Từ sau khi thực hiện “bầu cử dân chủ”, hai vị trưởng thôn do người làng Vương tự bầu ra đều chẳng ra gì, bị bà con nguyền rủa mắng nhiếc là quan tham, quan ngu. Nhưng, đã làm quan rồi vẫn phải ngu đầy túi, tham đầy túi, đầy túi rồi mới cúp đuôi về vườn.
Dân làng Vương đều trách mình không có tầm mắt, nhìn nhầm quạ đen thành phượng hoàng, coi người xấu thành người tốt. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, muốn hiểu thấu con người đâu có phải chuyện dễ? Tục ngữ nói rất đúng: “Vẽ hổ vẽ da khó vẽ xương, biết người biết mặt khó biết lòng” mà!
Có bài học của hai lần bầu cử trước, lần thứ ba bầu cử trưởng thôn, dân làng Vương đã thận trọng lại càng thận trọng hơn, người người lau mắt cho thật sáng, thề thốt thật sự nhắm trúng mới bầu, dứt khoát phải bầu ra viên quan thanh liêm thật sự!
Chọn lựa ai đây? Người trong làng túm năm tụm ba trên bờ ruộng, trước sau nhà, bí mật chuẩn bị hơn nửa tháng. Ngày sắp sửa bầu cử, ánh mắt của mọi người đều tập trung vào Vương Thực Tại. Anh chàng Vương Thực Tại ngay từ nhỏ đã thành thực hiền lành, vui vẻ giúp người, chấp hành nghiêm mọi phép nước lệ làng, lễ phép lịch sự, gặp ai cũng mặt đỏ lựng chào cụ cả, chào thím hai, chào bà ba trước rồi nói gì mới nói. Lớn lên, Vương Thực Tại thi đỗ vào học ở trường phổ thông trung học trên huyện lỵ, tốt nghiệp lại trở về làng vừa làm ruộng vừa tự học hàm thụ đại học, bây giờ đã cầm được “bằng đỏ” đại học rồi! Một chàng trai tốt như thế làm trưởng thôn là thích hợp quá rồi.
Cuộc bầu cử dân chủ lần thứ ba tiến hành rất thuận lợi, Vương Thực Tại được bầu làm trưởng thôn của làng Vương với 100% số phiếu. Bà con làng Vương mặt mày hớn hở, gào lên “làng Vương có quan thanh liêm rồi!” Mọi người vây quanh Vương Thực Tại ở giữa hội trường, như sao xúm quanh mặt trăng.
Thực Tại ơi, bà con tin tưởng anh! Từ nay về sau mọi việc bà con đều nghe theo anh!
Anh muốn gì thì làm vậy, anh bảo bà con làm gì, bà con sẽ làm vậy.
Cả làng lớn bé mấy ngàn người đều dựa cả vào anh đấy.
Vương Thực Tại cán bộ mới nhận nhiệm vụ, hăng hái sôi nổi làm được nhiều việc tốt: mở rộng diện tích trồng ngô lai, phổ biến bón phân theo khoa học, cải thiện điều kiện nước ăn cho dân làng, thay đổi tình trạng giao thông của thôn Vương... đều được lòng người, mọi người hết lời ca ngợi.
Nhưng, tục ngữ nói rất đúng: trong rừng sâu, tiếng hót của loài chim nào cũng có, ngày tháng lâu dần, những lời bàn tán ta thán Vương Thực Tại cứ vụng trộm lan truyền ra.
Mấy người hay lẻo mách, nói Vương Thực Tại ngày càng ra vẻ quan cách, nhìn thấy mọi người không chào hỏi bác cả, cụ cả, thím hai, bà ba thân mật như trước nữa, có việc gì đến nhà nhờ vả anh ta, anh ta còn sờ râu trố mắt nữa! Những kẻ lẻo mách ấy bị bà con thôn Vương chỉ trích rầm rầm: “Anh ta là trưởng một thôn các người có hiểu không? Làm quan làm sao mà không được quan cách chứ? Xưng hô anh anh em em với các người còn ra thể thống gì nữa? Hai trưởng thôn trước chửi bới các người đến tổ tông tám đời, tại sao các người không lẻo mách? Lý trưởng ngày xưa muốn trói ai thì trói người ấy, muốn đánh ai thì đánh người ấy, Trưởng thôn Vương đã trói người đánh người chưa? Người ta phải biết điều chứ!..”.
Mấy kẻ thối miệng nói: Vương Thực Tại phản bội vợ mình, lằng nhằng này nọ với hội trưởng phụ nữ trẻ đẹp, tận mắt nhìn thấy hai người “hô hấp nhân tạo” ở trong rừng... Những người thối miệng cũng bị dân làng nhao nhao phản đối chê trách: “Nói năng như đánh rắm! Trưởng thôn Vương làm sao có thể là người như thế? Nói rằng trưởng thôn Vương cùng hội trưởng phụ nữ làm “hô hấp nhân tạo” chắc chắn là chuyện vu khống, nếu thật có chuyện ấy thì đã sao? Hai trưởng thôn trước còn bỏ cả vợ đấy! Nhớ lại ngày xưa, ai làm quan mà chẳng năm thê bảy thiếp...”.
Còn có mấy kẻ tiểu nhân đa nghi như Tào Tháo, hoài nghi Vương Thực Tại biểu lận tiền công xây nhà riêng, ăn chơi phè phỡn. Những kẻ tiểu nhân ăn ốc nói mò ấy càng bị dân làng thôn Vương quở trách: “Chúng ta đã chứng kiến quá trình trưởng thành của trưởng thôn Vương, lúc nhỏ đến một quả táo của nhà khác cũng không dám hái, bây giờ làm sao lại biểu lận công quĩ? Trưởng thôn ăn sung mặc sướng hơn một chút thì quan hệ chi đến cha mẹ họ. Hồi bầu trưởng thôn các người chẳng phải là những người ủng hộ nhất đó sao? Bây giờ lại trở mặt nghi ngờ người ta vì cớ gì nào? Lấy bụng của kẻ tiểu nhân đo bụng của người quân tử, chẳng ra cái thá gì! Lý trưởng ngày xưa...”.
Dân làng thôn Vương đưa Vương Thực Tại ngồi lên ghế trưởng thôn, và sau khi nhận định anh ta là quan thanh liêm, thì cho rằng đã làm xong việc của mình, nên an phận thủ thường làm người dân lành; Và khi quyền lực trưởng thôn bị động chạm, dân làng bèn không làm ngơ, hăng hái đóng vai người bảo vệ trung thành, như ong thợ gặp lúc tổ ong bị động chạm, nguy cấp đến ong chúa, thì chúng bèn lao hết ra khỏi tổ xông đến đốt những kẻ xâm phạm.
Hai năm sau xẩy ra một chuyện bất ngờ: đội thầu được trưởng thôn Vương cho nhận thầu nhiều công trình xây dựng đã vi phạm pháp luật. Đội trưởng thầu khoán, bị thẩm tra, cung khai Vương Thực Tại đã đòi và nhận hối lộ năm vạn đồng (tương đương 100 triệu đồng Việt Nam –ND). Năm vạn đồng lấy từ tiền trả thêm cho công trình chính là những đồng tiền xương máu mồ hôi của nhân dân thôn Vương!
Xe cảnh sát rú còi chạy vào thôn Vương, còng số tám sáng loáng khóa lên cổ tay Vương Thực Tại! Thôn Vương chấn động bàng hoàng ngạc nhiên! Ngạc nhiên đến mức tiếng đồng hồ đầu tiên toàn thôn yên ắng không một tiếng chim nhỏ, mọi người trố mắt há mồm; tiếng đồng hồ thứ hai toàn thôn ồn ã, ai ai cũng chỉ nói một câu: “Có thể nhầm lẫn, bắt sai người không? Không thể như vậy!”. Tiếng đồng hồ thứ ba cả làng cứ như nồi nước sôi, ai ai cũng rướn cổ gào lên: “Trời ơi, chuyện gì xẩy ra đây?”.
Xe cảnh sát giải Vương Thực Tại đi, cuốn bụi mờ mịt mấy dặm đường, để lại phía sau là dân làng Vương như một đàn ong đột nhiên mất ong chúa, căm phẫn tuyệt vọng bay tứ tung khắp vùng trời rộng mấy chục cây số vuông:
- Chó thật! Ai biến thành muỗi, ai hút máu người đây?
Biến gì mà biến, e rằng vốn dĩ đã là muỗi rồi.
Đừng có thối miệng! Vương Thực Tại, vốn là một người quá tốt vừa thật thà vừa thực tế mà.
Chẳng nhẽ mảnh đất này của chúng ta không thể sinh sản nuôi dưỡng được quan thanh liêm ư?