Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3422 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 243
243: làm sao có thể.

❊ ❊ ❊

"Bản thân là tộc nhân Cốc gia, lại muốn để một gia tộc chẳng có tiếng tăm gì trong Đan thành chen chân vào, muốn húp một chén canh thậm chí là cướp chén cơm của Cốc gia ta?"

Lão gia tử nói đến đây thì lạnh lùng nhìn Cốc Dịch Đạt.

"Làm sao có thể! Biểu đệ không nên oan uổng cho ta!"

Cốc Dịch Đạt chột dạ phản bác, còn sợ lão gia tử không tin mà giọng đặc biệt lớn, đến mức Cốc Dĩ Phong đi rồi trở về, chân còn chưa đáp đến đại sảnh đã nghe thấy.

"Tốt nhất là không có."

Lão gia tử không ép quá dữ, buông xuống một câu rồi đứng dậy bỏ đi.

Cốc Dịch Đạt nào dám tiếp tục giữ ông lại.

Tự hiên bị Cốc Dịch Thiên chụp mũ, lão còn chưa có chuẩn bị xong nên phản bác thế nào, chỉ sợ càng nói càng sai.

Lời lão gia tử nói bất kể là ai tâm địa chính trực cũng sẽ hiểu, thế nhưng tâm thuật bất chính như Cốc Dịch Đạt làm sao có thể hiểu.

Lão không xuyên tạc thì thôi.

Cũng tội cho lão không hề hay biết dã tâm của Tiền gia đã nổi lên mặt nước, ý đồ muốn thay thế Cốc gia ở Đan thành quá rõ ràng, còn làm ra hành động đá quán ở Thiên Tâm Các, làm sao có khả năng hỗ trợ lẫn nhau gì đó.

Chỉ sợ Tiền gia cũng đang lợi dụng tình cảnh bất hòa của Cốc gia mà thôi.

Chuyện Tiền gia đến phá quán Cốc Duyệt đã truyền tin về cho lão gia tử, chỉ là trong thư hắn không có nhắc đến hai người Bạch Cửu mà thôi.

Tóm lại là lão gia tử đã biết, ý định này của Cốc Dịch Đạt đã định là không có khả năng được tán thành.

...

Lão gia tử chân trước rời đại sảnh, chân sau Cốc Dĩ Phong đã vòng qua đại sảnh chờ ông ở cổng biệt viện.

Hai người cùng nhau đi vào.

"Dược liệu ngươi cần."

Cốc Dĩ Phong đưa một chiếc giới chỉ chưa nhận chủ cho Bạch Cửu.

Bạch Cửu nhận lấy mà có chút bất ngờ vừa cẩn thận kiểm tra dược liệu bên trong.

Dược liệu nó muốn không hề bình thường, cấp bậc càng không thấp hơn dược liệu cần để chữa trị cho Mâu Mân.

Bởi vì muốn hạ độc một cường giả Độ Kiếp Kỳ, không phải loại độc nào cũng có thể làm được.

Độc không phải là khó giải, khó là ở chỗ cấp bậc đan dược giải độc yêu cầu cao, cái này vẫn có thể làm được với khả năng của Cốc gia; Hai chính là giữ được cả mẹ lẫn con, cái này lại không dễ làm.

Tất cả luyện đan sư được Cốc gia mời tới đều nói phải bỏ con đổi mẹ.

Đại gia tu chân cho rằng trên con đường tu luyện dài đằng đẳng như này, quan trọng là tu vi.

Đứa nhỏ tuy không phải dễ có, nhưng năm dài tháng rộng, chắc chắn sẽ không thiếu nếu bọn họ muốn có.

Bỏ đứa nhỏ bảo toàn bản thân là điều đúng đắn nhất.

"Đúng là Cốc gia, đâu đâu cũng thấy thảo dược, gom một đám dược liệu luyện chế đan dược cấp tám lại có thể nhanh như vậy đã có."

Nó còn nghĩ nếu họ gom không được nhanh thì phải đổi một số dược liệu dễ tìm, đồng nghĩa với đổi đan phương, đổi cách điều trị.

Nhưng sự cảm thán của nó về sự sung túc của Cốc gia không được họ đoán nhận, thay vì thế lại rước đến một đống kinh ngạc đến rớt cằm.

"Cái gì? Đây là muốn luyện chế đan dược cấp tám!!?"

Cốc Dĩ Phong là người đi gom dược liệu nên cũng là người chấn động nhất.

Bạch Cửu nhìn vị ngoại công này của nam nhân nhà nó một chút, nghẹo đầu một cái mới hiểu tại sao hắn biểu hiện thái quá như vậy.

Đơn thuốc mà nó đưa dược liệu cùng lắm là cấp bảy thôi, phù hợp với cấp bậc mà nó báo ra cho họ biết nên khi cầm lấy đơn thuốc mới chẳng ai mẩy may nghi ngờ mà hỏi lại.

Thế nhưng chỉ cách nhau một bậc cũng là cách trời cách biển, mới khiến người ta không dễ chấp nhận như vậy.

"Đây không phải là tất cả sao?"

Lão gia tử cũng nghiêm mặt hỏi.

"Tất nhiên không phải.

Ở đây chỉ có phụ dược là chính, chủ dược chỉ có mấy loại.

Còn hai loại chủ dược khác nữa nhưng ta đã có sẵn rồi.

Với cả dược liệu cấp tám nào có dễ tìm, muốn sớm tìm thấy là điều không thể.

Dù sao chúng ta đã mang ra thứ hi hữu như Tử Liên Tâm Dực, thêm vài cây dược liệu cấp tám cũng không chênh lệch gì đâu."

Bạch Dữ nghe nó nói mà nhịn không được nhếch khóe môi.

Đúng là tiểu chút chít mang thù, thời thời khắc khắc đều không quên chứng minh cho Cốc gia biết bọn họ không hề nghèo, càng không đam mê tiền tài của Cốc gia tí nào cả, có đưa nó còn không thèm lấy.

Nhưng nó nói không sai, có sai thì hắn cũng sẽ dung túng.1

Mà thái độ không nhanh không chậm, nhàn nhã như không ngồi uống trà này của hắn rõ ràng là đang chống đỡ cho Bạch Cửu, khiến nhà họ Cốc không tin cũng không được.

Họ càng phải suy nghĩ lại về việc đối đãi thế nào với hai người họ mới có thể xem là đúng đắn nhất.

Cốc gia thứ nhiều nhất là dược thảo.

Đối với một luyện đan sư thì nó chính là thứ quan trọng nhất, có sức hấp dẫn nhất.

Sở dĩ Cốc Dĩ Phong ở trong thời gian ngắn như vậy gom đủ dược liệu cho Bạch Cửu cũng là một sự biểu hiện cho hai người họ nhìn.

Nhưng bây giờ xem ra…

Bạch Cửu nói rồi cũng không bận tâm người nhà Cốc gia nghĩ gì, chuẩn bị luyện đan cứu người.

Nó đúng là suy nghĩ một chút cũng không lệch với suy đoán của Bạch Dữ, nhưng nó không nghĩ nhiều vậy đâu, chỉ là tiện miệng nói ra sự thật mà thôi.

Đừng có nhìn bọn họ phải bôn ba vì mấy cây dược liệu cấp tám mà nghĩ họ không có.

Thật chất số thảo dược Bạch Dữ hái được trong di tích động phủ trước đó đến nay vẫn còn, chỉ là dược thảo cấp thấp thì hết, còn lại chỉ toàn mấy cây cấp cao.

Cái này thật ra rất dễ hiểu, dược liệu cấp thấp trong một đan phương nhìn thì là phụ dược, nhưng không có nó thì không làm nên bột đường, số lượng yêu cầu còn rất nhiều.

Dược liệu cấp cao thì khó dùng, yêu cầu cấp bậc đan phương càng cao, yêu cầu đối với luyện đan sư cũng là như vậy, thêm chủng loại đa dạng thì càng khó sài.

Họ đâu thể mạnh miệng nói mình có tất cả chủng loại dược liệu cấp cao được.

"Chỗ nào tốt có thể luyện đan?"

Bạch Cửu sửa soạn lại một chút rồi ngẩng đầu lên hỏi người Cốc gia.

"Tốt nhất là kín đáo một chút, không muốn bị người vây xem.

Dù rằng đan kiếp đến kiểu gì cũng sẽ thu hút người khác, nhưng không thể bê tha cẩu thả."

Nó nhìn thì cà lơ phất phơ, thế nhưng đối với đan đạo đều rất nghiêm túc.

Lúc nói lời này càng có phong phạm đại sư hơn bình thường.

Phụ tử Cốc gia đưa mắt nhìn nhau.

"Bây giờ luôn sao?".

truyen bjyx

Đối với người nhà họ Cốc thì càng sớm cứu chữa cho Cốc Tâm Hối càng tốt, thế nhưng hai người họ vừa đến đã phải lao tâm lao lực một đống chuyện.

Có một tầng quan hệ huyết mạch, bọn họ không thể không biết giới hạn mà vắt kiệt sức người như vậy, kiểu gì cũng thấy thật khó coi.

"Ngày mai đi.

Con nên cho ăn rồi."

Bạch Dữ lại là người lên tiếng trước.

Hắn bước tới bên cạnh tiểu chuột, biểu hiện cường thế còn không quên mang ấu long ra làm bia đánh lạc hướng.

Hắn chính là không muốn tiểu chuột này bôn ba mệt mỏi, dù người tu tiên bọn nào không có dễ mệt như vậy nhưng cũng phải xem Bạch Cửu đang ở tình huống nào.

"Không gấp không gấp.

Vẫn nên nghỉ ngơi tốt.

Đừng quên con cũng đang mang đứa nhỏ."

Lão bà tử hiếm khi lên tiếng là người đầu tiên phụ họa theo Bạch Dữ.

Khuôn mặt bà từ ái, dù rất muốn tiến lên nắm tay Bạch Cửu thể hiện sự quan tâm, nhưng đứa ngoại tôn tôn tử kia mười phần cường thế, bà vẫn không nên làm hắn không vui mà nhất định muốn chen vào chia sẻ sự chú ý với hắn..

"Bản thân là tộc nhân Cốc gia, lại muốn để một gia tộc chẳng có tiếng tăm gì trong Đan thành chen chân vào, muốn húp một chén canh thậm chí là cướp chén cơm của Cốc gia ta?"

Lão gia tử nói đến đây thì lạnh lùng nhìn Cốc Dịch Đạt.

"Làm sao có thể! Biểu đệ không nên oan uổng cho ta!"

Cốc Dịch Đạt chột dạ phản bác, còn sợ lão gia tử không tin mà giọng đặc biệt lớn, đến mức Cốc Dĩ Phong đi rồi trở về, chân còn chưa đáp đến đại sảnh đã nghe thấy.

"Tốt nhất là không có."

Lão gia tử không ép quá dữ, buông xuống một câu rồi đứng dậy bỏ đi.

Cốc Dịch Đạt nào dám tiếp tục giữ ông lại.

Tự hiên bị Cốc Dịch Thiên chụp mũ, lão còn chưa có chuẩn bị xong nên phản bác thế nào, chỉ sợ càng nói càng sai.

Lời lão gia tử nói bất kể là ai tâm địa chính trực cũng sẽ hiểu, thế nhưng tâm thuật bất chính như Cốc Dịch Đạt làm sao có thể hiểu.

Lão không xuyên tạc thì thôi.

Cũng tội cho lão không hề hay biết dã tâm của Tiền gia đã nổi lên mặt nước, ý đồ muốn thay thế Cốc gia ở Đan thành quá rõ ràng, còn làm ra hành động đá quán ở Thiên Tâm Các, làm sao có khả năng hỗ trợ lẫn nhau gì đó.

Chỉ sợ Tiền gia cũng đang lợi dụng tình cảnh bất hòa của Cốc gia mà thôi.

Chuyện Tiền gia đến phá quán Cốc Duyệt đã truyền tin về cho lão gia tử, chỉ là trong thư hắn không có nhắc đến hai người Bạch Cửu mà thôi.

Tóm lại là lão gia tử đã biết, ý định này của Cốc Dịch Đạt đã định là không có khả năng được tán thành.

...

Lão gia tử chân trước rời đại sảnh, chân sau Cốc Dĩ Phong đã vòng qua đại sảnh chờ ông ở cổng biệt viện.

Hai người cùng nhau đi vào.

"Dược liệu ngươi cần."

Cốc Dĩ Phong đưa một chiếc giới chỉ chưa nhận chủ cho Bạch Cửu.

Bạch Cửu nhận lấy mà có chút bất ngờ vừa cẩn thận kiểm tra dược liệu bên trong.

Dược liệu nó muốn không hề bình thường, cấp bậc càng không thấp hơn dược liệu cần để chữa trị cho Mâu Mân.

Bởi vì muốn hạ độc một cường giả Độ Kiếp Kỳ, không phải loại độc nào cũng có thể làm được.

Độc không phải là khó giải, khó là ở chỗ cấp bậc đan dược giải độc yêu cầu cao, cái này vẫn có thể làm được với khả năng của Cốc gia; Hai chính là giữ được cả mẹ lẫn con, cái này lại không dễ làm.

Tất cả luyện đan sư được Cốc gia mời tới đều nói phải bỏ con đổi mẹ.

Đại gia tu chân cho rằng trên con đường tu luyện dài đằng đẳng như này, quan trọng là tu vi.

Đứa nhỏ tuy không phải dễ có, nhưng năm dài tháng rộng, chắc chắn sẽ không thiếu nếu bọn họ muốn có.

Bỏ đứa nhỏ bảo toàn bản thân là điều đúng đắn nhất.

"Đúng là Cốc gia, đâu đâu cũng thấy thảo dược, gom một đám dược liệu luyện chế đan dược cấp tám lại có thể nhanh như vậy đã có."

Nó còn nghĩ nếu họ gom không được nhanh thì phải đổi một số dược liệu dễ tìm, đồng nghĩa với đổi đan phương, đổi cách điều trị.

Nhưng sự cảm thán của nó về sự sung túc của Cốc gia không được họ đoán nhận, thay vì thế lại rước đến một đống kinh ngạc đến rớt cằm.

"Cái gì? Đây là muốn luyện chế đan dược cấp tám!!?"

Cốc Dĩ Phong là người đi gom dược liệu nên cũng là người chấn động nhất.

Bạch Cửu nhìn vị ngoại công này của nam nhân nhà nó một chút, nghẹo đầu một cái mới hiểu tại sao hắn biểu hiện thái quá như vậy.

Đơn thuốc mà nó đưa dược liệu cùng lắm là cấp bảy thôi, phù hợp với cấp bậc mà nó báo ra cho họ biết nên khi cầm lấy đơn thuốc mới chẳng ai mẩy may nghi ngờ mà hỏi lại.

Thế nhưng chỉ cách nhau một bậc cũng là cách trời cách biển, mới khiến người ta không dễ chấp nhận như vậy.

"Đây không phải là tất cả sao?"

Lão gia tử cũng nghiêm mặt hỏi.

"Tất nhiên không phải.

Ở đây chỉ có phụ dược là chính, chủ dược chỉ có mấy loại.

Còn hai loại chủ dược khác nữa nhưng ta đã có sẵn rồi.

Với cả dược liệu cấp tám nào có dễ tìm, muốn sớm tìm thấy là điều không thể.

Dù sao chúng ta đã mang ra thứ hi hữu như Tử Liên Tâm Dực, thêm vài cây dược liệu cấp tám cũng không chênh lệch gì đâu."

Bạch Dữ nghe nó nói mà nhịn không được nhếch khóe môi.

Đúng là tiểu chút chít mang thù, thời thời khắc khắc đều không quên chứng minh cho Cốc gia biết bọn họ không hề nghèo, càng không đam mê tiền tài của Cốc gia tí nào cả, có đưa nó còn không thèm lấy.

Nhưng nó nói không sai, có sai thì hắn cũng sẽ dung túng.1

Mà thái độ không nhanh không chậm, nhàn nhã như không ngồi uống trà này của hắn rõ ràng là đang chống đỡ cho Bạch Cửu, khiến nhà họ Cốc không tin cũng không được.

Họ càng phải suy nghĩ lại về việc đối đãi thế nào với hai người họ mới có thể xem là đúng đắn nhất.

Cốc gia thứ nhiều nhất là dược thảo.

Đối với một luyện đan sư thì nó chính là thứ quan trọng nhất, có sức hấp dẫn nhất.

Sở dĩ Cốc Dĩ Phong ở trong thời gian ngắn như vậy gom đủ dược liệu cho Bạch Cửu cũng là một sự biểu hiện cho hai người họ nhìn.

Nhưng bây giờ xem ra…

Bạch Cửu nói rồi cũng không bận tâm người nhà Cốc gia nghĩ gì, chuẩn bị luyện đan cứu người.

Nó đúng là suy nghĩ một chút cũng không lệch với suy đoán của Bạch Dữ, nhưng nó không nghĩ nhiều vậy đâu, chỉ là tiện miệng nói ra sự thật mà thôi.

Đừng có nhìn bọn họ phải bôn ba vì mấy cây dược liệu cấp tám mà nghĩ họ không có.

Thật chất số thảo dược Bạch Dữ hái được trong di tích động phủ trước đó đến nay vẫn còn, chỉ là dược thảo cấp thấp thì hết, còn lại chỉ toàn mấy cây cấp cao.

Cái này thật ra rất dễ hiểu, dược liệu cấp thấp trong một đan phương nhìn thì là phụ dược, nhưng không có nó thì không làm nên bột đường, số lượng yêu cầu còn rất nhiều.

Dược liệu cấp cao thì khó dùng, yêu cầu cấp bậc đan phương càng cao, yêu cầu đối với luyện đan sư cũng là như vậy, thêm chủng loại đa dạng thì càng khó sài.

Họ đâu thể mạnh miệng nói mình có tất cả chủng loại dược liệu cấp cao được.

"Chỗ nào tốt có thể luyện đan?"

Bạch Cửu sửa soạn lại một chút rồi ngẩng đầu lên hỏi người Cốc gia.

"Tốt nhất là kín đáo một chút, không muốn bị người vây xem.

Dù rằng đan kiếp đến kiểu gì cũng sẽ thu hút người khác, nhưng không thể bê tha cẩu thả."

Nó nhìn thì cà lơ phất phơ, thế nhưng đối với đan đạo đều rất nghiêm túc.

Lúc nói lời này càng có phong phạm đại sư hơn bình thường.

Phụ tử Cốc gia đưa mắt nhìn nhau.

"Bây giờ luôn sao?".

truyen bjyx

Đối với người nhà họ Cốc thì càng sớm cứu chữa cho Cốc Tâm Hối càng tốt, thế nhưng hai người họ vừa đến đã phải lao tâm lao lực một đống chuyện.

Có một tầng quan hệ huyết mạch, bọn họ không thể không biết giới hạn mà vắt kiệt sức người như vậy, kiểu gì cũng thấy thật khó coi.

"Ngày mai đi.

Con nên cho ăn rồi."

Bạch Dữ lại là người lên tiếng trước.

Hắn bước tới bên cạnh tiểu chuột, biểu hiện cường thế còn không quên mang ấu long ra làm bia đánh lạc hướng.

Hắn chính là không muốn tiểu chuột này bôn ba mệt mỏi, dù người tu tiên bọn nào không có dễ mệt như vậy nhưng cũng phải xem Bạch Cửu đang ở tình huống nào.

"Không gấp không gấp.

Vẫn nên nghỉ ngơi tốt.

Đừng quên con cũng đang mang đứa nhỏ."

Lão bà tử hiếm khi lên tiếng là người đầu tiên phụ họa theo Bạch Dữ.

Khuôn mặt bà từ ái, dù rất muốn tiến lên nắm tay Bạch Cửu thể hiện sự quan tâm, nhưng đứa ngoại tôn tôn tử kia mười phần cường thế, bà vẫn không nên làm hắn không vui mà nhất định muốn chen vào chia sẻ sự chú ý với hắn..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »