớn gì không, nhưng theo miêu tả thì Tử Liên Tâm Dực dược tính đặc biệt ôn hòa.

Có điều ngài nên phân ra một phần tâm lực bảo vệ tâm mạch."

Bạch Cửu trước tiên dặn dò Cốc Tâm Hối, thái độ thành thật đến ngốc nghếch.

Cốc Tâm Hối nháy mắt ý bảo mình đã biết.

"Thời điểm ta nói thì ngài buông nguyên lực bảo vệ đứa bé ra, sau đó toàn lực áp chế kịch độc, tranh thủ thời gian cho ta hoàn tất việc thay thế."

Nó nói đến đây thì biểu tình đã thay đổi, trở nên đặt biệt nghiêm nghị, đặc biệt có mị lực.

Bạch Dữ nhìn nó, mười phần sự chú ý đều dồn lên người thiếu niên, tùy thời bảo vệ chuột nếu có tình huống đột biến xảy ra.

Sau khi Cốc Tâm Hối chuẩn bị xong, Bạch Cửu hất tay, viên Tử Liên Tâm Dực kia hóa thành một tia sáng chui vào miệng nàng, đồng thời mang theo một tia tinh thần lực ẩn giấu của nó tiến vào trong cơ thể đối phương.

Tử Liên Tâm Dực theo kinh mạch chạy thẳng xuống vị trí thai nhi dựng d.ục, thời gian đã có bốn tháng, đã có thể nhìn thấy mắt mũi tay chân nhỏ xíu.

Bạch Cửu vì yếu tố chủng tộc mà chưa từng nhìn thấy hình dạng ấu long bao giờ, lúc này nhìn sinh mệnh nhỏ xíu kia thì cảm thấy rất thú vị.

Ấu long thông qua nó nhìn đến đứa nhỏ kia cũng trở nên kích động nhảy dựng, Bạch Cửu vô thức vươn tay lên bụng nhẹ nhàng trấn an nó.

Bạch Dữ nhìn thấy vậy thì nhíu mày, thế nhưng hắn không có làm ra hành động gì khiến nó phân tâm, chỉ có khí áp toàn thân lạnh lùng lưu chuyển.

Hành động này của thiếu niên cũng lọt vào mắt ba người nhà họ Cốc cùng Cốc Tâm Hối đang mở to mắt nhìn nó, ai cũng đều lo lắng nhưng chẳng dám nói gì.

Một hành động bản năng thôi mà khiến một đám người lo sợ, Bạch Cửu toàn tâm đầu nhập vào việc chữa trị hoàn toàn không rõ, chuyên tâm quan sát biểu hiện của Tử Liên Tâm Dực.

Tử Liên Tâm Dực không cần Bạch Cửu làm gì đã chạy thẳng tới vị trí của thai nhi, dừng ở bên ngoài bức màn nguyên lực.

Nó giống như một đứa trẻ nhìn thấy bạn để chơi, đặc biệt trông ngóng mà vây quanh, muốn tìm đường tiến vào.

"Hồi!"

Thấy tình hình này, nó mở miệng nhắc nhở Cốc Tâm Hối.

Bùng!

Một âm thanh trầm đục vang lên từ trong bụng Cốc Tâm Hối.

Nếu lúc này nàng lỏa thể thì mắt thường có thể nhìn thấy từng đường đen quỷ dị chạy nhanh, không ngừng dồn về vị trí thai nhi đang tồn tại trên người Cốc Tâm Hối, như mèo thấy mỡ.

Dù không như vậy thì ở đây vẫn có hai người nhìn thấy tình huống này và đồng thời làm ra hành động nên làm.

"Chấn áp!"

Viu viu viu!!

Cùng thời điểm Bạch Cửu lên tiếng là lúc Cốc Tâm Hối nguyên lực toàn thân lan ra, tiến hành phong tỏa kịch độc đã thấm đẫm kinh mạch, không cho nó tới gần đứa nhỏ của nàng.

Làm ra hành động còn có viên Tử Liên kia.

Ngay thời điểm tấm màn nguyên lực rút đi nó đã lập tức bám lên túi thai luôn ôm ấp đứa nhỏ.

Bạch Cửu vẫn luôn quan sát thấy được rõ ràng, Tử Liên tử vừa chạm vào túi thai đã lập tức tan rã, hóa thành một giọt linh thủy cửu sắc lung linh, không ngừng dãn ra, trở thành một tấm màn trong suốt bao lấy túi thai.

Nó cùng túi thai chồng lên nhau, khăng khít không rời, hai hóa thành một.

Cùng thời điểm, dù Cốc Tâm Hối đang bận áp chế kịch độc cũng nhận ra một tia biến hóa trong cơ thể mình.

Nàng cảm nhận được mối liên hệ của mình và đứa nhỏ trong bụng chỉ còn một tia, đủ để nàng cảm thấy bản thân cùng nó huyết mạch tương liên, ngoài ra, đến cuống rốn nối liền giữa nàng và nó đều không còn.

Bạch Cửu cảm nhận là rõ ràng nhất, nó cảm thấy nơi thai nhi tồn tại như hóa thành một quả trứng màu, giống như sự tồn tại của ấu long với nó.

Hiện tại giữa Cốc Tâm Hối và đứa nhỏ cũng giống như nó và ấu long.

Nói Cốc Tâm Hối đang mang một quả trứng cũng không sai đâu.

Cùng lúc, kịch độc đối với thai nhi mất đi liên hệ, nó không còn mục tiêu thì trở nên dữ dằn công kích tâm mạch của Cốc Tâm Hối.

"Hô!"

Bạch Cửu rút tinh thần lực khỏi người nàng, bởi vì nhất thời thả lỏng mà vô thức lùi về sau một bước.

Bộp!

Thân hình thiếu niên chuẩn xác dựa vào lòng ngực một thân hình khác, mười phần an tâm.

"Bạch Dữ..."

Nó ngẩng đầu nhìn hắn cười ngốc nghếch.

Truyện Nữ Phụ

Bạch Dữ sắc mặt không tốt nhưng không thể mắng nổi, tâm tình bất lực hóa thành một tiếng thở dài cưng chiều, vòng tay siết chặt thân hình nhỏ nhắn kia vào lòng.

"Ta không sao đâu, chỉ là tập trung tinh thần lực canh chừng, thả lỏng nên thoát lực thôi."

Cảm nhận được tâm tình của hắn, nó sờ sờ cằm nam nhân an ủi.

Bạch Dữ bất đắc dĩ, riêng mình đặt tay lên bụng nhỏ của nó thăm dò, phát hiện không ra cái gì xấu mới triệt để yên tâm.

Mấy người họ Cốc im lặng nhìn họ, vẻ mặt muốn nói lại thôi trông rất đặc sắc.

"Hiện tại phải trông cậy vào bản thân nàng rồi."

Bạch Cửu cũng không muốn kéo dài thêm, nói với họ một tiếng.

Cốc Dĩ Phong hiểu ý, lấy đan được giải độc ra cho Cốc Tâm Hối dùng.

Đám người im lặng khẩn trương quan sát biểu hiện của nàng.

Bạch Dữ lại đỡ tiểu chuột ngồi xuống, để nó ngồi trên đùi mình, toàn thân dựa hết vào ngực hắn, nhắm mắt dưỡng thần.

"Có muốn biến trở về không?"

Hắn nhẹ giọng hỏi.

Hắn biết nó rất thích dùng hình thái nguyên thủy kia, nếu không có việc gì cũng có thể suốt ngày ở trong nguyên hình.

Hắn cũng rất thích nhìn nó mang cái bụng tròn vo, cực kỳ dễ thương.

Lời của hắn khiến mấy người nhà họ Cốc trừ Cốc Tâm Vi khó hiểu.

Cái gì mà biến trở về?

Không để họ thắc mắc lâu, thời điểm họ quay đầu nhìn lại thì vừa lúc thấy thiếu niên mềm mại kia gật đầu một cái, rồi bùm một cái biến mất...

À không...!Họ căng mắt ra nhìn kỹ hơn thì phát hiện trên đùi nam nhân xuất hiện một con yêu thú nhỏ đến...!Đáng thương.

Nó cũng không nằm đó lâu mà dùng cả tay lẫn chân...!Leo lên người nam nhân, nhanh chóng chui vào ngực áo bên trái, không thấy.

Mấy người trừng mắt ếch nhìn nữa ngày, một câu cũng không nói được nên lời.

Nam nhân mười phần chấn định vỗ nhẹ ngực áo hơi phồng, giống như nơi đó cất giấu bảo bối trân quý mà sờ soạn một hồi rồi mới buông ra.

.........................................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »