Có thể nói, phó cục trưởng Hoàng là một đồng chí tốt, một là không ăn cắp của công, hai là không tranh công đổ lỗi cho ai, ba là không phản đối Đảng cộng sản. Trên gọi là anh, dưới gọi là em, nói chuyện với ai cũng hòa nhã nhũn nhặn, trong đơn vị và ngoài xã hội ai cũng khen hết lời. Nhưng, ông trời thường không có mắt, ngay một người tốt như vậy, mà lại hay mắc bệnh, mà lại là một bệnh lạ không lần được gốc ngọn ra sao.
Người đầu tiên phát hiện phó cục trưởng Hoàng mắc bệnh là đồng chí Vu, trưởng ban Tổ chức huyện ủy. Hôm ấy, cấp trên triệu tập một hội nghị lớn, phó cục trưởng Hoàng đến hội trường từ rất sớm. Nhưng, suốt từ đầu đến cuối hội nghị, phó cục trưởng Hoàng đều thấy mắt trưởng ban Vu ngồi trên đoàn chủ tịch thỉnh thoảng lại nhìn mình. Phó cục trưởng Hoàng nghĩ bụng: Chắc là trưởng ban Vu có chuyện gì cần trao đổi với mình. Quả không ngoài dự đoán, vừa tan họp, trưởng ban Vu bèn gọi anh vào phòng làm việc.
Vừa đóng cửa xong, trưởng ban Vu bèn đi vòng quanh phó cục trưởng Hoàng đủ ba vòng, nhíu mày hỏi:
Đồng chí có bệnh phải không?
Phó cục trưởng Hoàng bất giác ngạc nhiên, sức khỏe của mình tốt, không có cảm giác mắc bệnh gì cả, bèn lắc đầu, đáp:
- Tôi không có bệnh gì cả!
Trưởng ban Vu lại thận trọng đi quanh anh ba vòng nữa:
- Chỗ quen biết giữa hai ta, mà đồng chí vẫn còn giấu tôi ư? Ai nhìn mà chẳng nhận ra, lưng đồng chí nghiêng về bên phải, cổ cũng nghoẹo về bên phải, rõ ra vẻ có bệnh nặng trong người, không thể mang vác nặng được, tự đồng chí đến trước gương ngắm mình xem.
Phó cục trưởng Hoàng vội chạy đến trước gương. Quả nhiên, con người đứng trong gương đúng như trưởng ban Vu nói, hoàn toàn không còn phong độ hiên ngang đĩnh đạc như trước kia, mà giống như một ông già bị gánh nặng đè xuống không thể đứng thẳng lưng đuợc. Phó cục trưởng Hoàng cứ đứng ngẩn người ra.
Trưởng ban Vu vỗ vai anh, nói:
- Người anh em! Sắp tới huyện cần đề bạt một loạt cán bộ, tôi đã giới thiệu anh. Nhưng tình hình anh thế này, liệu thông qua được không? Cho nên, dù phải trả giá đến bao nhiêu, anh cũng phải khám kĩ sức khỏe để chữa khỏi bệnh này!
Sau khi đi từ phòng làm việc của trưởng ban Vu ra, phó cục trưởng Hoàng suy nghĩ hồi lâu, mượn cớ phải dự hội nghị thành lập trường, xin phép vào chào cục trưởng rồi lên tỉnh lỵ. Sau khi bảo lái xe trở về, được một người bạn thân ở thị xã dẫn đi, anh lặng lẽ đến một bệnh viện nổi tiếng nhất tỉnh.
Thông qua mối quan hệ của bạn, phó cục trưởng Hoàng một chuyên gia nổi danh nhất trong bệnh viện trực tiếp khám bệnh. Nhưng, mọi máy móc tiên tiến đã dùng đến cả, vị chuyên gia cũng dốc hết mọi học vấn cả đời học được, kết luận rút ra chỉ là: Phó cục trưởng Hoàng thân thể bình thường, nguyên nhân của bệnh lưng nghiêng cổ ngoẹo vẫn chưa tìm được.
Với đề nghị thiết tha của phó cục trưởng Hoàng và bạn, vị chuyên gia lại nối điện thoại với ba vị chuyên gia có thế lực nhất trong nước, tiến hành trao đổi và hội chẩn qua điện thoại, cuối cùng vị chuyên gia thở dài, nói:
- Nói thật nhé! Với trình độ y thuật của bốn người chúng tôi, thật sự tìm không ra nguyên nhân của căn bệnh trên, cho nên cũng không thể kê đơn bốc thuốc cho đúng bệnh. Tôi chỉ đề nghị một điểm, thận của ông không tốt, từ nay về sau cần chú ý tiết chế “chuyện ấy”, cái đó có thể là nguyên nhân lớn khiến ông mắc bệnh trên.
Sau khi cảm ơn lia lịa, phó cục trưởng Hoàng ra khỏi bệnh viện, trong lòng mới chợt hiểu ra. Mình tuy từ lâu đã không hứng thú với vợ, nhưng vẫn say như điếu đổ cái cô Lệ Lệ giấu giếm ở thị xã, mỗi tuần chí ít cũng gặp nhau ba, bốn lần, lần nào cũng vui thú như điên như cuồng, bây giờ mới rõ tại sao cổ nhân lại nói “Hiếu sắc là con dao róc xương”. Vì con đường làm quan của mình sau này, phó cục trưởng Hoàng cắn răng đứt ruột quyết định: Phăng teo ngay Lệ Lệ!
Đến khi phó cục trưởng Hoàng nói ra quyết định này, Lệ Lệ khóc như mưa như gió, sống chết không chịu rời xa chàng. Cuối cùng, phó cục trưởng Hoàng phải trả một cái giá đắt với phí tổn thất tuổi trẻ năm mươi vạn nhân dân tệ(1) cộng với ngôi nhà nhỏ đủ tiện nghi cho Lệ Lệ ở, mới được Lệ Lệ gật đầu, cắt đứt quan hệ và hứa mãi mãi không được quấy phá chàng nữa.
Chấm dứt quan hệ với Lệ Lệ, phó cục trưởng Hoàng thấy nhẹ nhõm, nghĩ bụng: mau chóng có thể phục hồi phong độ hào hoa đĩnh đạc, sẽ nắm phần thắng trong việc đề bạt cán bộ.
Nhưng, qua hai tuần lễ, bệnh của phó cục trưởng Hoàng chẳng những không chuyển biến tốt, mà cổ càng ngoẹo nặng hơn. Càng nghĩ anh càng sợ, cuối cùng theo ý kiến của vợ, bỏ ra bộn tiền mời một ông thầy thông hiểu âm dương đến nhà.
Thầy tướng hỏi han xem xét kỹ càng hơn một tiếng đồng hồ, thở dài một tiếng, nói:
- Cho phép tôi nói thật, ông đã chiếm đoạt những cái lẽ ra không nên chiếm đoạt, đã cầm những thứ lẽ ra không nên cầm, nay đem trả lại những thứ đó sẽ khỏi.
Tiễn thầy tướng ra về, phó cục trưởng Hoàng suy nghĩ suốt một ngày một đêm, cuối cùng bảo vợ xuất đầu lộ diện, mời giám đốc Lưu, tổng giám đốc Phùng, đại gia xã hội đen Hà, v.v… đến, trả lại họ những phong bì này nọ.
Nước bẩn đã khạc nhổ ra, nhưng bệnh của phó cục trưởng Hoàng vẫn chưa thấy chuyển, lại phải mời thầy tướng đến.
Thầy tướng lắc đầu:
Tội nghiệt quá nặng, nếu ông không nôn hết ra, e rằng đến tính mạng cũng không thể giữ được nữa!
Sau khi thầy tướng ra về, hai vợ chồng phó cục trưởng Hoàng trầm tư đắn đo suy nghĩ. Sau ba ngày ba đêm, phó cục trưởng Hoàng đến ủy ban kiểm tra kỷ luật Đảng.
Ba tháng sau, cựu phó cục trưởng Hoàng bị xử tù mười năm, nhưng bệnh của anh ta tuy không tiến triển nữa, song cũng không có dấu hiệu chuyển biến tốt. Giữa lúc mặt buồn rười rượi vừa bước vào nhà giam thì một người đeo kính đứng phắt dậy hỏi: “Ông làm chức phó à?”
Cựu Phó cục trưởng Hoàng ngớ người ra, hỏi:
- Vì sao ông biết?
- Trông bệnh của ông là biết ngay!
- Bệnh của tôi? Ông biết bệnh của tôi mắc như thế nào ư?
Người đeo kính gật gật đầu:
- Quá ư giản đơn. Ông là cấp phó hàng ngày đều đi họp thay sếp phải không?
Cựu phó cục trưởng Hoàng gật gật đầu:
- Đương nhiên rồi! Mỗi ngày ít nhất cũng phải đi dự hai, ba cuộc họp.
Người đeo kính cười cười:
- Khi họp, ông thường ngồi ở góc khuất, hơn nữa không tắt máy điện thoại di động. Khi có điện thoại gọi đến, ông thường nghiêng lưng ngoẹo cổ cúi xuống sát ghế nghe và trả lời lí nhí, lâu dần, ông bị lệch xương sống ngoẹo cổ và mắc bệnh lạ này. Thật ra, chỉ cần ông không đi dự họp nữa, thì căn bệnh lạ này sẽ khỏi dần mà thôi!
Vừa nghe nói vậy, cựu phó cục trưởng Hoàng miệng há hốc, mãi không ngậm lại được.