Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3274 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 281
281: đều là cái đức hạnh này.

❊ ❊ ❊

Một năm sau.

"Hắn vẫn còn đang tìm kiếm à?"

Bạch Đình tay nâng chén trà lơ đễnh nói.

"Không có lúc nào ở yên một chỗ."

Lục Lang vừa đi đến vừa đáp.

Hắn cảm thấy bất lực khi nói về người kia.

Nếu chỉ riêng việc hắn muốn đi tìm đạo lữ của mình thì thôi đi, đằng này hắn đi tới đâu là đánh một trận lớn tới đó, nháo cho Uẩn Thiên giới gà bay chó sủa.

Ầy, việc này nói ra cũng khá là oan uổng cho hắn.

Hắn cũng không trêu ai chọc ai, đều là người ta tìm tới.

Nếu chỉ là tìm chiến thì càng không có gì đáng nói, nhưng người tới đều tìm chết.

Bạch Dữ người này thật cứng, dụ lợi là không được.

Giống như Yêu Vương, không có lúc nào không tới, nữa cứng nữa mềm bày tỏ nhân loại không có ai tốt, yêu tộc nên đỡ đần cho nhau.

Thế nhưng toàn phái như những tên nhãi nhép, giống như đang ám chỉ Bạch Dữ chỉ đáng nhiêu đó, không nên làm kiêu.

Còn như Tà Vương, cứ tới là lên mặt hống hách, muốn Bạch Dữ phải làm cái chuyện kêu là đến, đuổi là đi, tất nhiên hắn sẽ không đi, mà đánh.

Cứ như vậy, không biết hắn có chịu bỏ cuộc, không nữa tìm kiếm tung tích của đạo lữ không, nhưng hắn cứ đánh mãi, đánh đến mức càng đánh càng mạnh.

"Tà Vương việc làm cho thấy hắn muốn Bạch Dữ một là cúi đầu rồi chết, hai là chết.

Người đến tu vi không ngừng tăng lên, sợ rằng..."

Lục Ngô sầu lo.

Tuy Bạch Dữ trông có vẻ chẳng chút nào yên, thế nhưng bởi vì hắn mà chiến lực của Không Vương thế lực ngày một mạnh hơn, uy danh hiện tại còn lớn hơn cả Lang Ngô bọn hắn.

"Hắn rất thông minh, không dễ bị Tà Vương bắt trong tay đâu."

Mặc Diễm nhàn nhạt đáp.

"Thế nhưng...!Tà Vương dạo này càng không bình thường, hành vi đúng với chữ tà của hắn.

Mà Yêu Vương bên kia có vẻ không trấn áp được, hành vi việc làm lại ngày càng giống hắn.

Cuối cùng mục đích để cho Yêu Vương thượng vị cũng không thể hoàn toàn tốt đến cùng."

Hắn trầm ngâm, ánh mắt nhìn xa xăm, giống như muốn xuyên qua hư không nhìn đến hai vị thiên vương kia, để xem bọn họ hiện tại trở nên thế nào.

Hắn không để ý người bên cạnh sau khi nghe hắn nói thì có vẻ trầm mặc.

"Bạch Đình..."

"A..."

Bạch Đình bị âm thanh trầm thấp bên vành tai cùng sương khí nóng rực làm cho giật cả mình, theo bản năng nhảy dựng lên, lại bị người nắm lại cái eo kéo trở về.

Từ bao giờ mà xung quanh chỉ còn hắn và người nam nhân bên cạnh đang mờ mờ ám ám dán vào nhau sát rạt.

Hiện tại bị nắm cái eo kéo lại, vô tình trở thành tình huống hắn ngồi trên đùi người ta, tu thế còn thân mật mờ ám hơn.

"Ngươi làm gì vậy..."

Bạch Đình xoay eo muốn chạy ra.

Nhưng eo hắn là điểm yếu giờ bị người nắm trong tay, nam nhân kia đã hiểu quá rõ, cũng ăn triệt đệ, chưa làm gì sao có thể buông tay.

"Tốt xấu gì chúng ta cũng ở bên cạnh nhau bao nhiêu năm, ngươi có cái bí mật gì không thể tiết lộ một chút?"

Lời thì đứng đắn, tay lại không an phận, thành ra giống như đang đùa giỡn lưu manh.

"Ngươi!"

Bạch Đình bị hắn giữ chặt trên đùi, người này còn ngã ngớn chống tay lên bàn đá vừa nắm mái tóc của hắn ngửi ngửi hôn hôn như bi3n thái.

Người này bình thường trông thật đàng hoàng lạnh nhạt, lúc lên cơn...

"Ta làm sao..."

Mặc Diễm lưu manh ghé sát lại, nữa giống như hôn lên vành tai non mềm tròn trịa của hắn, chọc cho hắn mềm hết cả người.

"Ngươi muốn ta nói cái gì?"

Bạch Đình trừng hắn, thái độ cực kỳ hung ác, thế nhưng hiệu quả không được tốt cho lắm, chọc tên nào đó càng thêm hưng phấn.

"Tự nhiên ta không muốn nghe được.

Đảm bảo ngươi sẽ quẹo năm ba mười lần lấp li3m cho qua chuyện, chi bằng chúng ta đến chơi trò vui, có khi sau đó ngươi sẽ chịu ngoan ngoan nói cho ta nghe."

Mặc Diễm lại không theo lẽ thường, phốc một cái ôm hắn đứng lên, lúc hành động còn không quên nắm chặt eo hắn, còn xoa xoa...!

"Ngươi...!Buông ra đi.

Ngươi muốn nghe cái gì, chuyện nói được ta sẽ nói."

Bạch Đình cố gắng thương lượng, mặt đỏ phừng phừng ghé vào trên cổ hắn phun nhiệt khí.

Nếu được hắn cũng không muốn đâu, nhưng người này sắc tâm bành chướng, tay không ngừng xoa eo mông hắn, khiến hắn thở hổn hển.

Ở cạnh nhau nhiều đến như thiên trường địa cửu rồi, không lý nào mấy chuyện này chưa từng diễn ra, hắn cũng không đến nổi không cho Mặc Diễm chạm vào người.

Thế nhưng mà tên này rất quá đáng, một lần ăn là như muốn ăn cho đủ mười vạn năm, hại hắn cái gì cũng không muốn làm.

Dù là thần cũng chịu không nổi hắn dày vò.

Rồi cũng chính vì vậy mà bình thường hắn luôn đề phòng Mặc Diễm, có khi đề phòng không ngừng vài ngàn năm cũng không cho đối phương đụng vào mình.

Đôi khi hắn không rõ có phải vì nghẹn lâu nên người này mới không biết tiết chế hay không.

Thế rồi một lần thử nghiệm khiến cho hắn vứt bỏ ý nghĩ này đi, chôn vùi trong tinh không hỗn độn mãi mãi cũng không nguyện kéo ra ngoài nữa.

Người này chính là muộn tao như vậy, không thể dung túng được.

"Ta đổi ý rồi, không muốn nghe ngươi nói gì hết."

Mặc Diễm chơi trò lưu manh luôn, động tác xoa xoa mông tròn cũng càng thêm s@c tình.

"..."

"Mặc Diễm!!!"

"Ân? Có gì chúng ta lên giường rồi ta sẽ nghe ngươi nói."

...

Bạch Dữ mặt lạnh như sương, khóe mắt liếc đám người đang chặn trước mặt, không có biểu cảm hờn giận hay khó chịu nào, chọc cho đám người mặt nhăn mày nhíu.

"Ngươi đúng là cuồng vọng mất khôn.

Đừng tưởng rằng đánh được một đám người không chịu cố gắng là nghĩ mình vô địch thiên hạ.

Đứng trước mặt Vương ngươi cũng chỉ là con kiến hôi."

Tiên nhân lưng hùng vai gấu mỗi lần mở miệng đều như phun nước miếng vào mặt người khác, thái độ ngạo mạn vô cùng mà mắng chửi Bạch Dư.

"Vậy thì kêu hắn đến đây đi.

Hắn đến, ta tiếp.

Hắn không đến, vậy cái ngươi cũng ngậm miệng đi!"

Chữ cuối vừa rơi xuống một mảnh không gian xung quanh đám người đã ngập trong giông bão.

"Chết tiệt!"

Đám yêu tiên nhao nhao nhảy loạn, né tránh lôi điện đang ầm ầm đổ nước người.

Đúng vậy, đây chính là lĩnh vực của Bạch Dữ.

Đối với những kẻ không ra gì, hắn đều ngại bỏ ra tinh lực đi chiến một trận, cứ đè lĩnh vực lên hiếp người cho gọn.

Không phải nói tiên nhân kiêu ngạo nhờ lĩnh vực sao, giỏi thì lấy lĩnh vực ra áp hắn đi.

Thế nhưng đám yêu tiên này đến chiến một trận còn đánh không lại, dựng cái lĩnh vực cũng chẳng bằng người ta, chỉ được cái mồm.

"A!!!"

"Phốc phốc!!!"

Không tới một phần chung trà, đám yêu tiên đã bị ném ra khỏi lĩnh vực, ngã lăn cù cù, miệng phun máu, chật vật không chịu nổi.

"Uy phong như vậy? Vậy đi theo chúng ta đi."

Nhưng giữa đường lại nhảy ra một trình giảo kim muốn ăn hôi.

Rõ ràng là đã núp một bên, đợi hắn đánh đám này mệt mỏi rồi nhảy ra ăn hôi.

"Xuy...!Từ Yêu Vương đến Tà Vương, đức hạnh thật là..."

Bạch Dữ miệng nói, tay thì không hề nhàn rỗi chút nào, lập tức đập lĩnh vực ra.

Nhưng có vẻ bên kia đã sớm đề phòng hắn, lĩnh vực của hắn còn chưa ra đã phát hiện không gian xung quanh thay đổi, biến thành một mảnh đầm lầy độc chướng.

Xem ra, mấy lần thất thủ trong tay hắn, đám người đã biết khôn một chút, ra ngoài đã dẫn theo tiên nhân Chân Tiên cấp đỉnh phong, lĩnh vực cũng thuộc hàng cao cấp Phổ Thông.

Thế nhưng cả một năm nay Bạch Dữ đánh đến bất bại, chẳng lẽ một chút tiến bộ cũng không có ư?

............................................................................

Một năm sau.

"Hắn vẫn còn đang tìm kiếm à?"

Bạch Đình tay nâng chén trà lơ đễnh nói.

"Không có lúc nào ở yên một chỗ."

Lục Lang vừa đi đến vừa đáp.

Hắn cảm thấy bất lực khi nói về người kia.

Nếu chỉ riêng việc hắn muốn đi tìm đạo lữ của mình thì thôi đi, đằng này hắn đi tới đâu là đánh một trận lớn tới đó, nháo cho Uẩn Thiên giới gà bay chó sủa.

Ầy, việc này nói ra cũng khá là oan uổng cho hắn.

Hắn cũng không trêu ai chọc ai, đều là người ta tìm tới.

Nếu chỉ là tìm chiến thì càng không có gì đáng nói, nhưng người tới đều tìm chết.

Bạch Dữ người này thật cứng, dụ lợi là không được.

Giống như Yêu Vương, không có lúc nào không tới, nữa cứng nữa mềm bày tỏ nhân loại không có ai tốt, yêu tộc nên đỡ đần cho nhau.

Thế nhưng toàn phái như những tên nhãi nhép, giống như đang ám chỉ Bạch Dữ chỉ đáng nhiêu đó, không nên làm kiêu.

Còn như Tà Vương, cứ tới là lên mặt hống hách, muốn Bạch Dữ phải làm cái chuyện kêu là đến, đuổi là đi, tất nhiên hắn sẽ không đi, mà đánh.

Cứ như vậy, không biết hắn có chịu bỏ cuộc, không nữa tìm kiếm tung tích của đạo lữ không, nhưng hắn cứ đánh mãi, đánh đến mức càng đánh càng mạnh.

"Tà Vương việc làm cho thấy hắn muốn Bạch Dữ một là cúi đầu rồi chết, hai là chết.

Người đến tu vi không ngừng tăng lên, sợ rằng..."

Lục Ngô sầu lo.

Tuy Bạch Dữ trông có vẻ chẳng chút nào yên, thế nhưng bởi vì hắn mà chiến lực của Không Vương thế lực ngày một mạnh hơn, uy danh hiện tại còn lớn hơn cả Lang Ngô bọn hắn.

"Hắn rất thông minh, không dễ bị Tà Vương bắt trong tay đâu."

Mặc Diễm nhàn nhạt đáp.

"Thế nhưng...!Tà Vương dạo này càng không bình thường, hành vi đúng với chữ tà của hắn.

Mà Yêu Vương bên kia có vẻ không trấn áp được, hành vi việc làm lại ngày càng giống hắn.

Cuối cùng mục đích để cho Yêu Vương thượng vị cũng không thể hoàn toàn tốt đến cùng."

Hắn trầm ngâm, ánh mắt nhìn xa xăm, giống như muốn xuyên qua hư không nhìn đến hai vị thiên vương kia, để xem bọn họ hiện tại trở nên thế nào.

Hắn không để ý người bên cạnh sau khi nghe hắn nói thì có vẻ trầm mặc.

"Bạch Đình..."

"A..."

Bạch Đình bị âm thanh trầm thấp bên vành tai cùng sương khí nóng rực làm cho giật cả mình, theo bản năng nhảy dựng lên, lại bị người nắm lại cái eo kéo trở về.

Từ bao giờ mà xung quanh chỉ còn hắn và người nam nhân bên cạnh đang mờ mờ ám ám dán vào nhau sát rạt.

Hiện tại bị nắm cái eo kéo lại, vô tình trở thành tình huống hắn ngồi trên đùi người ta, tu thế còn thân mật mờ ám hơn.

"Ngươi làm gì vậy..."

Bạch Đình xoay eo muốn chạy ra.

Nhưng eo hắn là điểm yếu giờ bị người nắm trong tay, nam nhân kia đã hiểu quá rõ, cũng ăn triệt đệ, chưa làm gì sao có thể buông tay.

"Tốt xấu gì chúng ta cũng ở bên cạnh nhau bao nhiêu năm, ngươi có cái bí mật gì không thể tiết lộ một chút?"

Lời thì đứng đắn, tay lại không an phận, thành ra giống như đang đùa giỡn lưu manh.

"Ngươi!"

Bạch Đình bị hắn giữ chặt trên đùi, người này còn ngã ngớn chống tay lên bàn đá vừa nắm mái tóc của hắn ngửi ngửi hôn hôn như bi3n thái.

Người này bình thường trông thật đàng hoàng lạnh nhạt, lúc lên cơn...

"Ta làm sao..."

Mặc Diễm lưu manh ghé sát lại, nữa giống như hôn lên vành tai non mềm tròn trịa của hắn, chọc cho hắn mềm hết cả người.

"Ngươi muốn ta nói cái gì?"

Bạch Đình trừng hắn, thái độ cực kỳ hung ác, thế nhưng hiệu quả không được tốt cho lắm, chọc tên nào đó càng thêm hưng phấn.

"Tự nhiên ta không muốn nghe được.

Đảm bảo ngươi sẽ quẹo năm ba mười lần lấp li3m cho qua chuyện, chi bằng chúng ta đến chơi trò vui, có khi sau đó ngươi sẽ chịu ngoan ngoan nói cho ta nghe."

Mặc Diễm lại không theo lẽ thường, phốc một cái ôm hắn đứng lên, lúc hành động còn không quên nắm chặt eo hắn, còn xoa xoa...!

"Ngươi...!Buông ra đi.

Ngươi muốn nghe cái gì, chuyện nói được ta sẽ nói."

Bạch Đình cố gắng thương lượng, mặt đỏ phừng phừng ghé vào trên cổ hắn phun nhiệt khí.

Nếu được hắn cũng không muốn đâu, nhưng người này sắc tâm bành chướng, tay không ngừng xoa eo mông hắn, khiến hắn thở hổn hển.

Ở cạnh nhau nhiều đến như thiên trường địa cửu rồi, không lý nào mấy chuyện này chưa từng diễn ra, hắn cũng không đến nổi không cho Mặc Diễm chạm vào người.

Thế nhưng mà tên này rất quá đáng, một lần ăn là như muốn ăn cho đủ mười vạn năm, hại hắn cái gì cũng không muốn làm.

Dù là thần cũng chịu không nổi hắn dày vò.

Rồi cũng chính vì vậy mà bình thường hắn luôn đề phòng Mặc Diễm, có khi đề phòng không ngừng vài ngàn năm cũng không cho đối phương đụng vào mình.

Đôi khi hắn không rõ có phải vì nghẹn lâu nên người này mới không biết tiết chế hay không.

Thế rồi một lần thử nghiệm khiến cho hắn vứt bỏ ý nghĩ này đi, chôn vùi trong tinh không hỗn độn mãi mãi cũng không nguyện kéo ra ngoài nữa.

Người này chính là muộn tao như vậy, không thể dung túng được.

"Ta đổi ý rồi, không muốn nghe ngươi nói gì hết."

Mặc Diễm chơi trò lưu manh luôn, động tác xoa xoa mông tròn cũng càng thêm s@c tình.

"..."

"Mặc Diễm!!!"

"Ân? Có gì chúng ta lên giường rồi ta sẽ nghe ngươi nói."

...

Bạch Dữ mặt lạnh như sương, khóe mắt liếc đám người đang chặn trước mặt, không có biểu cảm hờn giận hay khó chịu nào, chọc cho đám người mặt nhăn mày nhíu.

"Ngươi đúng là cuồng vọng mất khôn.

Đừng tưởng rằng đánh được một đám người không chịu cố gắng là nghĩ mình vô địch thiên hạ.

Đứng trước mặt Vương ngươi cũng chỉ là con kiến hôi."

Tiên nhân lưng hùng vai gấu mỗi lần mở miệng đều như phun nước miếng vào mặt người khác, thái độ ngạo mạn vô cùng mà mắng chửi Bạch Dư.

"Vậy thì kêu hắn đến đây đi.

Hắn đến, ta tiếp.

Hắn không đến, vậy cái ngươi cũng ngậm miệng đi!"

Chữ cuối vừa rơi xuống một mảnh không gian xung quanh đám người đã ngập trong giông bão.

"Chết tiệt!"

Đám yêu tiên nhao nhao nhảy loạn, né tránh lôi điện đang ầm ầm đổ nước người.

Đúng vậy, đây chính là lĩnh vực của Bạch Dữ.

Đối với những kẻ không ra gì, hắn đều ngại bỏ ra tinh lực đi chiến một trận, cứ đè lĩnh vực lên hiếp người cho gọn.

Không phải nói tiên nhân kiêu ngạo nhờ lĩnh vực sao, giỏi thì lấy lĩnh vực ra áp hắn đi.

Thế nhưng đám yêu tiên này đến chiến một trận còn đánh không lại, dựng cái lĩnh vực cũng chẳng bằng người ta, chỉ được cái mồm.

"A!!!"

"Phốc phốc!!!"

Không tới một phần chung trà, đám yêu tiên đã bị ném ra khỏi lĩnh vực, ngã lăn cù cù, miệng phun máu, chật vật không chịu nổi.

"Uy phong như vậy? Vậy đi theo chúng ta đi."

Nhưng giữa đường lại nhảy ra một trình giảo kim muốn ăn hôi.

Rõ ràng là đã núp một bên, đợi hắn đánh đám này mệt mỏi rồi nhảy ra ăn hôi.

"Xuy...!Từ Yêu Vương đến Tà Vương, đức hạnh thật là..."

Bạch Dữ miệng nói, tay thì không hề nhàn rỗi chút nào, lập tức đập lĩnh vực ra.

Nhưng có vẻ bên kia đã sớm đề phòng hắn, lĩnh vực của hắn còn chưa ra đã phát hiện không gian xung quanh thay đổi, biến thành một mảnh đầm lầy độc chướng.

Xem ra, mấy lần thất thủ trong tay hắn, đám người đã biết khôn một chút, ra ngoài đã dẫn theo tiên nhân Chân Tiên cấp đỉnh phong, lĩnh vực cũng thuộc hàng cao cấp Phổ Thông.

Thế nhưng cả một năm nay Bạch Dữ đánh đến bất bại, chẳng lẽ một chút tiến bộ cũng không có ư?

............................................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »