Lửa Hoang Câm Lặng

Lượt đọc: 9478 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

Tiết Nhất Nhất chứng kiến ngón tay của Uông Minh Hoa bị gã áo hoa của ‘Hồng Liên Bang’ chặt đứt, máu văng tung tóe.

Không cho Uông Minh Hoa bất kỳ cơ hội thương lượng nào.

Thủ đoạn tàn nhẫn.

Mục đích rõ ràng.

Họ dùng việc làm hại Uông Minh Hoa để uy hiếp Thi Cảnh.

Video được gửi đi.

Gã áo hoa ngồi trên ghế nhìn đồng hồ đeo tay, đếm ngược 3 phút.

Lúc này, Tiết Nhất Nhất hy vọng rằng khi Thi Cảnh đến cứu Uông Minh Hoa sẽ tiện tay cứu luôn cả mình.

Ba phút, đếm ngược kết thúc.

Thi Cảnh không gọi điện đến.

Gã áo hoa lôi Uông Minh Hoa ra trước camera, rạch mặt của cô ta.

Uông Minh Hoa la hét, khóc lóc thảm thiết.

Gã áo hoa lại đếm ngược 3 phút nữa.

Thi Cảnh vẫn không gọi điện đến.

Nghĩ cũng phải.

Trận thế lớn như vậy của ‘Hồng Liên Bang’, thứ họ muốn chắc chắn không hề ‘nhỏ’.

Thi Cảnh vốn không thích Uông Minh Hoa.

Dù cho hôm nay ‘Hồng Liên Bang’ có bắt cóc người phụ nữ của Thi Cảnh có lẽ cũng không thể uy hiếp được anh.

Thi Cảnh làm sao có thể… vì một người phụ nữ…

Tiết Nhất Nhất nghĩ như vậy.

Gã áo hoa bạo lực ấn Uông Minh Hoa xuống đất, lột quần áo của cô ta.

Ban đầu Uông Minh Hoa còn la hét ‘đừng’, phản kháng xô đẩy, nhưng khi mảnh vải cuối cùng che thân bị xé toạc và vứt đi, Uông Minh Hoa hoàn toàn im bặt.

Cô ta trống rỗng, như một cái xác bị bỏ rơi.

Gã áo hoa chỉ cho Thi Cảnh 3 phút cuối cùng, uy hiếp sẽ đưa Uông Minh Hoa đến ‘Hồng Quán’.

Nghe thấy ‘Hồng Quán’, Uông Minh Hoa lại mất kiểm soát la khóc.

Sale quốc tế 25/9

Còn cầu cứu cả Tiết Nhất Nhất – một hy vọng mù quáng.

Uông Minh Hoa đã quá tuyệt vọng.

Tiết Nhất Nhất ở đây là vì bị Uông Minh Hoa liên lụy, vì sự ngu ngốc hết lần này đến lần khác của cô ta.

Nhưng sự tàn nhẫn nối tiếp nhau, cảnh tượng máu me nối tiếp nhau.

Tiết Nhất Nhất tưởng rằng trái tim vốn đã đủ lạnh lùng của mình vẫn sẽ gợn lên những con sóng.

Bởi vì trong mắt Tiết Nhất Nhất lúc này, Uông Minh Hoa chỉ là một người phụ nữ bị bắt nạt.

Đáng thương, đáng cảm thông.

Nhưng Tiết Nhất Nhất lại rất tỉnh táo, cô không có thời gian để thương hại người khác, bản thân còn khó bảo toàn.

Tiết Nhất Nhất không thể chết.

Mạng sống này của cô không thể dễ dàng giao ra.

Ít nhất phải chiến đấu đến giây phút cuối cùng.

Có lẽ gã áo hoa quá tự tin, hoặc có lẽ không coi hai cô gái tay không tấc sắt ra gì.

Hắn không hề trói họ.

Tiết Nhất Nhất từ đầu đến cuối đều ngồi xổm ở góc tường.

Bề ngoài cô run rẩy vì sợ hãi, nhưng thực chất cô đã lén vặn một con ốc vít dài trên chiếc xe đẩy đồ ăn phía sau.

Đây là thứ duy nhất cô có thể lấy được lúc này.

Tiết Nhất Nhất không mong một con ốc vít có thể lấy mạng người, nhưng nếu có thể đâm vào mắt đối phương có lẽ còn có một tia hy vọng để chạy thoát.

Uông Minh Hoa bị người ta đưa đi.

Đưa đi đâu?

Tiết Nhất Nhất nghĩ, có lẽ là nơi kinh khủng tên là ‘Hồng Quán’ đó.

Gã áo hoa tiến về phía Tiết Nhất Nhất vẫn đang im lặng.

Tiết Nhất Nhất với vẻ mặt kinh hoàng sợ hãi nhưng lại nhìn thẳng vào mắt gã áo hoa, bàn tay giấu sau lưng siết chặt con ốc vít đó.

Gã áo hoa kéo quần lên, ngồi xổm trước mặt Tiết Nhất Nhất.

Đưa tay vỗ vỗ vào má cô, nói: “Tối nay em theo anh.”

Hắn cười một cách ghê tởm.

Tiết Nhất Nhất không ra tay.

Vì cô biết, cô chỉ có một cơ hội.

Và bên ngoài còn rất nhiều người, ra tay bây giờ không thể chạy thoát được.

Gã áo hoa không lập tức đưa Tiết Nhất Nhất đi mà ngồi trên ghế gỗ gụ như đang chờ đợi điều gì đó.

Không gian yên tĩnh.

Thời gian trôi đi.

Có người đến.

Khi Thi Cảnh đẩy cửa bước vào, tim Tiết Nhất Nhất như lỡ một nhịp.

Trong khoảng thời gian yên tĩnh vừa rồi, Tiết Nhất Nhất đã tưởng tượng ra rất nhiều điều.

Cô đại khái biết gã áo hoa tối nay muốn làm gì mình.

Cũng đã lên kế hoạch thời điểm phản kháng tốt nhất – khi chỉ còn cô và hắn, khi hắn đang đắm chìm trong kh*** c*m.

Cô đã cố gắng hết sức để chuẩn bị tâm lý.

Chỉ cần còn sống là được…

Vì vậy, sự xuất hiện đột ngột của Thi Cảnh, đối với Tiết Nhất Nhất, dùng từ ‘thần tiên giáng trần’ để hình dung cũng không quá.

Nhưng giây tiếp theo, ‘thần tiên’ đã bị trói lại.

Bị trói chặt cứng, không có khả năng thoát ra được.

Gã áo hoa ấn tay phải của Thi Cảnh lên bàn gỗ gụ, giơ dao đếm ngược: “20, 19, 18…”

Thi Cảnh ngắt lời: “Không gọi, cuộc điện thoại này muốn gọi thì chú tự gọi, nếu cháu gọi, ông cụ nhà cháu có thể đánh chết cháu.”

Người đàn ông trong điện thoại: “Ra tay.”

Gã áo hoa cầm dao chém xuống ngón tay của Thi Cảnh.

Lưỡi dao phản chiếu ánh đèn trong không trung, có một khoảnh khắc lóe sáng.

Tiết Nhất Nhất do dự, có nên lao lên cứu Thi Cảnh không.

Thật ra, cũng chẳng gọi là cứu được.

Cô chỉ có một con ốc vít, lao thẳng lên, đừng nói dùng ốc vít đâm gã áo hoa, có lẽ còn không đến gần được gã.

Khoảng thời gian ít ỏi mà cô tạm thời giành được, Thi Cảnh hoàn toàn không thể thoát khỏi dây thừng.

Kết quả, cả hai cùng chết.

Tiết Nhất Nhất không thể mạo hiểm…

Cô đã quyết định, đang định nhắm mắt lại.

Cô không muốn xem cảnh máu me.

Chính lúc này, Thi Cảnh đang bị trói trên ghế gỗ gụ – cả người và ghế cùng đứng bật dậy, anh vác theo chiếc ghế, nghiêng người, đâm sầm vào gã áo hoa, gã áo hoa bị cú va chạm bất ngờ này làm cho loạng choạng.

Không đợi gã áo hoa phản ứng, Thi Cảnh bật người lên, xoay nửa vòng trên không, ngửa người đập mạnh xuống đất.

Chiếc ghế gỗ gụ trên lưng bị đập tan tành, những mảnh gỗ gãy để lộ mặt cắt màu gỗ tự nhiên.

Thi Cảnh từ dưới đất lật người đứng dậy.

Gã áo hoa cầm dao lao về phía Thi Cảnh.

Thi Cảnh nghiêng người, sượt qua lưỡi dao đang đâm tới, tay trái nắm lấy tay cầm dao của gã áo hoa khóa lại, tay phải tóm lấy sợi dây thừng còn quấn trên người quấn vài vòng quanh cổ gã áo hoa, dùng sức siết chặt.

Mặt gã áo hoa lập tức đỏ bừng, gân xanh nổi lên.

Ngoài cửa, gã tóc vàng nghe thấy tiếng động, gõ cửa: “Anh Đại Dương, không sao chứ?”

Thi Cảnh nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang bị gõ.

Gã tóc vàng không nghe thấy gã áo hoa trả lời, lập tức tông cửa.

Thi Cảnh dùng khuỷu tay đánh thẳng vào thái dương gã áo hoa.

Ngay lúc gã áo hoa ngã xuống, Thi Cảnh đoạt lấy con dao trong tay hắn ném về phía cánh cửa đang mở.

Con dao cắm vào vị trí ngực của gã tóc vàng.

Gã tóc vàng không tin nổi, cúi đầu nhìn vào ngực mình.

Thi Cảnh nhảy một bước đến cửa, chính xác lấy ra khẩu súng lục giấu trên người gã tóc vàng, giơ súng về phía sáu người đang ùa vào từ sảnh lớn, bóp cò.

Đoàng đoàng đoàng, đoàng đoàng đoàng.

Sáu viên đạn.

Không một viên nào trượt.

Thân thể gã tóc vàng yếu ớt ngã xuống, không cam lòng túm lấy quần của Thi Cảnh.

Cánh tay cầm súng của Thi Cảnh buông thõng, chỉ vào gã tóc vàng trên đất.

Đoàng.

Gã tóc vàng ngửa đầu ngã xuống.

Thi Cảnh quay người, giơ súng về phía gã áo hoa vừa mới tháo sợi dây thừng trên cổ.

Gã áo hoa không kịp phản ứng.

Đoàng.

Viên đạn từ ngực gã áo hoa xuyên qua tim.

Gã áo hoa trợn mắt, từ từ ngã xuống.

Máu từ ngực và khóe miệng hắn trào ra.

Chỉ hai ba giây đã tắt thở.

Thi Cảnh ngồi xổm tại chỗ.

Khẩu súng lục xoay nửa vòng trên tay anh rồi bị anh dùng áo của gã tóc vàng lau đi dấu vân tay, ném xuống bên tay gã.

Cán dao cắm trên ngực gã tóc vàng cũng bị anh lau đi dấu vân tay.

Rồi từ trên người gã tóc vàng lấy lại con dao găm và điện thoại của mình.

Thi Cảnh nhìn đồng hồ.

Bây giờ là 9 giờ 20 phút tối.

Tính từ lúc anh bước vào nhà hàng cũ đã qua chưa đầy 10 phút.

Chắc A Long và Văn Hổ còn chưa đến bến cảng.

Thi Cảnh đứng dậy cắm con dao găm của mình ra sau lưng, đi đến trước bàn gỗ gụ, cúi đầu gần điện thoại, cười một nụ cười gian tà: “Chú Văn Tường, chú, giữ gìn sức khỏe.”

Không đợi người bên kia nói.

Thi Cảnh tháo sim điện thoại ra, ném điện thoại xuống đất, giẫm nát.

Quay người, gỡ máy quay phim trên chân máy đập vỡ, từ trong mảnh vỡ nhặt ra thẻ nhớ.

Cuối cùng, quay lại nhìn Tiết Nhất Nhất đang cứng đờ trong góc không hề động đậy: “Sao thế? Muốn ở lại thử khẩu vị của nhà hàng này à?”

Uông Minh Hoa đã quá tuyệt vọng.

Tiết Nhất Nhất ở đây là vì bị Uông Minh Hoa liên lụy, vì sự ngu ngốc hết lần này đến lần khác của cô ta.

Nhưng sự tàn nhẫn nối tiếp nhau, cảnh tượng máu me nối tiếp nhau.

Tiết Nhất Nhất tưởng rằng trái tim vốn đã đủ lạnh lùng của mình vẫn sẽ gợn lên những con sóng.

Bởi vì trong mắt Tiết Nhất Nhất lúc này, Uông Minh Hoa chỉ là một người phụ nữ bị bắt nạt.

Đáng thương, đáng cảm thông.

Nhưng Tiết Nhất Nhất lại rất tỉnh táo, cô không có thời gian để thương hại người khác, bản thân còn khó bảo toàn.

Tiết Nhất Nhất không thể chết.

Mạng sống này của cô không thể dễ dàng giao ra.

Ít nhất phải chiến đấu đến giây phút cuối cùng.

Có lẽ gã áo hoa quá tự tin, hoặc có lẽ không coi hai cô gái tay không tấc sắt ra gì.

Hắn không hề trói họ.

Tiết Nhất Nhất từ đầu đến cuối đều ngồi xổm ở góc tường.

Bề ngoài cô run rẩy vì sợ hãi, nhưng thực chất cô đã lén vặn một con ốc vít dài trên chiếc xe đẩy đồ ăn phía sau.

Đây là thứ duy nhất cô có thể lấy được lúc này.

Tiết Nhất Nhất không mong một con ốc vít có thể lấy mạng người, nhưng nếu có thể đâm vào mắt đối phương có lẽ còn có một tia hy vọng để chạy thoát.

Uông Minh Hoa bị người ta đưa đi.

Đưa đi đâu?

Tiết Nhất Nhất nghĩ, có lẽ là nơi kinh khủng tên là ‘Hồng Quán’ đó.

Gã áo hoa tiến về phía Tiết Nhất Nhất vẫn đang im lặng.

Tiết Nhất Nhất với vẻ mặt kinh hoàng sợ hãi nhưng lại nhìn thẳng vào mắt gã áo hoa, bàn tay giấu sau lưng siết chặt con ốc vít đó.

Gã áo hoa kéo quần lên, ngồi xổm trước mặt Tiết Nhất Nhất.

Đưa tay vỗ vỗ vào má cô, nói: “Tối nay em theo anh.”

Hắn cười một cách ghê tởm.

Tiết Nhất Nhất không ra tay.

Vì cô biết, cô chỉ có một cơ hội.

Và bên ngoài còn rất nhiều người, ra tay bây giờ không thể chạy thoát được.

Gã áo hoa không lập tức đưa Tiết Nhất Nhất đi mà ngồi trên ghế gỗ gụ như đang chờ đợi điều gì đó.

Không gian yên tĩnh.

Thời gian trôi đi.

Có người đến.

Khi Thi Cảnh đẩy cửa bước vào, tim Tiết Nhất Nhất như lỡ một nhịp.

Trong khoảng thời gian yên tĩnh vừa rồi, Tiết Nhất Nhất đã tưởng tượng ra rất nhiều điều.

Cô đại khái biết gã áo hoa tối nay muốn làm gì mình.

Cũng đã lên kế hoạch thời điểm phản kháng tốt nhất – khi chỉ còn cô và hắn, khi hắn đang đắm chìm trong kh*** c*m.

Cô đã cố gắng hết sức để chuẩn bị tâm lý.

Chỉ cần còn sống là được…

Vì vậy, sự xuất hiện đột ngột của Thi Cảnh, đối với Tiết Nhất Nhất, dùng từ ‘thần tiên giáng trần’ để hình dung cũng không quá.

Nhưng giây tiếp theo, ‘thần tiên’ đã bị trói lại.

Bị trói chặt cứng, không có khả năng thoát ra được.

Gã áo hoa ấn tay phải của Thi Cảnh lên bàn gỗ gụ, giơ dao đếm ngược: “20, 19, 18…”

Thi Cảnh ngắt lời: “Không gọi, cuộc điện thoại này muốn gọi thì chú tự gọi, nếu cháu gọi, ông cụ nhà cháu có thể đánh chết cháu.”

Người đàn ông trong điện thoại: “Ra tay.”

Gã áo hoa cầm dao chém xuống ngón tay của Thi Cảnh.

Lưỡi dao phản chiếu ánh đèn trong không trung, có một khoảnh khắc lóe sáng.

Tiết Nhất Nhất do dự, có nên lao lên cứu Thi Cảnh không.

Thật ra, cũng chẳng gọi là cứu được.

Cô chỉ có một con ốc vít, lao thẳng lên, đừng nói dùng ốc vít đâm gã áo hoa, có lẽ còn không đến gần được gã.

Khoảng thời gian ít ỏi mà cô tạm thời giành được, Thi Cảnh hoàn toàn không thể thoát khỏi dây thừng.

Kết quả, cả hai cùng chết.

Tiết Nhất Nhất không thể mạo hiểm…

Cô đã quyết định, đang định nhắm mắt lại.

Cô không muốn xem cảnh máu me.

Chính lúc này, Thi Cảnh đang bị trói trên ghế gỗ gụ – cả người và ghế cùng đứng bật dậy, anh vác theo chiếc ghế, nghiêng người, đâm sầm vào gã áo hoa, gã áo hoa bị cú va chạm bất ngờ này làm cho loạng choạng.

Không đợi gã áo hoa phản ứng, Thi Cảnh bật người lên, xoay nửa vòng trên không, ngửa người đập mạnh xuống đất.

Chiếc ghế gỗ gụ trên lưng bị đập tan tành, những mảnh gỗ gãy để lộ mặt cắt màu gỗ tự nhiên.

Thi Cảnh từ dưới đất lật người đứng dậy.

Gã áo hoa cầm dao lao về phía Thi Cảnh.

Thi Cảnh nghiêng người, sượt qua lưỡi dao đang đâm tới, tay trái nắm lấy tay cầm dao của gã áo hoa khóa lại, tay phải tóm lấy sợi dây thừng còn quấn trên người quấn vài vòng quanh cổ gã áo hoa, dùng sức siết chặt.

Mặt gã áo hoa lập tức đỏ bừng, gân xanh nổi lên.

Ngoài cửa, gã tóc vàng nghe thấy tiếng động, gõ cửa: “Anh Đại Dương, không sao chứ?”

Thi Cảnh nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang bị gõ.

Gã tóc vàng không nghe thấy gã áo hoa trả lời, lập tức tông cửa.

Thi Cảnh dùng khuỷu tay đánh thẳng vào thái dương gã áo hoa.

Ngay lúc gã áo hoa ngã xuống, Thi Cảnh đoạt lấy con dao trong tay hắn ném về phía cánh cửa đang mở.

Con dao cắm vào vị trí ngực của gã tóc vàng.

Gã tóc vàng không tin nổi, cúi đầu nhìn vào ngực mình.

Thi Cảnh nhảy một bước đến cửa, chính xác lấy ra khẩu súng lục giấu trên người gã tóc vàng, giơ súng về phía sáu người đang ùa vào từ sảnh lớn, bóp cò.

Đoàng đoàng đoàng, đoàng đoàng đoàng.

Sáu viên đạn.

Không một viên nào trượt.

Thân thể gã tóc vàng yếu ớt ngã xuống, không cam lòng túm lấy quần của Thi Cảnh.

Cánh tay cầm súng của Thi Cảnh buông thõng, chỉ vào gã tóc vàng trên đất.

Đoàng.

Gã tóc vàng ngửa đầu ngã xuống.

Thi Cảnh quay người, giơ súng về phía gã áo hoa vừa mới tháo sợi dây thừng trên cổ.

Gã áo hoa không kịp phản ứng.

Đoàng.

Viên đạn từ ngực gã áo hoa xuyên qua tim.

Gã áo hoa trợn mắt, từ từ ngã xuống.

Máu từ ngực và khóe miệng hắn trào ra.

Chỉ hai ba giây đã tắt thở.

Thi Cảnh ngồi xổm tại chỗ.

Khẩu súng lục xoay nửa vòng trên tay anh rồi bị anh dùng áo của gã tóc vàng lau đi dấu vân tay, ném xuống bên tay gã.

Cán dao cắm trên ngực gã tóc vàng cũng bị anh lau đi dấu vân tay.

Rồi từ trên người gã tóc vàng lấy lại con dao găm và điện thoại của mình.

Thi Cảnh nhìn đồng hồ.

Bây giờ là 9 giờ 20 phút tối.

Tính từ lúc anh bước vào nhà hàng cũ đã qua chưa đầy 10 phút.

Chắc A Long và Văn Hổ còn chưa đến bến cảng.

Thi Cảnh đứng dậy cắm con dao găm của mình ra sau lưng, đi đến trước bàn gỗ gụ, cúi đầu gần điện thoại, cười một nụ cười gian tà: “Chú Văn Tường, chú, giữ gìn sức khỏe.”

Không đợi người bên kia nói.

Thi Cảnh tháo sim điện thoại ra, ném điện thoại xuống đất, giẫm nát.

Quay người, gỡ máy quay phim trên chân máy đập vỡ, từ trong mảnh vỡ nhặt ra thẻ nhớ.

Cuối cùng, quay lại nhìn Tiết Nhất Nhất đang cứng đờ trong góc không hề động đậy: “Sao thế? Muốn ở lại thử khẩu vị của nhà hàng này à?”

Bởi vì trong mắt Tiết Nhất Nhất lúc này, Uông Minh Hoa chỉ là một người phụ nữ bị bắt nạt.

Đáng thương, đáng cảm thông.

Nhưng Tiết Nhất Nhất lại rất tỉnh táo, cô không có thời gian để thương hại người khác, bản thân còn khó bảo toàn.

Tiết Nhất Nhất không thể chết.

Mạng sống này của cô không thể dễ dàng giao ra.

Ít nhất phải chiến đấu đến giây phút cuối cùng.

Có lẽ gã áo hoa quá tự tin, hoặc có lẽ không coi hai cô gái tay không tấc sắt ra gì.

Hắn không hề trói họ.

Tiết Nhất Nhất từ đầu đến cuối đều ngồi xổm ở góc tường.

Bề ngoài cô run rẩy vì sợ hãi, nhưng thực chất cô đã lén vặn một con ốc vít dài trên chiếc xe đẩy đồ ăn phía sau.

Đây là thứ duy nhất cô có thể lấy được lúc này.

Tiết Nhất Nhất không mong một con ốc vít có thể lấy mạng người, nhưng nếu có thể đâm vào mắt đối phương có lẽ còn có một tia hy vọng để chạy thoát.

Uông Minh Hoa bị người ta đưa đi.

Đưa đi đâu?

Tiết Nhất Nhất nghĩ, có lẽ là nơi kinh khủng tên là ‘Hồng Quán’ đó.

Gã áo hoa tiến về phía Tiết Nhất Nhất vẫn đang im lặng.

Tiết Nhất Nhất với vẻ mặt kinh hoàng sợ hãi nhưng lại nhìn thẳng vào mắt gã áo hoa, bàn tay giấu sau lưng siết chặt con ốc vít đó.

Gã áo hoa kéo quần lên, ngồi xổm trước mặt Tiết Nhất Nhất.

Đưa tay vỗ vỗ vào má cô, nói: “Tối nay em theo anh.”

Hắn cười một cách ghê tởm.

Tiết Nhất Nhất không ra tay.

Vì cô biết, cô chỉ có một cơ hội.

Và bên ngoài còn rất nhiều người, ra tay bây giờ không thể chạy thoát được.

Gã áo hoa không lập tức đưa Tiết Nhất Nhất đi mà ngồi trên ghế gỗ gụ như đang chờ đợi điều gì đó.

Không gian yên tĩnh.

Thời gian trôi đi.

Có người đến.

Khi Thi Cảnh đẩy cửa bước vào, tim Tiết Nhất Nhất như lỡ một nhịp.

Trong khoảng thời gian yên tĩnh vừa rồi, Tiết Nhất Nhất đã tưởng tượng ra rất nhiều điều.

Cô đại khái biết gã áo hoa tối nay muốn làm gì mình.

Cũng đã lên kế hoạch thời điểm phản kháng tốt nhất – khi chỉ còn cô và hắn, khi hắn đang đắm chìm trong kh*** c*m.

Cô đã cố gắng hết sức để chuẩn bị tâm lý.

Chỉ cần còn sống là được…

Vì vậy, sự xuất hiện đột ngột của Thi Cảnh, đối với Tiết Nhất Nhất, dùng từ ‘thần tiên giáng trần’ để hình dung cũng không quá.

Nhưng giây tiếp theo, ‘thần tiên’ đã bị trói lại.

Bị trói chặt cứng, không có khả năng thoát ra được.

Gã áo hoa ấn tay phải của Thi Cảnh lên bàn gỗ gụ, giơ dao đếm ngược: “20, 19, 18…”

Thi Cảnh ngắt lời: “Không gọi, cuộc điện thoại này muốn gọi thì chú tự gọi, nếu cháu gọi, ông cụ nhà cháu có thể đánh chết cháu.”

Người đàn ông trong điện thoại: “Ra tay.”

Gã áo hoa cầm dao chém xuống ngón tay của Thi Cảnh.

Lưỡi dao phản chiếu ánh đèn trong không trung, có một khoảnh khắc lóe sáng.

Tiết Nhất Nhất do dự, có nên lao lên cứu Thi Cảnh không.

Thật ra, cũng chẳng gọi là cứu được.

Cô chỉ có một con ốc vít, lao thẳng lên, đừng nói dùng ốc vít đâm gã áo hoa, có lẽ còn không đến gần được gã.

Khoảng thời gian ít ỏi mà cô tạm thời giành được, Thi Cảnh hoàn toàn không thể thoát khỏi dây thừng.

Kết quả, cả hai cùng chết.

Tiết Nhất Nhất không thể mạo hiểm…

Cô đã quyết định, đang định nhắm mắt lại.

Cô không muốn xem cảnh máu me.

Chính lúc này, Thi Cảnh đang bị trói trên ghế gỗ gụ – cả người và ghế cùng đứng bật dậy, anh vác theo chiếc ghế, nghiêng người, đâm sầm vào gã áo hoa, gã áo hoa bị cú va chạm bất ngờ này làm cho loạng choạng.

Không đợi gã áo hoa phản ứng, Thi Cảnh bật người lên, xoay nửa vòng trên không, ngửa người đập mạnh xuống đất.

Chiếc ghế gỗ gụ trên lưng bị đập tan tành, những mảnh gỗ gãy để lộ mặt cắt màu gỗ tự nhiên.

Thi Cảnh từ dưới đất lật người đứng dậy.

Gã áo hoa cầm dao lao về phía Thi Cảnh.

Thi Cảnh nghiêng người, sượt qua lưỡi dao đang đâm tới, tay trái nắm lấy tay cầm dao của gã áo hoa khóa lại, tay phải tóm lấy sợi dây thừng còn quấn trên người quấn vài vòng quanh cổ gã áo hoa, dùng sức siết chặt.

Mặt gã áo hoa lập tức đỏ bừng, gân xanh nổi lên.

Ngoài cửa, gã tóc vàng nghe thấy tiếng động, gõ cửa: “Anh Đại Dương, không sao chứ?”

Thi Cảnh nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang bị gõ.

Gã tóc vàng không nghe thấy gã áo hoa trả lời, lập tức tông cửa.

Thi Cảnh dùng khuỷu tay đánh thẳng vào thái dương gã áo hoa.

Ngay lúc gã áo hoa ngã xuống, Thi Cảnh đoạt lấy con dao trong tay hắn ném về phía cánh cửa đang mở.

Con dao cắm vào vị trí ngực của gã tóc vàng.

Gã tóc vàng không tin nổi, cúi đầu nhìn vào ngực mình.

Thi Cảnh nhảy một bước đến cửa, chính xác lấy ra khẩu súng lục giấu trên người gã tóc vàng, giơ súng về phía sáu người đang ùa vào từ sảnh lớn, bóp cò.

Đoàng đoàng đoàng, đoàng đoàng đoàng.

Sáu viên đạn.

Không một viên nào trượt.

Thân thể gã tóc vàng yếu ớt ngã xuống, không cam lòng túm lấy quần của Thi Cảnh.

Cánh tay cầm súng của Thi Cảnh buông thõng, chỉ vào gã tóc vàng trên đất.

Đoàng.

Gã tóc vàng ngửa đầu ngã xuống.

Thi Cảnh quay người, giơ súng về phía gã áo hoa vừa mới tháo sợi dây thừng trên cổ.

Gã áo hoa không kịp phản ứng.

Đoàng.

Viên đạn từ ngực gã áo hoa xuyên qua tim.

Gã áo hoa trợn mắt, từ từ ngã xuống.

Máu từ ngực và khóe miệng hắn trào ra.

Chỉ hai ba giây đã tắt thở.

Thi Cảnh ngồi xổm tại chỗ.

Khẩu súng lục xoay nửa vòng trên tay anh rồi bị anh dùng áo của gã tóc vàng lau đi dấu vân tay, ném xuống bên tay gã.

Cán dao cắm trên ngực gã tóc vàng cũng bị anh lau đi dấu vân tay.

Rồi từ trên người gã tóc vàng lấy lại con dao găm và điện thoại của mình.

Thi Cảnh nhìn đồng hồ.

Bây giờ là 9 giờ 20 phút tối.

Tính từ lúc anh bước vào nhà hàng cũ đã qua chưa đầy 10 phút.

Chắc A Long và Văn Hổ còn chưa đến bến cảng.

Thi Cảnh đứng dậy cắm con dao găm của mình ra sau lưng, đi đến trước bàn gỗ gụ, cúi đầu gần điện thoại, cười một nụ cười gian tà: “Chú Văn Tường, chú, giữ gìn sức khỏe.”

Không đợi người bên kia nói.

Thi Cảnh tháo sim điện thoại ra, ném điện thoại xuống đất, giẫm nát.

Quay người, gỡ máy quay phim trên chân máy đập vỡ, từ trong mảnh vỡ nhặt ra thẻ nhớ.

Cuối cùng, quay lại nhìn Tiết Nhất Nhất đang cứng đờ trong góc không hề động đậy: “Sao thế? Muốn ở lại thử khẩu vị của nhà hàng này à?”

Đưa tay vỗ vỗ vào má cô, nói: “Tối nay em theo anh.”

Hắn cười một cách ghê tởm.

Tiết Nhất Nhất không ra tay.

Vì cô biết, cô chỉ có một cơ hội.

Và bên ngoài còn rất nhiều người, ra tay bây giờ không thể chạy thoát được.

Gã áo hoa không lập tức đưa Tiết Nhất Nhất đi mà ngồi trên ghế gỗ gụ như đang chờ đợi điều gì đó.

Không gian yên tĩnh.

Thời gian trôi đi.

Có người đến.

Khi Thi Cảnh đẩy cửa bước vào, tim Tiết Nhất Nhất như lỡ một nhịp.

Trong khoảng thời gian yên tĩnh vừa rồi, Tiết Nhất Nhất đã tưởng tượng ra rất nhiều điều.

Cô đại khái biết gã áo hoa tối nay muốn làm gì mình.

Cũng đã lên kế hoạch thời điểm phản kháng tốt nhất – khi chỉ còn cô và hắn, khi hắn đang đắm chìm trong kh*** c*m.

Cô đã cố gắng hết sức để chuẩn bị tâm lý.

Chỉ cần còn sống là được…

Vì vậy, sự xuất hiện đột ngột của Thi Cảnh, đối với Tiết Nhất Nhất, dùng từ ‘thần tiên giáng trần’ để hình dung cũng không quá.

Nhưng giây tiếp theo, ‘thần tiên’ đã bị trói lại.

Bị trói chặt cứng, không có khả năng thoát ra được.

Gã áo hoa ấn tay phải của Thi Cảnh lên bàn gỗ gụ, giơ dao đếm ngược: “20, 19, 18…”

Thi Cảnh ngắt lời: “Không gọi, cuộc điện thoại này muốn gọi thì chú tự gọi, nếu cháu gọi, ông cụ nhà cháu có thể đánh chết cháu.”

Người đàn ông trong điện thoại: “Ra tay.”

Gã áo hoa cầm dao chém xuống ngón tay của Thi Cảnh.

Lưỡi dao phản chiếu ánh đèn trong không trung, có một khoảnh khắc lóe sáng.

Tiết Nhất Nhất do dự, có nên lao lên cứu Thi Cảnh không.

Thật ra, cũng chẳng gọi là cứu được.

Cô chỉ có một con ốc vít, lao thẳng lên, đừng nói dùng ốc vít đâm gã áo hoa, có lẽ còn không đến gần được gã.

Khoảng thời gian ít ỏi mà cô tạm thời giành được, Thi Cảnh hoàn toàn không thể thoát khỏi dây thừng.

Kết quả, cả hai cùng chết.

Tiết Nhất Nhất không thể mạo hiểm…

Cô đã quyết định, đang định nhắm mắt lại.

Cô không muốn xem cảnh máu me.

Chính lúc này, Thi Cảnh đang bị trói trên ghế gỗ gụ – cả người và ghế cùng đứng bật dậy, anh vác theo chiếc ghế, nghiêng người, đâm sầm vào gã áo hoa, gã áo hoa bị cú va chạm bất ngờ này làm cho loạng choạng.

Không đợi gã áo hoa phản ứng, Thi Cảnh bật người lên, xoay nửa vòng trên không, ngửa người đập mạnh xuống đất.

Chiếc ghế gỗ gụ trên lưng bị đập tan tành, những mảnh gỗ gãy để lộ mặt cắt màu gỗ tự nhiên.

Thi Cảnh từ dưới đất lật người đứng dậy.

Gã áo hoa cầm dao lao về phía Thi Cảnh.

Thi Cảnh nghiêng người, sượt qua lưỡi dao đang đâm tới, tay trái nắm lấy tay cầm dao của gã áo hoa khóa lại, tay phải tóm lấy sợi dây thừng còn quấn trên người quấn vài vòng quanh cổ gã áo hoa, dùng sức siết chặt.

Mặt gã áo hoa lập tức đỏ bừng, gân xanh nổi lên.

Ngoài cửa, gã tóc vàng nghe thấy tiếng động, gõ cửa: “Anh Đại Dương, không sao chứ?”

Thi Cảnh nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang bị gõ.

Gã tóc vàng không nghe thấy gã áo hoa trả lời, lập tức tông cửa.

Thi Cảnh dùng khuỷu tay đánh thẳng vào thái dương gã áo hoa.

Ngay lúc gã áo hoa ngã xuống, Thi Cảnh đoạt lấy con dao trong tay hắn ném về phía cánh cửa đang mở.

Con dao cắm vào vị trí ngực của gã tóc vàng.

Gã tóc vàng không tin nổi, cúi đầu nhìn vào ngực mình.

Thi Cảnh nhảy một bước đến cửa, chính xác lấy ra khẩu súng lục giấu trên người gã tóc vàng, giơ súng về phía sáu người đang ùa vào từ sảnh lớn, bóp cò.

Đoàng đoàng đoàng, đoàng đoàng đoàng.

Sáu viên đạn.

Không một viên nào trượt.

Thân thể gã tóc vàng yếu ớt ngã xuống, không cam lòng túm lấy quần của Thi Cảnh.

Cánh tay cầm súng của Thi Cảnh buông thõng, chỉ vào gã tóc vàng trên đất.

Đoàng.

Gã tóc vàng ngửa đầu ngã xuống.

Thi Cảnh quay người, giơ súng về phía gã áo hoa vừa mới tháo sợi dây thừng trên cổ.

Gã áo hoa không kịp phản ứng.

Đoàng.

Viên đạn từ ngực gã áo hoa xuyên qua tim.

Gã áo hoa trợn mắt, từ từ ngã xuống.

Máu từ ngực và khóe miệng hắn trào ra.

Chỉ hai ba giây đã tắt thở.

Thi Cảnh ngồi xổm tại chỗ.

Khẩu súng lục xoay nửa vòng trên tay anh rồi bị anh dùng áo của gã tóc vàng lau đi dấu vân tay, ném xuống bên tay gã.

Cán dao cắm trên ngực gã tóc vàng cũng bị anh lau đi dấu vân tay.

Rồi từ trên người gã tóc vàng lấy lại con dao găm và điện thoại của mình.

Thi Cảnh nhìn đồng hồ.

Bây giờ là 9 giờ 20 phút tối.

Tính từ lúc anh bước vào nhà hàng cũ đã qua chưa đầy 10 phút.

Chắc A Long và Văn Hổ còn chưa đến bến cảng.

Thi Cảnh đứng dậy cắm con dao găm của mình ra sau lưng, đi đến trước bàn gỗ gụ, cúi đầu gần điện thoại, cười một nụ cười gian tà: “Chú Văn Tường, chú, giữ gìn sức khỏe.”

Không đợi người bên kia nói.

Thi Cảnh tháo sim điện thoại ra, ném điện thoại xuống đất, giẫm nát.

Quay người, gỡ máy quay phim trên chân máy đập vỡ, từ trong mảnh vỡ nhặt ra thẻ nhớ.

Cuối cùng, quay lại nhìn Tiết Nhất Nhất đang cứng đờ trong góc không hề động đậy: “Sao thế? Muốn ở lại thử khẩu vị của nhà hàng này à?”

Người đàn ông trong điện thoại: “Ra tay.”

Gã áo hoa cầm dao chém xuống ngón tay của Thi Cảnh.

Lưỡi dao phản chiếu ánh đèn trong không trung, có một khoảnh khắc lóe sáng.

Tiết Nhất Nhất do dự, có nên lao lên cứu Thi Cảnh không.

Thật ra, cũng chẳng gọi là cứu được.

Cô chỉ có một con ốc vít, lao thẳng lên, đừng nói dùng ốc vít đâm gã áo hoa, có lẽ còn không đến gần được gã.

Khoảng thời gian ít ỏi mà cô tạm thời giành được, Thi Cảnh hoàn toàn không thể thoát khỏi dây thừng.

Kết quả, cả hai cùng chết.

Tiết Nhất Nhất không thể mạo hiểm…

Cô đã quyết định, đang định nhắm mắt lại.

Cô không muốn xem cảnh máu me.

Chính lúc này, Thi Cảnh đang bị trói trên ghế gỗ gụ – cả người và ghế cùng đứng bật dậy, anh vác theo chiếc ghế, nghiêng người, đâm sầm vào gã áo hoa, gã áo hoa bị cú va chạm bất ngờ này làm cho loạng choạng.

Không đợi gã áo hoa phản ứng, Thi Cảnh bật người lên, xoay nửa vòng trên không, ngửa người đập mạnh xuống đất.

Chiếc ghế gỗ gụ trên lưng bị đập tan tành, những mảnh gỗ gãy để lộ mặt cắt màu gỗ tự nhiên.

Thi Cảnh từ dưới đất lật người đứng dậy.

Gã áo hoa cầm dao lao về phía Thi Cảnh.

Thi Cảnh nghiêng người, sượt qua lưỡi dao đang đâm tới, tay trái nắm lấy tay cầm dao của gã áo hoa khóa lại, tay phải tóm lấy sợi dây thừng còn quấn trên người quấn vài vòng quanh cổ gã áo hoa, dùng sức siết chặt.

Mặt gã áo hoa lập tức đỏ bừng, gân xanh nổi lên.

Ngoài cửa, gã tóc vàng nghe thấy tiếng động, gõ cửa: “Anh Đại Dương, không sao chứ?”

Thi Cảnh nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang bị gõ.

Gã tóc vàng không nghe thấy gã áo hoa trả lời, lập tức tông cửa.

Thi Cảnh dùng khuỷu tay đánh thẳng vào thái dương gã áo hoa.

Ngay lúc gã áo hoa ngã xuống, Thi Cảnh đoạt lấy con dao trong tay hắn ném về phía cánh cửa đang mở.

Con dao cắm vào vị trí ngực của gã tóc vàng.

Gã tóc vàng không tin nổi, cúi đầu nhìn vào ngực mình.

Thi Cảnh nhảy một bước đến cửa, chính xác lấy ra khẩu súng lục giấu trên người gã tóc vàng, giơ súng về phía sáu người đang ùa vào từ sảnh lớn, bóp cò.

Đoàng đoàng đoàng, đoàng đoàng đoàng.

Sáu viên đạn.

Không một viên nào trượt.

Thân thể gã tóc vàng yếu ớt ngã xuống, không cam lòng túm lấy quần của Thi Cảnh.

Cánh tay cầm súng của Thi Cảnh buông thõng, chỉ vào gã tóc vàng trên đất.

Đoàng.

Gã tóc vàng ngửa đầu ngã xuống.

Thi Cảnh quay người, giơ súng về phía gã áo hoa vừa mới tháo sợi dây thừng trên cổ.

Gã áo hoa không kịp phản ứng.

Đoàng.

Viên đạn từ ngực gã áo hoa xuyên qua tim.

Gã áo hoa trợn mắt, từ từ ngã xuống.

Máu từ ngực và khóe miệng hắn trào ra.

Chỉ hai ba giây đã tắt thở.

Thi Cảnh ngồi xổm tại chỗ.

Khẩu súng lục xoay nửa vòng trên tay anh rồi bị anh dùng áo của gã tóc vàng lau đi dấu vân tay, ném xuống bên tay gã.

Cán dao cắm trên ngực gã tóc vàng cũng bị anh lau đi dấu vân tay.

Rồi từ trên người gã tóc vàng lấy lại con dao găm và điện thoại của mình.

Thi Cảnh nhìn đồng hồ.

Bây giờ là 9 giờ 20 phút tối.

Tính từ lúc anh bước vào nhà hàng cũ đã qua chưa đầy 10 phút.

Chắc A Long và Văn Hổ còn chưa đến bến cảng.

Thi Cảnh đứng dậy cắm con dao găm của mình ra sau lưng, đi đến trước bàn gỗ gụ, cúi đầu gần điện thoại, cười một nụ cười gian tà: “Chú Văn Tường, chú, giữ gìn sức khỏe.”

Không đợi người bên kia nói.

Thi Cảnh tháo sim điện thoại ra, ném điện thoại xuống đất, giẫm nát.

Quay người, gỡ máy quay phim trên chân máy đập vỡ, từ trong mảnh vỡ nhặt ra thẻ nhớ.

Cuối cùng, quay lại nhìn Tiết Nhất Nhất đang cứng đờ trong góc không hề động đậy: “Sao thế? Muốn ở lại thử khẩu vị của nhà hàng này à?”

Thi Cảnh dùng khuỷu tay đánh thẳng vào thái dương gã áo hoa.

Ngay lúc gã áo hoa ngã xuống, Thi Cảnh đoạt lấy con dao trong tay hắn ném về phía cánh cửa đang mở.

Con dao cắm vào vị trí ngực của gã tóc vàng.

Gã tóc vàng không tin nổi, cúi đầu nhìn vào ngực mình.

Thi Cảnh nhảy một bước đến cửa, chính xác lấy ra khẩu súng lục giấu trên người gã tóc vàng, giơ súng về phía sáu người đang ùa vào từ sảnh lớn, bóp cò.

Đoàng đoàng đoàng, đoàng đoàng đoàng.

Sáu viên đạn.

Không một viên nào trượt.

Thân thể gã tóc vàng yếu ớt ngã xuống, không cam lòng túm lấy quần của Thi Cảnh.

Cánh tay cầm súng của Thi Cảnh buông thõng, chỉ vào gã tóc vàng trên đất.

Đoàng.

Gã tóc vàng ngửa đầu ngã xuống.

Thi Cảnh quay người, giơ súng về phía gã áo hoa vừa mới tháo sợi dây thừng trên cổ.

Gã áo hoa không kịp phản ứng.

Đoàng.

Viên đạn từ ngực gã áo hoa xuyên qua tim.

Gã áo hoa trợn mắt, từ từ ngã xuống.

Máu từ ngực và khóe miệng hắn trào ra.

Chỉ hai ba giây đã tắt thở.

Thi Cảnh ngồi xổm tại chỗ.

Khẩu súng lục xoay nửa vòng trên tay anh rồi bị anh dùng áo của gã tóc vàng lau đi dấu vân tay, ném xuống bên tay gã.

Cán dao cắm trên ngực gã tóc vàng cũng bị anh lau đi dấu vân tay.

Rồi từ trên người gã tóc vàng lấy lại con dao găm và điện thoại của mình.

Thi Cảnh nhìn đồng hồ.

Bây giờ là 9 giờ 20 phút tối.

Tính từ lúc anh bước vào nhà hàng cũ đã qua chưa đầy 10 phút.

Chắc A Long và Văn Hổ còn chưa đến bến cảng.

Thi Cảnh đứng dậy cắm con dao găm của mình ra sau lưng, đi đến trước bàn gỗ gụ, cúi đầu gần điện thoại, cười một nụ cười gian tà: “Chú Văn Tường, chú, giữ gìn sức khỏe.”

Không đợi người bên kia nói.

Thi Cảnh tháo sim điện thoại ra, ném điện thoại xuống đất, giẫm nát.

Quay người, gỡ máy quay phim trên chân máy đập vỡ, từ trong mảnh vỡ nhặt ra thẻ nhớ.

Cuối cùng, quay lại nhìn Tiết Nhất Nhất đang cứng đờ trong góc không hề động đậy: “Sao thế? Muốn ở lại thử khẩu vị của nhà hàng này à?”

Thi Cảnh nhìn đồng hồ.

Bây giờ là 9 giờ 20 phút tối.

Tính từ lúc anh bước vào nhà hàng cũ đã qua chưa đầy 10 phút.

Chắc A Long và Văn Hổ còn chưa đến bến cảng.

Thi Cảnh đứng dậy cắm con dao găm của mình ra sau lưng, đi đến trước bàn gỗ gụ, cúi đầu gần điện thoại, cười một nụ cười gian tà: “Chú Văn Tường, chú, giữ gìn sức khỏe.”

Không đợi người bên kia nói.

Thi Cảnh tháo sim điện thoại ra, ném điện thoại xuống đất, giẫm nát.

Quay người, gỡ máy quay phim trên chân máy đập vỡ, từ trong mảnh vỡ nhặt ra thẻ nhớ.

Cuối cùng, quay lại nhìn Tiết Nhất Nhất đang cứng đờ trong góc không hề động đậy: “Sao thế? Muốn ở lại thử khẩu vị của nhà hàng này à?”

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »