Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3405 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 109
109: mị liên hươngh.

❊ ❊ ❊

Tại một hẻm núi khá ẩn khuất trong bí cảnh Chính Môn, có hai thân ảnh đang quấn lấy nhau, làm chuyện khiến người xấu hổ, thú thì vây xem.

Nói thì có hơi khoa trương, thật ra chúng chỉ nghe được thôi, chứ không thể nhìn đến hai người bên trong đóa hoa lớn kia.

Một khắc trước...

Bạch Dữ trong lòng ôm tiểu chuột chặt cứng, mặc kệ lốc xoáy mang họ đi thật ra.

Tiểu chuột còn ở trong hai nắm tay của hắn dụi dụi một cách vô thức, thật khiến người vừa hận vừa yêu.

Bạch Dữ bị không gian lốc xoáy chấn cho ngất đi.

Nhưng dù vậy, hắn vẫn không buông tiểu chuột ra.

Lốc xoáy mang theo họ đến một hẻm núi treo leo thì mới tan ra.

Hai người cũng theo đó mà rớt xuống.

May mắn làm sao, họ được một bông hoa khổng lồ đỡ lấy.

Bộp!

Âm thanh trầm đục vang lên, có chút thanh thúy đối với một nơi yên tỉnh như vậy.

Một đám Mộc Nham Thử bị kinh động, mình đội nham thạch lú đầu ra, đưa mắt nhìn khắp nơi.

Mộc Nham Thử chỉ là yêu thú bình thường, không có thiên phú tu luyện.

Nhưng được cái là, chúng sinh sản rất mạnh, cho nên số lượng đặc biệt nhiều.

Cả cái hẻm núi này đều là địa bàn của chúng.

Bỗng nhiên bị đánh động, đám yêu thử cũng không cho rằng mình nghe lầm, bắt đầu tìm hiểu nguyên nhân.

Chúng nó ở trong bí cảnh Chính Môn đã rất lâu, tất nhiên là biết nơi này thỉnh thoảng sẽ có tu sĩ xuất hiện.

Nhưng địa bàn của chúng thì khác, nó khá là bí ẩn, còn không có cửa vào.

Nếu nói ai có thể vào được thì tám phần là sống dở chết dở, không lâu sau cũng sẽ đi tông, làm chất dinh dưỡng nuôi Thủy Tổ của chúng mà thôi.

Chúng nó cũng không thể ra ngoài xem náo nhiệt.

Vậy nên, chúng chỉ có thể nhìn đến những tu sĩ bị rớt xuống đây, nhìn họ từng chút một trở thành phân bón.

Nuôi cái gì đâu?

Tất nhiên là Thủy Tổ của chúng rồi.

Thủy Tổ của chúng không phải là gì khác, chính là đóa hoa lớn ở giữa hạp cốc.

Đó là một đóa hoa sen màu phấn hồng khổng lồ, nhị hoa của nó chẳng khác gì một cái giường trong phòng thưởng đẳng của khách đi3m cả.

Nhưng cũng không phải vì thế mà nó được gọi là Thủy Tổ của Mộc Nham Thử.

Nguyên nhân nằm ở...

Mị Liên Hương toàn thân đều có tác dụng như xuân dược, chỉ là ngửi mùi của nó thôi cũng khiến cho người ta làm ba ngày ba đêm.

Thời điểm nó tỏa hương cũng chính là kỳ động dục của Mộc Nham Thử.

Mị Liên Hương lúc nào cũng ở trong tình trạng nở rộ, nhưng bốn tháng mới bung hương một lần.

Tuy nhiên, không phải vì vậy mà nó mất đi công hiệu của mình.

Từ phấn hoa cho đến cánh hoa, chỉ cần chạm vào là giống như trúng xuân dược vậy.

Nhưng đám Mộc Nham Thử xem nó như thánh vật, chẳng bao giờ đến gần phạm vi năm trượng xung quanh đóa hoa.

Mà chúng cũng chẳng cần phải đến làm gì, chỉ hương hoa thôi cũng đủ với chúng rồi.

Vậy nên, khi chúng nghe tiếng động đầu tiên kia, tìm kiếm hồi lâu vẫn không thấy ai.

Đương lúc chúng nghĩ mình nghe lầm, tính đi ngủ tiếp thì...

"Ư...!Dữ Dữ...!Nóng quá..."

Âm thanh mềm ngọt như mật đường vang lên, tuy chúng nghe không hiểu nhưng lại ngộ ra một điều.

Thì ra người chúng tìm rớt vào đóa hoa của chúng.

Nhưng biết thì biết chứ chúng nó cũng không thể làm gì, chỉ có thể đưa mắt ngóng trông.

Bên trong đóa hoa, tiểu chuột vốn đang ngủ ngon lành, dù là cú rơi kia cũng không khiến nó tỉnh lại ở trong cái ôm ấp của nam nhân.

Nhưng khi phấn hoa ngấm vào trong người nó, tiểu chuột không thể ngủ nổi nữa.

Nó không khống chế được mà biến trở về, làm một thiếu niên trắng nõn mềm mại.

Việc đầu tiên nó làm là đi tìm rồng của nó.

Nhưng mở miệng ra là tiếng rên rỉ ngọt ngào như vậy.

Mà mọi thứ cũng không đơn giản chỉ có thế...!Khô nóng trong người ngày một lớn hơn, tiểu chuột vốn chẳng giỏi kiềm nén bắt đầu kéo loại y phục trên người.

"Ưm a...!Dữ...!Nóng nóng...!Dữ Dữ..."

Tiểu chuột đôi mắt mù sương, đôi tay vừa kéo y phục vừa lần mò tìm rồng của nó.

Rất nhanh, tay nó đã chạm đến thân hình rắn chắc của nam nhân, không chút do dự mà nhào đến.

"Dữ...!Dữ..."

Tiểu chuột gọi mãi mà nam nhân một chút cũng không động đậy.

Nó gấp đến độ phát khóc, đôi mắt đẫm lệ mông lung.

Nhưng cảm giác khó chịu trong người vẫn không giảm, tiểu chuột bị d.ục vọng khống chế, bắt đầu tự làm tự ăn.

Nó nữa kéo nữa lôi, mất sức chín trâu mới mò được thứ nó muốn.

Dù sao cũng đã làm bao nhiêu lần, nó tuy tinh thần không mấy tỉnh táo nhưng vẫn dựa theo bản năng, cũng như ký ức mà bắt đầu làm mình thoải mái.

"Dữ Dữ...!Đừng ngủ nữa a...!Ưm..."

Tiểu chuột y phục xộc xệch, cái mông tròn nữa hở nữa kín, không ngừng lắc lư nơi hạ thân của nam nhân.

Môi nhỏ thì hôn loạn trên mặt nam nhân.

Tay nhỏ mò mẫn khắp người nam nhân, khắp nơi đốt lửa.

Dưới sự cố gắng của nó, cự long dù lớn nhưng mềm, cũng bắt đầu cứng lên, dựng đứng, còn to hơn nữa.

Tuy chưa thể đến được kích cỡ bình thường nó thích, nhưng cũng làm ăn được rồi đi...

Tiểu chuột lắc mông, hai tay cầm lấy cự long, gấp gáp ngồi xuống.

Miệng nhỏ bên dưới tuy không được mở rộng trước, nhưng dưới tác dụng của phấn hoa, lúc này đã mềm mại bất kham, còn hơi ẩm ướt.

Cự long như cây thương, chẳng chút khó khăn nào mà chui vào nơi nó yêu thích, vùng vẫy, bơi lội.

"Ư...!Dữ Dữ...!Thích quá...!Ha..."

Tiểu chuột d.âm đãng thỏa mãn mà rên rỉ ra, uốn éo lắc lư cái mông tròn của mình, muốn đạt được nhiều khoái cảm hơn.

"Ha...!Ha..."

Tiểu chuột ngựa quen đường củ mà bắt đầu nhún nhảy.

Tay nhỏ bé chống ở trên cơ bụng săn chắc của nam nhân, tấm lưng nhỏ uốn thành một đường cong tuyệt đẹp.

Tiếc rằng lúc này không có ai nhìn thấy...

Đám yêu thử bên ngoài cũng chỉ có thế nhìn đến đóa hoa lớn rung động, bên trong lại phát ra những âm thanh mê người.

Chúng bu lại càng đông hơn, đôi mắt mê mang nhìn xem đóa hoa lớn.

...

"Ư ư...!A!"

Cự long dưới sự yêu thương hết lòng của tiểu chuột, dù không có chủ nhân nhưng vẫn vinh quang bắn ra.

Tiểu chuột bị bắn đến mềm người, nằm gục trên thân nam nhân.

Nó nằm một hồi, cảm giác khô nóng kia lại đến nữa.

Nhưng nó mệt lắm...!Bình thường toàn là nó nằm đó hưởng thụ, cho dù lâu lâu cũng có nó tự mình vận động, nhưng không có nhiều.

Nó tự nhận mình không có sức trâu sức bò như rồng của nó.

Tiểu chuột ủy khuất uốn éo mông.

Chất lỏng bình thường luôn dựa theo quá trình song tu mà bị hấp thu, thì lúc này bởi vì nam nhân bất tỉnh mà không thể làm đến, nương theo sự cử động của nó mà chảy ra ngoài một chút.

Nó giật mình hoảng hốt, nằm im không dám động nữa.

Nó biết, đó là căn nguyên để nó có thể sinh được tiểu long cho nam nhân, không thể chảy ra được.

Nhưng nó khó chịu lắm.

Tiểu chuột nước mắt nước mũi tèm lem, chỉ lo bịt lại cái miệng nhỏ dưới thân, hoàn toàn không hề nhận ra nam nhân đã tỉnh.

Bạch Dữ tỉnh lại khi, nhận ra hiện trạng thì mém chút phun máu bỏ mình.

Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra khác thường.

Có lẽ là do cảnh giới, cũng như tâm tính mà Bạch Dữ so với tiểu chuột có thể bảo trì thanh tỉnh, hiểu rõ tình huống của họ lúc này nhanh hơn.

Hắn tất nhiên cũng bị phấn hoa ảnh hưởng, nhưng cũng không có nhiều như tiểu chuột.

Giống như Mị Liên Hương chỉ hiệu quả với họ nhà chuột vậy.

Hay là do cảnh giới của Bạch Dữ so với đóa hoa cao hơn, nó không thể nhiều ảnh hưởng đến hắn.

Nhưng chỉ cần một mình tiểu chuột bị thôi là cũng đủ rồi.

........................................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »