Lửa Hoang Câm Lặng

Lượt đọc: 9645 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 108

❊ ❊ ❊

Phòng họp im lặng như tờ.

Tổng thư ký Quách không lên tiếng, tức là đang đợi câu trả lời của Hà Tây.

Mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Hà Tây.

Khoảng mười giây sau Hà Tây mới lên tiếng, toàn là lời phản bác: “Làm sao cô chắc chắn những đứa trẻ đó bây giờ không thể tiếp thu các khóa học công nghệ? Chỉ vì nhận thức của cô về chúng từ vài năm trước? Đúng! Cô đã từng tiếp xúc thân cận với chúng! Nhưng cô vẫn dùng nhận thức cũ để nhìn nhận vấn đề, cô…”

“Được rồi.” Tổng thư ký Quách kịp thời ngắt lời biện giải vô ích của Hà Tây, chốt hạ vấn đề, “Sự lo lắng của quản lý Tiết là đúng, nếu gây ra ảnh hưởng tiêu cực cho doanh nghiệp thì không ai trong chúng ta có thể gánh vác trách nhiệm.”

Tổng thư ký Quách nhanh chóng chuyển chủ đề, quay sang hỏi: “Phương án thứ hai thì sao? Người lập kế hoạch nói xem.”

Một cô gái trẻ đứng dậy: “Xin lỗi. Kế hoạch của tôi vẫn còn chưa hoàn thiện, có lẽ cần phải sửa đổi thêm.”

Tổng thư ký Quách gật đầu, không hề làm khó ai, ông kết thúc cuộc họp: “Cuộc thảo luận sôi nổi hôm nay chính là điều tôi muốn thấy, thấy mọi người nghiêm túc với công việc, có hoài bão lớn lao cho tương lai của quỹ. Có các bạn, quỹ của chúng ta nhất định sẽ tiến lên một tầm cao mới.”

Tổng thư ký Quách hiền từ nhìn Tiết Nhất Nhất: “Mọi người đừng nhìn quản lý Tiết trẻ tuổi, quản lý Tiết là người có nhiều năm kinh nghiệm trong lĩnh vực công ích, hơn nữa còn luôn ở tuyến đầu, kiến thức sâu rộng. Mọi người có gì không rõ, không hiểu, có thể hỏi cô ấy, riêng tư trao đổi nhiều hơn, tôi tin rằng quản lý Tiết cũng rất sẵn lòng chia sẻ kinh nghiệm với mọi người.”

Tiết Nhất Nhất gõ chữ đáp lại: [Trong công việc có sao nói vậy, tôi không nhắm vào bất kỳ ai, tôi rất sẵn lòng chia sẻ kinh nghiệm của mình.]

Sau một cuộc tranh luận như vậy, Tiết Nhất Nhất vẫn giữ thái độ sắc bén.

Nhân cơ hội này để cho mọi người biết, cô không phải là quả hồng mềm để mặc người ta nặn bóp.

Tổng thư ký Quách quay sang nhìn Hà Tây, giáo huấn: “Hà Tây, học hỏi quản lý Tiết nhiều vào.”

Hà Tây gật đầu.

Tổng thư ký Quách: “Vậy cuộc họp hôm nay đến đây thôi, phương án làm lại lần nữa. Quỹ của chúng ta mới thành lập, đồng nghiệp với nhau cần thời gian để hòa hợp, mọi người đừng quá áp lực, chúng ta vốn dĩ là tổ chức công ích, là làm việc tốt…”

Cuộc họp kết thúc.

Tiết Nhất Nhất vừa về đến văn phòng, máy tính xách tay còn chưa cất đi, Tổng thư ký Quách đã dẫn Hà Tây đến gõ cửa.

Tổng thư ký Quách nghiêm túc chỉ thị Hà Tây: “Hà Tây, xin lỗi quản lý Tiết đi.”

Hà Tây cúi thấp người: “Quản lý Tiết, vừa rồi… xin lỗi.”

Tiết Nhất Nhất bình thản xua tay, tỏ ý không sao.

Tổng thư ký Quách: “Quản lý Tiết, Hà Tây vừa tốt nghiệp đại học, còn trẻ nên hơi bốc đồng, nhưng xuất phát điểm chắc chắn là tốt, về mặt thái độ mong cô thông cảm.”

Tiết Nhất Nhất ôn hòa gật đầu, tỏ ý không để tâm.

Tổng thư ký Quách: “Hay là thế này, cô dìu dắt Hà Tây một chút, được không?”

Tiết Nhất Nhất và Hà Tây đều ngạc nhiên như nhau.

Tổng thư ký Quách: “Hà Tây là một mầm non tốt, chỉ là thiếu kinh nghiệm, nếu cô có thể chỉ bảo cậu ấy, cậu ấy chắc chắn sẽ trưởng thành rất nhanh.”

Nói xong, ông ra hiệu bằng mắt với Hà Tây.

Hà Tây miễn cưỡng nói: “Quản lý Tiết, phiền cô rồi.”

Xét theo công việc, Tiết Nhất Nhất không có lý do gì để từ chối.

Cô gật đầu đồng ý.

Tổng thư ký Quách: “Hà Tây, cậu đi làm việc trước đi, tôi còn có chuyện muốn nói với quản lý Tiết.”

Hà Tây lui ra khỏi văn phòng.

Tổng thư ký Quách quan tâm đến việc Tiết Nhất Nhất tuyển trợ lý: “Nghe bên nhân sự nói cô đã phỏng vấn mấy người rồi nhưng đều không hài lòng lắm phải không?”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Tổng thư ký Quách: “Vậy tôi sẽ báo cáo với hội đồng quản trị, điều chỉnh lương cao hơn một chút, bây giờ tuyển người quả thực rất khó.”

Tiết Nhất Nhất nhẹ nhàng lắc đầu, dùng điện thoại gõ chữ: “Không phải vấn đề lương bổng, tôi có thể xử lý được.”

“Vậy được.” Tổng thư ký Quách gật đầu, chu đáo nói, “Trong công việc có bất kỳ khó khăn gì cứ nói trực tiếp với tôi, tôi sẽ điều tiết.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Tiễn Tổng thư ký Quách ra khỏi văn phòng, Tiết Nhất Nhất ngồi lại ghế làm việc, sắp xếp lại những chuyện vừa xảy ra.

Quỹ mới thành lập, mọi người đều không hiểu nhau.

Có người thể hiện tài năng để lập phe cánh.

Có người im lặng quan sát chờ thời cơ để về phe.

Đây chính là chốn công sở.

Không hề thoát ly khỏi thế tục chỉ vì tính chất công ích của công ty.

Nơi nào có người, nơi đó có tranh giành đấu đá ngầm.

Ngay cả tài nguyên quốc gia cũng có người dám động vào huống hồ là những chuyện này…

Tiết Nhất Nhất còn trẻ đã ngồi ở vị trí này, khó tránh khỏi trở thành tiêu điểm.

Cây cao đón gió.

Có thể hiểu được.

Tuy nhiên, cô cũng nhân màn kịch hôm nay, tạm thời coi như đã đứng vững được gót chân.

Hà Tây…

Hà Tây là người đầu tiên dám phá vỡ cục diện hòa bình, cộng thêm sự khơi gợi có chủ ý hoặc vô tình của Tổng thư ký Quách…

Tiết Nhất Nhất cảm thấy Hà Tây chắc chắn có chống lưng.

Nhưng cũng chẳng sao.

Cô chẳng phải cũng có mối quan hệ riêng sao?

Chẳng lẽ thật sự vì làm tình nguyện viên và nhân viên hợp đồng ở Hội người khuyết tật vài năm mà có thể trở thành quản lý dự án của quỹ sao?

Nói cho cùng.

Lợi ích cá nhân có thể dung hòa, lợi ích tập thể không xung đột là được.

Sau khi biên bản cuộc họp đã chỉnh sửa gọn gàng, được gửi đến hội đồng quản trị.

Các thành viên khác của hội đồng quản trị có để tâm đọc hay không thì không biết.

Nhưng Thi Cảnh đã đọc toàn bộ.

Bảo bối nhỏ của anh rất thông minh.

Buổi tối Thi Cảnh phải tham dự một bữa tiệc.

Về đến nhà đã gần 10 giờ.

Thang máy dừng ở tầng 26.

Thi Cảnh bước ra khỏi thang máy, kéo cổ áo sơ mi đang thắt chặt.

Đứng trước cửa, ngón tay đặt lên khóa cửa, vân tay nhanh chóng được nhận dạng, ‘cạch’ một tiếng, khóa bật mở.

Thi Cảnh đẩy cửa bước vào.

Trong khoảnh khắc.

Anh cảm thấy có gì đó không đúng.

Ánh sáng trong phòng không đúng.

Cùng lúc đó, có người lao về phía anh.

Phản ứng theo bản năng đã sớm khắc sâu vào xương tủy của người đàn ông.

Tay của Thi Cảnh, chính xác, không một động tác thừa, siết chặt lấy cổ đối phương như gọng kìm sắt.

Gân xanh trên cánh tay nổi lên, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức.

Cánh tay rắn chắc nhấc lên, trực tiếp bóp cổ người kia nhấc bổng lên, vung một cái, đập mạnh vào tường.

“Rầm!” Một tấm kính màu đồng trang trí trên tường lập tức vỡ tan.

Xen lẫn trong tiếng vỡ còn có một tiếng nấc nghẹn yếu ớt.

Người trong tay Thi Cảnh không có chút khả năng phản kháng nào.

Kẻ nào muốn chết đây?!

Trong nhà, ánh sáng yếu ớt nhảy múa.

Là ánh nến.

Có thứ gì đó dính nhớp đổ lên đôi giày da màu đen.

Thi Cảnh quét mắt nhìn rõ hình dáng đại khái của người trước mặt, đồng tử đang co lại đột nhiên giãn ra, cơ bắp phản ứng trước tiên.

Gần như là ngón tay run lên, người trong tay liền như một con búp bê vải rách trượt dọc theo tường rơi xuống đất.

Thi Cảnh một tay ôm lấy eo Tiết Nhất Nhất, đỡ lấy cô, thuận thế đặt cô nửa ngồi nửa nằm xuống sàn.

“Nhất Nhất…”

“Nhất Nhất…”

Thi Cảnh gọi hai tiếng.

Dưới ánh đèn mờ ảo.

Một đống mảnh kính vỡ, trên đó là một chiếc bánh kem bị đổ nát.

Đầu Tiết Nhất Nhất hơi nghiêng sang một bên, tóc hơi rối, mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch như giấy, môi tím bầm.

Không một chút sức sống.

Cả người cô mềm nhũn.

Rõ ràng Thi Cảnh đang ôm cô nhưng gần như không cảm nhận được chút trọng lượng nào.

Bàn tay vừa rồi còn muốn lấy mạng người của anh giờ đây run rẩy đặt lên cổ cô.

Động mạch cổ của Tiết Nhất Nhất đang đập yếu ớt.

Tim của Thi Cảnh đập mạnh như sấm.

Anh lập tức bế cô chạy ra xe, lao đến bệnh viện.

Bệnh viện gần nhất chỉ mất vài phút là đến.

Thi Cảnh bế cô xông vào phòng cấp cứu, lớn tiếng hét: “Bác sĩ! Bác sĩ!!”

Nhân viên y tế hỏi: “Bệnh nhân bị sao vậy?”

Thi Cảnh: “Bị bóp cổ, mất ý thức rồi.”

Bác sĩ liếc nhìn sắc mặt cô gái, lập tức chuẩn bị cấp cứu: “Nhanh nhanh nhanh!”

Thi Cảnh bị y tá chặn lại bên ngoài tấm rèm kiểm tra: “Thưa anh, anh không thể vào trong.”

Chỉ cách một tấm rèm.

Thi Cảnh có thể nghe rõ tiếng động bên trong.

“Lưng bị mảnh sắc làm rách…”

“Xương tay bị va đập trật khớp…”

“Hô hấp yếu…”

Hà Tây gật đầu.

Tổng thư ký Quách: “Vậy cuộc họp hôm nay đến đây thôi, phương án làm lại lần nữa. Quỹ của chúng ta mới thành lập, đồng nghiệp với nhau cần thời gian để hòa hợp, mọi người đừng quá áp lực, chúng ta vốn dĩ là tổ chức công ích, là làm việc tốt…”

Cuộc họp kết thúc.

Tiết Nhất Nhất vừa về đến văn phòng, máy tính xách tay còn chưa cất đi, Tổng thư ký Quách đã dẫn Hà Tây đến gõ cửa.

Tổng thư ký Quách nghiêm túc chỉ thị Hà Tây: “Hà Tây, xin lỗi quản lý Tiết đi.”

Hà Tây cúi thấp người: “Quản lý Tiết, vừa rồi… xin lỗi.”

Tiết Nhất Nhất bình thản xua tay, tỏ ý không sao.

Tổng thư ký Quách: “Quản lý Tiết, Hà Tây vừa tốt nghiệp đại học, còn trẻ nên hơi bốc đồng, nhưng xuất phát điểm chắc chắn là tốt, về mặt thái độ mong cô thông cảm.”

Tiết Nhất Nhất ôn hòa gật đầu, tỏ ý không để tâm.

Tổng thư ký Quách: “Hay là thế này, cô dìu dắt Hà Tây một chút, được không?”

Tiết Nhất Nhất và Hà Tây đều ngạc nhiên như nhau.

Tổng thư ký Quách: “Hà Tây là một mầm non tốt, chỉ là thiếu kinh nghiệm, nếu cô có thể chỉ bảo cậu ấy, cậu ấy chắc chắn sẽ trưởng thành rất nhanh.”

Nói xong, ông ra hiệu bằng mắt với Hà Tây.

Hà Tây miễn cưỡng nói: “Quản lý Tiết, phiền cô rồi.”

Xét theo công việc, Tiết Nhất Nhất không có lý do gì để từ chối.

Cô gật đầu đồng ý.

Tổng thư ký Quách: “Hà Tây, cậu đi làm việc trước đi, tôi còn có chuyện muốn nói với quản lý Tiết.”

Hà Tây lui ra khỏi văn phòng.

Tổng thư ký Quách quan tâm đến việc Tiết Nhất Nhất tuyển trợ lý: “Nghe bên nhân sự nói cô đã phỏng vấn mấy người rồi nhưng đều không hài lòng lắm phải không?”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Tổng thư ký Quách: “Vậy tôi sẽ báo cáo với hội đồng quản trị, điều chỉnh lương cao hơn một chút, bây giờ tuyển người quả thực rất khó.”

Tiết Nhất Nhất nhẹ nhàng lắc đầu, dùng điện thoại gõ chữ: “Không phải vấn đề lương bổng, tôi có thể xử lý được.”

“Vậy được.” Tổng thư ký Quách gật đầu, chu đáo nói, “Trong công việc có bất kỳ khó khăn gì cứ nói trực tiếp với tôi, tôi sẽ điều tiết.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Tiễn Tổng thư ký Quách ra khỏi văn phòng, Tiết Nhất Nhất ngồi lại ghế làm việc, sắp xếp lại những chuyện vừa xảy ra.

Quỹ mới thành lập, mọi người đều không hiểu nhau.

Có người thể hiện tài năng để lập phe cánh.

Có người im lặng quan sát chờ thời cơ để về phe.

Đây chính là chốn công sở.

Không hề thoát ly khỏi thế tục chỉ vì tính chất công ích của công ty.

Nơi nào có người, nơi đó có tranh giành đấu đá ngầm.

Ngay cả tài nguyên quốc gia cũng có người dám động vào huống hồ là những chuyện này…

Tiết Nhất Nhất còn trẻ đã ngồi ở vị trí này, khó tránh khỏi trở thành tiêu điểm.

Cây cao đón gió.

Có thể hiểu được.

Tuy nhiên, cô cũng nhân màn kịch hôm nay, tạm thời coi như đã đứng vững được gót chân.

Hà Tây…

Hà Tây là người đầu tiên dám phá vỡ cục diện hòa bình, cộng thêm sự khơi gợi có chủ ý hoặc vô tình của Tổng thư ký Quách…

Tiết Nhất Nhất cảm thấy Hà Tây chắc chắn có chống lưng.

Nhưng cũng chẳng sao.

Cô chẳng phải cũng có mối quan hệ riêng sao?

Chẳng lẽ thật sự vì làm tình nguyện viên và nhân viên hợp đồng ở Hội người khuyết tật vài năm mà có thể trở thành quản lý dự án của quỹ sao?

Nói cho cùng.

Lợi ích cá nhân có thể dung hòa, lợi ích tập thể không xung đột là được.

Sau khi biên bản cuộc họp đã chỉnh sửa gọn gàng, được gửi đến hội đồng quản trị.

Các thành viên khác của hội đồng quản trị có để tâm đọc hay không thì không biết.

Nhưng Thi Cảnh đã đọc toàn bộ.

Bảo bối nhỏ của anh rất thông minh.

Buổi tối Thi Cảnh phải tham dự một bữa tiệc.

Về đến nhà đã gần 10 giờ.

Thang máy dừng ở tầng 26.

Thi Cảnh bước ra khỏi thang máy, kéo cổ áo sơ mi đang thắt chặt.

Đứng trước cửa, ngón tay đặt lên khóa cửa, vân tay nhanh chóng được nhận dạng, ‘cạch’ một tiếng, khóa bật mở.

Thi Cảnh đẩy cửa bước vào.

Trong khoảnh khắc.

Anh cảm thấy có gì đó không đúng.

Ánh sáng trong phòng không đúng.

Cùng lúc đó, có người lao về phía anh.

Phản ứng theo bản năng đã sớm khắc sâu vào xương tủy của người đàn ông.

Tay của Thi Cảnh, chính xác, không một động tác thừa, siết chặt lấy cổ đối phương như gọng kìm sắt.

Gân xanh trên cánh tay nổi lên, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức.

Cánh tay rắn chắc nhấc lên, trực tiếp bóp cổ người kia nhấc bổng lên, vung một cái, đập mạnh vào tường.

“Rầm!” Một tấm kính màu đồng trang trí trên tường lập tức vỡ tan.

Xen lẫn trong tiếng vỡ còn có một tiếng nấc nghẹn yếu ớt.

Người trong tay Thi Cảnh không có chút khả năng phản kháng nào.

Kẻ nào muốn chết đây?!

Trong nhà, ánh sáng yếu ớt nhảy múa.

Là ánh nến.

Có thứ gì đó dính nhớp đổ lên đôi giày da màu đen.

Thi Cảnh quét mắt nhìn rõ hình dáng đại khái của người trước mặt, đồng tử đang co lại đột nhiên giãn ra, cơ bắp phản ứng trước tiên.

Gần như là ngón tay run lên, người trong tay liền như một con búp bê vải rách trượt dọc theo tường rơi xuống đất.

Thi Cảnh một tay ôm lấy eo Tiết Nhất Nhất, đỡ lấy cô, thuận thế đặt cô nửa ngồi nửa nằm xuống sàn.

“Nhất Nhất…”

“Nhất Nhất…”

Thi Cảnh gọi hai tiếng.

Dưới ánh đèn mờ ảo.

Một đống mảnh kính vỡ, trên đó là một chiếc bánh kem bị đổ nát.

Đầu Tiết Nhất Nhất hơi nghiêng sang một bên, tóc hơi rối, mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch như giấy, môi tím bầm.

Không một chút sức sống.

Cả người cô mềm nhũn.

Rõ ràng Thi Cảnh đang ôm cô nhưng gần như không cảm nhận được chút trọng lượng nào.

Bàn tay vừa rồi còn muốn lấy mạng người của anh giờ đây run rẩy đặt lên cổ cô.

Động mạch cổ của Tiết Nhất Nhất đang đập yếu ớt.

Tim của Thi Cảnh đập mạnh như sấm.

Anh lập tức bế cô chạy ra xe, lao đến bệnh viện.

Bệnh viện gần nhất chỉ mất vài phút là đến.

Thi Cảnh bế cô xông vào phòng cấp cứu, lớn tiếng hét: “Bác sĩ! Bác sĩ!!”

Nhân viên y tế hỏi: “Bệnh nhân bị sao vậy?”

Thi Cảnh: “Bị bóp cổ, mất ý thức rồi.”

Bác sĩ liếc nhìn sắc mặt cô gái, lập tức chuẩn bị cấp cứu: “Nhanh nhanh nhanh!”

Thi Cảnh bị y tá chặn lại bên ngoài tấm rèm kiểm tra: “Thưa anh, anh không thể vào trong.”

Chỉ cách một tấm rèm.

Thi Cảnh có thể nghe rõ tiếng động bên trong.

“Lưng bị mảnh sắc làm rách…”

“Xương tay bị va đập trật khớp…”

“Hô hấp yếu…”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Tiễn Tổng thư ký Quách ra khỏi văn phòng, Tiết Nhất Nhất ngồi lại ghế làm việc, sắp xếp lại những chuyện vừa xảy ra.

Quỹ mới thành lập, mọi người đều không hiểu nhau.

Có người thể hiện tài năng để lập phe cánh.

Có người im lặng quan sát chờ thời cơ để về phe.

Đây chính là chốn công sở.

Không hề thoát ly khỏi thế tục chỉ vì tính chất công ích của công ty.

Nơi nào có người, nơi đó có tranh giành đấu đá ngầm.

Ngay cả tài nguyên quốc gia cũng có người dám động vào huống hồ là những chuyện này…

Tiết Nhất Nhất còn trẻ đã ngồi ở vị trí này, khó tránh khỏi trở thành tiêu điểm.

Cây cao đón gió.

Có thể hiểu được.

Tuy nhiên, cô cũng nhân màn kịch hôm nay, tạm thời coi như đã đứng vững được gót chân.

Hà Tây…

Hà Tây là người đầu tiên dám phá vỡ cục diện hòa bình, cộng thêm sự khơi gợi có chủ ý hoặc vô tình của Tổng thư ký Quách…

Tiết Nhất Nhất cảm thấy Hà Tây chắc chắn có chống lưng.

Nhưng cũng chẳng sao.

Cô chẳng phải cũng có mối quan hệ riêng sao?

Chẳng lẽ thật sự vì làm tình nguyện viên và nhân viên hợp đồng ở Hội người khuyết tật vài năm mà có thể trở thành quản lý dự án của quỹ sao?

Nói cho cùng.

Lợi ích cá nhân có thể dung hòa, lợi ích tập thể không xung đột là được.

Sau khi biên bản cuộc họp đã chỉnh sửa gọn gàng, được gửi đến hội đồng quản trị.

Các thành viên khác của hội đồng quản trị có để tâm đọc hay không thì không biết.

Nhưng Thi Cảnh đã đọc toàn bộ.

Bảo bối nhỏ của anh rất thông minh.

Buổi tối Thi Cảnh phải tham dự một bữa tiệc.

Về đến nhà đã gần 10 giờ.

Thang máy dừng ở tầng 26.

Thi Cảnh bước ra khỏi thang máy, kéo cổ áo sơ mi đang thắt chặt.

Đứng trước cửa, ngón tay đặt lên khóa cửa, vân tay nhanh chóng được nhận dạng, ‘cạch’ một tiếng, khóa bật mở.

Thi Cảnh đẩy cửa bước vào.

Trong khoảnh khắc.

Anh cảm thấy có gì đó không đúng.

Ánh sáng trong phòng không đúng.

Cùng lúc đó, có người lao về phía anh.

Phản ứng theo bản năng đã sớm khắc sâu vào xương tủy của người đàn ông.

Tay của Thi Cảnh, chính xác, không một động tác thừa, siết chặt lấy cổ đối phương như gọng kìm sắt.

Gân xanh trên cánh tay nổi lên, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức.

Cánh tay rắn chắc nhấc lên, trực tiếp bóp cổ người kia nhấc bổng lên, vung một cái, đập mạnh vào tường.

“Rầm!” Một tấm kính màu đồng trang trí trên tường lập tức vỡ tan.

Xen lẫn trong tiếng vỡ còn có một tiếng nấc nghẹn yếu ớt.

Người trong tay Thi Cảnh không có chút khả năng phản kháng nào.

Kẻ nào muốn chết đây?!

Trong nhà, ánh sáng yếu ớt nhảy múa.

Là ánh nến.

Có thứ gì đó dính nhớp đổ lên đôi giày da màu đen.

Thi Cảnh quét mắt nhìn rõ hình dáng đại khái của người trước mặt, đồng tử đang co lại đột nhiên giãn ra, cơ bắp phản ứng trước tiên.

Gần như là ngón tay run lên, người trong tay liền như một con búp bê vải rách trượt dọc theo tường rơi xuống đất.

Thi Cảnh một tay ôm lấy eo Tiết Nhất Nhất, đỡ lấy cô, thuận thế đặt cô nửa ngồi nửa nằm xuống sàn.

“Nhất Nhất…”

“Nhất Nhất…”

Thi Cảnh gọi hai tiếng.

Dưới ánh đèn mờ ảo.

Một đống mảnh kính vỡ, trên đó là một chiếc bánh kem bị đổ nát.

Đầu Tiết Nhất Nhất hơi nghiêng sang một bên, tóc hơi rối, mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch như giấy, môi tím bầm.

Không một chút sức sống.

Cả người cô mềm nhũn.

Rõ ràng Thi Cảnh đang ôm cô nhưng gần như không cảm nhận được chút trọng lượng nào.

Bàn tay vừa rồi còn muốn lấy mạng người của anh giờ đây run rẩy đặt lên cổ cô.

Động mạch cổ của Tiết Nhất Nhất đang đập yếu ớt.

Tim của Thi Cảnh đập mạnh như sấm.

Anh lập tức bế cô chạy ra xe, lao đến bệnh viện.

Bệnh viện gần nhất chỉ mất vài phút là đến.

Thi Cảnh bế cô xông vào phòng cấp cứu, lớn tiếng hét: “Bác sĩ! Bác sĩ!!”

Nhân viên y tế hỏi: “Bệnh nhân bị sao vậy?”

Thi Cảnh: “Bị bóp cổ, mất ý thức rồi.”

Bác sĩ liếc nhìn sắc mặt cô gái, lập tức chuẩn bị cấp cứu: “Nhanh nhanh nhanh!”

Thi Cảnh bị y tá chặn lại bên ngoài tấm rèm kiểm tra: “Thưa anh, anh không thể vào trong.”

Chỉ cách một tấm rèm.

Thi Cảnh có thể nghe rõ tiếng động bên trong.

“Lưng bị mảnh sắc làm rách…”

“Xương tay bị va đập trật khớp…”

“Hô hấp yếu…”

Nhưng Thi Cảnh đã đọc toàn bộ.

Bảo bối nhỏ của anh rất thông minh.

Buổi tối Thi Cảnh phải tham dự một bữa tiệc.

Về đến nhà đã gần 10 giờ.

Thang máy dừng ở tầng 26.

Thi Cảnh bước ra khỏi thang máy, kéo cổ áo sơ mi đang thắt chặt.

Đứng trước cửa, ngón tay đặt lên khóa cửa, vân tay nhanh chóng được nhận dạng, ‘cạch’ một tiếng, khóa bật mở.

Thi Cảnh đẩy cửa bước vào.

Trong khoảnh khắc.

Anh cảm thấy có gì đó không đúng.

Ánh sáng trong phòng không đúng.

Cùng lúc đó, có người lao về phía anh.

Phản ứng theo bản năng đã sớm khắc sâu vào xương tủy của người đàn ông.

Tay của Thi Cảnh, chính xác, không một động tác thừa, siết chặt lấy cổ đối phương như gọng kìm sắt.

Gân xanh trên cánh tay nổi lên, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức.

Cánh tay rắn chắc nhấc lên, trực tiếp bóp cổ người kia nhấc bổng lên, vung một cái, đập mạnh vào tường.

“Rầm!” Một tấm kính màu đồng trang trí trên tường lập tức vỡ tan.

Xen lẫn trong tiếng vỡ còn có một tiếng nấc nghẹn yếu ớt.

Người trong tay Thi Cảnh không có chút khả năng phản kháng nào.

Kẻ nào muốn chết đây?!

Trong nhà, ánh sáng yếu ớt nhảy múa.

Là ánh nến.

Có thứ gì đó dính nhớp đổ lên đôi giày da màu đen.

Thi Cảnh quét mắt nhìn rõ hình dáng đại khái của người trước mặt, đồng tử đang co lại đột nhiên giãn ra, cơ bắp phản ứng trước tiên.

Gần như là ngón tay run lên, người trong tay liền như một con búp bê vải rách trượt dọc theo tường rơi xuống đất.

Thi Cảnh một tay ôm lấy eo Tiết Nhất Nhất, đỡ lấy cô, thuận thế đặt cô nửa ngồi nửa nằm xuống sàn.

“Nhất Nhất…”

“Nhất Nhất…”

Thi Cảnh gọi hai tiếng.

Dưới ánh đèn mờ ảo.

Một đống mảnh kính vỡ, trên đó là một chiếc bánh kem bị đổ nát.

Đầu Tiết Nhất Nhất hơi nghiêng sang một bên, tóc hơi rối, mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch như giấy, môi tím bầm.

Không một chút sức sống.

Cả người cô mềm nhũn.

Rõ ràng Thi Cảnh đang ôm cô nhưng gần như không cảm nhận được chút trọng lượng nào.

Bàn tay vừa rồi còn muốn lấy mạng người của anh giờ đây run rẩy đặt lên cổ cô.

Động mạch cổ của Tiết Nhất Nhất đang đập yếu ớt.

Tim của Thi Cảnh đập mạnh như sấm.

Anh lập tức bế cô chạy ra xe, lao đến bệnh viện.

Bệnh viện gần nhất chỉ mất vài phút là đến.

Thi Cảnh bế cô xông vào phòng cấp cứu, lớn tiếng hét: “Bác sĩ! Bác sĩ!!”

Nhân viên y tế hỏi: “Bệnh nhân bị sao vậy?”

Thi Cảnh: “Bị bóp cổ, mất ý thức rồi.”

Bác sĩ liếc nhìn sắc mặt cô gái, lập tức chuẩn bị cấp cứu: “Nhanh nhanh nhanh!”

Thi Cảnh bị y tá chặn lại bên ngoài tấm rèm kiểm tra: “Thưa anh, anh không thể vào trong.”

Chỉ cách một tấm rèm.

Thi Cảnh có thể nghe rõ tiếng động bên trong.

“Lưng bị mảnh sắc làm rách…”

“Xương tay bị va đập trật khớp…”

“Hô hấp yếu…”

Kẻ nào muốn chết đây?!

Trong nhà, ánh sáng yếu ớt nhảy múa.

Là ánh nến.

Có thứ gì đó dính nhớp đổ lên đôi giày da màu đen.

Thi Cảnh quét mắt nhìn rõ hình dáng đại khái của người trước mặt, đồng tử đang co lại đột nhiên giãn ra, cơ bắp phản ứng trước tiên.

Gần như là ngón tay run lên, người trong tay liền như một con búp bê vải rách trượt dọc theo tường rơi xuống đất.

Thi Cảnh một tay ôm lấy eo Tiết Nhất Nhất, đỡ lấy cô, thuận thế đặt cô nửa ngồi nửa nằm xuống sàn.

“Nhất Nhất…”

“Nhất Nhất…”

Thi Cảnh gọi hai tiếng.

Dưới ánh đèn mờ ảo.

Một đống mảnh kính vỡ, trên đó là một chiếc bánh kem bị đổ nát.

Đầu Tiết Nhất Nhất hơi nghiêng sang một bên, tóc hơi rối, mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch như giấy, môi tím bầm.

Không một chút sức sống.

Cả người cô mềm nhũn.

Rõ ràng Thi Cảnh đang ôm cô nhưng gần như không cảm nhận được chút trọng lượng nào.

Bàn tay vừa rồi còn muốn lấy mạng người của anh giờ đây run rẩy đặt lên cổ cô.

Động mạch cổ của Tiết Nhất Nhất đang đập yếu ớt.

Tim của Thi Cảnh đập mạnh như sấm.

Anh lập tức bế cô chạy ra xe, lao đến bệnh viện.

Bệnh viện gần nhất chỉ mất vài phút là đến.

Thi Cảnh bế cô xông vào phòng cấp cứu, lớn tiếng hét: “Bác sĩ! Bác sĩ!!”

Nhân viên y tế hỏi: “Bệnh nhân bị sao vậy?”

Thi Cảnh: “Bị bóp cổ, mất ý thức rồi.”

Bác sĩ liếc nhìn sắc mặt cô gái, lập tức chuẩn bị cấp cứu: “Nhanh nhanh nhanh!”

Thi Cảnh bị y tá chặn lại bên ngoài tấm rèm kiểm tra: “Thưa anh, anh không thể vào trong.”

Chỉ cách một tấm rèm.

Thi Cảnh có thể nghe rõ tiếng động bên trong.

“Lưng bị mảnh sắc làm rách…”

“Xương tay bị va đập trật khớp…”

“Hô hấp yếu…”

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »