Mời Tình Địch Ăn Cơm (Truyện Cực Ngắn Trung Quốc)

Lượt đọc: 3840 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tình Yêu Vô Tuyến

Truong Lam dang choi cave o phong khach so 4, vũ truong Tam Nguyen Kieu. 1341210021”. Thật bực mình. Trương Lâm yêu cô đến thế , tháng sau họ sẽ cưới nhau, làm sao anh ấy lại đi chơi gái được chứ? Hơn nữa, hôm qua Trương Lâm vừa đi Quảng Châu, phải đến tuần sau mới về, làm sao lại có mặt tại vũ trường Tam Nguyên Kiều? Một trò đùa rẻ tiền! Không rõ người nhắn tin này là ai; cô cùng chưa từng thấy số điện thoại này bao giờ. Cô gọi điện đến máy di động ấy nhưng đối phương tắt máy. Cô gửi liền tù tì mấy tin nhắn , hỏi: “Anh là ai?” nhưng không có hồi âm. Ra khỏi cửa hàng bách hóa, đúng lúc định lên taxi để về ký túc xá, cô chợt nghĩ, tại sao người này phải làm như thế? Cô thay đổi ý định, bảo lái xe đi đến vũ trường Tam Nguyên Kiều. Tới nơi, tìm đến phòng khách số 4, đứng ngoài cửa nghe thấy tiếng của Trương Lâm, cô không dám tin vào tai mình nữa. Cô đẩy mạnh cửa, nhìn thấy Trương Lâm và một ả cave đang ôm nhau. Trương Lâm hốt hoảng. Cô tát cho anh ta một cái, vừa khóc vừa chạy ra khỏi vũ trường.

Sau khi chia tay với Trương Lâm, Trần Hồng luôn muốn biết người nhắn tin thần bí ấy là ai song cô không có cách nào cả. Trong những người cô quen biết, không ai có số điện thoại này, cũng không ai biết gì về nó. Hễ có thời gian cô lại gọi đến số điện thoại di động này, nhưng máy luôn tắt. Cô cùng liên tục gửi tin nhắn, nhưng không có hồi âm.

Hướng Mai, bạn gái của cô nói:

- Bạn không cần phải tốn sức nữa, chắc là kẻ thù của Trương Lâm, nếu không, ai rỗi hơi làm thế?

Trần Hồng nói:

- May mà có tin nhắn này, nếu không mình đã lấy gã lưu manh ấy, và đời mình coi như đi tong!

Lần thứ hai Trần Hồng nhận được tin nhắn thần bí là vào ngày 8 tháng 1 năm 2001. Sáng hôm ấy, cô vừa ngồi vào bàn làm việc ở công ty thì nhận được tin nhắn, vẫn số máy lần trước. nội dung là: “Khoang 4 gio chieu thu ba, thu nam , thu bay hang tuan, Vuong Cuong den tham my vien Thai Muoi, o chan cau Tam Nguyen lam tro ma quy. 1341210021”

Trần Hồng vô cùng ngạc nhiên. Vương Cường là người bạn trai mà cô mới gặp một lần. Cô cảm thấy anh rất tốt, người giới thiệu cũng hết lời khen ngợi Vương Cường, nói anh là một người đàn ông mà phụ nữ có thể yên tâm. Chiều hôm sau, cô nhìn thấy Vương Cường từ trên cầu đi xuống, khệnh khạng bước vào thẩm mỹ viện, một ả cave ôm lưng anh ta, buông rèm cửa xuống.

Sau lần thứ ba nhận được tin nhắn thần bí, Trần Hồng hạ quyết tâm phải biết con người thần bí này là ai. Trong lòng cô rất cảm kích. Tối hôm ấy, cô vừa tan lớp học tối thì chuông điện thoại di động lại reo. Tin nhắn. Cô rất căng thẳng. Từ khi yêu Triệu Nhược Phàm, mỗi lần điện thoại di động đổ chuông cô đều rất lo lắng. Trước khi nhận lời Triệu Nhược Phàm, cô đã cân nhắc cẩn trọng. Triệu Nhược Phàm, làm cùng cô đã bảy năm; cô rất hiểu anh, song vẫn cứ lo lo. Cô đọc tin nhắn, trống ngực đập thình thịch, quả đúng là từ số máy đó gửi đến: “Trieu Nhuoc Pham dang o phong so 3, tang 4, ho tam Hoa Thanh lam massage kieu Tay. 1341210021”.

Cô lập tức đi đến hồ tắm Hoa Thanh. Cô mặc quần áo tắm đi lên khu massage tầng 4, nhân viên phục vụ không cho cô vào, nói khu massage của phụ nữ ở tầng 3, cô cố sức lao vào, đẩy cửa phòng số 3, nhìn thấy Triệu Nhược Phàm nằm trên giường, mình trần như nhộng, một ả tiếp viên mặc hai mảnh chỉ che kín ba điểm đang cưỡi trên người anh ta.

Buổi sáng hôm sau, Trần Hồng và Hướng Mai đến Ban Doanh nghiệp, cục điện tín. Chị Triệu ở ban kiểm soát nói:

- Không được bên công an cho phép, không ai được phép kiểm tra khách hàng.

Trần Hồng cùng Hướng Mai đến Cục công an tìm bạn học Vũ Phương, kể lại đầu đuôi câu chuyện. Nghe xong, Vũ Phương cảm thấy rắc rối bèn báo cáo chuyện này với Trưởng phòng. Trưởng phòng cũng thấy rắc rối nên đã cấp giấy phép cho Trần Hồng. Hai người đem giấy phép đến cục điện tín.

Sau khi kiểm tra hồi lấu trên máy vi tính, chị Triệu nói:

- Máy di động này ở Mang Châu, nhưng khách hàng chỉ mua thẻ bổ sung, không có hồ sơ khách hàng, mà khách hàng chỉ gửi tin nhắn đúng ba lần, không nạp vào máy điện thoại nên không thể biết được chủ nhân của máy di động.

Suốt đêm hôm ấy Trần Hồng và Hướng Mai không tài nào ngủ được.

Hướng Mai nói:

- Người này nhất định phải rất yêu cậu, mà yêu đến phát điên. Cậu nghĩ xem, một người đàn ông rất yêu cậu, sợ cậu bị người đàn ông khác hãm hại, lại không muốn cho cậu biết mình là ai; bên cạnh cậu có một người đàn ông nào như vậy không?

Trần Hồng nói:

- Mình có một người láng giềng, là bạn học hồi trung học phổ thông, tên là Mạc Phi, từ nhỏ cậu ta đã rất mến mình, cậu ta đã từng nói không lấy ai ngoài mình, nhưng mình không có cảm tình với cậu ta nên đã từ chối. Mình đoán là cậu ta, song không thể, cậu ta đang làm việc ở Quảng Châu, số máy di động của cậu ta cũng khác.

Hướng Mai nói:

- Chắc chắn là cậu ta . một người đàn ông yêu một người đàn bà thì việc gì cũng có thể làm được! Lẽ nào cậu ta lại không biết thuê một người để chuyên bí mật bảo vệ cậu ư?

Song ngay ngày hôm sau, suy đoán này đã bị loại bỏ. Qua mẹ của Mạc Phi, Trần Hồng được biết đầu năm tới Mạc Phi sẽ két hôn với một người mầu thời trang.

Khi yêu Trần Vũ, Trần Hồng lúc nào cũng thấp thỏm trong lòng, mỗi lần có tin nhắn cô đều chột dạ. Song sau khi yêu Trần Vũ một năm, rồi ngay cả khi đã cưới nhau được hơn một năm nữa, nhưng tin nhắn thần bí như thể không hề xuất hiện. Thỉnh thoảng cô cũng gọi đến máy điện thoại ấy, nhưng máy tắt. Cô gửi tin nhắn, không có hồi âm. Từ thẳm sâu đáy lòng , cô vô cùng biết ơn con người thần bí ấy.

Lần cuối cùng Trần Hồng nhận được tin nhắn thần bí ấy là vào giữa trưa ngày 13 tháng 7 năm 2003. Buổi trưa hôm đó, cô đi cắt thuốc bắc cho Trần Vũ. Từ hiệu thuốc ra, điện thoại di động reo, lại là tin nhắn, xem xong, cô tưởng như có sét đánh ngang tai: “Tran Vu dang len lut gap Huong Mai o phong 401, khach san Mang Cahu.1341210021”. Cô chặn một xe taxi, tới khách sạn Mang Châu. Cô gõ cửa phòng 401 hồi lâu thì Hướng Mai ra mở cửa; Trần Vũ đang ngồi trên giường, mặt cúi gằm.

Suốt cả buổi chiều Trần Hồng nằm trên giường, đầm đìa nước mắt gửi tin nhắn cho máy điện thoại di động thần bí ấy. Đến chập tối, điện thoại di động của cô đổ chuông, là mẹ cô gọi đến, nói:

- Hồng con, con phải thật bình tĩnh, cha con vừa mới ra đi, vì xuất huyết não!

Trần Hồng sởn gai ốc, ngã vật xuống đất. Cô đã không nhìn nhận cha mình ba năm rồi. Từ khi biết cha ngoại tình, cô không nói với ông lời nào. Thật ra cô rất yêu cha. Khi Trần Hồng về đến nhà, mẹ cô đang chuẩn bị thay quần áo cho ông. Trần Hồng nước mắt tuôn rơi, cởi bộ âu phục cho cha. Cô lấy đồ trong túi áo vét của cha ra để vào ngăn kéo bàn viết. Khi lục túi áo trên, cô phát hiện thấy một chiếc sim điện thoại , hết sức ngạc nhiên, cô vội tìm điện thoại di động của cha, thay sim, sau đó gọi vào máy di động của mình: 1341210021!!!Trần Hồng gào lên: “Cha!” rồi ngã vật xuống đất, ngất lịm.

Người dịch: Vũ Phong Tạo


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »