Lửa Hoang Câm Lặng

Lượt đọc: 9709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 178

❊ ❊ ❊

Thi Cảnh hoàn toàn không đáp lại.

Cầm bật lửa, hơi nghiêng đầu, châm điếu thuốc hút một hơi rồi ném bật lửa lên bàn, bật lửa trượt đi rất xa, đụng phải chai rượu mới dừng lại.

Không khí giữa hai người này… thật kỳ lạ.

Kỷ Chiêu Minh ho nhẹ một tiếng, cười chào hỏi: “Hai người có muốn ngồi lại một lát không?”

Kỷ Chiêu Nghê hỏi ý kiến của Tiết Nhất Nhất: “Ngồi không?”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Xung quanh bàn rượu có hai chiếc ghế sofa hình vòng cung, một chiếc có thể ngồi được bốn năm người.

Ghế sofa đối diện có bốn người ngồi.

Bên này, Kỷ Chiêu Minh và Thi Cảnh ngồi ở giữa, hai bên đều có chỗ trống.

Tiết Nhất Nhất tất nhiên sẽ không ngồi cạnh Kỷ Chiêu Minh.

Về tình về lý, cô đều nên ngồi cạnh Thi Cảnh.

Tiết Nhất Nhất liếc nhìn Thi Cảnh.

Dưới ánh đèn, đường nét khuôn mặt của người đàn ông lạnh lùng, cứng rắn, khiến người ta chùn bước.

Tiết Nhất Nhất hít một hơi thật sâu rồi đi vòng qua ghế sofa.

Còn cách hai bước chân.

Chỉ thấy chiếc áo khoác lúc nãy lấy bật lửa vốn được đặt trên đùi người đàn ông, bị nhẹ nhàng ném ra, chiếm lấy chỗ ngồi.

Ý của Thi Cảnh rất rõ ràng.

Không cho Tiết Nhất Nhất ngồi.

Anh không cho cô lại gần.

Tiết Nhất Nhất như bị người ta đánh một gậy thật mạnh, không phân biệt được phương hướng, cả người cứng đờ tại chỗ.

Cả bàn người, đủ loại ánh mắt nhìn qua.

Tiết Nhất Nhất xấu hổ nắm chặt vạt váy.

Kỷ Chiêu Nghê trừng mắt nhìn Kỷ Chiêu Minh, còn Kỷ Chiêu Minh thì tỏ ra rất vô tội, liên quan gì đến anh ta?

Nhưng rốt cuộc hai người này đang làm trò gì vậy?

Thi Cảnh rõ ràng đang làm cao, còn Tiết Nhất Nhất thì trông như người có lỗi.

Sale quốc tế 25/9

Theo lý mà nói, con cháu làm sai, trưởng bối nên dạy dỗ thì dạy dỗ…

Hơn nữa Thi Cảnh cũng không phải là người có tính cách kìm nén chịu đựng…

Giữa hai người, không khí quá kỳ lạ…

Kỷ Chiêu Nghê đứng dậy từ bên cạnh Kỷ Chiêu Minh, như không có chuyện gì chạy qua kéo Tiết Nhất Nhất đi: “Bên này toàn là đàn ông chán chết, không có gì vui, chúng ta qua bên kia chơi.”

Khi ngồi vào bàn toàn là con gái Tiết Nhất Nhất mới dần dần bình tĩnh lại, cảm ơn Kỷ Chiêu Nghê đang lo liệu rượu nước: “Cảm ơn.”

Kỷ Chiêu Nghê: “Cô uống rượu không?”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu: “Tôi uống nước ngọt là được rồi.”

Kỷ Chiêu Nghê đưa cho Tiết Nhất Nhất một lon nước ngọt, ghét sát hỏi nhỏ: “Hai người làm sao vậy?”

Tiết Nhất Nhất cúi đầu.

Tiết Nhất Nhất không nói, Kỷ Chiêu Nghê cũng không gặng hỏi nữa nữa.

Bên cạnh có người tò mò: “Vị tiểu thư này là?”

Kỷ Chiêu Nghê: “Bạn của tôi.”

Kỷ Chiêu Nghê không giới thiệu tên của Tiết Nhất Nhất nên mọi người cũng không để ý.

Hôm nay bữa tiệc rất lớn, ước chừng có gần trăm người đến.

Khi Kỷ Chiêu Nghê bị bạn bè kéo đi, Tiết Nhất Nhất dần dần bị ra rìa.

Cô điều chỉnh lại tâm trạng.

Cô vốn dĩ chỉ đến để nhìn anh một lần.

Bây giờ không nhìn, sau này sợ là không còn cơ hội nữa…

Tiết Nhất Nhất ngẩng đầu, nghiêng mắt nhìn qua.

Ánh đèn đan xen, tiếng nhạc nhẹ nhàng dâng trào.

Thi Cảnh uống rượu với người ta, hết ly này đến ly khác.

Hút thuốc, hết điếu này đến điếu khác.

Tiết Nhất Nhất không muốn Thi Cảnh uống nhiều rượu như vậy, cũng không muốn anh hút thuốc.

Nếu là trước đây cô có thể không cho anh uống rượu, cũng không cho anh hút thuốc.

Cô đều có thể tưởng tượng được phản ứng của anh.

Anh sẽ cười xấu xa, trêu chọc nói: Em quản cũng nhiều thật đấy.

Sau đó dập tắt điếu thuốc.

Cũng không uống rượu nữa.

Cô không phải là bạn gái của anh nữa.

Anh không phải là bạn trai của cô nữa.

Sẽ không bao giờ như vậy nữa…

Tim đau nhói, lòng đắng chát.

Dần dần, cô gần như không thể thở được.

Tiết Nhất Nhất dời tầm mắt, hít một hơi thật sâu.

Kết thúc rồi.

Tiết Nhất Nhất đứng dậy tìm Kỷ Chiêu Nghê, ghé vào tai cô ấy nói nhỏ: “Cô Kỷ, tôi nhớ ra tôi còn có việc.”

Kỷ Chiêu Nghê tiếc nuối níu kéo: “Chơi thêm chút nữa đi.”

Tiết Nhất Nhất nhẹ nhàng lắc đầu: “Bên tổng giám đốc Kỷ tôi không qua chào nữa, cô nói giúp tôi một tiếng.”

Thi Cảnh rõ ràng là không nể mặt Tiết Nhất Nhất, quả thực không cần thiết phải đi. Kỷ Chiêu Nghê đồng ý: “Được, vậy cô đi đường cẩn thận.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu cười rồi quay người rời đi.

Xuyên qua đám đông náo nhiệt, bước chân nhanh nhẹn.

Thậm chí muốn chạy trốn.

Nhưng không muốn quá thảm hại như vậy.

Tiết Nhất Nhất cố kìm nén để bản thân không quay đầu lại.

Chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Nhưng thật sự… đây là cơ hội cuối cùng…

Nghĩ vậy, Tiết Nhất Nhất không kìm được mà quay đầu lại.

Bên kia.

Kỷ Chiêu Minh một tay cầm ly rượu, một tay khoác vai Thi Cảnh, không biết đang nói gì.

Giây tiếp theo liền bị Thi Cảnh đẩy ra.

Anh trông có vẻ rất không vui…

Bỗng nhiên, Tiết Nhất Nhất đụng phải một người, rượu lạnh đổ lên cánh tay cô, thấm ướt tay áo.

Cô không nhìn đường, theo bản năng nhận lỗi: “Xin lỗi.”

Đối diện là một người đàn ông mặc một bộ đồ vest, từ trong ngực áo lấy ra một chiếc khăn tay, đặt ly rượu sang một bên, nắm lấy cánh tay của Tiết Nhất Nhất, giúp cô lau tay áo: “Xin lỗi, không nhìn thấy cô, cô không sao chứ?”

Tiết Nhất Nhất không thích bị người khác chạm vào, liền rút tay về: “Tôi không sao.”

Tiết Nhất Nhất vừa định đi.

Thì cánh tay bị nắm chặt, sức mạnh của đàn ông.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Tiết Nhất Nhất cau mày nhìn sang.

Người đàn ông: “Tôi làm bẩn quần áo của cô rồi, để lại thông tin liên lạc, tôi đền cho cô, muốn mua quần áo gì… tùy cô chọn.”

Tiết Nhất Nhất nhìn ra ý trong mắt người đàn ông, cũng nghe ra ý trong lời nói của người đàn ông.

Tiết Nhất Nhất giãy giụa cánh tay: “Không cần đâu.”

Người đàn ông không buông tay, thậm chí còn cầm cánh tay của Tiết Nhất Nhất kéo người lại gần: “Ngồi đó cả buổi, có ai để ý đến cô không? Đến đây không phải là để câu đại gia sao? Bàn mà cô nhìn kia, cô không câu được đâu.”

Khinh miệt và sỉ nhục.

Tiết Nhất Nhất đẩy ngực người đàn ông, lớn tiếng: “Buông ra!”

Cùng lúc đó, một cái gạt tàn thuốc bay về phía lưng người đàn ông.

Người đàn ông đau đớn nhíu mày quay lại.

Kỷ Chiêu Minh đứng cách đó không xa, lạnh lùng chất vấn: “Làm gì vậy?!”

Tiết Nhất Nhất nhìn qua.

Thi Cảnh ngồi trên ghế sofa, cánh tay khoác lên lưng ghế, miệng ngậm một điếu thuốc.

Vẻ ngoài lười biếng, thong thả.

Không nhìn về phía bên này một cái.

Người đàn ông im lặng hai giây, cười: “Anh Minh, quen biết à? Hiểu lầm hiểu lầm.”

Kỷ Chiêu Minh tiến lên vài bước: “Không quản được tay của mày, thì đừng giữ nữa.”

Người đàn ông vội vàng buông tay, mặt tái mét: “Uống nhiều quá nên say rồi, hồ đồ rồi.”

Kỷ Chiêu Minh không nể mặt: “Uống nhiều thì vào nhà vệ sinh mà nôn! Có cần giúp không?!”

Người đàn ông lắc đầu, lùi về phía sau: “Không cần, không cần, tôi tự đi.”

Người đàn ông vội vàng lùi vào đám đông.

Kỷ Chiêu Minh đi đến bên cạnh Tiết Nhất Nhất: “Nhất Nhất, xin lỗi nhé, hôm nay chỉ nghĩ đến náo nhiệt, ai ngờ lẫn lộn đủ loại người.”

Ánh mắt của Tiết Nhất Nhất từ chỗ Thi Cảnh đang cụng ly uống rượu với người khác thu về, trong đầu hiện lên từng khung hình, toàn là những hình ảnh thân mật của hai người trước đây.

Anh thật sự không quan tâm đến cô nữa.

Anh thật sự không thích cô nữa.

Chỉ cần còn một chút…

Anh tuyệt đối sẽ không để người khác…

Thật sự… không còn một chút nào nữa…

Kỷ Chiêu Minh thấy sắc mặt Tiết Nhất Nhất không tốt: “Không bị dọa chứ?”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu, cố gắng giữ nụ cười, cũng giữ cho giọng nói không run rẩy: “Tôi còn có việc, đi trước đây, tổng giám đốc Kỷ, chúc anh sinh nhật vui vẻ.”

Hai người không quá thân quen, Kỷ Chiêu Minh cũng không có lý do để giữ người: “Để tôi gọi người đưa cô đi.”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu nguầy nguậy, nụ cười trên mặt càng tươi hơn: “Tôi đi đây, đi đây!”

Nói xong cô vẫy tay thật mạnh rồi quay người chạy đi.

Không.

Là chạy trốn.

Nếu không chạy trốn nữa sẽ càng thảm hại hơn.

Chạy ra khỏi câu lạc bộ, đi ra ngoài đường lớn, Tiết Nhất Nhất che lấy lồng ngực đang co thắt, vừa đi vừa khóc.

Câu lạc bộ.

Ở hành lang bên ngoài nhà vệ sinh.

Thi Cảnh dựa vào tường, hút thuốc.

Không lâu sau, một người đàn ông từ nhà vệ sinh đi ra.

Thi Cảnh nghiêng đầu nhìn một cái, dập tắt điếu thuốc, tiến tới.

Người đàn ông bất ngờ vui mừng, nhiệt tình đón lấy: “Anh Cảnh! Hút thuốc à?”

Đáy mắt Thi Cảnh đen kịt đến đáng sợ, anh lại gần, dùng một tay nắm lấy tóc người đàn ông kéo ngược lại rồi đập mạnh vào tường.

Người đàn ông ngã xuống đất ngay lập tức.

Thi Cảnh ngồi xổm xuống: “Tỉnh táo chưa?”

Người đàn ông không trả lời.

Thi Cảnh nắm lấy tay phải của người đàn ông, trực tiếp bẻ gãy …

Tối hôm đó Tiết Nhất Nhất đặt vé máy bay về Úc Nam vào ngày 20.

Cô thu dọn hành lý, làm thủ tục trả nhà, dọn dẹp những thứ không mang đi được.

Tối ngày 19.

Tiết Nhất Nhất nhận được điện thoại của Thi Dụ, nói rằng Khang Hoành Trí muốn gặp cô, có lời muốn nói với cô.

Tiết Nhất Nhất đồng ý, đến nhà tù một chuyến nữa.

Vì vậy vé máy bay được đổi ngày.

Phòng thăm tù.

Cánh cửa sắt mở ra, Khang Hoành Trí kích động đi tới nhìn Tiết Nhất Nhất: “Gia Âm, cháu vẫn ổn chứ? Đứa bé vẫn ổn chứ?”

Tiết Nhất Nhất: “Bác muốn nói gì với tôi?”

Khang Hoành Trí: “Gia Âm, cháu thề đi, cháu thề cháu sẽ sinh đứa bé ra, nuôi nấng đứa bé.”

Tiết Nhất Nhất: “Tại sao cháu phải thề?”

Khang Hoành Trí trợn to mắt: “Ta có thể nói cho cháu biết ai là người đã giết cả nhà cháu.”

Tiết Nhất Nhất sững sờ: “Cái… cái gì?”

Hai mắt Khang Hoành Trí đỏ ngầu, như bị điên loạn: “Dùng bố mẹ của cháu để thề, nếu cháu phá bỏ đứa bé, nếu cháu sinh mà không nuôi, bố mẹ của cháu sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh! Chỉ cần cháu thề, ta sẽ nói cho cháu biết ai đã giết gia đình cháu, và tại sao lại giết gia đình cháu.”

Tiết Nhất Nhất nhìn người đàn ông trước mặt, khẽ rùng mình, hít thở sâu mấy lần rồi giơ tay thề: “Cháu thề, cháu sẽ bảo vệ con của cháu thật tốt, sinh nó ra, giáo dục nó, yêu thương nó hơn cả mạng sống của cháu! Nếu vi phạm lời thề, gia đình cháu sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh!”

Khang Hoành Trí cười lớn, nắm tay đập bàn: “Tốt! Tốt! Tốt!”

Cảnh sát nhà tù giữ chặt Khang Hoành Trí đang kích động.

Tiết Nhất Nhất đứng dậy, chống tay lên bàn: “Nói mau!”

Hơn nửa tiếng sau.

Tiết Nhất Nhất ra khỏi nhà tù, lúc gặp Thi Dụ hai tay cô vẫn còn run rẩy.

Thi Dụ: “Chuyện năm đó đã có đột phá, bố của cháu đã được minh oan, chuyện sau này giao cho tôi.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Thi Dụ ngập ngừng: “Nhưng bên đó…”

Tiết Nhất Nhất ngước mắt lên, mười ngón tay nắm chặt vào nhau: “Cháu hiểu, bên đó chú không có cách nào.”

Thi Dụ thở dài.

Tiết Nhất Nhất rưng rưng nước mắt: “Chú, chuyện của bố cháu, xin nhờ chú.”

Thi Dụ gật đầu, quan tâm hỏi: “Tiếp theo cháu định thế nào?”

“Cháu về Úc Nam.” Tiết Nhất Nhất, “Cháu đã mua vé máy bay rồi.”

Cuối tháng 4.

Sân bay.

Chuyến bay quốc tế.

Tiết Nhất Nhất lên máy bay, điểm đến: YO.

Hơn nữa Thi Cảnh cũng không phải là người có tính cách kìm nén chịu đựng…

Giữa hai người, không khí quá kỳ lạ…

Kỷ Chiêu Nghê đứng dậy từ bên cạnh Kỷ Chiêu Minh, như không có chuyện gì chạy qua kéo Tiết Nhất Nhất đi: “Bên này toàn là đàn ông chán chết, không có gì vui, chúng ta qua bên kia chơi.”

Khi ngồi vào bàn toàn là con gái Tiết Nhất Nhất mới dần dần bình tĩnh lại, cảm ơn Kỷ Chiêu Nghê đang lo liệu rượu nước: “Cảm ơn.”

Kỷ Chiêu Nghê: “Cô uống rượu không?”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu: “Tôi uống nước ngọt là được rồi.”

Kỷ Chiêu Nghê đưa cho Tiết Nhất Nhất một lon nước ngọt, ghét sát hỏi nhỏ: “Hai người làm sao vậy?”

Tiết Nhất Nhất cúi đầu.

Tiết Nhất Nhất không nói, Kỷ Chiêu Nghê cũng không gặng hỏi nữa nữa.

Bên cạnh có người tò mò: “Vị tiểu thư này là?”

Kỷ Chiêu Nghê: “Bạn của tôi.”

Kỷ Chiêu Nghê không giới thiệu tên của Tiết Nhất Nhất nên mọi người cũng không để ý.

Hôm nay bữa tiệc rất lớn, ước chừng có gần trăm người đến.

Khi Kỷ Chiêu Nghê bị bạn bè kéo đi, Tiết Nhất Nhất dần dần bị ra rìa.

Cô điều chỉnh lại tâm trạng.

Cô vốn dĩ chỉ đến để nhìn anh một lần.

Bây giờ không nhìn, sau này sợ là không còn cơ hội nữa…

Tiết Nhất Nhất ngẩng đầu, nghiêng mắt nhìn qua.

Ánh đèn đan xen, tiếng nhạc nhẹ nhàng dâng trào.

Thi Cảnh uống rượu với người ta, hết ly này đến ly khác.

Hút thuốc, hết điếu này đến điếu khác.

Tiết Nhất Nhất không muốn Thi Cảnh uống nhiều rượu như vậy, cũng không muốn anh hút thuốc.

Nếu là trước đây cô có thể không cho anh uống rượu, cũng không cho anh hút thuốc.

Cô đều có thể tưởng tượng được phản ứng của anh.

Anh sẽ cười xấu xa, trêu chọc nói: Em quản cũng nhiều thật đấy.

Sau đó dập tắt điếu thuốc.

Cũng không uống rượu nữa.

Cô không phải là bạn gái của anh nữa.

Anh không phải là bạn trai của cô nữa.

Sẽ không bao giờ như vậy nữa…

Tim đau nhói, lòng đắng chát.

Dần dần, cô gần như không thể thở được.

Tiết Nhất Nhất dời tầm mắt, hít một hơi thật sâu.

Kết thúc rồi.

Tiết Nhất Nhất đứng dậy tìm Kỷ Chiêu Nghê, ghé vào tai cô ấy nói nhỏ: “Cô Kỷ, tôi nhớ ra tôi còn có việc.”

Kỷ Chiêu Nghê tiếc nuối níu kéo: “Chơi thêm chút nữa đi.”

Tiết Nhất Nhất nhẹ nhàng lắc đầu: “Bên tổng giám đốc Kỷ tôi không qua chào nữa, cô nói giúp tôi một tiếng.”

Thi Cảnh rõ ràng là không nể mặt Tiết Nhất Nhất, quả thực không cần thiết phải đi. Kỷ Chiêu Nghê đồng ý: “Được, vậy cô đi đường cẩn thận.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu cười rồi quay người rời đi.

Xuyên qua đám đông náo nhiệt, bước chân nhanh nhẹn.

Thậm chí muốn chạy trốn.

Nhưng không muốn quá thảm hại như vậy.

Tiết Nhất Nhất cố kìm nén để bản thân không quay đầu lại.

Chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Nhưng thật sự… đây là cơ hội cuối cùng…

Nghĩ vậy, Tiết Nhất Nhất không kìm được mà quay đầu lại.

Bên kia.

Kỷ Chiêu Minh một tay cầm ly rượu, một tay khoác vai Thi Cảnh, không biết đang nói gì.

Giây tiếp theo liền bị Thi Cảnh đẩy ra.

Anh trông có vẻ rất không vui…

Bỗng nhiên, Tiết Nhất Nhất đụng phải một người, rượu lạnh đổ lên cánh tay cô, thấm ướt tay áo.

Cô không nhìn đường, theo bản năng nhận lỗi: “Xin lỗi.”

Đối diện là một người đàn ông mặc một bộ đồ vest, từ trong ngực áo lấy ra một chiếc khăn tay, đặt ly rượu sang một bên, nắm lấy cánh tay của Tiết Nhất Nhất, giúp cô lau tay áo: “Xin lỗi, không nhìn thấy cô, cô không sao chứ?”

Tiết Nhất Nhất không thích bị người khác chạm vào, liền rút tay về: “Tôi không sao.”

Tiết Nhất Nhất vừa định đi.

Thì cánh tay bị nắm chặt, sức mạnh của đàn ông.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Tiết Nhất Nhất cau mày nhìn sang.

Người đàn ông: “Tôi làm bẩn quần áo của cô rồi, để lại thông tin liên lạc, tôi đền cho cô, muốn mua quần áo gì… tùy cô chọn.”

Tiết Nhất Nhất nhìn ra ý trong mắt người đàn ông, cũng nghe ra ý trong lời nói của người đàn ông.

Tiết Nhất Nhất giãy giụa cánh tay: “Không cần đâu.”

Người đàn ông không buông tay, thậm chí còn cầm cánh tay của Tiết Nhất Nhất kéo người lại gần: “Ngồi đó cả buổi, có ai để ý đến cô không? Đến đây không phải là để câu đại gia sao? Bàn mà cô nhìn kia, cô không câu được đâu.”

Khinh miệt và sỉ nhục.

Tiết Nhất Nhất đẩy ngực người đàn ông, lớn tiếng: “Buông ra!”

Cùng lúc đó, một cái gạt tàn thuốc bay về phía lưng người đàn ông.

Người đàn ông đau đớn nhíu mày quay lại.

Kỷ Chiêu Minh đứng cách đó không xa, lạnh lùng chất vấn: “Làm gì vậy?!”

Tiết Nhất Nhất nhìn qua.

Thi Cảnh ngồi trên ghế sofa, cánh tay khoác lên lưng ghế, miệng ngậm một điếu thuốc.

Vẻ ngoài lười biếng, thong thả.

Không nhìn về phía bên này một cái.

Người đàn ông im lặng hai giây, cười: “Anh Minh, quen biết à? Hiểu lầm hiểu lầm.”

Kỷ Chiêu Minh tiến lên vài bước: “Không quản được tay của mày, thì đừng giữ nữa.”

Người đàn ông vội vàng buông tay, mặt tái mét: “Uống nhiều quá nên say rồi, hồ đồ rồi.”

Kỷ Chiêu Minh không nể mặt: “Uống nhiều thì vào nhà vệ sinh mà nôn! Có cần giúp không?!”

Người đàn ông lắc đầu, lùi về phía sau: “Không cần, không cần, tôi tự đi.”

Người đàn ông vội vàng lùi vào đám đông.

Kỷ Chiêu Minh đi đến bên cạnh Tiết Nhất Nhất: “Nhất Nhất, xin lỗi nhé, hôm nay chỉ nghĩ đến náo nhiệt, ai ngờ lẫn lộn đủ loại người.”

Ánh mắt của Tiết Nhất Nhất từ chỗ Thi Cảnh đang cụng ly uống rượu với người khác thu về, trong đầu hiện lên từng khung hình, toàn là những hình ảnh thân mật của hai người trước đây.

Anh thật sự không quan tâm đến cô nữa.

Anh thật sự không thích cô nữa.

Chỉ cần còn một chút…

Anh tuyệt đối sẽ không để người khác…

Thật sự… không còn một chút nào nữa…

Kỷ Chiêu Minh thấy sắc mặt Tiết Nhất Nhất không tốt: “Không bị dọa chứ?”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu, cố gắng giữ nụ cười, cũng giữ cho giọng nói không run rẩy: “Tôi còn có việc, đi trước đây, tổng giám đốc Kỷ, chúc anh sinh nhật vui vẻ.”

Hai người không quá thân quen, Kỷ Chiêu Minh cũng không có lý do để giữ người: “Để tôi gọi người đưa cô đi.”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu nguầy nguậy, nụ cười trên mặt càng tươi hơn: “Tôi đi đây, đi đây!”

Nói xong cô vẫy tay thật mạnh rồi quay người chạy đi.

Không.

Là chạy trốn.

Nếu không chạy trốn nữa sẽ càng thảm hại hơn.

Chạy ra khỏi câu lạc bộ, đi ra ngoài đường lớn, Tiết Nhất Nhất che lấy lồng ngực đang co thắt, vừa đi vừa khóc.

Câu lạc bộ.

Ở hành lang bên ngoài nhà vệ sinh.

Thi Cảnh dựa vào tường, hút thuốc.

Không lâu sau, một người đàn ông từ nhà vệ sinh đi ra.

Thi Cảnh nghiêng đầu nhìn một cái, dập tắt điếu thuốc, tiến tới.

Người đàn ông bất ngờ vui mừng, nhiệt tình đón lấy: “Anh Cảnh! Hút thuốc à?”

Đáy mắt Thi Cảnh đen kịt đến đáng sợ, anh lại gần, dùng một tay nắm lấy tóc người đàn ông kéo ngược lại rồi đập mạnh vào tường.

Người đàn ông ngã xuống đất ngay lập tức.

Thi Cảnh ngồi xổm xuống: “Tỉnh táo chưa?”

Người đàn ông không trả lời.

Thi Cảnh nắm lấy tay phải của người đàn ông, trực tiếp bẻ gãy …

Tối hôm đó Tiết Nhất Nhất đặt vé máy bay về Úc Nam vào ngày 20.

Cô thu dọn hành lý, làm thủ tục trả nhà, dọn dẹp những thứ không mang đi được.

Tối ngày 19.

Tiết Nhất Nhất nhận được điện thoại của Thi Dụ, nói rằng Khang Hoành Trí muốn gặp cô, có lời muốn nói với cô.

Tiết Nhất Nhất đồng ý, đến nhà tù một chuyến nữa.

Vì vậy vé máy bay được đổi ngày.

Phòng thăm tù.

Cánh cửa sắt mở ra, Khang Hoành Trí kích động đi tới nhìn Tiết Nhất Nhất: “Gia Âm, cháu vẫn ổn chứ? Đứa bé vẫn ổn chứ?”

Tiết Nhất Nhất: “Bác muốn nói gì với tôi?”

Khang Hoành Trí: “Gia Âm, cháu thề đi, cháu thề cháu sẽ sinh đứa bé ra, nuôi nấng đứa bé.”

Tiết Nhất Nhất: “Tại sao cháu phải thề?”

Khang Hoành Trí trợn to mắt: “Ta có thể nói cho cháu biết ai là người đã giết cả nhà cháu.”

Tiết Nhất Nhất sững sờ: “Cái… cái gì?”

Hai mắt Khang Hoành Trí đỏ ngầu, như bị điên loạn: “Dùng bố mẹ của cháu để thề, nếu cháu phá bỏ đứa bé, nếu cháu sinh mà không nuôi, bố mẹ của cháu sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh! Chỉ cần cháu thề, ta sẽ nói cho cháu biết ai đã giết gia đình cháu, và tại sao lại giết gia đình cháu.”

Tiết Nhất Nhất nhìn người đàn ông trước mặt, khẽ rùng mình, hít thở sâu mấy lần rồi giơ tay thề: “Cháu thề, cháu sẽ bảo vệ con của cháu thật tốt, sinh nó ra, giáo dục nó, yêu thương nó hơn cả mạng sống của cháu! Nếu vi phạm lời thề, gia đình cháu sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh!”

Khang Hoành Trí cười lớn, nắm tay đập bàn: “Tốt! Tốt! Tốt!”

Cảnh sát nhà tù giữ chặt Khang Hoành Trí đang kích động.

Tiết Nhất Nhất đứng dậy, chống tay lên bàn: “Nói mau!”

Hơn nửa tiếng sau.

Tiết Nhất Nhất ra khỏi nhà tù, lúc gặp Thi Dụ hai tay cô vẫn còn run rẩy.

Thi Dụ: “Chuyện năm đó đã có đột phá, bố của cháu đã được minh oan, chuyện sau này giao cho tôi.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Thi Dụ ngập ngừng: “Nhưng bên đó…”

Tiết Nhất Nhất ngước mắt lên, mười ngón tay nắm chặt vào nhau: “Cháu hiểu, bên đó chú không có cách nào.”

Thi Dụ thở dài.

Tiết Nhất Nhất rưng rưng nước mắt: “Chú, chuyện của bố cháu, xin nhờ chú.”

Thi Dụ gật đầu, quan tâm hỏi: “Tiếp theo cháu định thế nào?”

“Cháu về Úc Nam.” Tiết Nhất Nhất, “Cháu đã mua vé máy bay rồi.”

Cuối tháng 4.

Sân bay.

Chuyến bay quốc tế.

Tiết Nhất Nhất lên máy bay, điểm đến: YO.

Cô điều chỉnh lại tâm trạng.

Cô vốn dĩ chỉ đến để nhìn anh một lần.

Bây giờ không nhìn, sau này sợ là không còn cơ hội nữa…

Tiết Nhất Nhất ngẩng đầu, nghiêng mắt nhìn qua.

Ánh đèn đan xen, tiếng nhạc nhẹ nhàng dâng trào.

Thi Cảnh uống rượu với người ta, hết ly này đến ly khác.

Hút thuốc, hết điếu này đến điếu khác.

Tiết Nhất Nhất không muốn Thi Cảnh uống nhiều rượu như vậy, cũng không muốn anh hút thuốc.

Nếu là trước đây cô có thể không cho anh uống rượu, cũng không cho anh hút thuốc.

Cô đều có thể tưởng tượng được phản ứng của anh.

Anh sẽ cười xấu xa, trêu chọc nói: Em quản cũng nhiều thật đấy.

Sau đó dập tắt điếu thuốc.

Cũng không uống rượu nữa.

Cô không phải là bạn gái của anh nữa.

Anh không phải là bạn trai của cô nữa.

Sẽ không bao giờ như vậy nữa…

Tim đau nhói, lòng đắng chát.

Dần dần, cô gần như không thể thở được.

Tiết Nhất Nhất dời tầm mắt, hít một hơi thật sâu.

Kết thúc rồi.

Tiết Nhất Nhất đứng dậy tìm Kỷ Chiêu Nghê, ghé vào tai cô ấy nói nhỏ: “Cô Kỷ, tôi nhớ ra tôi còn có việc.”

Kỷ Chiêu Nghê tiếc nuối níu kéo: “Chơi thêm chút nữa đi.”

Tiết Nhất Nhất nhẹ nhàng lắc đầu: “Bên tổng giám đốc Kỷ tôi không qua chào nữa, cô nói giúp tôi một tiếng.”

Thi Cảnh rõ ràng là không nể mặt Tiết Nhất Nhất, quả thực không cần thiết phải đi. Kỷ Chiêu Nghê đồng ý: “Được, vậy cô đi đường cẩn thận.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu cười rồi quay người rời đi.

Xuyên qua đám đông náo nhiệt, bước chân nhanh nhẹn.

Thậm chí muốn chạy trốn.

Nhưng không muốn quá thảm hại như vậy.

Tiết Nhất Nhất cố kìm nén để bản thân không quay đầu lại.

Chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Nhưng thật sự… đây là cơ hội cuối cùng…

Nghĩ vậy, Tiết Nhất Nhất không kìm được mà quay đầu lại.

Bên kia.

Kỷ Chiêu Minh một tay cầm ly rượu, một tay khoác vai Thi Cảnh, không biết đang nói gì.

Giây tiếp theo liền bị Thi Cảnh đẩy ra.

Anh trông có vẻ rất không vui…

Bỗng nhiên, Tiết Nhất Nhất đụng phải một người, rượu lạnh đổ lên cánh tay cô, thấm ướt tay áo.

Cô không nhìn đường, theo bản năng nhận lỗi: “Xin lỗi.”

Đối diện là một người đàn ông mặc một bộ đồ vest, từ trong ngực áo lấy ra một chiếc khăn tay, đặt ly rượu sang một bên, nắm lấy cánh tay của Tiết Nhất Nhất, giúp cô lau tay áo: “Xin lỗi, không nhìn thấy cô, cô không sao chứ?”

Tiết Nhất Nhất không thích bị người khác chạm vào, liền rút tay về: “Tôi không sao.”

Tiết Nhất Nhất vừa định đi.

Thì cánh tay bị nắm chặt, sức mạnh của đàn ông.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Tiết Nhất Nhất cau mày nhìn sang.

Người đàn ông: “Tôi làm bẩn quần áo của cô rồi, để lại thông tin liên lạc, tôi đền cho cô, muốn mua quần áo gì… tùy cô chọn.”

Tiết Nhất Nhất nhìn ra ý trong mắt người đàn ông, cũng nghe ra ý trong lời nói của người đàn ông.

Tiết Nhất Nhất giãy giụa cánh tay: “Không cần đâu.”

Người đàn ông không buông tay, thậm chí còn cầm cánh tay của Tiết Nhất Nhất kéo người lại gần: “Ngồi đó cả buổi, có ai để ý đến cô không? Đến đây không phải là để câu đại gia sao? Bàn mà cô nhìn kia, cô không câu được đâu.”

Khinh miệt và sỉ nhục.

Tiết Nhất Nhất đẩy ngực người đàn ông, lớn tiếng: “Buông ra!”

Cùng lúc đó, một cái gạt tàn thuốc bay về phía lưng người đàn ông.

Người đàn ông đau đớn nhíu mày quay lại.

Kỷ Chiêu Minh đứng cách đó không xa, lạnh lùng chất vấn: “Làm gì vậy?!”

Tiết Nhất Nhất nhìn qua.

Thi Cảnh ngồi trên ghế sofa, cánh tay khoác lên lưng ghế, miệng ngậm một điếu thuốc.

Vẻ ngoài lười biếng, thong thả.

Không nhìn về phía bên này một cái.

Người đàn ông im lặng hai giây, cười: “Anh Minh, quen biết à? Hiểu lầm hiểu lầm.”

Kỷ Chiêu Minh tiến lên vài bước: “Không quản được tay của mày, thì đừng giữ nữa.”

Người đàn ông vội vàng buông tay, mặt tái mét: “Uống nhiều quá nên say rồi, hồ đồ rồi.”

Kỷ Chiêu Minh không nể mặt: “Uống nhiều thì vào nhà vệ sinh mà nôn! Có cần giúp không?!”

Người đàn ông lắc đầu, lùi về phía sau: “Không cần, không cần, tôi tự đi.”

Người đàn ông vội vàng lùi vào đám đông.

Kỷ Chiêu Minh đi đến bên cạnh Tiết Nhất Nhất: “Nhất Nhất, xin lỗi nhé, hôm nay chỉ nghĩ đến náo nhiệt, ai ngờ lẫn lộn đủ loại người.”

Ánh mắt của Tiết Nhất Nhất từ chỗ Thi Cảnh đang cụng ly uống rượu với người khác thu về, trong đầu hiện lên từng khung hình, toàn là những hình ảnh thân mật của hai người trước đây.

Anh thật sự không quan tâm đến cô nữa.

Anh thật sự không thích cô nữa.

Chỉ cần còn một chút…

Anh tuyệt đối sẽ không để người khác…

Thật sự… không còn một chút nào nữa…

Kỷ Chiêu Minh thấy sắc mặt Tiết Nhất Nhất không tốt: “Không bị dọa chứ?”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu, cố gắng giữ nụ cười, cũng giữ cho giọng nói không run rẩy: “Tôi còn có việc, đi trước đây, tổng giám đốc Kỷ, chúc anh sinh nhật vui vẻ.”

Hai người không quá thân quen, Kỷ Chiêu Minh cũng không có lý do để giữ người: “Để tôi gọi người đưa cô đi.”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu nguầy nguậy, nụ cười trên mặt càng tươi hơn: “Tôi đi đây, đi đây!”

Nói xong cô vẫy tay thật mạnh rồi quay người chạy đi.

Không.

Là chạy trốn.

Nếu không chạy trốn nữa sẽ càng thảm hại hơn.

Chạy ra khỏi câu lạc bộ, đi ra ngoài đường lớn, Tiết Nhất Nhất che lấy lồng ngực đang co thắt, vừa đi vừa khóc.

Câu lạc bộ.

Ở hành lang bên ngoài nhà vệ sinh.

Thi Cảnh dựa vào tường, hút thuốc.

Không lâu sau, một người đàn ông từ nhà vệ sinh đi ra.

Thi Cảnh nghiêng đầu nhìn một cái, dập tắt điếu thuốc, tiến tới.

Người đàn ông bất ngờ vui mừng, nhiệt tình đón lấy: “Anh Cảnh! Hút thuốc à?”

Đáy mắt Thi Cảnh đen kịt đến đáng sợ, anh lại gần, dùng một tay nắm lấy tóc người đàn ông kéo ngược lại rồi đập mạnh vào tường.

Người đàn ông ngã xuống đất ngay lập tức.

Thi Cảnh ngồi xổm xuống: “Tỉnh táo chưa?”

Người đàn ông không trả lời.

Thi Cảnh nắm lấy tay phải của người đàn ông, trực tiếp bẻ gãy …

Tối hôm đó Tiết Nhất Nhất đặt vé máy bay về Úc Nam vào ngày 20.

Cô thu dọn hành lý, làm thủ tục trả nhà, dọn dẹp những thứ không mang đi được.

Tối ngày 19.

Tiết Nhất Nhất nhận được điện thoại của Thi Dụ, nói rằng Khang Hoành Trí muốn gặp cô, có lời muốn nói với cô.

Tiết Nhất Nhất đồng ý, đến nhà tù một chuyến nữa.

Vì vậy vé máy bay được đổi ngày.

Phòng thăm tù.

Cánh cửa sắt mở ra, Khang Hoành Trí kích động đi tới nhìn Tiết Nhất Nhất: “Gia Âm, cháu vẫn ổn chứ? Đứa bé vẫn ổn chứ?”

Tiết Nhất Nhất: “Bác muốn nói gì với tôi?”

Khang Hoành Trí: “Gia Âm, cháu thề đi, cháu thề cháu sẽ sinh đứa bé ra, nuôi nấng đứa bé.”

Tiết Nhất Nhất: “Tại sao cháu phải thề?”

Khang Hoành Trí trợn to mắt: “Ta có thể nói cho cháu biết ai là người đã giết cả nhà cháu.”

Tiết Nhất Nhất sững sờ: “Cái… cái gì?”

Hai mắt Khang Hoành Trí đỏ ngầu, như bị điên loạn: “Dùng bố mẹ của cháu để thề, nếu cháu phá bỏ đứa bé, nếu cháu sinh mà không nuôi, bố mẹ của cháu sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh! Chỉ cần cháu thề, ta sẽ nói cho cháu biết ai đã giết gia đình cháu, và tại sao lại giết gia đình cháu.”

Tiết Nhất Nhất nhìn người đàn ông trước mặt, khẽ rùng mình, hít thở sâu mấy lần rồi giơ tay thề: “Cháu thề, cháu sẽ bảo vệ con của cháu thật tốt, sinh nó ra, giáo dục nó, yêu thương nó hơn cả mạng sống của cháu! Nếu vi phạm lời thề, gia đình cháu sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh!”

Khang Hoành Trí cười lớn, nắm tay đập bàn: “Tốt! Tốt! Tốt!”

Cảnh sát nhà tù giữ chặt Khang Hoành Trí đang kích động.

Tiết Nhất Nhất đứng dậy, chống tay lên bàn: “Nói mau!”

Hơn nửa tiếng sau.

Tiết Nhất Nhất ra khỏi nhà tù, lúc gặp Thi Dụ hai tay cô vẫn còn run rẩy.

Thi Dụ: “Chuyện năm đó đã có đột phá, bố của cháu đã được minh oan, chuyện sau này giao cho tôi.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Thi Dụ ngập ngừng: “Nhưng bên đó…”

Tiết Nhất Nhất ngước mắt lên, mười ngón tay nắm chặt vào nhau: “Cháu hiểu, bên đó chú không có cách nào.”

Thi Dụ thở dài.

Tiết Nhất Nhất rưng rưng nước mắt: “Chú, chuyện của bố cháu, xin nhờ chú.”

Thi Dụ gật đầu, quan tâm hỏi: “Tiếp theo cháu định thế nào?”

“Cháu về Úc Nam.” Tiết Nhất Nhất, “Cháu đã mua vé máy bay rồi.”

Cuối tháng 4.

Sân bay.

Chuyến bay quốc tế.

Tiết Nhất Nhất lên máy bay, điểm đến: YO.

Thi Cảnh rõ ràng là không nể mặt Tiết Nhất Nhất, quả thực không cần thiết phải đi. Kỷ Chiêu Nghê đồng ý: “Được, vậy cô đi đường cẩn thận.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu cười rồi quay người rời đi.

Xuyên qua đám đông náo nhiệt, bước chân nhanh nhẹn.

Thậm chí muốn chạy trốn.

Nhưng không muốn quá thảm hại như vậy.

Tiết Nhất Nhất cố kìm nén để bản thân không quay đầu lại.

Chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Nhưng thật sự… đây là cơ hội cuối cùng…

Nghĩ vậy, Tiết Nhất Nhất không kìm được mà quay đầu lại.

Bên kia.

Kỷ Chiêu Minh một tay cầm ly rượu, một tay khoác vai Thi Cảnh, không biết đang nói gì.

Giây tiếp theo liền bị Thi Cảnh đẩy ra.

Anh trông có vẻ rất không vui…

Bỗng nhiên, Tiết Nhất Nhất đụng phải một người, rượu lạnh đổ lên cánh tay cô, thấm ướt tay áo.

Cô không nhìn đường, theo bản năng nhận lỗi: “Xin lỗi.”

Đối diện là một người đàn ông mặc một bộ đồ vest, từ trong ngực áo lấy ra một chiếc khăn tay, đặt ly rượu sang một bên, nắm lấy cánh tay của Tiết Nhất Nhất, giúp cô lau tay áo: “Xin lỗi, không nhìn thấy cô, cô không sao chứ?”

Tiết Nhất Nhất không thích bị người khác chạm vào, liền rút tay về: “Tôi không sao.”

Tiết Nhất Nhất vừa định đi.

Thì cánh tay bị nắm chặt, sức mạnh của đàn ông.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Tiết Nhất Nhất cau mày nhìn sang.

Người đàn ông: “Tôi làm bẩn quần áo của cô rồi, để lại thông tin liên lạc, tôi đền cho cô, muốn mua quần áo gì… tùy cô chọn.”

Tiết Nhất Nhất nhìn ra ý trong mắt người đàn ông, cũng nghe ra ý trong lời nói của người đàn ông.

Tiết Nhất Nhất giãy giụa cánh tay: “Không cần đâu.”

Người đàn ông không buông tay, thậm chí còn cầm cánh tay của Tiết Nhất Nhất kéo người lại gần: “Ngồi đó cả buổi, có ai để ý đến cô không? Đến đây không phải là để câu đại gia sao? Bàn mà cô nhìn kia, cô không câu được đâu.”

Khinh miệt và sỉ nhục.

Tiết Nhất Nhất đẩy ngực người đàn ông, lớn tiếng: “Buông ra!”

Cùng lúc đó, một cái gạt tàn thuốc bay về phía lưng người đàn ông.

Người đàn ông đau đớn nhíu mày quay lại.

Kỷ Chiêu Minh đứng cách đó không xa, lạnh lùng chất vấn: “Làm gì vậy?!”

Tiết Nhất Nhất nhìn qua.

Thi Cảnh ngồi trên ghế sofa, cánh tay khoác lên lưng ghế, miệng ngậm một điếu thuốc.

Vẻ ngoài lười biếng, thong thả.

Không nhìn về phía bên này một cái.

Người đàn ông im lặng hai giây, cười: “Anh Minh, quen biết à? Hiểu lầm hiểu lầm.”

Kỷ Chiêu Minh tiến lên vài bước: “Không quản được tay của mày, thì đừng giữ nữa.”

Người đàn ông vội vàng buông tay, mặt tái mét: “Uống nhiều quá nên say rồi, hồ đồ rồi.”

Kỷ Chiêu Minh không nể mặt: “Uống nhiều thì vào nhà vệ sinh mà nôn! Có cần giúp không?!”

Người đàn ông lắc đầu, lùi về phía sau: “Không cần, không cần, tôi tự đi.”

Người đàn ông vội vàng lùi vào đám đông.

Kỷ Chiêu Minh đi đến bên cạnh Tiết Nhất Nhất: “Nhất Nhất, xin lỗi nhé, hôm nay chỉ nghĩ đến náo nhiệt, ai ngờ lẫn lộn đủ loại người.”

Ánh mắt của Tiết Nhất Nhất từ chỗ Thi Cảnh đang cụng ly uống rượu với người khác thu về, trong đầu hiện lên từng khung hình, toàn là những hình ảnh thân mật của hai người trước đây.

Anh thật sự không quan tâm đến cô nữa.

Anh thật sự không thích cô nữa.

Chỉ cần còn một chút…

Anh tuyệt đối sẽ không để người khác…

Thật sự… không còn một chút nào nữa…

Kỷ Chiêu Minh thấy sắc mặt Tiết Nhất Nhất không tốt: “Không bị dọa chứ?”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu, cố gắng giữ nụ cười, cũng giữ cho giọng nói không run rẩy: “Tôi còn có việc, đi trước đây, tổng giám đốc Kỷ, chúc anh sinh nhật vui vẻ.”

Hai người không quá thân quen, Kỷ Chiêu Minh cũng không có lý do để giữ người: “Để tôi gọi người đưa cô đi.”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu nguầy nguậy, nụ cười trên mặt càng tươi hơn: “Tôi đi đây, đi đây!”

Nói xong cô vẫy tay thật mạnh rồi quay người chạy đi.

Không.

Là chạy trốn.

Nếu không chạy trốn nữa sẽ càng thảm hại hơn.

Chạy ra khỏi câu lạc bộ, đi ra ngoài đường lớn, Tiết Nhất Nhất che lấy lồng ngực đang co thắt, vừa đi vừa khóc.

Câu lạc bộ.

Ở hành lang bên ngoài nhà vệ sinh.

Thi Cảnh dựa vào tường, hút thuốc.

Không lâu sau, một người đàn ông từ nhà vệ sinh đi ra.

Thi Cảnh nghiêng đầu nhìn một cái, dập tắt điếu thuốc, tiến tới.

Người đàn ông bất ngờ vui mừng, nhiệt tình đón lấy: “Anh Cảnh! Hút thuốc à?”

Đáy mắt Thi Cảnh đen kịt đến đáng sợ, anh lại gần, dùng một tay nắm lấy tóc người đàn ông kéo ngược lại rồi đập mạnh vào tường.

Người đàn ông ngã xuống đất ngay lập tức.

Thi Cảnh ngồi xổm xuống: “Tỉnh táo chưa?”

Người đàn ông không trả lời.

Thi Cảnh nắm lấy tay phải của người đàn ông, trực tiếp bẻ gãy …

Tối hôm đó Tiết Nhất Nhất đặt vé máy bay về Úc Nam vào ngày 20.

Cô thu dọn hành lý, làm thủ tục trả nhà, dọn dẹp những thứ không mang đi được.

Tối ngày 19.

Tiết Nhất Nhất nhận được điện thoại của Thi Dụ, nói rằng Khang Hoành Trí muốn gặp cô, có lời muốn nói với cô.

Tiết Nhất Nhất đồng ý, đến nhà tù một chuyến nữa.

Vì vậy vé máy bay được đổi ngày.

Phòng thăm tù.

Cánh cửa sắt mở ra, Khang Hoành Trí kích động đi tới nhìn Tiết Nhất Nhất: “Gia Âm, cháu vẫn ổn chứ? Đứa bé vẫn ổn chứ?”

Tiết Nhất Nhất: “Bác muốn nói gì với tôi?”

Khang Hoành Trí: “Gia Âm, cháu thề đi, cháu thề cháu sẽ sinh đứa bé ra, nuôi nấng đứa bé.”

Tiết Nhất Nhất: “Tại sao cháu phải thề?”

Khang Hoành Trí trợn to mắt: “Ta có thể nói cho cháu biết ai là người đã giết cả nhà cháu.”

Tiết Nhất Nhất sững sờ: “Cái… cái gì?”

Hai mắt Khang Hoành Trí đỏ ngầu, như bị điên loạn: “Dùng bố mẹ của cháu để thề, nếu cháu phá bỏ đứa bé, nếu cháu sinh mà không nuôi, bố mẹ của cháu sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh! Chỉ cần cháu thề, ta sẽ nói cho cháu biết ai đã giết gia đình cháu, và tại sao lại giết gia đình cháu.”

Tiết Nhất Nhất nhìn người đàn ông trước mặt, khẽ rùng mình, hít thở sâu mấy lần rồi giơ tay thề: “Cháu thề, cháu sẽ bảo vệ con của cháu thật tốt, sinh nó ra, giáo dục nó, yêu thương nó hơn cả mạng sống của cháu! Nếu vi phạm lời thề, gia đình cháu sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh!”

Khang Hoành Trí cười lớn, nắm tay đập bàn: “Tốt! Tốt! Tốt!”

Cảnh sát nhà tù giữ chặt Khang Hoành Trí đang kích động.

Tiết Nhất Nhất đứng dậy, chống tay lên bàn: “Nói mau!”

Hơn nửa tiếng sau.

Tiết Nhất Nhất ra khỏi nhà tù, lúc gặp Thi Dụ hai tay cô vẫn còn run rẩy.

Thi Dụ: “Chuyện năm đó đã có đột phá, bố của cháu đã được minh oan, chuyện sau này giao cho tôi.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Thi Dụ ngập ngừng: “Nhưng bên đó…”

Tiết Nhất Nhất ngước mắt lên, mười ngón tay nắm chặt vào nhau: “Cháu hiểu, bên đó chú không có cách nào.”

Thi Dụ thở dài.

Tiết Nhất Nhất rưng rưng nước mắt: “Chú, chuyện của bố cháu, xin nhờ chú.”

Thi Dụ gật đầu, quan tâm hỏi: “Tiếp theo cháu định thế nào?”

“Cháu về Úc Nam.” Tiết Nhất Nhất, “Cháu đã mua vé máy bay rồi.”

Cuối tháng 4.

Sân bay.

Chuyến bay quốc tế.

Tiết Nhất Nhất lên máy bay, điểm đến: YO.

Người đàn ông không buông tay, thậm chí còn cầm cánh tay của Tiết Nhất Nhất kéo người lại gần: “Ngồi đó cả buổi, có ai để ý đến cô không? Đến đây không phải là để câu đại gia sao? Bàn mà cô nhìn kia, cô không câu được đâu.”

Khinh miệt và sỉ nhục.

Tiết Nhất Nhất đẩy ngực người đàn ông, lớn tiếng: “Buông ra!”

Cùng lúc đó, một cái gạt tàn thuốc bay về phía lưng người đàn ông.

Người đàn ông đau đớn nhíu mày quay lại.

Kỷ Chiêu Minh đứng cách đó không xa, lạnh lùng chất vấn: “Làm gì vậy?!”

Tiết Nhất Nhất nhìn qua.

Thi Cảnh ngồi trên ghế sofa, cánh tay khoác lên lưng ghế, miệng ngậm một điếu thuốc.

Vẻ ngoài lười biếng, thong thả.

Không nhìn về phía bên này một cái.

Người đàn ông im lặng hai giây, cười: “Anh Minh, quen biết à? Hiểu lầm hiểu lầm.”

Kỷ Chiêu Minh tiến lên vài bước: “Không quản được tay của mày, thì đừng giữ nữa.”

Người đàn ông vội vàng buông tay, mặt tái mét: “Uống nhiều quá nên say rồi, hồ đồ rồi.”

Kỷ Chiêu Minh không nể mặt: “Uống nhiều thì vào nhà vệ sinh mà nôn! Có cần giúp không?!”

Người đàn ông lắc đầu, lùi về phía sau: “Không cần, không cần, tôi tự đi.”

Người đàn ông vội vàng lùi vào đám đông.

Kỷ Chiêu Minh đi đến bên cạnh Tiết Nhất Nhất: “Nhất Nhất, xin lỗi nhé, hôm nay chỉ nghĩ đến náo nhiệt, ai ngờ lẫn lộn đủ loại người.”

Ánh mắt của Tiết Nhất Nhất từ chỗ Thi Cảnh đang cụng ly uống rượu với người khác thu về, trong đầu hiện lên từng khung hình, toàn là những hình ảnh thân mật của hai người trước đây.

Anh thật sự không quan tâm đến cô nữa.

Anh thật sự không thích cô nữa.

Chỉ cần còn một chút…

Anh tuyệt đối sẽ không để người khác…

Thật sự… không còn một chút nào nữa…

Kỷ Chiêu Minh thấy sắc mặt Tiết Nhất Nhất không tốt: “Không bị dọa chứ?”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu, cố gắng giữ nụ cười, cũng giữ cho giọng nói không run rẩy: “Tôi còn có việc, đi trước đây, tổng giám đốc Kỷ, chúc anh sinh nhật vui vẻ.”

Hai người không quá thân quen, Kỷ Chiêu Minh cũng không có lý do để giữ người: “Để tôi gọi người đưa cô đi.”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu nguầy nguậy, nụ cười trên mặt càng tươi hơn: “Tôi đi đây, đi đây!”

Nói xong cô vẫy tay thật mạnh rồi quay người chạy đi.

Không.

Là chạy trốn.

Nếu không chạy trốn nữa sẽ càng thảm hại hơn.

Chạy ra khỏi câu lạc bộ, đi ra ngoài đường lớn, Tiết Nhất Nhất che lấy lồng ngực đang co thắt, vừa đi vừa khóc.

Câu lạc bộ.

Ở hành lang bên ngoài nhà vệ sinh.

Thi Cảnh dựa vào tường, hút thuốc.

Không lâu sau, một người đàn ông từ nhà vệ sinh đi ra.

Thi Cảnh nghiêng đầu nhìn một cái, dập tắt điếu thuốc, tiến tới.

Người đàn ông bất ngờ vui mừng, nhiệt tình đón lấy: “Anh Cảnh! Hút thuốc à?”

Đáy mắt Thi Cảnh đen kịt đến đáng sợ, anh lại gần, dùng một tay nắm lấy tóc người đàn ông kéo ngược lại rồi đập mạnh vào tường.

Người đàn ông ngã xuống đất ngay lập tức.

Thi Cảnh ngồi xổm xuống: “Tỉnh táo chưa?”

Người đàn ông không trả lời.

Thi Cảnh nắm lấy tay phải của người đàn ông, trực tiếp bẻ gãy …

Tối hôm đó Tiết Nhất Nhất đặt vé máy bay về Úc Nam vào ngày 20.

Cô thu dọn hành lý, làm thủ tục trả nhà, dọn dẹp những thứ không mang đi được.

Tối ngày 19.

Tiết Nhất Nhất nhận được điện thoại của Thi Dụ, nói rằng Khang Hoành Trí muốn gặp cô, có lời muốn nói với cô.

Tiết Nhất Nhất đồng ý, đến nhà tù một chuyến nữa.

Vì vậy vé máy bay được đổi ngày.

Phòng thăm tù.

Cánh cửa sắt mở ra, Khang Hoành Trí kích động đi tới nhìn Tiết Nhất Nhất: “Gia Âm, cháu vẫn ổn chứ? Đứa bé vẫn ổn chứ?”

Tiết Nhất Nhất: “Bác muốn nói gì với tôi?”

Khang Hoành Trí: “Gia Âm, cháu thề đi, cháu thề cháu sẽ sinh đứa bé ra, nuôi nấng đứa bé.”

Tiết Nhất Nhất: “Tại sao cháu phải thề?”

Khang Hoành Trí trợn to mắt: “Ta có thể nói cho cháu biết ai là người đã giết cả nhà cháu.”

Tiết Nhất Nhất sững sờ: “Cái… cái gì?”

Hai mắt Khang Hoành Trí đỏ ngầu, như bị điên loạn: “Dùng bố mẹ của cháu để thề, nếu cháu phá bỏ đứa bé, nếu cháu sinh mà không nuôi, bố mẹ của cháu sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh! Chỉ cần cháu thề, ta sẽ nói cho cháu biết ai đã giết gia đình cháu, và tại sao lại giết gia đình cháu.”

Tiết Nhất Nhất nhìn người đàn ông trước mặt, khẽ rùng mình, hít thở sâu mấy lần rồi giơ tay thề: “Cháu thề, cháu sẽ bảo vệ con của cháu thật tốt, sinh nó ra, giáo dục nó, yêu thương nó hơn cả mạng sống của cháu! Nếu vi phạm lời thề, gia đình cháu sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh!”

Khang Hoành Trí cười lớn, nắm tay đập bàn: “Tốt! Tốt! Tốt!”

Cảnh sát nhà tù giữ chặt Khang Hoành Trí đang kích động.

Tiết Nhất Nhất đứng dậy, chống tay lên bàn: “Nói mau!”

Hơn nửa tiếng sau.

Tiết Nhất Nhất ra khỏi nhà tù, lúc gặp Thi Dụ hai tay cô vẫn còn run rẩy.

Thi Dụ: “Chuyện năm đó đã có đột phá, bố của cháu đã được minh oan, chuyện sau này giao cho tôi.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Thi Dụ ngập ngừng: “Nhưng bên đó…”

Tiết Nhất Nhất ngước mắt lên, mười ngón tay nắm chặt vào nhau: “Cháu hiểu, bên đó chú không có cách nào.”

Thi Dụ thở dài.

Tiết Nhất Nhất rưng rưng nước mắt: “Chú, chuyện của bố cháu, xin nhờ chú.”

Thi Dụ gật đầu, quan tâm hỏi: “Tiếp theo cháu định thế nào?”

“Cháu về Úc Nam.” Tiết Nhất Nhất, “Cháu đã mua vé máy bay rồi.”

Cuối tháng 4.

Sân bay.

Chuyến bay quốc tế.

Tiết Nhất Nhất lên máy bay, điểm đến: YO.

Tiết Nhất Nhất lắc đầu nguầy nguậy, nụ cười trên mặt càng tươi hơn: “Tôi đi đây, đi đây!”

Nói xong cô vẫy tay thật mạnh rồi quay người chạy đi.

Không.

Là chạy trốn.

Nếu không chạy trốn nữa sẽ càng thảm hại hơn.

Chạy ra khỏi câu lạc bộ, đi ra ngoài đường lớn, Tiết Nhất Nhất che lấy lồng ngực đang co thắt, vừa đi vừa khóc.

Câu lạc bộ.

Ở hành lang bên ngoài nhà vệ sinh.

Thi Cảnh dựa vào tường, hút thuốc.

Không lâu sau, một người đàn ông từ nhà vệ sinh đi ra.

Thi Cảnh nghiêng đầu nhìn một cái, dập tắt điếu thuốc, tiến tới.

Người đàn ông bất ngờ vui mừng, nhiệt tình đón lấy: “Anh Cảnh! Hút thuốc à?”

Đáy mắt Thi Cảnh đen kịt đến đáng sợ, anh lại gần, dùng một tay nắm lấy tóc người đàn ông kéo ngược lại rồi đập mạnh vào tường.

Người đàn ông ngã xuống đất ngay lập tức.

Thi Cảnh ngồi xổm xuống: “Tỉnh táo chưa?”

Người đàn ông không trả lời.

Thi Cảnh nắm lấy tay phải của người đàn ông, trực tiếp bẻ gãy …

Tối hôm đó Tiết Nhất Nhất đặt vé máy bay về Úc Nam vào ngày 20.

Cô thu dọn hành lý, làm thủ tục trả nhà, dọn dẹp những thứ không mang đi được.

Tối ngày 19.

Tiết Nhất Nhất nhận được điện thoại của Thi Dụ, nói rằng Khang Hoành Trí muốn gặp cô, có lời muốn nói với cô.

Tiết Nhất Nhất đồng ý, đến nhà tù một chuyến nữa.

Vì vậy vé máy bay được đổi ngày.

Phòng thăm tù.

Cánh cửa sắt mở ra, Khang Hoành Trí kích động đi tới nhìn Tiết Nhất Nhất: “Gia Âm, cháu vẫn ổn chứ? Đứa bé vẫn ổn chứ?”

Tiết Nhất Nhất: “Bác muốn nói gì với tôi?”

Khang Hoành Trí: “Gia Âm, cháu thề đi, cháu thề cháu sẽ sinh đứa bé ra, nuôi nấng đứa bé.”

Tiết Nhất Nhất: “Tại sao cháu phải thề?”

Khang Hoành Trí trợn to mắt: “Ta có thể nói cho cháu biết ai là người đã giết cả nhà cháu.”

Tiết Nhất Nhất sững sờ: “Cái… cái gì?”

Hai mắt Khang Hoành Trí đỏ ngầu, như bị điên loạn: “Dùng bố mẹ của cháu để thề, nếu cháu phá bỏ đứa bé, nếu cháu sinh mà không nuôi, bố mẹ của cháu sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh! Chỉ cần cháu thề, ta sẽ nói cho cháu biết ai đã giết gia đình cháu, và tại sao lại giết gia đình cháu.”

Tiết Nhất Nhất nhìn người đàn ông trước mặt, khẽ rùng mình, hít thở sâu mấy lần rồi giơ tay thề: “Cháu thề, cháu sẽ bảo vệ con của cháu thật tốt, sinh nó ra, giáo dục nó, yêu thương nó hơn cả mạng sống của cháu! Nếu vi phạm lời thề, gia đình cháu sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh!”

Khang Hoành Trí cười lớn, nắm tay đập bàn: “Tốt! Tốt! Tốt!”

Cảnh sát nhà tù giữ chặt Khang Hoành Trí đang kích động.

Tiết Nhất Nhất đứng dậy, chống tay lên bàn: “Nói mau!”

Hơn nửa tiếng sau.

Tiết Nhất Nhất ra khỏi nhà tù, lúc gặp Thi Dụ hai tay cô vẫn còn run rẩy.

Thi Dụ: “Chuyện năm đó đã có đột phá, bố của cháu đã được minh oan, chuyện sau này giao cho tôi.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Thi Dụ ngập ngừng: “Nhưng bên đó…”

Tiết Nhất Nhất ngước mắt lên, mười ngón tay nắm chặt vào nhau: “Cháu hiểu, bên đó chú không có cách nào.”

Thi Dụ thở dài.

Tiết Nhất Nhất rưng rưng nước mắt: “Chú, chuyện của bố cháu, xin nhờ chú.”

Thi Dụ gật đầu, quan tâm hỏi: “Tiếp theo cháu định thế nào?”

“Cháu về Úc Nam.” Tiết Nhất Nhất, “Cháu đã mua vé máy bay rồi.”

Cuối tháng 4.

Sân bay.

Chuyến bay quốc tế.

Tiết Nhất Nhất lên máy bay, điểm đến: YO.

Tối ngày 19.

Tiết Nhất Nhất nhận được điện thoại của Thi Dụ, nói rằng Khang Hoành Trí muốn gặp cô, có lời muốn nói với cô.

Tiết Nhất Nhất đồng ý, đến nhà tù một chuyến nữa.

Vì vậy vé máy bay được đổi ngày.

Phòng thăm tù.

Cánh cửa sắt mở ra, Khang Hoành Trí kích động đi tới nhìn Tiết Nhất Nhất: “Gia Âm, cháu vẫn ổn chứ? Đứa bé vẫn ổn chứ?”

Tiết Nhất Nhất: “Bác muốn nói gì với tôi?”

Khang Hoành Trí: “Gia Âm, cháu thề đi, cháu thề cháu sẽ sinh đứa bé ra, nuôi nấng đứa bé.”

Tiết Nhất Nhất: “Tại sao cháu phải thề?”

Khang Hoành Trí trợn to mắt: “Ta có thể nói cho cháu biết ai là người đã giết cả nhà cháu.”

Tiết Nhất Nhất sững sờ: “Cái… cái gì?”

Hai mắt Khang Hoành Trí đỏ ngầu, như bị điên loạn: “Dùng bố mẹ của cháu để thề, nếu cháu phá bỏ đứa bé, nếu cháu sinh mà không nuôi, bố mẹ của cháu sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh! Chỉ cần cháu thề, ta sẽ nói cho cháu biết ai đã giết gia đình cháu, và tại sao lại giết gia đình cháu.”

Tiết Nhất Nhất nhìn người đàn ông trước mặt, khẽ rùng mình, hít thở sâu mấy lần rồi giơ tay thề: “Cháu thề, cháu sẽ bảo vệ con của cháu thật tốt, sinh nó ra, giáo dục nó, yêu thương nó hơn cả mạng sống của cháu! Nếu vi phạm lời thề, gia đình cháu sẽ vĩnh viễn không được siêu sinh!”

Khang Hoành Trí cười lớn, nắm tay đập bàn: “Tốt! Tốt! Tốt!”

Cảnh sát nhà tù giữ chặt Khang Hoành Trí đang kích động.

Tiết Nhất Nhất đứng dậy, chống tay lên bàn: “Nói mau!”

Hơn nửa tiếng sau.

Tiết Nhất Nhất ra khỏi nhà tù, lúc gặp Thi Dụ hai tay cô vẫn còn run rẩy.

Thi Dụ: “Chuyện năm đó đã có đột phá, bố của cháu đã được minh oan, chuyện sau này giao cho tôi.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Thi Dụ ngập ngừng: “Nhưng bên đó…”

Tiết Nhất Nhất ngước mắt lên, mười ngón tay nắm chặt vào nhau: “Cháu hiểu, bên đó chú không có cách nào.”

Thi Dụ thở dài.

Tiết Nhất Nhất rưng rưng nước mắt: “Chú, chuyện của bố cháu, xin nhờ chú.”

Thi Dụ gật đầu, quan tâm hỏi: “Tiếp theo cháu định thế nào?”

“Cháu về Úc Nam.” Tiết Nhất Nhất, “Cháu đã mua vé máy bay rồi.”

Cuối tháng 4.

Sân bay.

Chuyến bay quốc tế.

Tiết Nhất Nhất lên máy bay, điểm đến: YO.

Hơn nửa tiếng sau.

Tiết Nhất Nhất ra khỏi nhà tù, lúc gặp Thi Dụ hai tay cô vẫn còn run rẩy.

Thi Dụ: “Chuyện năm đó đã có đột phá, bố của cháu đã được minh oan, chuyện sau này giao cho tôi.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Thi Dụ ngập ngừng: “Nhưng bên đó…”

Tiết Nhất Nhất ngước mắt lên, mười ngón tay nắm chặt vào nhau: “Cháu hiểu, bên đó chú không có cách nào.”

Thi Dụ thở dài.

Tiết Nhất Nhất rưng rưng nước mắt: “Chú, chuyện của bố cháu, xin nhờ chú.”

Thi Dụ gật đầu, quan tâm hỏi: “Tiếp theo cháu định thế nào?”

“Cháu về Úc Nam.” Tiết Nhất Nhất, “Cháu đã mua vé máy bay rồi.”

Cuối tháng 4.

Sân bay.

Chuyến bay quốc tế.

Tiết Nhất Nhất lên máy bay, điểm đến: YO.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »