Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3398 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 261
261: không sơn gặp cố nhân.

❊ ❊ ❊

Phượng Chướng, hỏa của phượng hoàng là nóng nhất, lại thêm chướng khí kịch độc, nó trở thành một trong bốn hung địa của đại lục nằm ở phía đông.

Nếu ở phía tây là lôi thì phía đông là hỏa.

Đối với tu sĩ đại lục, nơi này đúng là hung địa, nhưng đối với hai người nam nhân áo trắng xuất hiện từ bầu trời thì...

Chỉ có một chút rắc rối vì phía trên mù mịt khói độc, không thể đằng không.

Họ không sợ, chỉ là không muốn bị vây bởi khói mù.

Hai người như đang dẫm trên đất bằng, xem nhẹ hỏa độc xung quanh, nhàn nhã xuyên qua hung địa Phượng Chướng này.

Tuy đâu đâu cũng có hỏa độc không ngừng đốt, thế nhưng nơi này là một khu rừng, tồn tại một loại thụ gọi là hỏa thụ.

Chúng nó là thứ có thể sinh trưởng duy nhất ở nơi này, không hề bị hỏa độc đốt cháy.

Cả một khu rừng đỏ rực, trông cũng thật đẹp mắt.

"Ngươi nói, hai người họ chọn nơi nào không chọn, lại chọn nơi này?"

Tuy rằng họ cũng chọn một hung địa để ở, nhưng giờ nhìn lại, nó thấy Vạn Lôi Quật vẫn còn tốt chán à.

"Không ai quấy rầy."

Bạch Dữ thờ ơ đáp.

"Nghe thật hợp lý."

Bạch Cửu cười ngốc.

"Thế nhưng ở nơi này thì có chỗ nào có thể đặt chân?"

Vạn Lôi Quật còn có hang động trên vách núi, nơi này đều là rừng hỏa thụ, hỏa độc tràn lan.

"Tìm được họ sẽ biết."

Bình thường tu sĩ thủy linh căn sẽ không thích những nơi như vầy, nhưng đến trình độ như Bạch Dữ thì không, đại lục hiện tại không mấy thứ ảnh hưởng được hắn.

Bạch Cửu tu hỏa linh căn nhưng cũng không thích cảm giác như đưa mình lên lửa nướng thế này đâu.

Nó sẽ có ảo giác nghe thấy mùi thịt mình thơm lừng.

Hai người nhìn thì chậm thực chất lại rất nhanh mà lướt qua Phượng Chướng.

Chớp mắt đã theo một đường thằng đi gần hết nơi này.

"Chu choa!"

Bạch Cửu bỗng nhiên kinh ngạc thốt lên.

Bạch Dữ biết nó vì cái gì biểu hiện như vậy.

Không ngờ sâu bên trong Phượng Chướng tồn tại một ngọn không sơn*.

*Ngọn núi lơ lửng trên bầu trời.

Không sơn được giấu trong khói mù, lại nằm tít trên cao, không chú ý sẽ khó lòng mà nhìn thấy.

Nhìn kỹ thì bên ngoài không sơn có một tầng nhộn nhạo, là kết giới.

Vậy cũng đúng, chứ nếu không có thì hít khói ngập mặt à.

Nhưng làm sao cái ngọn núi kia treo lơ lửng như vậy mà không rớt xuống được thì họ phải vào trong mới biết.

Đương lúc Bạch Dữ muốn ôm eo nhỏ, đưa nó lên trên thì tiểu chuột này lại ra chủ ý xấu.

"Bạch Dữ, chúng ta hù dọa họ chút đi."

Tiểu chuột giảo hoạt kéo tay nam nhân nói.

Bạch Dữ nhìn nó hồi lâu, lâu đến mức tiểu chút chít lá gan vốn bị chiều hư mà căng phồng cũng teo lại thì hắn mới lách người.

Giữa rừng hỏa thụ đột ngột xuất hiện một con rồng trắng to lớn vĩ ngạn, dùng thân hình bao quanh lấy một thiếu niên tóc trắng mềm mại.

Bạch Cửu hí hửng leo lên đầu rồng.

"Dữ Dữ đi thôi!!"

"Gào!"

Bạch long đón gió bay lên trời, chẳng đến một cái nháy mắt đã tiếp cận ngọn không sơn kia.

Ngọn không sơn không nhỏ, nhưng bạch long duỗi thân ra có thể bao bộc nữa vòng không sơn này, cũng dọa người bên trong chết khiếp...

"Mâu Mân!"

Mộc Tâm Vi đang cúi đầu chăm sóc thảo dược bên chân thì nghe tiếng hóng kinh thiên động địa, vừa ngẩng đầu đã bị hình ảnh bên ngoài hù dọa.

"Phụ thân! Phụ thân! Mau xem! Con gì to quá!"

Cách nàng không xa còn có một đứa bé trai chừng bảy tám tuổi, thấy vậy mà không chút sợ hãi nào, vừa hô hào vừa vỗ tay.

Mâu Mân tại thời điểm Mộc Tâm Vi hô lên đã chạy ra, hắn cũng nghe thấy tiếng hống kia.

Nơi này của họ chưa từng có ai dám đến quấy rầy, hôm nay lại xuất hiện một con rồng trắng...

"Làm sao đây?"

Mộc Tâm Vi có cảm giác họ đấu không lại con rồng này, đầy mặt lo lắng nhìn hắn.

Bạch Cửu tàng hình ngồi trên đầu rồng, tuy không có nghe tiếng họ nói nhưng vẫn nhìn được biểu tình, nó cười ha ha vui vẻ cực kỳ.

Sâu trong đôi mắt to như cái chuông của bạch long hiện lên một tia bất đắc dĩ cùng sủng nịnh.

Dù sao thứ muốn xem cũng đã thấy rồi, nó không lại trêu đùa họ nữa, để cho đầu rồng dán lại gần màn chắn bên ngoài không sơn, bản thân giải trừ tàng hình, cực kỳ tiêu sái gõ nhẹ vào màn chắn, còn không quên cho người bên trong một cái cười xán lạn.

"Phụ thân, mẫu thân xem! Trên kia có người!"

Nam hài tinh mắt hô lên.

Hai người lớn lại rất kinh ngạc, họ tất nhiên không cần đứa nhỏ nhắc nhở mới nhìn thấy.

Chỉ là họ không ngờ, thiếu niên kia mấy trăm năm không thấy lại dùng cách thức này xuất hiện trước mặt họ.

Thế mà kiếm được cả một tọa kỵ oai phong chất lừ như vậy...

Còn có, người nam nhân luôn cận kề bên cạnh thiếu niên đâu?

Họ mang nghi hoặc cùng chút vui vẻ khi gặp lại cố nhân mà mở ra kết giới cho người bên ngoài vào, trong lòng còn lo chỗ đâu cho rồng đặt chân thì...

Bạch long dưới cái nhìn chuyên chú của họ biến mất, để lại một nam nhân quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, khiến họ kinh ngạc đến rớt cằm.

"Ha ha ha!!"

Thiếu niên thấy vậy thì bật cười ngã trái ngã phải trên không trung, bị nam nhân ôm vào lòng cóc đầu dạy dỗ.

Họ đáp xuống trước mặt hai người vẫn còn ngẩn ngơ kia.

"Bạch long đó là..."

Mộc Tâm Vi đờ đẫn nhìn nam nhân, nói không nên lời.

"Ha ha! Đúng là hắn."

Bạch Cửu nghe thì không nhịn được cười.

Hai người kia thì cạn lời, nhưng không có đặt ra nghi vấn gì cả.

"Hai người không phải nói bế quan..."

Mộc Tâm Vi nhìn họ một lượt ngập ngừng hỏi.

"Gặp bình cảnh."

Bạch Cửu thản nhiên đáp, không hề có vẻ gì là buồn bực.

Mộc Tâm Vi phu thê nhìn nhau, trong mắt đều là kinh dị.

Ngược lại, Bạch Dữ nhìn Mâu Mân với ý vị thâm trường.

"Ngươi..."

Hắn hiếm khi chủ động bắt chuyện với ai, chỉ có những việc khiến hắn tò mò mới không nhịn được mà tìm hiểu.

"Học được cách thu phóng giống như bán yêu thú."

Mâu Mân đáp cũng nhẹ nhàng, đặc biệt là giọng nói của hắn không còn khó nghe như trước nữa, trở nên bình thường lại rồi.

"Vậy nên đây là con của hai người?"

Bạch Cửu hí hửng nhìn đứa bé dù núp sau lưng phụ mẫu vẫn tò mò ló đầu ra nhìn bọn họ.

Đôi mắt kia linh động như ẩn chứa hai ngọn hỏa diễm đang thiêu đốt hừng hực.

"Ừm, gọi là Mâu Miên."

Mộc Tâm Vi kéo đứa bé ra phía trước vừa nói với họ.

"A Miên, gọi Bạch tiền bối, Bạch đại sư."

Nàng giới thiệu cho nó, tránh đứa nhỏ này gọi loạn bối phận.

"Bạch tiền bối! Bạch đại sư...!Chính là giống mẫu thân sao?"

Mâu Miên nhìn Bạch Cửu rồi quay đầu hỏi Mộc Tâm Vi.

"Đúng vậy, chính là ta cũng phải gọi là Bạch đại sư."

Mộc Tâm Vi sờ đầu nó đáp.

"A...!Vậy là còn lợi hại hơn mẫu thân..."

Nó ảo não cúi đầu, đối với nó mẫu thân là lợi hại nhất.

Thế nhưng giờ người nói người này lợi hại hơn mẫu thân...

Mấy người hứng thú nhìn xem nó sẽ biểu hiện thế nào thì thấy nó ngẩng đầu lên rồi nói: "Không sao, sau này con sẽ thay mẫu thân lợi hại hơn Bạch đại sư!"

"Ha ha!"

Bạch Cửu bị sự tự tin cùng chiến ý trong mắt nó chọc cười.

"A...!Nếu chúng ta gặp ngươi trước thì tốt rồi."

Mộc Tâm Vi còn không biết nên nói sao với đứa nhỏ chưa lớn đã tự tin quá mức của mình thì nghe Bạch Cửu cảm thán như vậy.

Nàng nhìn nó ý hỏi.

"Chính là vừa mới đem một cái hỏa diễm cho người khác mất rồi."

Bạch Cửu ngại ngùng sờ đầu..

Phượng Chướng, hỏa của phượng hoàng là nóng nhất, lại thêm chướng khí kịch độc, nó trở thành một trong bốn hung địa của đại lục nằm ở phía đông.

Nếu ở phía tây là lôi thì phía đông là hỏa.

Đối với tu sĩ đại lục, nơi này đúng là hung địa, nhưng đối với hai người nam nhân áo trắng xuất hiện từ bầu trời thì...

Chỉ có một chút rắc rối vì phía trên mù mịt khói độc, không thể đằng không.

Họ không sợ, chỉ là không muốn bị vây bởi khói mù.

Hai người như đang dẫm trên đất bằng, xem nhẹ hỏa độc xung quanh, nhàn nhã xuyên qua hung địa Phượng Chướng này.

Tuy đâu đâu cũng có hỏa độc không ngừng đốt, thế nhưng nơi này là một khu rừng, tồn tại một loại thụ gọi là hỏa thụ.

Chúng nó là thứ có thể sinh trưởng duy nhất ở nơi này, không hề bị hỏa độc đốt cháy.

Cả một khu rừng đỏ rực, trông cũng thật đẹp mắt.

"Ngươi nói, hai người họ chọn nơi nào không chọn, lại chọn nơi này?"

Tuy rằng họ cũng chọn một hung địa để ở, nhưng giờ nhìn lại, nó thấy Vạn Lôi Quật vẫn còn tốt chán à.

"Không ai quấy rầy."

Bạch Dữ thờ ơ đáp.

"Nghe thật hợp lý."

Bạch Cửu cười ngốc.

"Thế nhưng ở nơi này thì có chỗ nào có thể đặt chân?"

Vạn Lôi Quật còn có hang động trên vách núi, nơi này đều là rừng hỏa thụ, hỏa độc tràn lan.

"Tìm được họ sẽ biết."

Bình thường tu sĩ thủy linh căn sẽ không thích những nơi như vầy, nhưng đến trình độ như Bạch Dữ thì không, đại lục hiện tại không mấy thứ ảnh hưởng được hắn.

Bạch Cửu tu hỏa linh căn nhưng cũng không thích cảm giác như đưa mình lên lửa nướng thế này đâu.

Nó sẽ có ảo giác nghe thấy mùi thịt mình thơm lừng.

Hai người nhìn thì chậm thực chất lại rất nhanh mà lướt qua Phượng Chướng.

Chớp mắt đã theo một đường thằng đi gần hết nơi này.

"Chu choa!"

Bạch Cửu bỗng nhiên kinh ngạc thốt lên.

Bạch Dữ biết nó vì cái gì biểu hiện như vậy.

Không ngờ sâu bên trong Phượng Chướng tồn tại một ngọn không sơn*.

*Ngọn núi lơ lửng trên bầu trời.

Không sơn được giấu trong khói mù, lại nằm tít trên cao, không chú ý sẽ khó lòng mà nhìn thấy.

Nhìn kỹ thì bên ngoài không sơn có một tầng nhộn nhạo, là kết giới.

Vậy cũng đúng, chứ nếu không có thì hít khói ngập mặt à.

Nhưng làm sao cái ngọn núi kia treo lơ lửng như vậy mà không rớt xuống được thì họ phải vào trong mới biết.

Đương lúc Bạch Dữ muốn ôm eo nhỏ, đưa nó lên trên thì tiểu chuột này lại ra chủ ý xấu.

"Bạch Dữ, chúng ta hù dọa họ chút đi."

Tiểu chuột giảo hoạt kéo tay nam nhân nói.

Bạch Dữ nhìn nó hồi lâu, lâu đến mức tiểu chút chít lá gan vốn bị chiều hư mà căng phồng cũng teo lại thì hắn mới lách người.

Giữa rừng hỏa thụ đột ngột xuất hiện một con rồng trắng to lớn vĩ ngạn, dùng thân hình bao quanh lấy một thiếu niên tóc trắng mềm mại.

Bạch Cửu hí hửng leo lên đầu rồng.

"Dữ Dữ đi thôi!!"

"Gào!"

Bạch long đón gió bay lên trời, chẳng đến một cái nháy mắt đã tiếp cận ngọn không sơn kia.

Ngọn không sơn không nhỏ, nhưng bạch long duỗi thân ra có thể bao bộc nữa vòng không sơn này, cũng dọa người bên trong chết khiếp...

"Mâu Mân!"

Mộc Tâm Vi đang cúi đầu chăm sóc thảo dược bên chân thì nghe tiếng hóng kinh thiên động địa, vừa ngẩng đầu đã bị hình ảnh bên ngoài hù dọa.

"Phụ thân! Phụ thân! Mau xem! Con gì to quá!"

Cách nàng không xa còn có một đứa bé trai chừng bảy tám tuổi, thấy vậy mà không chút sợ hãi nào, vừa hô hào vừa vỗ tay.

Mâu Mân tại thời điểm Mộc Tâm Vi hô lên đã chạy ra, hắn cũng nghe thấy tiếng hống kia.

Nơi này của họ chưa từng có ai dám đến quấy rầy, hôm nay lại xuất hiện một con rồng trắng...

"Làm sao đây?"

Mộc Tâm Vi có cảm giác họ đấu không lại con rồng này, đầy mặt lo lắng nhìn hắn.

Bạch Cửu tàng hình ngồi trên đầu rồng, tuy không có nghe tiếng họ nói nhưng vẫn nhìn được biểu tình, nó cười ha ha vui vẻ cực kỳ.

Sâu trong đôi mắt to như cái chuông của bạch long hiện lên một tia bất đắc dĩ cùng sủng nịnh.

Dù sao thứ muốn xem cũng đã thấy rồi, nó không lại trêu đùa họ nữa, để cho đầu rồng dán lại gần màn chắn bên ngoài không sơn, bản thân giải trừ tàng hình, cực kỳ tiêu sái gõ nhẹ vào màn chắn, còn không quên cho người bên trong một cái cười xán lạn.

"Phụ thân, mẫu thân xem! Trên kia có người!"

Nam hài tinh mắt hô lên.

Hai người lớn lại rất kinh ngạc, họ tất nhiên không cần đứa nhỏ nhắc nhở mới nhìn thấy.

Chỉ là họ không ngờ, thiếu niên kia mấy trăm năm không thấy lại dùng cách thức này xuất hiện trước mặt họ.

Thế mà kiếm được cả một tọa kỵ oai phong chất lừ như vậy...

Còn có, người nam nhân luôn cận kề bên cạnh thiếu niên đâu?

Họ mang nghi hoặc cùng chút vui vẻ khi gặp lại cố nhân mà mở ra kết giới cho người bên ngoài vào, trong lòng còn lo chỗ đâu cho rồng đặt chân thì...

Bạch long dưới cái nhìn chuyên chú của họ biến mất, để lại một nam nhân quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, khiến họ kinh ngạc đến rớt cằm.

"Ha ha ha!!"

Thiếu niên thấy vậy thì bật cười ngã trái ngã phải trên không trung, bị nam nhân ôm vào lòng cóc đầu dạy dỗ.

Họ đáp xuống trước mặt hai người vẫn còn ngẩn ngơ kia.

"Bạch long đó là..."

Mộc Tâm Vi đờ đẫn nhìn nam nhân, nói không nên lời.

"Ha ha! Đúng là hắn."

Bạch Cửu nghe thì không nhịn được cười.

Hai người kia thì cạn lời, nhưng không có đặt ra nghi vấn gì cả.

"Hai người không phải nói bế quan..."

Mộc Tâm Vi nhìn họ một lượt ngập ngừng hỏi.

"Gặp bình cảnh."

Bạch Cửu thản nhiên đáp, không hề có vẻ gì là buồn bực.

Mộc Tâm Vi phu thê nhìn nhau, trong mắt đều là kinh dị.

Ngược lại, Bạch Dữ nhìn Mâu Mân với ý vị thâm trường.

"Ngươi..."

Hắn hiếm khi chủ động bắt chuyện với ai, chỉ có những việc khiến hắn tò mò mới không nhịn được mà tìm hiểu.

"Học được cách thu phóng giống như bán yêu thú."

Mâu Mân đáp cũng nhẹ nhàng, đặc biệt là giọng nói của hắn không còn khó nghe như trước nữa, trở nên bình thường lại rồi.

"Vậy nên đây là con của hai người?"

Bạch Cửu hí hửng nhìn đứa bé dù núp sau lưng phụ mẫu vẫn tò mò ló đầu ra nhìn bọn họ.

Đôi mắt kia linh động như ẩn chứa hai ngọn hỏa diễm đang thiêu đốt hừng hực.

"Ừm, gọi là Mâu Miên."

Mộc Tâm Vi kéo đứa bé ra phía trước vừa nói với họ.

"A Miên, gọi Bạch tiền bối, Bạch đại sư."

Nàng giới thiệu cho nó, tránh đứa nhỏ này gọi loạn bối phận.

"Bạch tiền bối! Bạch đại sư...!Chính là giống mẫu thân sao?"

Mâu Miên nhìn Bạch Cửu rồi quay đầu hỏi Mộc Tâm Vi.

"Đúng vậy, chính là ta cũng phải gọi là Bạch đại sư."

Mộc Tâm Vi sờ đầu nó đáp.

"A...!Vậy là còn lợi hại hơn mẫu thân..."

Nó ảo não cúi đầu, đối với nó mẫu thân là lợi hại nhất.

Thế nhưng giờ người nói người này lợi hại hơn mẫu thân...

Mấy người hứng thú nhìn xem nó sẽ biểu hiện thế nào thì thấy nó ngẩng đầu lên rồi nói: "Không sao, sau này con sẽ thay mẫu thân lợi hại hơn Bạch đại sư!"

"Ha ha!"

Bạch Cửu bị sự tự tin cùng chiến ý trong mắt nó chọc cười.

"A...!Nếu chúng ta gặp ngươi trước thì tốt rồi."

Mộc Tâm Vi còn không biết nên nói sao với đứa nhỏ chưa lớn đã tự tin quá mức của mình thì nghe Bạch Cửu cảm thán như vậy.

Nàng nhìn nó ý hỏi.

"Chính là vừa mới đem một cái hỏa diễm cho người khác mất rồi."

Bạch Cửu ngại ngùng sờ đầu..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »