Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3389 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 165
165: đông gia biến cốh.

❊ ❊ ❊

Bạch Cửu đỡ lấy Bạch Dữ rời đi cốt hải, thật có xúc động muốn đánh mông hắn, còn có trở lại đánh nhau với lão già Tề Minh kia.

Nó vốn đã ngờ ngợ cái chuyện kéo chậm thời gian này sẽ không đơn giản, nhưng nhìn đến nam nhân trong lòng nó sắc mặt tái nhợt, giống như sắp chết đến nơi, Bạch Cửu cảm thấy rất tức giận.

Nào có cái gì đơn giản?

Bạch Dữ cũng không phải tiên nhân.

Hắn chỉ mới lỉnh ngộ được pháp tắc thời gian.

Ở trong mười năm này, hắn tuy vẫn thường dùng nó để kéo dài thời gian cảm ngộ của mình ra, nhưng nó khác với việc tạo lập một không gian riêng biệt.

Liều lĩnh như vậy cũng vì nó...!Tiểu chuột cảm thấy rất đau lòng.

"Ai mượn ngươi cố quá!"

Tiểu chuột biệt nữu lầm bầm.

Nam nhân đang nhập định cũng bị nó chọc cười.

"Ngươi còn cười!"

Tiểu chuột ngây ngẩn, sau đó bĩu môi nói.

"Lại đây."

Bạch Dữ gọi nó.

Tiểu chuột nhìn hắn, tự nhiên có chút dự cảm chẳng lành.

Dù vậy, nó vẫn là đi tới.

Bộp!

Tiểu chuột bị hắn kéo, nằm gọi trong lòng nam nhân, đôi mắt tròn xoe mở to nhìn hắn.

Bốp! Bốp! Bốp!

"Ui...!Đau quá..."

Bạch Cửu chỉ kịp nhìn đến trời đất xoay chuyển, cái mông đã bị người đánh.

Nó nước mắt lưng tròng ủy khuất hô lên.

"Ai cho ngươi tự ý chủ trương?"

Bạch Dữ vừa đánh vừa hỏi.

Bạch Cửu bĩu môi.

Nếu ngươi không đồng ý, làm sao mà ta làm được.

Nhưng nó không dám nói a...!Tội nghiệp cái mông của nó.

Bạch Dữ đương nhiên hiểu.

Nhưng cũng là nó ra chủ ý xấu, cũng nó thuyết phục hắn, đáng đánh đòn.

Càng lớn thì gan càng to ra, miệng mồm cũng nhanh nhẩu hơn.

Là do hắn dạy quá tốt, hay do nó vốn như vậy? Tiểu chút chít ngây thơ, ngốc nghếch của hắn đâu rồi?

Bạch Cửu bị hắn đánh đến mông cũng nở hoa, khóc chít chít không thôi.

Bạch Dữ nhìn mà chỉ muốn lại đánh cho vài cái nữa.

Dù biết chỉ là đau nhất thời thôi, nhưng cũng đau lắm đó...

Bạch Cửu sau khi bị đánh, tiếp tục bị nam nhân đặt trên giường dày vò mà thương cảm cho mình.

Bạch Dữ giống như muốn đòi lại mười năm không được ăn thịt chuột, vậy mà lập kết giới, kéo chậm thời gian đến ăn bữa tiệc lớn.

"Ư ư ư..."

Tiểu chuột chỉ có biết nằm rên ư ử, thừa nhận con rồng d.âm đãng kia cầu hoan không có tiết chế.

Chỉ có mong mình không chết trên người hắn, chứ không sao cản được.

Bốp!

"Nhấc mông lên nào."

Nam nhân đánh đến nghiện, vậy mà còn đánh nó nữa.

"Ư...!Đau...!Dữ Dữ...!Ha...!Đừng đánh..."

Tiểu chuột vừa nhấc mông thật cao, vừa đáng thương rên rỉ nói.

"Vậy ráng mà kẹp chặt vào."

Bạch Dữ vừa đỉnh hông vừa bốp mạnh cái mông tròn, không chỗ nào có thịt, chỉ có nơi này có của nó, tà ác biến thái nói.

"Ư...!Hư..."

Tiểu chuột d.âm đãng theo bản năng mà thít chặt miệng dưới ướt át, rước lấy k1ch thích càng lớn hơn thì tiếng rên rỉ lại càng thêm ngọt ngào.

"Căng...!Ư..."

Cái bụng nhỏ đã tròn quay lên, mà nam nhân vẫn không tha cho nó.

"Chịu...!Không nổi...!Ư...!Sẽ ngộp...!Tiểu long...!Ư..."

Bạch Cửu bị nam nhân lật lại, muốn tiếp tục một vòng mới.

Nó hô hô nhỏ giọng cầu xin.

Nam nhân trầm thấp cười, nhưng vẫn đặt nó đến trên bụng, cự long thẳng tắp chui vào, hại tiểu chuột mềm người ngã rạp xuống.

Nhưng nam nhân lại không có động.

Tiểu chuột mệt mỏi bất kham ngẩng đầu nghi hoặc nhìn hắn.

"Không mệt nữa?"

Vừa nói vừa đỉnh nhẹ hông một cái.

"Mệt...!Dữ Dữ..."

Tiểu chuột lập tức nói ngay, hai tay ôm cổ hắn mềm mại kêu.

Chẳng mấy chốc nó đã nằm trên người nam nhân hô hô ngủ.

Động tĩnh trong phòng cũng im lại.

Tính toán thời gian, hai người chỉ mới ở trong phòng có mấy canh giờ.

Nhưng thực chất Bạch Cửu đã bị hắn làm tận mấy ngày, không mệt mới lạ.

Chưa kể là...!Bây giờ dù hắn có thúc dục quá trình song tu thì yêu đan của Bạch Cửu cũng không chịu động đậy.

Tất nhiên, không phải liên kết song tu có vấn đề, mà là cơ thể Bạch Cửu không chịu tiếp nhận.

Nó bài xích quá trình chuyển hoán nhi nữ của hắn thành nguyên lực, cứ muốn như vậy mà giữ nó trong bụng tiểu chuột.

Bạch Dữ có chút cảm thấy ngờ vực khi nhìn cái bụng của tiểu chuột.

Dù không có quá trình song tu, nhưng nhi nữ của hắn vẫn bị nó hấp thu, dần dần xẹp xuống.

Chỉ là quá trình này lâu, còn không có chuyển hoán cho hắn chút nào, đều là một mình nó hưởng.

Nhưng ai hưởng thì không biết? Tu vi của Bạch Cửu cũng không có tăng lên.

Tuy nói Độ Kiếp Kỳ không phải dựa vào nguyên lực để lên cấp, nhưng nguyên lực vẫn là căn nguyên của họ, nó cũng phải đầy thì họ mới có thể tăng cấp.

Bạch Cửu trong mười năm này cũng có tăng lên, đến đây cũng đã là Yêu Vương cấp một hậu kỳ.

Nếu dùng thời gian thực, nó so với hắn còn nhanh hơn tăng lên tu vi.

Tóm lại, dù Bạch Dữ có nhiều hơn nghi hoặc thì hắn cũng tìm không tới căn nguyên.

Nghĩ mãi cũng chẳng được gì, hắn ôm tiểu chuột tiến hành nhập định.

...

Bạch Dữ sau khi giúp Tề Minh thiết lập thời gian kéo chậm mười lần, bản thân cũng bắt đầu hồi phục lại.

Có như thế, họ mới sớm mau chóng trở về Bắc Thần.

||||| Truyện đề cử: Thần Y Ở Rể |||||

Đông Ninh sau khi rời khỏi bí cảnh thì chạy đến biệt viện của Bạch Dữ để tìm Bạch Cửu.

Thế nhưng hắn vẫn không nhìn thấy người.

Thực chất là do Bạch Cửu không muốn gặp hắn.

Nhưng có nhiều lúc, bản thân mỗi người cũng không thể quyết định được mỗi ngày mình sẽ gặp ai.

Bạch Cửu và Đông Ninh xem như cũng có tình sư đồ.

Vậy nên...!Họ vẫn là gặp nhau.

Nhưng nguyên cớ nào khiến cho họ gặp nhau đâu?

Là khi Đông gia gia bị người ta ngộ sát.

Đối phương sau khi giết người xong, không những không tỏ ra hối lỗi, còn khinh thường Đông gia gia làm bẩn kiếm của hắn.

Đông Ninh tràn ngập đau thương và giận dữ cùng gã đánh lên.

Đương nhiên, kẻ kia không thể đánh lại Đông Ninh, còn bị hắn giết ngược, báo thù cho Đông gia gia.

Nếu mọi chuyện chỉ như vậy thôi thì cũng không có gì để nói.

Dù sao mạng đổi mạng, không ai nợ ai.

Đông Ninh cũng không muốn ôm hận mà tính đến trên đầu gia quyến của gã ta.

Nhưng người ta lại không có nghĩ vậy.

Đối phương có lai lịch lớn, có căn cơ, có bệ đỡ hơn Đông Ninh.

Thân cô thế cô, Đông Ninh chẳng chút kỳ lạ mà bị thế gia kia lấy thế đè người, muốn hắn trả mạng cho kẻ đã bị hắn giết.

May mắn thay, hai phu thê Bạch Mặc nhìn thấy hắn, ra tay cứu giúp.

Bên kia nhìn thấy Đông Ninh có hai cường giả làm bệ đỡ nên hậm hực bỏ qua mọi chuyện.

Bạch Cửu lúc biết chuyện thì không biết nói gì cho phải.

"Tiểu Cửu sư phụ...!Gia gia..."

Đông Ninh nhìn đến nó thì như một đứa trẻ, ôm eo nó khóc lớn.

Bạch Cửu thở dài, đưa tay vỗ nhẹ đầu nó an ủi.

Người chết không thể sống lại.

Đông Ninh vẫn phải tiếp tục sống.

Tu sĩ so với người thường thọ mệnh dài lâu.

Cho dù Đông gia gia có thể thọ hơn trăm tuổi, nhưng một lúc nào đó lão cũng sẽ chết đi.

Tuy chết già vẫn hơn là bị giết, nhưng kết quả là như nhau.

Bạch Cửu không phải Đông Ninh, cũng không phải người thân của Đông gia gia, nó không hiểu hết được nổi đau mất người thân của hắn.

Nhưng người sống thì vẫn nên sống, Đông gia gia cũng không muốn Đông Ninh sống trong đau khổ.

Con đường tu tiên vốn đã định đơn độc cả đời.

May mắn có một người đồng hành đã là tốt.

Có lẽ sau này Đông Ninh sẽ có những đồng môn sư huynh đệ, nhưng hắn vẫn là cô độc.

Trừ khi giống như Bạch mẫu, có Bạch phụ ở bên cạnh.

......................................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »