Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3278 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 170
170: bị trùng nhớ thương.

❊ ❊ ❊

Tiểu chuột nói với tiểu ấu tể, sau đó bản thân hai móng đặt trên bụng nhỏ, bắt đầu điều động linh khí, bắt đầu tu luyện.

Tiểu ấu tể thở dài, cũng không rời đi mà nằm ở đó, cũng tu luyện.

Linh khí dưới sự điều động của tiểu chuột, dần dần tụ lại trên đỉnh đầu của nó.

Tiểu ấu tể căn bản không cần làm gì cũng có linh khí dùng.

Nó chỉ cần kéo ra một tia mỏng như cái lá là đủ dùng rồi.

Mà tiểu chuột cũng không keo kiệt, để cho nó ăn ké.

Một chuột một tiểu cự viên ở bên hồ nước tu luyện, không khí hòa hợp vô cùng.

Thái Viên cảm thấy khí tức của tiểu ấu tể không ở bên người thì đưa thần thức ra, nhìn đến cảnh tượng này thì khuôn mặt hơi nhăn nhún lại, rất là hài lòng.

Lâu dần, hắn cũng hơi hiểu sao tiểu chuột lại không thừa nhận mình là Yêu Vương.

Đến cả tiểu cự viên cũng không xem nó là Yêu Vương kia mà.

Mà Yêu Vương nào tính tình dễ chịu như nó đâu.

Cứ như vậy, những ngày tháng bình yên của Bạch Cửu ở Huyền Dữ sâm lâm nhẹ nhàng trôi đi.

Chớp mắt lại qua một tháng.

Cốc Mẫn Nguyệt bôn ba nhiều ngày, nhưng không có kết quả.

Bà từ phía Bắc đi đến phía Nam, chỉ có thiếu chưa đi vào hai địa bàn lớn của yêu tộc thôi.

Bà cảm thấy mình đã đề cao bản thân quá rồi.

Tìm một con vật nhỏ giữa đại lục, chẳng khác nào tự hành xác mình.

Vậy nên, bà quyết định trở về Long giới một lần xem sao.

Hiện tại bà nghĩ chỉ có mình nhi tử bà có thể tìm được nó.

Bạch Dữ bị người nhớ thương, từ lúc tỉnh lại đến nay cũng không mở mắt ra lần nào nữa.

Thế nhưng, thương thế của hắn trở nên tốt hơn rất nhiều.

Lần này Bạch Dữ tuy dùng cấm thuật, nhưng bị thương là căn nguyên long mạch của hắn, không phải hy sinh tu vi.

Kinh mạch trong cơ thể hắn gần như vỡ tung ra, tràn ngập vết nứt.

Hắn hiện tại chữa trị, là kinh mạch.

Không thể trị tốt, hắn cũng không thể điều động nguyên lực được.

Bên trong Long giới tràn ngập linh khí, mà nơi hắn đang nằm lại là vị trí gần long mạch của nơi này nhất.

Long mạch là căn nguyên của tu sĩ.

Tông môn khi chọn nơi lập phái cũng phải chọn nơi có long mạch cao giai.

Nhưng long mạch của họ do thiên địa hình thành, sẽ có một lúc cạn kiệt.

Còn long mạch của Long giới lại được tổ tiên của long tộc bồi đắp, ngày ngày tháng tháng.

Ngọn nguồn của long mạch nằm trong long mộ, nên Bạch Dữ hiện tại là đang nằm bên dưới long tộc mộ địa, thánh địa của Long giới.

Nơi này, Cốc Mẫn Nguyệt cũng không có quyền đi vào.

Bạch Dữ là trọng điểm bồi dưỡng đời này của Long giới, nên khi hắn có chuyện, long tổ mới đặc cách cho hắn vào.

Bạch Mặc cũng không phải mỗi ngày đều có thể đến.

Nên Bạch Dữ đã tỉnh lại rồi cũng chưa có ai phát hiện ra, trừ long tổ.

Thực chất, chỉ cần nhìn Bạch Dữ là biết hắn đã tỉnh hay chưa.

Nên khi Bạch Thương trở lại nơi này lần nữa, lão chỉ liếc qua là biết hắn thế nào.

"Tiểu tử này, tỉnh lại cũng không nói một tiếng."

Bạch Thương buồn bực mắng.

Bạch Dữ không lý đến lão, vẫn nằm yên như vậy.

"Ngươi hỏi xem cái tiểu chuột kia đang ở đâu đi.

Mẫu thân ngươi đã tìm nó hơn một tháng nay nhưng vẫn không tìm được."

Bạch Thương ra chiêu.

Quả nhiên, vừa nhắc đến tiểu chuột thì người trên giường đã có động tỉnh.

Bạch Dữ đương nhiên là biết Bạch Cửu ở nơi nào.

Mỗi ngày Bạch Cửu đều sẽ đối với hắn trò chuyện, chỉ là hắn không đáp lại mà thôi.

"Nó ở Huyền Dữ sâm lâm."

Bạch Dữ nhả ra một câu rồi không có động tỉnh nữa.

Bạch Thương chỉ muốn mang hắn ra đánh mông.

Lão biết hắn vì chữa thương nên mới liều mạng như vậy, nhưng ít nhiều gì cũng phải nhiều lời một chút chứ.

Thật khó ưa!

Đi lâu như vậy, biết lão lo lắng lắm không...

Bạch Thương hậm hực trong lòng, nhưng lão cũng chịu, ôm buồn bực rời đi.

"Nó sao rồi phụ thân?"

Cốc Mẫn Nguyệt thấy lão thì gấp hỏi.

"Tỉnh lại rồi."

Bạch Thương buồn bực nói.

Hai người không hiểu, nhi tử tỉnh rồi mà sao gia gia nó không vui nhỉ.

"Tiểu tử thúi khó ưa, kiệm lời như quỷ.

Bình thường có tiểu chuột kia mới thấy nó đáng yêu một chút."

Hai người nghe lão càu nhàu thì buồn cười.

Nhưng lão cũng nói đúng.

Tuy không tiếp xúc lâu nhưng mà, Bạch Dữ khi có tiểu chuột kia sẽ nói nhiều hơn, còn biết đùa giỡn.

"Vậy nó có biết tiểu chuột ở đâu không?"

Cốc Mẫn Nguyệt vẫn rất quan tâm đến cái này.

"Nó bảo ở Huyền Dữ sâm lâm.

Nhưng cũng không nói ở đâu, biết làm sao mà tìm?"

Bạch Thương nhận ra, nhưng giờ đã muộn.

Hai người còn lại nhìn nhau.

Huyền Dữ sâm lâm lớn như vậy...

"Để ta đi đi.

Giờ nó mang ấu long, chắc chắn trên người có khí tức long tộc.

Cùng tộc dùng bí pháp là có thể tìm được."

Bạch Mặc so ra vẫn còn tỉnh táo.

"Đúng nha."

Bạch Thương y như cái ngốc lão nhân mà cảm thán.

Cốc Mẫn Nguyệt buồn cười gì đâu.

Lão bị tôn tử chọc cho tức đến hồ đồ luôn rồi.

"Vậy hai đứa đi cùng luôn đi.

Đại lục hiện tại hỗn loạn.

Nếu có thể giúp được gì thì giúp một chút."

Bạch Thương lấy lại phong phạm Long Vương của lão, nghiêm nghị nói.

Hai người gật đầu, cũng không chậm trễ nữa mà lập tức lên đường.

Nói ra thì, họ càng phải đi nhanh hơn mới đúng.

Họ đã quên, khí tức long tộc trên người Bạch Cửu không chỉ họ mới có thể nghe.

Yêu thú đều có cái mũi rất thính, chúng nó có thể nghe ra được.

Bạch Cửu lại không được dạy qua cách che giấu, nếu gặp yêu tộc có ý xấu, nó sẽ gặp nguy hiểm.

Nếu gặp kẻ có huyết mạch long tộc không thuần huyết, đảm bảo sẽ không bỏ qua mà muốn nuốt chửng ấu long.

Ấu long lúc này chẳng khác gì món mồi ngon cho những kẻ tự xưng là ngụy long kia.

Mà khi họ nghĩ đến điều này, Bạch Cửu ở hang ổ của Thái Viên cũng đã xảy ra chuyện.

...

Huyền Dữ sâm lâm là nơi tụ tập nhiều yêu thú nhất, tất nhiên chủng tộc ngụy long không thiếu.

Đại biểu là con giao long cấp bậc Yêu Vương cấp hai trong đầm lầy Huyền Dữ.

Huyền Thường hắn hầu hết thời gian đều đắm mình trong đầm lầy, không dễ đi ra ngoài.

Nhưng hắn có một cái tật, hắn rất thích rượu linh quả mà Thái Linh Cự Viên cất giữ.

Mà Thái Linh Cự Viên cũng cần Băng Linh Quả bên cạnh đầm lầy của hắn, nên mỗi lần Huyền Thường muốn uống rượu, hắn sẽ hái linh quả đến cùng Thái Viên đổi rượu.

Nói hắn là khách quen của Thái Viên cũng không sai.

Nhưng bình thường hắn đều ở bên ngoài phạm vi lãnh địa của Thái Viên mà trao đổi.

Tuy nhiên...!Hôm nay hắn lại ngửi thấy một mùi vị khiến hắn thèm muốn không thôi, ngay bên trong lãnh địa của Thái Viên.

Nên hắn không chút nghĩ ngợi gì mà đi vào.

Hắn vừa vào, Thái Viên đã biết.

Chỉ cần ngẫm nghĩ một chút Thái Viên đã hiểu nguồn cơn.

Nhưng chính vì hiểu nên hắn mới không ngồi yên, lập tức chạy ra ngoài.

Ở bên ngoài, Bạch Cửu nhìn người vừa mới đến kia, không cần biết ý đồ của hắn là gì, nó đã theo bản năng mà cảnh giác nhìn đối phương.

Huyền Thường phát hiện ra ấu long trên thân Bạch Cửu thì bất giác li3m môi.

Tuy hắn không hiểu tại sao một con tiểu thú lại có thể dựng dực ấu long, nhưng cũng không trở ngại hắn muốn nuốt chửng nó.

"Ngươi là ai?"

Bạch Cửu lạnh giọng hỏi.

Nó dù ngốc cũng cảm thấy ánh mắt đối phương nhìn mình không hề có ý tốt.

Nó không ngu mà tỏ ra hảo hữu với hắn.

..............................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »