Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3407 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 117
117: tranh chấp.

❊ ❊ ❊

Bạch Dữ cũng bị nó li3m đến nhột, trong mắt đều là ý cười.

"Ra ngoài đã, tiểu chút chít!"

Hắn kéo tiểu chuột ra, dùng cái mũi ủng ủng bụng nhỏ mềm mại của nó mấy lần, sau đó nhét vào vạt áo.

Bạch Dữ bước chân vào truyền tống trận.

Tiểu chuột ở trong lòng hắn líu ríu không ngừng.

Vụt!

Hai người biến mất khỏi bí cảnh.

Còn chưa kịp tâm tình, bên tai họ đã nghe thấy âm thanh đánh nhau.

"La tông chủ cần gì phải giận cá chém thớt vậy chứ!"

Lạc Tuyết cung chủ của Tuyết Lạc Cung vung tay hất ra công kích của La Hầu, môi hồng mềm mại nhưng cũng cường ngạnh nói.

Dự là Hải Thần Tông muốn tính nợ cũ với Bạch Dữ, nhưng Bạch Dữ chưa ra, nên hắn tính sổ với Cốc Mẫn Nguyệt.

Này là hắn ta không biết Cốc Mẫn Nguyệt là ai.

Nếu không, tình huống lúc này sẽ khác.

"Tuyết Lạc Cung muốn che chở cho họ, cùng Hải Thần Tông là địch?"

La Hầu nhăn mày lạnh lùng nói.

"Nói gì khó nghe vậy?"

Lạc Tuyết nhún đôi vai thon thả, tư thái mị nhân mà phản bác lại.

"Tuyết Lạc Cung ta trước nay đều thích bao che cho nữ tử.

La tông chủ có thể nể mặt chút hay không? Tính toán cùng một nữ tử thì có gì hay đâu."

Tuyết Lạc buồn bã nói.

La Hầu gân xanh nhảy thình thịch.

Lúc này thân ảnh của Bạch Dữ lại hiện lên.

Vừa hay, chắn ngay giữa hai bên thế lực đang giằng co.

Vút!

La Hầu không nói hai lời đã ra tay.

Lần trước chịu thiệt, hắn đã cay cú trong lòng.

Lần đó là hắn sơ sẩy mới để đối phương đắc thủ.

Hắn không tin đối phương mạnh hơn hắn.

La Hầu mang ý nghĩ to lớn, nhưng hiện thực lại khác xa.

Ầm!

Hai chưởng chạm vào nhau, La Hầu nhíu mày lui về sau tận mười bước.

Nhưng đối thủ của hắn lại vẫn bình yên đứng đó.

Bạch Cửu từ trong áo Bạch Dữ ló đầu ra, đối với La Hầu dí dí cái móng, đáng yêu vô cùng.

"Tiểu Cửu!"

Cốc Mẫn Nguyệt hai mắt sáng lên.

Tiểu chuột nghe tiếng bà, quay đầu nhìn lại, thấy bà thì phe phẩy cái móng chào hỏi bà.

Hành động ngây thơ của nó thật sự là manh chết một đám nữ tử của Tuyết Lạc Cung.

"Tiểu bối, để lại nó, các ngươi có thể đi."

Đúng lúc này, âm thanh ồm ồm của Mãng Sa lão tổ vang lên, chấn động nguyên thần của đám người.

Bạch Dữ mày chẳng nhăn một cái, cũng chẳng quan tâm lão.

Hắn đi về phía mẫu thân mình.

"Tiểu bối vô tri!"

Mãng Sa lão tổ hừ lạnh một tiếng, theo đó là áp lực không ngừng đè đến.

Bạch Dữ còn chưa làm gì thì Tuyết Lạc lão tổ đã phất tay.

Không khí ầm ầm nổ tung.

"Tuyết Lạc Cung các người muốn một mình nuốt trọn?"

Mãng Sa lão tổ mặt mày dữ tợn âm trầm nói.

"Đừng nghĩ ai cũng như các người."

Lạc Tuyết khinh khỉnh nói.

"Tuyết Lạc Cung chúng ta chỉ là muốn chiêu một trưởng lão, tất nhiên phải thả ra thành ý.

Hơn nữa..."

Bà ngừng lại, đưa nhìn tiểu chuột đang ló đầu ra trong vạt áo của nam nhân, lom lom nhìn bà kia, mỉm cười với nó.

"Cơ duyên của ai thì người đó nhận.

Đám lão già các người nên có phong phạm tiền bối một chút đi."

Lạc Tuyết mỉa mai.

Ở bên trên có cái gì đâu chứ.

Chỉ có một lão đầu keo kiệt thôi.

Tiểu chuột ở trong lòng bĩu môi nói.

Bạch Dữ nhướng mày lên.

Lão đầu?

Đúng á! Bạch Dữ ngươi không biết đâu.

Lão chỉ cho ta lấy một món thôi, không cho lấy thêm.

Lão có một đống bảo bối, cũng chẳng thể ăn, giấu làm cái gì chứ.

Tiểu chuột không ngừng phun tào.

Vậy ngươi đã lấy cái gì?

Bạch Dữ nghĩ, chắc người nó thấy là khí linh của bí cảnh.

Tất nhiên là lấy đồ tốt cho ngươi rồi!

Tiểu chuột đắc ý nói.

Bạch Dữ bật cười, long đảm cũng mềm mại ra.

"Lão tổ ta không cần biết.

Hôm nay con yêu thú kia phải ở lại.

Mãng Sa Tông cũng không sợ Tuyết Lạc Cung các ngươi."

Mãng Sa lão tổ không buông tha, tiếp tục hùng hổ dọa người.

Lạc Tuyết tất nhiên là hiểu cố chấp của đám lão quái này.

Là bà thì bà cũng thế thôi.

Nhưng bà không cảm thấy giữ lại một tiểu thú thì có thể có cái gì.

Tu tiên là cùng thiên đạo tranh đoạt, giết người cướp của cũng không phải chuyện gì xa lạ.

Tuy nhiên...

Bọn họ muốn bắt ta hả?

Tiểu chuột nghe một hồi, cuối cùng cũng hiểu vấn đề.

Ừm.

Bạch Dữ cách lớp áo bóp nhẹ thân mình của nó.

Bạch Cửu nghẹo đầu nghĩ nghĩ.

Không phải lại muốn cướp đoạt với nó nữa chứ?

Không có cửa!

Tiểu chuột dí dí móng nhỏ ra xa, kiêu ngạo mười phần.

Hoàn toàn không biết, nó ở trong mắt người khác nhỏ bé thế nào, có thể dễ dàng bị người bóp chết.

Đúng vậy.

Bạch Dữ nghe thấy lời này của nó, cũng cười lạnh thanh.

Nhưng mà...!Ngươi đánh lại họ không?

Sau đó hắn lại nghe tiểu chuột yếu yếu hỏi, suýt thì vấp té.

Sau đó còn...

Không đánh lại thì chúng ta chạy đi, ta biết ngươi chạy nhanh nhất!

Bạch Dữ trực tiếp cười ra tiếng.

Tiếng cười không kiềm nén được này của hắn ở thời điểm này, nghe như đang cười nhạo Mãng Sa lão tổ vậy.

Khiến cho đám người trợn tròn mắt lên nhìn hắn, trong lòng tràn ngập khâm phục.

Nhìn nét mặt khó coi của người Mãng Sa Tông, ai nấy đều hô hào trong thầm lặng mấy câu:

Có đảm lược! Có hung hăng! Có khí phách!

Bạch Dữ không biết bản thân vừa làm người khác hiểu lầm.

Nhưng hiểu lầm thì sao? Hắn cũng khinh thường thật chứ chẳng giả.

"Mẫu thân, có chuyện gì vậy?"

Bạch Dữ đến bên cạnh hỏi Cốc Mẫn Nguyệt.

Hỏi, đương nhiên là tại sao Tuyết Lạc Cung lại che chở bà rồi.

Cốc Mẫn Nguyệt là người thông minh, bà tất nhiên hiểu.

"Họ muốn mời ta đến Tuyết Lạc Cung làm khách khanh trưởng lão."

Bà cười khổ nói.

"Vậy ngài không đồng ý sao?"

Bạch Dữ dư quang chợt lóe, sau đó rất có thâm ý mà nhìn Cốc Mẫn Nguyệt dò hỏi.

Ánh mắt của hắn khiến Cốc Mẫn Nguyệt hơi khựng lại.

"Ta cũng không biết nữa."

Vậy nên mà lập lờ nước đôi, ở trong lòng lại dò hỏi hắn.

Ngài cứ đồng ý đi.

Ở Tuyết Lạc Cung có một thứ có thể cứu phụ thân.

Hơn nữa tình hình lúc này gây cấn, chúng ta còn phải ở lại Đông Thần một thời gian nữa, nương tựa Tuyết Lạc Cung cũng là một cách tốt.

Bạch Dữ nói với bà.

Cốc Mẫn Nguyệt vừa nghe câu thứ hai đã không còn đắn đo gì nữa.

Vì Bạch Mặc, bà tất nhiên sẽ làm bất cứ điều gì có thể.

Đôi bên nhìn nhau, âm thầm thương lượng xong sự tình.

Còn người bên ngoài lại sững sờ khi nghe Bạch Dữ gọi Cốc Mẫn Nguyệt là mẫu thân.

"Tỷ tỷ đã có nhi tử?"

Lạc Tố Tâm nhịn không được mà hỏi.

Cốc Mẫn Nguyệt nghe nàng hỏi thì hơi khựng lại, khó giải mà nhìn Lạc Tố Tâm.

"Ý ta là, đó là nhi tử của tỷ tỷ? Không phải bạn lữ?"

Lạc Tố Tâm đổi một câu hỏi khác, đôi mắt đẹp trợn to lên.

Vậy mà một chút phong thái cũng không mất đi, biểu tình kinh ngạc còn khiến nàng thêm sinh động như gió mát lúc trăng thanh, khiến người mê mẫn.

"Ta có từng nói nó là bạn lữ sao?"

Cốc Mẫn Nguyệt khó hiểu, có chút nhịn không được mà cười.

Lời này khiến một đám người để ý đến mối quan hệ của họ há hốc mồm.

Hình như không có nói thật a...

Điều là do họ tự mình đoán bậy đoán bạ, gán ghép lung tung.

"Phì!"

Lạc Tố Tâm sững sờ, sau đó bật cười.

Nụ cười này thật sự là khiến cho hoa cũng phải tự nhận không bằng nàng.

"Đúng là tỷ không có nói.

Tại chúng ta đầu óc không trong sáng."

Nàng cười ha ha, lúc nói chuyện lại hơi hơi liếc mắt nhìn Hàn Tuyết cách đó không xa.

Khi nhìn đến khuôn mặt chấn kinh của nàng ta thì càng thêm mắc cười..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »