Lửa Hoang Câm Lặng

Lượt đọc: 9859 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 135

❊ ❊ ❊

Đạn pháo rơi xuống phía bên phải chiếc xe đi đầu, nổ tung thành một hố sâu hoắm.

Mặt đất rung chuyển, lửa bốc ngút trời.

Sóng xung kích cực mạnh lật tung chiếc xe quân sự, cát đá bay tứ tung như mưa.

Ngay khoảnh khắc Thi Cảnh hét lên, các thành viên trong đội đều ôm súng nhảy khỏi xe, tìm nơi ẩn nấp.

Vài giây sau sóng xung kích dần tan.

Thi Cảnh quay lại, phủi lớp đất cát trên người, cầm bộ đàm lên: “Tất cả báo cáo!”

A Long: “A Long an toàn.”

Văn Hổ: “Hổ Tử an toàn.”

Daniel: “Daniel an toàn.”

A Nô: “A Nô an toàn.”

?

Thi Cảnh hét lớn: ” Zero! Zero!!”

Không có ai trả lời.

Thi Cảnh nhanh chóng triển khai: “Hướng ba giờ bên phải, khống chế hỏa lực!”

Đó là vị trí ước chừng của trận địa pháo cối của địch.

Thi Cảnh vừa dứt lời, mọi người đều giương súng bắn về phía mục tiêu.

Họng súng liên thanh liên tục tóe lửa, đạn bay dày đặc, vẽ nên những vệt sáng chói lòa trong không trung.

Cùng với tiếng vỏ đạn nóng hổi rơi lách cách xuống đất, đá vụn ở vị trí mục tiêu bay tung tóe, bụi đất bốc lên mù mịt.

Thi Cảnh chạy về phía chiếc xe quân sự bị lật.

Cùng lúc đó, xe của địch từ phía sau lao tới.

Đây là một cuộc phục kích!

Xe của địch dừng lại trong tầm bắn, cửa xe mở ra, khoảng hai mươi tên khủng bố bước xuống, lấy cửa xe làm vật che chắn, giương súng máy bắn về phía Thi Cảnh.

Thi Cảnh phản ứng cực nhanh, lăn một vòng, gần như sượt qua làn đạn để nấp sau chiếc xe quân sự bị lật.

Đạn bắn dày đặc vào vỏ xe, Thi Cảnh gần như không thể ra ngoài.

Thi Cảnh cầm bộ đàm: “Daniel, Văn Hổ, phòng thủ phía sau! A Nô, tấn công bên sườn! A Long, tìm điểm cao!”

Tiếng súng không ngớt nhưng làn đạn mưa tấn công vào chiếc xe quân sự đã tạm dừng.

Đó là do Daniel, Văn Hổ và A Nô đã dùng hỏa lực kìm hãm bọn khủng bố ở phía sau.

Thi Cảnh vòng qua chiếc xe quân sự đến bên cửa sổ.

Trên ghế sau của xe, Zero nhắm mắt nằm ngang, nửa thân dưới đè lên Carlos đang rên rỉ kêu đau.

Thi Cảnh liếc nhanh qua Zero, không thấy vết máu.

Trong tầm mắt, một bóng đen lóe lên.

Thi Cảnh quay nòng súng, bóp cò.

Một phát bắn trúng đầu.

Thi Cảnh quay lưng lại, giương súng phòng thủ, hét lớn: ” Zero! Zero!! Zero!!!”

“Có~” một giọng nam trong trẻo, có chút mơ màng, “Vẫn sống, Zero vẫn còn đây.”

Ngay sau đó, hai phát đạn được bắn ra.

Thi Cảnh bắn hạ chính xác hai bóng đen đang tấn công, vẫn cảnh giác, không một chút lơ là: “Có sao không?”

Zero sờ soạng khắp người, giọng nói đã hồi phục sức sống: “Không sao.”

Thi Cảnh: “Dậy đi!”

Chiếc xe quân sự bị đạn pháo lật nhào, lại bị mưa đạn quét qua, cửa xe đã biến dạng, không mở được.

Zero phải đá ba phát mới phá hỏng hoàn toàn cửa xe.

Cậu ta bò ra khỏi xe rồi quay người kéo Carlos đang la hét vì đau chân ra ngoài.

Bên kia, bụi đất ở trận địa pháo cối của địch đã tan.

Đạn pháo kéo theo vệt khói trắng lại một lần nữa bay tới.

Thi Cảnh kéo Carlos lăn ra sau vật che chắn: “Tránh mau!”

Đạn pháo bắn trúng chiếc xe quân sự, gây ra một vụ nổ kép, lửa bùng lên dữ dội.

Phía sau.

Daniel: “Chúng tôi sắp không trụ nổi rồi!”

Thi Cảnh chộp lấy bộ đàm: “A Long!”

A Long vừa chạy hổn hển, vừa nói với giọng vô cùng bình tĩnh: “Vẫn chưa tìm thấy điểm bắn tỉa.”

Nghe vậy, Thi Cảnh đưa ra quyết định trong tích tắc.

“Nằm yên đừng động đậy!” Thi Cảnh hét vào mặt Carlos rồi ôm súng lao ra, hoàn toàn giao lưng mình cho Zero, ” Zero, yểm trợ tôi!”

Zero nhấc súng máy lên bắn quét.

Thi Cảnh chạy về phía chiếc xe quân sự còn lại phía sau, đạn rít qua tai anh, bắn xuống bên chân, làm đất cát bay lên.

Thấy vậy Zero liền lao ra khỏi vật che chắn, tự biến mình thành mục tiêu, vừa chạy vừa bắn yểm trợ cho Thi Cảnh.

Thi Cảnh trượt nghiêng đến bên chiếc xe quân sự, lôi ra một khẩu súng phóng lựu chống tăng và hai quả đạn đa dụng.

Anh khuỵu một gối xuống, nạp một quả đạn đa dụng vào súng, vác súng lên vai, cơ bắp cánh tay nổi lên căng cứng.

Anh hít thở đều đặn, khẽ nghiêng đầu, đôi mắt sắc như chim ưng nhìn qua ống ngắm, nhanh chóng khóa chặt trận địa pháo cối của địch.

‘Vút…’ súng phóng lựu phụt ra luồng lửa nóng rực kèm theo mùi khói thuốc nồng nặc.

Lực giật cực mạnh làm thân hình Thi Cảnh rung lên, nhưng anh đã giữ vững, và lập tức nạp quả đạn đa dụng thứ hai bắn đi.

Vầng lửa đầu chưa tan, vầng lửa khác đã bùng lên.

Trận địa pháo cối của địch bị hai đám mây hình nấm màu trắng nuốt chửng, tan tành trong chớp mắt.

Điều này đã giành được thời gian phản công cho mọi người.

Thi Cảnh chộp lấy bộ đàm, chỉ huy: “Lên!!”

Các thành viên trong đội không chút do dự lao ra, anh dũng phản công, bọn khủng bố lần lượt ngã xuống, những kẻ chưa ngã cũng bị hỏa lực mạnh mẽ ép lùi khiến chúng phải ẩn nấp.

Bỗng nhiên, trong bộ đàm vang lên một tiếng “ự”.

Zero nấp sau vật che chắn, sờ tay lên cổ, lòng bàn tay nhuốm đỏ.

Viên đạn vừa sượt qua cổ cậu ta.

Chỉ cần vào sâu thêm một tấc nữa cậu ta đã toi mạng.

Lưng áo ướt đẫm mồ hôi, Zero vẫn còn sợ hãi: May mà mình né nhanh.

Zero cầm bộ đàm: “Có tay súng bắn tỉa.”

Thi Cảnh: “Có sao không?”

Zero: “Không sao.”

Thi Cảnh: “Mọi người chú ý ẩn nấp, cẩn thận tay súng bắn tỉa.”

Thế cục vừa mới chiếm được ưu thế, ngay lập tức đảo ngược.

Bọn khủng bố lái một chiếc xe tự chế, vừa bắn áp đảo vừa tiến lại gần.

Thi Cảnh và những người khác không thể ló đầu ra.

Điều này chẳng khác nào bị bắt rùa trong hũ.

Văn Hổ cầm súng máy hạng nặng: “Nhị gia, để tôi ra ngoài!”

Thi Cảnh: “Chờ lệnh!”

Thi Cảnh thử tấn công, làm một động tác giả, viên đạn của tay súng bắn tỉa đối phương sượt qua người anh.

Hoàn toàn không thể ra ngoài.

Chiếc xe tự chế của địch ngày càng gần.

Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, giọng của A Long vang lên trong bộ đàm lẫn với tiếng nhai kẹo cao su nho nhỏ: “Điểm bắn tỉa, đã vào vị trí.”

Thi Cảnh lập tức triển khai: “Nghe đây.”

Thi Cảnh: “Giải quyết hỏa lực chính trên xe tự chế trước. Ngay khi cậu nổ súng, tay súng bắn tỉa của đối phương chắc chắn sẽ khóa vị trí của cậu, tôi sẽ tìm ra vị trí của hắn.”

A Long: “Rõ.”

A Long lập tức thực hiện mệnh lệnh, ‘đoàng! đoàng!’ hai phát súng.

Một phát bắn trúng đầu tên giữ hỏa lực chính trên xe, một phát bắn trúng đầu tài xế.

Chiếc xe mất kiểm soát, lật nhào.

Đồng thời vị trí của A Long cũng bị lộ.

A Long tháo thiết bị trên cánh tay ném về hướng ngược lại, thiết bị bị tay súng bắn tỉa của địch bắn nát trên không.

A Long ôm súng, lợi dụng địa hình để chạy và né tránh, đạn bắn tỉa của đối phương ‘vù vù’ sượt qua vai.

Anh ta nhảy ra sau một tảng đá, thở hổn hển.

Bên này.

Văn Hổ, Daniel, A Nô và Zero dùng hỏa lực bao vây những tên khủng bố còn lại.

Thi Cảnh đổi sang một khẩu súng bắn tỉa.

Anh nằm trên lớp cát nóng, cơ thể áp sát mặt đất, bộ đồ ngụy trang màu vàng đất hoàn toàn hòa lẫn với môi trường xung quanh.

Đôi tay đeo găng tay hở ngón nắm chắc khẩu súng bắn tỉa, báng súng tì vào vai, bình tĩnh chậm rãi điều chỉnh góc bắn.

Thi Cảnh hít thở đều đặn, hạ giọng: “Tôi thấy hắn rồi.”

Ngón tay đặt trên cò súng, cơ ngón trỏ hơi căng lên.

Một tiếng súng trầm đục vang lên, nòng súng hơi rung nhẹ.

Tay súng bắn tỉa của địch nhanh chóng ôm súng, nấp sau một tảng đá.

Vị trí của Thi Cảnh không phải là điểm cao, muốn bắn tỉa đối phương từ góc này gần như là không thể.

Thi Cảnh kéo chốt an toàn, ‘cạch’ một tiếng, vỏ đạn văng ra, ngón trỏ lại một lần nữa bóp cò.

Lần này, viên đạn bắn thẳng vào tảng đá.

Tiếp theo, hết phát này đến phát khác, đều nhắm vào cùng một điểm trên tảng đá.

Tảng đá dần dần vỡ ra.

Tay súng bắn tỉa của địch buộc phải đổi vị trí.

Chính là lúc này!

Thi Cảnh: “A Long!”

Viên đạn của A Long gần như được bắn ra cùng lúc với giọng nói của Thi Cảnh.

Trong ống ngắm, Thi Cảnh thấy tay súng bắn tỉa của địch trúng đạn ngã xuống, lăn khỏi vách đá.

Nhanh chóng dọn dẹp chiến trường.

Bọn khủng bố của địch, bao gồm cả pháo thủ và tay súng bắn tỉa tổng cộng 26 người.

Còn sống 3 người.

Văn Hổ trói 3 người lại, A Nô cầm súng canh gác.

Phía bên họ cũng đều bị thương ít nhiều.

Nhưng vết thương của Zero là rõ nhất, cũng nguy hiểm nhất, ở trên cổ.

Sau khi anh chàng to lớn Daniel xử lý vết thương đơn giản cho mọi người, anh ta trêu chọc Zero: “Ai nói nhiệm vụ không có độ khó vậy?”

Zero liền nhảy lên lưng Daniel, làm một động tác kẹp cổ: “Tôi là vì yểm trợ lão đại!!!”

Thi Cảnh và A Long “mượn” xe của địch, một trước một sau lái tới.

Thi Cảnh phanh gấp, cánh tay duỗi ra ngoài cửa sổ.

Trên cẳng tay quấn một miếng băng trắng, Daniel còn thắt một chiếc nơ bướm cẩu thả lên đó.

Trông thật tức cười.

Cánh tay Thi Cảnh hạ xuống, vỗ mạnh vào cửa xe: “Đi thôi!”

Những người đang đùa giỡn nhanh chóng nghiêm túc trở lại.

Đưa Carlos và 3 tên khủng bố đến địa điểm chỉ định, nhiệm vụ hoàn thành.

Cả nhóm trở về căn cứ vũ trang bí mật của Trung An Bảo.

Thi Cảnh tắm một trận, châm một điếu thuốc.

Một điếu thuốc chưa hút xong A Long đã lỗ mãng đẩy cửa bước vào.

Thi Cảnh đang c** tr*n, nheo mắt khó chịu.

A Long cầm điện thoại: “Nhị gia, cô Nhất Nhất xảy ra chuyện rồi!”

Thi Cảnh cầm bộ đàm: “Daniel, Văn Hổ, phòng thủ phía sau! A Nô, tấn công bên sườn! A Long, tìm điểm cao!”

Tiếng súng không ngớt nhưng làn đạn mưa tấn công vào chiếc xe quân sự đã tạm dừng.

Đó là do Daniel, Văn Hổ và A Nô đã dùng hỏa lực kìm hãm bọn khủng bố ở phía sau.

Thi Cảnh vòng qua chiếc xe quân sự đến bên cửa sổ.

Trên ghế sau của xe, Zero nhắm mắt nằm ngang, nửa thân dưới đè lên Carlos đang rên rỉ kêu đau.

Thi Cảnh liếc nhanh qua Zero, không thấy vết máu.

Trong tầm mắt, một bóng đen lóe lên.

Thi Cảnh quay nòng súng, bóp cò.

Một phát bắn trúng đầu.

Thi Cảnh quay lưng lại, giương súng phòng thủ, hét lớn: ” Zero! Zero!! Zero!!!”

“Có~” một giọng nam trong trẻo, có chút mơ màng, “Vẫn sống, Zero vẫn còn đây.”

Ngay sau đó, hai phát đạn được bắn ra.

Thi Cảnh bắn hạ chính xác hai bóng đen đang tấn công, vẫn cảnh giác, không một chút lơ là: “Có sao không?”

Zero sờ soạng khắp người, giọng nói đã hồi phục sức sống: “Không sao.”

Thi Cảnh: “Dậy đi!”

Chiếc xe quân sự bị đạn pháo lật nhào, lại bị mưa đạn quét qua, cửa xe đã biến dạng, không mở được.

Zero phải đá ba phát mới phá hỏng hoàn toàn cửa xe.

Cậu ta bò ra khỏi xe rồi quay người kéo Carlos đang la hét vì đau chân ra ngoài.

Bên kia, bụi đất ở trận địa pháo cối của địch đã tan.

Đạn pháo kéo theo vệt khói trắng lại một lần nữa bay tới.

Thi Cảnh kéo Carlos lăn ra sau vật che chắn: “Tránh mau!”

Đạn pháo bắn trúng chiếc xe quân sự, gây ra một vụ nổ kép, lửa bùng lên dữ dội.

Phía sau.

Daniel: “Chúng tôi sắp không trụ nổi rồi!”

Thi Cảnh chộp lấy bộ đàm: “A Long!”

A Long vừa chạy hổn hển, vừa nói với giọng vô cùng bình tĩnh: “Vẫn chưa tìm thấy điểm bắn tỉa.”

Nghe vậy, Thi Cảnh đưa ra quyết định trong tích tắc.

“Nằm yên đừng động đậy!” Thi Cảnh hét vào mặt Carlos rồi ôm súng lao ra, hoàn toàn giao lưng mình cho Zero, ” Zero, yểm trợ tôi!”

Zero nhấc súng máy lên bắn quét.

Thi Cảnh chạy về phía chiếc xe quân sự còn lại phía sau, đạn rít qua tai anh, bắn xuống bên chân, làm đất cát bay lên.

Thấy vậy Zero liền lao ra khỏi vật che chắn, tự biến mình thành mục tiêu, vừa chạy vừa bắn yểm trợ cho Thi Cảnh.

Thi Cảnh trượt nghiêng đến bên chiếc xe quân sự, lôi ra một khẩu súng phóng lựu chống tăng và hai quả đạn đa dụng.

Anh khuỵu một gối xuống, nạp một quả đạn đa dụng vào súng, vác súng lên vai, cơ bắp cánh tay nổi lên căng cứng.

Anh hít thở đều đặn, khẽ nghiêng đầu, đôi mắt sắc như chim ưng nhìn qua ống ngắm, nhanh chóng khóa chặt trận địa pháo cối của địch.

‘Vút…’ súng phóng lựu phụt ra luồng lửa nóng rực kèm theo mùi khói thuốc nồng nặc.

Lực giật cực mạnh làm thân hình Thi Cảnh rung lên, nhưng anh đã giữ vững, và lập tức nạp quả đạn đa dụng thứ hai bắn đi.

Vầng lửa đầu chưa tan, vầng lửa khác đã bùng lên.

Trận địa pháo cối của địch bị hai đám mây hình nấm màu trắng nuốt chửng, tan tành trong chớp mắt.

Điều này đã giành được thời gian phản công cho mọi người.

Thi Cảnh chộp lấy bộ đàm, chỉ huy: “Lên!!”

Các thành viên trong đội không chút do dự lao ra, anh dũng phản công, bọn khủng bố lần lượt ngã xuống, những kẻ chưa ngã cũng bị hỏa lực mạnh mẽ ép lùi khiến chúng phải ẩn nấp.

Bỗng nhiên, trong bộ đàm vang lên một tiếng “ự”.

Zero nấp sau vật che chắn, sờ tay lên cổ, lòng bàn tay nhuốm đỏ.

Viên đạn vừa sượt qua cổ cậu ta.

Chỉ cần vào sâu thêm một tấc nữa cậu ta đã toi mạng.

Lưng áo ướt đẫm mồ hôi, Zero vẫn còn sợ hãi: May mà mình né nhanh.

Zero cầm bộ đàm: “Có tay súng bắn tỉa.”

Thi Cảnh: “Có sao không?”

Zero: “Không sao.”

Thi Cảnh: “Mọi người chú ý ẩn nấp, cẩn thận tay súng bắn tỉa.”

Thế cục vừa mới chiếm được ưu thế, ngay lập tức đảo ngược.

Bọn khủng bố lái một chiếc xe tự chế, vừa bắn áp đảo vừa tiến lại gần.

Thi Cảnh và những người khác không thể ló đầu ra.

Điều này chẳng khác nào bị bắt rùa trong hũ.

Văn Hổ cầm súng máy hạng nặng: “Nhị gia, để tôi ra ngoài!”

Thi Cảnh: “Chờ lệnh!”

Thi Cảnh thử tấn công, làm một động tác giả, viên đạn của tay súng bắn tỉa đối phương sượt qua người anh.

Hoàn toàn không thể ra ngoài.

Chiếc xe tự chế của địch ngày càng gần.

Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, giọng của A Long vang lên trong bộ đàm lẫn với tiếng nhai kẹo cao su nho nhỏ: “Điểm bắn tỉa, đã vào vị trí.”

Thi Cảnh lập tức triển khai: “Nghe đây.”

Thi Cảnh: “Giải quyết hỏa lực chính trên xe tự chế trước. Ngay khi cậu nổ súng, tay súng bắn tỉa của đối phương chắc chắn sẽ khóa vị trí của cậu, tôi sẽ tìm ra vị trí của hắn.”

A Long: “Rõ.”

A Long lập tức thực hiện mệnh lệnh, ‘đoàng! đoàng!’ hai phát súng.

Một phát bắn trúng đầu tên giữ hỏa lực chính trên xe, một phát bắn trúng đầu tài xế.

Chiếc xe mất kiểm soát, lật nhào.

Đồng thời vị trí của A Long cũng bị lộ.

A Long tháo thiết bị trên cánh tay ném về hướng ngược lại, thiết bị bị tay súng bắn tỉa của địch bắn nát trên không.

A Long ôm súng, lợi dụng địa hình để chạy và né tránh, đạn bắn tỉa của đối phương ‘vù vù’ sượt qua vai.

Anh ta nhảy ra sau một tảng đá, thở hổn hển.

Bên này.

Văn Hổ, Daniel, A Nô và Zero dùng hỏa lực bao vây những tên khủng bố còn lại.

Thi Cảnh đổi sang một khẩu súng bắn tỉa.

Anh nằm trên lớp cát nóng, cơ thể áp sát mặt đất, bộ đồ ngụy trang màu vàng đất hoàn toàn hòa lẫn với môi trường xung quanh.

Đôi tay đeo găng tay hở ngón nắm chắc khẩu súng bắn tỉa, báng súng tì vào vai, bình tĩnh chậm rãi điều chỉnh góc bắn.

Thi Cảnh hít thở đều đặn, hạ giọng: “Tôi thấy hắn rồi.”

Ngón tay đặt trên cò súng, cơ ngón trỏ hơi căng lên.

Một tiếng súng trầm đục vang lên, nòng súng hơi rung nhẹ.

Tay súng bắn tỉa của địch nhanh chóng ôm súng, nấp sau một tảng đá.

Vị trí của Thi Cảnh không phải là điểm cao, muốn bắn tỉa đối phương từ góc này gần như là không thể.

Thi Cảnh kéo chốt an toàn, ‘cạch’ một tiếng, vỏ đạn văng ra, ngón trỏ lại một lần nữa bóp cò.

Lần này, viên đạn bắn thẳng vào tảng đá.

Tiếp theo, hết phát này đến phát khác, đều nhắm vào cùng một điểm trên tảng đá.

Tảng đá dần dần vỡ ra.

Tay súng bắn tỉa của địch buộc phải đổi vị trí.

Chính là lúc này!

Thi Cảnh: “A Long!”

Viên đạn của A Long gần như được bắn ra cùng lúc với giọng nói của Thi Cảnh.

Trong ống ngắm, Thi Cảnh thấy tay súng bắn tỉa của địch trúng đạn ngã xuống, lăn khỏi vách đá.

Nhanh chóng dọn dẹp chiến trường.

Bọn khủng bố của địch, bao gồm cả pháo thủ và tay súng bắn tỉa tổng cộng 26 người.

Còn sống 3 người.

Văn Hổ trói 3 người lại, A Nô cầm súng canh gác.

Phía bên họ cũng đều bị thương ít nhiều.

Nhưng vết thương của Zero là rõ nhất, cũng nguy hiểm nhất, ở trên cổ.

Sau khi anh chàng to lớn Daniel xử lý vết thương đơn giản cho mọi người, anh ta trêu chọc Zero: “Ai nói nhiệm vụ không có độ khó vậy?”

Zero liền nhảy lên lưng Daniel, làm một động tác kẹp cổ: “Tôi là vì yểm trợ lão đại!!!”

Thi Cảnh và A Long “mượn” xe của địch, một trước một sau lái tới.

Thi Cảnh phanh gấp, cánh tay duỗi ra ngoài cửa sổ.

Trên cẳng tay quấn một miếng băng trắng, Daniel còn thắt một chiếc nơ bướm cẩu thả lên đó.

Trông thật tức cười.

Cánh tay Thi Cảnh hạ xuống, vỗ mạnh vào cửa xe: “Đi thôi!”

Những người đang đùa giỡn nhanh chóng nghiêm túc trở lại.

Đưa Carlos và 3 tên khủng bố đến địa điểm chỉ định, nhiệm vụ hoàn thành.

Cả nhóm trở về căn cứ vũ trang bí mật của Trung An Bảo.

Thi Cảnh tắm một trận, châm một điếu thuốc.

Một điếu thuốc chưa hút xong A Long đã lỗ mãng đẩy cửa bước vào.

Thi Cảnh đang c** tr*n, nheo mắt khó chịu.

A Long cầm điện thoại: “Nhị gia, cô Nhất Nhất xảy ra chuyện rồi!”

Bên kia, bụi đất ở trận địa pháo cối của địch đã tan.

Đạn pháo kéo theo vệt khói trắng lại một lần nữa bay tới.

Thi Cảnh kéo Carlos lăn ra sau vật che chắn: “Tránh mau!”

Đạn pháo bắn trúng chiếc xe quân sự, gây ra một vụ nổ kép, lửa bùng lên dữ dội.

Phía sau.

Daniel: “Chúng tôi sắp không trụ nổi rồi!”

Thi Cảnh chộp lấy bộ đàm: “A Long!”

A Long vừa chạy hổn hển, vừa nói với giọng vô cùng bình tĩnh: “Vẫn chưa tìm thấy điểm bắn tỉa.”

Nghe vậy, Thi Cảnh đưa ra quyết định trong tích tắc.

“Nằm yên đừng động đậy!” Thi Cảnh hét vào mặt Carlos rồi ôm súng lao ra, hoàn toàn giao lưng mình cho Zero, ” Zero, yểm trợ tôi!”

Zero nhấc súng máy lên bắn quét.

Thi Cảnh chạy về phía chiếc xe quân sự còn lại phía sau, đạn rít qua tai anh, bắn xuống bên chân, làm đất cát bay lên.

Thấy vậy Zero liền lao ra khỏi vật che chắn, tự biến mình thành mục tiêu, vừa chạy vừa bắn yểm trợ cho Thi Cảnh.

Thi Cảnh trượt nghiêng đến bên chiếc xe quân sự, lôi ra một khẩu súng phóng lựu chống tăng và hai quả đạn đa dụng.

Anh khuỵu một gối xuống, nạp một quả đạn đa dụng vào súng, vác súng lên vai, cơ bắp cánh tay nổi lên căng cứng.

Anh hít thở đều đặn, khẽ nghiêng đầu, đôi mắt sắc như chim ưng nhìn qua ống ngắm, nhanh chóng khóa chặt trận địa pháo cối của địch.

‘Vút…’ súng phóng lựu phụt ra luồng lửa nóng rực kèm theo mùi khói thuốc nồng nặc.

Lực giật cực mạnh làm thân hình Thi Cảnh rung lên, nhưng anh đã giữ vững, và lập tức nạp quả đạn đa dụng thứ hai bắn đi.

Vầng lửa đầu chưa tan, vầng lửa khác đã bùng lên.

Trận địa pháo cối của địch bị hai đám mây hình nấm màu trắng nuốt chửng, tan tành trong chớp mắt.

Điều này đã giành được thời gian phản công cho mọi người.

Thi Cảnh chộp lấy bộ đàm, chỉ huy: “Lên!!”

Các thành viên trong đội không chút do dự lao ra, anh dũng phản công, bọn khủng bố lần lượt ngã xuống, những kẻ chưa ngã cũng bị hỏa lực mạnh mẽ ép lùi khiến chúng phải ẩn nấp.

Bỗng nhiên, trong bộ đàm vang lên một tiếng “ự”.

Zero nấp sau vật che chắn, sờ tay lên cổ, lòng bàn tay nhuốm đỏ.

Viên đạn vừa sượt qua cổ cậu ta.

Chỉ cần vào sâu thêm một tấc nữa cậu ta đã toi mạng.

Lưng áo ướt đẫm mồ hôi, Zero vẫn còn sợ hãi: May mà mình né nhanh.

Zero cầm bộ đàm: “Có tay súng bắn tỉa.”

Thi Cảnh: “Có sao không?”

Zero: “Không sao.”

Thi Cảnh: “Mọi người chú ý ẩn nấp, cẩn thận tay súng bắn tỉa.”

Thế cục vừa mới chiếm được ưu thế, ngay lập tức đảo ngược.

Bọn khủng bố lái một chiếc xe tự chế, vừa bắn áp đảo vừa tiến lại gần.

Thi Cảnh và những người khác không thể ló đầu ra.

Điều này chẳng khác nào bị bắt rùa trong hũ.

Văn Hổ cầm súng máy hạng nặng: “Nhị gia, để tôi ra ngoài!”

Thi Cảnh: “Chờ lệnh!”

Thi Cảnh thử tấn công, làm một động tác giả, viên đạn của tay súng bắn tỉa đối phương sượt qua người anh.

Hoàn toàn không thể ra ngoài.

Chiếc xe tự chế của địch ngày càng gần.

Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, giọng của A Long vang lên trong bộ đàm lẫn với tiếng nhai kẹo cao su nho nhỏ: “Điểm bắn tỉa, đã vào vị trí.”

Thi Cảnh lập tức triển khai: “Nghe đây.”

Thi Cảnh: “Giải quyết hỏa lực chính trên xe tự chế trước. Ngay khi cậu nổ súng, tay súng bắn tỉa của đối phương chắc chắn sẽ khóa vị trí của cậu, tôi sẽ tìm ra vị trí của hắn.”

A Long: “Rõ.”

A Long lập tức thực hiện mệnh lệnh, ‘đoàng! đoàng!’ hai phát súng.

Một phát bắn trúng đầu tên giữ hỏa lực chính trên xe, một phát bắn trúng đầu tài xế.

Chiếc xe mất kiểm soát, lật nhào.

Đồng thời vị trí của A Long cũng bị lộ.

A Long tháo thiết bị trên cánh tay ném về hướng ngược lại, thiết bị bị tay súng bắn tỉa của địch bắn nát trên không.

A Long ôm súng, lợi dụng địa hình để chạy và né tránh, đạn bắn tỉa của đối phương ‘vù vù’ sượt qua vai.

Anh ta nhảy ra sau một tảng đá, thở hổn hển.

Bên này.

Văn Hổ, Daniel, A Nô và Zero dùng hỏa lực bao vây những tên khủng bố còn lại.

Thi Cảnh đổi sang một khẩu súng bắn tỉa.

Anh nằm trên lớp cát nóng, cơ thể áp sát mặt đất, bộ đồ ngụy trang màu vàng đất hoàn toàn hòa lẫn với môi trường xung quanh.

Đôi tay đeo găng tay hở ngón nắm chắc khẩu súng bắn tỉa, báng súng tì vào vai, bình tĩnh chậm rãi điều chỉnh góc bắn.

Thi Cảnh hít thở đều đặn, hạ giọng: “Tôi thấy hắn rồi.”

Ngón tay đặt trên cò súng, cơ ngón trỏ hơi căng lên.

Một tiếng súng trầm đục vang lên, nòng súng hơi rung nhẹ.

Tay súng bắn tỉa của địch nhanh chóng ôm súng, nấp sau một tảng đá.

Vị trí của Thi Cảnh không phải là điểm cao, muốn bắn tỉa đối phương từ góc này gần như là không thể.

Thi Cảnh kéo chốt an toàn, ‘cạch’ một tiếng, vỏ đạn văng ra, ngón trỏ lại một lần nữa bóp cò.

Lần này, viên đạn bắn thẳng vào tảng đá.

Tiếp theo, hết phát này đến phát khác, đều nhắm vào cùng một điểm trên tảng đá.

Tảng đá dần dần vỡ ra.

Tay súng bắn tỉa của địch buộc phải đổi vị trí.

Chính là lúc này!

Thi Cảnh: “A Long!”

Viên đạn của A Long gần như được bắn ra cùng lúc với giọng nói của Thi Cảnh.

Trong ống ngắm, Thi Cảnh thấy tay súng bắn tỉa của địch trúng đạn ngã xuống, lăn khỏi vách đá.

Nhanh chóng dọn dẹp chiến trường.

Bọn khủng bố của địch, bao gồm cả pháo thủ và tay súng bắn tỉa tổng cộng 26 người.

Còn sống 3 người.

Văn Hổ trói 3 người lại, A Nô cầm súng canh gác.

Phía bên họ cũng đều bị thương ít nhiều.

Nhưng vết thương của Zero là rõ nhất, cũng nguy hiểm nhất, ở trên cổ.

Sau khi anh chàng to lớn Daniel xử lý vết thương đơn giản cho mọi người, anh ta trêu chọc Zero: “Ai nói nhiệm vụ không có độ khó vậy?”

Zero liền nhảy lên lưng Daniel, làm một động tác kẹp cổ: “Tôi là vì yểm trợ lão đại!!!”

Thi Cảnh và A Long “mượn” xe của địch, một trước một sau lái tới.

Thi Cảnh phanh gấp, cánh tay duỗi ra ngoài cửa sổ.

Trên cẳng tay quấn một miếng băng trắng, Daniel còn thắt một chiếc nơ bướm cẩu thả lên đó.

Trông thật tức cười.

Cánh tay Thi Cảnh hạ xuống, vỗ mạnh vào cửa xe: “Đi thôi!”

Những người đang đùa giỡn nhanh chóng nghiêm túc trở lại.

Đưa Carlos và 3 tên khủng bố đến địa điểm chỉ định, nhiệm vụ hoàn thành.

Cả nhóm trở về căn cứ vũ trang bí mật của Trung An Bảo.

Thi Cảnh tắm một trận, châm một điếu thuốc.

Một điếu thuốc chưa hút xong A Long đã lỗ mãng đẩy cửa bước vào.

Thi Cảnh đang c** tr*n, nheo mắt khó chịu.

A Long cầm điện thoại: “Nhị gia, cô Nhất Nhất xảy ra chuyện rồi!”

Thi Cảnh và những người khác không thể ló đầu ra.

Điều này chẳng khác nào bị bắt rùa trong hũ.

Văn Hổ cầm súng máy hạng nặng: “Nhị gia, để tôi ra ngoài!”

Thi Cảnh: “Chờ lệnh!”

Thi Cảnh thử tấn công, làm một động tác giả, viên đạn của tay súng bắn tỉa đối phương sượt qua người anh.

Hoàn toàn không thể ra ngoài.

Chiếc xe tự chế của địch ngày càng gần.

Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, giọng của A Long vang lên trong bộ đàm lẫn với tiếng nhai kẹo cao su nho nhỏ: “Điểm bắn tỉa, đã vào vị trí.”

Thi Cảnh lập tức triển khai: “Nghe đây.”

Thi Cảnh: “Giải quyết hỏa lực chính trên xe tự chế trước. Ngay khi cậu nổ súng, tay súng bắn tỉa của đối phương chắc chắn sẽ khóa vị trí của cậu, tôi sẽ tìm ra vị trí của hắn.”

A Long: “Rõ.”

A Long lập tức thực hiện mệnh lệnh, ‘đoàng! đoàng!’ hai phát súng.

Một phát bắn trúng đầu tên giữ hỏa lực chính trên xe, một phát bắn trúng đầu tài xế.

Chiếc xe mất kiểm soát, lật nhào.

Đồng thời vị trí của A Long cũng bị lộ.

A Long tháo thiết bị trên cánh tay ném về hướng ngược lại, thiết bị bị tay súng bắn tỉa của địch bắn nát trên không.

A Long ôm súng, lợi dụng địa hình để chạy và né tránh, đạn bắn tỉa của đối phương ‘vù vù’ sượt qua vai.

Anh ta nhảy ra sau một tảng đá, thở hổn hển.

Bên này.

Văn Hổ, Daniel, A Nô và Zero dùng hỏa lực bao vây những tên khủng bố còn lại.

Thi Cảnh đổi sang một khẩu súng bắn tỉa.

Anh nằm trên lớp cát nóng, cơ thể áp sát mặt đất, bộ đồ ngụy trang màu vàng đất hoàn toàn hòa lẫn với môi trường xung quanh.

Đôi tay đeo găng tay hở ngón nắm chắc khẩu súng bắn tỉa, báng súng tì vào vai, bình tĩnh chậm rãi điều chỉnh góc bắn.

Thi Cảnh hít thở đều đặn, hạ giọng: “Tôi thấy hắn rồi.”

Ngón tay đặt trên cò súng, cơ ngón trỏ hơi căng lên.

Một tiếng súng trầm đục vang lên, nòng súng hơi rung nhẹ.

Tay súng bắn tỉa của địch nhanh chóng ôm súng, nấp sau một tảng đá.

Vị trí của Thi Cảnh không phải là điểm cao, muốn bắn tỉa đối phương từ góc này gần như là không thể.

Thi Cảnh kéo chốt an toàn, ‘cạch’ một tiếng, vỏ đạn văng ra, ngón trỏ lại một lần nữa bóp cò.

Lần này, viên đạn bắn thẳng vào tảng đá.

Tiếp theo, hết phát này đến phát khác, đều nhắm vào cùng một điểm trên tảng đá.

Tảng đá dần dần vỡ ra.

Tay súng bắn tỉa của địch buộc phải đổi vị trí.

Chính là lúc này!

Thi Cảnh: “A Long!”

Viên đạn của A Long gần như được bắn ra cùng lúc với giọng nói của Thi Cảnh.

Trong ống ngắm, Thi Cảnh thấy tay súng bắn tỉa của địch trúng đạn ngã xuống, lăn khỏi vách đá.

Nhanh chóng dọn dẹp chiến trường.

Bọn khủng bố của địch, bao gồm cả pháo thủ và tay súng bắn tỉa tổng cộng 26 người.

Còn sống 3 người.

Văn Hổ trói 3 người lại, A Nô cầm súng canh gác.

Phía bên họ cũng đều bị thương ít nhiều.

Nhưng vết thương của Zero là rõ nhất, cũng nguy hiểm nhất, ở trên cổ.

Sau khi anh chàng to lớn Daniel xử lý vết thương đơn giản cho mọi người, anh ta trêu chọc Zero: “Ai nói nhiệm vụ không có độ khó vậy?”

Zero liền nhảy lên lưng Daniel, làm một động tác kẹp cổ: “Tôi là vì yểm trợ lão đại!!!”

Thi Cảnh và A Long “mượn” xe của địch, một trước một sau lái tới.

Thi Cảnh phanh gấp, cánh tay duỗi ra ngoài cửa sổ.

Trên cẳng tay quấn một miếng băng trắng, Daniel còn thắt một chiếc nơ bướm cẩu thả lên đó.

Trông thật tức cười.

Cánh tay Thi Cảnh hạ xuống, vỗ mạnh vào cửa xe: “Đi thôi!”

Những người đang đùa giỡn nhanh chóng nghiêm túc trở lại.

Đưa Carlos và 3 tên khủng bố đến địa điểm chỉ định, nhiệm vụ hoàn thành.

Cả nhóm trở về căn cứ vũ trang bí mật của Trung An Bảo.

Thi Cảnh tắm một trận, châm một điếu thuốc.

Một điếu thuốc chưa hút xong A Long đã lỗ mãng đẩy cửa bước vào.

Thi Cảnh đang c** tr*n, nheo mắt khó chịu.

A Long cầm điện thoại: “Nhị gia, cô Nhất Nhất xảy ra chuyện rồi!”

Ngón tay đặt trên cò súng, cơ ngón trỏ hơi căng lên.

Một tiếng súng trầm đục vang lên, nòng súng hơi rung nhẹ.

Tay súng bắn tỉa của địch nhanh chóng ôm súng, nấp sau một tảng đá.

Vị trí của Thi Cảnh không phải là điểm cao, muốn bắn tỉa đối phương từ góc này gần như là không thể.

Thi Cảnh kéo chốt an toàn, ‘cạch’ một tiếng, vỏ đạn văng ra, ngón trỏ lại một lần nữa bóp cò.

Lần này, viên đạn bắn thẳng vào tảng đá.

Tiếp theo, hết phát này đến phát khác, đều nhắm vào cùng một điểm trên tảng đá.

Tảng đá dần dần vỡ ra.

Tay súng bắn tỉa của địch buộc phải đổi vị trí.

Chính là lúc này!

Thi Cảnh: “A Long!”

Viên đạn của A Long gần như được bắn ra cùng lúc với giọng nói của Thi Cảnh.

Trong ống ngắm, Thi Cảnh thấy tay súng bắn tỉa của địch trúng đạn ngã xuống, lăn khỏi vách đá.

Nhanh chóng dọn dẹp chiến trường.

Bọn khủng bố của địch, bao gồm cả pháo thủ và tay súng bắn tỉa tổng cộng 26 người.

Còn sống 3 người.

Văn Hổ trói 3 người lại, A Nô cầm súng canh gác.

Phía bên họ cũng đều bị thương ít nhiều.

Nhưng vết thương của Zero là rõ nhất, cũng nguy hiểm nhất, ở trên cổ.

Sau khi anh chàng to lớn Daniel xử lý vết thương đơn giản cho mọi người, anh ta trêu chọc Zero: “Ai nói nhiệm vụ không có độ khó vậy?”

Zero liền nhảy lên lưng Daniel, làm một động tác kẹp cổ: “Tôi là vì yểm trợ lão đại!!!”

Thi Cảnh và A Long “mượn” xe của địch, một trước một sau lái tới.

Thi Cảnh phanh gấp, cánh tay duỗi ra ngoài cửa sổ.

Trên cẳng tay quấn một miếng băng trắng, Daniel còn thắt một chiếc nơ bướm cẩu thả lên đó.

Trông thật tức cười.

Cánh tay Thi Cảnh hạ xuống, vỗ mạnh vào cửa xe: “Đi thôi!”

Những người đang đùa giỡn nhanh chóng nghiêm túc trở lại.

Đưa Carlos và 3 tên khủng bố đến địa điểm chỉ định, nhiệm vụ hoàn thành.

Cả nhóm trở về căn cứ vũ trang bí mật của Trung An Bảo.

Thi Cảnh tắm một trận, châm một điếu thuốc.

Một điếu thuốc chưa hút xong A Long đã lỗ mãng đẩy cửa bước vào.

Thi Cảnh đang c** tr*n, nheo mắt khó chịu.

A Long cầm điện thoại: “Nhị gia, cô Nhất Nhất xảy ra chuyện rồi!”

Thi Cảnh và A Long “mượn” xe của địch, một trước một sau lái tới.

Thi Cảnh phanh gấp, cánh tay duỗi ra ngoài cửa sổ.

Trên cẳng tay quấn một miếng băng trắng, Daniel còn thắt một chiếc nơ bướm cẩu thả lên đó.

Trông thật tức cười.

Cánh tay Thi Cảnh hạ xuống, vỗ mạnh vào cửa xe: “Đi thôi!”

Những người đang đùa giỡn nhanh chóng nghiêm túc trở lại.

Đưa Carlos và 3 tên khủng bố đến địa điểm chỉ định, nhiệm vụ hoàn thành.

Cả nhóm trở về căn cứ vũ trang bí mật của Trung An Bảo.

Thi Cảnh tắm một trận, châm một điếu thuốc.

Một điếu thuốc chưa hút xong A Long đã lỗ mãng đẩy cửa bước vào.

Thi Cảnh đang c** tr*n, nheo mắt khó chịu.

A Long cầm điện thoại: “Nhị gia, cô Nhất Nhất xảy ra chuyện rồi!”

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »