Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 121
121: pháp bảo cấp một.

❊ ❊ ❊

"Tuổi? Tu vi?"

Lôi Khắc vẫn như vậy, không có chút biểu cảm nào đáng nói.

"Hai mươi bảy, Kim Đan trung kỳ."

Bạch Dữ lại đáp.

Lúc này người sau quầy mới ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Bạch Dữ chỉ đưa mắt nhìn những người đang khảo nghiệm trong đại sảnh, cũng không nhìn Lôi Khắc.

Lôi Khắc nhìn Bạch Dữ từ trên xuống dưới, một lúc sau lại không hiểu được mà lắc đầu.

"Có thiên phú tu luyện, lại đi phân tán tâm lực vào việc khác làm gì."

Lời này rất thực tâm, giống như là cảm thán chứ không phải hỏi.

"Ta tự có chủ trương, sẽ không ảnh hưởng tu luyện."

Bạch Dữ lại có tâm mà trả lời hắn.

Lôi Khắc lắc đầu, nhưng cũng không nói nữa.

Hắn nhanh chóng hoàn tất thủ tục đăng ký cho Bạch Dữ, sau đó đứng lên.

"Ta thấy ngươi hợp mắt, để ta đến cho ngươi khảo nghiệm."

Lôi Khắc đi ra khỏi quầy, hướng về một bên đại sảnh trống trải.

Nơi đó có một cái lò lớn như Bạch Dữ đã thấy trong không gian giới.

Có điều, nhìn là biết đẳng cấp không hề giống nhau.

"Ngươi nói đã luyện được pháp bảo cấp một, vậy đến làm cho ta xem đi."

Hắn chỉ vào lò luyện rồi nói với Bạch Dữ.

Bạch Dữ cũng không nói gì, đến trước lò luyện, bắt đầu luyện chế.

Quá trình luyện chế pháp khí đầu tiên là phải đốt lò.

Khi lò nóng đến một nhiệt độ nhất định thì mới có thể bắt đầu tiến hành hòa tan nguyên liệu.

Thực chất nó chẳng khác gì so với quá trình luyện đan cả.

Nhưng nó đơn giản hơn một chút, yêu cầu cũng không hề khắc khe.

Tất nhiên, nếu đạt đến những điều kiện mà một luyện đan sư nên có thì càng tốt.

Lôi Khắc đứng dựa vào cây cột gần đó, nhìn Bạch Dữ thuần thục dùng hỏa mộc đốt lửa cũng không có biểu tình gì.

Đối phương đã nói luyện được pháp bảo cấp một, vậy trình độ là có, không thể như những học đồ khác.

Là một cường giả cảnh giới Độ Kiếp, Bạch Dữ chỉ thiếu kinh nghiệm, tri thức mà thôi.

Chưa kể, luyện khí yêu cầu sự sáng tạo.

Nguyên liệu luyện khí cũng chẳng mỏng manh như thảo dược của luyện đan.

Tất nhiên, luyện sai cũng sẽ nổ lò.

Nổ còn là nổ lớn, luyện khí sư tu vi thấp kém còn có thể bị nổ chết.

Chính vì vậy luyện khí sư coi trọng cảnh giới tu vi hơn luyện đan sư.

Căn cốt càng rắn chắc thì càng hợp với nghề nghiệp này.

Nếu đem người của hai hiệp hội xếp cùng một chỗ, thì luyện đan sư trông mỏng manh yếu đuối hơn, còn luyện khí sư...!Nói là lưng hùng vai gấu cũng chẳng quá.

Tất nhiên, đó chỉ là so sánh, phóng đại cho dễ hiểu thôi.

Để luyện chế một pháp bảo cấp một cũng không tốn nhiều thời gian.

Quá trình đốt cháy mộc hỏa cần nữa khắc.

Tinh luyện nguyên liệu dựa vào số lượng yêu cầu, thời gian cũng từ nữa khắc tới một khắc.

Qua trọng là bước dung hợp.

Vì Bạch Dữ đã làm qua nên cũng không có bị hỏng, nguyên liệu được tinh luyện nhanh chóng hòa vào nhau.

Lôi Khắc gật đầu, đối với quá trình luyện chế trôi chảy của Bạch Dữ đưa ra sự tán đồng.

Không biết đối phương đã học bao lâu để có thể ra được như vậy, nhưng trình độ này có thể không cần làm học đồ nữa rồi.

Trực tiếp lấy huy hiệu luyện khí sư, lại bắt đầu học tập mới là tốt cho đối phương nhất.

Lôi Khắc xem ở đối phương tu vi ưu ái, nếu đối phương luyện thành công pháp bảo cấp một, hắn sẽ cấp huy hiệu cho Bạch Dữ luôn.

Bạch Dữ không cần phải cùng đám học đồ trộn lẫn, không biết tương lai ở nơi nào, còn phí hoài thời gian tu luyện.

Có thể nói Bạch Dữ là may mắn hôm nay gặp được Lôi Khắc.

Lôi Khắc thật ra không cần ngồi ở đây làm việc vặt vãnh chỉ dành cho học đồ hay luyện khí sư cấp một này.

Hắn là luyện khí sư cấp ba, thân phận còn không giống bình thường.

Nếu không phải hắn có vướng mắc trong quá trình luyện chế, hủy không biết bao nhiêu là nguyên liệu, bị sư phụ hắn ném ra ngoài tĩnh tâm thì còn lâu hắn mới ngồi ở đây.

Nghĩ đến cái pháp bảo mình đang luyện, Lôi Khắc lắc đầu ngao ngán.

Lúc này, Bạch Dữ đã đến bước định hình pháp bảo.

Có thiên phú hay không lại ở bước này mà xem thôi.

Bạch Dữ tinh thần lực chìm trong lò luyện, trong đầu nghĩ đến thứ mà hắn muốn chế luyện.

Dần dần, phần hợp chất sánh sóng đang lơ lửng trong lò cũng biến hóa lên.

Rất nhanh, một cái đai lưng hình thức ban đầu xuất hiện, sau đó không ngừng được trải chuốt, chỉnh sửa.

Coong!

Một tiếng vang thanh thúy, chấn động lò luyện.

Nắp lò bay lên.

Bạch Dữ phất tay, cái đai lưng xuất hiện trong tay hắn.

Lôi Khắc đi đến, cúi đầu xem.

Trong mắt Lôi Khắc, thứ trên tay Bạch Dữ chính là một mảnh lụa mềm.

Lôi Khắc quái lạ nhìn Bạch Dữ.

"Nghĩ đến đứa nhỏ ở nhà."

Ý hắn là dùng cho đứa nhỏ, nên mềm mại.

"À..."

Lôi Khắc gật đầu, ý đã hiểu.

Chứ nói sao, một nam nhân luyện pháp bảo lại luyện đến giống như biến thái, một chút cũng không phù hợp hình tượng của đối phương có được hay không!?

Hắn rời khỏi suy nghĩ đầy chất phun tào, đưa thần thức liếc qua cái đai.

"Ồ!"

Hắn hơi ngạc nhiên.

Mảnh lụa trong tay của Bạch Dữ thật ra là một cái đai lưng.

Tuy là cấp một, nhưng có thể chống đỡ được một kích của Trúc Cơ tu sĩ.

Ngoài ra, nó còn có thể sử dụng như băng lăng(dải lụa), được xem như một món vũ khí rồi.

Nói đúng hơn, nó là một món vũ khí.

"Rất có sáng ý."

Lôi Khắc gật gù tán thưởng.

Cái này nếu cấp bậc cao hơn thì đám nữ tử sẽ rất là yêu thích.

"Như vậy..."

Bạch Dữ nhìn hắn dò hỏi.

"Ta biết, theo ta đến đây đi."

Lôi Khắc lại quay trở về quầy đăng ký.

Hắn lấy ra một cái huy hiệu luyện khí sư cấp một trung phẩm cho Bạch Dữ.

Bạch Dữ cầm cái huy hiệu, nữa hiểu nữa không nhìn Lôi Khắc.

"Cái thứ ngươi luyện đã mở thuộc tính phụ, có thể tính là cấp một trung phẩm rồi.

Từ giờ ngươi sẽ là luyện khí sư cấp một của hiệp hội, có thể theo học những khóa giảng dạy của đại sư trong hiệp hội.

Cách hai ngày vào buổi sáng sẽ có lớp giảng dạy.

Thông tin cụ thể ngươi có thể xem trong huy hiệu."

Lôi Khắc đơn giản nói những thứ cần thiết cho hắn.

Bạch Dữ gật đầu.

Nhìn cái huy hiệu, Bạch Dữ không biết nên nói mình hên hay xui.

Hôm nay vừa mới diễn ra buổi giảng dạy rồi, phải hai ngày nữa hắn mới học được.

Hên là...!Không cần phải làm học đồ, đỡ tốn thời gian.

"Đa tạ."

Bạch Dữ đối với Lôi Khắc nói.

Lôi Khắc phất tay.

Hắn cũng có làm gì đâu, thuận tay mà thôi.

Từ lúc Bạch Dữ đi vào hiệp hội cho đến lúc đi ra cũng chỉ tốn một canh giờ.

Hắn đứng bên ngoài hiệp hội, không nhìn đến tiểu chuột thì nhấc chân đi thẳng qua bên kia đường.

Vừa vào cửa đã nghe thấy tiếng tranh cãi, âm thanh the thé khiến người nhíu mày.

Không chỉ hắn, những người đứng trong đại sảnh cũng khó chịu.

Bạch Dữ nhanh chóng nhìn đến thân ảnh của đứa nhỏ mình nuôi.

Bạch Cửu lúc này biểu tình có chút không vui, môi nhỏ trề ra.

Đối diện Bạch Cửu là một thiếu niên tiểu tác cũng không lớn.

Giọng nói còn non nớt, nhưng bởi vì nói quá lớn nên nghe đặc biệt chói tai.

"Ta mặc kệ! Hôm nay ngươi phải đền vật liệu cho ta!"

Thiếu niên chống nạnh gân cổ lên quát Bạch Cửu.

Người xung quanh bàn tán xôn xao, cũng có người không rõ sự tình nên cùng người khác hỏi.

Bạch Dữ cũng theo đó mà biết được tình huống.

Một canh giờ trước, Bạch Cửu chia tay Bạch Dữ bước vào hiệp hội luyện đan sư...

........................................................................

"Tuổi? Tu vi?"

Lôi Khắc vẫn như vậy, không có chút biểu cảm nào đáng nói.

"Hai mươi bảy, Kim Đan trung kỳ."

Bạch Dữ lại đáp.

Lúc này người sau quầy mới ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Bạch Dữ chỉ đưa mắt nhìn những người đang khảo nghiệm trong đại sảnh, cũng không nhìn Lôi Khắc.

Lôi Khắc nhìn Bạch Dữ từ trên xuống dưới, một lúc sau lại không hiểu được mà lắc đầu.

"Có thiên phú tu luyện, lại đi phân tán tâm lực vào việc khác làm gì."

Lời này rất thực tâm, giống như là cảm thán chứ không phải hỏi.

"Ta tự có chủ trương, sẽ không ảnh hưởng tu luyện."

Bạch Dữ lại có tâm mà trả lời hắn.

Lôi Khắc lắc đầu, nhưng cũng không nói nữa.

Hắn nhanh chóng hoàn tất thủ tục đăng ký cho Bạch Dữ, sau đó đứng lên.

"Ta thấy ngươi hợp mắt, để ta đến cho ngươi khảo nghiệm."

Lôi Khắc đi ra khỏi quầy, hướng về một bên đại sảnh trống trải.

Nơi đó có một cái lò lớn như Bạch Dữ đã thấy trong không gian giới.

Có điều, nhìn là biết đẳng cấp không hề giống nhau.

"Ngươi nói đã luyện được pháp bảo cấp một, vậy đến làm cho ta xem đi."

Hắn chỉ vào lò luyện rồi nói với Bạch Dữ.

Bạch Dữ cũng không nói gì, đến trước lò luyện, bắt đầu luyện chế.

Quá trình luyện chế pháp khí đầu tiên là phải đốt lò.

Khi lò nóng đến một nhiệt độ nhất định thì mới có thể bắt đầu tiến hành hòa tan nguyên liệu.

Thực chất nó chẳng khác gì so với quá trình luyện đan cả.

Nhưng nó đơn giản hơn một chút, yêu cầu cũng không hề khắc khe.

Tất nhiên, nếu đạt đến những điều kiện mà một luyện đan sư nên có thì càng tốt.

Lôi Khắc đứng dựa vào cây cột gần đó, nhìn Bạch Dữ thuần thục dùng hỏa mộc đốt lửa cũng không có biểu tình gì.

Đối phương đã nói luyện được pháp bảo cấp một, vậy trình độ là có, không thể như những học đồ khác.

Là một cường giả cảnh giới Độ Kiếp, Bạch Dữ chỉ thiếu kinh nghiệm, tri thức mà thôi.

Chưa kể, luyện khí yêu cầu sự sáng tạo.

Nguyên liệu luyện khí cũng chẳng mỏng manh như thảo dược của luyện đan.

Tất nhiên, luyện sai cũng sẽ nổ lò.

Nổ còn là nổ lớn, luyện khí sư tu vi thấp kém còn có thể bị nổ chết.

Chính vì vậy luyện khí sư coi trọng cảnh giới tu vi hơn luyện đan sư.

Căn cốt càng rắn chắc thì càng hợp với nghề nghiệp này.

Nếu đem người của hai hiệp hội xếp cùng một chỗ, thì luyện đan sư trông mỏng manh yếu đuối hơn, còn luyện khí sư...!Nói là lưng hùng vai gấu cũng chẳng quá.

Tất nhiên, đó chỉ là so sánh, phóng đại cho dễ hiểu thôi.

Để luyện chế một pháp bảo cấp một cũng không tốn nhiều thời gian.

Quá trình đốt cháy mộc hỏa cần nữa khắc.

Tinh luyện nguyên liệu dựa vào số lượng yêu cầu, thời gian cũng từ nữa khắc tới một khắc.

Qua trọng là bước dung hợp.

Vì Bạch Dữ đã làm qua nên cũng không có bị hỏng, nguyên liệu được tinh luyện nhanh chóng hòa vào nhau.

Lôi Khắc gật đầu, đối với quá trình luyện chế trôi chảy của Bạch Dữ đưa ra sự tán đồng.

Không biết đối phương đã học bao lâu để có thể ra được như vậy, nhưng trình độ này có thể không cần làm học đồ nữa rồi.

Trực tiếp lấy huy hiệu luyện khí sư, lại bắt đầu học tập mới là tốt cho đối phương nhất.

Lôi Khắc xem ở đối phương tu vi ưu ái, nếu đối phương luyện thành công pháp bảo cấp một, hắn sẽ cấp huy hiệu cho Bạch Dữ luôn.

Bạch Dữ không cần phải cùng đám học đồ trộn lẫn, không biết tương lai ở nơi nào, còn phí hoài thời gian tu luyện.

Có thể nói Bạch Dữ là may mắn hôm nay gặp được Lôi Khắc.

Lôi Khắc thật ra không cần ngồi ở đây làm việc vặt vãnh chỉ dành cho học đồ hay luyện khí sư cấp một này.

Hắn là luyện khí sư cấp ba, thân phận còn không giống bình thường.

Nếu không phải hắn có vướng mắc trong quá trình luyện chế, hủy không biết bao nhiêu là nguyên liệu, bị sư phụ hắn ném ra ngoài tĩnh tâm thì còn lâu hắn mới ngồi ở đây.

Nghĩ đến cái pháp bảo mình đang luyện, Lôi Khắc lắc đầu ngao ngán.

Lúc này, Bạch Dữ đã đến bước định hình pháp bảo.

Có thiên phú hay không lại ở bước này mà xem thôi.

Bạch Dữ tinh thần lực chìm trong lò luyện, trong đầu nghĩ đến thứ mà hắn muốn chế luyện.

Dần dần, phần hợp chất sánh sóng đang lơ lửng trong lò cũng biến hóa lên.

Rất nhanh, một cái đai lưng hình thức ban đầu xuất hiện, sau đó không ngừng được trải chuốt, chỉnh sửa.

Coong!

Một tiếng vang thanh thúy, chấn động lò luyện.

Nắp lò bay lên.

Bạch Dữ phất tay, cái đai lưng xuất hiện trong tay hắn.

Lôi Khắc đi đến, cúi đầu xem.

Trong mắt Lôi Khắc, thứ trên tay Bạch Dữ chính là một mảnh lụa mềm.

Lôi Khắc quái lạ nhìn Bạch Dữ.

"Nghĩ đến đứa nhỏ ở nhà."

Ý hắn là dùng cho đứa nhỏ, nên mềm mại.

"À..."

Lôi Khắc gật đầu, ý đã hiểu.

Chứ nói sao, một nam nhân luyện pháp bảo lại luyện đến giống như biến thái, một chút cũng không phù hợp hình tượng của đối phương có được hay không!?

Hắn rời khỏi suy nghĩ đầy chất phun tào, đưa thần thức liếc qua cái đai.

"Ồ!"

Hắn hơi ngạc nhiên.

Mảnh lụa trong tay của Bạch Dữ thật ra là một cái đai lưng.

Tuy là cấp một, nhưng có thể chống đỡ được một kích của Trúc Cơ tu sĩ.

Ngoài ra, nó còn có thể sử dụng như băng lăng(dải lụa), được xem như một món vũ khí rồi.

Nói đúng hơn, nó là một món vũ khí.

"Rất có sáng ý."

Lôi Khắc gật gù tán thưởng.

Cái này nếu cấp bậc cao hơn thì đám nữ tử sẽ rất là yêu thích.

"Như vậy..."

Bạch Dữ nhìn hắn dò hỏi.

"Ta biết, theo ta đến đây đi."

Lôi Khắc lại quay trở về quầy đăng ký.

Hắn lấy ra một cái huy hiệu luyện khí sư cấp một trung phẩm cho Bạch Dữ.

Bạch Dữ cầm cái huy hiệu, nữa hiểu nữa không nhìn Lôi Khắc.

"Cái thứ ngươi luyện đã mở thuộc tính phụ, có thể tính là cấp một trung phẩm rồi.

Từ giờ ngươi sẽ là luyện khí sư cấp một của hiệp hội, có thể theo học những khóa giảng dạy của đại sư trong hiệp hội.

Cách hai ngày vào buổi sáng sẽ có lớp giảng dạy.

Thông tin cụ thể ngươi có thể xem trong huy hiệu."

Lôi Khắc đơn giản nói những thứ cần thiết cho hắn.

Bạch Dữ gật đầu.

Nhìn cái huy hiệu, Bạch Dữ không biết nên nói mình hên hay xui.

Hôm nay vừa mới diễn ra buổi giảng dạy rồi, phải hai ngày nữa hắn mới học được.

Hên là...!Không cần phải làm học đồ, đỡ tốn thời gian.

"Đa tạ."

Bạch Dữ đối với Lôi Khắc nói.

Lôi Khắc phất tay.

Hắn cũng có làm gì đâu, thuận tay mà thôi.

Từ lúc Bạch Dữ đi vào hiệp hội cho đến lúc đi ra cũng chỉ tốn một canh giờ.

Hắn đứng bên ngoài hiệp hội, không nhìn đến tiểu chuột thì nhấc chân đi thẳng qua bên kia đường.

Vừa vào cửa đã nghe thấy tiếng tranh cãi, âm thanh the thé khiến người nhíu mày.

Không chỉ hắn, những người đứng trong đại sảnh cũng khó chịu.

Bạch Dữ nhanh chóng nhìn đến thân ảnh của đứa nhỏ mình nuôi.

Bạch Cửu lúc này biểu tình có chút không vui, môi nhỏ trề ra.

Đối diện Bạch Cửu là một thiếu niên tiểu tác cũng không lớn.

Giọng nói còn non nớt, nhưng bởi vì nói quá lớn nên nghe đặc biệt chói tai.

"Ta mặc kệ! Hôm nay ngươi phải đền vật liệu cho ta!"

Thiếu niên chống nạnh gân cổ lên quát Bạch Cửu.

Người xung quanh bàn tán xôn xao, cũng có người không rõ sự tình nên cùng người khác hỏi.

Bạch Dữ cũng theo đó mà biết được tình huống.

Một canh giờ trước, Bạch Cửu chia tay Bạch Dữ bước vào hiệp hội luyện đan sư...

........................................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »