- Bố ơi, con là Linh Tử đây!
- Con của bố, con đang ở đâu thế?
- Đừng hỏi bố ơi, tha thứ cho con bố nhé!
- Linh Tử, về nhà đi! Được không?
- KHông được bố ạ, con đã quyết định rồi!
- Linh Tử, nghe bố một câu. Về nhà đi!
- Không, bố ơi, tha thứ cho con…
- Đừng khóc, đừng khóc… Nói đi! Linh Tử, con có nghe không?
- Dạ!
- Con đang ở đâu? Tại sao bố lại nghe thấy tiếng sóng biển?
- Bố ơi! Con đã nghĩ kỹ từ lâu rồi! Chỉ có biển cả mới có thể đón nhận con thôi!
- Linh Tử, bố luôn luôn chờ đợi con mà!
- Bố ơi, con chẳng còn gì cả!
- Có chứ con, con còn trẻ mà!
- Đừng nói nữa bố ơi! Con thật là vô dụng, thi đại học ba năm trượt cả ba.
- Không thi nữa, không thi nữa, ta không thi nữa! Bố không bắt con đi học nữa, có dược không?
- Muộn rồi, tất cả đều muộn rồi!
- COn ơi, không học đại học con có thể làm việc khác! Con thông minh mà!
- Con chẳng làm nổi gì đâu!
- Con làm được mà! Bố tin con mà!
- Bố ơi, bố không cho con có bạn trai, nhưng con đã không nghe lời bố!
- Bố biết, bố ủng hộ con.
- Không phải tại bố, mà là anh ấy, anh ấy không muốn con!
- Thế thì có sao đâu? Con mới có hai mươi hai tuổi, sẽ có người thích con mà.
- Nhưng con với anh ấy, anh ấy với con, con đã…
- Con ngốc ơi, lầm đường lạc lối có thể trở về mà!
- Không về được đâu bố ơi! Con đã trao cho anh ấy tất cả, nhưng anh ấy đã thi đỗ, anh ấy coi thường con, anh ấy đòi chia tay với con!
- Con ơi! Lúc đầu bố không cho con theo bạn trai chính là sợ con đi đến bước đường này! Đi sai đường thì trở về, con đã biết sai chứng tỏ con đã chính chắn mà!
- Bố ơi, tại sao bố lại ho thế?
- Không sao! Con bỏ nhà đi, bố cứ đêm ngày chờ điện thoại của con, con bảo bố đến đâu mà tìm con đây?
- Đừng tìm bố ơi, con đã quyết định rồi.
- Quyết định cũng có thể thay đổi mà con.
- Không, con đã nghĩ kỹ rồi, bố đừng tìm con nữa, con không để lại di chúc, trước lúc ra đi, con đã đốt hết nhật ký rồi. Bố sẽ không phải nuôi dưỡng đứa con gái này nữa.
- Con ngốc ơi, bố chỉ có một mình con. Sắp một giờ sáng rồi. Lát nữa thôi trời sẽ sáng. Trời sáng mọi thứ sẽ qua đi, bố tin con gái bố là một người kiên cường!
- Bố ơi, đừng khuyên con nữa, vô ích!
- Thế thì con nói cho bố biết, con định lúc nào đi? Cũng để bố biết ra mộ nói với mẹ con một tiếng. Bố phải biết Linh Tử của bố khi nào ra đi chứ?
- Bố ơi, tha thứ cho con
- Con ơi, con nghe đây: Trước khi chết mẹ con đã nói rằng bố nhất định phải nuôi dạy con khôn lớn, phải tạo dựng tiền đồ cho con nên bố vẫn chưa đi bước nữa. Bố sợ con thiệt thòi…
- Vâng, con biết.
- Bố buộc con thi đại học, chẳng phải muốn con có tương lai tốt đẹp hay sao? Con bỏ đi như thế, con làm bố…
- Bố ơi, bố đừng hút thuốc là nữa nhé. Bố lại ho rồi, bố phải nhớ uống thuốc đúng giờ nhé!
- Linh Tử
- Bố ơi! Đều là do con gái hư, khiến bố phải đau lòng, bố nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!
- Bố biết! Nói cho bố biete con ở đâu được không? Bố đi thăm con!
- Không kip nữa rồi bố ơi, con đi ngay đây.
- Con ơi, xem truyền hình con đã nhìn thấy người chết vì tai nạn trên biển chưa?
- Truyền hình ư? Hơn ba năm rồi con chưa xem truyền hình mà!
- Thế thì bố nói cho con biết nhé! Sau khi xuống biển, quần áo đều bị cuốn sách, toàn thân nhầy nhụa như hà mã, hai mắt bị cá ăn mất
- Đừng nói bố ơi, con không sợ.
- Con ơi! Đến cái chết con cũng không sợ, thế thì con sợ cái gì nào? Nghe bố nói một câu: Về đi! Được không?
- Bố đừng khuyên con nữa, chỉ cần bố giữ gìn sức khỏe là con khỏi phải lo lắng.
- Yên tâm con nhé. Nếu bố cũng giống con như lúc này thì bố đã chết trăm lần từ lâu rồi. Làm sao mà có con được chứ? Sau khi mẹ con chết, bố vừa làm cha vlafm mẹ, chăm chút con từng li từng tí một, bao nhiêu cửa ải khó khăn bố đều vượt qua hết, bởi bố biết: Sự sống có thể đem lại mọi thứ mà con muốn, chỉ cần con còn sống!
- Bố ơi!
- Con ơi!, Chắc con đã nghe nói một câu này nhỉ: ” Trên bảng không có tên, dưới chân vẫn có đường”. Con khỏe mạnh, thông minh, làm gì mà chẳng được phải không/ Một số nữ công nhân viên chức nghỉ việc, nhiều người không có văn hóa cao, tuổi tác lại cao, nhưng chẳng phải người ta vẫn sống đàng hoàng đó sao? Sinh mệnh chỉ có một con ơi! Người ta chết rồi thì không thể sống lại nữa!
- Bố ơi!
- Khi ốm nặng, mẹ con cứ cắn răng chịu đựng. Mẹ con bảo bố rằng: “Em không thể chết, em chết thì Linh Tử chúng mình sẽ ra sao? Ai sẽ chăm sóc nó?” Mỗi lần nhìn thấy bố bế con đặt lên giường bệnh là mẹ con lại nở một nụ cười. bà ấy căn dặn bố rằng: “Nhất định phải nuôi dưỡng Linh Tử lớn thành người”.
- Bố ơi!
- Con ơi! Có một số câu bố không nói con cũng hiểu, trong tập làm văn con đã chẳng viết: có trắc trở, tổn thương cuộc sống mới càng có ý nghĩa mà
- Bố ơi, điện thoại di động của con hết pin rồi. Bố đợi đấy, con đi tìm điện thoại, chờ con nhé!