Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3555 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 147
147: giao dịch chữa bệnh.

❊ ❊ ❊

"Ta có thể cho lão âm hỏa."

Bạch Dữ lại ném ra một câu nữa.

Bạch Cửu giật mình, nó nghi hoặc nhìn hắn.

Không phải nó không biết hắn lấy âm hỏa ở đâu ra, nhưng Bạch Dữ là người tốt bụng vậy sao?

"Ui!"

Nó vừa nghĩ vậy thì trước mắt đã hoa lên, trán cũng bị cốc một cái, đau đến mức nó phải kêu lên, nước mắt lưng tròng nhìn hắn.

Hàn Đồ vẫn còn ngây ngốc đứng đó, có chút chưa tiếp thu được tình huống.

"Không phải ngươi muốn giúp lão sao?"

Bạch Dữ nhướng mày nhìn nó.

Bạch Cửu tròn mắt lên, khó tin nhìn hắn.

Nó cũng không nói cho hắn mà.

"Nhưng ngươi ngốc như vậy, lấy cái gì giúp lão?"

Nam nhân không cho nó chút mặt mũi nào mà xấu xa nói.

Bạch Cửu bĩu môi.

"Tất nhiên ta sẽ không cho không lão."

Lời này hắn nói với Hàn Đồ.

"Chỉ cần có thể cứu đệ đệ, muốn mạng ta cũng được."

Hàn Đồ chấp tay cúi đầu nói.

"Ta không cần mạng lão, chỉ cần lão nghe lệnh chúng ta năm trăm năm."

Bạch Dữ nhàn nhạt nói.

Năm trăm năm đối với tu sĩ mà nói là không hề dài.

Tu sĩ có tu vi Kim Đan Kỳ cũng đã có tuổi thọ năm trăm năm.

Như Hàn Đồ cũng phải vạn năm, lão đang là Luyện Hư Kỳ.

Nhưng Hàn Đồ cũng không phải tu sĩ bình thường.

Lão là một luyện đan sư cấp tám.

Dù sau này lão không thể tăng cấp được nữa, thì việc lão có thể làm là vô hạn.

"Được."

Hàn Đồ không chút đắn đo nào, lập tức đáp.

"Ta, Hàn Đồ xin thề.

Ta sẽ nghe lệnh Bạch Cửu trung thành năm trăm năm.

Nếu trái lời thề, thần hồn sẽ chịu trăm vạn năm dày vò, chết không siêu sinh."

Ầm!

Ngay lập tức, trời giáng thiên lôi, đập mạnh xuống màn chắn phong ấn, khiến nó cũng run rinh lên.

Bạch Cửu chỉ biết im lặng mà nhìn lão.

Lời thề này lão không hề nhắc đến việc Bạch Dữ sẽ cho lão âm hỏa.

Lão còn là thề với Bạch Cửu nó...

Nhưng Bạch Dữ lại hài lòng.

Đúng là lão già thông minh.

"Trở về đi.

Giải quyết sớm, chúng ta còn phải đi tìm Tiêm Nha Cốt Đằng."

Bạch Dữ nói xong thì ôm lấy Bạch Cửu biến mất khỏi hẻm núi.

Hàn Đồ cũng không chậm trễ, lập tức đuổi theo.

...

Hàn Thính mang tâm tình buồn bực trở lại trúc lâu, đối với Diêu Tử Thần chào hỏi cũng chỉ phất tay một cái, đi thẳng vào phòng.

Diêu Tử Thần có chút khó hiểu nhìn theo bóng lưng của sư tôn mình.

Không phải sư tôn đi gặp sư bá sao? Sao trở về sắc mặt lại tệ như vậy?

Nhưng hắn cũng không dám gặng hỏi, động thân trở về phòng mình.

Hàn Thính sau khi rời khỏi hiệp hội luyện đan sư thì chạy khắp Tâm Thành để tìm Hàn Đồ.

Nhưng tất nhiên, hắn tìm không thấy.

Hàn Thính ngồi trong phòng, buồn bực mà tiến hành nhập định.

Hàn Đồ nói không sai, Hàn Thính là một thiên tài.

Hắn tu hành một ngàn năm mà đến được cảnh giới Hợp Thể Kỳ.

Tinh thần lực đỉnh cấp tám.

Nếu không phải ông trời không cho hắn hỏa linh căn, có lẽ lúc này đan đạo của hắn đã vượt qua Hàn Đồ từ lâu.

Hàn Đồ phải dùng bao nhiêu thiên tài địa bảo mới có thể miễn cưỡng đạt đến cấp tám trung kỳ tinh thần lực.

Thực chất lão chỉ có tinh thần lực cấp bảy đỉnh phong.

Hàn gia mấy ngàn năm trước cũng là đỉnh lưu thế lực, nhưng biến cố kinh người đã khiến hai huynh đệ họ cửa nát nhà tan.

Hai người lưu lạc khắp nơi, chịu bao cực khổ mới đứng được trên đỉnh nhân sinh, được người ngưỡng vọng.

Nhưng ai đã nhìn đến khốn khổ của họ.

"Khụ khụ!"

Hàn Thính chưa nhập định được bao lâu đã ôm ngực ho khan.

Hắn ho ra cũng không phải máu, mà là khói đen, còn mang theo nhiệt độ nóng bỏng kinh người.

Hắn biết, hắn không thể sống được lâu.

Huynh trưởng vì hắn mà bôn ba hắn biết.

Không ai hiểu sự tôn kính của hắn với Hàn Đồ lớn cỡ nào.

Ở trong tu chân giới này, người người đều có thể vì bản thân càng thêm cường đại, thêm lệnh người tôn kính mà làm những chuyện khi sư diệt tổ, giết hại đồng môn, huynh đệ.

Nhưng hắn chỉ mong huynh trưởng không phải vì hắn mà mệt mỏi nữa.

Hắn cũng đã phần nào nhận ra, việc huynh trưởng muốn làm có liên quan đến hắn.

Nhưng dù hắn gặng hỏi cỡ nào huynh trưởng cũng không nói.

Hắn chỉ sợ huynh trưởng bị người lợi dụng...

Vụt! Vụt!

Đúng lúc này, ba bóng người giống như u linh mà xuất hiện trong phòng hắn.

"Huynh trưởng!"

Hàn Thính nhìn đến Hàn Đồ thì hô lên.

Nhìn đến hai người Bạch Cửu thì cũng giật mình hiểu rõ.

"Huynh thật sự đi cùng họ."

Hàn Đồ nghe hắn nói thì biết hắn đã đến hiệp hội tìm lão, cũng phát hiện lão không có ở đó.

"Người không sao chứ?"

Lão nhìn đệ đệ mình có vẻ không được tốt thì lo lắng hỏi.

"Ta không sao."

Hàn Thính lắc đầu.

"Hắn đã phát bệnh rồi.

Nếu không chữa trị sớm, đau đớn hắn nhận được sẽ càng lớn hơn."

Bạch Dữ liếc mắt một chút là biết, lạnh nhạt nói.

"Ta thật sự không sao.

Cùng lắm là chết thôi.

Huynh không cần vì ta mà cùng họ làm cái gì giao dịch bất lợi cho huynh."

Hàn Thính vội vàng nói với Hàn Đồ.

"Năm xưa ta không chú ý mới để ngươi nuốt lấy dương hỏa.

Ta chỉ còn mình ngươi là thân nhân, đừng nói bậy nữa.

Ta có cách cứu ngươi rồi.

Giờ việc ngươi cần làm là tĩnh tâm, chuẩn bị chữa bệnh."

Hàn Đồ lắc đầu, mềm giọng khuyên.

Hàn Thính đỏ mắt.

Đã bao lâu rồi huynh trưởng không dùng giọng điệu này dỗ dành hắn...

"Huynh nói cho ta biết, huynh cùng họ giao dịch cái gì?"

Nhưng hắn nhất định không để cho huynh trưởng vì hắn bán mạng.

"Không cần huynh nói, huynh trưởng."

Hàn Thính nghĩ lại rồi, hắn kiên định nhìn Hàn Đồ.

"Ta sẽ vì huynh mà sống.

Nhưng mệnh của ta, ân tình gì cũng do ta đến trả cho họ."

Hắn cười.

Hàn Đồ hiền từ nhìn hắn, hơi vỗ nhẹ vào đầu hắn, cũng không nói cái gì cả.

Bạch Dữ nhìn Bạch Cửu.

Tiểu chuột hiểu ý, phất tay.

Căn phòng của Hàn Thính lập tức bị bao vây trong kết giới.

Bạch Dữ phất tay, một cái hộp ngọc xuất hiện, lơ lửng trước mặt hắn.

Hàn Đồ cũng mang ra một cái khác, chính là Thái Dương Đan.

Ở đây tu vi Bạch Dữ cao nhất, để hắn tới chủ đạo quá trình chữa trị.

Lỡ có tình huống bất ngờ, hắn cũng có thể kịp thời khống chế.

"Trước dùng Thái Dương Đan, sau đó hấp thu Tử Hàn Diễm.

Quá trình có lẽ sẽ rất đau đớn, trong lúc đó ngươi không được ngất đi."

Bạch Dữ đẩy cái hộp chứa Thái Dương Đan đến trước mặt Hàn Thính.

"Thái Dương Đan?"

Hàn Thính sửng sờ hồi lâu.

Sau đó hắn thở dài một hơi.

"Thì ra lâu nay huynh vẫn nghĩ cách luyện nó."

Hàn Đồ không nói gì, chỉ vỗ vai hắn trấn an.

Tất cả mọi chuyện lão làm, là thiên kinh địa nghĩa.

Không có cái gì đáng giá để ghi nhớ, chỉ mong Hàn Thính có thể sống tốt.

...

"Hai người thật sự muốn đi một mình."

Hàn Đồ nhìn họ, lại hỏi.

"Hai chúng ta thuận tiện hơn nhiều.

Lão chỉ cần giúp ta gom đủ số vật liệu kia là được rồi.

Chuyện còn lại chúng ta sẽ tự làm."

Bạch Cửu gật đầu nói.

"Ta nhất định làm đến.

Trong lúc hai người đi ta cũng đến Tuyết Lạc Cung lấy Mạn Đà La Sương."

Hàn Đồ không lôi thôi nữa.

"Phiền lão."

Bạch Cửu nói xong thì cùng Bạch Dữ rời đi.

Từ hôm chữa trị cho Hàn Thính đến nay đã được ba ngày.

May mắn là, quá trình chữa trị rất thuận lợi.

Hàn Thính thật sự nhất phi trùng thiên, ngụy linh căn cũng biến thành hỏa linh căn.

Tu vi còn tăng lên một bậc nhỏ.

Tương lai có khi sẽ đột phá được cấp chín luyện đan sư..

"Ta có thể cho lão âm hỏa."

Bạch Dữ lại ném ra một câu nữa.

Bạch Cửu giật mình, nó nghi hoặc nhìn hắn.

Không phải nó không biết hắn lấy âm hỏa ở đâu ra, nhưng Bạch Dữ là người tốt bụng vậy sao?

"Ui!"

Nó vừa nghĩ vậy thì trước mắt đã hoa lên, trán cũng bị cốc một cái, đau đến mức nó phải kêu lên, nước mắt lưng tròng nhìn hắn.

Hàn Đồ vẫn còn ngây ngốc đứng đó, có chút chưa tiếp thu được tình huống.

"Không phải ngươi muốn giúp lão sao?"

Bạch Dữ nhướng mày nhìn nó.

Bạch Cửu tròn mắt lên, khó tin nhìn hắn.

Nó cũng không nói cho hắn mà.

"Nhưng ngươi ngốc như vậy, lấy cái gì giúp lão?"

Nam nhân không cho nó chút mặt mũi nào mà xấu xa nói.

Bạch Cửu bĩu môi.

"Tất nhiên ta sẽ không cho không lão."

Lời này hắn nói với Hàn Đồ.

"Chỉ cần có thể cứu đệ đệ, muốn mạng ta cũng được."

Hàn Đồ chấp tay cúi đầu nói.

"Ta không cần mạng lão, chỉ cần lão nghe lệnh chúng ta năm trăm năm."

Bạch Dữ nhàn nhạt nói.

Năm trăm năm đối với tu sĩ mà nói là không hề dài.

Tu sĩ có tu vi Kim Đan Kỳ cũng đã có tuổi thọ năm trăm năm.

Như Hàn Đồ cũng phải vạn năm, lão đang là Luyện Hư Kỳ.

Nhưng Hàn Đồ cũng không phải tu sĩ bình thường.

Lão là một luyện đan sư cấp tám.

Dù sau này lão không thể tăng cấp được nữa, thì việc lão có thể làm là vô hạn.

"Được."

Hàn Đồ không chút đắn đo nào, lập tức đáp.

"Ta, Hàn Đồ xin thề.

Ta sẽ nghe lệnh Bạch Cửu trung thành năm trăm năm.

Nếu trái lời thề, thần hồn sẽ chịu trăm vạn năm dày vò, chết không siêu sinh."

Ầm!

Ngay lập tức, trời giáng thiên lôi, đập mạnh xuống màn chắn phong ấn, khiến nó cũng run rinh lên.

Bạch Cửu chỉ biết im lặng mà nhìn lão.

Lời thề này lão không hề nhắc đến việc Bạch Dữ sẽ cho lão âm hỏa.

Lão còn là thề với Bạch Cửu nó...

Nhưng Bạch Dữ lại hài lòng.

Đúng là lão già thông minh.

"Trở về đi.

Giải quyết sớm, chúng ta còn phải đi tìm Tiêm Nha Cốt Đằng."

Bạch Dữ nói xong thì ôm lấy Bạch Cửu biến mất khỏi hẻm núi.

Hàn Đồ cũng không chậm trễ, lập tức đuổi theo.

...

Hàn Thính mang tâm tình buồn bực trở lại trúc lâu, đối với Diêu Tử Thần chào hỏi cũng chỉ phất tay một cái, đi thẳng vào phòng.

Diêu Tử Thần có chút khó hiểu nhìn theo bóng lưng của sư tôn mình.

Không phải sư tôn đi gặp sư bá sao? Sao trở về sắc mặt lại tệ như vậy?

Nhưng hắn cũng không dám gặng hỏi, động thân trở về phòng mình.

Hàn Thính sau khi rời khỏi hiệp hội luyện đan sư thì chạy khắp Tâm Thành để tìm Hàn Đồ.

Nhưng tất nhiên, hắn tìm không thấy.

Hàn Thính ngồi trong phòng, buồn bực mà tiến hành nhập định.

Hàn Đồ nói không sai, Hàn Thính là một thiên tài.

Hắn tu hành một ngàn năm mà đến được cảnh giới Hợp Thể Kỳ.

Tinh thần lực đỉnh cấp tám.

Nếu không phải ông trời không cho hắn hỏa linh căn, có lẽ lúc này đan đạo của hắn đã vượt qua Hàn Đồ từ lâu.

Hàn Đồ phải dùng bao nhiêu thiên tài địa bảo mới có thể miễn cưỡng đạt đến cấp tám trung kỳ tinh thần lực.

Thực chất lão chỉ có tinh thần lực cấp bảy đỉnh phong.

Hàn gia mấy ngàn năm trước cũng là đỉnh lưu thế lực, nhưng biến cố kinh người đã khiến hai huynh đệ họ cửa nát nhà tan.

Hai người lưu lạc khắp nơi, chịu bao cực khổ mới đứng được trên đỉnh nhân sinh, được người ngưỡng vọng.

Nhưng ai đã nhìn đến khốn khổ của họ.

"Khụ khụ!"

Hàn Thính chưa nhập định được bao lâu đã ôm ngực ho khan.

Hắn ho ra cũng không phải máu, mà là khói đen, còn mang theo nhiệt độ nóng bỏng kinh người.

Hắn biết, hắn không thể sống được lâu.

Huynh trưởng vì hắn mà bôn ba hắn biết.

Không ai hiểu sự tôn kính của hắn với Hàn Đồ lớn cỡ nào.

Ở trong tu chân giới này, người người đều có thể vì bản thân càng thêm cường đại, thêm lệnh người tôn kính mà làm những chuyện khi sư diệt tổ, giết hại đồng môn, huynh đệ.

Nhưng hắn chỉ mong huynh trưởng không phải vì hắn mà mệt mỏi nữa.

Hắn cũng đã phần nào nhận ra, việc huynh trưởng muốn làm có liên quan đến hắn.

Nhưng dù hắn gặng hỏi cỡ nào huynh trưởng cũng không nói.

Hắn chỉ sợ huynh trưởng bị người lợi dụng...

Vụt! Vụt!

Đúng lúc này, ba bóng người giống như u linh mà xuất hiện trong phòng hắn.

"Huynh trưởng!"

Hàn Thính nhìn đến Hàn Đồ thì hô lên.

Nhìn đến hai người Bạch Cửu thì cũng giật mình hiểu rõ.

"Huynh thật sự đi cùng họ."

Hàn Đồ nghe hắn nói thì biết hắn đã đến hiệp hội tìm lão, cũng phát hiện lão không có ở đó.

"Người không sao chứ?"

Lão nhìn đệ đệ mình có vẻ không được tốt thì lo lắng hỏi.

"Ta không sao."

Hàn Thính lắc đầu.

"Hắn đã phát bệnh rồi.

Nếu không chữa trị sớm, đau đớn hắn nhận được sẽ càng lớn hơn."

Bạch Dữ liếc mắt một chút là biết, lạnh nhạt nói.

"Ta thật sự không sao.

Cùng lắm là chết thôi.

Huynh không cần vì ta mà cùng họ làm cái gì giao dịch bất lợi cho huynh."

Hàn Thính vội vàng nói với Hàn Đồ.

"Năm xưa ta không chú ý mới để ngươi nuốt lấy dương hỏa.

Ta chỉ còn mình ngươi là thân nhân, đừng nói bậy nữa.

Ta có cách cứu ngươi rồi.

Giờ việc ngươi cần làm là tĩnh tâm, chuẩn bị chữa bệnh."

Hàn Đồ lắc đầu, mềm giọng khuyên.

Hàn Thính đỏ mắt.

Đã bao lâu rồi huynh trưởng không dùng giọng điệu này dỗ dành hắn...

"Huynh nói cho ta biết, huynh cùng họ giao dịch cái gì?"

Nhưng hắn nhất định không để cho huynh trưởng vì hắn bán mạng.

"Không cần huynh nói, huynh trưởng."

Hàn Thính nghĩ lại rồi, hắn kiên định nhìn Hàn Đồ.

"Ta sẽ vì huynh mà sống.

Nhưng mệnh của ta, ân tình gì cũng do ta đến trả cho họ."

Hắn cười.

Hàn Đồ hiền từ nhìn hắn, hơi vỗ nhẹ vào đầu hắn, cũng không nói cái gì cả.

Bạch Dữ nhìn Bạch Cửu.

Tiểu chuột hiểu ý, phất tay.

Căn phòng của Hàn Thính lập tức bị bao vây trong kết giới.

Bạch Dữ phất tay, một cái hộp ngọc xuất hiện, lơ lửng trước mặt hắn.

Hàn Đồ cũng mang ra một cái khác, chính là Thái Dương Đan.

Ở đây tu vi Bạch Dữ cao nhất, để hắn tới chủ đạo quá trình chữa trị.

Lỡ có tình huống bất ngờ, hắn cũng có thể kịp thời khống chế.

"Trước dùng Thái Dương Đan, sau đó hấp thu Tử Hàn Diễm.

Quá trình có lẽ sẽ rất đau đớn, trong lúc đó ngươi không được ngất đi."

Bạch Dữ đẩy cái hộp chứa Thái Dương Đan đến trước mặt Hàn Thính.

"Thái Dương Đan?"

Hàn Thính sửng sờ hồi lâu.

Sau đó hắn thở dài một hơi.

"Thì ra lâu nay huynh vẫn nghĩ cách luyện nó."

Hàn Đồ không nói gì, chỉ vỗ vai hắn trấn an.

Tất cả mọi chuyện lão làm, là thiên kinh địa nghĩa.

Không có cái gì đáng giá để ghi nhớ, chỉ mong Hàn Thính có thể sống tốt.

...

"Hai người thật sự muốn đi một mình."

Hàn Đồ nhìn họ, lại hỏi.

"Hai chúng ta thuận tiện hơn nhiều.

Lão chỉ cần giúp ta gom đủ số vật liệu kia là được rồi.

Chuyện còn lại chúng ta sẽ tự làm."

Bạch Cửu gật đầu nói.

"Ta nhất định làm đến.

Trong lúc hai người đi ta cũng đến Tuyết Lạc Cung lấy Mạn Đà La Sương."

Hàn Đồ không lôi thôi nữa.

"Phiền lão."

Bạch Cửu nói xong thì cùng Bạch Dữ rời đi.

Từ hôm chữa trị cho Hàn Thính đến nay đã được ba ngày.

May mắn là, quá trình chữa trị rất thuận lợi.

Hàn Thính thật sự nhất phi trùng thiên, ngụy linh căn cũng biến thành hỏa linh căn.

Tu vi còn tăng lên một bậc nhỏ.

Tương lai có khi sẽ đột phá được cấp chín luyện đan sư..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »