"Làm khanh việc gì vậy?"
Nghe bốn chữ này, gã văn sĩ trang điểm chỉn chu mặt ửng hồng lên, vung tay áo nói: "Man tính khó thuần, chẳng chút văn nhã!"
Từ Trường An nghe thấy tám chữ này, liếc mắt nhìn hắn. Gã văn sĩ chạm phải ánh mắt ấy, cảm giác như nếu mình còn nói thêm một câu, kẻ tiếp theo bị treo trên tường thành chính là mình. Gã sợ hãi nhìn Từ Trường An, nhưng khi thấy mọi người xung quanh đổ dồn ánh mắt tò mò hoặc sùng bái về phía mình, gã nuốt nước miếng, vốn định nói thêm vài câu, lại thấy người trên tường thành cởi bỏ lớp vải bố bên cạnh, lộ ra một thanh cự kiếm màu đen.
Gã lập tức im bặt.
Nhưng vì ánh mắt của đám đông, gã chỉ đành lẩm bẩm nhỏ: "Ngang ngược vô lễ, không đáng bàn luận!"
Nói đoạn, gã văn sĩ lặng lẽ rút vào trong đám đông.
Từ Trường An nhìn xuống, hắn đương nhiên nghe thấy những lời này, lòng chợt thấy hơi chua chát. Hắn vẫn tiếp tục uống rượu.
Nếu kẻ này dám đối mặt tranh luận với hắn, ít nhất chứng tỏ gã có gan kiên trì với lập trường của mình, cùng lắm chỉ là kẻ lạm tình, đồng tình tâm tràn lan dẫn đến trắng đen không rõ mà thôi. Nhưng gã đã lùi bước. Khi mọi người chỉ trích Từ Trường An, gã đứng ra chất vấn bốn câu, nghe thì đầy đại nghĩa và đạo lý, nhưng kỳ thực trống rỗng. Dẫu vậy, nó vẫn khiến bao người ngoái nhìn. Nếu là lúc khác, gặp được tiểu thư khuê các ra khỏi thành, có khi gã còn nhờ bốn câu hỏi vừa rồi mà khiến giai nhân khuynh tâm cũng nên. Thế mà khi Từ Trường An biểu hiện cứng rắn, gã liền im bặt ngay. Cái gọi là "kẻ thức thời là trang tuấn kiệt", gã quả thực đã học được triệt để. Gã không sai, nhưng Từ Trường An cảm thấy, làm một người đọc sách mà không có khí khái, không có kiên trì, thì đó chính là sai.
"Ngươi ở học quán nào? Tiên sinh là ai? Đã thông qua thi hương chưa? Khi nào định đi Trường An thi cử?"
Từ Trường An dốc một ngụm rượu, lạnh lùng hỏi bốn câu liên tiếp.
Gã văn sĩ nghe vậy, hận không thể tự tát mình hai cái. Đang yên đang lành chờ mở cổng thành không tốt sao, cứ phải lắm lời làm gì? Bốn câu hỏi này chẳng phải là muốn tra rõ lai lịch để đi tìm gã tính sổ sao? Gã cúi đầu thấp hơn, không dám nói một lời, thậm chí hơi thở cũng trở nên cẩn trọng. Tay gã nắm chặt cổ tay áo, sáng sớm vốn đã mang theo vài phần hàn ý, vậy mà trên trán gã đã lấm tấm mồ hôi.
Ánh mắt Từ Trường An hơi ảm đạm, không thèm để ý đến gã nữa, một mình uống rượu rồi khẽ thở dài.
Tiểu phu tử nhìn thấy cảnh này, không biết sẽ thất vọng đến nhường nào!
Miếu đường hòa giải, lại chỉ sinh ra những kẻ "bối thư" yếu đuối, đáng giá sao?
Từ Trường An lắc đầu, không bận tâm đến phía dưới tường thành nữa.
Một toán binh lính mặc giáp trụ vây quanh một người đi tới. Đó là tổng binh của Dương Thành, người mang giáp sắt, tinh thần sáng láng, trên mặt hằn dấu vết phong sương, bên hông đeo trường kiếm, tay đặt sẵn lên chuôi.
Từ Trường An cảm ứng được, người này ở cảnh giới Hối Khê đỉnh phong.
Vị tổng binh đến nơi không hề quát tháo Từ Trường An, ông nhìn Hứa Cảnh đang treo trên tường thành, rồi nhìn sang Từ Trường An, đột nhiên lên tiếng: "Ngươi và hắn có thù riêng?" Giọng vị tổng binh bình thản, không quát tháo, không nịnh nọt, cũng không ra vẻ bề trên.
Từ Trường An đột nhiên có vài phần hảo cảm với người này.
Hắn gật đầu.
"Vị này hẳn là thiếu tông chủ Càn Kiếm Tông phải không? Nhưng nếu là ân oán cá nhân, thì ngươi đừng chiếm dụng tường thành này. Tuy việc giang hồ là của giang hồ, miếu đường cũng lười quản, nhưng ngươi treo người trên tường thành như vậy, miếu đường không thể không can thiệp."
Từ Trường An có chút ngạc nhiên, ngạc nhiên vì vị tổng binh này nhận ra Hứa Cảnh. Càng ngạc nhiên hơn là ông không hề có ý ra tay giúp đỡ, chỉ yêu cầu hắn không được treo người trên tường thành mà thôi.
Lời nói của ông vừa có lý lại không kiêu ngạo không siểm nịnh, Từ Trường An gật đầu, cầm lấy một vò rượu ném cho ông.
"Được, nếu lát nữa ta cần dùng đến mặt tường này, ta sẽ báo với quận thủ đại nhân một tiếng."
Vị tổng binh đỡ lấy vò rượu Từ Trường An ném tới, mỉm cười gật đầu.
Từ Trường An uống một ngụm rượu, giơ vò rượu về phía tổng binh, chẳng cần biết ông có uống hay không, hắn xách Hứa Cảnh lên, buộc chặt dây thừng rồi nhảy xuống khỏi tường thành.
Gã văn sĩ trong lòng kinh hãi, lặng lẽ liếc nhìn Từ Trường An, vội vàng dùng tay áo che mặt.
Vị tổng binh phất tay, cổng thành Dương Thành mở ra, một ngày náo nhiệt lại bắt đầu.
Từ Trường An dùng dây thừng xỏ qua người Hứa Cảnh, kéo hắn vào thành.
Lại qua mười lăm phút, giờ Thìn vừa qua, vị tổng binh nhìn theo hướng Từ Trường An rời đi, mỉm cười. Ông nâng vò rượu lên uống một ngụm, giơ về phía hắn rồi tự lẩm bẩm: "Quả là một người thú vị, nhưng đang lúc canh gác không tiện uống rượu, chỉ đành đợi khi giao ca mới đáp lễ ngươi hớp rượu vừa rồi!"
Nói xong, ông đi xuống khỏi tường thành.
Vị tổng binh họ Vương này vốn quen biết Hứa Cảnh. Thậm chí, phần lớn những người trong giang hồ lui tới Dương Thành, hắn đều biết mặt và nhớ tên. Hắn biết rõ việc Hứa Cảnh mỗi đêm đều sai các sư đệ giúp mình đưa nữ nhân lên núi. Tuy trong lòng có chút khinh thường, nhưng hắn cũng chẳng thể can thiệp. Chuyện thuận mua vừa bán, một tổng binh như hắn không có tư cách bàn luận. Thế nhưng, tận trong xương tủy, hắn vẫn luôn coi thường vị Thiếu tông chủ này.
Từ Trường An lại dùng vải bố bọc lấy thanh trường kiếm, chỉ để lộ ra chuôi kiếm. Tay trái hắn cầm chuôi, vác kiếm trên vai, tay phải đổi vò rượu thành một bình nhỏ, bên trong đựng loại rượu nổi danh "Bất Túy Nhân". Hắn vẫn nắm chặt một đầu dây thừng, mà đầu kia, chính là Hứa Cảnh đang thất thểu bước đi, hai tay bị trói chặt, tu vi bị phong bế, đầu tóc rối bời.
Môi Hứa Cảnh đã hơi khô khốc, sau một đêm bị treo mình, đôi chân hắn cũng đã rã rời. Hắn liếm liếm môi, nhỏ giọng nài nỉ: "Cho ta uống một ngụm đi, ta đói quá."
Từ Trường An nghe vậy liền dừng bước. Hứa Cảnh theo sát phía sau suýt chút nữa đâm sầm vào lưng hắn.
"Chỉ cần ta thấy huynh đệ Lam Vũ cùng tân hôn thê tử Phương Dư Niệm của hắn bình an trở về, ta sẽ đãi ngươi cao lương mỹ vị."
Hứa Cảnh nghe thế, trên mặt lộ ra vẻ ngượng ngùng.
"Vốn dĩ họ ở trong phòng ta, nhưng tối qua các ngươi cũng thấy rồi đấy..." Hứa Cảnh mếu máo, vẻ mặt ủy khuất như sắp khóc đến nơi.
Từ Trường An dùng sức giật mạnh sợi dây, Hứa Cảnh lảo đảo lao về phía trước. Thấy hắn sắp ngã sấp mặt, Từ Trường An lại kéo ngược lại, khiến hắn đứng vững chân.
"Ngươi có gì mà ủy khuất? Huynh đệ ta đêm tân hôn, ngươi lại bắt thê tử hắn về tông môn, thế mà ngươi còn dám ủy khuất?"
Nghe Từ Trường An nói vậy, Hứa Cảnh càng thêm tủi thân.
Từ Trường An dẫn Hứa Cảnh đi dọc trên phố. Sáng sớm, người đi lại bắt đầu đông đúc, không ít kẻ chỉ trỏ vào hai người họ, xì xào bàn tán. Thế nhưng, chẳng một ai đứng ra lớn tiếng quát tháo hay làm người tốt xen vào chuyện này.
Không chỉ đám bách tính tò mò, trên đường còn xuất hiện thêm vài người tu hành. Họ mặc thường phục, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Từ Trường An và Hứa Cảnh.
Từ Trường An chẳng hề bận tâm, cứ thế dẫn Hứa Cảnh đi lại giữa đường cái.
Hứa Cảnh trong lòng vạn phần không muốn, càng nhiều người nhận ra hắn, hắn lại càng cúi đầu thấp hơn.
"Nha, đây chẳng phải Hứa công tử sao? Khi nào cần, lại đưa ta lên núi bồi tiếp ngươi nhé. Ai bảo loại nữ nhân như chúng ta không có tâm cầu đạo chứ, khi nào rảnh nhớ dạy bảo ta đôi chút." Một người đàn bà mặc sa mỏng để lộ vóc dáng đẫy đà giữa tiết trời thu, trên vai khoác hờ chiếc áo choàng, gương mặt phảng phất nét mệt mỏi lên tiếng. Những người như nàng tất nhiên không dậy sớm, nhưng nếu đêm qua có khách, hoặc các lão gia thích tìm thú vui lạ, chỉ cần giá cả hợp lý là họ đều sẵn lòng. Nếu đã ra ngoài, giờ này cũng vừa lúc trở về thanh lâu.
Hứa Cảnh nghe vậy, chỉ hận không thể chui xuống đất.
"Ngươi nhận nhầm người rồi."
Hắn cúi gầm mặt, trốn ra sau lưng Từ Trường An.
Người đàn bà kia khẽ cười, lấy khăn gấm vẫy vẫy về phía Từ Trường An.
"Vị gia này, ngài hãy cẩn thận chút, Hứa công tử đây chính là ân khách của thiếp đấy!"
Nói đoạn, nàng cất tiếng cười như chuông bạc rồi lướt qua.
Tiếng cười dần xa, Hứa Cảnh vẫn nấp sau lưng Từ Trường An. Từ Trường An thản nhiên nói: "Người đi xa rồi." Hứa Cảnh nghe vậy mới dám hơi ngẩng đầu lên.
Từ Trường An liếc nhìn Hứa Cảnh, rồi tìm một tửu quán bước vào.
Hai người chọn một góc khuất ngồi xuống, Từ Trường An gọi không ít thức ăn, vẫn là một bình rượu "Bất Túy Nhân" quen thuộc.
Nhìn đầy bàn đồ ăn, mắt Hứa Cảnh sáng rực. Sau một đêm hành hạ, bụng hắn đã đói cồn cào.
"Ăn đi. Ta đã nói với gia gia và phụ thân ngươi rồi, nếu trước giờ Tuất tối nay mà không thấy huynh đệ ta cùng Phương Dư Niệm, thì đây chính là bữa cuối cùng của ngươi." Dứt lời, Hứa Cảnh sợ đến mức suýt chút nữa không cầm nổi đôi đũa.
Từ Trường An liếc nhìn hắn, không quan tâm, vẫn tự mình uống rượu ăn thịt.
Hứa Cảnh tuổi đã tam thập nhi lập, bị Từ Trường An hành hạ một phen như vậy, quả thực đã bị dọa đến mất vía. Mấy canh giờ nay, hết bị treo lên lại bị dẫn đi dạo phố như súc vật. Hơn nữa, ánh mắt kẻ này quá lạnh lẽo, chẳng thể dùng lời ngon tiếng ngọt hay điều kiện gì để lay chuyển. Đêm qua hắn đã nói, chỉ cần thả hắn ra, Càn Kiếm Tông nguyện chia một nửa tông môn cho hắn. Thế nhưng, gã quái nhân đeo mặt nạ này chỉ đáp lại bằng một ánh mắt lạnh lùng.
Hứa Cảnh thực sự sợ hãi, nỗi sợ từ tận đáy lòng.
Hắn không sợ kẻ cường đại, chỉ sợ kẻ không thể mua chuộc. Mà trớ trêu thay, kẻ đang khống chế hắn lúc này, chính là người không thể mua chuộc.
Quyền thế không mua chuộc được, Hứa Cảnh lại nhớ đến chuyện ba người bọn họ từng hố mình một rương ngân phiếu, liền bắt đầu dùng tiền tài để dụ dỗ. Nhưng nhắc đến tiền bạc, Từ Trường An lại càng khinh khỉnh nhìn sang. Lam Vũ vốn giàu có, lúc trước ở Trường An, mười mấy thanh lâu đều là của hắn, sao có thể để mắt đến chút tiền lẻ của Hứa Cảnh. Hứa Cảnh lại tiếp tục giới thiệu về những mỹ nhân ở Dương Thành, nhưng Từ Trường An vẫn dửng dưng, hắn chỉ cần hai người kia bình an vô sự xuất hiện trước mặt mình mà thôi.
Hứa Cảnh vốn ghen ghét Lam Vũ, ghen tị vì hắn có thể quang minh chính đại cưới được lô đỉnh mà mình nhắm tới, nhưng lúc này lại nảy sinh chút hâm mộ, hâm mộ hắn có một người huynh đệ tốt như vậy.
Hắn tự vấn lương tâm, nếu đổi lại là mình, ngoại trừ phụ thân và gia gia, tuyệt đối sẽ không có ai liều mình cứu hắn như cách Từ Trường An cứu Lam Vũ.
Hắn vừa oán hận Từ Trường An, lại vừa kính nể, thậm chí hy vọng bản thân cũng có một người huynh đệ như thế. Tất nhiên, nếu người huynh đệ đó không ngang ngược vô lý như Từ Trường An thì càng tốt.
Hứa Cảnh đã sớm phân trần với Từ Trường An rằng mình không hề bắt Phương Dư Niệm, cũng chẳng bắt Lam Vũ. Gia tộc hắn không dám đắc tội Thanh Liên Kiếm Tông, vẫn hy vọng có thể thương lượng ổn thỏa. Còn về Phương Dư Niệm, đó là do người biểu đệ kia đưa tới. Hắn thậm chí còn mắng nhiếc biểu đệ Hứa Không Sợ một trận tơi bời, dùng đủ lời lẽ khó nghe để chứng minh mình bị hãm hại.
Nhưng Từ Trường An nào bận tâm đến những điều đó, dù sao cũng là người nhà họ Hứa làm, hắn chỉ cần thấy Lam Vũ và Phương Dư Niệm bình an trở về.
Bữa cơm này, Hứa Cảnh nuốt không trôi.
Nếu trước giờ Tuất mà gia gia và phụ thân hắn không tìm thấy hai người kia, hắn tin chắc rằng mình sẽ phải rời xa nhân thế tươi đẹp này. Hắn còn bao nhiêu việc chưa làm, chưa được làm tông chủ Càn Kiếm Tông, chưa đột phá Tiểu Tông Sư, nghe nói Dương Thành gần đây có nhiều mỹ nữ, hắn còn chưa kịp cùng người ta tâm tình dưới ánh nến, thậm chí chính thê cũng chưa cưới. Theo tưởng tượng của hắn, ít nhất cũng phải cưới con gái của một tông chủ môn phái, biết đâu người tu hành không chỉ tu vi cao hơn phàm tục, mà kỹ nghệ trên giường cũng vượt xa người thường? Hắn còn quá nhiều điều chưa kịp hưởng thụ, nghĩ đến việc sắp phải rời xa thế gian này, Hứa Cảnh tuổi đã tam thập mà chẳng kìm được, gục đầu xuống bàn khóc rống lên.
Đúng lúc đó, có người đứng dậy.
“Dẫu là thù địch, cũng không cần nhục nhã người khác như vậy! Sáng nay ta đã nghe nói, ngươi treo hắn lên tường thành, sau đó lại kéo lê hắn đi khắp nơi! Đại trượng phu, có ân báo ân, có thù báo thù, cùng lắm thì một kiếm kết liễu, dứt khoát một chút. Ngươi làm nhục người khác như vậy, tuyệt đối không phải việc làm của bậc đại trượng phu.”
Từ Trường An nhìn về phía người nọ. Hắn chưa tới ba mươi, tay cầm trường kiếm, mặc cẩm y, tu vi cũng đạt cảnh giới Hối Khê. Nhìn khí độ và lời lẽ, chắc hẳn là đệ tử của tông môn nào đó.
“Ngươi là người của Càn Kiếm Tông?”
Người nọ lắc đầu, nhíu mày nói: “Ta không phải người Càn Kiếm Tông, hôm nay mới tới Dương Thành, chỉ là chướng mắt hành vi của các hạ mà thôi!”
Từ Trường An nhìn người nọ, khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười.
“Chướng mắt thì đừng nhìn!”
Sắc mặt người nọ cứng đờ, vừa định lên tiếng, liền thấy Từ Trường An nổi giận, hất văng Hứa Cảnh xuống đất. Hứa Cảnh như một bãi bùn lầy nằm dưới đất khóc lóc, Từ Trường An một chân giẫm lên người hắn.
Hắn nhìn quanh tửu quán, thản nhiên nói: “Ta biết, trong các ngươi có người của Càn Kiếm Tông, cũng có người chướng mắt ta.”
“Nhưng thì đã sao nào!”
“Ta cứ muốn làm nhục hắn đấy, thì làm sao?”
Nhìn đầy bàn đồ ăn, mắt Hứa Cảnh sáng lên. Sau một đêm lăn lộn, hắn đã sớm đói cồn cào.
“Ăn đi, ta đã nói với gia gia và phụ thân ngươi rồi, nếu tối nay trước giờ Tuất (từ 7 giờ đến 9 giờ tối) không thấy huynh đệ ta và Phương Dư Niệm, thì đây chính là bữa cuối cùng của ngươi.” Dứt lời, Hứa Cảnh sợ đến mức đôi đũa trên tay suýt rơi xuống đất.
Từ Trường An liếc nhìn hắn, không quan tâm nữa, tiếp tục tự rót rượu, thưởng thức món ngon.
Hứa Cảnh tuổi đã tam thập, bị Từ Trường An hành hạ thế này, thực sự đã hoảng sợ tột độ. Mấy canh giờ qua, không bị treo lên thì cũng bị kéo lê đi dạo phố như súc vật. Hơn nữa, ánh mắt kẻ này lạnh lẽo vô cùng, dù nói lời hay hay đưa ra điều kiện gì cũng đều vô ích. Thậm chí đêm qua, hắn từng nói với Từ Trường An rằng chỉ cần thả hắn, Càn Kiếm Tông nguyện chia một nửa tài sản cho hắn. Thế nhưng, kẻ quái nhân đeo mặt nạ này vẫn chỉ đáp lại bằng một ánh mắt lạnh lùng.
Hứa Cảnh thực sự sợ hãi, nỗi sợ xuất phát từ tận đáy lòng.
Hắn không sợ kẻ mạnh, chỉ sợ kẻ không thể mua chuộc. Mà thật không may, người đang bắt giữ hắn lúc này, chính là kẻ không thể mua chuộc.
Quyền thế không mua chuộc được, Hứa Cảnh nhớ tới chuyện ba người bọn họ từng hố mình một rương ngân phiếu, liền bắt đầu dùng tiền tài để thu mua. Nhưng nói đến tiền bạc, Từ Trường An lại càng thêm khinh thường. Lam Vũ vốn đã giàu có, lúc trước khi hắn còn ở Trường An, mười mấy thanh lâu đều là của hắn, làm sao có thể để mắt đến chút tiền tài của Hứa Cảnh. Sau đó, Hứa Cảnh còn giới thiệu cho Từ Trường An những mỹ nhân ở Dương Thành, nhưng Từ Trường An vẫn chẳng mảy may bận tâm, hắn chỉ cần hai người kia bình an vô sự xuất hiện trước mặt mình.
Hứa Cảnh trước kia ghen ghét Lam Vũ, ghen ghét hắn có thể quang minh chính đại cưới người mình muốn, lúc này lại có chút hâm mộ, hâm mộ hắn có một người huynh đệ tốt như vậy.
Hắn tự hỏi lòng mình, nếu đổi lại là bản thân, ngoại trừ phụ thân và gia gia, tuyệt đối sẽ chẳng có ai liều mạng cứu hắn như cách Từ Trường An cứu Lam Vũ.
Hắn vừa oán hận Từ Trường An, lại vừa kính nể, thậm chí hy vọng chính mình cũng có một người huynh đệ như thế. Tất nhiên, người huynh đệ đó không cần phải ngang ngược vô lý như Từ Trường An là được.
Hứa Cảnh đã sớm nói với Từ Trường An rằng hắn không hề bắt giữ Phương Dư Niệm, cũng không bắt Lam Vũ. Gia gia và phụ thân hắn không dám đắc tội Thanh Liên Kiếm Tông, vẫn hy vọng có thể thương lượng ổn thỏa. Còn về phần Phương Dư Niệm, đó là do người biểu đệ kia đưa tới. Thậm chí hắn còn mắng người biểu đệ Hứa Không Sợ kia một trận tơi bời, dùng những lời lẽ khó nghe nhất để tỏ rõ mình bị hãm hại.
Thế nhưng Từ Trường An chẳng quan tâm đến điều đó, dù sao cũng là người nhà họ Hứa làm, hắn chỉ cần nhìn thấy Lam Vũ và Phương Dư Niệm bình an vô sự.
Bữa cơm này, Hứa Cảnh ăn thế nào cũng không trôi.
Nếu trước giờ Tuất mà gia gia cùng phụ thân hắn không tìm thấy hai người kia, hắn tin chắc rằng mình sẽ phải rời xa thế gian tươi đẹp này. Hắn còn bao nhiêu việc chưa làm, chưa được làm tông chủ Càn Kiếm Tông, chưa đột phá Tiểu Tông Sư, nghe nói Dương Thành gần đây có thêm vài mỹ nữ, hắn còn chưa kịp cùng người ta tâm tình, chưa từng trải qua những đêm xuân nồng thắm, thậm chí ngay cả chính thê cũng chưa cưới. Theo tưởng tượng của hắn, ít nhất hắn cũng phải cưới con gái của một tông chủ môn phái, biết đâu người tu hành không chỉ tu vi cao hơn người thường, mà kỹ năng trên giường cũng vượt xa phàm tục thì sao? Hắn còn quá nhiều điều chưa kịp hưởng thụ, nghĩ đến việc sắp phải rời xa nhân gian, Hứa Cảnh đang độ tuổi nhi lập bỗng nhiên gục đầu xuống bàn khóc rống lên.
Đúng lúc này, có người đứng dậy.
“Dẫu là thù địch, cũng không cần phải nhục nhã như thế! Buổi sáng ta đã nghe nói, ngươi treo hắn trên tường thành, sau đó lại kéo lê đi! Đại trượng phu có ân báo ân, có thù báo thù, cùng lắm thì một kiếm kết liễu, dứt khoát một chút. Ngươi làm nhục người khác như vậy, tuyệt chẳng phải việc của bậc đại trượng phu.”
Từ Trường An nhìn về phía người nọ, kẻ đó chừng chưa đầy ba mươi, tay cầm trường kiếm, mặc cẩm y, tu vi cũng đạt tới Hối Khê Cảnh. Nhìn khí độ và lời lẽ, chắc hẳn là đệ tử của tông môn nào đó.
“Ngươi là người của Càn Kiếm Tông?”
Người nọ lắc đầu, nhíu mày nói: “Ta không phải người Càn Kiếm Tông, hôm nay mới tới Dương Thành, chỉ là không quen nhìn cách làm của các hạ mà thôi!”
Từ Trường An nhìn người này, khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười.
“Không quen nhìn thì đừng nhìn!”
Sắc mặt người nọ cứng đờ, mới định lên tiếng thì đã thấy Từ Trường An nổi giận, hất văng Hứa Cảnh ngã xuống đất. Hứa Cảnh như một bãi bùn nhão nằm khóc lóc dưới đất, Từ Trường An một chân giẫm lên người hắn.
Hắn nhìn những người trong tửu quán, thản nhiên nói: “Ta biết, trong các ngươi có người của Càn Kiếm Tông, cũng có người không quen nhìn ta.”
“Nhưng thì đã sao nào!”
“Ta cứ muốn nhục nhã hắn đấy, ngươi làm gì được ta?”