Trên thế giới này có rất nhiều người tự tin vào con mắt của bản thân họ, tôi chỉ cảm thấy họ ngu xuẩn vô cùng, bởi trong con mắt họ tôi chỉ là một người vô công rỗi nghề lang thang trên phố một trăm phần trăm, nhưng thật ra tôi là một cảnh sát. Cho nên, tôi chỉ tin tưởng vào cảm giác của mình.
Lần đầu tiên trông thấy ả trên đường phố, tôi đã biết ả là một nữ tặc, mặc dầu trông ả rất xinh đẹp.
Hôm ấy ả mặc chiếc áo thun cộc tay bình thường, một chiếc quần bò đã cũ, đeo một balô to tướng, dáng vẻ bình thường, rất dễ bị lẫn trong dòng người sôi động. Song, tôi biết ả dứt khoát là kẻ trộm cắp. Bằng trực giác của cảnh sát, tôi bèn bám theo ả.
Cự ly của chúng tôi là năm mét, cứ bám theo nhau không xa không gần như vậy. Tôi có một lòng kiên nhẫn rất lớn đủ để chờ đợi cho đến giây phút ả ra tay, tôi sẽ lấy chiếc còng số tám giấu trong áo jacket ra khóa luôn hai cổ tay thon thả trắng muốt của ả, tôi sẽ có một niềm vui khó đặt tên, bởi lâu lắm rồi chưa bắt được một tên trộm cắp nào, nhất là một nữ tặc xinh đẹp như thế. Đúng vậy, ả rất xinh đẹp, tôi thừa nhận. Nếu ả không phải là một ả trộm, thì nhất định sẽ là một mẫu người mà tôi rất thích. So với những phụ nữ diễm lệ, vẻ chất phác của ả đặc biệt khiến tôi rung động. Chỉ đáng tiếc, ả là một kẻ trộm cắp. Bước chân của ả nhanh nhẹn, thướt tha, bím tóc dài đen bóng đung đưa trước mắt tôi, tôi hơi loá mắt choáng đầu, song tôi vẫn nhớ rõ, ả là một kẻ trộm cắp, tôi là một cảnh sát.
Trên thế giới này có rất nhiều người tự tin vào con mắt của bản thân họ, tôi chỉ cảm thấy họ ngu xuẩn vô cùng, bởi trong con mắt họ tôi chỉ là một phụ nữ trông rất bắt mắt ,nhưng thật ra tôi là một kẻ trộm cắp. Cho nên, tôi chỉ tin tưởng vào cảm giác của mình.
Lần đầu tiên trông thấy gã trên đường phố, tôi biết ngay gã là một cảnh sát, mặc dầu trông gã rất giống một tên côn đồ.
Hôm ấy gã mặc áo jacket bình thường, một chiếc quần bò đã cũ, sáng vẻ không có gì nổi bật, rất dễ bị che lấp trong dòng người sôi động. Song, tôi biết gã dứt khoát là một cảnh sát, bên trong áo jacket giấu một chiếc còng số tám sáng lạnh. Bằng trực giác của kẻ cắp, tôi biết gã chú ý đến tôi. Đây là một gã rất thông minh, tôi không thể không thừa nhận như vậy.
Cự ly giữa chúng tôi là năm mét. Gã bám theo tôi, không nhanh không chậm, xem ra gã có lòng kiên nhẫn cực lớn, mãi vẫn chưa có hành động nào. Tôi biết rõ, lần này tôi thực sự gặp đối thủ rồi. Gã rất bảnh trai, được một chàng trai như vậy còng tay, âu cũng hạnh phúc. Tôi tưởng tượng cái giá lạnh của chiếc còng số tám như kim châm thấu xương, bỗng cười thầm trong lòng. Tôi hạ quyết tâm phải lấy cắp được một thứ trên người gã.
Ả kẻ cắp ấy bỗng dừng chân trong đám đông, sau đó quay người đi tới chỗ tôi. Lúc ấy tôi mới phát hiện ra: tôi đã phạm một sai lầm chết người, cự ly năm mét thực chất là quá gần giữa một cảnh sát với một kẻ cắp bị theo dõi. Ả đi thẳng đến bên tôi, tôi chưa kịp tung ra một chiêu ứng cứu nào. Tôi chỉ cảm thấy mình như một kẻ cắp bị bắt quả tang. Nụ cười của ả rất quyến rũ: “Anh cảnh sát! Em có thể dùng còng số tám của anh để dùng một lát không?” Giọng ả thỏ thẻ, nhẹ nhàng làm rung động lòng người và có sức sát thương rất lớn. Ả đã nhận ra tôi là một cảnh sát! Tôi cố gắng kiềm chế tình cảm của mình, nghiêm nghị hỏi: “Cô muốn làm gì?” Ả giơ cổ tay trắng muốt ra, mói: “Em muốn cảm nhận cảm giác lạnh ngắt một chút!” Ả hơi ngẩng mặt lên, rất đẹp! Tim tôi đập nhanh và mạnh đến nỗi không thể tự chủ được. “Ồ! Nhưng cô có phạm tội gì đâu!” Ả rất ngây thơ, nói: “Em là một kẻ cắp. Này, còng tay em đi!” Lúc này tôi lại bắt đầu hoài nghi, có lẽ cô ta không phải là kẻ cắp thật, giác quan thứ sáu cũng có lúc sai chứ! Lòng tôi bỗng thanh thản trở lại. Đây là mẫu người tôi thích, có lẽ cô ta không phải là kẻ cắp thật!
Lúc tôi đi đến chỗ gã, vẻ mặt của gã hơi hoảng loạn, khiến cho tôi cảm thấy mình giống như một cảnh sát, còn gã là kẻ cắp. Khi tôi mỉm cười hỏi mượn gã còng số tám, rõ ràng gã rất kinh ngạc, song phải thừa nhận là gã có khả năng kiềm chế tình cảm. Khi tôi chìa tay ra, mặt gã tỏ vẻ vừa lo vừa mừng. Đúng thế, không có một kẻ cắp nào lại đần độn đến mức tự dưng đầu thú, cho nên có cơ sở để tin tôi không phải là kẻ cắp thật. Tôi quan sát thấy tảng băng trong khóe mắt gã bắt đầu tan chảy thành nước sông mùa xuân. Cá đã cắn câu!
Tôi và nàng ngồi trong một quán cà phê thanh tao tĩnh mịch, nàng cười rất ngọt ngào.
Nàng chính là cô gái thuộc mẫu người mà tôi ưa thích. Hơn nữa, nàng rõ ràng không phải là kẻ cắp.
Tôi và gã ngồi trong một quán cà phê thanh tao tĩnh mịch, tôi cười rất ngọt ngào.
Tôi rõ ràng là một kẻ cắp, nhưng tôi chỉ lấy cắp trái tim của đàn ông. Lần này, tôi lại thành công!
Vũ Phong Tạo dịch