Lửa Hoang Câm Lặng

Lượt đọc: 9497 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Đám cậu ấm cô chiêu từ nhỏ đã được người khác tâng bốc, sống chỉ vì thể diện.

Uông Minh Hoa trước mặt mọi người biểu diễn kỹ năng pha chế rượu không tầm thường của mình, được mọi người vỗ tay khen ngợi, rồi lại dưới ánh mắt của mọi người đích thân mang đến cho Thi Cảnh.

Sau khi Thi Cảnh từ chối, anh lại cầm ly rượu mà Tiết Nhất Nhất đã làm một cách vụng về dưới sự giúp đỡ của bartender đưa lên miệng uống.

Một cô con gái riêng không được chào đón.

Một vị hôn thê trong lời đồn.

Đây quả là sự sỉ nhục như bị lột da.

Đến đây Tiết Nhất Nhất đã hiểu ra tất cả.

Hôm nay cô chính là đồ chơi của Thi Cảnh.

Bởi vì Thi Cảnh không hài lòng với cuộc liên hôn do Tần Anh sắp đặt nên sáng nay anh ta đã đưa cô đi, gây khó chịu cho Tần Anh, bây giờ lại dùng cô để chọc tức cho Uông Minh Hoa.

Thi Cảnh ra vẻ thưởng thức rượu ngon: “Không tồi.”

Tiết Nhất Nhất cong môi, không có bất kỳ vẻ bất mãn nào.

Triệu Lão Tam đột nhiên lên tiếng: “Vậy phiền tiểu thư Tiết cũng pha cho tôi một ly nếm thử?”

Tiết Nhất Nhất nghe vậy, đầu tiên là nhìn sang Thi Cảnh.

Ly rượu vẫn còn kề bên môi Thi Cảnh, anh không nói gì, chỉ nhếch mép, hơi ngửa đầu uống thêm một ngụm.

Tiết Nhất Nhất nhanh chóng suy nghĩ một chút, cười gật đầu với Triệu Lão Tam rồi quay người đi đến quầy bar.

“Anh Cảnh.” Có người nghiêng người, tò mò hỏi, “Tiểu thư Tiết thật sự không biết nói à?”

Bị nhắc đến như vậy, mọi người mới nhận ra từ đầu đến cuối Tiết Nhất Nhất không nói một lời nào.

Ngay cả từ chối cũng không biết, không phải câm thì là gì?! Thi Cảnh nhíu mày đặt ly rượu xuống: “Câm!”

Bên kia, Tiết Nhất Nhất lại làm theo cách vừa rồi pha thêm một ly rượu.

Trác Văn đi đến gần, ngón tay gõ gõ lên quầy bar một cách lơ đãng, vẻ mặt vô tội hỏi: “Nhất Nhất, cậu quen rồi à? Vì ở nhà cũng bị sai vặt như thế này sao?”

Hai tay Tiết Nhất Nhất lắc bình pha chế, mỉm cười nhạt với Trác Văn.

“Sao có thể như vậy được?!” Trác Văn đặt mạnh ly rượu xuống, ra vẻ bênh vực cho Tiết Nhất Nhất, “Dù sao cậu cũng là người nhà họ Thi mà… Ồ, không đúng!”

Trác Văn đột nhiên hoảng hốt che miệng: “Có phải tôi không nên nói như vậy không? Cậu chỉ là con gái của tài xế nhà họ Thi thôi phải không?”

Lời nói này như lật lại chuyện cũ đã chìm vào quên lãng nhiều năm, có không ít người ở đây từng nghe về chuyện con riêng nhà họ Thi. Những ai chưa biết thì giờ cũng bắt đầu xì xào bàn tán.

Những ánh mắt đổ dồn về phía Tiết Nhất Nhất dần dần đầy khinh miệt.

Giày nam nữ

Trác Văn chép miệng ra vẻ tự trách: “Xem cái miệng của tôi này!”

Tiết Nhất Nhất rót rượu vào ly cao cổ, bình thản liếc nhìn Trác Văn, vẫn giữ nụ cười, mang rượu đi.

Tiết Nhất Nhất đặt ly rượu bên cạnh ly rượu ban đầu của Triệu Lão Tam.

Triệu Lão Tam tùy tiện nhặt một con chip đưa cho Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất đẩy tay từ chối, nào ngờ Triệu Lão Tam đã nắm lấy cổ tay cô rồi nhét con chip vào lòng bàn tay cô.

Tiết Nhất Nhất lúng túng liếc nhìn Thi Cảnh, anh không nhìn cô, sắc mặt lạnh lùng, nghiêng đầu châm một điếu thuốc.

Tiết Nhất Nhất không hiểu được tình thế giữa Thi Cảnh và Triệu Lão Tam, chỉ mơ hồ cảm thấy không ổn, chọn cách nhanh chóng rời khỏi nơi tranh chấp.

Trước quầy bar, Trác Văn thấy Tiết Nhất Nhất quay lại, cười vẫy tay: “Nhất Nhất, lại đây.”

Trác Văn nhiệt tình nói: “Cậu pha rượu giỏi như vậy, hay là pha cho mỗi người chúng tôi một ly nếm thử?”

Trác Văn không quên liếc nhìn Uông Minh Hoa ở không xa, Uông Minh Hoa nhếch đôi môi đỏ mọng, ánh mắt trêu chọc lắc lư ly rượu trên tay.

Trác Văn là ’em họ’ mà nhà họ Uông phải tính đến ba đời mới có chút quan hệ, cô ta nói với Uông Minh Hoa rằng mình là bạn cùng lớp và có quan hệ rất tốt với cháu gái của Thi Cảnh là Thi Kỳ, nhờ vậy mới được đi cùng Uông Minh Hoa.

Bây giờ Uông Minh Hoa không vui rồi, cô ta phải phát huy chút tác dụng mới có thể giữ vững được thân phận ’em họ’ này.

Không cho Tiết Nhất Nhất thời gian trả lời, Trác Văn cười gọi mọi người: “Nhất Nhất có một bên tai đeo máy trợ thính có thể nghe được một chút, bên tai còn lại hoàn toàn không nghe thấy, mọi người muốn uống rượu gì phải đến gần nói với cậu ấy.”

Con gái riêng nhà họ Thi bị câm, đã có người nghe nói, còn bị điếc thì đây là lần đầu tiên nghe thấy.

Kiểu tóc búi thấp lệch bên ban đầu, những lọn tóc lười biếng rơi xuống đã che đi sự tồn tại của máy trợ thính rất tốt.

Bây giờ tất cả mọi người đều nhìn vào tai của Tiết Nhất Nhất.

Uông Minh Hoa cũng nhìn vào tai của Tiết Nhất Nhất.

Quả thật là vậy.

Thì ra là vừa điếc vừa câm.

Trác Văn đi hai bước đến gần Tiết Nhất Nhất, giọng điệu chu đáo: “Nhất Nhất, chúng tôi có vinh hạnh được thưởng thức rượu của cậu không? À! Cậu không nói được, có thể gật đầu hoặc lắc đầu.”

Tiết Nhất Nhất từ lúc bị Thi Cảnh coi như đồ chơi để trút giận đã nghĩ đến hậu quả.

Những người này không làm gì được Thi Cảnh nhưng một món ‘đồ chơi’ thì chẳng phải muốn làm gì thì làm sao.

Chỉ là không ngờ sự nhắm vào lại đến nhanh như vậy.

Tiết Nhất Nhất cười nhìn Trác Văn hai giây, nhẹ nhàng gật đầu.

Tiết Nhất Nhất theo yêu cầu của mọi người, dưới sự giúp đỡ của bartender, không từ chối ai.

Bên kia Thi Cảnh đã nhìn sang mấy lần, sắc mặt ngày càng khó coi, rượu càng uống càng nhiều.

Kỷ Chiêu Minh không nhịn được cười thành tiếng: “Sao, đồ nhắm rượu của cậu là cô cháu gái nhỏ đó à?”

Thi Cảnh liếc nhìn Kỷ Chiêu Minh.

Kỷ Chiêu Minh vẫn không dừng lại, lòng bàn tay vỗ mạnh lên vai Thi Cảnh: “Ăn vài hạt động phộng đi Thi Nhị.”

Thi Cảnh gạt tay Kỷ Chiêu Minh ra.

Kỷ Chiêu Minh nhấp một ngụm whiskey, hơi ghé sát vào Thi Cảnh: “Cô bé bị bắt nạt, cậu không ra xem à?”

Thi Cảnh không nói gì, thầm mắng một câu: Đồ mềm yếu!

Kỷ Chiêu Minh tốt bụng: “Hay là để tôi đi xem?”

Nói rồi Kỷ Chiêu Minh định đi.

Thi Cảnh liệc mắt ngăn lại.

Lúc nhìn sang bên kia lần nữa, đôi mắt sắc bén nheo lại, thêm vài phần tò mò và mong đợi.

Cái đồ mềm yếu này, cũng nên kích thích chút máu nóng trong người rồi.

Điện thoại rung lên.

Thi Cảnh tạm thời thu lại ánh mắt, liếc nhìn cuộc gọi đến rồi đứng dậy, kéo Kỷ Chiêu Minh vào ghế: “Chơi thay một lúc, tôi lên trên hít thở không khí.”

Kỷ Chiêu Minh gọi với theo sau lưng Thi Cảnh: “Thắng thì là của tôi, thua thì là của cậu!”

Thi Cảnh không quay đầu lại, vẫy tay ra hiệu ‘tùy ý’.

Trong quầy bar, cánh tay Tiết Nhất Nhất đã lắc đến tê dại.

Ly rượu cuối cùng được rót ra, những ngón tay run rẩy không kiểm soát nổi.

Bartender đưa cho cô một chiếc khăn.

Tiết Nhất Nhất gật đầu cảm ơn, lau tay rồi nhìn về phía Thi Cảnh.

Những người trên bàn so với lúc nãy đã thay đổi một nửa, Thi Cảnh cũng không còn ở vị trí cũ.

Tiết Nhất Nhất đi qua, lần lượt xác nhận những người đang đứng cũng không thấy bóng dáng Thi Cảnh.

Anh ta đi rồi sao?

Bỏ lại cô, tự mình đi rồi?

Đối với kết quả này Tiết Nhất Nhất không quá kinh ngạc.

Cô đang chuẩn bị rời đi thì có người lên tiếng: “Tìm Thi Nhị à?”

Người nói là Kỷ Chiêu Minh.

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Kỷ Chiêu Minh ngậm điếu thuốc: “Sân thượng.”

Ngón tay kẹp điếu thuốc gõ gõ vào gạt tàn, nói: “Cô đi gọi cậu ta xuống, nói với cậu ta tôi không chịu nổi nữa rồi!”

Tiết Nhất Nhất gật đầu rồi đi lên sân thượng tìm Thi Cảnh.

Thang máy chỉ đến tầng 4.

Cửa thang máy mở ra, đập vào mắt là một bức tranh sơn dầu khỏa thân phương Tây.

Tường hành lang lắp đèn âm tường ánh vàng, bóng người in xuống tấm thảm Ba Tư dày dặn, hoàn toàn che lấp tiếng bước chân.

Cuối hành lang là cầu thang xoắn ốc dẫn lên sân thượng.

Tiết Nhất Nhất đi về phía đó.

Nơi đây quá yên tĩnh, đến mức tiếng khóc cầu xin của người phụ nữ trong phòng riêng cũng nghe rõ mồn một.

Người phụ nữ nức nở từng tiếng: “Tha… ừm… tha cho em… cầu… a… cầu xin anh…”

Tiếng cầu xin mang theo tiếng khóc.

Tiết Nhất Nhất không phải người lương thiện, cũng không có bất kỳ bản lĩnh nào.

Cô tăng tốc, nhưng đột nhiên nghe thấy tên ‘Thi Cảnh’ phát ra từ phòng riêng.

“Con mẹ nó làm cho ông! Coi ông là thằng mù à! Còn vội vàng hiến thân cho Thi Cảnh?!”

Cửa phòng riêng hé một khe hở rộng bằng hai ngón tay, vừa vặn nhìn thấy hai người bên trong.

Ánh đèn màu vàng cháy, ghế sofa nhung đỏ.

Người đàn ông đứng trước ghế sofa, quay lưng về phía cửa.

Dưới bộ trang phục lịch lãm, chiếc thắt lưng treo bên hông bị va đập kêu loảng xoảng.

Anh ta động từng chút một, thở dốc, chửi rủa: “Con mẹ nó, con đĩ thối!”

Giày da giẫm lên đôi giày cao gót màu đen.

Lưng cong, eo trũng, chống vào lưng ghế sofa.

Bộ váy lộng lẫy bị xé rách thành những mảnh vải rách rưới treo trên người, ngay cả tất da cũng vậy.

Tiết Nhất Nhất dù sao cũng là một cô bé, mà cảnh tượng trước mắt quá sốc, toàn bộ máu trong người cô đều dồn lên đỉnh đầu làm da đầu tê dại, không biết mình đang ở đâu.

Đột nhiên, một bóng đen từ phía sau tiến lại gần.

Tiết Nhất Nhất nhận ra, theo bản năng lùi lại né tránh nhưng lại va cả lưng vào một lồng ngực rắn chắc và nóng bỏng.

Người phía sau một tay giữ khung cửa phòng riêng, một tay bóp cằm Tiết Nhất Nhất, khống chế toàn bộ cơ thể cô khiến cô không thể cử động được.

Anh cúi đầu, hơi thở nóng bỏng thiêu đốt vành tai Tiết Nhất Nhất, giọng nói mang theo tiếng cười, xấu xa đến cùng cực hỏi: “Thích nhìn cái này à?”

Ngay cả từ chối cũng không biết, không phải câm thì là gì?! Thi Cảnh nhíu mày đặt ly rượu xuống: “Câm!”

Bên kia, Tiết Nhất Nhất lại làm theo cách vừa rồi pha thêm một ly rượu.

Trác Văn đi đến gần, ngón tay gõ gõ lên quầy bar một cách lơ đãng, vẻ mặt vô tội hỏi: “Nhất Nhất, cậu quen rồi à? Vì ở nhà cũng bị sai vặt như thế này sao?”

Hai tay Tiết Nhất Nhất lắc bình pha chế, mỉm cười nhạt với Trác Văn.

“Sao có thể như vậy được?!” Trác Văn đặt mạnh ly rượu xuống, ra vẻ bênh vực cho Tiết Nhất Nhất, “Dù sao cậu cũng là người nhà họ Thi mà… Ồ, không đúng!”

Trác Văn đột nhiên hoảng hốt che miệng: “Có phải tôi không nên nói như vậy không? Cậu chỉ là con gái của tài xế nhà họ Thi thôi phải không?”

Lời nói này như lật lại chuyện cũ đã chìm vào quên lãng nhiều năm, có không ít người ở đây từng nghe về chuyện con riêng nhà họ Thi. Những ai chưa biết thì giờ cũng bắt đầu xì xào bàn tán.

Những ánh mắt đổ dồn về phía Tiết Nhất Nhất dần dần đầy khinh miệt.

Giày nam nữ

Trác Văn chép miệng ra vẻ tự trách: “Xem cái miệng của tôi này!”

Tiết Nhất Nhất rót rượu vào ly cao cổ, bình thản liếc nhìn Trác Văn, vẫn giữ nụ cười, mang rượu đi.

Tiết Nhất Nhất đặt ly rượu bên cạnh ly rượu ban đầu của Triệu Lão Tam.

Triệu Lão Tam tùy tiện nhặt một con chip đưa cho Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất đẩy tay từ chối, nào ngờ Triệu Lão Tam đã nắm lấy cổ tay cô rồi nhét con chip vào lòng bàn tay cô.

Tiết Nhất Nhất lúng túng liếc nhìn Thi Cảnh, anh không nhìn cô, sắc mặt lạnh lùng, nghiêng đầu châm một điếu thuốc.

Tiết Nhất Nhất không hiểu được tình thế giữa Thi Cảnh và Triệu Lão Tam, chỉ mơ hồ cảm thấy không ổn, chọn cách nhanh chóng rời khỏi nơi tranh chấp.

Trước quầy bar, Trác Văn thấy Tiết Nhất Nhất quay lại, cười vẫy tay: “Nhất Nhất, lại đây.”

Trác Văn nhiệt tình nói: “Cậu pha rượu giỏi như vậy, hay là pha cho mỗi người chúng tôi một ly nếm thử?”

Trác Văn không quên liếc nhìn Uông Minh Hoa ở không xa, Uông Minh Hoa nhếch đôi môi đỏ mọng, ánh mắt trêu chọc lắc lư ly rượu trên tay.

Trác Văn là ’em họ’ mà nhà họ Uông phải tính đến ba đời mới có chút quan hệ, cô ta nói với Uông Minh Hoa rằng mình là bạn cùng lớp và có quan hệ rất tốt với cháu gái của Thi Cảnh là Thi Kỳ, nhờ vậy mới được đi cùng Uông Minh Hoa.

Bây giờ Uông Minh Hoa không vui rồi, cô ta phải phát huy chút tác dụng mới có thể giữ vững được thân phận ’em họ’ này.

Không cho Tiết Nhất Nhất thời gian trả lời, Trác Văn cười gọi mọi người: “Nhất Nhất có một bên tai đeo máy trợ thính có thể nghe được một chút, bên tai còn lại hoàn toàn không nghe thấy, mọi người muốn uống rượu gì phải đến gần nói với cậu ấy.”

Con gái riêng nhà họ Thi bị câm, đã có người nghe nói, còn bị điếc thì đây là lần đầu tiên nghe thấy.

Kiểu tóc búi thấp lệch bên ban đầu, những lọn tóc lười biếng rơi xuống đã che đi sự tồn tại của máy trợ thính rất tốt.

Bây giờ tất cả mọi người đều nhìn vào tai của Tiết Nhất Nhất.

Uông Minh Hoa cũng nhìn vào tai của Tiết Nhất Nhất.

Quả thật là vậy.

Thì ra là vừa điếc vừa câm.

Trác Văn đi hai bước đến gần Tiết Nhất Nhất, giọng điệu chu đáo: “Nhất Nhất, chúng tôi có vinh hạnh được thưởng thức rượu của cậu không? À! Cậu không nói được, có thể gật đầu hoặc lắc đầu.”

Tiết Nhất Nhất từ lúc bị Thi Cảnh coi như đồ chơi để trút giận đã nghĩ đến hậu quả.

Những người này không làm gì được Thi Cảnh nhưng một món ‘đồ chơi’ thì chẳng phải muốn làm gì thì làm sao.

Chỉ là không ngờ sự nhắm vào lại đến nhanh như vậy.

Tiết Nhất Nhất cười nhìn Trác Văn hai giây, nhẹ nhàng gật đầu.

Tiết Nhất Nhất theo yêu cầu của mọi người, dưới sự giúp đỡ của bartender, không từ chối ai.

Bên kia Thi Cảnh đã nhìn sang mấy lần, sắc mặt ngày càng khó coi, rượu càng uống càng nhiều.

Kỷ Chiêu Minh không nhịn được cười thành tiếng: “Sao, đồ nhắm rượu của cậu là cô cháu gái nhỏ đó à?”

Thi Cảnh liếc nhìn Kỷ Chiêu Minh.

Kỷ Chiêu Minh vẫn không dừng lại, lòng bàn tay vỗ mạnh lên vai Thi Cảnh: “Ăn vài hạt động phộng đi Thi Nhị.”

Thi Cảnh gạt tay Kỷ Chiêu Minh ra.

Kỷ Chiêu Minh nhấp một ngụm whiskey, hơi ghé sát vào Thi Cảnh: “Cô bé bị bắt nạt, cậu không ra xem à?”

Thi Cảnh không nói gì, thầm mắng một câu: Đồ mềm yếu!

Kỷ Chiêu Minh tốt bụng: “Hay là để tôi đi xem?”

Nói rồi Kỷ Chiêu Minh định đi.

Thi Cảnh liệc mắt ngăn lại.

Lúc nhìn sang bên kia lần nữa, đôi mắt sắc bén nheo lại, thêm vài phần tò mò và mong đợi.

Cái đồ mềm yếu này, cũng nên kích thích chút máu nóng trong người rồi.

Điện thoại rung lên.

Thi Cảnh tạm thời thu lại ánh mắt, liếc nhìn cuộc gọi đến rồi đứng dậy, kéo Kỷ Chiêu Minh vào ghế: “Chơi thay một lúc, tôi lên trên hít thở không khí.”

Kỷ Chiêu Minh gọi với theo sau lưng Thi Cảnh: “Thắng thì là của tôi, thua thì là của cậu!”

Thi Cảnh không quay đầu lại, vẫy tay ra hiệu ‘tùy ý’.

Trong quầy bar, cánh tay Tiết Nhất Nhất đã lắc đến tê dại.

Ly rượu cuối cùng được rót ra, những ngón tay run rẩy không kiểm soát nổi.

Bartender đưa cho cô một chiếc khăn.

Tiết Nhất Nhất gật đầu cảm ơn, lau tay rồi nhìn về phía Thi Cảnh.

Những người trên bàn so với lúc nãy đã thay đổi một nửa, Thi Cảnh cũng không còn ở vị trí cũ.

Tiết Nhất Nhất đi qua, lần lượt xác nhận những người đang đứng cũng không thấy bóng dáng Thi Cảnh.

Anh ta đi rồi sao?

Bỏ lại cô, tự mình đi rồi?

Đối với kết quả này Tiết Nhất Nhất không quá kinh ngạc.

Cô đang chuẩn bị rời đi thì có người lên tiếng: “Tìm Thi Nhị à?”

Người nói là Kỷ Chiêu Minh.

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Kỷ Chiêu Minh ngậm điếu thuốc: “Sân thượng.”

Ngón tay kẹp điếu thuốc gõ gõ vào gạt tàn, nói: “Cô đi gọi cậu ta xuống, nói với cậu ta tôi không chịu nổi nữa rồi!”

Tiết Nhất Nhất gật đầu rồi đi lên sân thượng tìm Thi Cảnh.

Thang máy chỉ đến tầng 4.

Cửa thang máy mở ra, đập vào mắt là một bức tranh sơn dầu khỏa thân phương Tây.

Tường hành lang lắp đèn âm tường ánh vàng, bóng người in xuống tấm thảm Ba Tư dày dặn, hoàn toàn che lấp tiếng bước chân.

Cuối hành lang là cầu thang xoắn ốc dẫn lên sân thượng.

Tiết Nhất Nhất đi về phía đó.

Nơi đây quá yên tĩnh, đến mức tiếng khóc cầu xin của người phụ nữ trong phòng riêng cũng nghe rõ mồn một.

Người phụ nữ nức nở từng tiếng: “Tha… ừm… tha cho em… cầu… a… cầu xin anh…”

Tiếng cầu xin mang theo tiếng khóc.

Tiết Nhất Nhất không phải người lương thiện, cũng không có bất kỳ bản lĩnh nào.

Cô tăng tốc, nhưng đột nhiên nghe thấy tên ‘Thi Cảnh’ phát ra từ phòng riêng.

“Con mẹ nó làm cho ông! Coi ông là thằng mù à! Còn vội vàng hiến thân cho Thi Cảnh?!”

Cửa phòng riêng hé một khe hở rộng bằng hai ngón tay, vừa vặn nhìn thấy hai người bên trong.

Ánh đèn màu vàng cháy, ghế sofa nhung đỏ.

Người đàn ông đứng trước ghế sofa, quay lưng về phía cửa.

Dưới bộ trang phục lịch lãm, chiếc thắt lưng treo bên hông bị va đập kêu loảng xoảng.

Anh ta động từng chút một, thở dốc, chửi rủa: “Con mẹ nó, con đĩ thối!”

Giày da giẫm lên đôi giày cao gót màu đen.

Lưng cong, eo trũng, chống vào lưng ghế sofa.

Bộ váy lộng lẫy bị xé rách thành những mảnh vải rách rưới treo trên người, ngay cả tất da cũng vậy.

Tiết Nhất Nhất dù sao cũng là một cô bé, mà cảnh tượng trước mắt quá sốc, toàn bộ máu trong người cô đều dồn lên đỉnh đầu làm da đầu tê dại, không biết mình đang ở đâu.

Đột nhiên, một bóng đen từ phía sau tiến lại gần.

Tiết Nhất Nhất nhận ra, theo bản năng lùi lại né tránh nhưng lại va cả lưng vào một lồng ngực rắn chắc và nóng bỏng.

Người phía sau một tay giữ khung cửa phòng riêng, một tay bóp cằm Tiết Nhất Nhất, khống chế toàn bộ cơ thể cô khiến cô không thể cử động được.

Anh cúi đầu, hơi thở nóng bỏng thiêu đốt vành tai Tiết Nhất Nhất, giọng nói mang theo tiếng cười, xấu xa đến cùng cực hỏi: “Thích nhìn cái này à?”

Tiết Nhất Nhất rót rượu vào ly cao cổ, bình thản liếc nhìn Trác Văn, vẫn giữ nụ cười, mang rượu đi.

Tiết Nhất Nhất đặt ly rượu bên cạnh ly rượu ban đầu của Triệu Lão Tam.

Triệu Lão Tam tùy tiện nhặt một con chip đưa cho Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất đẩy tay từ chối, nào ngờ Triệu Lão Tam đã nắm lấy cổ tay cô rồi nhét con chip vào lòng bàn tay cô.

Tiết Nhất Nhất lúng túng liếc nhìn Thi Cảnh, anh không nhìn cô, sắc mặt lạnh lùng, nghiêng đầu châm một điếu thuốc.

Tiết Nhất Nhất không hiểu được tình thế giữa Thi Cảnh và Triệu Lão Tam, chỉ mơ hồ cảm thấy không ổn, chọn cách nhanh chóng rời khỏi nơi tranh chấp.

Trước quầy bar, Trác Văn thấy Tiết Nhất Nhất quay lại, cười vẫy tay: “Nhất Nhất, lại đây.”

Trác Văn nhiệt tình nói: “Cậu pha rượu giỏi như vậy, hay là pha cho mỗi người chúng tôi một ly nếm thử?”

Trác Văn không quên liếc nhìn Uông Minh Hoa ở không xa, Uông Minh Hoa nhếch đôi môi đỏ mọng, ánh mắt trêu chọc lắc lư ly rượu trên tay.

Trác Văn là ’em họ’ mà nhà họ Uông phải tính đến ba đời mới có chút quan hệ, cô ta nói với Uông Minh Hoa rằng mình là bạn cùng lớp và có quan hệ rất tốt với cháu gái của Thi Cảnh là Thi Kỳ, nhờ vậy mới được đi cùng Uông Minh Hoa.

Bây giờ Uông Minh Hoa không vui rồi, cô ta phải phát huy chút tác dụng mới có thể giữ vững được thân phận ’em họ’ này.

Không cho Tiết Nhất Nhất thời gian trả lời, Trác Văn cười gọi mọi người: “Nhất Nhất có một bên tai đeo máy trợ thính có thể nghe được một chút, bên tai còn lại hoàn toàn không nghe thấy, mọi người muốn uống rượu gì phải đến gần nói với cậu ấy.”

Con gái riêng nhà họ Thi bị câm, đã có người nghe nói, còn bị điếc thì đây là lần đầu tiên nghe thấy.

Kiểu tóc búi thấp lệch bên ban đầu, những lọn tóc lười biếng rơi xuống đã che đi sự tồn tại của máy trợ thính rất tốt.

Bây giờ tất cả mọi người đều nhìn vào tai của Tiết Nhất Nhất.

Uông Minh Hoa cũng nhìn vào tai của Tiết Nhất Nhất.

Quả thật là vậy.

Thì ra là vừa điếc vừa câm.

Trác Văn đi hai bước đến gần Tiết Nhất Nhất, giọng điệu chu đáo: “Nhất Nhất, chúng tôi có vinh hạnh được thưởng thức rượu của cậu không? À! Cậu không nói được, có thể gật đầu hoặc lắc đầu.”

Tiết Nhất Nhất từ lúc bị Thi Cảnh coi như đồ chơi để trút giận đã nghĩ đến hậu quả.

Những người này không làm gì được Thi Cảnh nhưng một món ‘đồ chơi’ thì chẳng phải muốn làm gì thì làm sao.

Chỉ là không ngờ sự nhắm vào lại đến nhanh như vậy.

Tiết Nhất Nhất cười nhìn Trác Văn hai giây, nhẹ nhàng gật đầu.

Tiết Nhất Nhất theo yêu cầu của mọi người, dưới sự giúp đỡ của bartender, không từ chối ai.

Bên kia Thi Cảnh đã nhìn sang mấy lần, sắc mặt ngày càng khó coi, rượu càng uống càng nhiều.

Kỷ Chiêu Minh không nhịn được cười thành tiếng: “Sao, đồ nhắm rượu của cậu là cô cháu gái nhỏ đó à?”

Thi Cảnh liếc nhìn Kỷ Chiêu Minh.

Kỷ Chiêu Minh vẫn không dừng lại, lòng bàn tay vỗ mạnh lên vai Thi Cảnh: “Ăn vài hạt động phộng đi Thi Nhị.”

Thi Cảnh gạt tay Kỷ Chiêu Minh ra.

Kỷ Chiêu Minh nhấp một ngụm whiskey, hơi ghé sát vào Thi Cảnh: “Cô bé bị bắt nạt, cậu không ra xem à?”

Thi Cảnh không nói gì, thầm mắng một câu: Đồ mềm yếu!

Kỷ Chiêu Minh tốt bụng: “Hay là để tôi đi xem?”

Nói rồi Kỷ Chiêu Minh định đi.

Thi Cảnh liệc mắt ngăn lại.

Lúc nhìn sang bên kia lần nữa, đôi mắt sắc bén nheo lại, thêm vài phần tò mò và mong đợi.

Cái đồ mềm yếu này, cũng nên kích thích chút máu nóng trong người rồi.

Điện thoại rung lên.

Thi Cảnh tạm thời thu lại ánh mắt, liếc nhìn cuộc gọi đến rồi đứng dậy, kéo Kỷ Chiêu Minh vào ghế: “Chơi thay một lúc, tôi lên trên hít thở không khí.”

Kỷ Chiêu Minh gọi với theo sau lưng Thi Cảnh: “Thắng thì là của tôi, thua thì là của cậu!”

Thi Cảnh không quay đầu lại, vẫy tay ra hiệu ‘tùy ý’.

Trong quầy bar, cánh tay Tiết Nhất Nhất đã lắc đến tê dại.

Ly rượu cuối cùng được rót ra, những ngón tay run rẩy không kiểm soát nổi.

Bartender đưa cho cô một chiếc khăn.

Tiết Nhất Nhất gật đầu cảm ơn, lau tay rồi nhìn về phía Thi Cảnh.

Những người trên bàn so với lúc nãy đã thay đổi một nửa, Thi Cảnh cũng không còn ở vị trí cũ.

Tiết Nhất Nhất đi qua, lần lượt xác nhận những người đang đứng cũng không thấy bóng dáng Thi Cảnh.

Anh ta đi rồi sao?

Bỏ lại cô, tự mình đi rồi?

Đối với kết quả này Tiết Nhất Nhất không quá kinh ngạc.

Cô đang chuẩn bị rời đi thì có người lên tiếng: “Tìm Thi Nhị à?”

Người nói là Kỷ Chiêu Minh.

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Kỷ Chiêu Minh ngậm điếu thuốc: “Sân thượng.”

Ngón tay kẹp điếu thuốc gõ gõ vào gạt tàn, nói: “Cô đi gọi cậu ta xuống, nói với cậu ta tôi không chịu nổi nữa rồi!”

Tiết Nhất Nhất gật đầu rồi đi lên sân thượng tìm Thi Cảnh.

Thang máy chỉ đến tầng 4.

Cửa thang máy mở ra, đập vào mắt là một bức tranh sơn dầu khỏa thân phương Tây.

Tường hành lang lắp đèn âm tường ánh vàng, bóng người in xuống tấm thảm Ba Tư dày dặn, hoàn toàn che lấp tiếng bước chân.

Cuối hành lang là cầu thang xoắn ốc dẫn lên sân thượng.

Tiết Nhất Nhất đi về phía đó.

Nơi đây quá yên tĩnh, đến mức tiếng khóc cầu xin của người phụ nữ trong phòng riêng cũng nghe rõ mồn một.

Người phụ nữ nức nở từng tiếng: “Tha… ừm… tha cho em… cầu… a… cầu xin anh…”

Tiếng cầu xin mang theo tiếng khóc.

Tiết Nhất Nhất không phải người lương thiện, cũng không có bất kỳ bản lĩnh nào.

Cô tăng tốc, nhưng đột nhiên nghe thấy tên ‘Thi Cảnh’ phát ra từ phòng riêng.

“Con mẹ nó làm cho ông! Coi ông là thằng mù à! Còn vội vàng hiến thân cho Thi Cảnh?!”

Cửa phòng riêng hé một khe hở rộng bằng hai ngón tay, vừa vặn nhìn thấy hai người bên trong.

Ánh đèn màu vàng cháy, ghế sofa nhung đỏ.

Người đàn ông đứng trước ghế sofa, quay lưng về phía cửa.

Dưới bộ trang phục lịch lãm, chiếc thắt lưng treo bên hông bị va đập kêu loảng xoảng.

Anh ta động từng chút một, thở dốc, chửi rủa: “Con mẹ nó, con đĩ thối!”

Giày da giẫm lên đôi giày cao gót màu đen.

Lưng cong, eo trũng, chống vào lưng ghế sofa.

Bộ váy lộng lẫy bị xé rách thành những mảnh vải rách rưới treo trên người, ngay cả tất da cũng vậy.

Tiết Nhất Nhất dù sao cũng là một cô bé, mà cảnh tượng trước mắt quá sốc, toàn bộ máu trong người cô đều dồn lên đỉnh đầu làm da đầu tê dại, không biết mình đang ở đâu.

Đột nhiên, một bóng đen từ phía sau tiến lại gần.

Tiết Nhất Nhất nhận ra, theo bản năng lùi lại né tránh nhưng lại va cả lưng vào một lồng ngực rắn chắc và nóng bỏng.

Người phía sau một tay giữ khung cửa phòng riêng, một tay bóp cằm Tiết Nhất Nhất, khống chế toàn bộ cơ thể cô khiến cô không thể cử động được.

Anh cúi đầu, hơi thở nóng bỏng thiêu đốt vành tai Tiết Nhất Nhất, giọng nói mang theo tiếng cười, xấu xa đến cùng cực hỏi: “Thích nhìn cái này à?”

Triệu Lão Tam tùy tiện nhặt một con chip đưa cho Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất đẩy tay từ chối, nào ngờ Triệu Lão Tam đã nắm lấy cổ tay cô rồi nhét con chip vào lòng bàn tay cô.

Tiết Nhất Nhất lúng túng liếc nhìn Thi Cảnh, anh không nhìn cô, sắc mặt lạnh lùng, nghiêng đầu châm một điếu thuốc.

Tiết Nhất Nhất không hiểu được tình thế giữa Thi Cảnh và Triệu Lão Tam, chỉ mơ hồ cảm thấy không ổn, chọn cách nhanh chóng rời khỏi nơi tranh chấp.

Trước quầy bar, Trác Văn thấy Tiết Nhất Nhất quay lại, cười vẫy tay: “Nhất Nhất, lại đây.”

Trác Văn nhiệt tình nói: “Cậu pha rượu giỏi như vậy, hay là pha cho mỗi người chúng tôi một ly nếm thử?”

Trác Văn không quên liếc nhìn Uông Minh Hoa ở không xa, Uông Minh Hoa nhếch đôi môi đỏ mọng, ánh mắt trêu chọc lắc lư ly rượu trên tay.

Trác Văn là ’em họ’ mà nhà họ Uông phải tính đến ba đời mới có chút quan hệ, cô ta nói với Uông Minh Hoa rằng mình là bạn cùng lớp và có quan hệ rất tốt với cháu gái của Thi Cảnh là Thi Kỳ, nhờ vậy mới được đi cùng Uông Minh Hoa.

Bây giờ Uông Minh Hoa không vui rồi, cô ta phải phát huy chút tác dụng mới có thể giữ vững được thân phận ’em họ’ này.

Không cho Tiết Nhất Nhất thời gian trả lời, Trác Văn cười gọi mọi người: “Nhất Nhất có một bên tai đeo máy trợ thính có thể nghe được một chút, bên tai còn lại hoàn toàn không nghe thấy, mọi người muốn uống rượu gì phải đến gần nói với cậu ấy.”

Con gái riêng nhà họ Thi bị câm, đã có người nghe nói, còn bị điếc thì đây là lần đầu tiên nghe thấy.

Kiểu tóc búi thấp lệch bên ban đầu, những lọn tóc lười biếng rơi xuống đã che đi sự tồn tại của máy trợ thính rất tốt.

Bây giờ tất cả mọi người đều nhìn vào tai của Tiết Nhất Nhất.

Uông Minh Hoa cũng nhìn vào tai của Tiết Nhất Nhất.

Quả thật là vậy.

Thì ra là vừa điếc vừa câm.

Trác Văn đi hai bước đến gần Tiết Nhất Nhất, giọng điệu chu đáo: “Nhất Nhất, chúng tôi có vinh hạnh được thưởng thức rượu của cậu không? À! Cậu không nói được, có thể gật đầu hoặc lắc đầu.”

Tiết Nhất Nhất từ lúc bị Thi Cảnh coi như đồ chơi để trút giận đã nghĩ đến hậu quả.

Những người này không làm gì được Thi Cảnh nhưng một món ‘đồ chơi’ thì chẳng phải muốn làm gì thì làm sao.

Chỉ là không ngờ sự nhắm vào lại đến nhanh như vậy.

Tiết Nhất Nhất cười nhìn Trác Văn hai giây, nhẹ nhàng gật đầu.

Tiết Nhất Nhất theo yêu cầu của mọi người, dưới sự giúp đỡ của bartender, không từ chối ai.

Bên kia Thi Cảnh đã nhìn sang mấy lần, sắc mặt ngày càng khó coi, rượu càng uống càng nhiều.

Kỷ Chiêu Minh không nhịn được cười thành tiếng: “Sao, đồ nhắm rượu của cậu là cô cháu gái nhỏ đó à?”

Thi Cảnh liếc nhìn Kỷ Chiêu Minh.

Kỷ Chiêu Minh vẫn không dừng lại, lòng bàn tay vỗ mạnh lên vai Thi Cảnh: “Ăn vài hạt động phộng đi Thi Nhị.”

Thi Cảnh gạt tay Kỷ Chiêu Minh ra.

Kỷ Chiêu Minh nhấp một ngụm whiskey, hơi ghé sát vào Thi Cảnh: “Cô bé bị bắt nạt, cậu không ra xem à?”

Thi Cảnh không nói gì, thầm mắng một câu: Đồ mềm yếu!

Kỷ Chiêu Minh tốt bụng: “Hay là để tôi đi xem?”

Nói rồi Kỷ Chiêu Minh định đi.

Thi Cảnh liệc mắt ngăn lại.

Lúc nhìn sang bên kia lần nữa, đôi mắt sắc bén nheo lại, thêm vài phần tò mò và mong đợi.

Cái đồ mềm yếu này, cũng nên kích thích chút máu nóng trong người rồi.

Điện thoại rung lên.

Thi Cảnh tạm thời thu lại ánh mắt, liếc nhìn cuộc gọi đến rồi đứng dậy, kéo Kỷ Chiêu Minh vào ghế: “Chơi thay một lúc, tôi lên trên hít thở không khí.”

Kỷ Chiêu Minh gọi với theo sau lưng Thi Cảnh: “Thắng thì là của tôi, thua thì là của cậu!”

Thi Cảnh không quay đầu lại, vẫy tay ra hiệu ‘tùy ý’.

Trong quầy bar, cánh tay Tiết Nhất Nhất đã lắc đến tê dại.

Ly rượu cuối cùng được rót ra, những ngón tay run rẩy không kiểm soát nổi.

Bartender đưa cho cô một chiếc khăn.

Tiết Nhất Nhất gật đầu cảm ơn, lau tay rồi nhìn về phía Thi Cảnh.

Những người trên bàn so với lúc nãy đã thay đổi một nửa, Thi Cảnh cũng không còn ở vị trí cũ.

Tiết Nhất Nhất đi qua, lần lượt xác nhận những người đang đứng cũng không thấy bóng dáng Thi Cảnh.

Anh ta đi rồi sao?

Bỏ lại cô, tự mình đi rồi?

Đối với kết quả này Tiết Nhất Nhất không quá kinh ngạc.

Cô đang chuẩn bị rời đi thì có người lên tiếng: “Tìm Thi Nhị à?”

Người nói là Kỷ Chiêu Minh.

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Kỷ Chiêu Minh ngậm điếu thuốc: “Sân thượng.”

Ngón tay kẹp điếu thuốc gõ gõ vào gạt tàn, nói: “Cô đi gọi cậu ta xuống, nói với cậu ta tôi không chịu nổi nữa rồi!”

Tiết Nhất Nhất gật đầu rồi đi lên sân thượng tìm Thi Cảnh.

Thang máy chỉ đến tầng 4.

Cửa thang máy mở ra, đập vào mắt là một bức tranh sơn dầu khỏa thân phương Tây.

Tường hành lang lắp đèn âm tường ánh vàng, bóng người in xuống tấm thảm Ba Tư dày dặn, hoàn toàn che lấp tiếng bước chân.

Cuối hành lang là cầu thang xoắn ốc dẫn lên sân thượng.

Tiết Nhất Nhất đi về phía đó.

Nơi đây quá yên tĩnh, đến mức tiếng khóc cầu xin của người phụ nữ trong phòng riêng cũng nghe rõ mồn một.

Người phụ nữ nức nở từng tiếng: “Tha… ừm… tha cho em… cầu… a… cầu xin anh…”

Tiếng cầu xin mang theo tiếng khóc.

Tiết Nhất Nhất không phải người lương thiện, cũng không có bất kỳ bản lĩnh nào.

Cô tăng tốc, nhưng đột nhiên nghe thấy tên ‘Thi Cảnh’ phát ra từ phòng riêng.

“Con mẹ nó làm cho ông! Coi ông là thằng mù à! Còn vội vàng hiến thân cho Thi Cảnh?!”

Cửa phòng riêng hé một khe hở rộng bằng hai ngón tay, vừa vặn nhìn thấy hai người bên trong.

Ánh đèn màu vàng cháy, ghế sofa nhung đỏ.

Người đàn ông đứng trước ghế sofa, quay lưng về phía cửa.

Dưới bộ trang phục lịch lãm, chiếc thắt lưng treo bên hông bị va đập kêu loảng xoảng.

Anh ta động từng chút một, thở dốc, chửi rủa: “Con mẹ nó, con đĩ thối!”

Giày da giẫm lên đôi giày cao gót màu đen.

Lưng cong, eo trũng, chống vào lưng ghế sofa.

Bộ váy lộng lẫy bị xé rách thành những mảnh vải rách rưới treo trên người, ngay cả tất da cũng vậy.

Tiết Nhất Nhất dù sao cũng là một cô bé, mà cảnh tượng trước mắt quá sốc, toàn bộ máu trong người cô đều dồn lên đỉnh đầu làm da đầu tê dại, không biết mình đang ở đâu.

Đột nhiên, một bóng đen từ phía sau tiến lại gần.

Tiết Nhất Nhất nhận ra, theo bản năng lùi lại né tránh nhưng lại va cả lưng vào một lồng ngực rắn chắc và nóng bỏng.

Người phía sau một tay giữ khung cửa phòng riêng, một tay bóp cằm Tiết Nhất Nhất, khống chế toàn bộ cơ thể cô khiến cô không thể cử động được.

Anh cúi đầu, hơi thở nóng bỏng thiêu đốt vành tai Tiết Nhất Nhất, giọng nói mang theo tiếng cười, xấu xa đến cùng cực hỏi: “Thích nhìn cái này à?”

Chỉ là không ngờ sự nhắm vào lại đến nhanh như vậy.

Tiết Nhất Nhất cười nhìn Trác Văn hai giây, nhẹ nhàng gật đầu.

Tiết Nhất Nhất theo yêu cầu của mọi người, dưới sự giúp đỡ của bartender, không từ chối ai.

Bên kia Thi Cảnh đã nhìn sang mấy lần, sắc mặt ngày càng khó coi, rượu càng uống càng nhiều.

Kỷ Chiêu Minh không nhịn được cười thành tiếng: “Sao, đồ nhắm rượu của cậu là cô cháu gái nhỏ đó à?”

Thi Cảnh liếc nhìn Kỷ Chiêu Minh.

Kỷ Chiêu Minh vẫn không dừng lại, lòng bàn tay vỗ mạnh lên vai Thi Cảnh: “Ăn vài hạt động phộng đi Thi Nhị.”

Thi Cảnh gạt tay Kỷ Chiêu Minh ra.

Kỷ Chiêu Minh nhấp một ngụm whiskey, hơi ghé sát vào Thi Cảnh: “Cô bé bị bắt nạt, cậu không ra xem à?”

Thi Cảnh không nói gì, thầm mắng một câu: Đồ mềm yếu!

Kỷ Chiêu Minh tốt bụng: “Hay là để tôi đi xem?”

Nói rồi Kỷ Chiêu Minh định đi.

Thi Cảnh liệc mắt ngăn lại.

Lúc nhìn sang bên kia lần nữa, đôi mắt sắc bén nheo lại, thêm vài phần tò mò và mong đợi.

Cái đồ mềm yếu này, cũng nên kích thích chút máu nóng trong người rồi.

Điện thoại rung lên.

Thi Cảnh tạm thời thu lại ánh mắt, liếc nhìn cuộc gọi đến rồi đứng dậy, kéo Kỷ Chiêu Minh vào ghế: “Chơi thay một lúc, tôi lên trên hít thở không khí.”

Kỷ Chiêu Minh gọi với theo sau lưng Thi Cảnh: “Thắng thì là của tôi, thua thì là của cậu!”

Thi Cảnh không quay đầu lại, vẫy tay ra hiệu ‘tùy ý’.

Trong quầy bar, cánh tay Tiết Nhất Nhất đã lắc đến tê dại.

Ly rượu cuối cùng được rót ra, những ngón tay run rẩy không kiểm soát nổi.

Bartender đưa cho cô một chiếc khăn.

Tiết Nhất Nhất gật đầu cảm ơn, lau tay rồi nhìn về phía Thi Cảnh.

Những người trên bàn so với lúc nãy đã thay đổi một nửa, Thi Cảnh cũng không còn ở vị trí cũ.

Tiết Nhất Nhất đi qua, lần lượt xác nhận những người đang đứng cũng không thấy bóng dáng Thi Cảnh.

Anh ta đi rồi sao?

Bỏ lại cô, tự mình đi rồi?

Đối với kết quả này Tiết Nhất Nhất không quá kinh ngạc.

Cô đang chuẩn bị rời đi thì có người lên tiếng: “Tìm Thi Nhị à?”

Người nói là Kỷ Chiêu Minh.

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Kỷ Chiêu Minh ngậm điếu thuốc: “Sân thượng.”

Ngón tay kẹp điếu thuốc gõ gõ vào gạt tàn, nói: “Cô đi gọi cậu ta xuống, nói với cậu ta tôi không chịu nổi nữa rồi!”

Tiết Nhất Nhất gật đầu rồi đi lên sân thượng tìm Thi Cảnh.

Thang máy chỉ đến tầng 4.

Cửa thang máy mở ra, đập vào mắt là một bức tranh sơn dầu khỏa thân phương Tây.

Tường hành lang lắp đèn âm tường ánh vàng, bóng người in xuống tấm thảm Ba Tư dày dặn, hoàn toàn che lấp tiếng bước chân.

Cuối hành lang là cầu thang xoắn ốc dẫn lên sân thượng.

Tiết Nhất Nhất đi về phía đó.

Nơi đây quá yên tĩnh, đến mức tiếng khóc cầu xin của người phụ nữ trong phòng riêng cũng nghe rõ mồn một.

Người phụ nữ nức nở từng tiếng: “Tha… ừm… tha cho em… cầu… a… cầu xin anh…”

Tiếng cầu xin mang theo tiếng khóc.

Tiết Nhất Nhất không phải người lương thiện, cũng không có bất kỳ bản lĩnh nào.

Cô tăng tốc, nhưng đột nhiên nghe thấy tên ‘Thi Cảnh’ phát ra từ phòng riêng.

“Con mẹ nó làm cho ông! Coi ông là thằng mù à! Còn vội vàng hiến thân cho Thi Cảnh?!”

Cửa phòng riêng hé một khe hở rộng bằng hai ngón tay, vừa vặn nhìn thấy hai người bên trong.

Ánh đèn màu vàng cháy, ghế sofa nhung đỏ.

Người đàn ông đứng trước ghế sofa, quay lưng về phía cửa.

Dưới bộ trang phục lịch lãm, chiếc thắt lưng treo bên hông bị va đập kêu loảng xoảng.

Anh ta động từng chút một, thở dốc, chửi rủa: “Con mẹ nó, con đĩ thối!”

Giày da giẫm lên đôi giày cao gót màu đen.

Lưng cong, eo trũng, chống vào lưng ghế sofa.

Bộ váy lộng lẫy bị xé rách thành những mảnh vải rách rưới treo trên người, ngay cả tất da cũng vậy.

Tiết Nhất Nhất dù sao cũng là một cô bé, mà cảnh tượng trước mắt quá sốc, toàn bộ máu trong người cô đều dồn lên đỉnh đầu làm da đầu tê dại, không biết mình đang ở đâu.

Đột nhiên, một bóng đen từ phía sau tiến lại gần.

Tiết Nhất Nhất nhận ra, theo bản năng lùi lại né tránh nhưng lại va cả lưng vào một lồng ngực rắn chắc và nóng bỏng.

Người phía sau một tay giữ khung cửa phòng riêng, một tay bóp cằm Tiết Nhất Nhất, khống chế toàn bộ cơ thể cô khiến cô không thể cử động được.

Anh cúi đầu, hơi thở nóng bỏng thiêu đốt vành tai Tiết Nhất Nhất, giọng nói mang theo tiếng cười, xấu xa đến cùng cực hỏi: “Thích nhìn cái này à?”

Trong quầy bar, cánh tay Tiết Nhất Nhất đã lắc đến tê dại.

Ly rượu cuối cùng được rót ra, những ngón tay run rẩy không kiểm soát nổi.

Bartender đưa cho cô một chiếc khăn.

Tiết Nhất Nhất gật đầu cảm ơn, lau tay rồi nhìn về phía Thi Cảnh.

Những người trên bàn so với lúc nãy đã thay đổi một nửa, Thi Cảnh cũng không còn ở vị trí cũ.

Tiết Nhất Nhất đi qua, lần lượt xác nhận những người đang đứng cũng không thấy bóng dáng Thi Cảnh.

Anh ta đi rồi sao?

Bỏ lại cô, tự mình đi rồi?

Đối với kết quả này Tiết Nhất Nhất không quá kinh ngạc.

Cô đang chuẩn bị rời đi thì có người lên tiếng: “Tìm Thi Nhị à?”

Người nói là Kỷ Chiêu Minh.

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Kỷ Chiêu Minh ngậm điếu thuốc: “Sân thượng.”

Ngón tay kẹp điếu thuốc gõ gõ vào gạt tàn, nói: “Cô đi gọi cậu ta xuống, nói với cậu ta tôi không chịu nổi nữa rồi!”

Tiết Nhất Nhất gật đầu rồi đi lên sân thượng tìm Thi Cảnh.

Thang máy chỉ đến tầng 4.

Cửa thang máy mở ra, đập vào mắt là một bức tranh sơn dầu khỏa thân phương Tây.

Tường hành lang lắp đèn âm tường ánh vàng, bóng người in xuống tấm thảm Ba Tư dày dặn, hoàn toàn che lấp tiếng bước chân.

Cuối hành lang là cầu thang xoắn ốc dẫn lên sân thượng.

Tiết Nhất Nhất đi về phía đó.

Nơi đây quá yên tĩnh, đến mức tiếng khóc cầu xin của người phụ nữ trong phòng riêng cũng nghe rõ mồn một.

Người phụ nữ nức nở từng tiếng: “Tha… ừm… tha cho em… cầu… a… cầu xin anh…”

Tiếng cầu xin mang theo tiếng khóc.

Tiết Nhất Nhất không phải người lương thiện, cũng không có bất kỳ bản lĩnh nào.

Cô tăng tốc, nhưng đột nhiên nghe thấy tên ‘Thi Cảnh’ phát ra từ phòng riêng.

“Con mẹ nó làm cho ông! Coi ông là thằng mù à! Còn vội vàng hiến thân cho Thi Cảnh?!”

Cửa phòng riêng hé một khe hở rộng bằng hai ngón tay, vừa vặn nhìn thấy hai người bên trong.

Ánh đèn màu vàng cháy, ghế sofa nhung đỏ.

Người đàn ông đứng trước ghế sofa, quay lưng về phía cửa.

Dưới bộ trang phục lịch lãm, chiếc thắt lưng treo bên hông bị va đập kêu loảng xoảng.

Anh ta động từng chút một, thở dốc, chửi rủa: “Con mẹ nó, con đĩ thối!”

Giày da giẫm lên đôi giày cao gót màu đen.

Lưng cong, eo trũng, chống vào lưng ghế sofa.

Bộ váy lộng lẫy bị xé rách thành những mảnh vải rách rưới treo trên người, ngay cả tất da cũng vậy.

Tiết Nhất Nhất dù sao cũng là một cô bé, mà cảnh tượng trước mắt quá sốc, toàn bộ máu trong người cô đều dồn lên đỉnh đầu làm da đầu tê dại, không biết mình đang ở đâu.

Đột nhiên, một bóng đen từ phía sau tiến lại gần.

Tiết Nhất Nhất nhận ra, theo bản năng lùi lại né tránh nhưng lại va cả lưng vào một lồng ngực rắn chắc và nóng bỏng.

Người phía sau một tay giữ khung cửa phòng riêng, một tay bóp cằm Tiết Nhất Nhất, khống chế toàn bộ cơ thể cô khiến cô không thể cử động được.

Anh cúi đầu, hơi thở nóng bỏng thiêu đốt vành tai Tiết Nhất Nhất, giọng nói mang theo tiếng cười, xấu xa đến cùng cực hỏi: “Thích nhìn cái này à?”

Tiết Nhất Nhất đi về phía đó.

Nơi đây quá yên tĩnh, đến mức tiếng khóc cầu xin của người phụ nữ trong phòng riêng cũng nghe rõ mồn một.

Người phụ nữ nức nở từng tiếng: “Tha… ừm… tha cho em… cầu… a… cầu xin anh…”

Tiếng cầu xin mang theo tiếng khóc.

Tiết Nhất Nhất không phải người lương thiện, cũng không có bất kỳ bản lĩnh nào.

Cô tăng tốc, nhưng đột nhiên nghe thấy tên ‘Thi Cảnh’ phát ra từ phòng riêng.

“Con mẹ nó làm cho ông! Coi ông là thằng mù à! Còn vội vàng hiến thân cho Thi Cảnh?!”

Cửa phòng riêng hé một khe hở rộng bằng hai ngón tay, vừa vặn nhìn thấy hai người bên trong.

Ánh đèn màu vàng cháy, ghế sofa nhung đỏ.

Người đàn ông đứng trước ghế sofa, quay lưng về phía cửa.

Dưới bộ trang phục lịch lãm, chiếc thắt lưng treo bên hông bị va đập kêu loảng xoảng.

Anh ta động từng chút một, thở dốc, chửi rủa: “Con mẹ nó, con đĩ thối!”

Giày da giẫm lên đôi giày cao gót màu đen.

Lưng cong, eo trũng, chống vào lưng ghế sofa.

Bộ váy lộng lẫy bị xé rách thành những mảnh vải rách rưới treo trên người, ngay cả tất da cũng vậy.

Tiết Nhất Nhất dù sao cũng là một cô bé, mà cảnh tượng trước mắt quá sốc, toàn bộ máu trong người cô đều dồn lên đỉnh đầu làm da đầu tê dại, không biết mình đang ở đâu.

Đột nhiên, một bóng đen từ phía sau tiến lại gần.

Tiết Nhất Nhất nhận ra, theo bản năng lùi lại né tránh nhưng lại va cả lưng vào một lồng ngực rắn chắc và nóng bỏng.

Người phía sau một tay giữ khung cửa phòng riêng, một tay bóp cằm Tiết Nhất Nhất, khống chế toàn bộ cơ thể cô khiến cô không thể cử động được.

Anh cúi đầu, hơi thở nóng bỏng thiêu đốt vành tai Tiết Nhất Nhất, giọng nói mang theo tiếng cười, xấu xa đến cùng cực hỏi: “Thích nhìn cái này à?”

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »