Mời Tình Địch Ăn Cơm (Truyện Cực Ngắn Trung Quốc)

Lượt đọc: 3981 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trưởng thôn là con chó

Mấy phòng học của Trường Tiểu học thôn vừa xây xong, đột nhiên bị sập rồi. Qua một đêm, tóc trưởng thôn đã bạc trắng hết rồi. Trưởng thôn nói với con trai:

- Bố không muốn những năm cuối đời lại phải sống trong tù ngục".

Con trai an ủi bố:

- Bố ơi! Không sao đâu!

- Vẫn còn không sao ư? Bố đã nhận của Cẩu Tài năm vạn đồng. Nhưng lòng Cẩu Tài quá đen, xi măng mua đều là hàng kém phẩm chất, còn quá hạn dùng nữa. Ôi! Ôi! - Trưởng thôn thở dài mãi.

Khi ấy, một chiếc xe cảnh sát hú còi, chạy vào thôn, cảnh sát bắt Cẩu Tài đi rồi.

Trưởng thôn nói:

- Người bị bắt tiếp theo sẽ chính là bố đấy! Cẩu Tài tuyệt đối sẽ khai báo, đến lúc ấy nhất định sẽ lôi những chuyện khác của bố ra!

- Bố ơi! Bố trốn đi!

- Trốn đến chân trời góc biển nào, cảnh sát cũng bắt được bố.

Lúc ấy, con chó nhà trưởng thôn sủa oăng oẳng, chó đói rồi, nó đi tìm trưởng thôn đòi ăn. Trước đây, trưởng thôn không phải cho chó ăn bao giờ, chó đi đến nhà ai, nhà ai cũng cho chó ăn. Nhưng bây giờ, chẳng những không có ai cho nó ăn, mà nó vào nhà ai, nhà nấy cũng vác đòn gánh đuổi nó đi. Trưởng thôn trông thấy chó, mắt lóe sáng lên, nói:

- Để bố biến thành chó đi!

Trưởng thôn cầm lấy giây thừng, thòng vào cổ chó. Trưởng thôn cùng con trai mỗi người nắm một đầu giây thừng, co kéo thục mạng. Một lát sau, con chó bèn nằm bẹp trên mặt đất. Trưởng thôn lột da chó, sau đó cởi quần áo của mình, khoác da chó lên cơ thể mình. Lại bảo con trai lấy giây gai khâu kín những chỗ hở.

Ngày hôm sau, xe cảnh sát hú còi đến, dừng lại trước nhà trưởng thôn. Từ trên xe, có hai viên cảnh sát bước xuống. Nhìn thấy cảnh sát, trưởng thôn hãi quá chúi vào trong góc tường, toàn thân run lên bần bật. Cảnh sát hỏi con trai trưởng thôn:

- Bố anh đâu?

Con trai trưởng thôn nói:

- Tôi không biết! Tối hôm qua đã không thấy về nhà!

Cảnh sát lục soát khắp nhà mấy lượt, lên xe, đi luôn.

Nửa tháng sau, da chó dính chặt lên người trưởng thôn. Trưởng thôn cũng không biết nói nữa, chỉ biết sủa oăng oẳng. Trưởng thôn trở thành một con chó thực thụ. Nửa tháng này, chó không ra cổng, cứ nằm lỳ ở trong nhà. Chó sợ dân làng nhìn ra tung tích, phát hiện ra nó là trưởng thôn. Nửa tháng này, chó cảm thấy buồn bực muốn chết. Nó phải ra ngoài cổng thư giãn tâm tình.

Người đầu tiên mà chó nhìn thấy là Thanh Sơn. Chó chào Thanh Sơn: " Gâu gâu!" Thanh Sơn thân mật vỗ vỗ nhẹ lên đầu chó, nói: " Đợi đấy, tao đi lấy hai cái bánh bao nhân thịt cho my ăn!" Chó nghĩ, cậu Thanh Sơn này tốt thật. Lát sau, tay Thanh Sơn xách hai cái bánh bao nhân thịt nóng hôi hổi lại. Chó ngửi thấy mùi thơm, thèm nhỏ rãi ra. Thanh Sơn đặt bánh bao nhân thịt xuống đất, nói: " Ăn đi!" Chó thấy bánh bao nhân thịt có vết khứa ra, bèn đưa mũi lại gần ngửi ngửi, ngửi thấy mùi thuốc chuột. Chó sủa oăng oẳng. " Mau đến nào, ở đây có hai cái bánh bao nhân thịt!" Con chó nhà Thanh Sơn chạy đến trước, đớp một miếng cả hai cái bánh bao nhân thịt. Vài phút sau, sùi bọt mép lăn đùng xuống đất.

Rốt cuộc, Thanh Sơn đánh bả chết chó nhà mình, tức muốn chết, càng muốn đánh chết con chó nhà trưởng thôn. Thanh Sơn vác cuốc ra đánh chó. Chó chạy vong mạng, Thanh Sơn đuổi theo vong mạng. Có mấy người làng từng bị chó của trưởng thôn cắn chết gà, cắn trẻ con bị thương cũng vác đòn gánh, cuốc xẻng chạy theo Thanh Sơn.

Hai Ngố cũng vác cuốc tới. Nhưng Hai Ngố không đánh chó, mà cứu chó. Hai Ngố trẻ tuổi, chạy nhanh hơn, cậu ta đuổi kịp Thanh Sơn, cản đường Thanh Sơn. Hai Ngố nói:

- Anh muốn đánh chết chó, trước tiên phải được tôi đồng ý đã!

Thanh Sơn nói:

- Con chó này trước kia ỷ thế chủ nhân là trưởng thôn, đã làm mọi chuyện xấu xa trong làng. Người làng đều muốn đánh chết nó, nhưng không dám. Bây giờ, trưởng thôn phạm pháp bỏ trốn khỏi làng, chúng ta nhất định phải đánh chết con chó hại người này.

Hai Ngố nói:

- Tôi nói không được là không được. Nếu anh đánh chó, thì ngay bây giờ tôi đi đốt nhà của anh đấy!

Hai Ngố quay người chạy trở lại. Trong đầu của Hai Ngố có chút vấn đề. Hai Ngố trước đây cũng đã đốt nhà của người ta, nhưng cảnh sát cũng không tài nào bắt được anh ta, nói rằng anh ta bị bệnh thần kinh, không phải chịu trách nhiệm pháp luật. Nếu như nhà bị Hai Ngố đốt cháy thật, thì cũng bị cháy oan uổng mà thôi. Thanh Sơn vội kéo lại: " Đừng, đừng ! Tao không đánh chó nữa, được chưa?" Hai Ngố " chậc chậc" gọi chó, con chó ngoan ngoãn nghe lời chạy đến, chó theo sát sau Hai Ngố. Hai Ngố ôm chặt cổ chó, nói với người làng: " Từ nay về sau, ai mà làm rụng một sợi lông của chó, thì tôi đốt cháy nhà của người ấy!" Thanh Sơn hỏi: " Vì sao, cậu lại bảo vệ con chó này? Trước đây con chó này đã từng cắn chết gà của nhà cậu cơ mà!" Hai Ngố nói: " Nó là chó của trưởng thôn. Mẹ tôi nói trưởng thôn là bố đẻ của tôi!" Thanh Sơn " à" một tiếng: " Thảo nào cậu phải cứu con chó này!" Người làng đều đã đi khỏi.

Hai Ngố vỗ vỗ đầu chó: " Đừng sợ! Còn có tao, không ai dám làm mày bị thương đâu!" Chó cảm động kêu ư ử, còn thè lưỡi ra liếm tay của Hai Ngố.

Nhưng, chó không dám coi thường lại ra khỏi cổng nữa, sợ bị người làng đánh chết. Nếu như, chó bị đánh chết thật, không ai nhận lỗi, Hai Ngố cũng không thể tìm ra ai đánh chết nó, thế là nó sẽ chết hoài chết phí. Chó chỉ đợi Hai Ngố đến, mới cùng Hai Ngố ra khỏi cổng thư giãn tâm tình.

Con trai nói với chó: " Bố ơi! Cuộc sống tốt đẹp của bố sắp đến rồi. Một người bạn thời đại học của con hiện đang làm chủ tịch huyện, con không phải đi dạy học nữa, anh ấy chấp nhận nguyện vọng của con, cho con làm phó chủ tịch của xã ta!"

Chó phấn khởi quá sủa oăng oẳng mãi không thôi.

Không lâu sau, con trai của trưởng thôn làm phó chủ tịch xã thật. Cuộc sống tốt đẹp của chó cũng đến thật. Người làng hễ nhìn thấy chó, bèn lấy cái ngon cho chó ăn. Thanh Sơn lần đầu tiên đem sườn xào chua ngọt cho chó ăn, cứ ngờ chó còn nhớ thù xưa, sẽ không ăn. Chó đã ăn, Thanh Sơn cực kỳ cảm động, cảm động đến nỗi nước mắt trào ra. Thanh Sơn vuốt đầu chó, nói: " Mày là một con chó tốt, vừa thông minh, lại tốt bụng, khoan dung độ lượng. Tao phải học tập mày đấy!"

Con chó này không giống con chó trước kia nữa, con chó trước kia thích ăn gà sống, con chó này không thích ăn những thứ sống sít, cho nên cũng không cắn chết một con gà nào, càng không cắn trẻ con bị thương. Con chó này lại thông tỏ tình người, biết chiều ánh mắt của người khác, biết ai vui ai không vui, còn biết lịch sự, hễ gặp người là biết oăng oẳng chào hỏi.

Vì thế mà người toàn thôn đều rất thích con chó này.

Nhà ai có đồ ăn ngon, đều cho chó ăn thỏa thuê trước. Có một người trong làng làm lễ đặt nóc nhà, lúc đầu muốn mời phó chủ tịch xã, phó chủ tịch xã bận, không đến dự được. Người này đã mời chó đến, còn xếp cho chó ngồi bàn thượng. Xem ra, chó rất khoái ngồi bàn thượng, nó ngồi lên ghế bành cảm động đến mức đu đưa chân cẳng, còn sủa oăng oẳng nữa chứ!

Sau đó, nhà ai có tiệc hiếu hỉ, chó đều tự động nhảy lên vị trí ghế trên, ngồi xuống.

Dần dần, trong làng bất kể nhà ai có tiệc vui, chỉ cần phó chủ tịch xã không đến dự, thì vị trí ghế trên đều giành cho chó ngồi. Phó chủ tịch xã đến dự, ghế trên lại thuộc về phó chủ tịch xã ngồi.

Cuối năm, thôn tổ chức hội nghị bầu trưởng thôn.

Phó chủ tịch xã ngồi trên Đoàn chủ tịch, nói:

- Mọi người thử nghĩ xem, ai xứng đáng làm trưởng thôn?

Thanh Sơn đứng phắt dậy nói:

- Tôi cảm thấy chó xứng đáng nhất làm trưởng thôn…

Phó chủ tịch xã chưa lường đến cơ sự này, chưa phản ứng ngay kịp. Thanh Sơn tiếp tục nói:

- Tôi cảm thấy chó thông minh hơn chúng ta rất nhiều, trên thân thể của nó có rất nhiều ưu điểm mà rất nhiều người chúng ta không có, lòng dạ tốt, không thù oán dai,…

Chó gâu gâu sủa. Thanh Sơn nói: " Xem đó, xem đó, con chó này cũng muốn làm trưởng thôn đấy!".

Phó chủ tịch xã nói: " Để chó làm trưởng thôn, điều này không thích hợp lắm phải không? Vạn nhất lên trên xã, lên trên huyện họp hành, thì làm sao có thể cho một con chó đi họp chứ!".

Thanh Sơn nói: " Điều này thì có gì là không thích hợp chứ? Nếu như lên trên xã, lên trên huyện họp hành, có thể nhờ phó chủ tịch xã đi, sau đó, phó chủ tịch xã truyền đạt nội dung hội nghị."

Phó chủ tịch xã nói: " Dân làng đều đồng ý cả chứ?"

Người làng nói: " Đồng ý!".

Thanh Sơn nói: " Có ai không đồng ý không? Ai không đồng ý xin giơ tay… Xem kìa, xem kìa, không có một người nào không đồng ý. Một trăm phần trăm phiếu thông qua!"

Phó chủ tịch xã nói: " Dân làng đã mãnh liệt yêu cầu bố, à không, chó làm chủ nhiệm thôn, cũng tức là trưởng thôn như bà con thường nói, thế thì chúng ta thuận theo ý dân, tôi thay mặt chính quyền xã tuyên bố: Chó trúng tuyển làm chủ nhiệm thôn!".

Dân làng đều vỗ tay. Những tiếng vỗ tay đì đẹt như pháo tép nổ.

Thanh Sơn cũng được dân làng bầu làm Phó trưởng thôn.

Trần Vĩnh Lâm


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »