"A!" Hai người rõ ràng không ngờ tới, vì quá đói đến mức hồ đồ, nên nắm lấy cọng rơm cứu mạng này mà không suy nghĩ nhiều.
"Vậy thôi bỏ đi." Dù bất lực, nhưng ông La cũng biết rõ nếu tiếp tục làm khó người khác thì thật quá đáng.
Cánh cửa cuộc sống vừa mới hé mở một khe hở, không ngờ lại "bộp" một tiếng đóng sập lại.
Sự tuyệt vọng sau khi hy vọng bị dập tắt khiến trên người ba người bao trùm một loại tử khí ảm đạm đáng sợ.
Cảnh Bác Đạt nhìn họ, gãi gãi cằm nói: "Thật ra muốn mua lương thực cũng rất đơn giản."
"Phải làm thế nào?" Ông La ngước mắt nhìn cậu, đôi mắt tràn đầy hy vọng, sáng long lanh, còn rực rỡ hơn cả những vì sao trên trời.
"Vẫn là các người đi mua lương thực, chỉ là tôi sẽ áp giải các người đi." Cảnh Bác Đạt đưa tay lên bên miệng, nói ra phương pháp của mình một cách tường tận.
Ông cụ nghe càng lúc càng sáng mắt, cuối cùng vội vàng gật đầu nói: "Được, cứ làm theo lời cậu thanh niên nói."
"Chỉ là làm vậy khiến bà chịu uất ức rồi." Cảnh Bác Đạt áy náy nói.
"Uất ức gì chứ? Sống sót mới là quan trọng nhất." Ông La xua tay, tỏ ý không hề bận tâm.
"Vậy được! Đi trước dẫn đường đi." Cảnh Bác Đạt nhìn ông, giọng điệu ôn hòa nói.
"Tôi phải về nhà lấy bao bột và sổ lương thực đã." Bà La nói.
"Vậy chúng ta gặp nhau ở ngã tư đường chỗ cửa hàng lương thực." Ông La vội nói.
Khoảng nửa tiếng sau, sau khi hội họp, Cảnh Bác Đạt nhìn bà La nói: "Bà đi cùng tôi mua lương thực, phụ nữ đi thường dễ khơi gợi lòng trắc ẩn." Ánh mắt lại chuyển sang Hồng Anh: "Hồng Anh, cháu cùng họ vào trong ngõ đợi."
"Vâng!" Hồng Anh ngoan ngoãn gật đầu, cùng ông cháu nhà họ La trốn vào trong ngõ nhỏ.
Cảnh Bác Đạt đi theo sau bà La đến trước cửa hàng lương thực Vi Dân.
Cảnh Bác Đạt hất cằm về phía bà cụ, ra hiệu cho bà vào mua bột ngô.
Bà La khép nép đi vào cửa hàng lương thực, bước đến trước quầy, đưa sổ lương thực cho một người phụ nữ trung niên.
Người phụ nữ đó cắt tóc kiểu "mái ngố", mặc áo khoác ngoài kẻ ô trắng đỏ, đeo ống tay áo màu xanh.
Bà La nói nhỏ: "Đồng chí, tôi mua bột ngô."
Nhân viên tiếp lấy sổ lương thực bà đưa, mở ra, nhìn thấy cái tên xong liền liếc mắt nhìn bà, nhổ nước bọt nói: "Hóa ra là mụ đàn bà thối tha của tên tư bản La Tiến Xuyên các người, nhà họ La các người ăn quen máu thịt của nhân dân lao động rồi, còn muốn ăn bột ngô nữa à." Mụ hừ lạnh một tiếng: "Cút ngay, bột ngô của quần chúng lao động chúng tôi không bán cho loại người như bà."
Bà La nhìn mụ, yếu ớt cầu xin: "Đồng chí, nhà chúng tôi đã không còn hạt gạo nào rồi, đứt bữa rồi."
"Đứt bữa thì tốt! Hãy nếm thử mùi vị đói khát đi, nghĩ xem năm xưa các người bóc lột nông dân như thế nào." Mụ hung ác nói.
"Đồng chí, xin bà đấy." Bà La khẩn khoản cầu xin.
Mụ vứt sổ lương thực trong tay lên quầy, không thèm đếm xỉa đến bà La, thậm chí còn quay mặt đi, cảm giác như nhìn thêm bà một cái thôi cũng đủ làm bẩn mắt mình vậy.
Cảnh Bác Đạt thực sự không nhìn nổi nữa, bèn bước lên phía trước, cầm lấy cuốn sổ đang nằm trên quầy nói: "Mua năm mươi cân bột ngô."
"Cậu là ai?" Mụ quay đầu nhìn Cảnh Bác Đạt hỏi.
Cảnh Bác Đạt chỉ vào quần áo của mình, hơi hất cằm lên, kiêu ngạo nói: "Cô nói xem tôi là ai?" Nói rồi đưa sổ lương thực cho mụ.
"Cửa hàng lương thực chúng tôi có quy định, bọn họ đến mua lương thực thì có thể không bán." Mụ nhận lấy sổ, trực tiếp ném trả cho Cảnh Bác Đạt, thái độ cứng rắn và vô lý.
"Nếu họ chết đói thì cô có gánh nổi trách nhiệm này không?" Cảnh Bác Đạt cầm cuốn sổ, đặt trước mặt mụ, vỗ vỗ rồi nghiêm giọng nói.
"Trách nhiệm?" Mụ quay đầu nhìn cậu nói: "Trách nhiệm gì?"
"Cô là thực sự không biết, hay là giả vờ không biết?" Cảnh Bác Đạt nhìn mụ, cố ý hạ thấp giọng nói.
"Cậu... tôi không hiểu gì cả!" Mụ trợn tròn mắt nhìn Cảnh Bác Đạt nói.
Cảnh Bác Đạt hất cằm về phía bà La quát: "Ra ngoài."
Bà La cúi đầu, sợ sệt đi ra khỏi cửa hàng lương thực.
Cảnh Bác Đạt thấy bà đã ra ngoài, liền tự mình bước vào trong quầy, nhìn mụ nói: "Chuyện lớn như vậy mà các người cũng không biết sao."
"Chuyện gì?" Mụ đầy vẻ nghi hoặc nhìn cậu hỏi, trong lòng dấy lên ngọn lửa tò mò hóng hớt.
"Nhà họ La không thành thật, chưa kiểm điểm sâu sắc về tội lỗi mình đã gây ra." Cảnh Bác Đạt nhìn mụ nói tiếp: "Cho nên chúng tôi cần phải đào sâu hơn nữa, phải khiến bà ta cải tạo tư tưởng từ tận sâu trong linh hồn. Nhưng các người lại bỏ đói họ chết rồi, thì chúng tôi phải làm sao đây?" Cậu nói một cách đầy kích động: "Đồng chí, cô hiện tại đang hỗ trợ công tác cách mạng của chúng tôi, không thể làm hòn đá cản đường chúng tôi được."
Cái mũ này chụp lên hơi lớn, mụ không gánh nổi: "Đúng đúng đúng, không thể để họ chết đói được." Mụ cầm lấy sổ lương thực nói ngay.
Mụ mở sổ, lật đến trang ghi chép, nhìn Cảnh Bác Đạt nói: "Năm mươi cân bột ngô?"
Cảnh Bác Đạt gật đầu, mụ lại quay sang phía sau, nhìn đồng nghiệp hô lớn: "Cân cho bà ta năm mươi cân bột ngô."
"Rõ!"
Cảnh Bác Đạt quay đầu nhìn bà La đang đứng trước cửa hàng, cố ý gằn giọng: "Còn không mau vào đây."
"Vâng vâng vâng!" Bà La gật đầu lia lịa, cúi gầm mặt đi vào bên trong, mở bao bột ra, đặt dưới cái phễu to bằng ngăn kéo để hứng bột ngô.
Sau khi cân xong năm mươi cân, Cảnh Bác Đạt nhìn nhân viên nói: "Đồng chí, cảm ơn cô đã hỗ trợ công tác của chúng tôi."
"Không có chi, đều là làm cách mạng mà." Mụ cười tươi nói.
Cảnh Bác Đạt quay người nhìn bà La đã buộc chặt bao bột và đang vác trên vai, lại gằn giọng: "Còn không mau đi, phải phản tỉnh bản thân từ tận sâu trong linh hồn đấy."
"Vâng vâng vâng!" Bà La vừa nói vừa khom lưng, vác bao bột đi ra ngoài cửa hàng.
Cảnh Bác Đạt rất muốn giúp bà, nhưng bao nhiêu người đang nhìn, không thể để công dã tràng được.
Bà La vất vả vác năm mươi cân bột ngô ra khỏi cửa hàng, bước đi liêu xiêu đến ngã tư đường.
Hồng Anh thấy họ ra ngoài, lập tức chạy lên đón.
Ông La bước tới giúp một tay, hai người cùng khiêng bao bột đi về phía nơi vắng vẻ.
Đến chỗ ít người, ông La nhìn Cảnh Bác Đạt, vội vã nói: "Cảm ơn, thực sự cảm ơn cậu rất nhiều."
"Không có chi." Cảnh Bác Đạt xua tay nói.
"Kế Tiên, mau đến lạy ân nhân đi, mạng của nhà chúng ta đều là nhờ cậu ấy cứu cả đấy." Ông La xúc động đẩy cháu trai nói.
La Kế Tiên kích động định quỳ xuống, Cảnh Bác Đạt cúi người ngăn lại nói: "Không cần, không cần, bây giờ đang phá bỏ mấy cái này, anh làm thế tôi lại phạm sai lầm mất, bị họ bắt được thì xui xẻo lắm."
"Vậy thì cúi chào, cúi chào thôi." Bà La vội nói thêm.
La Kế Tiên vội vàng cúi chào, Cảnh Bác Đạt đành phải nhận lễ của anh ta.
"Được rồi, chuyện đã giải quyết xong, chúng tôi đi đây." Cảnh Bác Đạt nhìn họ nói.
"Cảm ơn!" Cả nhà ba người lại cảm ơn lần nữa.
"Đừng cảm ơn nữa, mau đi đi! Tránh người ra chút." Cảnh Bác Đạt nhắc nhở họ.
"Biết rồi, biết rồi." Ông La thận trọng nói: "Chúng tôi đi đây." Không đi nhanh thì bị người ta bắt gặp sẽ liên lụy đến họ mất.
La Kế Tiên vẫy tay chào tạm biệt Cảnh Bác Đạt.
"Đợi chút!" Cảnh Bác Đạt gọi họ lại.
"Có chuyện gì thế?" Ông La quay đầu nhìn cậu hỏi.