Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3542 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 148
148: tiêm nha cốt đằng.

❊ ❊ ❊

"Huynh trưởng, huynh thật sự không thể nói với ta sao?"

Hàn Thính đứng bên cạnh lão, thở dài nói.

"Ngươi yên tâm mà tu luyện.

Ta còn đang đợi ngươi làm bệ đỡ cho ta.

Tương lai ta còn phải dựa vào ngươi."

Hàn Đồ lắc đầu.

"Ta biết.

Ta sẽ không phụ sự kỳ vọng của huynh với ta.

Ta sẽ không hỏi nữa.

Nhưng nếu có một ngày họ muốn mạng của huynh thì ta sẽ không ngồi yên."

Hàn Thính kiên định nói, mắt nhìn phương trời xa xâm.

"Đừng nghĩ bậy.

Họ không thiếu năng lực mà cần đến mạng của ta."

Hàn Đồ đối phương hướng hai người Bạch Cửu vừa biến mất, cũng không nói nhiều hơn.

...

Hai người Bạch Cửu sau khi rời khỏi Tâm Thành thì một đường bay thẳng về phía Đông của đại lục, đến khi đụng biển thì dọc theo đó đi về phía nam thêm mười dặm.

Nơi Hạ Thiên nói thuộc phần đuôi của sơn mạch Phượng Chinh, nhưng hơi hướng ra biển một chút.

Sơn mạch Phượng Chinh thật sự rất dài.

Phần cánh của nó chạm đến dãy núi tuyết của Tuyết Lạc Cung, phần đuôi lại quẹt thẳng ra biển, cắt ngang phía nam thuộc Cổ Thiên Điện và Tâm Thành.

Hồng Hạc Sơn Trang của Hạ gia chính là tọa lạc ở nơi này.

Hạ Thiên cũng là vô tình đi lạc vào mộ địa toàn hài cốt kia.

Sau khi lạc vào thì hắn cũng không dám đi sâu vào trong, ở bên ngoài bồi hồi một tháng mới rời đi được nơi đó.

Nhưng hắn cũng mất nữa cái mạng chứ chẳng chơi.

Hạ Thiên nói, nơi đó tồn tại một vực thẳm, cửa vào có chướng khí bao trùm.

Hắn là đuổi theo một con điểu thú nên mới lạc vào đó.

Hai người không mất bao lâu đã tìm thấy bình phong chướng khí mà Hạ Thiên nói.

Hai người nhìn nhau, cũng không chần chừ chút nào mà đi vào.

Chướng khí nhanh chóng che lấp thân ảnh của họ.

Ở thời điểm Bạch Cửu hai người đi tìm Tiêm Nha Cốt Đằng, đại lục Đông Thần cũng xảy ra biến cố lệnh người sợ hãi.

Chừng một tháng nay, đại lục liên tục có tu sĩ mất tích.

Mất tích thôi thì cũng dễ nói đi.

Nhưng mấy ngày sau lại có người nhìn thấy xác họ trong tuyết sơn.

Bởi vì tuyết sơn thuộc địa phận của Tuyết Lạc Cung, nên mũi dùi cũng hướng về họ.

Tất nhiên, tu sĩ mất tích cũng có ở ba môn phái lớn, vậy nên Tuyết Lạc Cung bị ba môn dồn ép.

Tuyết Lạc Cung đã tỏ rỏ.

Nếu là họ làm, ngu gì mà ném xác tu sĩ ở tuyết sơn.

Này không phải là lạy ông tôi ở bụi này hay sao?

Này là có người tu luyện tà công, cố ý lấy họ làm bình phong, vu oan giá họa.

Đừng thấy họ một đám nữ hài tử yếu đuối mà bắt nạt.

Thái độ của Tuyết Lạc Cung cường ngạnh khiến nhiều người bán tín bán nghi.

Nhưng chính là ở thời điểm Tuyết Lạc Cung bị nhìn chằm chằm như vậy, mà tu sĩ cứ mất tích là mất tích thôi.

Đám người lúc này mới chịu tin việc này không phải do họ làm.

Vậy thì là ai?

Cả đại lục rơi vào hoang mang lo sợ.

Đám đệ tử tông môn thì đỡ rồi.

Cứ gom người của mình về, hay tốp năm tốp ba đi chung, thuận tiện chiếu ứng.

Tội là đám tán tu không môn không thế, luôn luôn độc hành.

Họ trở thành con mồi, liên tục bị hạ độc thủ.

Tứ tông cũng không thể để yên như vậy, lập tức cho người đi điều tra.

...

"Cẩn thận!"

Bạch Dữ kéo cái tiểu chuột ngốc nghếch vào lòng, né tránh cái bông hoa lớn ẩn mình trong chướng khí trên đường họ đi.

Từ lúc bước vào chướng khí, họ đã cảm thấy tu vi bị áp chế xuống.

Trong chướng khí cũng không thể phi hành.

Hai người đã đi lại trong chướng khí một ngày rồi nhưng vẫn chưa tìm thấy đường ra.

Nơi này thật sự là quá tà môn.

Hạ Thiên cũng thật là may mắn, còn chạy ra được.

Coi bộ, trên người hắn cũng nhiều bảo bối lắm.

Theo Bạch Cửu thấy, tu sĩ dưới Độ Kiếp Kỳ đi vào chỉ cần ba ngày còn chưa đi ra thì sẽ bị chướng khí hủ bại.

Chướng khí ở đây mang theo âm sát khí cực tà, không hề dễ né tránh chút nào.

Chưa kể, còn có đám sát thủ luôn ẩn nắp xung quanh đợi con mồi sao lãng mà thình lình xuất hiện, cắn nuốt bọn họ.

Ở trong này liều lĩnh sử dụng nguyên khí thì chỉ có nước bị chướng sát khí nhập thân.

Hai người Bạch Cửu phải phong bế kinh mạch toàn thân, dựa vào phán đoán cùng với may mắn mà lần mò đường ra.

"Bạch Dữ! Phía sau!"

Bạch Cửu bị hắn ôm trong ngực, đầu vừa nghiêng qua một bên đã nhìn thấy phía sau hắn có dị tượng.

Bạch Dữ còn tưởng kẻ địch.

"Bạch Dữ, chúng ta ra ngoài rồi!"

Bạch Cửu không đợi hắn quay đầu đã reo lên.

Phía sau Bạch Dữ không nhiều chướng khí như vậy nữa, nên.

Bạch Cửu mới nhìn đến cảnh tượng khác.

Chính là biển hài cốt mà Hạ Thiên nói.

Hai người đúng ở rìa mộ địa, phía sau là chướng khí, âm sát khí âm trầm trầm lệnh người sợ hãi.

"Nơi này...!Có chút quen thuộc..."

Bạch Cửu nghẹo đầu mê mang nói.

Bạch Dữ vỗ nhẹ vào đầu nó một cái.

Ai lại đi quen thuộc một nơi như thế?

Nhưng đúng là có chút quen.

Cũng không phải họ đã nhìn thấy qua, mà họ đã từng thấy một nơi tựa như vậy, hài cốt trầm lạnh khiến người giật mình.

"Rốt cuộc Đông Thần đại lục trước đây đã có chuyện gì? Một cái, hai cái mộ địa..."

Bạch Dữ trầm giọng lẩm bẩm.

"A! Là cái chiến trường chúng ta nhìn thấy trong bí cảnh Chính Môn đi."

Bạch Cửu cuối cùng cũng nhớ ra.

"Nhưng nơi này không chỉ có cốt người, còn có cốt thú nữa."

Nó lại nói.

"Cẩn thận một chút."

Bạch Dữ nắm tay nó kéo đi.

Bạch Cửu đương nhiên sẽ không tùy tiện.

Nó tiếc mạng mình lắm.

Hai người tiến gần với bãi hài cốt kia hơn, quang cảnh toàn bộ mộ địa cũng hiện ra trước mắt họ.

Mà họ cũng nhìn thấy Tiêm Nha Cốt Đằng họ tìm kiếm.

Hạ Thiên chưa hề nói sai.

Nhưng hắn nói không kỹ kích thước của cây Tiêm Nha Cốt kia.

Bạch Cửu trợn to mắt nhìn cái cây Cốt Đằng đang dựng đứng ở trước mặt, nói không ra lời.

Tiêm Nha Cốt Đằng có hình dạng như một cái xương sống, xung quanh là những cái xương gai nhọn hoắc, không ngừng tỏa ra hàn quang lạnh toát.

Nhìn đến nó, chẳng ai nghĩ nó là một cái cây hết.

Cây Cốt Đằng này cao gần nữa trượng, dựng thẳng giữa bãi hài cốt, dùng hài cốt xung quanh làm chất dinh dưỡng cho nó.

Nếu không phải nó giống như trong hiểu biết của Bạch Cửu, nó lại là chủ dược chính trong đan phương của Tạo Hóa Đan thì còn lâu Bạch Cửu mới dám rớ tới nó.

Cây Cốt Đằng này cao như vậy, tuổi thọ cũng phải trên trăm vạn năm...!Vậy bãi hài cốt này đã tồn tại bao lâu?

Đông Thần đã có một nơi như vậy, những đại lục khác thì sao?

Bạch Dữ không biết, cũng không muốn biết.

Việc họ cần làm bay giờ là nhổ cái cây kia.

Nhưng mà...

"Bên cạnh Tiêm Nha Cốt Đằng nhất định có yêu thú thủ hộ."

Bạch Cửu nhắc nhở hắn.

Dù nó chẳng giống một cái gì đó ngon lành, nhưng thứ dị dạng trên đời này nhiều lắm.

Thạch Quái cũng có, sao lại không thể có cái thể loại...!Tựa như xương cốt nơi này được.

"Gọi nó ra thôi."

Bạch Dữ vừa nói vừa phất tay, chém ra một đạo nguyên lực đơn thuần.

Rầm!

Gào!

Phong nhuận đập vào đám hài cốt cách Tiêm Nha Cốt Đằng nữa trượng, khiến chúng nát bét ra.

Theo sau đó là một tiếng gào thét kinh thiên động địa.

Lạo xạo...!Lạo xạo...

Tiếp nữa là âm thanh xương cốt va chạm nghe chói tai vô cùng.

Trong sự chuyên chú của hai người, một con...!Cốt thú vùng dậy.

Nói nó là cốt thú, vì họ không biết nên gọi nó thế nào.

Toàn thân nó đều là xương cốt hợp thành.

Đầu lâu với hai chấm sáng màu xanh lục, nhìn ghê chết người.

........................................................................

"Huynh trưởng, huynh thật sự không thể nói với ta sao?"

Hàn Thính đứng bên cạnh lão, thở dài nói.

"Ngươi yên tâm mà tu luyện.

Ta còn đang đợi ngươi làm bệ đỡ cho ta.

Tương lai ta còn phải dựa vào ngươi."

Hàn Đồ lắc đầu.

"Ta biết.

Ta sẽ không phụ sự kỳ vọng của huynh với ta.

Ta sẽ không hỏi nữa.

Nhưng nếu có một ngày họ muốn mạng của huynh thì ta sẽ không ngồi yên."

Hàn Thính kiên định nói, mắt nhìn phương trời xa xâm.

"Đừng nghĩ bậy.

Họ không thiếu năng lực mà cần đến mạng của ta."

Hàn Đồ đối phương hướng hai người Bạch Cửu vừa biến mất, cũng không nói nhiều hơn.

...

Hai người Bạch Cửu sau khi rời khỏi Tâm Thành thì một đường bay thẳng về phía Đông của đại lục, đến khi đụng biển thì dọc theo đó đi về phía nam thêm mười dặm.

Nơi Hạ Thiên nói thuộc phần đuôi của sơn mạch Phượng Chinh, nhưng hơi hướng ra biển một chút.

Sơn mạch Phượng Chinh thật sự rất dài.

Phần cánh của nó chạm đến dãy núi tuyết của Tuyết Lạc Cung, phần đuôi lại quẹt thẳng ra biển, cắt ngang phía nam thuộc Cổ Thiên Điện và Tâm Thành.

Hồng Hạc Sơn Trang của Hạ gia chính là tọa lạc ở nơi này.

Hạ Thiên cũng là vô tình đi lạc vào mộ địa toàn hài cốt kia.

Sau khi lạc vào thì hắn cũng không dám đi sâu vào trong, ở bên ngoài bồi hồi một tháng mới rời đi được nơi đó.

Nhưng hắn cũng mất nữa cái mạng chứ chẳng chơi.

Hạ Thiên nói, nơi đó tồn tại một vực thẳm, cửa vào có chướng khí bao trùm.

Hắn là đuổi theo một con điểu thú nên mới lạc vào đó.

Hai người không mất bao lâu đã tìm thấy bình phong chướng khí mà Hạ Thiên nói.

Hai người nhìn nhau, cũng không chần chừ chút nào mà đi vào.

Chướng khí nhanh chóng che lấp thân ảnh của họ.

Ở thời điểm Bạch Cửu hai người đi tìm Tiêm Nha Cốt Đằng, đại lục Đông Thần cũng xảy ra biến cố lệnh người sợ hãi.

Chừng một tháng nay, đại lục liên tục có tu sĩ mất tích.

Mất tích thôi thì cũng dễ nói đi.

Nhưng mấy ngày sau lại có người nhìn thấy xác họ trong tuyết sơn.

Bởi vì tuyết sơn thuộc địa phận của Tuyết Lạc Cung, nên mũi dùi cũng hướng về họ.

Tất nhiên, tu sĩ mất tích cũng có ở ba môn phái lớn, vậy nên Tuyết Lạc Cung bị ba môn dồn ép.

Tuyết Lạc Cung đã tỏ rỏ.

Nếu là họ làm, ngu gì mà ném xác tu sĩ ở tuyết sơn.

Này không phải là lạy ông tôi ở bụi này hay sao?

Này là có người tu luyện tà công, cố ý lấy họ làm bình phong, vu oan giá họa.

Đừng thấy họ một đám nữ hài tử yếu đuối mà bắt nạt.

Thái độ của Tuyết Lạc Cung cường ngạnh khiến nhiều người bán tín bán nghi.

Nhưng chính là ở thời điểm Tuyết Lạc Cung bị nhìn chằm chằm như vậy, mà tu sĩ cứ mất tích là mất tích thôi.

Đám người lúc này mới chịu tin việc này không phải do họ làm.

Vậy thì là ai?

Cả đại lục rơi vào hoang mang lo sợ.

Đám đệ tử tông môn thì đỡ rồi.

Cứ gom người của mình về, hay tốp năm tốp ba đi chung, thuận tiện chiếu ứng.

Tội là đám tán tu không môn không thế, luôn luôn độc hành.

Họ trở thành con mồi, liên tục bị hạ độc thủ.

Tứ tông cũng không thể để yên như vậy, lập tức cho người đi điều tra.

...

"Cẩn thận!"

Bạch Dữ kéo cái tiểu chuột ngốc nghếch vào lòng, né tránh cái bông hoa lớn ẩn mình trong chướng khí trên đường họ đi.

Từ lúc bước vào chướng khí, họ đã cảm thấy tu vi bị áp chế xuống.

Trong chướng khí cũng không thể phi hành.

Hai người đã đi lại trong chướng khí một ngày rồi nhưng vẫn chưa tìm thấy đường ra.

Nơi này thật sự là quá tà môn.

Hạ Thiên cũng thật là may mắn, còn chạy ra được.

Coi bộ, trên người hắn cũng nhiều bảo bối lắm.

Theo Bạch Cửu thấy, tu sĩ dưới Độ Kiếp Kỳ đi vào chỉ cần ba ngày còn chưa đi ra thì sẽ bị chướng khí hủ bại.

Chướng khí ở đây mang theo âm sát khí cực tà, không hề dễ né tránh chút nào.

Chưa kể, còn có đám sát thủ luôn ẩn nắp xung quanh đợi con mồi sao lãng mà thình lình xuất hiện, cắn nuốt bọn họ.

Ở trong này liều lĩnh sử dụng nguyên khí thì chỉ có nước bị chướng sát khí nhập thân.

Hai người Bạch Cửu phải phong bế kinh mạch toàn thân, dựa vào phán đoán cùng với may mắn mà lần mò đường ra.

"Bạch Dữ! Phía sau!"

Bạch Cửu bị hắn ôm trong ngực, đầu vừa nghiêng qua một bên đã nhìn thấy phía sau hắn có dị tượng.

Bạch Dữ còn tưởng kẻ địch.

"Bạch Dữ, chúng ta ra ngoài rồi!"

Bạch Cửu không đợi hắn quay đầu đã reo lên.

Phía sau Bạch Dữ không nhiều chướng khí như vậy nữa, nên.

Bạch Cửu mới nhìn đến cảnh tượng khác.

Chính là biển hài cốt mà Hạ Thiên nói.

Hai người đúng ở rìa mộ địa, phía sau là chướng khí, âm sát khí âm trầm trầm lệnh người sợ hãi.

"Nơi này...!Có chút quen thuộc..."

Bạch Cửu nghẹo đầu mê mang nói.

Bạch Dữ vỗ nhẹ vào đầu nó một cái.

Ai lại đi quen thuộc một nơi như thế?

Nhưng đúng là có chút quen.

Cũng không phải họ đã nhìn thấy qua, mà họ đã từng thấy một nơi tựa như vậy, hài cốt trầm lạnh khiến người giật mình.

"Rốt cuộc Đông Thần đại lục trước đây đã có chuyện gì? Một cái, hai cái mộ địa..."

Bạch Dữ trầm giọng lẩm bẩm.

"A! Là cái chiến trường chúng ta nhìn thấy trong bí cảnh Chính Môn đi."

Bạch Cửu cuối cùng cũng nhớ ra.

"Nhưng nơi này không chỉ có cốt người, còn có cốt thú nữa."

Nó lại nói.

"Cẩn thận một chút."

Bạch Dữ nắm tay nó kéo đi.

Bạch Cửu đương nhiên sẽ không tùy tiện.

Nó tiếc mạng mình lắm.

Hai người tiến gần với bãi hài cốt kia hơn, quang cảnh toàn bộ mộ địa cũng hiện ra trước mắt họ.

Mà họ cũng nhìn thấy Tiêm Nha Cốt Đằng họ tìm kiếm.

Hạ Thiên chưa hề nói sai.

Nhưng hắn nói không kỹ kích thước của cây Tiêm Nha Cốt kia.

Bạch Cửu trợn to mắt nhìn cái cây Cốt Đằng đang dựng đứng ở trước mặt, nói không ra lời.

Tiêm Nha Cốt Đằng có hình dạng như một cái xương sống, xung quanh là những cái xương gai nhọn hoắc, không ngừng tỏa ra hàn quang lạnh toát.

Nhìn đến nó, chẳng ai nghĩ nó là một cái cây hết.

Cây Cốt Đằng này cao gần nữa trượng, dựng thẳng giữa bãi hài cốt, dùng hài cốt xung quanh làm chất dinh dưỡng cho nó.

Nếu không phải nó giống như trong hiểu biết của Bạch Cửu, nó lại là chủ dược chính trong đan phương của Tạo Hóa Đan thì còn lâu Bạch Cửu mới dám rớ tới nó.

Cây Cốt Đằng này cao như vậy, tuổi thọ cũng phải trên trăm vạn năm...!Vậy bãi hài cốt này đã tồn tại bao lâu?

Đông Thần đã có một nơi như vậy, những đại lục khác thì sao?

Bạch Dữ không biết, cũng không muốn biết.

Việc họ cần làm bay giờ là nhổ cái cây kia.

Nhưng mà...

"Bên cạnh Tiêm Nha Cốt Đằng nhất định có yêu thú thủ hộ."

Bạch Cửu nhắc nhở hắn.

Dù nó chẳng giống một cái gì đó ngon lành, nhưng thứ dị dạng trên đời này nhiều lắm.

Thạch Quái cũng có, sao lại không thể có cái thể loại...!Tựa như xương cốt nơi này được.

"Gọi nó ra thôi."

Bạch Dữ vừa nói vừa phất tay, chém ra một đạo nguyên lực đơn thuần.

Rầm!

Gào!

Phong nhuận đập vào đám hài cốt cách Tiêm Nha Cốt Đằng nữa trượng, khiến chúng nát bét ra.

Theo sau đó là một tiếng gào thét kinh thiên động địa.

Lạo xạo...!Lạo xạo...

Tiếp nữa là âm thanh xương cốt va chạm nghe chói tai vô cùng.

Trong sự chuyên chú của hai người, một con...!Cốt thú vùng dậy.

Nói nó là cốt thú, vì họ không biết nên gọi nó thế nào.

Toàn thân nó đều là xương cốt hợp thành.

Đầu lâu với hai chấm sáng màu xanh lục, nhìn ghê chết người.

........................................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »