Lửa Hoang Câm Lặng

Lượt đọc: 9485 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Sau đêm đó, Tiết Nhất Nhất gần nửa tháng không gặp Thi Cảnh.

Nghe nói lần này anh ta đã phải chịu chút khổ sở.

Tiết Nhất Nhất năm nay học lớp 12, còn hai tháng nữa là đến kỳ thi đại học.

Buổi trưa, cô ngồi ăn cơm trong nhà ăn, bên cạnh đặt một quyển sổ ghi chép lỗi sai.

“Keng—” tiếng khay cơm rơi xuống.

Một giọt dầu mỡ bắn lên quyển sổ ghi chép sạch sẽ của Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất ngước mắt lên.

Phía trước, một nam sinh có vẻ ngoài thư sinh đang bị mấy nữ sinh vây quanh.

Những học sinh khác trong nhà ăn tỏ vẻ đã quen, bưng khay cơm rời khỏi nơi thị phi.

Không xa, nhân viên nhà ăn làm như không nghe không thấy.

Nữ sinh búi tóc củ tỏi đá vào chiếc khay cơm đã lật úp trên mặt đất, thức ăn vương vãi khắp nơi.

Nữ sinh tò mò: “Để tao xem mày ăn gì mà đầu óc thông minh thế? Rốt cuộc là ăn cái gì mà thi được hạng nhất?”

Mấy người đó đều là bạn cùng lớp của Tiết Nhất Nhất.

Nam sinh đeo kính tên là Đặng Hồng Phi, là thủ khoa khối tự nhiên trong kỳ thi đánh giá lần này.

Mấy nữ sinh vây quanh cậu ta chắc là đang bất bình thay cho Uông Vũ Đồng, người đã mất vị trí hạng nhất trong kỳ thi này.

Một kỳ thi công bằng, trong mắt những kẻ cao ngạo này lại biến thành sự không biết điều.

Cho nên, không nên gọi là bất bình thay mà gọi là “lũ chó săn tranh công” thì đúng hơn.

Sủa vài tiếng với người mà chủ nhân ghét, quay lại vẫy đuôi với chủ nhân, chủ nhân vui vẻ có thể sẽ ném cho vài mẩu xương thưởng.

Đặng Hồng Phi ngồi trước bàn ăn, cúi đầu không nói một lời.

Nữ sinh búi tóc củ tỏi đột nhiên túm tóc cậu ta, kéo đầu cậu ta ngẩng cao lên, giọng điệu cười cợt: “Hạng nhất có khác, mặt mày sáng láng, cảm giác đẹp trai hẳn ra.”

Cô ta túm đầu cậu ta quay về bốn phía.

Như đang trưng bày một con vật cho mọi người xem.

Ánh mắt của Đặng Hồng Phi đang bị sỉ nhục giao nhau với ánh mắt của Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất không hề lay động.

Cô không phải là đấng cứu thế. Không có khả năng cứu người khác, cũng không có lòng thương hại người khác.

Nước tẩy trang

Cô rút một tờ giấy ăn, nhẹ nhàng lau vết dầu trên sổ ghi chép.

Cô có thể nghe thấy tiếng “bốp bốp” của những cái tát.

Là nữ sinh đó đang vỗ vào má Đặng Hồng Phi.

Còn có thể nghe thấy tiếng nữ sinh cười hỏi: “Chúng mày xem nó có phải đẹp trai ra không?”

Tiết Nhất Nhất cảm thấy ồn ào, liền tháo máy trợ thính ra cho vào túi áo.

Cô ung dung ăn xong bữa trưa, khi ngẩng đầu lên thì mấy nữ sinh kia đã biến mất, Đặng Hồng Phi đang ngồi xổm trên đất dùng tay không dọn dẹp đồ ăn thừa.

Một bên tròng kính của cậu ta đã vỡ, trên ngực áo đồng phục có dấu chân rõ rệt, chiếc cúc áo trên cùng cũng đã bung ra.

Xung quanh, các bạn học vẫn ăn cơm, vẫn nói cười.

Tiết Nhất Nhất đeo máy trợ thính vào, bưng khay cơm đi qua Đặng Hồng Phi, đưa khay cơm cho cô nhân viên thu dọn trong nhà ăn, khóe miệng khẽ cong lên, gật đầu lịch sự.

Tiết Nhất Nhất đi được vài bước, vẫn có thể nghe thấy giọng nói thân thiện của cô nhân viên: “Em học sinh, có ý kiến hay đề xuất gì có thể nói với cô nhé.”

Thật mỉa mai.

Trường học này quá nổi tiếng, nổi tiếng vì đội ngũ giáo viên và học sinh xuất sắc, nhưng dưới vẻ ngoài hào nhoáng đó là nơi quy tụ con em của các gia đình quyền quý.

Những chuyện như thế này không hề hiếm gặp.

Thậm chí còn xảy ra ngay trước mắt giáo viên hoặc nhân viên nhà trường.

Có thể đứng ra bênh vực công lý hay không hoàn toàn phụ thuộc vào thân phận của học sinh liên quan.

Người ta thường nói “nhân chi sơ, tính bản thiện”, nhưng Tiết Nhất Nhất lại cảm thấy “nhân chi sơ, tính bản ác”.

Nếu không có sự ràng buộc của đạo đức văn minh và quy định của pháp luật, loài người cũng giống như tất cả các loài động vật khác, mạnh được yếu thua mới là quy tắc sinh tồn duy nhất.

Tiết thể dục buổi chiều, sau khi chạy chậm một vòng quanh sân vận động trong nhà là hoạt động tự do.

Tiết Nhất Nhất cầm sổ ghi chép lỗi sai đến một góc khuất trên ban công tầng bốn của nhà thi đấu để ôn bài.

Nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ, Tiết Nhất Nhất ló nửa người ra.

Là Đặng Hồng Phi.

Nắm đấm cậu ta siết chặt, bước về phía lan can ban công, chậm rãi và nặng nề.

Cậu ta đứng trước lan can nhìn xuống đám thanh thiếu niên tràn đầy sức sống phía dưới, hít một hơi thật sâu.

Cậu ta tháo kính đặt sang một bên, hai tay bám vào lan can, nhấc chân định trèo qua.

Tiết Nhất Nhất dùng bút gõ xuống sàn.

Một tiếng động bất ngờ.

Đặng Hồng Phi như chim sợ cành cong, giật mình lùi lại vài bước, nhìn về phía Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất không nói gì, cúi đầu viết.

Đặng Hồng Phi đứng ngây ra tại chỗ vài giây, vội vàng cầm kính đeo lên, thấy Tiết Nhất Nhất đứng dậy lại cẩn thận lùi lại hai bước.

Tiết Nhất Nhất xé một tờ giấy đưa về phía Đặng Hồng Phi.

Một lúc sau Đặng Hồng Phi mới do dự bước tới nhận lấy tờ giấy.

Trên đó là nét chữ thanh tú.

[Tầng bốn, khả năng cao là không chết được, nếu cậu muốn chết thì tôi khuyên cậu nên đổi chỗ khác.]

Tay Đặng Hồng Phi cầm tờ giấy run rẩy, ngẩng đầu: “Thật nực cười, tôi còn tưởng cậu muốn khuyên tôi đừng tự tử. Các người đều máu lạnh như nhau! Không giúp tôi! Không cứu tôi! Các người đứng nhìn cũng chẳng khác gì kẻ bắt nạt, đều là hung thủ!”

Tiết Nhất Nhất coi như không nghe thấy lời buộc tội đó.

Đặng Hồng Phi: “Tôi sẽ để máu tôi bắn tung tóe trước mặt tất cả các người! Để các người nửa đêm mơ thấy mùi máu của tôi!”

Tiết Nhất Nhất không khuyên những câu như “đến chết cậu còn không sợ thì còn sợ gì nữa”.

Bởi vì cô biết, những người như bọn họ sống không dễ dàng.

Nhiều lúc, chết là cách giải thoát dễ dàng nhất.

Tiết Nhất Nhất cúi đầu viết, viết xong, xé tờ giấy, lại đưa qua.

Đặng Hồng Phi do dự vài giây, nhận lấy tờ giấy.

[Thay vì trông chờ người khác cứu mình, chi bằng tự cứu lấy mình.]

Đặng Hồng Phi như nghe thấy chuyện cười, hỏi lại: “Tự cứu? Nhà tôi không có quyền thế, sao mà tự cứu? Cậu nói cho tôi biết làm sao để phản kháng? Làm sao để tự cứu?”

Cậu ta nhìn Tiết Nhất Nhất, chỉ vào ngực mình hỏi: “Rốt cuộc tôi đã làm sai cái gì? Tôi chỉ muốn học hành chăm chỉ, vào một trường đại học tốt, thay đổi vận mệnh, tại sao họ lại sỉ nhục tôi như vậy? Cậu nói cho tôi biết, tôi đã làm sai cái gì?”

Nói rồi, cậu ta đau khổ ngồi thụp xuống.

Lông mi Tiết Nhất Nhất khẽ rung, nhanh chóng viết bốn chữ, xé ra.

Nghe tiếng xé giấy, Đặng Hồng Phi ngẩng đầu, không do dự giật lấy tờ giấy.

[Hoài bích kỳ tội.]

(Hoài bích kỳ tội: Một thành ngữ cổ của Trung Quốc, nghĩa đen là “mang ngọc trong người là có tội”. Ý chỉ người có tài năng hoặc vật quý giá nhưng không đủ sức bảo vệ sẽ tự rước họa vào thân.)

Hai tay Đặng Hồng Phi nắm chặt mép giấy.

Tiết Nhất Nhất lại đưa một tờ giấy khác.

Đặng Hồng Phi nhận lấy.

[Thật ra, ngoài điểm thi đại học, điểm của tất cả các kỳ thi đánh giá hay thi thử khác đều không có ý nghĩa gì, phải không?]

Ưu tú không phải là tội.

Nhưng nếu không thể bảo vệ mình thì phải biết ẩn mình chờ thời.

Tiết Nhất Nhất chỉ nói đến đây.

Cô tôn trọng vận mệnh của người khác, không nói thêm lời nào, gập sổ ghi chép lại, rời đi.

Phía sau, Đặng Hồng Phi đột nhiên gọi cô: “Tiết Nhất Nhất.”

Tiết Nhất Nhất dừng bước.

Đặng Hồng Phi: “Cậu thương hại tôi đúng không?”

Thương hại?

Thật sự không thể nói là vậy.

Trong trường này, thậm chí trong xã hội này, người bị bắt nạt có ở khắp nơi.

Thương hại không xuể.

Đặng Hồng Phi: “Cảm ơn cậu.”

Buổi chiều.

Tan học.

Tiết Nhất Nhất đi vệ sinh xong quay lại lớp thấy đã vắng tanh, cô thoáng thấy Đặng Hồng Phi đang đứng bên cạnh chỗ ngồi của mình, trên tay cầm bài kiểm tra trên lớp của cô.

Tiết Nhất Nhất bước nhanh tới giật lấy bài kiểm tra của mình, gấp lại rồi cho vào cặp.

Đặng Hồng Phi ấp úng giải thích hành động của mình: “Tôi chỉ muốn xem cậu sai những câu nào, xem tôi có thể giúp được không.”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu “không cần”, cũng không quan tâm Đặng Hồng Phi có hiểu không, đeo cặp sách rời đi.

Đặng Hồng Phi vội vàng xách cặp của mình đi theo.

Ngoài cổng trường.

Một chiếc Mercedes-Benz G65 màu đen đậu dưới bóng cây ven đường, một cánh tay gác trên cửa sổ xe, trên cổ tay quấn một chuỗi Phật châu, ngón tay kẹp một điếu thuốc.

Khói thuốc như tỏa ra từ chuỗi Phật châu thiêng liêng, mờ ảo dưới những tán lá xanh lốm đốm.

Nữ sinh búi tóc củ tỏi đột nhiên túm tóc cậu ta, kéo đầu cậu ta ngẩng cao lên, giọng điệu cười cợt: “Hạng nhất có khác, mặt mày sáng láng, cảm giác đẹp trai hẳn ra.”

Cô ta túm đầu cậu ta quay về bốn phía.

Như đang trưng bày một con vật cho mọi người xem.

Ánh mắt của Đặng Hồng Phi đang bị sỉ nhục giao nhau với ánh mắt của Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất không hề lay động.

Cô không phải là đấng cứu thế. Không có khả năng cứu người khác, cũng không có lòng thương hại người khác.

Nước tẩy trang

Cô rút một tờ giấy ăn, nhẹ nhàng lau vết dầu trên sổ ghi chép.

Cô có thể nghe thấy tiếng “bốp bốp” của những cái tát.

Là nữ sinh đó đang vỗ vào má Đặng Hồng Phi.

Còn có thể nghe thấy tiếng nữ sinh cười hỏi: “Chúng mày xem nó có phải đẹp trai ra không?”

Tiết Nhất Nhất cảm thấy ồn ào, liền tháo máy trợ thính ra cho vào túi áo.

Cô ung dung ăn xong bữa trưa, khi ngẩng đầu lên thì mấy nữ sinh kia đã biến mất, Đặng Hồng Phi đang ngồi xổm trên đất dùng tay không dọn dẹp đồ ăn thừa.

Một bên tròng kính của cậu ta đã vỡ, trên ngực áo đồng phục có dấu chân rõ rệt, chiếc cúc áo trên cùng cũng đã bung ra.

Xung quanh, các bạn học vẫn ăn cơm, vẫn nói cười.

Tiết Nhất Nhất đeo máy trợ thính vào, bưng khay cơm đi qua Đặng Hồng Phi, đưa khay cơm cho cô nhân viên thu dọn trong nhà ăn, khóe miệng khẽ cong lên, gật đầu lịch sự.

Tiết Nhất Nhất đi được vài bước, vẫn có thể nghe thấy giọng nói thân thiện của cô nhân viên: “Em học sinh, có ý kiến hay đề xuất gì có thể nói với cô nhé.”

Thật mỉa mai.

Trường học này quá nổi tiếng, nổi tiếng vì đội ngũ giáo viên và học sinh xuất sắc, nhưng dưới vẻ ngoài hào nhoáng đó là nơi quy tụ con em của các gia đình quyền quý.

Những chuyện như thế này không hề hiếm gặp.

Thậm chí còn xảy ra ngay trước mắt giáo viên hoặc nhân viên nhà trường.

Có thể đứng ra bênh vực công lý hay không hoàn toàn phụ thuộc vào thân phận của học sinh liên quan.

Người ta thường nói “nhân chi sơ, tính bản thiện”, nhưng Tiết Nhất Nhất lại cảm thấy “nhân chi sơ, tính bản ác”.

Nếu không có sự ràng buộc của đạo đức văn minh và quy định của pháp luật, loài người cũng giống như tất cả các loài động vật khác, mạnh được yếu thua mới là quy tắc sinh tồn duy nhất.

Tiết thể dục buổi chiều, sau khi chạy chậm một vòng quanh sân vận động trong nhà là hoạt động tự do.

Tiết Nhất Nhất cầm sổ ghi chép lỗi sai đến một góc khuất trên ban công tầng bốn của nhà thi đấu để ôn bài.

Nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ, Tiết Nhất Nhất ló nửa người ra.

Là Đặng Hồng Phi.

Nắm đấm cậu ta siết chặt, bước về phía lan can ban công, chậm rãi và nặng nề.

Cậu ta đứng trước lan can nhìn xuống đám thanh thiếu niên tràn đầy sức sống phía dưới, hít một hơi thật sâu.

Cậu ta tháo kính đặt sang một bên, hai tay bám vào lan can, nhấc chân định trèo qua.

Tiết Nhất Nhất dùng bút gõ xuống sàn.

Một tiếng động bất ngờ.

Đặng Hồng Phi như chim sợ cành cong, giật mình lùi lại vài bước, nhìn về phía Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất không nói gì, cúi đầu viết.

Đặng Hồng Phi đứng ngây ra tại chỗ vài giây, vội vàng cầm kính đeo lên, thấy Tiết Nhất Nhất đứng dậy lại cẩn thận lùi lại hai bước.

Tiết Nhất Nhất xé một tờ giấy đưa về phía Đặng Hồng Phi.

Một lúc sau Đặng Hồng Phi mới do dự bước tới nhận lấy tờ giấy.

Trên đó là nét chữ thanh tú.

[Tầng bốn, khả năng cao là không chết được, nếu cậu muốn chết thì tôi khuyên cậu nên đổi chỗ khác.]

Tay Đặng Hồng Phi cầm tờ giấy run rẩy, ngẩng đầu: “Thật nực cười, tôi còn tưởng cậu muốn khuyên tôi đừng tự tử. Các người đều máu lạnh như nhau! Không giúp tôi! Không cứu tôi! Các người đứng nhìn cũng chẳng khác gì kẻ bắt nạt, đều là hung thủ!”

Tiết Nhất Nhất coi như không nghe thấy lời buộc tội đó.

Đặng Hồng Phi: “Tôi sẽ để máu tôi bắn tung tóe trước mặt tất cả các người! Để các người nửa đêm mơ thấy mùi máu của tôi!”

Tiết Nhất Nhất không khuyên những câu như “đến chết cậu còn không sợ thì còn sợ gì nữa”.

Bởi vì cô biết, những người như bọn họ sống không dễ dàng.

Nhiều lúc, chết là cách giải thoát dễ dàng nhất.

Tiết Nhất Nhất cúi đầu viết, viết xong, xé tờ giấy, lại đưa qua.

Đặng Hồng Phi do dự vài giây, nhận lấy tờ giấy.

[Thay vì trông chờ người khác cứu mình, chi bằng tự cứu lấy mình.]

Đặng Hồng Phi như nghe thấy chuyện cười, hỏi lại: “Tự cứu? Nhà tôi không có quyền thế, sao mà tự cứu? Cậu nói cho tôi biết làm sao để phản kháng? Làm sao để tự cứu?”

Cậu ta nhìn Tiết Nhất Nhất, chỉ vào ngực mình hỏi: “Rốt cuộc tôi đã làm sai cái gì? Tôi chỉ muốn học hành chăm chỉ, vào một trường đại học tốt, thay đổi vận mệnh, tại sao họ lại sỉ nhục tôi như vậy? Cậu nói cho tôi biết, tôi đã làm sai cái gì?”

Nói rồi, cậu ta đau khổ ngồi thụp xuống.

Lông mi Tiết Nhất Nhất khẽ rung, nhanh chóng viết bốn chữ, xé ra.

Nghe tiếng xé giấy, Đặng Hồng Phi ngẩng đầu, không do dự giật lấy tờ giấy.

[Hoài bích kỳ tội.]

(Hoài bích kỳ tội: Một thành ngữ cổ của Trung Quốc, nghĩa đen là “mang ngọc trong người là có tội”. Ý chỉ người có tài năng hoặc vật quý giá nhưng không đủ sức bảo vệ sẽ tự rước họa vào thân.)

Hai tay Đặng Hồng Phi nắm chặt mép giấy.

Tiết Nhất Nhất lại đưa một tờ giấy khác.

Đặng Hồng Phi nhận lấy.

[Thật ra, ngoài điểm thi đại học, điểm của tất cả các kỳ thi đánh giá hay thi thử khác đều không có ý nghĩa gì, phải không?]

Ưu tú không phải là tội.

Nhưng nếu không thể bảo vệ mình thì phải biết ẩn mình chờ thời.

Tiết Nhất Nhất chỉ nói đến đây.

Cô tôn trọng vận mệnh của người khác, không nói thêm lời nào, gập sổ ghi chép lại, rời đi.

Phía sau, Đặng Hồng Phi đột nhiên gọi cô: “Tiết Nhất Nhất.”

Tiết Nhất Nhất dừng bước.

Đặng Hồng Phi: “Cậu thương hại tôi đúng không?”

Thương hại?

Thật sự không thể nói là vậy.

Trong trường này, thậm chí trong xã hội này, người bị bắt nạt có ở khắp nơi.

Thương hại không xuể.

Đặng Hồng Phi: “Cảm ơn cậu.”

Buổi chiều.

Tan học.

Tiết Nhất Nhất đi vệ sinh xong quay lại lớp thấy đã vắng tanh, cô thoáng thấy Đặng Hồng Phi đang đứng bên cạnh chỗ ngồi của mình, trên tay cầm bài kiểm tra trên lớp của cô.

Tiết Nhất Nhất bước nhanh tới giật lấy bài kiểm tra của mình, gấp lại rồi cho vào cặp.

Đặng Hồng Phi ấp úng giải thích hành động của mình: “Tôi chỉ muốn xem cậu sai những câu nào, xem tôi có thể giúp được không.”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu “không cần”, cũng không quan tâm Đặng Hồng Phi có hiểu không, đeo cặp sách rời đi.

Đặng Hồng Phi vội vàng xách cặp của mình đi theo.

Ngoài cổng trường.

Một chiếc Mercedes-Benz G65 màu đen đậu dưới bóng cây ven đường, một cánh tay gác trên cửa sổ xe, trên cổ tay quấn một chuỗi Phật châu, ngón tay kẹp một điếu thuốc.

Khói thuốc như tỏa ra từ chuỗi Phật châu thiêng liêng, mờ ảo dưới những tán lá xanh lốm đốm.

Cô có thể nghe thấy tiếng “bốp bốp” của những cái tát.

Là nữ sinh đó đang vỗ vào má Đặng Hồng Phi.

Còn có thể nghe thấy tiếng nữ sinh cười hỏi: “Chúng mày xem nó có phải đẹp trai ra không?”

Tiết Nhất Nhất cảm thấy ồn ào, liền tháo máy trợ thính ra cho vào túi áo.

Cô ung dung ăn xong bữa trưa, khi ngẩng đầu lên thì mấy nữ sinh kia đã biến mất, Đặng Hồng Phi đang ngồi xổm trên đất dùng tay không dọn dẹp đồ ăn thừa.

Một bên tròng kính của cậu ta đã vỡ, trên ngực áo đồng phục có dấu chân rõ rệt, chiếc cúc áo trên cùng cũng đã bung ra.

Xung quanh, các bạn học vẫn ăn cơm, vẫn nói cười.

Tiết Nhất Nhất đeo máy trợ thính vào, bưng khay cơm đi qua Đặng Hồng Phi, đưa khay cơm cho cô nhân viên thu dọn trong nhà ăn, khóe miệng khẽ cong lên, gật đầu lịch sự.

Tiết Nhất Nhất đi được vài bước, vẫn có thể nghe thấy giọng nói thân thiện của cô nhân viên: “Em học sinh, có ý kiến hay đề xuất gì có thể nói với cô nhé.”

Thật mỉa mai.

Trường học này quá nổi tiếng, nổi tiếng vì đội ngũ giáo viên và học sinh xuất sắc, nhưng dưới vẻ ngoài hào nhoáng đó là nơi quy tụ con em của các gia đình quyền quý.

Những chuyện như thế này không hề hiếm gặp.

Thậm chí còn xảy ra ngay trước mắt giáo viên hoặc nhân viên nhà trường.

Có thể đứng ra bênh vực công lý hay không hoàn toàn phụ thuộc vào thân phận của học sinh liên quan.

Người ta thường nói “nhân chi sơ, tính bản thiện”, nhưng Tiết Nhất Nhất lại cảm thấy “nhân chi sơ, tính bản ác”.

Nếu không có sự ràng buộc của đạo đức văn minh và quy định của pháp luật, loài người cũng giống như tất cả các loài động vật khác, mạnh được yếu thua mới là quy tắc sinh tồn duy nhất.

Tiết thể dục buổi chiều, sau khi chạy chậm một vòng quanh sân vận động trong nhà là hoạt động tự do.

Tiết Nhất Nhất cầm sổ ghi chép lỗi sai đến một góc khuất trên ban công tầng bốn của nhà thi đấu để ôn bài.

Nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ, Tiết Nhất Nhất ló nửa người ra.

Là Đặng Hồng Phi.

Nắm đấm cậu ta siết chặt, bước về phía lan can ban công, chậm rãi và nặng nề.

Cậu ta đứng trước lan can nhìn xuống đám thanh thiếu niên tràn đầy sức sống phía dưới, hít một hơi thật sâu.

Cậu ta tháo kính đặt sang một bên, hai tay bám vào lan can, nhấc chân định trèo qua.

Tiết Nhất Nhất dùng bút gõ xuống sàn.

Một tiếng động bất ngờ.

Đặng Hồng Phi như chim sợ cành cong, giật mình lùi lại vài bước, nhìn về phía Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất không nói gì, cúi đầu viết.

Đặng Hồng Phi đứng ngây ra tại chỗ vài giây, vội vàng cầm kính đeo lên, thấy Tiết Nhất Nhất đứng dậy lại cẩn thận lùi lại hai bước.

Tiết Nhất Nhất xé một tờ giấy đưa về phía Đặng Hồng Phi.

Một lúc sau Đặng Hồng Phi mới do dự bước tới nhận lấy tờ giấy.

Trên đó là nét chữ thanh tú.

[Tầng bốn, khả năng cao là không chết được, nếu cậu muốn chết thì tôi khuyên cậu nên đổi chỗ khác.]

Tay Đặng Hồng Phi cầm tờ giấy run rẩy, ngẩng đầu: “Thật nực cười, tôi còn tưởng cậu muốn khuyên tôi đừng tự tử. Các người đều máu lạnh như nhau! Không giúp tôi! Không cứu tôi! Các người đứng nhìn cũng chẳng khác gì kẻ bắt nạt, đều là hung thủ!”

Tiết Nhất Nhất coi như không nghe thấy lời buộc tội đó.

Đặng Hồng Phi: “Tôi sẽ để máu tôi bắn tung tóe trước mặt tất cả các người! Để các người nửa đêm mơ thấy mùi máu của tôi!”

Tiết Nhất Nhất không khuyên những câu như “đến chết cậu còn không sợ thì còn sợ gì nữa”.

Bởi vì cô biết, những người như bọn họ sống không dễ dàng.

Nhiều lúc, chết là cách giải thoát dễ dàng nhất.

Tiết Nhất Nhất cúi đầu viết, viết xong, xé tờ giấy, lại đưa qua.

Đặng Hồng Phi do dự vài giây, nhận lấy tờ giấy.

[Thay vì trông chờ người khác cứu mình, chi bằng tự cứu lấy mình.]

Đặng Hồng Phi như nghe thấy chuyện cười, hỏi lại: “Tự cứu? Nhà tôi không có quyền thế, sao mà tự cứu? Cậu nói cho tôi biết làm sao để phản kháng? Làm sao để tự cứu?”

Cậu ta nhìn Tiết Nhất Nhất, chỉ vào ngực mình hỏi: “Rốt cuộc tôi đã làm sai cái gì? Tôi chỉ muốn học hành chăm chỉ, vào một trường đại học tốt, thay đổi vận mệnh, tại sao họ lại sỉ nhục tôi như vậy? Cậu nói cho tôi biết, tôi đã làm sai cái gì?”

Nói rồi, cậu ta đau khổ ngồi thụp xuống.

Lông mi Tiết Nhất Nhất khẽ rung, nhanh chóng viết bốn chữ, xé ra.

Nghe tiếng xé giấy, Đặng Hồng Phi ngẩng đầu, không do dự giật lấy tờ giấy.

[Hoài bích kỳ tội.]

(Hoài bích kỳ tội: Một thành ngữ cổ của Trung Quốc, nghĩa đen là “mang ngọc trong người là có tội”. Ý chỉ người có tài năng hoặc vật quý giá nhưng không đủ sức bảo vệ sẽ tự rước họa vào thân.)

Hai tay Đặng Hồng Phi nắm chặt mép giấy.

Tiết Nhất Nhất lại đưa một tờ giấy khác.

Đặng Hồng Phi nhận lấy.

[Thật ra, ngoài điểm thi đại học, điểm của tất cả các kỳ thi đánh giá hay thi thử khác đều không có ý nghĩa gì, phải không?]

Ưu tú không phải là tội.

Nhưng nếu không thể bảo vệ mình thì phải biết ẩn mình chờ thời.

Tiết Nhất Nhất chỉ nói đến đây.

Cô tôn trọng vận mệnh của người khác, không nói thêm lời nào, gập sổ ghi chép lại, rời đi.

Phía sau, Đặng Hồng Phi đột nhiên gọi cô: “Tiết Nhất Nhất.”

Tiết Nhất Nhất dừng bước.

Đặng Hồng Phi: “Cậu thương hại tôi đúng không?”

Thương hại?

Thật sự không thể nói là vậy.

Trong trường này, thậm chí trong xã hội này, người bị bắt nạt có ở khắp nơi.

Thương hại không xuể.

Đặng Hồng Phi: “Cảm ơn cậu.”

Buổi chiều.

Tan học.

Tiết Nhất Nhất đi vệ sinh xong quay lại lớp thấy đã vắng tanh, cô thoáng thấy Đặng Hồng Phi đang đứng bên cạnh chỗ ngồi của mình, trên tay cầm bài kiểm tra trên lớp của cô.

Tiết Nhất Nhất bước nhanh tới giật lấy bài kiểm tra của mình, gấp lại rồi cho vào cặp.

Đặng Hồng Phi ấp úng giải thích hành động của mình: “Tôi chỉ muốn xem cậu sai những câu nào, xem tôi có thể giúp được không.”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu “không cần”, cũng không quan tâm Đặng Hồng Phi có hiểu không, đeo cặp sách rời đi.

Đặng Hồng Phi vội vàng xách cặp của mình đi theo.

Ngoài cổng trường.

Một chiếc Mercedes-Benz G65 màu đen đậu dưới bóng cây ven đường, một cánh tay gác trên cửa sổ xe, trên cổ tay quấn một chuỗi Phật châu, ngón tay kẹp một điếu thuốc.

Khói thuốc như tỏa ra từ chuỗi Phật châu thiêng liêng, mờ ảo dưới những tán lá xanh lốm đốm.

Xung quanh, các bạn học vẫn ăn cơm, vẫn nói cười.

Tiết Nhất Nhất đeo máy trợ thính vào, bưng khay cơm đi qua Đặng Hồng Phi, đưa khay cơm cho cô nhân viên thu dọn trong nhà ăn, khóe miệng khẽ cong lên, gật đầu lịch sự.

Tiết Nhất Nhất đi được vài bước, vẫn có thể nghe thấy giọng nói thân thiện của cô nhân viên: “Em học sinh, có ý kiến hay đề xuất gì có thể nói với cô nhé.”

Thật mỉa mai.

Trường học này quá nổi tiếng, nổi tiếng vì đội ngũ giáo viên và học sinh xuất sắc, nhưng dưới vẻ ngoài hào nhoáng đó là nơi quy tụ con em của các gia đình quyền quý.

Những chuyện như thế này không hề hiếm gặp.

Thậm chí còn xảy ra ngay trước mắt giáo viên hoặc nhân viên nhà trường.

Có thể đứng ra bênh vực công lý hay không hoàn toàn phụ thuộc vào thân phận của học sinh liên quan.

Người ta thường nói “nhân chi sơ, tính bản thiện”, nhưng Tiết Nhất Nhất lại cảm thấy “nhân chi sơ, tính bản ác”.

Nếu không có sự ràng buộc của đạo đức văn minh và quy định của pháp luật, loài người cũng giống như tất cả các loài động vật khác, mạnh được yếu thua mới là quy tắc sinh tồn duy nhất.

Tiết thể dục buổi chiều, sau khi chạy chậm một vòng quanh sân vận động trong nhà là hoạt động tự do.

Tiết Nhất Nhất cầm sổ ghi chép lỗi sai đến một góc khuất trên ban công tầng bốn của nhà thi đấu để ôn bài.

Nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ, Tiết Nhất Nhất ló nửa người ra.

Là Đặng Hồng Phi.

Nắm đấm cậu ta siết chặt, bước về phía lan can ban công, chậm rãi và nặng nề.

Cậu ta đứng trước lan can nhìn xuống đám thanh thiếu niên tràn đầy sức sống phía dưới, hít một hơi thật sâu.

Cậu ta tháo kính đặt sang một bên, hai tay bám vào lan can, nhấc chân định trèo qua.

Tiết Nhất Nhất dùng bút gõ xuống sàn.

Một tiếng động bất ngờ.

Đặng Hồng Phi như chim sợ cành cong, giật mình lùi lại vài bước, nhìn về phía Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất không nói gì, cúi đầu viết.

Đặng Hồng Phi đứng ngây ra tại chỗ vài giây, vội vàng cầm kính đeo lên, thấy Tiết Nhất Nhất đứng dậy lại cẩn thận lùi lại hai bước.

Tiết Nhất Nhất xé một tờ giấy đưa về phía Đặng Hồng Phi.

Một lúc sau Đặng Hồng Phi mới do dự bước tới nhận lấy tờ giấy.

Trên đó là nét chữ thanh tú.

[Tầng bốn, khả năng cao là không chết được, nếu cậu muốn chết thì tôi khuyên cậu nên đổi chỗ khác.]

Tay Đặng Hồng Phi cầm tờ giấy run rẩy, ngẩng đầu: “Thật nực cười, tôi còn tưởng cậu muốn khuyên tôi đừng tự tử. Các người đều máu lạnh như nhau! Không giúp tôi! Không cứu tôi! Các người đứng nhìn cũng chẳng khác gì kẻ bắt nạt, đều là hung thủ!”

Tiết Nhất Nhất coi như không nghe thấy lời buộc tội đó.

Đặng Hồng Phi: “Tôi sẽ để máu tôi bắn tung tóe trước mặt tất cả các người! Để các người nửa đêm mơ thấy mùi máu của tôi!”

Tiết Nhất Nhất không khuyên những câu như “đến chết cậu còn không sợ thì còn sợ gì nữa”.

Bởi vì cô biết, những người như bọn họ sống không dễ dàng.

Nhiều lúc, chết là cách giải thoát dễ dàng nhất.

Tiết Nhất Nhất cúi đầu viết, viết xong, xé tờ giấy, lại đưa qua.

Đặng Hồng Phi do dự vài giây, nhận lấy tờ giấy.

[Thay vì trông chờ người khác cứu mình, chi bằng tự cứu lấy mình.]

Đặng Hồng Phi như nghe thấy chuyện cười, hỏi lại: “Tự cứu? Nhà tôi không có quyền thế, sao mà tự cứu? Cậu nói cho tôi biết làm sao để phản kháng? Làm sao để tự cứu?”

Cậu ta nhìn Tiết Nhất Nhất, chỉ vào ngực mình hỏi: “Rốt cuộc tôi đã làm sai cái gì? Tôi chỉ muốn học hành chăm chỉ, vào một trường đại học tốt, thay đổi vận mệnh, tại sao họ lại sỉ nhục tôi như vậy? Cậu nói cho tôi biết, tôi đã làm sai cái gì?”

Nói rồi, cậu ta đau khổ ngồi thụp xuống.

Lông mi Tiết Nhất Nhất khẽ rung, nhanh chóng viết bốn chữ, xé ra.

Nghe tiếng xé giấy, Đặng Hồng Phi ngẩng đầu, không do dự giật lấy tờ giấy.

[Hoài bích kỳ tội.]

(Hoài bích kỳ tội: Một thành ngữ cổ của Trung Quốc, nghĩa đen là “mang ngọc trong người là có tội”. Ý chỉ người có tài năng hoặc vật quý giá nhưng không đủ sức bảo vệ sẽ tự rước họa vào thân.)

Hai tay Đặng Hồng Phi nắm chặt mép giấy.

Tiết Nhất Nhất lại đưa một tờ giấy khác.

Đặng Hồng Phi nhận lấy.

[Thật ra, ngoài điểm thi đại học, điểm của tất cả các kỳ thi đánh giá hay thi thử khác đều không có ý nghĩa gì, phải không?]

Ưu tú không phải là tội.

Nhưng nếu không thể bảo vệ mình thì phải biết ẩn mình chờ thời.

Tiết Nhất Nhất chỉ nói đến đây.

Cô tôn trọng vận mệnh của người khác, không nói thêm lời nào, gập sổ ghi chép lại, rời đi.

Phía sau, Đặng Hồng Phi đột nhiên gọi cô: “Tiết Nhất Nhất.”

Tiết Nhất Nhất dừng bước.

Đặng Hồng Phi: “Cậu thương hại tôi đúng không?”

Thương hại?

Thật sự không thể nói là vậy.

Trong trường này, thậm chí trong xã hội này, người bị bắt nạt có ở khắp nơi.

Thương hại không xuể.

Đặng Hồng Phi: “Cảm ơn cậu.”

Buổi chiều.

Tan học.

Tiết Nhất Nhất đi vệ sinh xong quay lại lớp thấy đã vắng tanh, cô thoáng thấy Đặng Hồng Phi đang đứng bên cạnh chỗ ngồi của mình, trên tay cầm bài kiểm tra trên lớp của cô.

Tiết Nhất Nhất bước nhanh tới giật lấy bài kiểm tra của mình, gấp lại rồi cho vào cặp.

Đặng Hồng Phi ấp úng giải thích hành động của mình: “Tôi chỉ muốn xem cậu sai những câu nào, xem tôi có thể giúp được không.”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu “không cần”, cũng không quan tâm Đặng Hồng Phi có hiểu không, đeo cặp sách rời đi.

Đặng Hồng Phi vội vàng xách cặp của mình đi theo.

Ngoài cổng trường.

Một chiếc Mercedes-Benz G65 màu đen đậu dưới bóng cây ven đường, một cánh tay gác trên cửa sổ xe, trên cổ tay quấn một chuỗi Phật châu, ngón tay kẹp một điếu thuốc.

Khói thuốc như tỏa ra từ chuỗi Phật châu thiêng liêng, mờ ảo dưới những tán lá xanh lốm đốm.

Tiết Nhất Nhất dùng bút gõ xuống sàn.

Một tiếng động bất ngờ.

Đặng Hồng Phi như chim sợ cành cong, giật mình lùi lại vài bước, nhìn về phía Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất không nói gì, cúi đầu viết.

Đặng Hồng Phi đứng ngây ra tại chỗ vài giây, vội vàng cầm kính đeo lên, thấy Tiết Nhất Nhất đứng dậy lại cẩn thận lùi lại hai bước.

Tiết Nhất Nhất xé một tờ giấy đưa về phía Đặng Hồng Phi.

Một lúc sau Đặng Hồng Phi mới do dự bước tới nhận lấy tờ giấy.

Trên đó là nét chữ thanh tú.

[Tầng bốn, khả năng cao là không chết được, nếu cậu muốn chết thì tôi khuyên cậu nên đổi chỗ khác.]

Tay Đặng Hồng Phi cầm tờ giấy run rẩy, ngẩng đầu: “Thật nực cười, tôi còn tưởng cậu muốn khuyên tôi đừng tự tử. Các người đều máu lạnh như nhau! Không giúp tôi! Không cứu tôi! Các người đứng nhìn cũng chẳng khác gì kẻ bắt nạt, đều là hung thủ!”

Tiết Nhất Nhất coi như không nghe thấy lời buộc tội đó.

Đặng Hồng Phi: “Tôi sẽ để máu tôi bắn tung tóe trước mặt tất cả các người! Để các người nửa đêm mơ thấy mùi máu của tôi!”

Tiết Nhất Nhất không khuyên những câu như “đến chết cậu còn không sợ thì còn sợ gì nữa”.

Bởi vì cô biết, những người như bọn họ sống không dễ dàng.

Nhiều lúc, chết là cách giải thoát dễ dàng nhất.

Tiết Nhất Nhất cúi đầu viết, viết xong, xé tờ giấy, lại đưa qua.

Đặng Hồng Phi do dự vài giây, nhận lấy tờ giấy.

[Thay vì trông chờ người khác cứu mình, chi bằng tự cứu lấy mình.]

Đặng Hồng Phi như nghe thấy chuyện cười, hỏi lại: “Tự cứu? Nhà tôi không có quyền thế, sao mà tự cứu? Cậu nói cho tôi biết làm sao để phản kháng? Làm sao để tự cứu?”

Cậu ta nhìn Tiết Nhất Nhất, chỉ vào ngực mình hỏi: “Rốt cuộc tôi đã làm sai cái gì? Tôi chỉ muốn học hành chăm chỉ, vào một trường đại học tốt, thay đổi vận mệnh, tại sao họ lại sỉ nhục tôi như vậy? Cậu nói cho tôi biết, tôi đã làm sai cái gì?”

Nói rồi, cậu ta đau khổ ngồi thụp xuống.

Lông mi Tiết Nhất Nhất khẽ rung, nhanh chóng viết bốn chữ, xé ra.

Nghe tiếng xé giấy, Đặng Hồng Phi ngẩng đầu, không do dự giật lấy tờ giấy.

[Hoài bích kỳ tội.]

(Hoài bích kỳ tội: Một thành ngữ cổ của Trung Quốc, nghĩa đen là “mang ngọc trong người là có tội”. Ý chỉ người có tài năng hoặc vật quý giá nhưng không đủ sức bảo vệ sẽ tự rước họa vào thân.)

Hai tay Đặng Hồng Phi nắm chặt mép giấy.

Tiết Nhất Nhất lại đưa một tờ giấy khác.

Đặng Hồng Phi nhận lấy.

[Thật ra, ngoài điểm thi đại học, điểm của tất cả các kỳ thi đánh giá hay thi thử khác đều không có ý nghĩa gì, phải không?]

Ưu tú không phải là tội.

Nhưng nếu không thể bảo vệ mình thì phải biết ẩn mình chờ thời.

Tiết Nhất Nhất chỉ nói đến đây.

Cô tôn trọng vận mệnh của người khác, không nói thêm lời nào, gập sổ ghi chép lại, rời đi.

Phía sau, Đặng Hồng Phi đột nhiên gọi cô: “Tiết Nhất Nhất.”

Tiết Nhất Nhất dừng bước.

Đặng Hồng Phi: “Cậu thương hại tôi đúng không?”

Thương hại?

Thật sự không thể nói là vậy.

Trong trường này, thậm chí trong xã hội này, người bị bắt nạt có ở khắp nơi.

Thương hại không xuể.

Đặng Hồng Phi: “Cảm ơn cậu.”

Buổi chiều.

Tan học.

Tiết Nhất Nhất đi vệ sinh xong quay lại lớp thấy đã vắng tanh, cô thoáng thấy Đặng Hồng Phi đang đứng bên cạnh chỗ ngồi của mình, trên tay cầm bài kiểm tra trên lớp của cô.

Tiết Nhất Nhất bước nhanh tới giật lấy bài kiểm tra của mình, gấp lại rồi cho vào cặp.

Đặng Hồng Phi ấp úng giải thích hành động của mình: “Tôi chỉ muốn xem cậu sai những câu nào, xem tôi có thể giúp được không.”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu “không cần”, cũng không quan tâm Đặng Hồng Phi có hiểu không, đeo cặp sách rời đi.

Đặng Hồng Phi vội vàng xách cặp của mình đi theo.

Ngoài cổng trường.

Một chiếc Mercedes-Benz G65 màu đen đậu dưới bóng cây ven đường, một cánh tay gác trên cửa sổ xe, trên cổ tay quấn một chuỗi Phật châu, ngón tay kẹp một điếu thuốc.

Khói thuốc như tỏa ra từ chuỗi Phật châu thiêng liêng, mờ ảo dưới những tán lá xanh lốm đốm.

Nói rồi, cậu ta đau khổ ngồi thụp xuống.

Lông mi Tiết Nhất Nhất khẽ rung, nhanh chóng viết bốn chữ, xé ra.

Nghe tiếng xé giấy, Đặng Hồng Phi ngẩng đầu, không do dự giật lấy tờ giấy.

[Hoài bích kỳ tội.]

(Hoài bích kỳ tội: Một thành ngữ cổ của Trung Quốc, nghĩa đen là “mang ngọc trong người là có tội”. Ý chỉ người có tài năng hoặc vật quý giá nhưng không đủ sức bảo vệ sẽ tự rước họa vào thân.)

Hai tay Đặng Hồng Phi nắm chặt mép giấy.

Tiết Nhất Nhất lại đưa một tờ giấy khác.

Đặng Hồng Phi nhận lấy.

[Thật ra, ngoài điểm thi đại học, điểm của tất cả các kỳ thi đánh giá hay thi thử khác đều không có ý nghĩa gì, phải không?]

Ưu tú không phải là tội.

Nhưng nếu không thể bảo vệ mình thì phải biết ẩn mình chờ thời.

Tiết Nhất Nhất chỉ nói đến đây.

Cô tôn trọng vận mệnh của người khác, không nói thêm lời nào, gập sổ ghi chép lại, rời đi.

Phía sau, Đặng Hồng Phi đột nhiên gọi cô: “Tiết Nhất Nhất.”

Tiết Nhất Nhất dừng bước.

Đặng Hồng Phi: “Cậu thương hại tôi đúng không?”

Thương hại?

Thật sự không thể nói là vậy.

Trong trường này, thậm chí trong xã hội này, người bị bắt nạt có ở khắp nơi.

Thương hại không xuể.

Đặng Hồng Phi: “Cảm ơn cậu.”

Buổi chiều.

Tan học.

Tiết Nhất Nhất đi vệ sinh xong quay lại lớp thấy đã vắng tanh, cô thoáng thấy Đặng Hồng Phi đang đứng bên cạnh chỗ ngồi của mình, trên tay cầm bài kiểm tra trên lớp của cô.

Tiết Nhất Nhất bước nhanh tới giật lấy bài kiểm tra của mình, gấp lại rồi cho vào cặp.

Đặng Hồng Phi ấp úng giải thích hành động của mình: “Tôi chỉ muốn xem cậu sai những câu nào, xem tôi có thể giúp được không.”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu “không cần”, cũng không quan tâm Đặng Hồng Phi có hiểu không, đeo cặp sách rời đi.

Đặng Hồng Phi vội vàng xách cặp của mình đi theo.

Ngoài cổng trường.

Một chiếc Mercedes-Benz G65 màu đen đậu dưới bóng cây ven đường, một cánh tay gác trên cửa sổ xe, trên cổ tay quấn một chuỗi Phật châu, ngón tay kẹp một điếu thuốc.

Khói thuốc như tỏa ra từ chuỗi Phật châu thiêng liêng, mờ ảo dưới những tán lá xanh lốm đốm.

Tiết Nhất Nhất ra hiệu “không cần”, cũng không quan tâm Đặng Hồng Phi có hiểu không, đeo cặp sách rời đi.

Đặng Hồng Phi vội vàng xách cặp của mình đi theo.

Ngoài cổng trường.

Một chiếc Mercedes-Benz G65 màu đen đậu dưới bóng cây ven đường, một cánh tay gác trên cửa sổ xe, trên cổ tay quấn một chuỗi Phật châu, ngón tay kẹp một điếu thuốc.

Khói thuốc như tỏa ra từ chuỗi Phật châu thiêng liêng, mờ ảo dưới những tán lá xanh lốm đốm.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »