Một em học sinh nghèo khó, năm nay thi đỗ đại học, nhưng vì gia đình bần hàn, không sao nộp được học phí. Bố mẹ đi vay tiền tứ xứ, mà không có một ai chịu cho mượn tiền.
Cuối cùng, hai người nông dân thật thà như đếm tìm đến giới báo chí, hy vọng báo chí có thể giúp đỡ họ.
Có một ký giả nhiệt tình tiếp họ.
Nhà báo hỏi: “Con trai bác thi đỗ vào trường đại học nào?”.
Họ nói: ”Khối thứ ba, trường Tây An…”.
Ký giả lẩm bẩm: “Nếu trúng vào đại học Bắc Kinh, đại học Thanh Hoa thì tốt”.
Nhà báo hỏi: “Con trai bác có điểm gì đặc biệt không? Ví dụ như có tàn tật không? Trước đây có chuyện này chuyện nọ không?…”.
Họ nói: “Con trai tôi chẳng có gì đặc biệt, rất mạnh khỏe, rất ngoan ngoãn …”.
Nhà báo lẩm bẩm:” Giá con trai của bác đặc biệt hơn thì tốt!”.
Nhà báo hỏi: ”Thế thì hai bác vẫn mạnh khỏe chứ?”
Họ đáp:”Hai chúng tôi rất mạnh khỏe!”.
Nhà báo lẩm bẩm:” Trong hai bác nếu có một người thân thể đặc biệt thì tốt!”.
. . . . . .
Nhà báo hỏi một câu hỏi cuối cùng:
- Con trai bác có phải là sinh viên đầu tiên ở làng ta không?
Họ đáp:
- Không phải! Năm ngoái đã có ba cháu thi đỗ!
Nghe xong nhà báo thở dài thườn thượt, nói:
- Cháu không có cách nào giúp các bác, cháu nghĩ tất cả các nhà báo cũng đều không có cách nào giúp đỡ các bác được đâu!
Họ hỏi: ”Tại sao thế?”.
Nhà báo nói: “Bởi vì mọi chuyện của các bác đều không có tính chất báo chí!”.
Họ vẫn không hiểu, nhà báo nói:
- Nghèo cũng phải là nghèo có tính chất báo chí thì mới viết được!