Lửa Hoang Câm Lặng

Lượt đọc: 9484 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Vị hôn thê?

Đại tiểu thư nhà họ Uông, Uông Minh Hoa?

Theo như Tiết Nhất Nhất biết, tối qua, dưới sự giới thiệu của Tần Anh, là lần gặp mặt chính thức đầu tiên của Thi Cảnh và Uông Minh Hoa.

Thế mà đã là vị hôn thê rồi sao?

Nghĩ lại cũng không phải không có khả năng.

Với những gia đình như họ, hôn nhân đâu phải là kết quả của tình yêu lãng mạn, chẳng qua chỉ là sự lựa chọn tinh tế vì lợi ích cá nhân mà thôi.

Địa vị hiển hách, tiền tài quyền thế được truyền lại qua nhiều thế hệ, những cậu ấm cô chiêu từ nhỏ đã sống trong xa hoa, được nuôi dưỡng bằng những nguồn lực hàng đầu, sao có thể vì tình yêu mà bước xuống đài cao?

Tối qua, cả nhà họ Thi đều ra quân, cho thấy họ coi trọng nhà họ Uông đến mức nào.

Xem ra cuộc liên hôn này đã được định đoạt từ lâu, tối qua chỉ là một màn diễn hình thức mà thôi.

Câu lạc bộ có tổng cộng bốn tầng, trang trí xa hoa, trang bị các thiết bị giải trí tiên tiến.

Có hơn 60 phòng riêng lớn nhỏ, tầng thứ tư lại càng riêng tư, sau này khi chính thức kinh doanh cũng chỉ phục vụ cho khách nội bộ.

Tầng 3 phía nam, phòng riêng lớn nhất.

Cửa gỗ đặc dày chạm khắc tinh xảo mở rộng, hương thơm hòa quyện với mùi rượu, thanh mát mà không nồng, đèn chùm pha lê kết hợp với cây xanh tán rộng, sáng sủa mà không mất đi phong cách.

Sâu trong phòng là một cửa sổ kính toàn cảnh, bên ngoài gần là khu vườn yên tĩnh, phía xa là thành phố phồn hoa.

Đồng thời, cũng phản chiếu lại khung cảnh trong phòng.

Bàn gỗ dài, tính cả Thi Cảnh là có bảy người đàn ông ngồi xung quanh, trong đó 3 người có những người phụ nữ duyên dáng ngồi cạnh.

Trên bàn là ly rượu, gạt tàn, bật lửa, những con chip nhiều màu và những lá bài vương vãi.

Thỉnh thoảng có một tràng reo hò của cả nam lẫn nữ kèm theo tiếng những chồng chip đổ sập rồi đến tiếng cụng ly.

Cách đó khoảng bốn năm mét, quầy bar hình vòng cung, bartender mặc áo gile, đeo nơ đang biểu diễn kỹ năng một cách hoa mỹ.

Tiết Nhất Nhất ở góc tối nhất của quầy bar, cô không quen biết những người đó, tất nhiên không ai đến nói chuyện với cô.

Trước mặt cô là một ly cocktail màu xanh, là ly cocktail không cồn mà bartender vừa pha theo yêu cầu của cô.

Uông Minh Hoa đến muộn, 3 người được nhân viên dẫn vào phòng.

Đây là lần đầu tiên Tiết Nhất Nhất nhìn thấy Uông Minh Hoa.

Cô ta có vóc dáng cao ráo, thân hình nóng bỏng, ngũ quan sắc sảo, phóng khoáng.

Tuy không phải mỹ nhân lộng lẫy nhưng có khí chất và khí thế.

Shopee sale đỉnh nóc 25/9

Hai cô gái đi cùng cô ta, một người là bạn cùng lớp của Tiết Nhất Nhất tên là Uông Vũ Đồng, là em gái ruột của Uông Minh Hoa.

Người còn lại là bạn cùng lớp của Thi Kỳ, Tiết Nhất Nhất thường thấy cô ta đi cùng Thi Kỳ ở trường.

Còn tên cô ta là gì Tiết Nhất Nhất không biết.

Quan hệ của cô ta và Uông Minh Hoa là gì Tiết Nhất Nhất cũng không rõ.

Uông Minh Hoa đứng lại ở cửa một lát, ánh mắt lướt qua phòng, không dừng lại quá lâu trên người Thi Cảnh mà đi thẳng đến quầy bar.

Hầu hết mọi người trước quầy bar đều đứng dậy tươi cười chào đón.

Cũng có một vài người liếc nhìn một cái coi như không thấy, ngay cả giả vờ cũng không thèm.

Những người có quan hệ tốt và không tốt với nhà họ Uông lúc này đều rõ ràng.

Uông Minh Hoa cầm ly rượu xã giao.

Qua cuộc nói chuyện, Tiết Nhất Nhất biết được cô gái thường đi cùng Thi Kỳ tên là Trác Văn, là em họ của Uông Minh Hoa.

Nhưng cô chưa từng nghe nhà họ Uông có cô dì chú bác nào họ Trác.

Thêm vào đó, trong hoàn cảnh này, Uông Minh Hoa không cho Uông Vũ Đồng uống rượu nhưng lại không cản Trác Văn uống như nước lã.

Không biết “em họ” này rốt cuộc là kiểu họ hàng nào nữa.

Thực ra là ai cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Uông Vũ Đồng đi theo Uông Minh Hoa, khi nhìn thấy Tiết Nhất Nhất ở góc phòng, đôi mắt không tin nổi mở to ra mấy vòng.

Tiết Nhất Nhất đứng dậy gật đầu chào Uông Vũ Đồng.

Uông Vũ Đồng nhếch mép khinh bỉ.

Uông Minh Hoa chú ý, liếc nhìn Tiết Nhất Nhất, hỏi: “Ai vậy?”

Uông Vũ Đồng che miệng, ghé sát vào Uông Minh Hoa thì thầm.

Tiết Nhất Nhất không quan tâm họ nói gì, mặc dù ánh mắt họ đang tập trung vào cô và chẳng mấy thân thiện.

Còn có thể nói gì nữa chứ? Chẳng qua cũng chỉ xoay quanh hai chữ ‘con riêng’ mà thôi.

Bên bàn đằng kia, từ lúc Uông Minh Hoa vào phòng đã dấy lên một cơn sóng nhỏ.

Thi Cảnh bị mọi người trêu chọc.

“Thi Nhị, đại tiểu thư Uông đến rồi kìa…”

“Anh Cảnh, sao đại tiểu thư Uông không qua đây vậy…”

“Phụ nữ mà, đương nhiên là chờ đàn ông chủ động qua mời rồi…”

Thi Cảnh làm như không nghe thấy những lời trêu chọc đó, chăm chú, chậm rãi lật quân bài cuối cùng trong tay, không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ gõ nhẹ lên mặt bàn.

Một người phụ nữ mềm mại như không xương dựa vào người đàn ông, ánh mắt lại liếc mắt đưa tình về phía Thi Cảnh.

Chiếc áo sơ mi đen bao bọc vai và cánh tay, cổ áo mở rộng, động tác thả lỏng mà mạnh mẽ, đường nét cơ ngực ẩn hiện.

Mái tóc rối không che được hai vạch cạo từ thái dương ra sau.

Cổ tay đeo chuỗi vòng Phật, ngón tay kẹp điếu thuốc, hơi nghiêng đầu, mở miệng ngậm lấy điếu thuốc rít một hơi mạnh, hai má hóp lại, mắt lim dim nhả khói.

Như thể đang tận hưởng, lại như đang trút giận.

Giống như một ly Tequila vừa kích thích vừa mạnh mẽ.

Người phụ nữ nhận ra mình đã thất thần, vội vàng thu lại ánh mắt khỏi người Thi Cảnh.

Cô ta quay sang ôm lấy cánh tay người đàn ông của mình, nũng nịu ưỡn ẹo.

Người đàn ông lập tức đẩy ra hai chồng chip: “Theo.”

Chia bài.

Thi Cảnh cầm lấy lá bài lật lên, chỉ để lộ một góc rồi úp tất cả các lá bài xuống bàn, nhíu mày rít một hơi thuốc thật sâu.

Trong tiếng cười sảng khoái, chiếc gậy gạt chip đã gom hết số chip của Thi Cảnh đi.

Có người thua thì có người thắng.

Ván mới lại bắt đầu.

Vài ván sau, quầy bar đằng xa vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng.

Mọi người đều nhìn qua.

Không biết ai lại tiếp tục chủ đề lúc nãy: “Anh Cảnh, đại tiểu thư Uông đã nhìn về phía chúng ta mấy lần rồi đấy, xem ra là thật sự đang chờ anh chủ động mời!”

Có người hùa theo: “Đúng vậy, tôi thấy hôm nay vận may của anh không tốt, cần phải âm dương hòa hợp.”

Bên cạnh Thi Cảnh là người thắng lớn hôm nay, Triệu Lão Tam.

Triệu Lão Tam có người đẹp bên cạnh, chip sắp chất thành núi: “Hay là tôi cho cậu mượn cô em này để hòa hợp âm dương nhé?”

Cơ thể người phụ nữ rõ ràng cứng lại, vẻ mặt không biết phải làm sao nhưng đôi mắt nhìn về phía Thi Cảnh lại đầy vẻ e thẹn.

Triệu Lão Tam nghịch những con chip, cười tự giễu: “Xem tôi nói gì này, vị hôn thê của anh Cảnh đang ở đây, đâu cần tôi cho mượn!”

Thi Cảnh ngước mắt lên, giọng điệu không quá gay gắt: “Ai còn nói ba chữ đó nữa, tôi tháo cằm người đó.”

Triệu Lão Tam đưa tay véo chiếc cằm nhỏ nhắn của người phụ nữ, hỏi: “Sợ bị tháo cằm không?”

Người phụ nữ cười gượng gạo, còn phải ưỡn ẹo cọ xát ra vẻ quyến rũ: “Thiếu gia Triệu, anh bảo vệ em nha~”

“Yên tâm, anh Cảnh thương hoa tiếc ngọc lắm!” – Triệu Lão Tam cười ha hả rồi hỏi mọi người – “À mà ba chữ nào ấy nhỉ?”

Người đối diện dùng khẩu hình nói: “Vị… hôn… thê…”

Có người phụ họa câu trả lời này: “Hôm nay anh Cảnh có mang người theo đấy!”

Triệu Lão Tam cầm ly rượu lên áp vào má người đẹp đang ửng hồng: “Nghe thấy chưa? Cũng không đến lượt em đâu!”

Tâm tư không an phận của người phụ nữ bị vạch trần trước mặt mọi người, sắc mặt tái đi, ngay cả nũng nịu cũng không biết làm thế nào.

Triệu Lão Tam lại như không có chuyện gì xảy ra, nhấp một ngụm rượu, đặt ly xuống, tò mò nhìn quanh: “Người anh Cảnh mang theo đâu rồi?”

Người kia quay đầu, hất cằm về phía Tiết Nhất Nhất: “Kia kìa, người ngồi ngoài cùng ấy.”

Triệu Lão Tam vươn cổ ra nhìn.

Đám người này tuy ngoài mặt có vẻ chơi bời, nhưng nhận biết người khác là kỹ năng cơ bản nhất.

Tiết Nhất Nhất còn chưa tốt nghiệp cấp ba, bình thường cửa lớn không ra, cửa sau không bước, dù mặc một chiếc váy trưởng thành nhưng cũng không che được sự trong trẻo từ trong ra ngoài.

Triệu Lão Tam đưa ra lời bình đắt giá: “Đúng là mẹ nó trong sáng!”

Thỉnh thoảng có một tràng reo hò của cả nam lẫn nữ kèm theo tiếng những chồng chip đổ sập rồi đến tiếng cụng ly.

Cách đó khoảng bốn năm mét, quầy bar hình vòng cung, bartender mặc áo gile, đeo nơ đang biểu diễn kỹ năng một cách hoa mỹ.

Tiết Nhất Nhất ở góc tối nhất của quầy bar, cô không quen biết những người đó, tất nhiên không ai đến nói chuyện với cô.

Trước mặt cô là một ly cocktail màu xanh, là ly cocktail không cồn mà bartender vừa pha theo yêu cầu của cô.

Uông Minh Hoa đến muộn, 3 người được nhân viên dẫn vào phòng.

Đây là lần đầu tiên Tiết Nhất Nhất nhìn thấy Uông Minh Hoa.

Cô ta có vóc dáng cao ráo, thân hình nóng bỏng, ngũ quan sắc sảo, phóng khoáng.

Tuy không phải mỹ nhân lộng lẫy nhưng có khí chất và khí thế.

Shopee sale đỉnh nóc 25/9

Hai cô gái đi cùng cô ta, một người là bạn cùng lớp của Tiết Nhất Nhất tên là Uông Vũ Đồng, là em gái ruột của Uông Minh Hoa.

Người còn lại là bạn cùng lớp của Thi Kỳ, Tiết Nhất Nhất thường thấy cô ta đi cùng Thi Kỳ ở trường.

Còn tên cô ta là gì Tiết Nhất Nhất không biết.

Quan hệ của cô ta và Uông Minh Hoa là gì Tiết Nhất Nhất cũng không rõ.

Uông Minh Hoa đứng lại ở cửa một lát, ánh mắt lướt qua phòng, không dừng lại quá lâu trên người Thi Cảnh mà đi thẳng đến quầy bar.

Hầu hết mọi người trước quầy bar đều đứng dậy tươi cười chào đón.

Cũng có một vài người liếc nhìn một cái coi như không thấy, ngay cả giả vờ cũng không thèm.

Những người có quan hệ tốt và không tốt với nhà họ Uông lúc này đều rõ ràng.

Uông Minh Hoa cầm ly rượu xã giao.

Qua cuộc nói chuyện, Tiết Nhất Nhất biết được cô gái thường đi cùng Thi Kỳ tên là Trác Văn, là em họ của Uông Minh Hoa.

Nhưng cô chưa từng nghe nhà họ Uông có cô dì chú bác nào họ Trác.

Thêm vào đó, trong hoàn cảnh này, Uông Minh Hoa không cho Uông Vũ Đồng uống rượu nhưng lại không cản Trác Văn uống như nước lã.

Không biết “em họ” này rốt cuộc là kiểu họ hàng nào nữa.

Thực ra là ai cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Uông Vũ Đồng đi theo Uông Minh Hoa, khi nhìn thấy Tiết Nhất Nhất ở góc phòng, đôi mắt không tin nổi mở to ra mấy vòng.

Tiết Nhất Nhất đứng dậy gật đầu chào Uông Vũ Đồng.

Uông Vũ Đồng nhếch mép khinh bỉ.

Uông Minh Hoa chú ý, liếc nhìn Tiết Nhất Nhất, hỏi: “Ai vậy?”

Uông Vũ Đồng che miệng, ghé sát vào Uông Minh Hoa thì thầm.

Tiết Nhất Nhất không quan tâm họ nói gì, mặc dù ánh mắt họ đang tập trung vào cô và chẳng mấy thân thiện.

Còn có thể nói gì nữa chứ? Chẳng qua cũng chỉ xoay quanh hai chữ ‘con riêng’ mà thôi.

Bên bàn đằng kia, từ lúc Uông Minh Hoa vào phòng đã dấy lên một cơn sóng nhỏ.

Thi Cảnh bị mọi người trêu chọc.

“Thi Nhị, đại tiểu thư Uông đến rồi kìa…”

“Anh Cảnh, sao đại tiểu thư Uông không qua đây vậy…”

“Phụ nữ mà, đương nhiên là chờ đàn ông chủ động qua mời rồi…”

Thi Cảnh làm như không nghe thấy những lời trêu chọc đó, chăm chú, chậm rãi lật quân bài cuối cùng trong tay, không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ gõ nhẹ lên mặt bàn.

Một người phụ nữ mềm mại như không xương dựa vào người đàn ông, ánh mắt lại liếc mắt đưa tình về phía Thi Cảnh.

Chiếc áo sơ mi đen bao bọc vai và cánh tay, cổ áo mở rộng, động tác thả lỏng mà mạnh mẽ, đường nét cơ ngực ẩn hiện.

Mái tóc rối không che được hai vạch cạo từ thái dương ra sau.

Cổ tay đeo chuỗi vòng Phật, ngón tay kẹp điếu thuốc, hơi nghiêng đầu, mở miệng ngậm lấy điếu thuốc rít một hơi mạnh, hai má hóp lại, mắt lim dim nhả khói.

Như thể đang tận hưởng, lại như đang trút giận.

Giống như một ly Tequila vừa kích thích vừa mạnh mẽ.

Người phụ nữ nhận ra mình đã thất thần, vội vàng thu lại ánh mắt khỏi người Thi Cảnh.

Cô ta quay sang ôm lấy cánh tay người đàn ông của mình, nũng nịu ưỡn ẹo.

Người đàn ông lập tức đẩy ra hai chồng chip: “Theo.”

Chia bài.

Thi Cảnh cầm lấy lá bài lật lên, chỉ để lộ một góc rồi úp tất cả các lá bài xuống bàn, nhíu mày rít một hơi thuốc thật sâu.

Trong tiếng cười sảng khoái, chiếc gậy gạt chip đã gom hết số chip của Thi Cảnh đi.

Có người thua thì có người thắng.

Ván mới lại bắt đầu.

Vài ván sau, quầy bar đằng xa vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng.

Mọi người đều nhìn qua.

Không biết ai lại tiếp tục chủ đề lúc nãy: “Anh Cảnh, đại tiểu thư Uông đã nhìn về phía chúng ta mấy lần rồi đấy, xem ra là thật sự đang chờ anh chủ động mời!”

Có người hùa theo: “Đúng vậy, tôi thấy hôm nay vận may của anh không tốt, cần phải âm dương hòa hợp.”

Bên cạnh Thi Cảnh là người thắng lớn hôm nay, Triệu Lão Tam.

Triệu Lão Tam có người đẹp bên cạnh, chip sắp chất thành núi: “Hay là tôi cho cậu mượn cô em này để hòa hợp âm dương nhé?”

Cơ thể người phụ nữ rõ ràng cứng lại, vẻ mặt không biết phải làm sao nhưng đôi mắt nhìn về phía Thi Cảnh lại đầy vẻ e thẹn.

Triệu Lão Tam nghịch những con chip, cười tự giễu: “Xem tôi nói gì này, vị hôn thê của anh Cảnh đang ở đây, đâu cần tôi cho mượn!”

Thi Cảnh ngước mắt lên, giọng điệu không quá gay gắt: “Ai còn nói ba chữ đó nữa, tôi tháo cằm người đó.”

Triệu Lão Tam đưa tay véo chiếc cằm nhỏ nhắn của người phụ nữ, hỏi: “Sợ bị tháo cằm không?”

Người phụ nữ cười gượng gạo, còn phải ưỡn ẹo cọ xát ra vẻ quyến rũ: “Thiếu gia Triệu, anh bảo vệ em nha~”

“Yên tâm, anh Cảnh thương hoa tiếc ngọc lắm!” – Triệu Lão Tam cười ha hả rồi hỏi mọi người – “À mà ba chữ nào ấy nhỉ?”

Người đối diện dùng khẩu hình nói: “Vị… hôn… thê…”

Có người phụ họa câu trả lời này: “Hôm nay anh Cảnh có mang người theo đấy!”

Triệu Lão Tam cầm ly rượu lên áp vào má người đẹp đang ửng hồng: “Nghe thấy chưa? Cũng không đến lượt em đâu!”

Tâm tư không an phận của người phụ nữ bị vạch trần trước mặt mọi người, sắc mặt tái đi, ngay cả nũng nịu cũng không biết làm thế nào.

Triệu Lão Tam lại như không có chuyện gì xảy ra, nhấp một ngụm rượu, đặt ly xuống, tò mò nhìn quanh: “Người anh Cảnh mang theo đâu rồi?”

Người kia quay đầu, hất cằm về phía Tiết Nhất Nhất: “Kia kìa, người ngồi ngoài cùng ấy.”

Triệu Lão Tam vươn cổ ra nhìn.

Đám người này tuy ngoài mặt có vẻ chơi bời, nhưng nhận biết người khác là kỹ năng cơ bản nhất.

Tiết Nhất Nhất còn chưa tốt nghiệp cấp ba, bình thường cửa lớn không ra, cửa sau không bước, dù mặc một chiếc váy trưởng thành nhưng cũng không che được sự trong trẻo từ trong ra ngoài.

Triệu Lão Tam đưa ra lời bình đắt giá: “Đúng là mẹ nó trong sáng!”

Người còn lại là bạn cùng lớp của Thi Kỳ, Tiết Nhất Nhất thường thấy cô ta đi cùng Thi Kỳ ở trường.

Còn tên cô ta là gì Tiết Nhất Nhất không biết.

Quan hệ của cô ta và Uông Minh Hoa là gì Tiết Nhất Nhất cũng không rõ.

Uông Minh Hoa đứng lại ở cửa một lát, ánh mắt lướt qua phòng, không dừng lại quá lâu trên người Thi Cảnh mà đi thẳng đến quầy bar.

Hầu hết mọi người trước quầy bar đều đứng dậy tươi cười chào đón.

Cũng có một vài người liếc nhìn một cái coi như không thấy, ngay cả giả vờ cũng không thèm.

Những người có quan hệ tốt và không tốt với nhà họ Uông lúc này đều rõ ràng.

Uông Minh Hoa cầm ly rượu xã giao.

Qua cuộc nói chuyện, Tiết Nhất Nhất biết được cô gái thường đi cùng Thi Kỳ tên là Trác Văn, là em họ của Uông Minh Hoa.

Nhưng cô chưa từng nghe nhà họ Uông có cô dì chú bác nào họ Trác.

Thêm vào đó, trong hoàn cảnh này, Uông Minh Hoa không cho Uông Vũ Đồng uống rượu nhưng lại không cản Trác Văn uống như nước lã.

Không biết “em họ” này rốt cuộc là kiểu họ hàng nào nữa.

Thực ra là ai cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Uông Vũ Đồng đi theo Uông Minh Hoa, khi nhìn thấy Tiết Nhất Nhất ở góc phòng, đôi mắt không tin nổi mở to ra mấy vòng.

Tiết Nhất Nhất đứng dậy gật đầu chào Uông Vũ Đồng.

Uông Vũ Đồng nhếch mép khinh bỉ.

Uông Minh Hoa chú ý, liếc nhìn Tiết Nhất Nhất, hỏi: “Ai vậy?”

Uông Vũ Đồng che miệng, ghé sát vào Uông Minh Hoa thì thầm.

Tiết Nhất Nhất không quan tâm họ nói gì, mặc dù ánh mắt họ đang tập trung vào cô và chẳng mấy thân thiện.

Còn có thể nói gì nữa chứ? Chẳng qua cũng chỉ xoay quanh hai chữ ‘con riêng’ mà thôi.

Bên bàn đằng kia, từ lúc Uông Minh Hoa vào phòng đã dấy lên một cơn sóng nhỏ.

Thi Cảnh bị mọi người trêu chọc.

“Thi Nhị, đại tiểu thư Uông đến rồi kìa…”

“Anh Cảnh, sao đại tiểu thư Uông không qua đây vậy…”

“Phụ nữ mà, đương nhiên là chờ đàn ông chủ động qua mời rồi…”

Thi Cảnh làm như không nghe thấy những lời trêu chọc đó, chăm chú, chậm rãi lật quân bài cuối cùng trong tay, không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ gõ nhẹ lên mặt bàn.

Một người phụ nữ mềm mại như không xương dựa vào người đàn ông, ánh mắt lại liếc mắt đưa tình về phía Thi Cảnh.

Chiếc áo sơ mi đen bao bọc vai và cánh tay, cổ áo mở rộng, động tác thả lỏng mà mạnh mẽ, đường nét cơ ngực ẩn hiện.

Mái tóc rối không che được hai vạch cạo từ thái dương ra sau.

Cổ tay đeo chuỗi vòng Phật, ngón tay kẹp điếu thuốc, hơi nghiêng đầu, mở miệng ngậm lấy điếu thuốc rít một hơi mạnh, hai má hóp lại, mắt lim dim nhả khói.

Như thể đang tận hưởng, lại như đang trút giận.

Giống như một ly Tequila vừa kích thích vừa mạnh mẽ.

Người phụ nữ nhận ra mình đã thất thần, vội vàng thu lại ánh mắt khỏi người Thi Cảnh.

Cô ta quay sang ôm lấy cánh tay người đàn ông của mình, nũng nịu ưỡn ẹo.

Người đàn ông lập tức đẩy ra hai chồng chip: “Theo.”

Chia bài.

Thi Cảnh cầm lấy lá bài lật lên, chỉ để lộ một góc rồi úp tất cả các lá bài xuống bàn, nhíu mày rít một hơi thuốc thật sâu.

Trong tiếng cười sảng khoái, chiếc gậy gạt chip đã gom hết số chip của Thi Cảnh đi.

Có người thua thì có người thắng.

Ván mới lại bắt đầu.

Vài ván sau, quầy bar đằng xa vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng.

Mọi người đều nhìn qua.

Không biết ai lại tiếp tục chủ đề lúc nãy: “Anh Cảnh, đại tiểu thư Uông đã nhìn về phía chúng ta mấy lần rồi đấy, xem ra là thật sự đang chờ anh chủ động mời!”

Có người hùa theo: “Đúng vậy, tôi thấy hôm nay vận may của anh không tốt, cần phải âm dương hòa hợp.”

Bên cạnh Thi Cảnh là người thắng lớn hôm nay, Triệu Lão Tam.

Triệu Lão Tam có người đẹp bên cạnh, chip sắp chất thành núi: “Hay là tôi cho cậu mượn cô em này để hòa hợp âm dương nhé?”

Cơ thể người phụ nữ rõ ràng cứng lại, vẻ mặt không biết phải làm sao nhưng đôi mắt nhìn về phía Thi Cảnh lại đầy vẻ e thẹn.

Triệu Lão Tam nghịch những con chip, cười tự giễu: “Xem tôi nói gì này, vị hôn thê của anh Cảnh đang ở đây, đâu cần tôi cho mượn!”

Thi Cảnh ngước mắt lên, giọng điệu không quá gay gắt: “Ai còn nói ba chữ đó nữa, tôi tháo cằm người đó.”

Triệu Lão Tam đưa tay véo chiếc cằm nhỏ nhắn của người phụ nữ, hỏi: “Sợ bị tháo cằm không?”

Người phụ nữ cười gượng gạo, còn phải ưỡn ẹo cọ xát ra vẻ quyến rũ: “Thiếu gia Triệu, anh bảo vệ em nha~”

“Yên tâm, anh Cảnh thương hoa tiếc ngọc lắm!” – Triệu Lão Tam cười ha hả rồi hỏi mọi người – “À mà ba chữ nào ấy nhỉ?”

Người đối diện dùng khẩu hình nói: “Vị… hôn… thê…”

Có người phụ họa câu trả lời này: “Hôm nay anh Cảnh có mang người theo đấy!”

Triệu Lão Tam cầm ly rượu lên áp vào má người đẹp đang ửng hồng: “Nghe thấy chưa? Cũng không đến lượt em đâu!”

Tâm tư không an phận của người phụ nữ bị vạch trần trước mặt mọi người, sắc mặt tái đi, ngay cả nũng nịu cũng không biết làm thế nào.

Triệu Lão Tam lại như không có chuyện gì xảy ra, nhấp một ngụm rượu, đặt ly xuống, tò mò nhìn quanh: “Người anh Cảnh mang theo đâu rồi?”

Người kia quay đầu, hất cằm về phía Tiết Nhất Nhất: “Kia kìa, người ngồi ngoài cùng ấy.”

Triệu Lão Tam vươn cổ ra nhìn.

Đám người này tuy ngoài mặt có vẻ chơi bời, nhưng nhận biết người khác là kỹ năng cơ bản nhất.

Tiết Nhất Nhất còn chưa tốt nghiệp cấp ba, bình thường cửa lớn không ra, cửa sau không bước, dù mặc một chiếc váy trưởng thành nhưng cũng không che được sự trong trẻo từ trong ra ngoài.

Triệu Lão Tam đưa ra lời bình đắt giá: “Đúng là mẹ nó trong sáng!”

Những người có quan hệ tốt và không tốt với nhà họ Uông lúc này đều rõ ràng.

Uông Minh Hoa cầm ly rượu xã giao.

Qua cuộc nói chuyện, Tiết Nhất Nhất biết được cô gái thường đi cùng Thi Kỳ tên là Trác Văn, là em họ của Uông Minh Hoa.

Nhưng cô chưa từng nghe nhà họ Uông có cô dì chú bác nào họ Trác.

Thêm vào đó, trong hoàn cảnh này, Uông Minh Hoa không cho Uông Vũ Đồng uống rượu nhưng lại không cản Trác Văn uống như nước lã.

Không biết “em họ” này rốt cuộc là kiểu họ hàng nào nữa.

Thực ra là ai cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Uông Vũ Đồng đi theo Uông Minh Hoa, khi nhìn thấy Tiết Nhất Nhất ở góc phòng, đôi mắt không tin nổi mở to ra mấy vòng.

Tiết Nhất Nhất đứng dậy gật đầu chào Uông Vũ Đồng.

Uông Vũ Đồng nhếch mép khinh bỉ.

Uông Minh Hoa chú ý, liếc nhìn Tiết Nhất Nhất, hỏi: “Ai vậy?”

Uông Vũ Đồng che miệng, ghé sát vào Uông Minh Hoa thì thầm.

Tiết Nhất Nhất không quan tâm họ nói gì, mặc dù ánh mắt họ đang tập trung vào cô và chẳng mấy thân thiện.

Còn có thể nói gì nữa chứ? Chẳng qua cũng chỉ xoay quanh hai chữ ‘con riêng’ mà thôi.

Bên bàn đằng kia, từ lúc Uông Minh Hoa vào phòng đã dấy lên một cơn sóng nhỏ.

Thi Cảnh bị mọi người trêu chọc.

“Thi Nhị, đại tiểu thư Uông đến rồi kìa…”

“Anh Cảnh, sao đại tiểu thư Uông không qua đây vậy…”

“Phụ nữ mà, đương nhiên là chờ đàn ông chủ động qua mời rồi…”

Thi Cảnh làm như không nghe thấy những lời trêu chọc đó, chăm chú, chậm rãi lật quân bài cuối cùng trong tay, không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ gõ nhẹ lên mặt bàn.

Một người phụ nữ mềm mại như không xương dựa vào người đàn ông, ánh mắt lại liếc mắt đưa tình về phía Thi Cảnh.

Chiếc áo sơ mi đen bao bọc vai và cánh tay, cổ áo mở rộng, động tác thả lỏng mà mạnh mẽ, đường nét cơ ngực ẩn hiện.

Mái tóc rối không che được hai vạch cạo từ thái dương ra sau.

Cổ tay đeo chuỗi vòng Phật, ngón tay kẹp điếu thuốc, hơi nghiêng đầu, mở miệng ngậm lấy điếu thuốc rít một hơi mạnh, hai má hóp lại, mắt lim dim nhả khói.

Như thể đang tận hưởng, lại như đang trút giận.

Giống như một ly Tequila vừa kích thích vừa mạnh mẽ.

Người phụ nữ nhận ra mình đã thất thần, vội vàng thu lại ánh mắt khỏi người Thi Cảnh.

Cô ta quay sang ôm lấy cánh tay người đàn ông của mình, nũng nịu ưỡn ẹo.

Người đàn ông lập tức đẩy ra hai chồng chip: “Theo.”

Chia bài.

Thi Cảnh cầm lấy lá bài lật lên, chỉ để lộ một góc rồi úp tất cả các lá bài xuống bàn, nhíu mày rít một hơi thuốc thật sâu.

Trong tiếng cười sảng khoái, chiếc gậy gạt chip đã gom hết số chip của Thi Cảnh đi.

Có người thua thì có người thắng.

Ván mới lại bắt đầu.

Vài ván sau, quầy bar đằng xa vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng.

Mọi người đều nhìn qua.

Không biết ai lại tiếp tục chủ đề lúc nãy: “Anh Cảnh, đại tiểu thư Uông đã nhìn về phía chúng ta mấy lần rồi đấy, xem ra là thật sự đang chờ anh chủ động mời!”

Có người hùa theo: “Đúng vậy, tôi thấy hôm nay vận may của anh không tốt, cần phải âm dương hòa hợp.”

Bên cạnh Thi Cảnh là người thắng lớn hôm nay, Triệu Lão Tam.

Triệu Lão Tam có người đẹp bên cạnh, chip sắp chất thành núi: “Hay là tôi cho cậu mượn cô em này để hòa hợp âm dương nhé?”

Cơ thể người phụ nữ rõ ràng cứng lại, vẻ mặt không biết phải làm sao nhưng đôi mắt nhìn về phía Thi Cảnh lại đầy vẻ e thẹn.

Triệu Lão Tam nghịch những con chip, cười tự giễu: “Xem tôi nói gì này, vị hôn thê của anh Cảnh đang ở đây, đâu cần tôi cho mượn!”

Thi Cảnh ngước mắt lên, giọng điệu không quá gay gắt: “Ai còn nói ba chữ đó nữa, tôi tháo cằm người đó.”

Triệu Lão Tam đưa tay véo chiếc cằm nhỏ nhắn của người phụ nữ, hỏi: “Sợ bị tháo cằm không?”

Người phụ nữ cười gượng gạo, còn phải ưỡn ẹo cọ xát ra vẻ quyến rũ: “Thiếu gia Triệu, anh bảo vệ em nha~”

“Yên tâm, anh Cảnh thương hoa tiếc ngọc lắm!” – Triệu Lão Tam cười ha hả rồi hỏi mọi người – “À mà ba chữ nào ấy nhỉ?”

Người đối diện dùng khẩu hình nói: “Vị… hôn… thê…”

Có người phụ họa câu trả lời này: “Hôm nay anh Cảnh có mang người theo đấy!”

Triệu Lão Tam cầm ly rượu lên áp vào má người đẹp đang ửng hồng: “Nghe thấy chưa? Cũng không đến lượt em đâu!”

Tâm tư không an phận của người phụ nữ bị vạch trần trước mặt mọi người, sắc mặt tái đi, ngay cả nũng nịu cũng không biết làm thế nào.

Triệu Lão Tam lại như không có chuyện gì xảy ra, nhấp một ngụm rượu, đặt ly xuống, tò mò nhìn quanh: “Người anh Cảnh mang theo đâu rồi?”

Người kia quay đầu, hất cằm về phía Tiết Nhất Nhất: “Kia kìa, người ngồi ngoài cùng ấy.”

Triệu Lão Tam vươn cổ ra nhìn.

Đám người này tuy ngoài mặt có vẻ chơi bời, nhưng nhận biết người khác là kỹ năng cơ bản nhất.

Tiết Nhất Nhất còn chưa tốt nghiệp cấp ba, bình thường cửa lớn không ra, cửa sau không bước, dù mặc một chiếc váy trưởng thành nhưng cũng không che được sự trong trẻo từ trong ra ngoài.

Triệu Lão Tam đưa ra lời bình đắt giá: “Đúng là mẹ nó trong sáng!”

Một người phụ nữ mềm mại như không xương dựa vào người đàn ông, ánh mắt lại liếc mắt đưa tình về phía Thi Cảnh.

Chiếc áo sơ mi đen bao bọc vai và cánh tay, cổ áo mở rộng, động tác thả lỏng mà mạnh mẽ, đường nét cơ ngực ẩn hiện.

Mái tóc rối không che được hai vạch cạo từ thái dương ra sau.

Cổ tay đeo chuỗi vòng Phật, ngón tay kẹp điếu thuốc, hơi nghiêng đầu, mở miệng ngậm lấy điếu thuốc rít một hơi mạnh, hai má hóp lại, mắt lim dim nhả khói.

Như thể đang tận hưởng, lại như đang trút giận.

Giống như một ly Tequila vừa kích thích vừa mạnh mẽ.

Người phụ nữ nhận ra mình đã thất thần, vội vàng thu lại ánh mắt khỏi người Thi Cảnh.

Cô ta quay sang ôm lấy cánh tay người đàn ông của mình, nũng nịu ưỡn ẹo.

Người đàn ông lập tức đẩy ra hai chồng chip: “Theo.”

Chia bài.

Thi Cảnh cầm lấy lá bài lật lên, chỉ để lộ một góc rồi úp tất cả các lá bài xuống bàn, nhíu mày rít một hơi thuốc thật sâu.

Trong tiếng cười sảng khoái, chiếc gậy gạt chip đã gom hết số chip của Thi Cảnh đi.

Có người thua thì có người thắng.

Ván mới lại bắt đầu.

Vài ván sau, quầy bar đằng xa vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng.

Mọi người đều nhìn qua.

Không biết ai lại tiếp tục chủ đề lúc nãy: “Anh Cảnh, đại tiểu thư Uông đã nhìn về phía chúng ta mấy lần rồi đấy, xem ra là thật sự đang chờ anh chủ động mời!”

Có người hùa theo: “Đúng vậy, tôi thấy hôm nay vận may của anh không tốt, cần phải âm dương hòa hợp.”

Bên cạnh Thi Cảnh là người thắng lớn hôm nay, Triệu Lão Tam.

Triệu Lão Tam có người đẹp bên cạnh, chip sắp chất thành núi: “Hay là tôi cho cậu mượn cô em này để hòa hợp âm dương nhé?”

Cơ thể người phụ nữ rõ ràng cứng lại, vẻ mặt không biết phải làm sao nhưng đôi mắt nhìn về phía Thi Cảnh lại đầy vẻ e thẹn.

Triệu Lão Tam nghịch những con chip, cười tự giễu: “Xem tôi nói gì này, vị hôn thê của anh Cảnh đang ở đây, đâu cần tôi cho mượn!”

Thi Cảnh ngước mắt lên, giọng điệu không quá gay gắt: “Ai còn nói ba chữ đó nữa, tôi tháo cằm người đó.”

Triệu Lão Tam đưa tay véo chiếc cằm nhỏ nhắn của người phụ nữ, hỏi: “Sợ bị tháo cằm không?”

Người phụ nữ cười gượng gạo, còn phải ưỡn ẹo cọ xát ra vẻ quyến rũ: “Thiếu gia Triệu, anh bảo vệ em nha~”

“Yên tâm, anh Cảnh thương hoa tiếc ngọc lắm!” – Triệu Lão Tam cười ha hả rồi hỏi mọi người – “À mà ba chữ nào ấy nhỉ?”

Người đối diện dùng khẩu hình nói: “Vị… hôn… thê…”

Có người phụ họa câu trả lời này: “Hôm nay anh Cảnh có mang người theo đấy!”

Triệu Lão Tam cầm ly rượu lên áp vào má người đẹp đang ửng hồng: “Nghe thấy chưa? Cũng không đến lượt em đâu!”

Tâm tư không an phận của người phụ nữ bị vạch trần trước mặt mọi người, sắc mặt tái đi, ngay cả nũng nịu cũng không biết làm thế nào.

Triệu Lão Tam lại như không có chuyện gì xảy ra, nhấp một ngụm rượu, đặt ly xuống, tò mò nhìn quanh: “Người anh Cảnh mang theo đâu rồi?”

Người kia quay đầu, hất cằm về phía Tiết Nhất Nhất: “Kia kìa, người ngồi ngoài cùng ấy.”

Triệu Lão Tam vươn cổ ra nhìn.

Đám người này tuy ngoài mặt có vẻ chơi bời, nhưng nhận biết người khác là kỹ năng cơ bản nhất.

Tiết Nhất Nhất còn chưa tốt nghiệp cấp ba, bình thường cửa lớn không ra, cửa sau không bước, dù mặc một chiếc váy trưởng thành nhưng cũng không che được sự trong trẻo từ trong ra ngoài.

Triệu Lão Tam đưa ra lời bình đắt giá: “Đúng là mẹ nó trong sáng!”

Triệu Lão Tam có người đẹp bên cạnh, chip sắp chất thành núi: “Hay là tôi cho cậu mượn cô em này để hòa hợp âm dương nhé?”

Cơ thể người phụ nữ rõ ràng cứng lại, vẻ mặt không biết phải làm sao nhưng đôi mắt nhìn về phía Thi Cảnh lại đầy vẻ e thẹn.

Triệu Lão Tam nghịch những con chip, cười tự giễu: “Xem tôi nói gì này, vị hôn thê của anh Cảnh đang ở đây, đâu cần tôi cho mượn!”

Thi Cảnh ngước mắt lên, giọng điệu không quá gay gắt: “Ai còn nói ba chữ đó nữa, tôi tháo cằm người đó.”

Triệu Lão Tam đưa tay véo chiếc cằm nhỏ nhắn của người phụ nữ, hỏi: “Sợ bị tháo cằm không?”

Người phụ nữ cười gượng gạo, còn phải ưỡn ẹo cọ xát ra vẻ quyến rũ: “Thiếu gia Triệu, anh bảo vệ em nha~”

“Yên tâm, anh Cảnh thương hoa tiếc ngọc lắm!” – Triệu Lão Tam cười ha hả rồi hỏi mọi người – “À mà ba chữ nào ấy nhỉ?”

Người đối diện dùng khẩu hình nói: “Vị… hôn… thê…”

Có người phụ họa câu trả lời này: “Hôm nay anh Cảnh có mang người theo đấy!”

Triệu Lão Tam cầm ly rượu lên áp vào má người đẹp đang ửng hồng: “Nghe thấy chưa? Cũng không đến lượt em đâu!”

Tâm tư không an phận của người phụ nữ bị vạch trần trước mặt mọi người, sắc mặt tái đi, ngay cả nũng nịu cũng không biết làm thế nào.

Triệu Lão Tam lại như không có chuyện gì xảy ra, nhấp một ngụm rượu, đặt ly xuống, tò mò nhìn quanh: “Người anh Cảnh mang theo đâu rồi?”

Người kia quay đầu, hất cằm về phía Tiết Nhất Nhất: “Kia kìa, người ngồi ngoài cùng ấy.”

Triệu Lão Tam vươn cổ ra nhìn.

Đám người này tuy ngoài mặt có vẻ chơi bời, nhưng nhận biết người khác là kỹ năng cơ bản nhất.

Tiết Nhất Nhất còn chưa tốt nghiệp cấp ba, bình thường cửa lớn không ra, cửa sau không bước, dù mặc một chiếc váy trưởng thành nhưng cũng không che được sự trong trẻo từ trong ra ngoài.

Triệu Lão Tam đưa ra lời bình đắt giá: “Đúng là mẹ nó trong sáng!”

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »