Nhật Ký Thú Cưng II

Lượt đọc: 3400 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 128
128: biết sai rồi cũng phải chịu phạt.

❊ ❊ ❊

"A..."

Đương lúc nó thất thần thì dính phải một đòn công kích của kẻ địch.

Nó bị đẩy lùi về phía sau tận năm bước.

Bạch Cửu nhìn kẻ vừa mới ra tay, bĩu môi mắng thầm.

Già Lâu vừa đánh lén thành công cũng không có ngừng tay, tiếp tục công tới.

Hắn không nghĩ phái đi nhiều người như vậy, vốn có thể nhanh chóng gi3t chết đối phương.

Vậy mà đánh đến giờ vẫn không thể gây thương tích gì lớn cho kẻ kia.

Hắn nhìn xem nãy giờ đã có thể nhận thức được, đối phương tu vi cao hơn.

Nhưng đối phương lại không giỏi chiến đấu mới để họ vây công nãy giờ.

Bạch Cửu đối với công kích của hắn cũng không có thời gian quan tâm.

Nó phất tay, năm cột lốc xoáy lấy nó làm trung tâm mà thình lình xuất hiện.

Nó tuy không giỏi công kích nhưng lại giỏi bảo vệ mình.

Tạm dùng lốc xoáy đến đón đỡ thế công của đối phương, Bạch Cửu ở trong lòng nói chuyện với Bạch Dữ.

Ta không biết nữa...!Là một khu rừng, xung quanh có kết giới.

Mặt nó méo xẹo.

Bạch Dữ đương nhiên biết.

Hắn hỏi là để xác định nó không sao thôi.

Hắn nhanh chóng bay ra khỏi Đan thành, dựa vào cảm ứng từ khế ước song tu mà tìm tiểu chuột.

Đối phương nhiều ít người?

Năm mươi mốt tên.

Bạch Dữ nhướng mày lên.

Hắn không biết nên nói sao về kẻ sau màn này.

Đối phương nghĩ gì mà phái đi nhiều như vậy người, chỉ để đối phó một tiểu chút chít.

Trở về tính sổ với ngươi sau.

Ầm!

Bạch Cửu vừa nghe đến đó, còn chưa kịp sầu não thì một tiếng nổ vang lên.

Kết giới xung quanh nơi này đã phá toái, bóng dáng của Bạch Dữ cũng xuất hiện trong tầm mắt của nó.

"Là kẻ nào...!A!"

Già Lâu còn chưa hỏi xong thì người đã bị đánh bay, miệng phun máu tươi.

Biến cố bỗng nhiên xuất hiện, đám hắc y nhân bị khựng lại một chút.

Sau đó họ lập tức ào tới.

Nhưng mà...

Đám hắc y nhân khựng lại giữa không trung, toàn thân bị giam cầm, không sao nhúc nhích được.

Đám người ý thức được điều gì, sắc mặt tái xanh, sợ đến tim gan cũng run rẩy.

"Ặc..."

Già Lâu còn chưa ổn định lại thân hình thì cổ đã bị người chế trụ, hai mắt trợn to nhìn kẻ mới đến.

Đối phương...!Không phải đã đi rồi sao? Sao lại có thể kịp thời tìm đến như vậy?

Đùng!

"A!"

Âm thanh trầm đục từ trong đan điền vang lên, Già Lâu hét thảm một tiếng, mềm oặt trong tay Bạch Dữ.

Già Lâu có nằm mơ cũng không nghĩ đến, bản thân lại có ngày chết uất ức như vậy, đến lực hoàn thủ cũng không có.

Mà đối phương cũng không hỏi gì đã ra tay giết người.

"Ngươi..."

Rắc!

Không để cho hắn nói, Bạch Dữ đã dùng lực, bẻ gãy cổ hắn.

Phế bỏ tu vi lại giết người, quá trình này Bạch Dữ làm đến nước chảy mây trôi, khiến người kinh hãi.

Ầm ầm ầm...

Âm thanh nổ tung không ngừng vang lên.

Bạch Cửu đứng yên tại chỗ, nhìn hư không đều là mưa máu mà sợ run tim.

Lần đầu nó thấy Bạch Dữ ra tay kiểu này, đầy mùi máu tanh.

Cũng không phải nó sợ Bạch Dữ sẽ đối với mình như vậy, nhưng mà...

Vụt.

Bạch Cửu đang suy nghĩ miên man thì bên người đã xuất hiện thân ảnh của đối phương.

Bạch Dữ không nói lời nào đã nắm lấy tay nó.

Hai người biến mất ở trong hư không.

Tầm năm mươi tức sau, một bóng người xuất hiện.

Hắn nhìn đến thảm trạng của nơi này mà mặt mày tái xanh, lập tức chạy về báo tin.

Mà Bạch Cửu hai người cũng về đến khách điếm.

Bạch Cửu chân vừa chạm đất, cũng không dám nhúc nhích cử động gì, im lặng cúi đầu đứng đó.

Bạch Dữ nhìn nó, có chút tức đến cười.

Hắn còn chưa có mở miệng đâu, chưa gì đã tỏ ra đáng thương rồi.

"Ngươi..."

"Ta sai rồi! Ta không nên thiếu cảnh giác, chưa gì đã tin tưởng mà đi ra ngoài.

Ta sai rồi Bạch Dữ...!Ngươi đừng giận..."

Hắn vừa nói được một chữ thì tiểu chuột đã tía lia không ngừng.

Bạch Dữ nhìn tay mình bị tay nhỏ bé của nó nắm lấy, đối với đôi mắt long lanh xinh đẹp trước mặt cảm thấy tức cười vô cùng.

"Biết sai?"

"Biết sai rồi!"

Bạch Cửu gật đầu thật mạnh.

"Biết sai thì cũng phải chịu phạt.

Có thế ngươi mới nhớ lâu."

Bốp!

"A!"

Bạch Cửu còn chưa nghe hết đã thấy trời đất quay cuồng, bản thân đã nằm trên đùi đối phương, mông nhỏ bị đánh đến kêu vang.

Nó ủy khuất kêu lên, đáng thương vô cùng.

"Đau?"

Âm thanh nam nhân trầm đến đáng sợ vang lên, dọa tiểu chuột run tim.

"Không có..."

Tiểu chuột nước mắt lưng tròng dối lòng nói.

Bốp!

Đổi lại là một cái đánh mông nữa.

Bạch Dữ không phải đánh chơi, nó cảm thấy mông mình đau quá...

Nhưng mà nữa câu nó cũng không dám nói, chỉ rung rung nước mắt nằm đó cho hắn đánh.

"Lần sau còn để bị dụ đi đơn giản như thế nữa, ta sẽ đánh cái mông ngươi nở hoa lên."

Đánh được ba cái, cuối cùng Bạch Dữ cũng tha cho nó.

Giờ chưa nở hoa sao...!Tiểu chuột ủy khuất ở trong lòng nói.1

Bạch Dữ không nghe thấy cũng biết nó nghĩ cái gì.

Hắn dùng bao nhiêu lực để đánh hắn đương nhiên biết.

Nhưng hắn không muốn sau này nó lại gặp nguy hiểm, chỉ vì cái tính thiếu cảnh giác này của nó.

Tu chân giới hiểm ác cỡ nào, lòng người càng thêm xấu xa.

Tiểu chút chít này không phải ngây thơ không biết gì, nhưng nó được hắn bảo vệ quá kỹ, vậy mà để người ta dụ đi.

"Đau không?"

Giọng hắn mềm xuống, biết rõ còn hỏi.

"Đau..."

Tiểu chuột vừa nghe đã quên mất hồi nãy mới nói không đau, đáng thương tố.

Nó vừa nói xong thì quần đã bị tuột xuống, lộ ra cái mông tròn vốn trắng nõn bây giờ lại đỏ ửng lên.

Đôi tròng mắt màu lưu ly của ai kia trở nên sâu thẳm hơn.

Bạch Cửu cũng không ngại, cứ nằm yên cho hắn xem.

Nó ngây thơ lại tin tưởng bản thân như vậy, khiến cho Bạch Dữ mềm lòng.

"A..."

Lại thêm một trận quay cuồng, Bạch Cửu đã thấy lưng chạm vào nệm giường.

Tiếp đó, một bóng đen ép xuống người nó.

"Ư..."

...

Rầm!

"Ngươi nói cái gì!?"

Diêu Tử Thần đứng dậy quá nhanh khiến cái ghế đang ngồi cũng đổ ra phía sau.

Đám tỳ nữ trong phòng sợ đến mức run rẩy, đồng loạt quỳ xuống.

Ôn Uyển cũng khiếp sợ không kém Diêu Tử Thần.

Tần Dư cúi đầu đứng đó.

Hắn chính là người trở lại báo tin, trong lòng vẫn còn hoảng sợ vô cùng.

Không phải sợ gì, mà là sợ Diêu Đằng sẽ...

Nhưng gia tộc bỗng nhiên mất nhiều cường giả như vậy, Diêu Đằng - Gia chủ Diêu gia, phụ thân của Diêu Tử Thần tất nhiên sẽ biết.

Chuyện này trước sau gì cũng không giấu được.1

Quả nhiên...

Choang!

Chén trà đập mạnh xuống đất khiến ai nấy đều sợ đến run rẩy.

"Là kẻ nào?"

Diêu Đằng gằn giọng hỏi.

"Không tra được lai lịch, chỉ biết vừa đến Đan thành..."

Tần Dư là người phụ trách đi điều tra lai lịch của hai người Bạch Dữ, hắn thấp giọng nói.

"Đối phương đến Đan thành làm gì? Đã tiếp xúc với những ai?"

Diêu Đằng không hỏi tại sao đối phương cùng Diêu Tử Thần có xích mích, đến độ con hắn phải hạ sát thủ.

Cái tính tình của Diêu Tử Thần cả Đan thành đều biết.

Nhưng chuyện đến nước này, Diêu Đằng cũng chỉ có thể trước điều tra tình huống của đối phương trước.

Diêu gia dù lớn thì cũng không đủ cho đối phương tiêu hao.

Nếu có thể gi3t chết đối phương thì càng tốt.

Nhưng nếu không thể...1

"Một người vừa mới gia nhập hiệp hội luyện khí sư.

Một người khác hình như là luyện đan sư.

Ngày đó cùng thiếu gia xích mích xong có theo Hàn đại sư gặp riêng một chút, không rõ nói gì."

Tần Dư biết gì nói nấy, không dám có nữa lời giấu diếm.

"Hàn đại sư?"

Diêu Đằng kinh nghi hỏi lại.

"Là Hàn Đồ đại sư."

Tần Dư cúi đầu đính chính..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58-59. Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64-65. Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »