Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3270 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 162
162: 30 năm đổi tiểu chuột.

❊ ❊ ❊

Bạch Cửu bĩu môi, cũng không thèm nhìn lão.

Nó đu ở trên người nam nhân không chịu xuống.

Dạo này nó cùng lão chiến tranh lạnh, cũng không thèm nướng thịt cho lão ăn.

Tề Minh trong lòng có phiền muộn, cũng không cùng nó xảo, cũng không thèm nhắc đến chuyện ăn uống luôn.

Nhưng dù lão nhiều phiền não, sự chấn động không ngừng ở đại lục vẫn cứ thế xuất hiện, tần xuất ngày một tăng.

Tấm lưng vốn đã còng của lão, bay giờ lại càng còng hơn.

Bạch Dữ nhìn lão thật sâu, không nói tiếng nào.

Tề Minh cũng nhìn hắn, đôi mắt đục ngầu như lão nhân gần đất xa trời.

"Lão sắp chết."

Cũng chừng một tuần trà, Bạch Dữ mới lên tiếng.

"Ngươi vậy mà lĩnh hội đến pháp tắc thời gian."

Tề Minh lời nói có chút kinh ngạc nhìn hắn.

Bạch Dữ không phủ nhận.

Hắn may mắn được một lần luân hồi trăm vạn năm, nhìn đến được pháp tắc thời gian.

Chỉ là hắn không có thời gian đến tìm hiểu kỹ hơn.

Mười năm này, hắn đều ở cảm ngộ pháp tắc thời gian, nên mới nhìn đến bí mật trên người Tề Minh.

Thời gian của lão không còn nhiều, nên càng không thể có chuyện nhốt Bạch Cửu ở đây trăm năm được.

Nhưng rốt cuộc lão muốn làm gì đây?

"Nếu lão đã không còn nhiều thời gian, vậy cũng nên làm chút việc cho đại lục đi."

Bạch Dữ nói tiếp.

Tề Minh không hiểu lắm nhìn hắn.

"Ta có thể giúp lão, khiến cho thời không nơi này chậm hơn mười lần.

Lão lại mở ra nơi này, cho đám tu sĩ bên ngoài kia vào đây tu luyện, chiến đấu với âm sát khí.

Như vậy, tới lúc tai họa kia bùng nổ, Đông Thần cũng không đến nổi chống đỡ không được."

Bạch Dữ nhàn nhạt nói.

Tề Minh đôi mắt trở nên sắc bén dị thường.

Bạch Cửu ở trên người Bạch Dữ, cảm nhận khí thế đột nhiên tăng mạnh của lão cũng giật mình.

Nó cảm thấy cách nghĩ của Bạch Dữ rất hay.

Nơi này thật sự là nơi tốt để đào tạo đám tu sĩ.

Mà có Tề Minh, lão cũng sẽ không để cho họ chết, có thể kịp lúc cứu người ra.

"Đại lục chỉ còn thời gian ba năm.

Mười lần là ba mươi năm.

Còn tốt hơn ngồi yên chờ chết.

Bên ngoài tông môn đã nghĩ đào tạo thiên tài đại lục đến chuẩn bị đối mặt tai ương.

Chẳng lẽ lão còn ở đây ngồi im?"

Hắn lạnh lùng nói.

"Ta không tin ngươi có thể để cho nơi này chậm lại mười lần."

Tề Minh trầm trầm nhìn hắn.

"Để duy trì được thời gian mười lần này, yêu cầu có bốn tu sĩ tu vi Độ Kiếp Kỳ, dùng mệnh đến trấn giữ.

Dùng thọ mệnh gấp mười lần đến đánh đổi ba mươi năm cho đại lục."

Bạch Dữ nhàn nhạt nhìn lão.

Nói vậy nghe còn hợp lý hơn.

"Lão có thể dùng danh nghĩa của mình, đến cùng tứ môn của đại lục thương lượng.

Gấp mười lần thọ mệnh đối với một tu sĩ Độ Kiếp kỳ cũng không phải chuyện gì khó khăn.

Cũng không phải muốn mệnh bọn họ, nhưng đổi lại là cơ hội lớn hơn cho đại lục."

Bạch Dữ đã nói hết lời rồi, nếu lão còn không chịu tỉnh ngộ...!Hôm nay dù có liều mình, hắn cũng phải mang tiểu chuột ra.

Tề Minh chắc chắn hiểu tại sao Bạch Dữ phải giúp lão, giúp Đông Thần đại lục.

Cho dù lão cũng không thật sự muốn giữ tiểu chuột ở lại đây lâu, nhưng lão thật sự không chịu nổi cám dỗ từ những lời Bạch Dữ nói.

"Được."

Tề Minh nói.

...

Bạch Cửu ngồi trên ghế gỗ, đôi mắt không ngừng nhìn Tề Minh chằm chằm.

Nhìn đến mức khiến lão sởn cả tóc gáy.

"Ngươi muốn nói gì?"

Lão thật sự là hết cách với nó.

Bạch Cửu không nói gì, chỉ là vẫn tiếp tục nhìn lão.

"Ta muốn ăn thịt.

Ngươi đi nướng đi."

Tề Minh mệt mỏi, buồn bực nói.

Bạch Cửu không từ chối, thành thật lấy thịt ra, bắt đầu nướng.

"Lão thật sự sắp chết?"

Lão cứ nghĩ nó sẽ không nói gì, vậy mà lại nghe nó nghẹn ra câu này.

"Khụ khụ...!Ngươi có thể có chút kính lão được không?

Tề Minh mém chút bị sặc.

"Cũng không phải ta rủa lão."

Bạch Cửu bĩu môi.

"Hừ!"

Tề Minh phất ống tay áo.

"Ta thật sự rất bội phục lão."

Bạch Cửu tiếp tục nói.

"Ai đó hôm trước còn chửi ta xong."

Tề Minh móc xỉa.

"Ta nói vậy hồi nào?"

Bạch Cửu trợn mắt lên.

"Nhưng mà...!Liệu người khác có làm được như lão?"

Bạch Cửu không so đo, nó lại cảm thán.

"Không muốn thì sao? Đại lục tiêu vong, bọn họ có ôm khư khư cái mạng của mình, liệu có thoát khỏi?"

Tề Minh cười lạnh.

Đúng như lão nói, kiểu gì tứ đại tông môn cũng phải tự nguyện làm chuyện này.

...

"Các vị tông chủ, Hàn Đồ Hàn đại sư cùng thành chủ Tâm Thành đến đây."

Đệ tử từ bên ngoài đi vào bẩm báo.

Bốn tông chủ hiện tại của bốn môn đang ngồi trong căn phòng xa hoa nhất của tửu lâu lớn nhất Tâm Thành.

Đây cũng là nơi đám thí sinh sẽ tham gia đại hội ở lại.

Tất cả đều miễn phí, do bốn môn chịu trách nhiệm chi trả.

Họ dùng nơi này để họp bàn sự việc có liên quan đến đại hội Tam Thiên, cũng như hành trình sau đó.

Nhưng mà ba năm...!Thật sự là quá ngắn.

Mười năm trước, khi chấn động đầu tiên xuất hiện mà họ có thể biết được, thì có lẽ thời gian sẽ không eo hẹp như vậy.

Nhưng giờ nói gì cũng muộn.

"Mời họ vào đi."

Lạc Tuyết xua tay nói.

Đệ tử nhận lệnh đi ra.

Một lát sau hai người Hàn Đồ đi vào.

"Các vị tông chủ."

Tề Giang chấp tay.

"Hai vị đến đây là..."

Lạc Tuyết ý hỏi.

Giờ họ không có thời gian để nói chuyện phiếm, cứ thế hỏi vào vấn đề luôn.

"Ta đến truyền lời."

Hàn Đồ lên tiếng.

Sau đó lão lấy ra một ngọc giản, vật thường dùng để truyền tin.

Bốn người hai mặt nhìn nhau, trong mắt đều là ý nghĩ, rốt cuộc là ai địa vị lớn như vậy, để cho Hàn Đồ đích thân đến truyền tin.

Hàn Đồ cũng không nói nhiều, tay bốp nát ngọc giản.

Giữa không trung lập tức xuất hiện một mặt kính.

Bên trong, chính là cảnh tượng đám âm sát khí tầng tầng lớp lớp, không ngừng ra sức muốn phá vỡ màn chắn phong ấn.

Bốn người trong phòng lập tức đứng lên, vẻ mặt kinh hãi vô cùng.

"Đây là sao?"

Điệp Ninh bật thốt lên.

Bà là sư phụ của Hàn Tuyết.

Bởi vì tuổi tác cũng như tu vi của Hàn Tuyết không tới, nên bà đến thay mặt nàng cùng ba bị tông chủ ba môn khác bàn chuyện.

Không cần Hàn Đồ trả lời, khung cảnh trong kính cũng thay đổi.

Khuôn mặt của Tề Minh hiện lên.

"Ta là Tề Minh, chấn giữ cốt hải đã hơn trăm vạn năm, cũng vì muốn tránh cho Đông Thần đại lục khỏi tai ương.

Nhưng hiện tại còn có mối họa lớn hơn đang hiện diện.

Thời gian của đại lục không còn nhiều nữa.

Bốn tông các ngươi lập tức cử người đến cốt hải tìm ta."

Hình ảnh đến đây là hết.

Quang kính cũng biến mất.

Trong phòng im ắng dị thường.

"Cốt hải nằm trong bình phong chướng khí tại sơn mạch Phượng Chinh."

Hàn Đồ lại chiếu ra một hình ảnh khác, chính là cửa vào của cốt hải cho đám người.

"Các vị, cáo từ."

Hàn Đồ nói xong cũng không ở lại, quay đầu đi.

"Khoan đã!"

Mảng Sa tông chủ lên tiếng chặn lại lão.

Hàn Đồ ngừng lại, đợi lão nói.

"Là người trong ngọc giản nhờ Hàn đại sư truyền lời?"

Ông ta nghi ngờ hỏi.

"Các vị tông chủ năng lực cường đại, còn sợ bị ám toán?"

Hàn Đồ nhìn một cái là hiểu ngay.

"An nguy đại lục còn ở đó.

Hay là các vị chỉ làm ra vẻ, cho có thôi?"

Lão không để ông ta nói, giọng có chút mỉa mai.

Tuy lão cũng rất chấn động, nhưng vẫn biết nên biểu hiện thế nào.

"Hàn đai sư đã phụ trách truyền lời, vậy cũng nên tận trách mà dẫn đường?"

La Hầu rất có thâm ý nói.

..........................................................................

Bạch Cửu bĩu môi, cũng không thèm nhìn lão.

Nó đu ở trên người nam nhân không chịu xuống.

Dạo này nó cùng lão chiến tranh lạnh, cũng không thèm nướng thịt cho lão ăn.

Tề Minh trong lòng có phiền muộn, cũng không cùng nó xảo, cũng không thèm nhắc đến chuyện ăn uống luôn.

Nhưng dù lão nhiều phiền não, sự chấn động không ngừng ở đại lục vẫn cứ thế xuất hiện, tần xuất ngày một tăng.

Tấm lưng vốn đã còng của lão, bay giờ lại càng còng hơn.

Bạch Dữ nhìn lão thật sâu, không nói tiếng nào.

Tề Minh cũng nhìn hắn, đôi mắt đục ngầu như lão nhân gần đất xa trời.

"Lão sắp chết."

Cũng chừng một tuần trà, Bạch Dữ mới lên tiếng.

"Ngươi vậy mà lĩnh hội đến pháp tắc thời gian."

Tề Minh lời nói có chút kinh ngạc nhìn hắn.

Bạch Dữ không phủ nhận.

Hắn may mắn được một lần luân hồi trăm vạn năm, nhìn đến được pháp tắc thời gian.

Chỉ là hắn không có thời gian đến tìm hiểu kỹ hơn.

Mười năm này, hắn đều ở cảm ngộ pháp tắc thời gian, nên mới nhìn đến bí mật trên người Tề Minh.

Thời gian của lão không còn nhiều, nên càng không thể có chuyện nhốt Bạch Cửu ở đây trăm năm được.

Nhưng rốt cuộc lão muốn làm gì đây?

"Nếu lão đã không còn nhiều thời gian, vậy cũng nên làm chút việc cho đại lục đi."

Bạch Dữ nói tiếp.

Tề Minh không hiểu lắm nhìn hắn.

"Ta có thể giúp lão, khiến cho thời không nơi này chậm hơn mười lần.

Lão lại mở ra nơi này, cho đám tu sĩ bên ngoài kia vào đây tu luyện, chiến đấu với âm sát khí.

Như vậy, tới lúc tai họa kia bùng nổ, Đông Thần cũng không đến nổi chống đỡ không được."

Bạch Dữ nhàn nhạt nói.

Tề Minh đôi mắt trở nên sắc bén dị thường.

Bạch Cửu ở trên người Bạch Dữ, cảm nhận khí thế đột nhiên tăng mạnh của lão cũng giật mình.

Nó cảm thấy cách nghĩ của Bạch Dữ rất hay.

Nơi này thật sự là nơi tốt để đào tạo đám tu sĩ.

Mà có Tề Minh, lão cũng sẽ không để cho họ chết, có thể kịp lúc cứu người ra.

"Đại lục chỉ còn thời gian ba năm.

Mười lần là ba mươi năm.

Còn tốt hơn ngồi yên chờ chết.

Bên ngoài tông môn đã nghĩ đào tạo thiên tài đại lục đến chuẩn bị đối mặt tai ương.

Chẳng lẽ lão còn ở đây ngồi im?"

Hắn lạnh lùng nói.

"Ta không tin ngươi có thể để cho nơi này chậm lại mười lần."

Tề Minh trầm trầm nhìn hắn.

"Để duy trì được thời gian mười lần này, yêu cầu có bốn tu sĩ tu vi Độ Kiếp Kỳ, dùng mệnh đến trấn giữ.

Dùng thọ mệnh gấp mười lần đến đánh đổi ba mươi năm cho đại lục."

Bạch Dữ nhàn nhạt nhìn lão.

Nói vậy nghe còn hợp lý hơn.

"Lão có thể dùng danh nghĩa của mình, đến cùng tứ môn của đại lục thương lượng.

Gấp mười lần thọ mệnh đối với một tu sĩ Độ Kiếp kỳ cũng không phải chuyện gì khó khăn.

Cũng không phải muốn mệnh bọn họ, nhưng đổi lại là cơ hội lớn hơn cho đại lục."

Bạch Dữ đã nói hết lời rồi, nếu lão còn không chịu tỉnh ngộ...!Hôm nay dù có liều mình, hắn cũng phải mang tiểu chuột ra.

Tề Minh chắc chắn hiểu tại sao Bạch Dữ phải giúp lão, giúp Đông Thần đại lục.

Cho dù lão cũng không thật sự muốn giữ tiểu chuột ở lại đây lâu, nhưng lão thật sự không chịu nổi cám dỗ từ những lời Bạch Dữ nói.

"Được."

Tề Minh nói.

...

Bạch Cửu ngồi trên ghế gỗ, đôi mắt không ngừng nhìn Tề Minh chằm chằm.

Nhìn đến mức khiến lão sởn cả tóc gáy.

"Ngươi muốn nói gì?"

Lão thật sự là hết cách với nó.

Bạch Cửu không nói gì, chỉ là vẫn tiếp tục nhìn lão.

"Ta muốn ăn thịt.

Ngươi đi nướng đi."

Tề Minh mệt mỏi, buồn bực nói.

Bạch Cửu không từ chối, thành thật lấy thịt ra, bắt đầu nướng.

"Lão thật sự sắp chết?"

Lão cứ nghĩ nó sẽ không nói gì, vậy mà lại nghe nó nghẹn ra câu này.

"Khụ khụ...!Ngươi có thể có chút kính lão được không?

Tề Minh mém chút bị sặc.

"Cũng không phải ta rủa lão."

Bạch Cửu bĩu môi.

"Hừ!"

Tề Minh phất ống tay áo.

"Ta thật sự rất bội phục lão."

Bạch Cửu tiếp tục nói.

"Ai đó hôm trước còn chửi ta xong."

Tề Minh móc xỉa.

"Ta nói vậy hồi nào?"

Bạch Cửu trợn mắt lên.

"Nhưng mà...!Liệu người khác có làm được như lão?"

Bạch Cửu không so đo, nó lại cảm thán.

"Không muốn thì sao? Đại lục tiêu vong, bọn họ có ôm khư khư cái mạng của mình, liệu có thoát khỏi?"

Tề Minh cười lạnh.

Đúng như lão nói, kiểu gì tứ đại tông môn cũng phải tự nguyện làm chuyện này.

...

"Các vị tông chủ, Hàn Đồ Hàn đại sư cùng thành chủ Tâm Thành đến đây."

Đệ tử từ bên ngoài đi vào bẩm báo.

Bốn tông chủ hiện tại của bốn môn đang ngồi trong căn phòng xa hoa nhất của tửu lâu lớn nhất Tâm Thành.

Đây cũng là nơi đám thí sinh sẽ tham gia đại hội ở lại.

Tất cả đều miễn phí, do bốn môn chịu trách nhiệm chi trả.

Họ dùng nơi này để họp bàn sự việc có liên quan đến đại hội Tam Thiên, cũng như hành trình sau đó.

Nhưng mà ba năm...!Thật sự là quá ngắn.

Mười năm trước, khi chấn động đầu tiên xuất hiện mà họ có thể biết được, thì có lẽ thời gian sẽ không eo hẹp như vậy.

Nhưng giờ nói gì cũng muộn.

"Mời họ vào đi."

Lạc Tuyết xua tay nói.

Đệ tử nhận lệnh đi ra.

Một lát sau hai người Hàn Đồ đi vào.

"Các vị tông chủ."

Tề Giang chấp tay.

"Hai vị đến đây là..."

Lạc Tuyết ý hỏi.

Giờ họ không có thời gian để nói chuyện phiếm, cứ thế hỏi vào vấn đề luôn.

"Ta đến truyền lời."

Hàn Đồ lên tiếng.

Sau đó lão lấy ra một ngọc giản, vật thường dùng để truyền tin.

Bốn người hai mặt nhìn nhau, trong mắt đều là ý nghĩ, rốt cuộc là ai địa vị lớn như vậy, để cho Hàn Đồ đích thân đến truyền tin.

Hàn Đồ cũng không nói nhiều, tay bốp nát ngọc giản.

Giữa không trung lập tức xuất hiện một mặt kính.

Bên trong, chính là cảnh tượng đám âm sát khí tầng tầng lớp lớp, không ngừng ra sức muốn phá vỡ màn chắn phong ấn.

Bốn người trong phòng lập tức đứng lên, vẻ mặt kinh hãi vô cùng.

"Đây là sao?"

Điệp Ninh bật thốt lên.

Bà là sư phụ của Hàn Tuyết.

Bởi vì tuổi tác cũng như tu vi của Hàn Tuyết không tới, nên bà đến thay mặt nàng cùng ba bị tông chủ ba môn khác bàn chuyện.

Không cần Hàn Đồ trả lời, khung cảnh trong kính cũng thay đổi.

Khuôn mặt của Tề Minh hiện lên.

"Ta là Tề Minh, chấn giữ cốt hải đã hơn trăm vạn năm, cũng vì muốn tránh cho Đông Thần đại lục khỏi tai ương.

Nhưng hiện tại còn có mối họa lớn hơn đang hiện diện.

Thời gian của đại lục không còn nhiều nữa.

Bốn tông các ngươi lập tức cử người đến cốt hải tìm ta."

Hình ảnh đến đây là hết.

Quang kính cũng biến mất.

Trong phòng im ắng dị thường.

"Cốt hải nằm trong bình phong chướng khí tại sơn mạch Phượng Chinh."

Hàn Đồ lại chiếu ra một hình ảnh khác, chính là cửa vào của cốt hải cho đám người.

"Các vị, cáo từ."

Hàn Đồ nói xong cũng không ở lại, quay đầu đi.

"Khoan đã!"

Mảng Sa tông chủ lên tiếng chặn lại lão.

Hàn Đồ ngừng lại, đợi lão nói.

"Là người trong ngọc giản nhờ Hàn đại sư truyền lời?"

Ông ta nghi ngờ hỏi.

"Các vị tông chủ năng lực cường đại, còn sợ bị ám toán?"

Hàn Đồ nhìn một cái là hiểu ngay.

"An nguy đại lục còn ở đó.

Hay là các vị chỉ làm ra vẻ, cho có thôi?"

Lão không để ông ta nói, giọng có chút mỉa mai.

Tuy lão cũng rất chấn động, nhưng vẫn biết nên biểu hiện thế nào.

"Hàn đai sư đã phụ trách truyền lời, vậy cũng nên tận trách mà dẫn đường?"

La Hầu rất có thâm ý nói.

..........................................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »