Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3450 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 198
198: ghen.

❊ ❊ ❊

Cả tửu lâu im lặng dị thường, không khí cực độ căng thẳng nhưng chẳng ai dám nói câu nào, chỉ còn tiếng động đũa, tiếng nhai nuốt nhỏ nhẹ nhưng thanh thúy của ai kia.

Vách tường bên hông tửu lâu bị đánh ra một cái lỗ thủng, bụi đất bay đầy cũng không che lấp được thân hình lảo đảo của đám người Huyền Kiếm Tông cùng với gương mặt xấu xí của họ.

"Lão bản, chuẩn bị cho chúng ta một gian phòng thượng đẳng."

Bạch Cửu cẩn thận nhai nuốt, khuôn mặt vẫn non nớt không giảm nhưng lời nói không chút gợn sóng, không tha nghi ngờ bình thản vang lên.

Sự khác biệt giữa hai thái cực như vậy khiến nó trong đặc biệt khôi hài, ít nhất Bạch Dữ cảm thấy vậy.

Nhưng hắn là sủng nịnh không có biên giới, dung túng mười phần, chẳng sợ người khác không biết.

"Có ngay!"

Lão bản bừng tĩnh từ trong sững sờ, tay chân vẫn nhanh nhẹn mà hối thúc tửu nhị đi chuẩn bị phòng cho họ.

Đám người Huyền Kiếm Tông giận mà không dám nói gì.

Không phải không dám đấu, mà cơ bản là đấu không lại.

Họ chẳng ngu mà nhìn không ra đối phương cùng họ tu vi khác biệt.

Cái danh Huyền Kiếm Tông đã không thể hù dọa, họ chỉ có thể nuốt xuống một ngụm lửa giận.

Thế nhưng đám người cũng không có rời đi, lần này họ có mặt ở đâu không phải tự nhiên mà là có định sẵn.

Rõ vậy, hai người Bạch Dữ còn chưa ăn xong thì một nhóm người nữa đã xuất hiện trước cửa tửu lâu.

"Là tiên tử của Vân Hạc Môn!"

"Náo nhiệt rồi!"

"Không phải sẽ còn những môn phái khác đấy chứ!"

"Có phải có tin gì mà chúng ta không biết không!? Mau nói!"

Xung quanh truyền đến tiếng xôn xao đánh động hai người đang tập trung ăn uống, nhất là ba chữ Vân Hạc Môn lọt vào trong tai tiểu chuột đặc biệt có lực.

Bạch Cửu lập tức ngẩng đầu khỏi chén cơm, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa.

Người của Vân Hạc Môn đang hỏi han bắt chuyện với người Huyền Kiếm Tông chật vật đứng ở bên ngoài.

Thân ảnh như thiên tiên của Khúc Tử Nhi tức khắc lọt vào tầm mắt của Bạch Cửu.

Phản ứng đầu tiên của nó là quay đầu nhìn nam nhân bên cạnh, môi nhỏ ướt át bóng bẩy do dầu mỡ cũng bĩu ra, khiến Bạch Dữ không hiểu ra làm sao.

"Làm sao vậy? Không muốn ăn nữa?"

Bạch Dữ dùng ngón cái khẩy đi hạt cơm dính trên khóe miệng nó, còn không quên ma sát chút trên cánh môi mê người của nó, nhẹ giọng hỏi.

Lời này xem ra là lời nói đầu tiên của hắn từ khi hai người bước vào tửu lâu, ở trong tình huống này lực ảnh hưởng còn lớn hơn người khác nghĩ.

Khúc Tử Nhi đứng bên ngoài lập tức quay đầu lại, đôi mắt đẹp chuẩn xác chiếu lên người Bạch Dữ, bên trong chớp động ánh sáng chói mắt, lệnh người say mê.

"Bạch tiền bối!"

Theo sau là âm thanh trong trẻo động lòng người, cùng với thân hình mỹ lệ, mùi hương thanh lãnh trôi đến trước bàn của hai người.

Biến cố này khiến cho bao nhiêu ánh mắt đã dời đi nay lại tiếp tục chiếu tới trên người họ, ai nấy đều lên tinh thần xem kịch hay tiếp.

Bạch Dữ còn chưa kịp lĩnh hội ý nghĩ của tiểu chuột nghe thấy âm thanh của Khúc Tử Nhi thì theo bản năng quay đầu lại.

"Hừ!"

Chỉ là ánh mắt hắn chỉ chạm đến mặt Khúc Tử Nhi một tức đã bị tiếng hừ ngạo kiều của thiếu niên bên cạnh kéo trở về.

Phượng mâu như họa của hắn khẽ hạ xuống một chút, lúc nâng lên lại ánh sáng bên trong rõ ràng đã thay đổi, không còn mê man không hiểu nữa.

Ngoài ra còn có chút ý cười như có như không...!

"Ăn no chưa?"

Hắn sủng nịnh nhéo nhéo cằm nhỏ nhắn của nó ôn nhu hỏi.

Nhưng hắn đợi không tới lời đáp của tiểu chuột đã nghe thấy một âm thanh khác chen ngang, không thể bỏ qua.

"Bạch tiền bối, đã lâu không thấy! Ta còn tưởng sẽ không gặp lại ngài nữa đâu..."

Khúc Tử Nhi đè x uống khó chịu khi bị người bỏ qua, cố gắng lôi kéo sự chú ý của đối phương.

Nàng cũng nhìn thấy thiếu niên trắng nõn bên người nam nhân, nàng vốn muốn chào hỏi đối phương nhưng không hiểu sao lại không thể mở miệng được.

Rõ ràng lúc chia tay nàng vẫn không hiểu giữa nàng và tiểu chuột kia rốt cuộc đã xảy ra mâu thuẫn gì.

Ký ức của nàng chỉ quanh quẩn ở chuyện nàng để lạc mất nó một thời gian, sau đó biến cố xảy ra Bạch tiền bối đến đón người đi.

Nhưng lúc này nhìn đến thiếu niên rõ ràng chiếm lấy mười phần sự chú ý của Bạch tiền bối, một chút cũng không để lại cho nàng, Khúc Tử Nhi dù không hiểu cũng ẩn ẩn thuận theo cảm xúc mà không lên tiếng chào hỏi.

Bạch Dữ có thâm ý mà nhìn tiểu chuột một chút, động tay lau sạch miệng cho nó, lại rót một ly linh tửu, đợi nó tiếp nhận rồi mới quay đầu lại nhìn Khúc Tử Nhi.

"Ừm."

Hắn đạm nhiên đáp một tiếng, ánh mắt hờ hững không chút cảm xúc sống động như nhìn tiểu chuột mà nhìn nàng.

Hắn như vậy khiến cho Khúc Tử Nhi giống như trở lại lần đầu tiên hai người gặp nhau, bỗng chốc trở nên luống cuống tay chân, nhất thời không biết nói gì mới phải.

Rõ ràng họ đã xem như có chút giao tình, lúc này lại giống như người xa lạ, có cảm giác tan nát cõi lòng nảy sinh trong tim Khúc Tử Nhi.

Những năm này danh tiếng Khúc Tử Nhi không thể nói là không lớn, nhất là khi nàng đã tiếp nhận chức vị chưởng môn của Vân Hạc Môn, tu vi đạt đến Hợp Thể hậu kỳ, người người ngưỡng mộ.

Quan trọng nhất là đến nay nàng vẫn không có đạo lữ, khiến cho thanh danh của nàng càng thêm lửa nóng không có nước dập.

Bây giờ nàng lại ở trước mặt bao người biểu lộ tư thái nữ nhi bối rối, ánh mắt còn có chút ủy khuất nói không nên lời, thật sự là khiến người nảy lòng yêu thương, muốn bảo vệ.

Nhưng vẫn có người sinh ra nghi hoặc, mối quan hệ của Khúc chưởng môn và người nam nhân tóc trắng kia là thế nào.

"Ta muốn lên phòng đi tắm."

Trong lúc này âm thanh mềm nhũn của thiếu niên bỗng nhiên vang lên, trực tiếp chém nát không khí ám muội đang bốc lên trong tửu lâu.

Sự chú ý lại đổ lên thân Bạch Cửu toàn thân bốc lên mùi chua, ánh mắt ai oán đang nhìn nam nhân của nó.

"Vậy đi thôi."

Bạch Dữ gật đầu, dẫn trước đứng lên ôn nhu nhìn nó.

"Nhưng ta ăn quá no rồi..."

Thiếu niên đôi mắt ướt át mị nhân hơi ngẩng lên nhìn hắn một cái, trực tiếp câu lên d.ục vọng nam nhân.

Nam nhân hầu kết động động, nói cũng không nói, động thủ bế lên thiếu niên nhỏ nhắn mềm mại hướng trên lầu đi đến.

Nắm tay đẹp của Khúc Tử Nhi vô thức siết chặt, trong mắt có chút không cam lòng nhìn thân ảnh hai người biến mất ở cầu thang.

Không khí trong tửu lâu có chút trầm trọng khó nói.

Doanh Vi Thiến tâm tình không tốt, xuất phát từ nhiều nguyên nhân mà muốn mở miệng trào phúng.

Có điều nàng ta còn chưa kịp lên tiếng đã bị Doanh Thiên kéo lại, lắc đầu không cho nói, đồng thời kéo nàng ta đi vào tửu lâu.

"Khúc chưởng môn, hiện tại các môn còn chưa tới đủ, chúng ta trước tiên nghỉ ngơi, đợi người đến đông đủ lại nói đi."

Hắn đi ngang qua Khúc Tử Nhi, ánh mắt có thâm ý mà nhìn nàng một cái, rồi cũng không đợi nàng đáp lại đã lôi kéo tiểu muội của mình đi lên lầu.

Khúc Tử Nhi cũng không thất thố quá lâu, nói gì thì nàng cũng đã làm chưởng môn hơn mười năm, vẫn là biết nên hành xử như thế nào mới tốt.

Chỉ là trong lòng nàng nghĩ thế nào chỉ có mình nàng biết.

Mà chuyện này cũng không ảnh hưởng chút nào đến hai người họ Bạch đã an vị trong phòng, còn trực tiếp quấn lấy nhau, môi lưỡi không rời..

Cả tửu lâu im lặng dị thường, không khí cực độ căng thẳng nhưng chẳng ai dám nói câu nào, chỉ còn tiếng động đũa, tiếng nhai nuốt nhỏ nhẹ nhưng thanh thúy của ai kia.

Vách tường bên hông tửu lâu bị đánh ra một cái lỗ thủng, bụi đất bay đầy cũng không che lấp được thân hình lảo đảo của đám người Huyền Kiếm Tông cùng với gương mặt xấu xí của họ.

"Lão bản, chuẩn bị cho chúng ta một gian phòng thượng đẳng."

Bạch Cửu cẩn thận nhai nuốt, khuôn mặt vẫn non nớt không giảm nhưng lời nói không chút gợn sóng, không tha nghi ngờ bình thản vang lên.

Sự khác biệt giữa hai thái cực như vậy khiến nó trong đặc biệt khôi hài, ít nhất Bạch Dữ cảm thấy vậy.

Nhưng hắn là sủng nịnh không có biên giới, dung túng mười phần, chẳng sợ người khác không biết.

"Có ngay!"

Lão bản bừng tĩnh từ trong sững sờ, tay chân vẫn nhanh nhẹn mà hối thúc tửu nhị đi chuẩn bị phòng cho họ.

Đám người Huyền Kiếm Tông giận mà không dám nói gì.

Không phải không dám đấu, mà cơ bản là đấu không lại.

Họ chẳng ngu mà nhìn không ra đối phương cùng họ tu vi khác biệt.

Cái danh Huyền Kiếm Tông đã không thể hù dọa, họ chỉ có thể nuốt xuống một ngụm lửa giận.

Thế nhưng đám người cũng không có rời đi, lần này họ có mặt ở đâu không phải tự nhiên mà là có định sẵn.

Rõ vậy, hai người Bạch Dữ còn chưa ăn xong thì một nhóm người nữa đã xuất hiện trước cửa tửu lâu.

"Là tiên tử của Vân Hạc Môn!"

"Náo nhiệt rồi!"

"Không phải sẽ còn những môn phái khác đấy chứ!"

"Có phải có tin gì mà chúng ta không biết không!? Mau nói!"

Xung quanh truyền đến tiếng xôn xao đánh động hai người đang tập trung ăn uống, nhất là ba chữ Vân Hạc Môn lọt vào trong tai tiểu chuột đặc biệt có lực.

Bạch Cửu lập tức ngẩng đầu khỏi chén cơm, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa.

Người của Vân Hạc Môn đang hỏi han bắt chuyện với người Huyền Kiếm Tông chật vật đứng ở bên ngoài.

Thân ảnh như thiên tiên của Khúc Tử Nhi tức khắc lọt vào tầm mắt của Bạch Cửu.

Phản ứng đầu tiên của nó là quay đầu nhìn nam nhân bên cạnh, môi nhỏ ướt át bóng bẩy do dầu mỡ cũng bĩu ra, khiến Bạch Dữ không hiểu ra làm sao.

"Làm sao vậy? Không muốn ăn nữa?"

Bạch Dữ dùng ngón cái khẩy đi hạt cơm dính trên khóe miệng nó, còn không quên ma sát chút trên cánh môi mê người của nó, nhẹ giọng hỏi.

Lời này xem ra là lời nói đầu tiên của hắn từ khi hai người bước vào tửu lâu, ở trong tình huống này lực ảnh hưởng còn lớn hơn người khác nghĩ.

Khúc Tử Nhi đứng bên ngoài lập tức quay đầu lại, đôi mắt đẹp chuẩn xác chiếu lên người Bạch Dữ, bên trong chớp động ánh sáng chói mắt, lệnh người say mê.

"Bạch tiền bối!"

Theo sau là âm thanh trong trẻo động lòng người, cùng với thân hình mỹ lệ, mùi hương thanh lãnh trôi đến trước bàn của hai người.

Biến cố này khiến cho bao nhiêu ánh mắt đã dời đi nay lại tiếp tục chiếu tới trên người họ, ai nấy đều lên tinh thần xem kịch hay tiếp.

Bạch Dữ còn chưa kịp lĩnh hội ý nghĩ của tiểu chuột nghe thấy âm thanh của Khúc Tử Nhi thì theo bản năng quay đầu lại.

"Hừ!"

Chỉ là ánh mắt hắn chỉ chạm đến mặt Khúc Tử Nhi một tức đã bị tiếng hừ ngạo kiều của thiếu niên bên cạnh kéo trở về.

Phượng mâu như họa của hắn khẽ hạ xuống một chút, lúc nâng lên lại ánh sáng bên trong rõ ràng đã thay đổi, không còn mê man không hiểu nữa.

Ngoài ra còn có chút ý cười như có như không...!

"Ăn no chưa?"

Hắn sủng nịnh nhéo nhéo cằm nhỏ nhắn của nó ôn nhu hỏi.

Nhưng hắn đợi không tới lời đáp của tiểu chuột đã nghe thấy một âm thanh khác chen ngang, không thể bỏ qua.

"Bạch tiền bối, đã lâu không thấy! Ta còn tưởng sẽ không gặp lại ngài nữa đâu..."

Khúc Tử Nhi đè x uống khó chịu khi bị người bỏ qua, cố gắng lôi kéo sự chú ý của đối phương.

Nàng cũng nhìn thấy thiếu niên trắng nõn bên người nam nhân, nàng vốn muốn chào hỏi đối phương nhưng không hiểu sao lại không thể mở miệng được.

Rõ ràng lúc chia tay nàng vẫn không hiểu giữa nàng và tiểu chuột kia rốt cuộc đã xảy ra mâu thuẫn gì.

Ký ức của nàng chỉ quanh quẩn ở chuyện nàng để lạc mất nó một thời gian, sau đó biến cố xảy ra Bạch tiền bối đến đón người đi.

Nhưng lúc này nhìn đến thiếu niên rõ ràng chiếm lấy mười phần sự chú ý của Bạch tiền bối, một chút cũng không để lại cho nàng, Khúc Tử Nhi dù không hiểu cũng ẩn ẩn thuận theo cảm xúc mà không lên tiếng chào hỏi.

Bạch Dữ có thâm ý mà nhìn tiểu chuột một chút, động tay lau sạch miệng cho nó, lại rót một ly linh tửu, đợi nó tiếp nhận rồi mới quay đầu lại nhìn Khúc Tử Nhi.

"Ừm."

Hắn đạm nhiên đáp một tiếng, ánh mắt hờ hững không chút cảm xúc sống động như nhìn tiểu chuột mà nhìn nàng.

Hắn như vậy khiến cho Khúc Tử Nhi giống như trở lại lần đầu tiên hai người gặp nhau, bỗng chốc trở nên luống cuống tay chân, nhất thời không biết nói gì mới phải.

Rõ ràng họ đã xem như có chút giao tình, lúc này lại giống như người xa lạ, có cảm giác tan nát cõi lòng nảy sinh trong tim Khúc Tử Nhi.

Những năm này danh tiếng Khúc Tử Nhi không thể nói là không lớn, nhất là khi nàng đã tiếp nhận chức vị chưởng môn của Vân Hạc Môn, tu vi đạt đến Hợp Thể hậu kỳ, người người ngưỡng mộ.

Quan trọng nhất là đến nay nàng vẫn không có đạo lữ, khiến cho thanh danh của nàng càng thêm lửa nóng không có nước dập.

Bây giờ nàng lại ở trước mặt bao người biểu lộ tư thái nữ nhi bối rối, ánh mắt còn có chút ủy khuất nói không nên lời, thật sự là khiến người nảy lòng yêu thương, muốn bảo vệ.

Nhưng vẫn có người sinh ra nghi hoặc, mối quan hệ của Khúc chưởng môn và người nam nhân tóc trắng kia là thế nào.

"Ta muốn lên phòng đi tắm."

Trong lúc này âm thanh mềm nhũn của thiếu niên bỗng nhiên vang lên, trực tiếp chém nát không khí ám muội đang bốc lên trong tửu lâu.

Sự chú ý lại đổ lên thân Bạch Cửu toàn thân bốc lên mùi chua, ánh mắt ai oán đang nhìn nam nhân của nó.

"Vậy đi thôi."

Bạch Dữ gật đầu, dẫn trước đứng lên ôn nhu nhìn nó.

"Nhưng ta ăn quá no rồi..."

Thiếu niên đôi mắt ướt át mị nhân hơi ngẩng lên nhìn hắn một cái, trực tiếp câu lên d.ục vọng nam nhân.

Nam nhân hầu kết động động, nói cũng không nói, động thủ bế lên thiếu niên nhỏ nhắn mềm mại hướng trên lầu đi đến.

Nắm tay đẹp của Khúc Tử Nhi vô thức siết chặt, trong mắt có chút không cam lòng nhìn thân ảnh hai người biến mất ở cầu thang.

Không khí trong tửu lâu có chút trầm trọng khó nói.

Doanh Vi Thiến tâm tình không tốt, xuất phát từ nhiều nguyên nhân mà muốn mở miệng trào phúng.

Có điều nàng ta còn chưa kịp lên tiếng đã bị Doanh Thiên kéo lại, lắc đầu không cho nói, đồng thời kéo nàng ta đi vào tửu lâu.

"Khúc chưởng môn, hiện tại các môn còn chưa tới đủ, chúng ta trước tiên nghỉ ngơi, đợi người đến đông đủ lại nói đi."

Hắn đi ngang qua Khúc Tử Nhi, ánh mắt có thâm ý mà nhìn nàng một cái, rồi cũng không đợi nàng đáp lại đã lôi kéo tiểu muội của mình đi lên lầu.

Khúc Tử Nhi cũng không thất thố quá lâu, nói gì thì nàng cũng đã làm chưởng môn hơn mười năm, vẫn là biết nên hành xử như thế nào mới tốt.

Chỉ là trong lòng nàng nghĩ thế nào chỉ có mình nàng biết.

Mà chuyện này cũng không ảnh hưởng chút nào đến hai người họ Bạch đã an vị trong phòng, còn trực tiếp quấn lấy nhau, môi lưỡi không rời..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »