Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3509 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 142
142: sóng ngầm.

❊ ❊ ❊

"Huynh trưởng, không thể nói cho ta biết sao?"

Hàn Thính đứng trong phòng của Hàn Đồ, vẫn cố chấp hỏi.

Long tộc mấy vạn năm chưa từng xuất hiện ở Đông Thần, vừa ra là cùng huynh trưởng nhấc lên quan hệ.

Nếu thái độ của huynh trưởng là điềm nhiên còn dễ nói, đây...!Yêu tộc với loài người chưa bao giờ sống chung hòa hợp được.

Hắn không biết mấy đại lục kia thế nào, yêu tộc có "qua lại" với tu sĩ nhiều nhất là hải tộc nhưng cũng không phải mối quan hệ hòa hảo.

Long tộc kia có ý định thế nào khi kéo gần Hàn Đồ, hắn thân làm đệ đệ, không thể ngồi yên được.

"Dù là nhân hay yêu, thì cũng không thể thoát khỏi thiên đạo.

Ngươi không cần phải lo cho ta.

Trở về đi."

Hàn Đồ nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt nói.

Thái Dương Đan chưa luyện thành, nói gì cũng vô nghĩa.

Lão không muốn Hàn Thính nhúng tay, thì bây giờ cũng sẽ không cho hắn biết.

Hàn Thính nhìn huynh trưởng kiên quyết như vậy, chỉ biết thở dài một tiếng rồi rời đi.

Hàn Đồ ngẩng đầu nhìn trời.

Lão có rất nhiều nghi vấn, nhưng khi nghĩ đến lời thề kia, nghi vấn gì cũng bằng không.

Không ai có thể trộm lừa dối thiên đạo.

Miễn có thể luyện ra Thái Dương Đan, là yêu là nhân...!Đều không quan trọng.

...!

Long tộc hai lần xuất hiện trên đại lục khiến nhiều người bắt đầu đưa ra nghi vấn.

Rốt cuộc đối phương muốn làm gì?

Nếu không có việc muốn làm, ai sẽ đi lại trong thành trấn của tu sĩ loài người một cách trắng trợn như vậy?

Vậy việc kia là việc gì?

Có ảnh hưởng đến đại lục hay không?

Những câu tự hỏi hay hỏi với nhau này liên tục xuất hiện trên đại lục, nhưng chẳng ai có kết quả.

Tuy nhiên, xét thấy long tộc xuất hiện đều là cùng Hải Thần Tông xảo lên.

Thiết nghĩ, chắc là chỉ có xích mích với họ thôi đi.

Hải Thần Tông ngàn năm nay làm việc không còn xứng chức với địa vị một trong tứ đại tông môn nữa.

Dù người ta e ngại sự cường đại vẫn còn đó của họ, nhưng không còn nhiều người cung kính với Hải Thần Tông như trước nữa.

Mà nội bộ Hải Thần Tông cũng lục đục không ngừng.

Sau khi Hải Thần lão tổ bị thương nặng trở về thì bên trong Hải Thần Tông thức tỉnh thêm mấy lão tổ tông nữa.

Một tông môn lâu đời như vậy, làm sao có thể không có nhiều lão quái chứ.

Chỉ là họ quanh năm suốt tháng ẩn mình, trừ khi có nguy hiểm ảnh hưởng đến sự tồn vong của tông môn.

Hiện tại Hải Thần Tông đối mặt với sự thù địch của hai cường giả Độ Kiếp Kỳ.

Hải Thần lão tổ trọng thương, vừa về đã bế quan.

La Hầu tự biết không thể tọa trấn Hải Thần Tông nên đi mời lão tổ tông trong môn ra ngoài.

Đại lục bắt đầu dạy lên sóng ngầm nhưng không ai biết.

Đến tận một thời gian sau đó, khi những tông môn nhị lưu có ý đồ muốn xóa sổ Hải Thần Tông, thì sóng ngầm mới nổi lên mặt nước.

...

Ở một nơi cách Tâm Thành năm ngàn dặm về phía Bắc, cách Tuyết Lạc Cung một tuyết sơn, tồn tại trong khe núi quanh năm tuyết đọng, một bộ hài cốt tỏa ra ánh vàng lóa sáng, giấu mình trong băng tuyết.

Gần nơi đó xuất hiện mấy đệ tử Mảng Sa Tông vốn không nên ở đây, bọn họ đang tìm kiếm thứ gì đó.

Bởi vì quen sống ở hoàn cảnh nóng bức, tự nhiên bị phái đến nơi giá lạnh như vầy, nên vẻ mặt của họ rất xấu xí.

"Đã tìm hơn một năm rồi, rốt cuộc là phải tìm bao lâu?"

Đệ tử giáp cằn nhằn nói.

"Tông chủ đã nói, trừ khi nào tìm thấy."

Đệ tử ất nhún vai, bất lực.

"Cũng không hiểu tông chủ bị gì nữa.

Cứ đi tin tưởng cái người thần bí kia.

Tiên tri các gì không biết, bắt chúng ta tìm kiếm một bộ hài cốt.

Hài cốt có cái gì tốt? Cũng không nói cho chúng ta nó ra làm sao."

Đệ tử giáp bất mãn không thôi.

Đệ tử ất không nói gì.

Tuyết dưới chân bị họ đạp lên, phát ra âm thanh lạo xạo.

Mới đầu có nhiều đệ tử được phái đi, sau đó cũng có mang về rất nhiều hài cốt vô danh.

Nhiều đến nổi có thể chất thành một ngọn núi phía sau Mảng Sa Tông luôn, nhưng vẫn là không đúng.

Rốt cuộc ở cái nơi giá lạnh đầy tuyết này có cái hài cốt gì?

"A!"

Đệ tử giáp bực bội vung tay, cũng không biết cắt trúng cái gì mà tóe máu.

Một giọt máu tươi theo gió, bay thẳng xuống vực sâu bên cạnh, mất hút trong hẻm núi bên dưới.

"Đây là Kiếm Đằng, thảo dược cấp năm.

Ngươi cũng thật may mắn a."

Đệ tử ất chúc mùng nói.

Bên dưới lớp tuyết đọng là một cây dược thảo toàn thân đầy gai, đệ tử giáp là bị gai của nó cứa chảy máu.

Đệ tử giáp chỉ có tu vi Kim Đan kỳ, nhục thân cũng chưa đến mức cường hãn, hắn lại vô tình không để ý nên mới bị thương.

Nhưng cũng chỉ rớt vài giọt máu, quan trọng là tìm thấy một cây dược thảo cấp năm.

Nhờ nó, tâm tình đang bực bội của hắn cũng tốt hơn.

"Đợt hết lượt của chúng ta rồi, ta mời ngươi một bữa."

Đệ tử giáp hào sảng phất tay nói.

"Ngươi nhớ đó!"

Đệ tử ất đập vào vai hắn một cái, cười nói.

"Cẩn thận một chút.

Nơi này gần Tuyết Lạc Cung.

Nếu để đám nữ nhân kia phát hiện thì không tốt.

Đi đi."

Đệ tử giáp xua tay.

Hai người choàng vai bá cổ rời đi vực thẳm.

Đi chưa được bao lâu thì đệ tử ất cảm thấy đồng môn bên người khựng lại một chút.

"Sao thế?"

Hắn quan tâm hỏi, nhưng không có quay đầu nhìn lại.

Nếu hắn quay đầu, thì có thể nhìn đến được một tia âm u hiểm độc trong mắt đệ tử giáp, khác hẳn bình thường.

"Không có.

Mau đi đi.

Nơi quỷ quái này lạnh quá."

Đệ tử giáp cũng không thất thần lâu, thúc giục một câu cho có lệ.

Đúng là có lệ.

Dù hoàn cảnh nơi này lạnh giá, nhưng họ dù gì cũng là tu sĩ Kim Đan, chống lại cái lạnh nơi này không khó.

Đệ tử ất cũng không so đo hay nghi hoặc gì, chỉ cười cười rồi cùng hắn rời đi.

...

Cách trận độ kiếp rầm rộ kia đến nay đã là một tháng, Bạch Cửu từ trong nhập định tỉnh lại.

Trong khoảng thời gian nó nhập định, Bạch Dữ cũng không có tỉnh lại lần nào.

Bạch Cửu lại kiểm tra thân thể của hắn một chút.

Nó phát hiện lôi điện trong kinh mạch của Bạch Dữ đã giảm đi một nữa.

Có lẽ không lâu sau đó, hắn có thể tỉnh lại.

Bạch Cửu ổn định tu vi Yêu Vương tầng một của mình, cũng không thấy có điều khác lạ gì so với trước đây, chỉ có yêu đan bên ngoài bỗng nhiên xuất hiện một tầng quang mang mỏng manh nữa.

Yêu đan ở trung tâm luôn không ngừng xoay tròn với một tần xuất cố định, không nhanh không chậm.

Bạch Cửu cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.

Nó chỉ biết tu luyện, rất nhiều đạo lý tu chân nó đều không hiểu.

Mà Bạch Dữ cũng không có cùng nó nói.

Cũng không biết lúc này là bao lâu, nhưng ước định của nó với Hàn Đồ đã trễ rồi.

Nó ngẫm nghĩ một chút thì quyết định đi tìm Hàn Đồ.

Có lẽ sau khi giúp lão luyện xong Thái Dương Đan trở về, Bạch Dữ cũng nên tỉnh lại rồi.

Sau đó họ sẽ cùng nhau đi lấy Tiêm Nha Cốt Đằng.

Bạch Cửu cúi đầu trộm hôn lên đôi môi mỏng của nam nhân một cái, đôi mắt cong cong như mèo trộm cá.

Nhung trước khi rời đi thì nó khựng lại một chút.

Nó trở lại bên giường hàn băng, tay áo phất lên, cả chiếc giường đã được bao trùm trong một tầng kết giới nữa.

Nó hài lòng gật gật cái đầu nhỏ của mình, lúc này mới thật sự đi.

.........................................................................

"Huynh trưởng, không thể nói cho ta biết sao?"

Hàn Thính đứng trong phòng của Hàn Đồ, vẫn cố chấp hỏi.

Long tộc mấy vạn năm chưa từng xuất hiện ở Đông Thần, vừa ra là cùng huynh trưởng nhấc lên quan hệ.

Nếu thái độ của huynh trưởng là điềm nhiên còn dễ nói, đây...!Yêu tộc với loài người chưa bao giờ sống chung hòa hợp được.

Hắn không biết mấy đại lục kia thế nào, yêu tộc có "qua lại" với tu sĩ nhiều nhất là hải tộc nhưng cũng không phải mối quan hệ hòa hảo.

Long tộc kia có ý định thế nào khi kéo gần Hàn Đồ, hắn thân làm đệ đệ, không thể ngồi yên được.

"Dù là nhân hay yêu, thì cũng không thể thoát khỏi thiên đạo.

Ngươi không cần phải lo cho ta.

Trở về đi."

Hàn Đồ nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt nói.

Thái Dương Đan chưa luyện thành, nói gì cũng vô nghĩa.

Lão không muốn Hàn Thính nhúng tay, thì bây giờ cũng sẽ không cho hắn biết.

Hàn Thính nhìn huynh trưởng kiên quyết như vậy, chỉ biết thở dài một tiếng rồi rời đi.

Hàn Đồ ngẩng đầu nhìn trời.

Lão có rất nhiều nghi vấn, nhưng khi nghĩ đến lời thề kia, nghi vấn gì cũng bằng không.

Không ai có thể trộm lừa dối thiên đạo.

Miễn có thể luyện ra Thái Dương Đan, là yêu là nhân...!Đều không quan trọng.

...!

Long tộc hai lần xuất hiện trên đại lục khiến nhiều người bắt đầu đưa ra nghi vấn.

Rốt cuộc đối phương muốn làm gì?

Nếu không có việc muốn làm, ai sẽ đi lại trong thành trấn của tu sĩ loài người một cách trắng trợn như vậy?

Vậy việc kia là việc gì?

Có ảnh hưởng đến đại lục hay không?

Những câu tự hỏi hay hỏi với nhau này liên tục xuất hiện trên đại lục, nhưng chẳng ai có kết quả.

Tuy nhiên, xét thấy long tộc xuất hiện đều là cùng Hải Thần Tông xảo lên.

Thiết nghĩ, chắc là chỉ có xích mích với họ thôi đi.

Hải Thần Tông ngàn năm nay làm việc không còn xứng chức với địa vị một trong tứ đại tông môn nữa.

Dù người ta e ngại sự cường đại vẫn còn đó của họ, nhưng không còn nhiều người cung kính với Hải Thần Tông như trước nữa.

Mà nội bộ Hải Thần Tông cũng lục đục không ngừng.

Sau khi Hải Thần lão tổ bị thương nặng trở về thì bên trong Hải Thần Tông thức tỉnh thêm mấy lão tổ tông nữa.

Một tông môn lâu đời như vậy, làm sao có thể không có nhiều lão quái chứ.

Chỉ là họ quanh năm suốt tháng ẩn mình, trừ khi có nguy hiểm ảnh hưởng đến sự tồn vong của tông môn.

Hiện tại Hải Thần Tông đối mặt với sự thù địch của hai cường giả Độ Kiếp Kỳ.

Hải Thần lão tổ trọng thương, vừa về đã bế quan.

La Hầu tự biết không thể tọa trấn Hải Thần Tông nên đi mời lão tổ tông trong môn ra ngoài.

Đại lục bắt đầu dạy lên sóng ngầm nhưng không ai biết.

Đến tận một thời gian sau đó, khi những tông môn nhị lưu có ý đồ muốn xóa sổ Hải Thần Tông, thì sóng ngầm mới nổi lên mặt nước.

...

Ở một nơi cách Tâm Thành năm ngàn dặm về phía Bắc, cách Tuyết Lạc Cung một tuyết sơn, tồn tại trong khe núi quanh năm tuyết đọng, một bộ hài cốt tỏa ra ánh vàng lóa sáng, giấu mình trong băng tuyết.

Gần nơi đó xuất hiện mấy đệ tử Mảng Sa Tông vốn không nên ở đây, bọn họ đang tìm kiếm thứ gì đó.

Bởi vì quen sống ở hoàn cảnh nóng bức, tự nhiên bị phái đến nơi giá lạnh như vầy, nên vẻ mặt của họ rất xấu xí.

"Đã tìm hơn một năm rồi, rốt cuộc là phải tìm bao lâu?"

Đệ tử giáp cằn nhằn nói.

"Tông chủ đã nói, trừ khi nào tìm thấy."

Đệ tử ất nhún vai, bất lực.

"Cũng không hiểu tông chủ bị gì nữa.

Cứ đi tin tưởng cái người thần bí kia.

Tiên tri các gì không biết, bắt chúng ta tìm kiếm một bộ hài cốt.

Hài cốt có cái gì tốt? Cũng không nói cho chúng ta nó ra làm sao."

Đệ tử giáp bất mãn không thôi.

Đệ tử ất không nói gì.

Tuyết dưới chân bị họ đạp lên, phát ra âm thanh lạo xạo.

Mới đầu có nhiều đệ tử được phái đi, sau đó cũng có mang về rất nhiều hài cốt vô danh.

Nhiều đến nổi có thể chất thành một ngọn núi phía sau Mảng Sa Tông luôn, nhưng vẫn là không đúng.

Rốt cuộc ở cái nơi giá lạnh đầy tuyết này có cái hài cốt gì?

"A!"

Đệ tử giáp bực bội vung tay, cũng không biết cắt trúng cái gì mà tóe máu.

Một giọt máu tươi theo gió, bay thẳng xuống vực sâu bên cạnh, mất hút trong hẻm núi bên dưới.

"Đây là Kiếm Đằng, thảo dược cấp năm.

Ngươi cũng thật may mắn a."

Đệ tử ất chúc mùng nói.

Bên dưới lớp tuyết đọng là một cây dược thảo toàn thân đầy gai, đệ tử giáp là bị gai của nó cứa chảy máu.

Đệ tử giáp chỉ có tu vi Kim Đan kỳ, nhục thân cũng chưa đến mức cường hãn, hắn lại vô tình không để ý nên mới bị thương.

Nhưng cũng chỉ rớt vài giọt máu, quan trọng là tìm thấy một cây dược thảo cấp năm.

Nhờ nó, tâm tình đang bực bội của hắn cũng tốt hơn.

"Đợt hết lượt của chúng ta rồi, ta mời ngươi một bữa."

Đệ tử giáp hào sảng phất tay nói.

"Ngươi nhớ đó!"

Đệ tử ất đập vào vai hắn một cái, cười nói.

"Cẩn thận một chút.

Nơi này gần Tuyết Lạc Cung.

Nếu để đám nữ nhân kia phát hiện thì không tốt.

Đi đi."

Đệ tử giáp xua tay.

Hai người choàng vai bá cổ rời đi vực thẳm.

Đi chưa được bao lâu thì đệ tử ất cảm thấy đồng môn bên người khựng lại một chút.

"Sao thế?"

Hắn quan tâm hỏi, nhưng không có quay đầu nhìn lại.

Nếu hắn quay đầu, thì có thể nhìn đến được một tia âm u hiểm độc trong mắt đệ tử giáp, khác hẳn bình thường.

"Không có.

Mau đi đi.

Nơi quỷ quái này lạnh quá."

Đệ tử giáp cũng không thất thần lâu, thúc giục một câu cho có lệ.

Đúng là có lệ.

Dù hoàn cảnh nơi này lạnh giá, nhưng họ dù gì cũng là tu sĩ Kim Đan, chống lại cái lạnh nơi này không khó.

Đệ tử ất cũng không so đo hay nghi hoặc gì, chỉ cười cười rồi cùng hắn rời đi.

...

Cách trận độ kiếp rầm rộ kia đến nay đã là một tháng, Bạch Cửu từ trong nhập định tỉnh lại.

Trong khoảng thời gian nó nhập định, Bạch Dữ cũng không có tỉnh lại lần nào.

Bạch Cửu lại kiểm tra thân thể của hắn một chút.

Nó phát hiện lôi điện trong kinh mạch của Bạch Dữ đã giảm đi một nữa.

Có lẽ không lâu sau đó, hắn có thể tỉnh lại.

Bạch Cửu ổn định tu vi Yêu Vương tầng một của mình, cũng không thấy có điều khác lạ gì so với trước đây, chỉ có yêu đan bên ngoài bỗng nhiên xuất hiện một tầng quang mang mỏng manh nữa.

Yêu đan ở trung tâm luôn không ngừng xoay tròn với một tần xuất cố định, không nhanh không chậm.

Bạch Cửu cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.

Nó chỉ biết tu luyện, rất nhiều đạo lý tu chân nó đều không hiểu.

Mà Bạch Dữ cũng không có cùng nó nói.

Cũng không biết lúc này là bao lâu, nhưng ước định của nó với Hàn Đồ đã trễ rồi.

Nó ngẫm nghĩ một chút thì quyết định đi tìm Hàn Đồ.

Có lẽ sau khi giúp lão luyện xong Thái Dương Đan trở về, Bạch Dữ cũng nên tỉnh lại rồi.

Sau đó họ sẽ cùng nhau đi lấy Tiêm Nha Cốt Đằng.

Bạch Cửu cúi đầu trộm hôn lên đôi môi mỏng của nam nhân một cái, đôi mắt cong cong như mèo trộm cá.

Nhung trước khi rời đi thì nó khựng lại một chút.

Nó trở lại bên giường hàn băng, tay áo phất lên, cả chiếc giường đã được bao trùm trong một tầng kết giới nữa.

Nó hài lòng gật gật cái đầu nhỏ của mình, lúc này mới thật sự đi.

.........................................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »