Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3393 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 116
116: đỉnh thiên thê.

❊ ❊ ❊

Bạch Dữ vừa lừa gạt người một vố, nhàn nhạt bước lên một bước nữa.

Thì ra mới nãy, Bạch Dữ chỉ là ra giả chiêu.

Ngay khi lão tổ Hải Thần Tông đưa tay ra đỡ thì đã trúng chiêu rồi.

Bạch Dữ ngay lập tức biến trảo, nắm áo lão ném ra ngoài.

Mặt của đám người Hải Thần Tông xấu đến không thể xấu hơn được nữa.

Nhưng chính là không thể làm gì được người ta, chỉ đành hậm hực dùng ánh mắt đến bắn phá Bạch Dữ.

Nếu ánh mắt có thể giết người, đảm bảo Bạch Dữ đã thủng lổ chổ rồi.

Một trận biến chuyển, tình hình trên Thiên Thê bắt đầu thú vị lên.

Đám người không có việc gì làm bắt đầu hóng hớt.

Bí cảnh đã mở ra gần hai mươi ngày, hầu hết mọi người đều leo.

Ai còn ở trên Thiên Thê, đều là tinh anh của đại lục, không thì cũng là lão tổ.

Dù vậy, đám thiên tài kia giờ cũng lót dép ngồi thôi.

Vậy nên ai cũng chờ mong biến chuyển phía sau.

Cốc Mẫn Nguyệt lại có chút lo lắng nhìn nhi tử mình.

Ánh mắt này của bà ở trong mắt nhiều người lại có ý nghĩa khác.

Việc Bạch Dữ ra tay cướp người ở Hải Thần Tông, bọn họ không biết quan hệ của Cốc Mẫn Nguyệt và Bạch Dữ là gì.

Vậy nên lúc này, người biết chuyện đều cho rằng hai người là bạn lữ.

Hàn Tuyết sắc mặt khó coi, dù đã giấu rất kỹ nhưng không lọt khỏi mắt Lạc Tố Tâm.

Nàng cười cười, trong lòng thầm hô thú vị.

Đám người trong lòng một tâm tư khác nhau, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì Bạch Dữ hai người.

Có điều, Bạch Dữ cũng muốn đến cực hạn.

Khi hắn bước đến bậc thang thứ một trăm ba mươi, chân đã không thể nhấc được.

Dù vậy, thành tích này cũng khiến cho một đám người trợn mắt kinh hãi.

Hiện tại phía trên hắn chỉ còn mấy lão tổ cấp bậc Độ Kiếp tầng sáu bảy.

Mỗi ngày chỉ cách nhau có một hai bậc, Bạch Dữ so với người gần nhất cách năm bậc.

Bạch Cửu...!Nó vẫn cứ như vậy, không chút trở ngại nào.

Nếu không phải vì Bạch Dữ, có khi nó đã chạy tót lê n đỉnh Thiên Thê.

Bạch Dữ đến bây giờ đã không hề cảm thấy, đây là chuyện không thể nữa.

Nhưng hắn bình thản, không có nghĩa người khác cũng thế.

"Đây là yêu thú gì?"

Tuyết Lạc lão tổ, người nữ nhân nhìn chỉ đến ba mươi kia, giọng nói vẫn rất mềm mại mà khó tin hỏi.

Bạch Cửu đưa mắt nhìn bà, nhưng chỉ một cái.

Sau đó nó nhảy phốc lên người nam nhân, bám vào vạt áo trước ngực hắn, ngẩng đầu nhìn hắn, ở trong lòng dò hỏi.

Ngươi không sao chứ?

Mặt nam nhân dù không có vẻ gì khác thường, nhưng Bạch Cửu vẫn nhìn ra được.

Hay nói đúng hơn là cảm nhận được.

Nó tuy không hiểu lắm nguyên nhân tại sao, nhưng nó lo lắng cho hắn.

"Ta không sao, nhưng chắc không thể đi tiếp nữa."

Bạch Dữ đưa tay vuốt lưng tiểu chuột, giọng có chút nặng mà đối nó nói.

Tiểu chuột nghe hắn nói thì đưa mắt nhìn Thiên Thê.

Nó biết nó không giống người khác.

Nó không biết nguyên nhân, cũng không bận tâm lắm.

Nhưng nó muốn đi lên xem thử, có khi sẽ kiếm được thứ gì tốt cho Bạch Dữ.

Bạch Dữ nhìn nó, biết nó muốn đi nữa.

"Ngươi đi đi.

Nhưng phải cẩn thận."

Hắn nhéo nhéo lỗ tai nhỏ của nó, dặn dò.

Tiểu chuột nhìn hắn, một lúc sau thì gật đầu.

Đám người nghe thấy hắn nói chuyện mà như lọt vào sương mù.

Họ hai mặt nhìn nhau, ở trong mắt nhau nhìn đến ý tưởng, khó mà tin được.

Ở trong sự bàng hoàng của đám người, tiểu chuột nhảy lên, ở trên môi nam nhân chóc một cái.

Sau đó theo đà nhảy xuống Thiên Thê, lập tức chạy đi.

Hình ảnh này thật sự quá mức khó tin, khiến cho nhiều người không kịp phản ứng.

Họ đưa mắt nhìn một con vật nhỏ, phốc phốc một đường mà chạy thẳng lên Thiên Thê cao ngất, dần dần biến mất trong tầm mắt.

Họ không biết con vật nhỏ kia có thể đi hết Thiên Thê hay không? Nhưng từ bây giờ, thân ảnh của nó cũng sẽ ghi dấu ấn trong lòng họ.

Bạch Dữ nhìn tiểu chuột biến mất trong mây, biểu tình đầy sủng nịnh.

Bạch Cửu một đường nhảy phốc trên Thiên Thê.

Càng đi nó càng cảm thán Thiên Thê này thật sự là quá dài.

Không thể dùng thuật pháp để chạy đi, chỉ có thể dùng tự thân, Bạch Cửu cũng không thấy quá mệt mỏi, dù sao nó cũng là yêu thú cấp chín rồi.

Nhưng nó ở trong lòng vẫn cứ phun tào cái người làm ra Thiên Thê này.

Năm trăm bậc...!Một ngàn bậc...

Một ngàn năm trăm...!Hai ngàn...

...

Bạch Cửu chỉ lo nhảy, nó chẳng muốn quan tâm Thiên Thê này nhiều ít bậc nữa.

Nó lười lắm có được hay không? Nếu không phải vì Bạch Dữ, còn lâu nó mới leo lên.

Phốc!

Tiểu chuột lo suy nghĩ, cứ thế tung vào một màn chắn, biến mất trong đó.

...

Bí cảnh Chính Môn từng ngày trôi qua.

Chớp mắt, một tháng đã sắp qua, bí cảnh sắp đóng lại.

Đám người ở Thiên Thê vẫn không ngừng cố gắng cho đến ngày cuối cùng.

Mỗi ngày, trừ việc leo Thiên Thê thì việc họ hay làm là chú ý xem, Thiên Thê có ném ra một con vật nhỏ nào không.

Nhưng hiển nhiên, đến ngày thứ hai mươi chín cũng không có thứ gì xuất hiện.

Tiểu vật nhỏ kia ở trên đỉnh Thiên Thê nhìn đến cái gì, trải qua cái gì? Nó trở thành đề tài bàn tán của đám người mỗi khi rảnh rỗi.

Đám người xung quanh Thiên Thê đều im lặng mà chờ đợi cổng truyền tống của bí cảnh xuất hiện.

Bí cảnh không bắt họ phải lội ngược trở về, đến nơi họ xuất hiện một tháng trước mới có thể rời khỏi bí cảnh.

Chỉ cần là người đến được Thiên Thê, thì có thể thông qua truyền tống trận ở đó mà rời đi.

"Tiểu Cửu nó..."

Cốc Mẫn Nguyệt lo lắng hỏi.

Bà không biết rốt cuộc trên Thiên Thê có gì, có khi cũng không phải chuyện xấu.

Bao nhiêu người đều muốn leo lên.

Bà cũng nhận được lợi ích từ nó nên cũng hiểu hướng tới của đám người.

Nhưng đến bây giờ cũng chưa có ai leo được đến cuối cùng.

Tiểu chuột kia nhỏ như vậy, Cốc Mẫn Nguyệt sinh ra lo lắng không hiểu.

Bà cảm thấy, tiểu chuột vẫn nên có người bên cạnh chăm sóc vẫn là tốt nhất.

Dù nó đã là yêu thú cấp chín...

"Nó không sao đâu.

Chúng ta ra ngoài trước đi."

Bạch Dữ tất nhiên cũng không bình thản như hắn nói.

Nhưng hắn tin tưởng vào vầng sáng thần bí trên thân tiểu chuột.

||||| Truyện đề cử: Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu |||||

Vụt!

Đúng lúc này, ánh sáng truyền tống trận lóe lên.

Sau đó nó nhanh chóng mở rộng, hình thành một cái cột sáng xông phá tận trời.

Đám người nhao nhao nhảy vào.

Chẳng ai có ý định ở lại đây đợi một trăm năm đâu.

Bí cảnh dù có tốt, Thiên Thê cũng tốt.

Nhưng con người vẫn là loài sống bầy đàn.

Dù họ quanh năm bế quan, chẳng thấy mặt nhau.

Nhưng bên ngoài cũng có cơ duyên khác đợi họ.

Bạch Dữ hai người đợi đến cuối mới đi vào.

Hắn nhìn lại đỉnh Thiên Thê, trong lòng cũng hy vọng nhìn thấy thân ảnh hắn muốn thấy.

Nhưng chính là không có.

Bạch Dữ hơi hơi lắc đầu, ở trong lòng khinh bỉ bản thân chỉ biết nói cho có.

Hắn so với ai lo lắng cho tiểu chuột nhất.

Cốc Mẫn Nguyệt nhìn hắn như vậy thì hơi mỉm cười, bà trước tiên đi vào truyền tống trận.

Đương lúc Bạch Dữ chân đã nhấc được một cái, sắp đạp vào truyền tống trận thì...

"Chít!"

Một âm thanh bé nhỏ, xa xăm vang lên bên tai hắn.

Bạch Dữ khóe môi dương lên, theo bản năng quay đầu.

Bộp!

Một con vật nhỏ đập thẳng vào mặt hắn, dính bẹp trên đó.

"Chít! Chít!"

Tiểu chuột hai móng nhỏ đu ở trên chiếc mũi cao thẳng của nam nhân, quơ quào kêu loạn.

Bạch Dữ bốc nó xuống, môi mỏng bẹp lên miệng nhỏ lông lá của tiểu chuột.

Tiểu chuột cũng quyến luyến mà dùng lưỡi nhỏ liếm hắn không ngừng.

....................................................................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »