Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3561 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 167
167: tiểu long là ngươi sao.

❊ ❊ ❊

Bạch Cửu cứ nghĩ lần này nó sẽ không chật vật như lần trước, nhưng khi vừa bước vào thông đạo, nó đã cảm thấy bụng đau dữ dội.

"Tiểu chút chít, ngươi sao vậy!?"

Âm thanh lo lắng của Bạch Dữ bị không gian loạn lưu xoắn cho vỡ vụn ra.

Nhưng Bạch Cửu đã mất đi ý thức, trước khi được hắn ôm vào lòng.

"Tiểu chút chít!!"

...

Bạch Cửu mở bừng mắt ra, tiếng gọi lo lắng của Bạch Dữ giống như chỉ mới vang lên bên tai nó.

Trong tầm mắt nó lúc này là một khoảng trời rộng lớn, xung quanh là tiếng lá cây xào xạo lay động.

Bạch Cửu cảm nhận một chút nơi mình đang nằm, sâu sắc thở dài.

Nó đang ở trong nguyên hình, nổi bồng bềnh trong một cái hồ nước lớn, xung quanh là rừng rậm không có lấy một âm thanh vật sống nào.

Nhớ lại tình cảnh trước khi mất đi ý thức, nó theo bản năng đưa móng nhỏ lên ôm bụng.

Cái bụng tròn tròn mềm mại của nó bây giờ lại nổi lên một cục nhỏ, cứng cứng, giống như cục đá...

Tiểu chuột ngẩn ngơ một chút.

Thân thể nó trôi nổi trên mặt nước, bị gió đẩy đi từng chút một, giống như chiếc lá nhỏ.

Nó cảm thấy một tiếng tim đập rất nhỏ, rất mỏng manh...!Nhưng là hiện hữu rõ ràng ở đó.

Nó cứ tưởng mình nghe lầm, nhưng âm thanh kia cũng không mất đi.

Mà lại, lần này nó cũng không có bị mất tu vi, nguyên thần hoàn hảo...!Còn có...!Nó lại cùng Bạch Dữ tách ra rồi...

Tiểu long...

Tiểu chuột có chút không xác định được mà nhẩm thầm.

Nó vốn chỉ là tự nghĩ thôi, không ngờ...!Ngay sau đó, một cảm xúc mềm nhũn, tràn ngập ỷ lại truyền vào tim nó, khiến nó ngẩn ngơ.

Tiểu long...!Là ngươi sao?

Bạch Cửu lại lẩm bẩm.

Nhưng sau đó cũng không có cái gì đáp lại nó nữa.

Tuy nhiên, nó vẫn nghe được tiếng tim đập kia, chỉ là yếu hơn lúc trước nữa.

Tiểu long mệt mỏi sao...!Cũng đúng, bị không gian loạn lưu bên trong thông đạo ép cho phải nổi lên mà.

Trước đó thì một chút cảm giác họ cũng không cảm nhận được.

Nếu không phải lần này nó mạnh mẽ hơn, có khi tiểu long trứng còn chưa ra đã chết non trong đó rồi.

Nghĩ mà sợ...

Bạch Cửu không biết, không phải nó mạnh mẽ hơn mà hoàn hảo không tổn hao gì.

Là Bạch Dữ lại một lần nữa sử dụng cấm thuật, mất nữa cái mạng mới bảo vệ được mẫu tử họ, lúc này còn đang hôn mê chưa tỉnh.

Nếu không phải Bạch Mặc nắm chặc hắn, có khi giờ người đã rớt đến phương nào không biết.

Ở trong tình trạng này mà lưu lạc, dám lắm mạng cũng mất luôn.

Ba người Bạch gia cũng không rớt xuống đâu xa, còn rất gần vùng biển Long giới tọa lạc.

"Huynh mang nó về Long giới chữa trị trước, ta đi tìm tiểu chuột."

Cốc Mẫn Nguyệt nói với Bạch Mặc đang ôm Bạch Dữ.

Bạch Mặc biết không thể làm khác hơn, chỉ đành gật đầu.

Nếu không phải Bạch Cửu có chuyện, với tu vi của họ, cũng chỉ chịu chút tổn thương là có thể thành công vượt qua thông đạo rồi.

Tình huống lúc đó...!Họ cũng không trách Bạch Dữ làm thế.

Haizz.

...

Bạch Cửu lười biếng nằm một hồi, đến khi sóng nước đẩy nó vào tận bờ hồ thì mới bò dậy.

Tuy nó không bị thương gì, nhưng nguyên lực ít ỏi.

Với tình trạng này nó cũng khó mà đánh được ai.

Nhưng cũng không hề gì, nguyên lực có thể hồi phục.

Một luyện đan sư như nó, còn sợ không có khả năng hồi phục ngay lập tức sao?

May mắn, nó cũng không có đem tất cả đan dược đưa cho Đông Ninh, nếu không thì nguy to rồi.

Nó đã gọi Bạch Dữ nãy giờ, nhưng cũng không có tiếng đáp lại.

Chẳng lẽ hắn lại bị thương?

Bạch Cửu không mò được nguyên nhân, trước chỉ đành bảo vệ tốt mình, mọi thứ tính sau đi.

Sau khi bò đến trên bờ, nó ngồi dựa vào một góc cây, đờ đẫn nhìn hồ nước lớn.

Đây là đâu nhỉ?

Bắc Thần rừng rậm cũng nhiều.

Nơi này lại khá là im ắng.

Thần thức nó nhìn đến phạm vi mười trượng xung quanh, không hề phát hiện một hơi thở sự sống nào.

Đương lúc nó nghĩ nơi này là vùng đất hẻo lánh nào thì...

Rống rống rống!!

Mấy tiếng rống thanh lệnh người run rẩy vang vọng cả cánh rừng, khiến chim chóc ở đâu bay đầy trời.

Bạch Cửu nhỏm người dậy.

Nó phốc phốc mà leo đến cái cây sau lưng, ngóng đôi mắt đậu đen nhìn về phương hướng phát ra tiếng động kia.

Nó cũng không biến về hình người, mà dùng nguyên hình nhỏ bé chẳng đáng kể kia, ngồi trên ngọn cây nhìn xem.

Nó đã quen ở trong nguyên hình nếu ở nơi xa lạ.

Nhỏ bé như vậy cũng là một lợi thế của nó, giúp nó bảo mệnh.

Trong tầm mắt của nó, Bạch Cửu trước tiên nhìn đến một cái đầu thật to, lộ ra khỏi rừng cây.

Nó trợn to mắt nhìn cái đầu toàn lông lá rậm rạp kia, há hốc mồm ra.

Tuy nó biết yêu thú ở đây có nhiều loại rất lớn, giống như Bạch Dữ cũng dài nặng vô cùng, nhưng cái đầu kia lại rất quái lạ, có chút giống người, mà lại toàn lông lá...

Con yêu thú kia cao to lực lưỡng vô cùng, dù tu vi chỉ là cấp chín đỉnh phong.

Lúc này hình như nó đang đánh nhau với ai đó.

Đối phương không cao to như nó, nhưng lại rất nhanh.

Tiểu chuột nheo mắt lại nhìn thật kỹ.

Sau đó nó phát hiện, kia cũng không phải thú, mà là người.

Con yêu thú nó không biết tên kia đang đánh nhau với một tu sĩ loài người.

Bạch Cửu không muốn bại lộ mình, nên nó không dùng thần thức dò xét đối phuong.

Nhưng nó phán đoán, tu sĩ loài người kia tu vi phải bằng nó, hoặc cao hơn chút.

Như vậy hắn mới cùng con yêu thú kia đánh đến tiêu sái như vậy.

Xem ra, đối phương là một nhân vật cấp lão tổ.

Số nó đúng là may mắn...!Tiểu chuột bất lực dùng móng của nó lau loạn mặt nhỏ, thở dài.

Bạch Cửu ở trên cây nhìn xem hai bên đánh nhau đến hăng hái.

Dù yêu thú kia cấp bậc thấp hơn, nhưng nó da dày thịt béo, kẻ kia cũng không dễ dàng đánh bại nó.

Cũng không biết hai bên tại sao lại đánh nhau.

Thường thì, tu sĩ cấp bậc cao rất hiếm khi đụng độ nhau.

Mà yêu thú và loài người thì càng hơn vậy.

Có thể nói là, không vạn bất đắc dĩ, họ sẽ không đụng nhau.

Mà nơi này là rừng rậm, là địa bàn của yêu thú.

Bạch Cửu không thể không nghĩ tới, tu sĩ loài ngoài kia là kẻ khiêu khích trước.

Vậy điều gì khiến gã đi khiêu chiến một con yêu thú cấp bậc cao như vậy?

Giữa yêu thú và loài người không thể chỉ so tu vi không.

Dù yêu thú cấp bậc nhỏ hơn, nhưng nó có nhục thân cường hãn, bản năng chiến đấu là từ trong xương.

Loài người nếu cùng yêu thú đồng cấp bậc đánh nhau thì chỉ có nước ăn quả đắng thôi.

Ủa?

Đương lúc Bạch Cửu đang nghẹo đầu vừa xem vừa nghĩ loạn, thì khóe mắt nó nhìn thấy hai tu sĩ đang ôm một con tiểu thú bỏ chạy, rời khỏi chiến trường.

Rống rống rống!!

"Loài người đáng chết!!"

Con yêu thú kia phát hiện ra, nó giận dữ rống lớn, không ngừng đập hai nắm tay to bè của nó vào ngực.

Ngay sau đó hai mắt nó đỏ ngầu lên, tu vi lập tức đột phá cấp bậc Yêu Vương.

Nó vung tay đập bay kẻ đang cầm chân nó, đuổi theo hai tu sĩ đang ôm ấu tê chạy đi kia.

Bạch Cửu nhận ra, nó là sử dụng bí pháp tăng lên tu vi, tiến vào trạng thái cuồng bạo.

Có lẽ chỉ là nhất thời, nhưng khiến nó thoát khỏi sự kiềm chân của kẻ kia.

Tuy nhiên, kẻ kia giống như đã lường trước được chuyện này.

Một hư ảo xích sắt màu đỏ đen mang theo uy lực kinh người xuất hiện, lập tức trói lấy con yêu thú..

Bạch Cửu cứ nghĩ lần này nó sẽ không chật vật như lần trước, nhưng khi vừa bước vào thông đạo, nó đã cảm thấy bụng đau dữ dội.

"Tiểu chút chít, ngươi sao vậy!?"

Âm thanh lo lắng của Bạch Dữ bị không gian loạn lưu xoắn cho vỡ vụn ra.

Nhưng Bạch Cửu đã mất đi ý thức, trước khi được hắn ôm vào lòng.

"Tiểu chút chít!!"

...

Bạch Cửu mở bừng mắt ra, tiếng gọi lo lắng của Bạch Dữ giống như chỉ mới vang lên bên tai nó.

Trong tầm mắt nó lúc này là một khoảng trời rộng lớn, xung quanh là tiếng lá cây xào xạo lay động.

Bạch Cửu cảm nhận một chút nơi mình đang nằm, sâu sắc thở dài.

Nó đang ở trong nguyên hình, nổi bồng bềnh trong một cái hồ nước lớn, xung quanh là rừng rậm không có lấy một âm thanh vật sống nào.

Nhớ lại tình cảnh trước khi mất đi ý thức, nó theo bản năng đưa móng nhỏ lên ôm bụng.

Cái bụng tròn tròn mềm mại của nó bây giờ lại nổi lên một cục nhỏ, cứng cứng, giống như cục đá...

Tiểu chuột ngẩn ngơ một chút.

Thân thể nó trôi nổi trên mặt nước, bị gió đẩy đi từng chút một, giống như chiếc lá nhỏ.

Nó cảm thấy một tiếng tim đập rất nhỏ, rất mỏng manh...!Nhưng là hiện hữu rõ ràng ở đó.

Nó cứ tưởng mình nghe lầm, nhưng âm thanh kia cũng không mất đi.

Mà lại, lần này nó cũng không có bị mất tu vi, nguyên thần hoàn hảo...!Còn có...!Nó lại cùng Bạch Dữ tách ra rồi...

Tiểu long...

Tiểu chuột có chút không xác định được mà nhẩm thầm.

Nó vốn chỉ là tự nghĩ thôi, không ngờ...!Ngay sau đó, một cảm xúc mềm nhũn, tràn ngập ỷ lại truyền vào tim nó, khiến nó ngẩn ngơ.

Tiểu long...!Là ngươi sao?

Bạch Cửu lại lẩm bẩm.

Nhưng sau đó cũng không có cái gì đáp lại nó nữa.

Tuy nhiên, nó vẫn nghe được tiếng tim đập kia, chỉ là yếu hơn lúc trước nữa.

Tiểu long mệt mỏi sao...!Cũng đúng, bị không gian loạn lưu bên trong thông đạo ép cho phải nổi lên mà.

Trước đó thì một chút cảm giác họ cũng không cảm nhận được.

Nếu không phải lần này nó mạnh mẽ hơn, có khi tiểu long trứng còn chưa ra đã chết non trong đó rồi.

Nghĩ mà sợ...

Bạch Cửu không biết, không phải nó mạnh mẽ hơn mà hoàn hảo không tổn hao gì.

Là Bạch Dữ lại một lần nữa sử dụng cấm thuật, mất nữa cái mạng mới bảo vệ được mẫu tử họ, lúc này còn đang hôn mê chưa tỉnh.

Nếu không phải Bạch Mặc nắm chặc hắn, có khi giờ người đã rớt đến phương nào không biết.

Ở trong tình trạng này mà lưu lạc, dám lắm mạng cũng mất luôn.

Ba người Bạch gia cũng không rớt xuống đâu xa, còn rất gần vùng biển Long giới tọa lạc.

"Huynh mang nó về Long giới chữa trị trước, ta đi tìm tiểu chuột."

Cốc Mẫn Nguyệt nói với Bạch Mặc đang ôm Bạch Dữ.

Bạch Mặc biết không thể làm khác hơn, chỉ đành gật đầu.

Nếu không phải Bạch Cửu có chuyện, với tu vi của họ, cũng chỉ chịu chút tổn thương là có thể thành công vượt qua thông đạo rồi.

Tình huống lúc đó...!Họ cũng không trách Bạch Dữ làm thế.

Haizz.

...

Bạch Cửu lười biếng nằm một hồi, đến khi sóng nước đẩy nó vào tận bờ hồ thì mới bò dậy.

Tuy nó không bị thương gì, nhưng nguyên lực ít ỏi.

Với tình trạng này nó cũng khó mà đánh được ai.

Nhưng cũng không hề gì, nguyên lực có thể hồi phục.

Một luyện đan sư như nó, còn sợ không có khả năng hồi phục ngay lập tức sao?

May mắn, nó cũng không có đem tất cả đan dược đưa cho Đông Ninh, nếu không thì nguy to rồi.

Nó đã gọi Bạch Dữ nãy giờ, nhưng cũng không có tiếng đáp lại.

Chẳng lẽ hắn lại bị thương?

Bạch Cửu không mò được nguyên nhân, trước chỉ đành bảo vệ tốt mình, mọi thứ tính sau đi.

Sau khi bò đến trên bờ, nó ngồi dựa vào một góc cây, đờ đẫn nhìn hồ nước lớn.

Đây là đâu nhỉ?

Bắc Thần rừng rậm cũng nhiều.

Nơi này lại khá là im ắng.

Thần thức nó nhìn đến phạm vi mười trượng xung quanh, không hề phát hiện một hơi thở sự sống nào.

Đương lúc nó nghĩ nơi này là vùng đất hẻo lánh nào thì...

Rống rống rống!!

Mấy tiếng rống thanh lệnh người run rẩy vang vọng cả cánh rừng, khiến chim chóc ở đâu bay đầy trời.

Bạch Cửu nhỏm người dậy.

Nó phốc phốc mà leo đến cái cây sau lưng, ngóng đôi mắt đậu đen nhìn về phương hướng phát ra tiếng động kia.

Nó cũng không biến về hình người, mà dùng nguyên hình nhỏ bé chẳng đáng kể kia, ngồi trên ngọn cây nhìn xem.

Nó đã quen ở trong nguyên hình nếu ở nơi xa lạ.

Nhỏ bé như vậy cũng là một lợi thế của nó, giúp nó bảo mệnh.

Trong tầm mắt của nó, Bạch Cửu trước tiên nhìn đến một cái đầu thật to, lộ ra khỏi rừng cây.

Nó trợn to mắt nhìn cái đầu toàn lông lá rậm rạp kia, há hốc mồm ra.

Tuy nó biết yêu thú ở đây có nhiều loại rất lớn, giống như Bạch Dữ cũng dài nặng vô cùng, nhưng cái đầu kia lại rất quái lạ, có chút giống người, mà lại toàn lông lá...

Con yêu thú kia cao to lực lưỡng vô cùng, dù tu vi chỉ là cấp chín đỉnh phong.

Lúc này hình như nó đang đánh nhau với ai đó.

Đối phương không cao to như nó, nhưng lại rất nhanh.

Tiểu chuột nheo mắt lại nhìn thật kỹ.

Sau đó nó phát hiện, kia cũng không phải thú, mà là người.

Con yêu thú nó không biết tên kia đang đánh nhau với một tu sĩ loài người.

Bạch Cửu không muốn bại lộ mình, nên nó không dùng thần thức dò xét đối phuong.

Nhưng nó phán đoán, tu sĩ loài người kia tu vi phải bằng nó, hoặc cao hơn chút.

Như vậy hắn mới cùng con yêu thú kia đánh đến tiêu sái như vậy.

Xem ra, đối phương là một nhân vật cấp lão tổ.

Số nó đúng là may mắn...!Tiểu chuột bất lực dùng móng của nó lau loạn mặt nhỏ, thở dài.

Bạch Cửu ở trên cây nhìn xem hai bên đánh nhau đến hăng hái.

Dù yêu thú kia cấp bậc thấp hơn, nhưng nó da dày thịt béo, kẻ kia cũng không dễ dàng đánh bại nó.

Cũng không biết hai bên tại sao lại đánh nhau.

Thường thì, tu sĩ cấp bậc cao rất hiếm khi đụng độ nhau.

Mà yêu thú và loài người thì càng hơn vậy.

Có thể nói là, không vạn bất đắc dĩ, họ sẽ không đụng nhau.

Mà nơi này là rừng rậm, là địa bàn của yêu thú.

Bạch Cửu không thể không nghĩ tới, tu sĩ loài ngoài kia là kẻ khiêu khích trước.

Vậy điều gì khiến gã đi khiêu chiến một con yêu thú cấp bậc cao như vậy?

Giữa yêu thú và loài người không thể chỉ so tu vi không.

Dù yêu thú cấp bậc nhỏ hơn, nhưng nó có nhục thân cường hãn, bản năng chiến đấu là từ trong xương.

Loài người nếu cùng yêu thú đồng cấp bậc đánh nhau thì chỉ có nước ăn quả đắng thôi.

Ủa?

Đương lúc Bạch Cửu đang nghẹo đầu vừa xem vừa nghĩ loạn, thì khóe mắt nó nhìn thấy hai tu sĩ đang ôm một con tiểu thú bỏ chạy, rời khỏi chiến trường.

Rống rống rống!!

"Loài người đáng chết!!"

Con yêu thú kia phát hiện ra, nó giận dữ rống lớn, không ngừng đập hai nắm tay to bè của nó vào ngực.

Ngay sau đó hai mắt nó đỏ ngầu lên, tu vi lập tức đột phá cấp bậc Yêu Vương.

Nó vung tay đập bay kẻ đang cầm chân nó, đuổi theo hai tu sĩ đang ôm ấu tê chạy đi kia.

Bạch Cửu nhận ra, nó là sử dụng bí pháp tăng lên tu vi, tiến vào trạng thái cuồng bạo.

Có lẽ chỉ là nhất thời, nhưng khiến nó thoát khỏi sự kiềm chân của kẻ kia.

Tuy nhiên, kẻ kia giống như đã lường trước được chuyện này.

Một hư ảo xích sắt màu đỏ đen mang theo uy lực kinh người xuất hiện, lập tức trói lấy con yêu thú..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »