"Chúng con ý chí kiên định, chúng con đi bộ là được, chúng con không chiếm lợi của quốc gia." Giang Thiên Lý lanh lợi nói, đáy mắt không giấu nổi vẻ đắc ý.
Muốn dạy đời để con từ bỏ ý định ư, nằm mơ đi.
Giang Tam Hào trừng mắt nhìn nó, thằng nhóc thối này, sao đầu óc quay nhanh thế không biết? "Được! Coi như mày có gan, nhưng từng hạt gạo các con ăn trên đường cũng không phải từ trên trời rơi xuống."
Tề Tú Vân nghe vậy mắt sáng lên, phụ họa: "Bố con nói đúng đấy, quốc gia còn nghèo, cứ chạy ngược chạy xuôi thế này chính là gây khó khăn cho tài chính quốc gia. Con nói xem, đây mà là làm cách mạng ư? Đây rõ ràng là đang tăng thêm gánh nặng, chiếm lợi của quốc gia."
"Không phải con nói mình đã lớn rồi sao? Dùng cái đầu của con mà suy nghĩ cho kỹ, tính toán cho kỹ vào." Giang Tam Hào tức giận quát lên, giọng nói đã khản đặc.
"Không gây thêm phiền phức cho quốc gia, đó mới là làm được việc thực chất có ý nghĩa. Ngày nào cũng hô hào cách mạng, đây mới là cách mạng lớn nhất." Giang Tam Hào dùng ngón trỏ gõ mạnh lên bàn nói.
Đám trẻ này không còn là đứa bé cứ đánh là nghe lời như hồi nhỏ nữa.
Chúng đã có tư tưởng riêng, nếu không tìm mọi cách để phản bác lại, thật sự có khả năng chúng sẽ lại tìm cơ hội lẻn đi mất.
Phòng bị mãi cũng không phải là cách.
Giang Thiên Lý bị chặn họng đến á khẩu, nhưng trong lòng vẫn không cam tâm, chuyện đi đứng thế nào tiếp theo còn phải bàn bạc lại với Lãnh Cường và đám người kia.
Tuy nhiên hiện tại, nó đang cấp bách cần giải quyết một việc.
"Con muốn đổi tên, cái tên bố đặt cho con chẳng có chút tinh thần cách mạng nào cả." Giang Thiên Lý lớn tiếng tuyên bố.
"Vậy con muốn gọi là gì?" Giang Tam Hào buồn cười nhìn thằng nhóc thối.
"Giang Vệ Quốc, bảo vệ gia đình, bảo vệ tổ quốc." Giang Thiên Lý đáp ngay lập tức.
"Không được, trùng tên với bác Lãnh của con rồi." Tề Tú Vân lắc đầu nói.
"Tên Vệ Đông thì nhiều quá, không được gọi là Vệ Đông." Giang Thiên Lý nhớ lại những cái tên phổ biến hiện nay, dứt khoát lắc đầu.
"Thế con muốn gọi là gì?" Giang Tam Hào kiên nhẫn hỏi.
"Gọi là Bảo Quốc, bảo vệ tổ quốc." Giang Thiên Lý nghĩ ngợi hồi lâu mới ấp úng nói.
Giang Tam Hào dở khóc dở cười: "Nghĩ mãi mới ra cái tên này à." Ông bĩu môi nói tiếp: "Còn chẳng bằng gọi là Thiên Lý! Phong cảnh phương Bắc, nghìn dặm băng phong, vạn dặm tuyết bay... đây là câu thơ nổi tiếng của cụ, người dùng cũng ít, gọi là Thiên Lý thì sao nào?"
Giang Thiên Lý nghe vậy mắt sáng rực, nói như vậy cũng đúng, "Vậy con không đổi nữa, không đổi nữa." Nó nhìn sang Tề Tú Vân: "Mẹ, tên của mẹ cũng phải đổi đi, mang đậm mùi vị phong kiến quá."
"Đậm cái đầu con ấy." Tề Tú Vân không khách khí đáp: "Lại bắt mẹ đổi thành đầy đường nào là Vệ Đông, Hướng Đông, Hướng Dương, Triều Dương... đó là chuyện của bọn trẻ các con, mẹ không tham gia đâu."
"Giờ bố hỏi con, còn ra ngoài nữa không?" Giang Tam Hào nghiêm mặt nhìn nó hỏi.
"Không ra ngoài nữa ạ." Giang Thiên Lý cúi đầu lí nhí đáp, đoạn nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Tạm thời thôi, đợi nghĩ ra cách khác rồi tính sau."
"Con trông chừng nó cho kỹ, bố đi đây, vì cuộc họp của họ đã kết thúc rồi." Giang Tam Hào xoay người rời đi.
Giang Thiên Lý liền nói: "Mẹ, con cũng đi đây."
"Con định đi đâu? Bố con vừa mới đánh con xong, lại ngựa quen đường cũ à!" Tề Tú Vân giơ tay nhìn nó nói.
"Mẹ, có người gác cổng, con không ra ngoài được đâu." Giang Thiên Lý xua tay nói, "Con chỉ đi tìm Cường Tử thôi."
Tề Tú Vân nghĩ ngợi, tự lẩm bẩm: "Dù có bàn bạc thế nào thì cũng chỉ là Tôn Ngộ Không, không thoát khỏi ngũ chỉ sơn của Phật Tổ Như Lai đâu."
&*&
"Bác gái, cháu đến tìm Cường Tử ạ." Cao Kiến Quốc đứng ngoài cổng viện số một nói.
"Vào đi!" Trần Quế Lan nhìn cậu nói.
"Đừng đóng cửa, đợi cháu với." Giang Thiên Lý lon ton chạy tới.
"Các cháu chạy tới nhanh thế, không sợ bác Lãnh vẫn còn ở nhà à!"
Một câu của Trần Quế Lan khiến hai đứa vừa bước qua cổng viện liền giật mình, rụt chân lại.
Trần Quế Lan buồn cười nhìn hai đứa: "Yên tâm đi! Bác Lãnh của các cháu không có ở nhà đâu, cái gan chuột nhắt này mà còn muốn học đòi người ta..."
"Bác gái, đánh người đừng đánh vào mặt mà bác." Cao Kiến Quốc ngượng ngùng nói, bọn họ cũng muốn làm gì đó thật oanh liệt, khổ nỗi ông bố ra tay quá nhanh, bọn họ đánh không lại!
"Được rồi, Cường Tử đang nằm trong kia kìa, vào trong mà tiếp tục bàn mưu tính kế đi!" Trần Quế Lan trêu chọc đám nhóc không biết trời cao đất dày này.
Hai đứa ngượng ngùng bước vào phòng khách, thấy Lãnh Cường đang nằm sấp trên ghế sofa, trên lưng lộ rõ vết lằn của dây thắt lưng.
"Đây là bác Lãnh đánh à." Cao Kiến Quốc cẩn thận hỏi.
"Không phải ông già đó thì còn ai vào đây nữa." Lãnh Cường hít hà nói.
"Nhìn vết lằn này đúng là dây thắt lưng quân dụng rồi." Giang Thiên Lý lẩm bẩm, "Bác Lãnh cũng tàn nhẫn quá đi!"
"Hai cậu không bị đánh à?" Lãnh Cường nghiêng đầu ngạc nhiên nhìn hai đứa.
"Bố tớ cầm cái chổi lông gà quất tớ một cái là tớ chạy mất, cứ chạy vòng quanh trong phòng với ông ấy." Giang Thiên Lý xắn tay áo lên nói, "Nhìn này, không cẩn thận nên bị đánh trúng cánh tay một cái." Nó lại càm ràm: "Cậu cũng ngốc thật, sao không chạy đi!"
"Các cậu không mạnh bằng tớ đâu." Cao Kiến Quốc đắc ý nói, "Tớ vừa về là nhận lỗi ngay, thái độ rất tốt."
"Đồ Bồ Chí Cao!" Lãnh Cường và Giang Thiên Lý đồng loạt tránh xa cậu ta, "Thật uổng công chúng ta tin tưởng cậu thế mà."
Lời cáo buộc nghiêm trọng như vậy, Cao Kiến Quốc dĩ nhiên không thể nhận, vội vàng giải thích: "Này, tớ có nói gì đâu, hình như mấy ông già đều biết thừa chúng ta định làm gì rồi."
"Vậy ai là Bồ Chí Cao?" Giang Thiên Lý chống cằm, bĩu môi nói, "Có khi nào là Cảnh Bác Đạt không, cậu ấy thấy chúng ta tụ tập với nhau."
"Không đâu, mẹ tớ còn biết mà, bà ấy bảo tớ chỉ cần vểnh mông lên là biết chúng ta định làm gì." Lãnh Cường lập tức lắc đầu.
"Đã biết rồi mà sao cậu còn thê thảm thế này!" Cao Kiến Quốc chép miệng.
"Tại tớ bị đánh xong mẹ mới nói đấy chứ." Lãnh Cường cực kỳ uất ức nói.
"Vậy giờ chúng ta làm sao đây? Mấy ông già này cũng không biết đang nghĩ gì nữa, nhìn chằm chằm chúng ta kỹ quá. Chúng ta chỉ đơn thuần là đi hành hương thôi mà, đâu có học đòi họ làm xằng làm bậy. Có cần thiết phải phòng chúng ta như phòng trộm thế không. Người nào người nấy nhìn như đèn pha, chặt chẽ đến mức ngay cả cái cổng cũng không ra nổi." Cao Kiến Quốc phẫn nộ không thôi.
Lãnh Cường do dự một chút, thuật lại lời của ông già cho hai đứa nghe.
"Tớ thấy lời ông già nói cũng có lý." Lãnh Cường nói nhỏ.
"Tuy không muốn thừa nhận, nhưng tớ thấy lời bố tớ nói cũng khiến tớ không thể phản bác được." Giang Thiên Lý cũng thuật lại lời bố mình nói cho hai người kia.
Cả ba cùng im lặng. Nếu lời bác Lãnh nói là về tương lai, không thể đoán trước thật giả, họ còn có thể phản bác đôi chút, nhưng những gì chú Giang nói lại là vấn đề thực tế trước mắt, họ quả thực đang chiếm lợi của quốc gia, gây thêm gánh nặng.
"Vậy giờ tính sao đây?" Cao Kiến Quốc và Giang Thiên Lý đồng loạt nhìn Lãnh Cường.
"Các cậu nhìn tớ làm gì?" Lãnh Cường bị ánh mắt nóng bỏng của hai đứa nhìn đến phát hoảng.
"Cậu là thủ lĩnh, bọn tớ không nhìn cậu thì nhìn ai?" Hai đứa đồng thanh đáp.
"Chuyện này thì tớ biết làm sao được chứ?" Lãnh Cường không cam tâm nói.