Lửa Hoang Câm Lặng

Lượt đọc: 9530 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 45

❊ ❊ ❊

Giờ tự học buổi sáng đã bắt đầu.

Tiết Nhất Nhất vào từ cửa sau của lớp, đặt cặp sách xuống, lấy bút đánh dấu ra, lật sách tiếng Anh.

Tay cô vẫn còn hơi run.

Sách, hoàn toàn không đọc được.

Trong đầu hiện lên từng khuôn mặt.

Ông cụ Thi.

Thi Dụ.

Tần Anh…

Gần như những người có thể nghĩ đến đều đã lướt qua trong đầu Tiết Nhất Nhất.

Họ biết chuyện này sẽ thế nào?

Tức giận?

Trách mắng?

Gia pháp?

Những thứ này Thi Cảnh có sợ không?

Anh ta không sợ.

Hơn nữa.

Anh ta họ Thi.

Là con trai út của ông cụ Thi.

Là em trai ruột của Thi Dụ.

Còn cô là gì?

Con gái riêng?

Thậm chí, còn là đồ giả.

Vì vậy, không thể.

Vừa không thể đảm bảo mình toàn thân rút lui còn có thể phản tác dụng, kích thích Thi Cảnh càng điên cuồng hơn…

Tiết Nhất Nhất không thể đánh cược, càng không muốn đánh cược vào thời điểm quan trọng này của kỳ thi đại học.

Giày nam nữ

Kỳ thi đại học là cây cầu trực tiếp dẫn đến tương lai của cô.

Vì điều đó, cô đã nỗ lực rất nhiều năm.

Cô phải ổn định đi qua cây cầu này trước.

Nghĩ đến đây, đáy mắt Tiết Nhất Nhất lạnh đi rất nhiều.

Dù sao cô vẫn còn một lá bài tẩy.

Nhưng lá bài tẩy này quá nguy hiểm.

Có khả năng ngọc nát đá tan.

Không đến mức vạn bất đắc dĩ vẫn không thể dùng…

Không biết tự lúc nào, giờ tự học đã kết thúc.

Các bạn học bên cạnh tụ tập lại bàn tán về việc đăng ký nguyện vọng đại học.

Tiết Nhất Nhất đột nhiên nhớ đến một câu nói của Thi Cảnh lúc nãy.

— Đợi em lên đại học, tôi sẽ mua cho em một căn nhà bên ngoài trường, em sẽ không cần về nhà nữa.

Chuyện mà Tiết Nhất Nhất đã do dự một thời gian trước, lúc này đã quyết định một cách rất kiên quyết.

Cô nhất định không thể học đại học ở Bắc Đô.

Nhất định phải nhân cơ hội này rời xa Bắc Đô.

Lại suy nghĩ kỹ hơn.

Người như Thi Cảnh chắc chắn không thiếu phụ nữ, cũng không thiếu thú vui.

Đối với anh ta, cô giống như một món đồ chơi mới lạ hơn.

Thời hạn tươi mới, có thời hạn.

Không chừng…

Tháng sau.

Tuần sau.

Thậm chí ngày mai.

Cô đã hết hạn.

Tiết Nhất Nhất ngẩng đầu.

Bên cạnh bảng đen có viết thời gian đếm ngược kỳ thi đại học, còn lại 12 ngày.

Tiết Nhất Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, siết chặt cây bút đánh dấu trong tay.

Nhịn đi.

Nhịn thêm chút nữa là được rồi.

Nhịn qua kỳ thi đại học.

Nhịn đến khi anh ta chán ghét.

Nhịn đến khi rời khỏi Bắc Đô…

Buổi chiều tan học, Tiết Nhất Nhất theo bản năng không muốn về nhà.

Nhưng nghĩ lại nhớ đến việc Thi Cảnh mấy ngày này không ở nhà mới thu dọn cặp sách trở về.

Tiết Nhất Nhất về nhà liền đi thẳng về phòng.

Nhìn thấy bên cạnh bàn học có ba hàng túi quà được xếp ngay ngắn.

Đều là những thứ tối qua trong phòng của Thi Cảnh.

Tiết Nhất Nhất cất đồ vào tủ quần áo.

Ngày hôm sau Tiết Nhất Nhất thức dậy.

Trên điện thoại có một tin nhắn ngắn chưa đọc.

Cô mở ra.

Chú: [Em thích màu gì?]

Tin nhắn được gửi lúc hơn 2 giờ đêm.

Tiết Nhất Nhất không muốn trả lời.

Đi vào phòng tắm tắm rửa.

Tắm rửa được nửa chừng lại hoảng hốt quay về phòng trả lời tin nhắn.

Hơn hai giờ đêm.

Câu hỏi khó hiểu.

Nếu không trả lời cô thật sự sợ tên biến thái nổi điên.

Tiết Nhất Nhất đáp qua loa: [Màu xanh lá.]

Bên cạnh bảng đen của lớp, đếm ngược kỳ thi đại học ngày càng gần.

Trái tim của Tiết Nhất Nhất vừa căng thẳng vì kỳ thi đại học lại vừa lo lắng vì Thi Cảnh.

Bởi vì Thi Cảnh đã nói, kỳ thi của căn cứ sẽ diễn ra trong vài ngày.

Vậy rốt cuộc là mấy ngày?

Tiết Nhất Nhất thật sự không thể chịu đựng được sự dằn vặt này, cầm điện thoại lên gửi tin nhắn.

Tiết Nhất Nhất: [Chú, kỳ thi của căn cứ mấy ngày nữa kết thúc ạ?]

Không lâu sau cô nhận được câu trả lời.

Chú: [Thứ bảy.]

Hôm nay là thứ năm.

Có được con số chính xác.

Tiết Nhất Nhất một mặt cảm thán còn có thể yên ổn 2 ngày, mặt khác bắt đầu lo lắng sau 2 ngày nữa…

Tối thứ sáu Tiết Nhất Nhất ngâm mình trong bồn tắm xong, ngồi xuống trước bàn học viết bài kiểm tra vật lý.

“Cốc cốc.” Hai tiếng gõ dứt khoát.

Tiếng gõ cửa như vậy, mục đích quá rõ ràng.

Người bên ngoài cửa trước nay không có kiên nhẫn, trực tiếp vặn khóa cửa.

Tiết Nhất Nhất không khóa trái cửa phòng, vì cô không nghĩ rằng hôm nay Thi Cảnh sẽ về.

Trước khi cửa phòng mở ra Tiết Nhất Nhất gục đầu xuống bàn học, đầu nghiêng đi, nhắm mắt lại.

Tầm nhìn hoàn toàn tối đen, thính giác càng nhạy bén hơn.

Tiết Nhất Nhất có thể nghe rất rõ Thi Cảnh vặn cửa, bước vào, rồi lại đóng cửa lại.

Trong phòng có một mùi ngọt.

Thi Cảnh nhìn thấy bên cửa sổ, trong bình hoa thủy tinh trong suốt cắm đầy hoa hồng trắng.

Những cánh hoa trắng rất tươi, chắc là mới thay hôm nay.

Mùi ngọt này Thi Cảnh ngửi thấy trong phòng mình, cảm thấy ngán ngẩm.

Nhưng ngửi thấy trong phòng của Tiết Nhất Nhất lại cảm thấy hợp tình hợp lý.

Anh sải bước đến gần Tiết Nhất Nhất.

Trên bàn học có vài cuốn sách được xếp ngay ngắn, một ống đựng bút, bên cạnh là đèn bảo vệ mắt đang sáng.

Tiết Nhất Nhất mặc váy ngủ hai dây nằm sấp trên bàn học.

Má áp vào bài kiểm tra, gò má hơi phồng lên.

Thi Cảnh nhìn một lúc rồi đưa tay ra.

Lưng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào má cô gái.

Mịn màng.

Mềm mại.

Không nhịn được, ngón trỏ nhẹ nhàng cọ cọ.

Hàng mi cong vút theo đó run rẩy một chút.

Thi Cảnh nhướn mi mắt, đầu ngón tay trực tiếp lướt qua đôi môi hồng hào.

Sau đó bật cười không thành tiếng.

Tốt lắm.

Giả vờ ngủ.

Đáng lẽ Thi Cảnh nên tức giận.

Nhưng khi trong mắt là gương mặt đáng yêu thế này, tức giận nào cũng bay sạch.

Anh rút tay lại, lên tiếng: “Sao lại ngủ ở đây?”

Lại nói: “Cảm lạnh thì sao?”

Thở dài một tiếng: “Bế lên giường nhé.”

Lời này vừa dứt, mí mắt cô gái không kiểm soát được mà giật giật một chút.

Nhưng vẫn cứng rắn không mở mắt.

Tiết Nhất Nhất không biết tại sao lại tự đẩy mình vào tình thế khó xử thế này.

Bây giờ mở mắt, giả vờ vừa tỉnh dậy, vậy anh ta có… lại muốn hôn mình không?

Nếu không mở mắt, tiếp tục giả vờ ngủ, anh ta bế mình lên giường rồi… sẽ đi chứ?

Điều này không thể đảm bảo.

Tâm lý của kẻ biến thái, người bình thường không thể đoán được.

Tiết Nhất Nhất đang phân vân thì bàn tay nóng hổi đặt lên lưng cô.

Lớp vải lụa mỏng manh như giấy chẳng ngăn được gì.

Bàn tay đó, đầu ngón tay lướt dọc sống lưng, trượt xuống…

Mí mắt Tiết Nhất Nhất lim dim hé mở.

Đối diện với đôi mắt gần kề, ánh lên ý trêu chọc.

Tiết Nhất Nhất giữ bình tĩnh đứng dậy, nhìn Thi Cảnh rồi ngáp một cái lười biếng.

Miệng còn chưa khép lại.

Thi Cảnh cười: “Còn giả vờ?”

Vẻ mặt Tiết Nhất Nhất cứng lại, từ từ khép miệng lại, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

Thi Cảnh nhìn Tiết Nhất Nhất, thật sự đáng yêu.

Anh dùng một tay gạt chiếc ghế giữa hai người ra, ôm người lại, cúi đầu định hôn.

Vừa chạm vào miệng Tiết Nhất Nhất, Tiết Nhất Nhất đã quay đầu né tránh.

Thi Cảnh lập tức không vui: “Tiết Nhất Nhất!”

Là cô hỏi anh kỳ thi của căn cứ khi nào kết thúc.

Là cô nhớ anh.

Cho nên anh mới vội vàng tranh thủ về một chuyến.

Cũng chính vì sự chủ động này của cô anh mới cảm thấy cô giả vờ ngủ đều là tình thú, đều là đáng yêu, khiến người ta cưng chiều.

Nhưng bây giờ không cho anh hôn, vậy thì việc giả vờ ngủ lúc nãy sẽ bị tính sổ.

Tiết Nhất Nhất nhận ra cơn giận của người đàn ông, vội vàng ra hiệu: “Rát.”

Đôi mắt cô trong veo, có chút tủi thân nhìn anh, chỉ vào cằm anh.

Thi Cảnh sờ sờ cằm mình, có râu.

Sáng nay ở căn cứ anh chỉ cạo qua loa nên chắc chắn không sạch sẽ như lúc ở nhà.

Bây giờ lại là tối rồi.

Râu cứng là cái cớ thực tế mà Tiết Nhất Nhất đã linh hoạt tìm ra khi thấy Thi Cảnh tức giận.

Nhưng thực chất cô chỉ là theo bản năng né tránh.

Nhưng bình tĩnh lại, cô hiểu rõ—anh ta muốn hôn cô, cô tránh cũng chẳng được.

Hôn… hôn thôi mà…

Tiết Nhất Nhất quyết tâm, chuẩn bị tinh thần bị “gặm” vài miếng.

Kết quả cánh tay trên eo thả lỏng, Thi Cảnh buông ra hai chữ: “Yếu đuối.”

Anh véo má cô: “Đưa tay ra.”

Vì điều đó, cô đã nỗ lực rất nhiều năm.

Cô phải ổn định đi qua cây cầu này trước.

Nghĩ đến đây, đáy mắt Tiết Nhất Nhất lạnh đi rất nhiều.

Dù sao cô vẫn còn một lá bài tẩy.

Nhưng lá bài tẩy này quá nguy hiểm.

Có khả năng ngọc nát đá tan.

Không đến mức vạn bất đắc dĩ vẫn không thể dùng…

Không biết tự lúc nào, giờ tự học đã kết thúc.

Các bạn học bên cạnh tụ tập lại bàn tán về việc đăng ký nguyện vọng đại học.

Tiết Nhất Nhất đột nhiên nhớ đến một câu nói của Thi Cảnh lúc nãy.

— Đợi em lên đại học, tôi sẽ mua cho em một căn nhà bên ngoài trường, em sẽ không cần về nhà nữa.

Chuyện mà Tiết Nhất Nhất đã do dự một thời gian trước, lúc này đã quyết định một cách rất kiên quyết.

Cô nhất định không thể học đại học ở Bắc Đô.

Nhất định phải nhân cơ hội này rời xa Bắc Đô.

Lại suy nghĩ kỹ hơn.

Người như Thi Cảnh chắc chắn không thiếu phụ nữ, cũng không thiếu thú vui.

Đối với anh ta, cô giống như một món đồ chơi mới lạ hơn.

Thời hạn tươi mới, có thời hạn.

Không chừng…

Tháng sau.

Tuần sau.

Thậm chí ngày mai.

Cô đã hết hạn.

Tiết Nhất Nhất ngẩng đầu.

Bên cạnh bảng đen có viết thời gian đếm ngược kỳ thi đại học, còn lại 12 ngày.

Tiết Nhất Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, siết chặt cây bút đánh dấu trong tay.

Nhịn đi.

Nhịn thêm chút nữa là được rồi.

Nhịn qua kỳ thi đại học.

Nhịn đến khi anh ta chán ghét.

Nhịn đến khi rời khỏi Bắc Đô…

Buổi chiều tan học, Tiết Nhất Nhất theo bản năng không muốn về nhà.

Nhưng nghĩ lại nhớ đến việc Thi Cảnh mấy ngày này không ở nhà mới thu dọn cặp sách trở về.

Tiết Nhất Nhất về nhà liền đi thẳng về phòng.

Nhìn thấy bên cạnh bàn học có ba hàng túi quà được xếp ngay ngắn.

Đều là những thứ tối qua trong phòng của Thi Cảnh.

Tiết Nhất Nhất cất đồ vào tủ quần áo.

Ngày hôm sau Tiết Nhất Nhất thức dậy.

Trên điện thoại có một tin nhắn ngắn chưa đọc.

Cô mở ra.

Chú: [Em thích màu gì?]

Tin nhắn được gửi lúc hơn 2 giờ đêm.

Tiết Nhất Nhất không muốn trả lời.

Đi vào phòng tắm tắm rửa.

Tắm rửa được nửa chừng lại hoảng hốt quay về phòng trả lời tin nhắn.

Hơn hai giờ đêm.

Câu hỏi khó hiểu.

Nếu không trả lời cô thật sự sợ tên biến thái nổi điên.

Tiết Nhất Nhất đáp qua loa: [Màu xanh lá.]

Bên cạnh bảng đen của lớp, đếm ngược kỳ thi đại học ngày càng gần.

Trái tim của Tiết Nhất Nhất vừa căng thẳng vì kỳ thi đại học lại vừa lo lắng vì Thi Cảnh.

Bởi vì Thi Cảnh đã nói, kỳ thi của căn cứ sẽ diễn ra trong vài ngày.

Vậy rốt cuộc là mấy ngày?

Tiết Nhất Nhất thật sự không thể chịu đựng được sự dằn vặt này, cầm điện thoại lên gửi tin nhắn.

Tiết Nhất Nhất: [Chú, kỳ thi của căn cứ mấy ngày nữa kết thúc ạ?]

Không lâu sau cô nhận được câu trả lời.

Chú: [Thứ bảy.]

Hôm nay là thứ năm.

Có được con số chính xác.

Tiết Nhất Nhất một mặt cảm thán còn có thể yên ổn 2 ngày, mặt khác bắt đầu lo lắng sau 2 ngày nữa…

Tối thứ sáu Tiết Nhất Nhất ngâm mình trong bồn tắm xong, ngồi xuống trước bàn học viết bài kiểm tra vật lý.

“Cốc cốc.” Hai tiếng gõ dứt khoát.

Tiếng gõ cửa như vậy, mục đích quá rõ ràng.

Người bên ngoài cửa trước nay không có kiên nhẫn, trực tiếp vặn khóa cửa.

Tiết Nhất Nhất không khóa trái cửa phòng, vì cô không nghĩ rằng hôm nay Thi Cảnh sẽ về.

Trước khi cửa phòng mở ra Tiết Nhất Nhất gục đầu xuống bàn học, đầu nghiêng đi, nhắm mắt lại.

Tầm nhìn hoàn toàn tối đen, thính giác càng nhạy bén hơn.

Tiết Nhất Nhất có thể nghe rất rõ Thi Cảnh vặn cửa, bước vào, rồi lại đóng cửa lại.

Trong phòng có một mùi ngọt.

Thi Cảnh nhìn thấy bên cửa sổ, trong bình hoa thủy tinh trong suốt cắm đầy hoa hồng trắng.

Những cánh hoa trắng rất tươi, chắc là mới thay hôm nay.

Mùi ngọt này Thi Cảnh ngửi thấy trong phòng mình, cảm thấy ngán ngẩm.

Nhưng ngửi thấy trong phòng của Tiết Nhất Nhất lại cảm thấy hợp tình hợp lý.

Anh sải bước đến gần Tiết Nhất Nhất.

Trên bàn học có vài cuốn sách được xếp ngay ngắn, một ống đựng bút, bên cạnh là đèn bảo vệ mắt đang sáng.

Tiết Nhất Nhất mặc váy ngủ hai dây nằm sấp trên bàn học.

Má áp vào bài kiểm tra, gò má hơi phồng lên.

Thi Cảnh nhìn một lúc rồi đưa tay ra.

Lưng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào má cô gái.

Mịn màng.

Mềm mại.

Không nhịn được, ngón trỏ nhẹ nhàng cọ cọ.

Hàng mi cong vút theo đó run rẩy một chút.

Thi Cảnh nhướn mi mắt, đầu ngón tay trực tiếp lướt qua đôi môi hồng hào.

Sau đó bật cười không thành tiếng.

Tốt lắm.

Giả vờ ngủ.

Đáng lẽ Thi Cảnh nên tức giận.

Nhưng khi trong mắt là gương mặt đáng yêu thế này, tức giận nào cũng bay sạch.

Anh rút tay lại, lên tiếng: “Sao lại ngủ ở đây?”

Lại nói: “Cảm lạnh thì sao?”

Thở dài một tiếng: “Bế lên giường nhé.”

Lời này vừa dứt, mí mắt cô gái không kiểm soát được mà giật giật một chút.

Nhưng vẫn cứng rắn không mở mắt.

Tiết Nhất Nhất không biết tại sao lại tự đẩy mình vào tình thế khó xử thế này.

Bây giờ mở mắt, giả vờ vừa tỉnh dậy, vậy anh ta có… lại muốn hôn mình không?

Nếu không mở mắt, tiếp tục giả vờ ngủ, anh ta bế mình lên giường rồi… sẽ đi chứ?

Điều này không thể đảm bảo.

Tâm lý của kẻ biến thái, người bình thường không thể đoán được.

Tiết Nhất Nhất đang phân vân thì bàn tay nóng hổi đặt lên lưng cô.

Lớp vải lụa mỏng manh như giấy chẳng ngăn được gì.

Bàn tay đó, đầu ngón tay lướt dọc sống lưng, trượt xuống…

Mí mắt Tiết Nhất Nhất lim dim hé mở.

Đối diện với đôi mắt gần kề, ánh lên ý trêu chọc.

Tiết Nhất Nhất giữ bình tĩnh đứng dậy, nhìn Thi Cảnh rồi ngáp một cái lười biếng.

Miệng còn chưa khép lại.

Thi Cảnh cười: “Còn giả vờ?”

Vẻ mặt Tiết Nhất Nhất cứng lại, từ từ khép miệng lại, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

Thi Cảnh nhìn Tiết Nhất Nhất, thật sự đáng yêu.

Anh dùng một tay gạt chiếc ghế giữa hai người ra, ôm người lại, cúi đầu định hôn.

Vừa chạm vào miệng Tiết Nhất Nhất, Tiết Nhất Nhất đã quay đầu né tránh.

Thi Cảnh lập tức không vui: “Tiết Nhất Nhất!”

Là cô hỏi anh kỳ thi của căn cứ khi nào kết thúc.

Là cô nhớ anh.

Cho nên anh mới vội vàng tranh thủ về một chuyến.

Cũng chính vì sự chủ động này của cô anh mới cảm thấy cô giả vờ ngủ đều là tình thú, đều là đáng yêu, khiến người ta cưng chiều.

Nhưng bây giờ không cho anh hôn, vậy thì việc giả vờ ngủ lúc nãy sẽ bị tính sổ.

Tiết Nhất Nhất nhận ra cơn giận của người đàn ông, vội vàng ra hiệu: “Rát.”

Đôi mắt cô trong veo, có chút tủi thân nhìn anh, chỉ vào cằm anh.

Thi Cảnh sờ sờ cằm mình, có râu.

Sáng nay ở căn cứ anh chỉ cạo qua loa nên chắc chắn không sạch sẽ như lúc ở nhà.

Bây giờ lại là tối rồi.

Râu cứng là cái cớ thực tế mà Tiết Nhất Nhất đã linh hoạt tìm ra khi thấy Thi Cảnh tức giận.

Nhưng thực chất cô chỉ là theo bản năng né tránh.

Nhưng bình tĩnh lại, cô hiểu rõ—anh ta muốn hôn cô, cô tránh cũng chẳng được.

Hôn… hôn thôi mà…

Tiết Nhất Nhất quyết tâm, chuẩn bị tinh thần bị “gặm” vài miếng.

Kết quả cánh tay trên eo thả lỏng, Thi Cảnh buông ra hai chữ: “Yếu đuối.”

Anh véo má cô: “Đưa tay ra.”

Chuyện mà Tiết Nhất Nhất đã do dự một thời gian trước, lúc này đã quyết định một cách rất kiên quyết.

Cô nhất định không thể học đại học ở Bắc Đô.

Nhất định phải nhân cơ hội này rời xa Bắc Đô.

Lại suy nghĩ kỹ hơn.

Người như Thi Cảnh chắc chắn không thiếu phụ nữ, cũng không thiếu thú vui.

Đối với anh ta, cô giống như một món đồ chơi mới lạ hơn.

Thời hạn tươi mới, có thời hạn.

Không chừng…

Tháng sau.

Tuần sau.

Thậm chí ngày mai.

Cô đã hết hạn.

Tiết Nhất Nhất ngẩng đầu.

Bên cạnh bảng đen có viết thời gian đếm ngược kỳ thi đại học, còn lại 12 ngày.

Tiết Nhất Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, siết chặt cây bút đánh dấu trong tay.

Nhịn đi.

Nhịn thêm chút nữa là được rồi.

Nhịn qua kỳ thi đại học.

Nhịn đến khi anh ta chán ghét.

Nhịn đến khi rời khỏi Bắc Đô…

Buổi chiều tan học, Tiết Nhất Nhất theo bản năng không muốn về nhà.

Nhưng nghĩ lại nhớ đến việc Thi Cảnh mấy ngày này không ở nhà mới thu dọn cặp sách trở về.

Tiết Nhất Nhất về nhà liền đi thẳng về phòng.

Nhìn thấy bên cạnh bàn học có ba hàng túi quà được xếp ngay ngắn.

Đều là những thứ tối qua trong phòng của Thi Cảnh.

Tiết Nhất Nhất cất đồ vào tủ quần áo.

Ngày hôm sau Tiết Nhất Nhất thức dậy.

Trên điện thoại có một tin nhắn ngắn chưa đọc.

Cô mở ra.

Chú: [Em thích màu gì?]

Tin nhắn được gửi lúc hơn 2 giờ đêm.

Tiết Nhất Nhất không muốn trả lời.

Đi vào phòng tắm tắm rửa.

Tắm rửa được nửa chừng lại hoảng hốt quay về phòng trả lời tin nhắn.

Hơn hai giờ đêm.

Câu hỏi khó hiểu.

Nếu không trả lời cô thật sự sợ tên biến thái nổi điên.

Tiết Nhất Nhất đáp qua loa: [Màu xanh lá.]

Bên cạnh bảng đen của lớp, đếm ngược kỳ thi đại học ngày càng gần.

Trái tim của Tiết Nhất Nhất vừa căng thẳng vì kỳ thi đại học lại vừa lo lắng vì Thi Cảnh.

Bởi vì Thi Cảnh đã nói, kỳ thi của căn cứ sẽ diễn ra trong vài ngày.

Vậy rốt cuộc là mấy ngày?

Tiết Nhất Nhất thật sự không thể chịu đựng được sự dằn vặt này, cầm điện thoại lên gửi tin nhắn.

Tiết Nhất Nhất: [Chú, kỳ thi của căn cứ mấy ngày nữa kết thúc ạ?]

Không lâu sau cô nhận được câu trả lời.

Chú: [Thứ bảy.]

Hôm nay là thứ năm.

Có được con số chính xác.

Tiết Nhất Nhất một mặt cảm thán còn có thể yên ổn 2 ngày, mặt khác bắt đầu lo lắng sau 2 ngày nữa…

Tối thứ sáu Tiết Nhất Nhất ngâm mình trong bồn tắm xong, ngồi xuống trước bàn học viết bài kiểm tra vật lý.

“Cốc cốc.” Hai tiếng gõ dứt khoát.

Tiếng gõ cửa như vậy, mục đích quá rõ ràng.

Người bên ngoài cửa trước nay không có kiên nhẫn, trực tiếp vặn khóa cửa.

Tiết Nhất Nhất không khóa trái cửa phòng, vì cô không nghĩ rằng hôm nay Thi Cảnh sẽ về.

Trước khi cửa phòng mở ra Tiết Nhất Nhất gục đầu xuống bàn học, đầu nghiêng đi, nhắm mắt lại.

Tầm nhìn hoàn toàn tối đen, thính giác càng nhạy bén hơn.

Tiết Nhất Nhất có thể nghe rất rõ Thi Cảnh vặn cửa, bước vào, rồi lại đóng cửa lại.

Trong phòng có một mùi ngọt.

Thi Cảnh nhìn thấy bên cửa sổ, trong bình hoa thủy tinh trong suốt cắm đầy hoa hồng trắng.

Những cánh hoa trắng rất tươi, chắc là mới thay hôm nay.

Mùi ngọt này Thi Cảnh ngửi thấy trong phòng mình, cảm thấy ngán ngẩm.

Nhưng ngửi thấy trong phòng của Tiết Nhất Nhất lại cảm thấy hợp tình hợp lý.

Anh sải bước đến gần Tiết Nhất Nhất.

Trên bàn học có vài cuốn sách được xếp ngay ngắn, một ống đựng bút, bên cạnh là đèn bảo vệ mắt đang sáng.

Tiết Nhất Nhất mặc váy ngủ hai dây nằm sấp trên bàn học.

Má áp vào bài kiểm tra, gò má hơi phồng lên.

Thi Cảnh nhìn một lúc rồi đưa tay ra.

Lưng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào má cô gái.

Mịn màng.

Mềm mại.

Không nhịn được, ngón trỏ nhẹ nhàng cọ cọ.

Hàng mi cong vút theo đó run rẩy một chút.

Thi Cảnh nhướn mi mắt, đầu ngón tay trực tiếp lướt qua đôi môi hồng hào.

Sau đó bật cười không thành tiếng.

Tốt lắm.

Giả vờ ngủ.

Đáng lẽ Thi Cảnh nên tức giận.

Nhưng khi trong mắt là gương mặt đáng yêu thế này, tức giận nào cũng bay sạch.

Anh rút tay lại, lên tiếng: “Sao lại ngủ ở đây?”

Lại nói: “Cảm lạnh thì sao?”

Thở dài một tiếng: “Bế lên giường nhé.”

Lời này vừa dứt, mí mắt cô gái không kiểm soát được mà giật giật một chút.

Nhưng vẫn cứng rắn không mở mắt.

Tiết Nhất Nhất không biết tại sao lại tự đẩy mình vào tình thế khó xử thế này.

Bây giờ mở mắt, giả vờ vừa tỉnh dậy, vậy anh ta có… lại muốn hôn mình không?

Nếu không mở mắt, tiếp tục giả vờ ngủ, anh ta bế mình lên giường rồi… sẽ đi chứ?

Điều này không thể đảm bảo.

Tâm lý của kẻ biến thái, người bình thường không thể đoán được.

Tiết Nhất Nhất đang phân vân thì bàn tay nóng hổi đặt lên lưng cô.

Lớp vải lụa mỏng manh như giấy chẳng ngăn được gì.

Bàn tay đó, đầu ngón tay lướt dọc sống lưng, trượt xuống…

Mí mắt Tiết Nhất Nhất lim dim hé mở.

Đối diện với đôi mắt gần kề, ánh lên ý trêu chọc.

Tiết Nhất Nhất giữ bình tĩnh đứng dậy, nhìn Thi Cảnh rồi ngáp một cái lười biếng.

Miệng còn chưa khép lại.

Thi Cảnh cười: “Còn giả vờ?”

Vẻ mặt Tiết Nhất Nhất cứng lại, từ từ khép miệng lại, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

Thi Cảnh nhìn Tiết Nhất Nhất, thật sự đáng yêu.

Anh dùng một tay gạt chiếc ghế giữa hai người ra, ôm người lại, cúi đầu định hôn.

Vừa chạm vào miệng Tiết Nhất Nhất, Tiết Nhất Nhất đã quay đầu né tránh.

Thi Cảnh lập tức không vui: “Tiết Nhất Nhất!”

Là cô hỏi anh kỳ thi của căn cứ khi nào kết thúc.

Là cô nhớ anh.

Cho nên anh mới vội vàng tranh thủ về một chuyến.

Cũng chính vì sự chủ động này của cô anh mới cảm thấy cô giả vờ ngủ đều là tình thú, đều là đáng yêu, khiến người ta cưng chiều.

Nhưng bây giờ không cho anh hôn, vậy thì việc giả vờ ngủ lúc nãy sẽ bị tính sổ.

Tiết Nhất Nhất nhận ra cơn giận của người đàn ông, vội vàng ra hiệu: “Rát.”

Đôi mắt cô trong veo, có chút tủi thân nhìn anh, chỉ vào cằm anh.

Thi Cảnh sờ sờ cằm mình, có râu.

Sáng nay ở căn cứ anh chỉ cạo qua loa nên chắc chắn không sạch sẽ như lúc ở nhà.

Bây giờ lại là tối rồi.

Râu cứng là cái cớ thực tế mà Tiết Nhất Nhất đã linh hoạt tìm ra khi thấy Thi Cảnh tức giận.

Nhưng thực chất cô chỉ là theo bản năng né tránh.

Nhưng bình tĩnh lại, cô hiểu rõ—anh ta muốn hôn cô, cô tránh cũng chẳng được.

Hôn… hôn thôi mà…

Tiết Nhất Nhất quyết tâm, chuẩn bị tinh thần bị “gặm” vài miếng.

Kết quả cánh tay trên eo thả lỏng, Thi Cảnh buông ra hai chữ: “Yếu đuối.”

Anh véo má cô: “Đưa tay ra.”

Vậy rốt cuộc là mấy ngày?

Tiết Nhất Nhất thật sự không thể chịu đựng được sự dằn vặt này, cầm điện thoại lên gửi tin nhắn.

Tiết Nhất Nhất: [Chú, kỳ thi của căn cứ mấy ngày nữa kết thúc ạ?]

Không lâu sau cô nhận được câu trả lời.

Chú: [Thứ bảy.]

Hôm nay là thứ năm.

Có được con số chính xác.

Tiết Nhất Nhất một mặt cảm thán còn có thể yên ổn 2 ngày, mặt khác bắt đầu lo lắng sau 2 ngày nữa…

Tối thứ sáu Tiết Nhất Nhất ngâm mình trong bồn tắm xong, ngồi xuống trước bàn học viết bài kiểm tra vật lý.

“Cốc cốc.” Hai tiếng gõ dứt khoát.

Tiếng gõ cửa như vậy, mục đích quá rõ ràng.

Người bên ngoài cửa trước nay không có kiên nhẫn, trực tiếp vặn khóa cửa.

Tiết Nhất Nhất không khóa trái cửa phòng, vì cô không nghĩ rằng hôm nay Thi Cảnh sẽ về.

Trước khi cửa phòng mở ra Tiết Nhất Nhất gục đầu xuống bàn học, đầu nghiêng đi, nhắm mắt lại.

Tầm nhìn hoàn toàn tối đen, thính giác càng nhạy bén hơn.

Tiết Nhất Nhất có thể nghe rất rõ Thi Cảnh vặn cửa, bước vào, rồi lại đóng cửa lại.

Trong phòng có một mùi ngọt.

Thi Cảnh nhìn thấy bên cửa sổ, trong bình hoa thủy tinh trong suốt cắm đầy hoa hồng trắng.

Những cánh hoa trắng rất tươi, chắc là mới thay hôm nay.

Mùi ngọt này Thi Cảnh ngửi thấy trong phòng mình, cảm thấy ngán ngẩm.

Nhưng ngửi thấy trong phòng của Tiết Nhất Nhất lại cảm thấy hợp tình hợp lý.

Anh sải bước đến gần Tiết Nhất Nhất.

Trên bàn học có vài cuốn sách được xếp ngay ngắn, một ống đựng bút, bên cạnh là đèn bảo vệ mắt đang sáng.

Tiết Nhất Nhất mặc váy ngủ hai dây nằm sấp trên bàn học.

Má áp vào bài kiểm tra, gò má hơi phồng lên.

Thi Cảnh nhìn một lúc rồi đưa tay ra.

Lưng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào má cô gái.

Mịn màng.

Mềm mại.

Không nhịn được, ngón trỏ nhẹ nhàng cọ cọ.

Hàng mi cong vút theo đó run rẩy một chút.

Thi Cảnh nhướn mi mắt, đầu ngón tay trực tiếp lướt qua đôi môi hồng hào.

Sau đó bật cười không thành tiếng.

Tốt lắm.

Giả vờ ngủ.

Đáng lẽ Thi Cảnh nên tức giận.

Nhưng khi trong mắt là gương mặt đáng yêu thế này, tức giận nào cũng bay sạch.

Anh rút tay lại, lên tiếng: “Sao lại ngủ ở đây?”

Lại nói: “Cảm lạnh thì sao?”

Thở dài một tiếng: “Bế lên giường nhé.”

Lời này vừa dứt, mí mắt cô gái không kiểm soát được mà giật giật một chút.

Nhưng vẫn cứng rắn không mở mắt.

Tiết Nhất Nhất không biết tại sao lại tự đẩy mình vào tình thế khó xử thế này.

Bây giờ mở mắt, giả vờ vừa tỉnh dậy, vậy anh ta có… lại muốn hôn mình không?

Nếu không mở mắt, tiếp tục giả vờ ngủ, anh ta bế mình lên giường rồi… sẽ đi chứ?

Điều này không thể đảm bảo.

Tâm lý của kẻ biến thái, người bình thường không thể đoán được.

Tiết Nhất Nhất đang phân vân thì bàn tay nóng hổi đặt lên lưng cô.

Lớp vải lụa mỏng manh như giấy chẳng ngăn được gì.

Bàn tay đó, đầu ngón tay lướt dọc sống lưng, trượt xuống…

Mí mắt Tiết Nhất Nhất lim dim hé mở.

Đối diện với đôi mắt gần kề, ánh lên ý trêu chọc.

Tiết Nhất Nhất giữ bình tĩnh đứng dậy, nhìn Thi Cảnh rồi ngáp một cái lười biếng.

Miệng còn chưa khép lại.

Thi Cảnh cười: “Còn giả vờ?”

Vẻ mặt Tiết Nhất Nhất cứng lại, từ từ khép miệng lại, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

Thi Cảnh nhìn Tiết Nhất Nhất, thật sự đáng yêu.

Anh dùng một tay gạt chiếc ghế giữa hai người ra, ôm người lại, cúi đầu định hôn.

Vừa chạm vào miệng Tiết Nhất Nhất, Tiết Nhất Nhất đã quay đầu né tránh.

Thi Cảnh lập tức không vui: “Tiết Nhất Nhất!”

Là cô hỏi anh kỳ thi của căn cứ khi nào kết thúc.

Là cô nhớ anh.

Cho nên anh mới vội vàng tranh thủ về một chuyến.

Cũng chính vì sự chủ động này của cô anh mới cảm thấy cô giả vờ ngủ đều là tình thú, đều là đáng yêu, khiến người ta cưng chiều.

Nhưng bây giờ không cho anh hôn, vậy thì việc giả vờ ngủ lúc nãy sẽ bị tính sổ.

Tiết Nhất Nhất nhận ra cơn giận của người đàn ông, vội vàng ra hiệu: “Rát.”

Đôi mắt cô trong veo, có chút tủi thân nhìn anh, chỉ vào cằm anh.

Thi Cảnh sờ sờ cằm mình, có râu.

Sáng nay ở căn cứ anh chỉ cạo qua loa nên chắc chắn không sạch sẽ như lúc ở nhà.

Bây giờ lại là tối rồi.

Râu cứng là cái cớ thực tế mà Tiết Nhất Nhất đã linh hoạt tìm ra khi thấy Thi Cảnh tức giận.

Nhưng thực chất cô chỉ là theo bản năng né tránh.

Nhưng bình tĩnh lại, cô hiểu rõ—anh ta muốn hôn cô, cô tránh cũng chẳng được.

Hôn… hôn thôi mà…

Tiết Nhất Nhất quyết tâm, chuẩn bị tinh thần bị “gặm” vài miếng.

Kết quả cánh tay trên eo thả lỏng, Thi Cảnh buông ra hai chữ: “Yếu đuối.”

Anh véo má cô: “Đưa tay ra.”

Nhưng ngửi thấy trong phòng của Tiết Nhất Nhất lại cảm thấy hợp tình hợp lý.

Anh sải bước đến gần Tiết Nhất Nhất.

Trên bàn học có vài cuốn sách được xếp ngay ngắn, một ống đựng bút, bên cạnh là đèn bảo vệ mắt đang sáng.

Tiết Nhất Nhất mặc váy ngủ hai dây nằm sấp trên bàn học.

Má áp vào bài kiểm tra, gò má hơi phồng lên.

Thi Cảnh nhìn một lúc rồi đưa tay ra.

Lưng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào má cô gái.

Mịn màng.

Mềm mại.

Không nhịn được, ngón trỏ nhẹ nhàng cọ cọ.

Hàng mi cong vút theo đó run rẩy một chút.

Thi Cảnh nhướn mi mắt, đầu ngón tay trực tiếp lướt qua đôi môi hồng hào.

Sau đó bật cười không thành tiếng.

Tốt lắm.

Giả vờ ngủ.

Đáng lẽ Thi Cảnh nên tức giận.

Nhưng khi trong mắt là gương mặt đáng yêu thế này, tức giận nào cũng bay sạch.

Anh rút tay lại, lên tiếng: “Sao lại ngủ ở đây?”

Lại nói: “Cảm lạnh thì sao?”

Thở dài một tiếng: “Bế lên giường nhé.”

Lời này vừa dứt, mí mắt cô gái không kiểm soát được mà giật giật một chút.

Nhưng vẫn cứng rắn không mở mắt.

Tiết Nhất Nhất không biết tại sao lại tự đẩy mình vào tình thế khó xử thế này.

Bây giờ mở mắt, giả vờ vừa tỉnh dậy, vậy anh ta có… lại muốn hôn mình không?

Nếu không mở mắt, tiếp tục giả vờ ngủ, anh ta bế mình lên giường rồi… sẽ đi chứ?

Điều này không thể đảm bảo.

Tâm lý của kẻ biến thái, người bình thường không thể đoán được.

Tiết Nhất Nhất đang phân vân thì bàn tay nóng hổi đặt lên lưng cô.

Lớp vải lụa mỏng manh như giấy chẳng ngăn được gì.

Bàn tay đó, đầu ngón tay lướt dọc sống lưng, trượt xuống…

Mí mắt Tiết Nhất Nhất lim dim hé mở.

Đối diện với đôi mắt gần kề, ánh lên ý trêu chọc.

Tiết Nhất Nhất giữ bình tĩnh đứng dậy, nhìn Thi Cảnh rồi ngáp một cái lười biếng.

Miệng còn chưa khép lại.

Thi Cảnh cười: “Còn giả vờ?”

Vẻ mặt Tiết Nhất Nhất cứng lại, từ từ khép miệng lại, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

Thi Cảnh nhìn Tiết Nhất Nhất, thật sự đáng yêu.

Anh dùng một tay gạt chiếc ghế giữa hai người ra, ôm người lại, cúi đầu định hôn.

Vừa chạm vào miệng Tiết Nhất Nhất, Tiết Nhất Nhất đã quay đầu né tránh.

Thi Cảnh lập tức không vui: “Tiết Nhất Nhất!”

Là cô hỏi anh kỳ thi của căn cứ khi nào kết thúc.

Là cô nhớ anh.

Cho nên anh mới vội vàng tranh thủ về một chuyến.

Cũng chính vì sự chủ động này của cô anh mới cảm thấy cô giả vờ ngủ đều là tình thú, đều là đáng yêu, khiến người ta cưng chiều.

Nhưng bây giờ không cho anh hôn, vậy thì việc giả vờ ngủ lúc nãy sẽ bị tính sổ.

Tiết Nhất Nhất nhận ra cơn giận của người đàn ông, vội vàng ra hiệu: “Rát.”

Đôi mắt cô trong veo, có chút tủi thân nhìn anh, chỉ vào cằm anh.

Thi Cảnh sờ sờ cằm mình, có râu.

Sáng nay ở căn cứ anh chỉ cạo qua loa nên chắc chắn không sạch sẽ như lúc ở nhà.

Bây giờ lại là tối rồi.

Râu cứng là cái cớ thực tế mà Tiết Nhất Nhất đã linh hoạt tìm ra khi thấy Thi Cảnh tức giận.

Nhưng thực chất cô chỉ là theo bản năng né tránh.

Nhưng bình tĩnh lại, cô hiểu rõ—anh ta muốn hôn cô, cô tránh cũng chẳng được.

Hôn… hôn thôi mà…

Tiết Nhất Nhất quyết tâm, chuẩn bị tinh thần bị “gặm” vài miếng.

Kết quả cánh tay trên eo thả lỏng, Thi Cảnh buông ra hai chữ: “Yếu đuối.”

Anh véo má cô: “Đưa tay ra.”

Điều này không thể đảm bảo.

Tâm lý của kẻ biến thái, người bình thường không thể đoán được.

Tiết Nhất Nhất đang phân vân thì bàn tay nóng hổi đặt lên lưng cô.

Lớp vải lụa mỏng manh như giấy chẳng ngăn được gì.

Bàn tay đó, đầu ngón tay lướt dọc sống lưng, trượt xuống…

Mí mắt Tiết Nhất Nhất lim dim hé mở.

Đối diện với đôi mắt gần kề, ánh lên ý trêu chọc.

Tiết Nhất Nhất giữ bình tĩnh đứng dậy, nhìn Thi Cảnh rồi ngáp một cái lười biếng.

Miệng còn chưa khép lại.

Thi Cảnh cười: “Còn giả vờ?”

Vẻ mặt Tiết Nhất Nhất cứng lại, từ từ khép miệng lại, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

Thi Cảnh nhìn Tiết Nhất Nhất, thật sự đáng yêu.

Anh dùng một tay gạt chiếc ghế giữa hai người ra, ôm người lại, cúi đầu định hôn.

Vừa chạm vào miệng Tiết Nhất Nhất, Tiết Nhất Nhất đã quay đầu né tránh.

Thi Cảnh lập tức không vui: “Tiết Nhất Nhất!”

Là cô hỏi anh kỳ thi của căn cứ khi nào kết thúc.

Là cô nhớ anh.

Cho nên anh mới vội vàng tranh thủ về một chuyến.

Cũng chính vì sự chủ động này của cô anh mới cảm thấy cô giả vờ ngủ đều là tình thú, đều là đáng yêu, khiến người ta cưng chiều.

Nhưng bây giờ không cho anh hôn, vậy thì việc giả vờ ngủ lúc nãy sẽ bị tính sổ.

Tiết Nhất Nhất nhận ra cơn giận của người đàn ông, vội vàng ra hiệu: “Rát.”

Đôi mắt cô trong veo, có chút tủi thân nhìn anh, chỉ vào cằm anh.

Thi Cảnh sờ sờ cằm mình, có râu.

Sáng nay ở căn cứ anh chỉ cạo qua loa nên chắc chắn không sạch sẽ như lúc ở nhà.

Bây giờ lại là tối rồi.

Râu cứng là cái cớ thực tế mà Tiết Nhất Nhất đã linh hoạt tìm ra khi thấy Thi Cảnh tức giận.

Nhưng thực chất cô chỉ là theo bản năng né tránh.

Nhưng bình tĩnh lại, cô hiểu rõ—anh ta muốn hôn cô, cô tránh cũng chẳng được.

Hôn… hôn thôi mà…

Tiết Nhất Nhất quyết tâm, chuẩn bị tinh thần bị “gặm” vài miếng.

Kết quả cánh tay trên eo thả lỏng, Thi Cảnh buông ra hai chữ: “Yếu đuối.”

Anh véo má cô: “Đưa tay ra.”

Đôi mắt cô trong veo, có chút tủi thân nhìn anh, chỉ vào cằm anh.

Thi Cảnh sờ sờ cằm mình, có râu.

Sáng nay ở căn cứ anh chỉ cạo qua loa nên chắc chắn không sạch sẽ như lúc ở nhà.

Bây giờ lại là tối rồi.

Râu cứng là cái cớ thực tế mà Tiết Nhất Nhất đã linh hoạt tìm ra khi thấy Thi Cảnh tức giận.

Nhưng thực chất cô chỉ là theo bản năng né tránh.

Nhưng bình tĩnh lại, cô hiểu rõ—anh ta muốn hôn cô, cô tránh cũng chẳng được.

Hôn… hôn thôi mà…

Tiết Nhất Nhất quyết tâm, chuẩn bị tinh thần bị “gặm” vài miếng.

Kết quả cánh tay trên eo thả lỏng, Thi Cảnh buông ra hai chữ: “Yếu đuối.”

Anh véo má cô: “Đưa tay ra.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »