"Đứa nhỏ ham chơi, bà nhớ nhắc nhở cháu một chút." Đinh mẫu xoa đầu Chiến Thương Minh nói.
"Được! Bà cứ yên tâm, chiều nay tôi sẽ mang thêm cho cháu một cái quần, tôi sẽ để ý nó nhiều hơn." Liễu a di sảng khoái đáp lời, rồi nói tiếp: "Ngày mai bà mang chăn và đệm của cháu đến nhé, buổi trưa không cần về nữa, cứ nghỉ trưa ở đây luôn."
"Được, được, cảm ơn bà." Đinh mẫu cười nói.
"Chiến Thương Minh, tạm biệt nhé." Liễu a di cúi người vẫy tay với cậu bé.
Đinh mẫu cúi đầu nhìn tiểu Thương Minh: "Mau chào tạm biệt a di đi con!"
Tiểu Thương Minh cảm thấy bản thân thật mất mặt! Chẳng ngờ lại tè dầm, cậu bé kéo tay Đinh mẫu: "Bà ngoại, chúng ta về thôi." Rồi vội vã bước ra ngoài.
"Chậm thôi, chậm thôi, để bà mặc quần cho con đã." Đinh mẫu kéo cậu bé lại: "Phải mặc quần vào đã, không là lạnh mông đấy." Nói đoạn, bà ngồi xuống bệ đá bên đường, ôm lấy Chiến Thương Minh mặc lại quần cho cậu bé.
Sau đó, bà dắt tiểu Thương Minh cùng về nhà.
Vừa về đến nhà, tiểu Bắc Minh đã lon ton chạy tới: "Anh trai." Bộ dạng vô cùng thân thiết.
Đinh Hải Hạnh vẫy tay nhìn cậu bé: "Con trai, lại đây, kể mẹ nghe nhà trẻ có vui không?"
Tiểu Thương Minh cúi gằm mặt, chầm chậm tiến lại gần Đinh Hải Hạnh, vẻ mặt không mấy vui vẻ.
"Sao thế, nhà trẻ không vui à?" Đinh Hải Hạnh ngạc nhiên hỏi.
"Con xem con làm mẹ kiểu gì thế, đồ ăn ngon, thức uống ngon, đồ chơi hay cái gì cũng mang cho nó, sao không mang cho đứa nhỏ mấy thứ hữu dụng chứ." Đinh mẫu nổi giận với Đinh Hải Hạnh.
"Mẹ, mẹ trách cứ như vậy thật vô lý, con còn chẳng biết đã xảy ra chuyện gì nữa?" Đinh Hải Hạnh ngơ ngác nhìn hai người họ.
"Trời lạnh thế này mà đứa nhỏ tè dầm ướt quần. Nó ngồi bên cạnh lò sưởi, trơ trọi một mình, nhìn mà thương chết đi được." Đinh mẫu xót xa nói.
Lời Đinh mẫu vừa dứt, tiểu Thương Minh liền sợ hãi bật khóc: "Oa..."
Đinh Hải Hạnh ôm lấy tiểu Thương Minh dỗ dành: "Ngoan, không khóc, không khóc, mẹ không mắng con." Thấy cậu bé khóc đến mức đứt hơi, Đinh Hải Hạnh làm sao nỡ lòng trách phạt nữa? Cậu bé cũng biết mình sai rồi.
Tiểu Thương Minh khóc nức nở, tiểu Bắc Minh thấy vậy cũng khóc theo.
"Con hùa theo làm loạn cái gì hả!" Đinh mẫu kéo cậu bé ngồi lại ghế sofa.
"Anh trai khóc." Tiểu Bắc Minh chỉ vào tiểu Thương Minh đang nước mắt nước mũi giàn giụa nói.
"Thằng bé ngốc này." Đinh mẫu vươn tay xoa đầu tiểu Thương Minh khuyên nhủ: "Mau nín đi con."
"Được rồi, được rồi, mẹ cũng không nói với ai đâu, chuyện này coi như xong nhé." Đinh Hải Hạnh nói tiếp, chuyện này để sau hỏi lại, giờ mà nói thì cậu bé sẽ càng khóc to hơn.
Dỗ dành mãi mới khiến cậu bé nín khóc.
Đinh mẫu đưa bình sữa đã pha sẵn cho tiểu Thương Minh: "Nào, uống sữa đi." Bà cầm chiếc khăn tay cài trên áo, lau nước mắt cho cậu bé: "Thật tình, có thế mà cũng đáng để khóc sao, đứa nhỏ tầm tuổi con tè dầm là chuyện bình thường mà."
Lúc này tiểu Bắc Minh cũng ngoan ngoãn không tranh sữa với anh trai nữa, vì anh trai đang khóc mà.
"Mẹ, đừng nhắc chuyện này nữa." Đinh Hải Hạnh hất cằm về phía lũ trẻ, miệng tiểu Thương Minh lại bắt đầu dẩu lên.
Không nói được đứa nhỏ, Đinh mẫu chuyển họng súng sang Đinh Hải Hạnh, mắng cho cô một trận.
Đinh Hải Hạnh vô tội nói: "Con cũng là lần đầu tiên đưa con trai đi nhà trẻ, sao con biết được chứ! Mẹ nổi giận làm gì? Chiều mai mang thêm cái quần là được mà."
"Chẳng phải con tự xưng cái gì cũng biết sao? Sao chuyện đơn giản thế này lại không biết." Đinh mẫu bắt bẻ, ra sức phê bình cô.
"Mẹ, mẹ đang cố tình gây sự đấy nhé." Đinh Hải Hạnh nhướng mày nói: "A di cũng khá tốt mà, đã phơi quần ướt lên lò sưởi, Thương Minh cũng được ngồi cạnh lò sưởi, không bị lạnh đâu."
Nhắc đến a di, Đinh mẫu lại bùng cơn giận, trút giận lên: "A di này cũng thật là, không biết đứa nhỏ hay tè dầm à, thật không ra làm sao cả. Đứa bé mới ngày đầu đi nhà trẻ, cũng đâu bắt cô ta phải theo sát chăm sóc toàn thời gian, chỉ là nhắc nhở một câu thôi mà cũng không làm được. Chẳng giống người trông trẻ chút nào, rốt cuộc có biết trông trẻ không đấy!" Bà xua tay: "Thôi thôi, cứ ở nhà đi! Để mẹ trông tiếp."
"Chẳng phải chúng ta đã bàn bạc xong xuôi rồi sao? Thương Minh còn chưa có ý kiến gì mà! Mẹ lại định rút lui, bà ngoại à, thái độ này của mẹ không ổn đâu nhé!" Đinh Hải Hạnh nghiêm mặt nói.
Đinh mẫu cũng biết như vậy là không tốt, nhưng bà xót cháu, đứa nhỏ đang yên đang lành lại phải chịu khổ làm gì!
Bà đành lùi một bước: "Mẹ chỉ muốn a di chăm sóc cháu mình kỹ hơn một chút thôi."
"Ôi! Trong một lớp có bao nhiêu đứa trẻ, đứa nào cũng đòi a di chăm sóc đặc biệt, thì giáo viên dù có ba đầu sáu tay cũng không chăm xuể." Đinh Hải Hạnh nói ra sự thật khách quan: "Nhiều trẻ như vậy mà không xảy ra chuyện gì đã là may mắn lắm rồi." Cô khuyên bảo: "Mẹ à, mẹ đừng hành động theo cảm tính nữa. Ăn cơm trưa xong cứ ngoan ngoãn đưa cháu đến nhà trẻ. Con nhà người ta đều ở đó cả ngày, vì sợ cháu không thích nghi được nên trưa nay mới đón về thôi."
"Hừ! Sao con lại nhẫn tâm thế! Đây là con trai con đấy, con ruột đấy." Đinh mẫu chỉ vào tiểu Thương Minh đang uống sữa nói.
"Mẹ, không cần mẹ nhắc, con biết nó là con trai con." Đinh Hải Hạnh buồn cười nhìn Đinh mẫu đang nghiến răng nghiến lợi.
"Con còn biết cơ à! Sao cứ nhắc đến chuyện con cái là mẹ lại thấy con giống mẹ kế thế không biết." Đinh mẫu lườm cô.
"Mẹ, trước mặt trẻ con mẹ nói bậy bạ gì thế?" Đinh Hải Hạnh nghe vậy, vẻ mặt không hài lòng nói.
Đinh mẫu sợ hãi vội nhìn tiểu Thương Minh, thấy cậu bé uống xong sữa rồi đang chơi đùa cùng em trai, bà cười gượng: "Trẻ con thì biết gì đâu?"
"Ai bảo?" Đinh Hải Hạnh nhìn Đinh mẫu: "Đừng xem thường trẻ con, trong lòng chúng cái gì cũng hiểu đấy."
Tiểu Thương Minh nhìn Đinh mẫu nói: "Bà ngoại, cháu biết mẹ kế là gì, bà ấy không cho anh trai nhỏ ăn cơm, còn đánh anh trai nhỏ nữa. Bà ấy là người xấu."
"Chuyện này là sao?" Đinh mẫu nghi hoặc nhìn Đinh Hải Hạnh.
"Chuyện này để con giải thích với mẹ sau." Đinh Hải Hạnh nhìn lũ trẻ, chuyện này không thể nói trước mặt chúng được.
Thực ra không cần Hạnh nhi nói, Đinh mẫu cũng đoán được bảy tám phần.
Mẹ kế ngược đãi con của vợ trước là chuyện quá bình thường, người ta vẫn nói có mẹ kế thì có cha kế, vợ chồng cùng nhau ngược đãi con cái cũng không phải hiếm.
"Được rồi, a di còn nói gì nữa không?" Đinh Hải Hạnh hỏi.
"Ngày mai a di bảo mang chăn đệm đến, sau này là ở lại cả ngày, trưa còn phải ngủ trưa nữa." Đinh mẫu đáp.
"Con chuẩn bị xong xuôi cả rồi, trên chăn còn thêu tên của Thương Minh nữa đấy." Đinh Hải Hạnh cười nhìn con trai.
"Thêu tên của cháu ạ?" Chiến Thương Minh đầy phấn khích hỏi.
"Đúng vậy!" Đinh Hải Hạnh gật đầu mạnh, cô chống tay đứng dậy, vươn tay ra: "Đi, theo mẹ vào trong, chúng ta xem chăn đệm của con nhé."
Đinh Hải Hạnh dắt con trai vào phòng ngủ, cho tiểu Thương Minh xem chăn đệm, ga giường và gối.
"Con trai, nhìn mấy ô vuông xanh trắng này xem, có giống đồ của hải quân không?" Đinh Hải Hạnh vỗ vỗ ga giường.
Chăn là loại vải đỏ có hoa văn chìm, trông rất hỷ khí. Cô vốn muốn dùng loại có hình hoạt hình cho con, nhưng không thể quá khác biệt so với mọi người được.