Sáng sớm luôn là thời điểm đẹp nhất trong ngày, ngay cả trong thời kỳ mạt thế cũng không ngoại lệ. Trương Tiểu Cường lái chiếc xe ba bánh nông dụng chạy trên đường lớn, đích đến là thành phố Vũ Hán. Vũ Hán dù sao cũng là thủ phủ, sự coi trọng của trung ương dành cho tỉnh lỵ chắc chắn phải lớn hơn so với thành phố cấp địa khu nơi hắn đang ở. Thêm vào đó, tỉnh thành có quân đồn trú và lực lượng vũ cảnh, chắc chắn có thể tập hợp được không ít người sống sót.
Trong mạt thế, cơ hội sống sót của cá nhân quá nhỏ bé. Trạch nam tuy không cần quá nhiều mối quan hệ xã hội, nhưng dù sao họ cũng chẳng phải cao tăng tu hành trong những ngôi chùa cổ nơi thâm sơn cùng cốc. Họ cần xã hội, cần hơi người. Nói chính xác hơn, họ cần những thứ có thể giết thời gian. Trạch nam trở nên "trạch" là vì họ luôn cảm thấy trống rỗng, luôn muốn đứng ngoài bụi trần, luôn cảm thấy mình không hòa nhập được với thế gian. Họ không quan tâm đến ánh mắt người đời, chỉ muốn tìm một không gian thuộc về riêng mình trong cái xã hội đầy rẫy dục vọng này.
Trạch nam đứng ở góc độ người ngoài cuộc nhìn mọi việc xảy ra xung quanh. Họ có thể không có vẻ ngoài bắt mắt, có thể vô danh tiểu tốt, nhưng họ có định hướng sống riêng, có tư tưởng riêng. Tư tưởng đó không phải do người khác áp đặt, bởi trạch nam có thế giới của riêng mình. Họ có thể không quan tâm đến những tư tưởng quyền uy, có thể phê phán tất cả, bởi vì họ đã có nền văn hóa của chính mình.
Đáng tiếc là, dù họ độc lập với thế gian nhưng lại không thể tách rời khỏi nó. Phần lớn họ chỉ có thể sống trong những không gian khép kín chật hẹp, chịu đựng ánh mắt kỳ thị của người đời.
Tại sao người đời không công nhận trạch nam, trạch nữ, nhưng số lượng người "trạch" không những không giảm mà còn không ngừng tăng lên? Đó là vì trong lòng trạch nam luôn có một trái tim tự do. Họ không muốn bị trói buộc bởi thói đời. Có thể họ không có năng lực để tạo nên một "cái tôi" lớn lao, nhưng họ lại có thể sống trọn vẹn với một "cái tôi" nhỏ bé.
Nắng sớm không hề gay gắt, không khí tràn ngập hơi lạnh, gió sớm thổi vào người mang lại cảm giác sảng khoái. Dương Khả Nhi ngủ say như một chú heo nhỏ trong thùng xe, ngay cả những cú xóc nảy khi xe chạy cũng không thể ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô bé.
Nghĩ đến biểu hiện của cô nhóc tối qua: "Đồ không não!" Trương Tiểu Cường thầm nghĩ trong lòng, nhưng khóe miệng lại treo nụ cười. Dù sao thì Dương Khả Nhi cũng rất chu đáo, xem như không uổng công nuôi dưỡng. Chẳng trách mấy vị tiền bối trạch nam luôn khao khát các trò chơi nuôi dưỡng nhân vật.
"Có tình huống!" Trương Tiểu Cường thấy phía trước liền căng thẳng, dừng xe lại rồi giơ ống nhòm lên quan sát.
Khoảng cách giữa lan can bên phải và đuôi xe khách còn trống ba bốn mét, vừa đủ cho một chiếc xe nhỏ đi qua. Đáng tiếc là giờ đây nó đã bị mấy chục con tang thi lấp đầy.
Theo cách nghĩ trước đây, Trương Tiểu Cường chắc chắn sẽ gọi Dương Khả Nhi dậy cùng nhau quét sạch đám tang thi. Thế nhưng sau khi trải qua hai lần nguy hiểm không đáng có, Trương Tiểu Cường đã trở nên thận trọng hơn. Hắn xuống xe, đi tới một gò đất nhỏ phía trước, nằm rạp xuống đất cẩn thận quan sát.
Trương Tiểu Cường nằm trên gò đất, dùng ống nhòm nhìn mặt cầu. Nhờ góc độ thuận lợi nên có thể nhìn rõ hơn. Đó là một chiếc xe khách Kim Long dài mười hai mét, thân xe sơn màu đỏ rực rỡ, đầu xe đâm sầm vào đầu cầu phía đối diện, móp méo một mảng lớn. Trên mặt cầu rải rác gần năm mươi con tang thi, dường như không thấy tang thi tiến hóa.
Trên xe khách còn có tấm biển ghi tuyến đường Thâm Quyến - thành phố J. Qua cầu không lâu là tới thành phố J, nghĩ chắc là chiếc xe Kim Long này từ đường cao tốc đi xuống, đang trên đường tới thành phố J.
Nghĩ đến đường cao tốc, Trương Tiểu Cường cũng thấy bực bội. Hôm kia hắn lái xe ba bánh lên cao tốc, cũng muốn trải nghiệm cảm giác xe nông dụng đi cao tốc là thế nào. Ai ngờ mới chạy được hơn mười dặm thì đến một cửa vào cao tốc, Trương Tiểu Cường cảm thấy mình như lạc vào bãi phế liệu trong phim phương Tây.
Đủ loại xe nhà di động sang trọng, xe thể thao cao cấp, xe tải lớn, xe khách nhỏ chen chúc đâm vào nhau như một nồi cháo bát bảo bị nấu cháy. Chỗ cao nhất, xe chồng xe chất đống lên đến bảy tám mét. Có chỗ mười mấy chiếc xe dính chùm vào nhau, bị thiêu rụi chỉ còn trơ lại bộ khung. Tang thi và hài cốt xuất hiện ở khắp mọi nơi, đúng là một khung cảnh mạt thế chân thực.
Không còn cách nào khác, đành phải ngoan ngoãn đi đường cũ.
Trương Tiểu Cường thấy vậy trong lòng nhẹ nhõm, chỉ cần không có tang thi tiến hóa thì không vấn đề gì. Đúng lúc định đứng dậy thì phát hiện có chỗ không ổn.
Đoạn đường gần đầu cầu có bốn năm chiếc xe nhỏ đâm vào nhau, thân xe méo mó như bị vặn xoắn. Thế nhưng tất cả cửa xe đều bị xé toạc vứt sang một bên, chiếc xa nhất bị vứt đi tận hơn mười mét. Tang thi bình thường tuyệt đối không có sức mạnh lớn đến thế!
Nhiệt độ dần tăng cao, mồ hôi bắt đầu rịn trên trán, nằm quá lâu khiến lồng ngực hắn bắt đầu khó thở. Trương Tiểu Cường không dám lơ là, chăm chú quan sát.
Nếu không phải vì không biết đường, và bản đồ cũng chỉ có mỗi con đường này để tới tỉnh thành, Trương Tiểu Cường nhất định sẽ đi đường vòng. Bao nhiêu khó khăn gian khổ đều đã vượt qua, hắn không muốn lật thuyền trong mương ở nơi này.
Đám tang thi ở đầu cầu phía đối diện có chút xôn xao, chúng né tránh thứ gì đó, lần lượt nhường đường. Một con tang thi D2 cao lớn từ phía đầu xe lộ diện.
Con tang thi D2 này vừa xuất hiện, lòng Trương Tiểu Cường đã lạnh đi một nửa. Lần tiếp xúc với D2 trước đây là cơn ác mộng mà hắn không muốn nhớ lại. Trương Tiểu Cường vĩnh viễn không quên được nỗi sợ hãi khi ở trên nóc xe khách rung lắc theo thân xe, cũng không quên được sự kinh hoàng khi bị dồn vào cửa thông gió lúc giáp mặt với D2.
Trương Tiểu Cường quay người muốn chạy. Hắn rất sợ, đối với hắn, D2 chẳng khác nào việc tay không đối đầu với một chiếc xe tăng chủ lực được vũ trang tận răng. Nỏ bắn tỉa có thể xuyên thủng thép tấm bắn vào đầu D2 cũng chỉ làm trầy da. Hắn không có tự tin để chiến thắng nó, ngay cả khi có trong tay cây thương sừng thú có thể đâm thủng đá cũng vậy.
D2 đi tới mặt cầu rồi dừng lại. Trương Tiểu Cường nhìn qua ống nhòm thấy nó khịt khịt mũi vào không trung, rồi phát ra tiếng gầm thét, ngay cả khi cách xa hai trăm mét, Trương Tiểu Cường vẫn nghe rõ mồn một.
"Tiêu rồi." Trương Tiểu Cường giật mình, mình đang ở phía đầu gió, gió đã đưa mùi vị của mình đến mũi con D2, nó đã phát hiện ra sự hiện diện của hắn.
Trương Tiểu Cường đột ngột bật dậy từ mặt đất, quay người chạy về phía xe ba bánh, nhảy lên xe nổ máy, bẻ lái một vòng lớn rồi chạy ngược về đường cũ.
Trương Tiểu Cường đang cố hết sức tăng tốc, nhưng chiếc xe ba bánh nông dụng này lại đình công đúng vào thời khắc mấu chốt nhất. Tốc độ ngày càng chậm, cho đến khi dừng hẳn, chết máy không chịu nhúc nhích.
"Mẹ kiếp!" Trương Tiểu Cường nhớ ra từ lúc xuất phát đến giờ mình chưa hề đổ xăng. Trước đây vận chuyển vật tư là cứ hết xăng mới đổ, đến giờ thì quả báo đến rồi.
Trương Tiểu Cường lay Dương Khả Nhi đang ngủ say như chết dậy, tay xách thương sừng thú, lưng đeo ba lô, kéo Dương Khả Nhi chạy về phía cánh đồng bên đường.
"Đại thúc, chú đang trốn cái gì vậy?" Dương Khả Nhi bị Trương Tiểu Cường kéo chạy, có chút không hiểu.
"Tang thi!" Trương Tiểu Cường không quay đầu lại nhìn xem D2 đã đuổi tới chưa, dù hiện tại khoảng cách vẫn còn ít nhất hơn hai ngàn mét.
"Xì! Đại thúc, mấy thứ đó có gì đáng sợ chứ! Để cháu giải quyết chúng cho." Dương Khả Nhi không biết tình hình, dừng bước định quay lại nghênh chiến.
Sức của Trương Tiểu Cường không bằng Dương Khả Nhi, bị cô bé giật tay ra. Hắn vội vàng nói: "Là loại đã tiến hóa, lại còn là tiến hóa lần hai!" Trương Tiểu Cường không thể không tốn lời giải thích cho Dương Khả Nhi.
"Nhiều con lắm sao?" Dương Khả Nhi dừng lại hỏi.
"Một con!" Trương Tiểu Cường cũng thấy đỏ mặt, dù sao mình cũng từng đại sát tứ phương, giờ lại như con chuột bị đuổi chạy trốn khắp nơi.
"Rất lợi hại, nỏ bắn cũng không chết được nó!" Trương Tiểu Cường giải thích với Dương Khả Nhi để che giấu sự hèn nhát của mình.
"Tốc độ rất nhanh?" Dương Khả Nhi dần hiểu ra, theo kinh nghiệm chơi game của cô bé thì đây là gặp phải đại Boss rồi. Boss vừa da dày vừa nhanh thì hiện tại vẫn chưa nên đụng vào.
"Không hẳn là nhanh lắm! Đại khái là bằng tốc độ chạy bộ của người bình thường thôi!" Trương Tiểu Cường nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp D2!
"Vậy thì không cần sợ, theo kinh nghiệm chơi game của cháu, chỉ cần không để nó chạm vào người là có thể từ từ tiêu hao cho nó chết!" Dương Khả Nhi rất tự hào về kinh nghiệm chơi game của mình, quay người bước về phía cây cầu.