Lãnh đạo hôm ấy mệt quá, bảo lái xe đưa ông đến bờ sông ngoại ô. Thường xuyên như vậy, hễ mệt là ông ra bờ sông có núi có nước nghỉ một chầu. Chở lãnh đạo đến nơi, lái xe cũng lái xe đi. Lãnh đạo không thích có người ở bên...
Lãnh đạo ngồi dưới một cây to râm mát bên sông, xem sách, có lúc cũng đi đi lại lại trên bờ, cứ thế hai, hoặc ba tiếng đồng hồ trôi đi. Sau đó lãnh đạo cởi quần áo lội xuống tắm.
Sau khi lãnh đạo xuống sông, có một người đàn bà đi đến. Chỗ lãnh đạo lội xuống tắm, cũng là nơi đàn bà giặt quần áo. Lãnh đạo đâu có biết cái lệ ấy. Đang tồng ngồng trong nước, ngượng quá, lãnh đạo dìm người rõ thật sâu, chỉ để hở một cái đầu.
Người đàn bà xách quần áo xuống giặt. Tuy có vẻ ngạc nhiên, nhưng chị cũng ngồi giặt. Do sơ xuất, một chiếc áo trôi ra khỏi tầm tay chị. Lãnh đạo trông thấy, nhích lại vớt giúp chị. Tuy là người nhà quê, nhưng chị cũng biết lịch sự. Chị nói:
- Cảm ơn.
- Khỏi cần - Lãnh đạo nói.
Người đàn bà là một người thích nói chuyện. Chị lại hỏi: "Bác là người thành phố phải không?".
Người đàn bà hỏi như thế khiến lãnh đạo có phần bất ngờ. Lãnh đạo định nói, tôi không mặc quần áo, chị cũng nhận ra tôi là người thành phố? Nhưng cảm thấy hỏi thế bất nhã, lãnh đạo đã thốt ra một câu: "Tôi ở dưới nước, chị cũng nhận ra tôi là người thành phố?".
Người đàn bà đáp: "Nhận ra, em nhận ra mùi vị người thành phố của bác, không giống người nhà quê".
Lãnh đạo nói: "Chị nói đúng, tôi là người thành phố".
Người đàn bà còn nói: "Em còn nhận ra bác, không chỉ là người thành phố, mà còn giống một quan chức".
Lần này lãnh đạo càng ngạc nhiên. Nhưng trước người lạ, lãnh đạo không thích để lộ thân thế của mình. Lãnh đạo chỉ nói: "Chị nhầm rồi, tôi không phải quan chức".
Người đàn bà nói: "Cũng đúng, người làm quan ai cũng tai to mặt lớn, bụng phệ, bác xương xương người, không giống một quan chức".
Lãnh đạo cười. Người đàn bà đúng là một người thích nói chuyện, không phải thích thông thường, mà rất thích, chị nói: "Hễ nói đến kẻ làm quan em lại bực. Những quan chức ở thành phố hiện nay, vị nào cũng ăn uống, chơi bời cờ bạc".
Lãnh đạo nói: "Có một số thôi, không phải ai cũng thế".
Người đàn bà nói: "Em còn nghe kể, có một vị cục trưởng của đơn vị nào đó chơi hết lượt mười mấy chị em trong cơ quan".
Lãnh đạo nói: "Làm gì có chuyện ấy?".
Người đàn bà cất to giọng, nói oang oang: "Sao lại làm gì có, còn có một quan chức, nghe đâu chỉ cần có đàn bà tìm đến hắn xin việc, hắn đều không buông tha".
Tiếp theo chị kể một lô một lốc toàn là chuyện háu gái của quan này quan kia trong thành phố. Chị vừa kể vừa giặt quần áo, giặt xong chị cũng lội xuống tắm. Đàn bà ở đây thường xách quần áo ra sông giặt vào buổi chiều, hoặc lúc xẩm tối, giặt xong là xuống tắm. Chị kể hết chuyện nọ lại xọ sang chuyện kia, rồi chị quên lú có một người đàn ông cũng đang tắm, chị cứ ngỡ đó là một đàn bà trong thôn tắm dưới nước như mọi ngày. Chị nói: "Em còn nghe kể, có một quan chức về nông thôn chúng em, trông thấy đàn bà tắm sông, đã nấp vào bụi cỏ nhòm trộm".
Lãnh đạo nói: "Chị kiếm đâu ra toàn những chuyện vớ vẩn bậy bạ. Sao lại có chuyện ấy kia chứ?".
Người đàn bà nói: "Sao lại không có? Viên quan chức ấy sau đó thấy trời tối đã cưỡng hiếp chị kia".
Lãnh đạo nói: "Chuyện hoang đường".
Người đàn bà nói: "Thật đấy, nghe đâu chuyện xảy ra ngay bờ sông bên kia".
Khi nói, người đàn bà đã tắm xong đi lên bờ. Lúc xuống tắm, chị mặc nguyên quần áo, nhưng khi lên bờ chị cởi ra, để tồng ngồng cả trên lẫn dưới, chỉ còn mỗi chiếc quần lót. Đương nhiên lãnh đạo đã nhìn thấy. Lãnh đạo không biết tại sao người đàn bà này bạo thế, lãnh đạo vội vàng quay mặt đi.
Người đàn bà đã ung dung lên bờ. Chị lấy khăn lau nước trên người. Hiển nhiên, lau khô nước, chị còn cởi quần lót, rồi mới mặc quần áo. Nhưng khi lau, chị liếc mắt trông thấy quần áo của lãnh đạo để trên bờ.
Trời đã nhập nhoạng, nhưng chưa tối hẳn, khóa xanh tuya trên cạp quần lãnh đạo sáng lấp lánh. Khóa xanh tuya sáng lấp lánh khiến người đàn bà chợt nhớ ra điều gì. Trong ký ức của chị, đàn bà đâu có dùng thắt lưng da. Nghĩ vậy, chị liếc nhìn xuống sông và hoàn toàn tỉnh ra, có một người đàn ông đang chờ ở dưới nước. Hiểu điều này, chị lập tức cuống lên, vội vàng choàng cái áo lên người, lại mải móng mặc quần dài. Mặc xong, chị thở phào nhẹ nhõm. Chị nói: "Chết thật, em quên lú bác là đàn ông".
Lãnh đạo vẫn quay lưng về phía người đàn bà. Lãnh đạo nói: "Tôi không trông thấy gì hết đâu nhé".
Không trả lời câu nói của lãnh đạo, chị chỉ bảo: "Cũng may, bác không phải quan chức, nếu bác là quan chức, thì em… toi"
Vũ Công Hoan (dịch)