Lửa Hoang Câm Lặng

Lượt đọc: 9641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 166

❊ ❊ ❊

Hệ thống thông tin cấp cao nhất của Trung An Bảo, trong đó chứa toàn bộ thông tin về các lực lượng vũ trang bí mật của Trung An Bảo tại các nơi.

Chỉ cần tìm được hồ sơ nhiệm vụ năm xưa từ đó, mọi chuyện sẽ sáng tỏ.

Tiết Nhất Nhất có thể bắt đầu điều tra từ phía Thi Dụ.

Cũng lúc này, Tiết Nhất Nhất nghi hoặc: “Vì sao Thi Dụ không giết em mà lại đưa em từ trại trẻ mồ côi… về Bắc Đô? Đặt em ngay trước mắt mình như vậy?”

Khang Nguyên Gia cũng lắc đầu tỏ vẻ không hiểu, suy nghĩ một hồi rồi phỏng đoán: “Có phải trên người em có điều gì ông ta cần, hoặc ông ta muốn biết điều gì đó từ em không?”

Tiết Nhất Nhất trầm ngâm.

Ở nhà họ Thi cô luôn là người vô hình.

Thi Dụ bận rộn, có khi cả tháng cũng chẳng gặp nhau lần nào.

Thi thoảng chỉ nói vài câu.

Ông ta quả thật đã hỏi cô rất nhiều lần, hỏi xem cô có nhớ lại chuyện quá khứ nào không…

Khang Nguyên Gia nắm vai Tiết Nhất Nhất, kéo cô trở về thực tại: “Gia Âm, chỉ cần có được hồ sơ, chúng ta sẽ biết rõ đầu đuôi sự việc.”

Đầu đuôi sự việc…

Sự thật phơi bày…

Đúng!

Cô nên làm như vậy.

Chứ không phải như cô từng nghĩ ban đầu, âm thầm giết hết mọi người là xong…

Muốn lấy được hồ sơ thì phải đăng nhập vào hệ thống thông tin cấp cao nhất của Trung An Bảo, phải tiếp cận Thi Dụ.

Tay Tiết Nhất Nhất đang có một dự án xin tài trợ cho Bệnh viện Nhi Thiên Thần, trong khi Trung An Bảo hàng năm đều có một khoản quỹ từ thiện dành cho hoạt động công ích.

Tiết Nhất Nhất dùng cớ này để tìm Thi Dụ.

Đồng thời, cô soạn một bản kế hoạch thành lập quỹ từ thiện, hy vọng dùng cách này để bước vào Trung An Bảo.

Nhưng kế hoạch không theo kịp biến động.

Tháng 2 năm 2014.

Tiết Nhất Nhất đang trên xe nói chuyện với Thi Dụ về dự án tài trợ thì xảy ra tai nạn xe.

Tiết Nhất Nhất tỉnh lại, đầu óc trống rỗng, chẳng nhớ gì cả.

Trong căn phòng bệnh cao cấp, một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi ân cần gọi cô là “Tiết Nhất Nhất”.

Giày nam nữ

Chứng mất trí nhớ do chấn động não gây ra, bác sĩ bảo người nhà nên kể nhiều chuyện quá khứ cho cô nghe, sẽ giúp cô hồi phục trí nhớ.

Người phụ nữ đó nắm tay cô: “Nhất Nhất, dì là dì Vương, cháu còn nhớ không?”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu.

Dì Vương tiếp tục: “Cháu tên là Tiết Nhất Nhất, năm nay 24 tuổi, cháu bị tai nạn xe…”

Khi dì Vương nói đến: “Bà chủ ghét cháu nhất, cháu nhất định đừng chọc bà ấy tức giận…”

Tới đây, ký ức trong đầu Tiết Nhất Nhất bắt đầu ghép nối từng mảnh, tất cả ùa về.

Buổi tối dì Vương rời đi.

Tiết Nhất Nhất nằm trên giường bệnh, trằn trọc lăn qua lăn lại.

Không biết Thi Dụ thế nào rồi.

Tiết Nhất Nhất khoác áo phao đi thăm Thi Dụ.

Giữa đêm khuya, hành lang chìm trong tĩnh lặng.

Từ phía đối diện, một bóng dáng cao lớn, ngay ngắn bước tới, đôi giày da bước trên nền đất phát ra tiếng vang dội, như dẫm thẳng lên tim người ta.

Hai người nhìn nhau.

Tóc anh ta ngắn.

Càng làm nổi bật ngũ quan.

So với trước đây, anh ta chững chạc hơn nhiều, bớt đi vẻ kiêu căng của thiếu gia, thay vào đó là khí chất lạnh lùng, sắc bén.

Tiến lại gần.

Khi hai người đi ngang qua nhau, Tiết Nhất Nhất nghiêng đầu quay mặt đi.

Rõ ràng cô chưa nghĩ ra phải đối mặt với anh ta thế nào.

“Này!” Giọng nói của anh ta nghe có vẻ rất không vui.

Tiết Nhất Nhất dừng bước, nhắm mắt điều chỉnh cảm xúc rồi quay người lại.

Thi Cảnh siết chặt hàm, lạnh lùng chất vấn từ trên cao: “Em có biểu cảm gì vậy?”

Tiết Nhất Nhất nhíu mày, không biết phải ứng xử thế nào.

Thi Cảnh tiến lên một bước, áp lực khiến người ta nghẹt thở: “Hỏi em đó!”

Tiết Nhất Nhất co vai lùi nửa bước, nuốt nước bọt rồi lấy điện thoại ra gõ chữ.

Cẩn thận giơ điện thoại lên.

—[Anh quen tôi à?]

Thi Cảnh liếc nhìn dòng chữ trên màn hình, ánh mắt nheo lại.

Rồi… anh cười lạnh lẽo.

Anh ta nghiêng đầu, liếm môi với vẻ lưu manh.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Hai tay mở rộng áo khoác dạ đen, chống hông, hơi cúi người, áp sát toàn thân vào cô, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm.

Tiết Nhất Nhất nghiến chặt răng, cố giữ bình tĩnh.

Cô lại gõ chữ, đưa lên: [Xin hỏi anh là ai?]

Thi Cảnh liếc điện thoại, nhướng mày, nheo mắt: “Tôi là bố của em.”

Lời vừa dứt.

Tiết Nhất Nhất sững người hai giây, ôm điện thoại lùi hai bước rồi quay người chạy đi.

Chạy được một đoạn mới quay đầu lại.

Thật sự là Thi Cảnh!

Anh ta đã trở về!

Thi Dụ bị thương rất nặng, tạm thời không thể quản lý việc của Trung An Bảo.

Cũng vì lý do này mà Thi Cảnh mới trở về.

Và Tiết Nhất Nhất nghe được, Thi Dụ có ý định giao Trung An Bảo cho Thi Cảnh, thậm chí vì chuyện này mà cãi nhau với Tần Anh.

Vậy thì, muốn lấy được hồ sơ từ hệ thống thông tin cấp cao nhất của Trung An Bảo, mục tiêu đã chuyển từ Thi Dụ sang Thi Cảnh.

Nhưng Tiết Nhất Nhất vẫn nhớ rõ Thi Cảnh đã rời nhà họ Thi như thế nào, một đi là mấy năm trời ở MXG.

Chưa nói đến tiếp cận.

Có khi anh ta còn muốn giết cô.

Tiết Nhất Nhất nói với Khang Nguyên Gia: “Không thể nào.”

Nhưng Khang Nguyên Gia không nghĩ vậy: “Theo tâm lý học, thứ chưa từng có được mới càng có sức hấp dẫn.”

Bên Khang Nguyên Gia cũng không ngồi yên, thông qua Đoàn Giai Huệ tiếp cận Tần Anh, xem thử có thể tìm được kẽ hở nào từ Tần Anh hay Thi Kỳ không.

Nhưng Tần Anh khinh thường gia thế nhà họ Khang, giả bộ ngây ngô định mai mối Khang Nguyên Gia với Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất không từ chối, ngoan ngoãn chấp nhận, dùng cách này để thăm dò thái độ của Thi Cảnh đối với mình.

Tiết Nhất Nhất không chắc thái độ của Thi Cảnh.

Nhưng Khang Nguyên Gia nói: “Có cơ hội.”

Tâm trạng Tiết Nhất Nhất bỗng dưng hoảng sợ, Thi Cảnh người này bề ngoài phóng khoáng tùy tiện, cố chấp kỳ quái, nhưng thực chất tinh tường từng li từng tí, cẩn trọng chu toàn, còn về thủ đoạn thì khỏi phải nói…

Khang Nguyên Gia đặt hai quân cờ lên bàn: “Người tự tin thường sẽ không nghi ngờ lựa chọn của mình, không tự phủ nhận quyết định của mình. Nhưng mặt trái của sự tự tin là tự đại.”

Khang Nguyên Gia đẩy quân cờ đen lên: “Thi Cảnh chính là người như vậy.”

Khang Nguyên Gia nhìn Tiết Nhất Nhất: “Chỉ cần dẫn sự việc vào các điểm chuyển biến, ở mỗi điểm chuyển biến, em là người nhượng bộ, anh ta là người lựa chọn, để anh ta tự thúc đẩy nhịp độ thì anh ta sẽ không sinh nghi.”

Đơn giản là, tiến độ thân mật giữa Tiết Nhất Nhất và Thi Cảnh hoàn toàn do Thi Cảnh tự lựa chọn và thúc đẩy.

Qua đó che giấu mục đích thật sự của cô.

Việc Tiết Nhất Nhất cần làm là liên tục đưa sự việc vào các điểm chuyển biến.

Vì quá khứ nên quan hệ hai người gần như đóng băng.

Thái độ của Thi Cảnh sau khi trở về cũng chứng minh điều đó.

Anh ta đối xử với cô rất lạnh lùng.

Tiết Nhất Nhất lợi dụng việc mất trí nhớ, lợi dụng việc nghe dì Vương kể Thi Cảnh từng rất quan tâm cô, lại thêm dự án quyên góp cho Bệnh viện Nhi Thiên Thần, lấy thân phận và thái độ của một bậc tiểu bối để tự nhiên tiếp cận Thi Cảnh, lấy lòng Thi Cảnh.

Nhưng Thi Cảnh không lay chuyển.

Vẫn rất lạnh lùng.

Lúc này Tiết Nhất Nhất tình cờ phát hiện viện trưởng Bệnh viện Nhi Thiên Thần lại chính là Quan Hoành Minh – người từng lạm dụng tình dục nhiều bé gái ở trại trẻ mồ côi Ngọc Hòa năm xưa.

Tiết Nhất Nhất cũng từng là nạn nhân.

Tiết Nhất Nhất lợi dụng tay Thi Cảnh, đưa Quan Hoành Minh – kẻ trốn tội và thay hình đổi dạng – vào tù.

Bất ngờ, việc này kéo theo đường dây buôn bán QG, buôn bán trẻ em – một chuỗi dây chuyền đen tối.

Đồng thời, Tiết Nhất Nhất cố ý phơi bày vết thương năm xưa trước mặt Thi Cảnh.

Dù không thể đổi lấy sự thương hại.

Nhưng một người càng trần trụi thì càng ít bị đề phòng.

Tiết Nhất Nhất đã đạt được mục đích.

Sau sự việc này, thái độ của Thi Cảnh đối với cô đã thay đổi.

Còn có chuyện ngoài dự liệu hơn.

Hôm đó, cô và anh ta ngồi trong quán ăn năm xưa.

Anh ta đưa cho cô một bản báo cáo điều tra.

Một bản báo cáo điều tra hết sức nghiêm ngặt.

Chứng minh rằng cô không phải nạn nhân, khi ở trại trẻ mồ côi Ngọc Hòa, cô chưa từng bị Quan Hoành Minh lạm dụng tình dục.

Nếu không phải cô chưa từng quên điều gì, nếu không phải cô nhớ rõ bàn tay người đó từng luồn vào cơ thể cô, cảm giác ghê tởm, buồn nôn ấy…

Cô thật sự đã gần như tin rồi…

Người đàn ông trước mặt cô, phóng khoáng bất cần, phải chăng đang cố gắng bảo vệ cô khỏi nỗi đau?

Tiết Nhất Nhất dùng cớ này để tìm Thi Dụ.

Đồng thời, cô soạn một bản kế hoạch thành lập quỹ từ thiện, hy vọng dùng cách này để bước vào Trung An Bảo.

Nhưng kế hoạch không theo kịp biến động.

Tháng 2 năm 2014.

Tiết Nhất Nhất đang trên xe nói chuyện với Thi Dụ về dự án tài trợ thì xảy ra tai nạn xe.

Tiết Nhất Nhất tỉnh lại, đầu óc trống rỗng, chẳng nhớ gì cả.

Trong căn phòng bệnh cao cấp, một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi ân cần gọi cô là “Tiết Nhất Nhất”.

Giày nam nữ

Chứng mất trí nhớ do chấn động não gây ra, bác sĩ bảo người nhà nên kể nhiều chuyện quá khứ cho cô nghe, sẽ giúp cô hồi phục trí nhớ.

Người phụ nữ đó nắm tay cô: “Nhất Nhất, dì là dì Vương, cháu còn nhớ không?”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu.

Dì Vương tiếp tục: “Cháu tên là Tiết Nhất Nhất, năm nay 24 tuổi, cháu bị tai nạn xe…”

Khi dì Vương nói đến: “Bà chủ ghét cháu nhất, cháu nhất định đừng chọc bà ấy tức giận…”

Tới đây, ký ức trong đầu Tiết Nhất Nhất bắt đầu ghép nối từng mảnh, tất cả ùa về.

Buổi tối dì Vương rời đi.

Tiết Nhất Nhất nằm trên giường bệnh, trằn trọc lăn qua lăn lại.

Không biết Thi Dụ thế nào rồi.

Tiết Nhất Nhất khoác áo phao đi thăm Thi Dụ.

Giữa đêm khuya, hành lang chìm trong tĩnh lặng.

Từ phía đối diện, một bóng dáng cao lớn, ngay ngắn bước tới, đôi giày da bước trên nền đất phát ra tiếng vang dội, như dẫm thẳng lên tim người ta.

Hai người nhìn nhau.

Tóc anh ta ngắn.

Càng làm nổi bật ngũ quan.

So với trước đây, anh ta chững chạc hơn nhiều, bớt đi vẻ kiêu căng của thiếu gia, thay vào đó là khí chất lạnh lùng, sắc bén.

Tiến lại gần.

Khi hai người đi ngang qua nhau, Tiết Nhất Nhất nghiêng đầu quay mặt đi.

Rõ ràng cô chưa nghĩ ra phải đối mặt với anh ta thế nào.

“Này!” Giọng nói của anh ta nghe có vẻ rất không vui.

Tiết Nhất Nhất dừng bước, nhắm mắt điều chỉnh cảm xúc rồi quay người lại.

Thi Cảnh siết chặt hàm, lạnh lùng chất vấn từ trên cao: “Em có biểu cảm gì vậy?”

Tiết Nhất Nhất nhíu mày, không biết phải ứng xử thế nào.

Thi Cảnh tiến lên một bước, áp lực khiến người ta nghẹt thở: “Hỏi em đó!”

Tiết Nhất Nhất co vai lùi nửa bước, nuốt nước bọt rồi lấy điện thoại ra gõ chữ.

Cẩn thận giơ điện thoại lên.

—[Anh quen tôi à?]

Thi Cảnh liếc nhìn dòng chữ trên màn hình, ánh mắt nheo lại.

Rồi… anh cười lạnh lẽo.

Anh ta nghiêng đầu, liếm môi với vẻ lưu manh.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Hai tay mở rộng áo khoác dạ đen, chống hông, hơi cúi người, áp sát toàn thân vào cô, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm.

Tiết Nhất Nhất nghiến chặt răng, cố giữ bình tĩnh.

Cô lại gõ chữ, đưa lên: [Xin hỏi anh là ai?]

Thi Cảnh liếc điện thoại, nhướng mày, nheo mắt: “Tôi là bố của em.”

Lời vừa dứt.

Tiết Nhất Nhất sững người hai giây, ôm điện thoại lùi hai bước rồi quay người chạy đi.

Chạy được một đoạn mới quay đầu lại.

Thật sự là Thi Cảnh!

Anh ta đã trở về!

Thi Dụ bị thương rất nặng, tạm thời không thể quản lý việc của Trung An Bảo.

Cũng vì lý do này mà Thi Cảnh mới trở về.

Và Tiết Nhất Nhất nghe được, Thi Dụ có ý định giao Trung An Bảo cho Thi Cảnh, thậm chí vì chuyện này mà cãi nhau với Tần Anh.

Vậy thì, muốn lấy được hồ sơ từ hệ thống thông tin cấp cao nhất của Trung An Bảo, mục tiêu đã chuyển từ Thi Dụ sang Thi Cảnh.

Nhưng Tiết Nhất Nhất vẫn nhớ rõ Thi Cảnh đã rời nhà họ Thi như thế nào, một đi là mấy năm trời ở MXG.

Chưa nói đến tiếp cận.

Có khi anh ta còn muốn giết cô.

Tiết Nhất Nhất nói với Khang Nguyên Gia: “Không thể nào.”

Nhưng Khang Nguyên Gia không nghĩ vậy: “Theo tâm lý học, thứ chưa từng có được mới càng có sức hấp dẫn.”

Bên Khang Nguyên Gia cũng không ngồi yên, thông qua Đoàn Giai Huệ tiếp cận Tần Anh, xem thử có thể tìm được kẽ hở nào từ Tần Anh hay Thi Kỳ không.

Nhưng Tần Anh khinh thường gia thế nhà họ Khang, giả bộ ngây ngô định mai mối Khang Nguyên Gia với Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất không từ chối, ngoan ngoãn chấp nhận, dùng cách này để thăm dò thái độ của Thi Cảnh đối với mình.

Tiết Nhất Nhất không chắc thái độ của Thi Cảnh.

Nhưng Khang Nguyên Gia nói: “Có cơ hội.”

Tâm trạng Tiết Nhất Nhất bỗng dưng hoảng sợ, Thi Cảnh người này bề ngoài phóng khoáng tùy tiện, cố chấp kỳ quái, nhưng thực chất tinh tường từng li từng tí, cẩn trọng chu toàn, còn về thủ đoạn thì khỏi phải nói…

Khang Nguyên Gia đặt hai quân cờ lên bàn: “Người tự tin thường sẽ không nghi ngờ lựa chọn của mình, không tự phủ nhận quyết định của mình. Nhưng mặt trái của sự tự tin là tự đại.”

Khang Nguyên Gia đẩy quân cờ đen lên: “Thi Cảnh chính là người như vậy.”

Khang Nguyên Gia nhìn Tiết Nhất Nhất: “Chỉ cần dẫn sự việc vào các điểm chuyển biến, ở mỗi điểm chuyển biến, em là người nhượng bộ, anh ta là người lựa chọn, để anh ta tự thúc đẩy nhịp độ thì anh ta sẽ không sinh nghi.”

Đơn giản là, tiến độ thân mật giữa Tiết Nhất Nhất và Thi Cảnh hoàn toàn do Thi Cảnh tự lựa chọn và thúc đẩy.

Qua đó che giấu mục đích thật sự của cô.

Việc Tiết Nhất Nhất cần làm là liên tục đưa sự việc vào các điểm chuyển biến.

Vì quá khứ nên quan hệ hai người gần như đóng băng.

Thái độ của Thi Cảnh sau khi trở về cũng chứng minh điều đó.

Anh ta đối xử với cô rất lạnh lùng.

Tiết Nhất Nhất lợi dụng việc mất trí nhớ, lợi dụng việc nghe dì Vương kể Thi Cảnh từng rất quan tâm cô, lại thêm dự án quyên góp cho Bệnh viện Nhi Thiên Thần, lấy thân phận và thái độ của một bậc tiểu bối để tự nhiên tiếp cận Thi Cảnh, lấy lòng Thi Cảnh.

Nhưng Thi Cảnh không lay chuyển.

Vẫn rất lạnh lùng.

Lúc này Tiết Nhất Nhất tình cờ phát hiện viện trưởng Bệnh viện Nhi Thiên Thần lại chính là Quan Hoành Minh – người từng lạm dụng tình dục nhiều bé gái ở trại trẻ mồ côi Ngọc Hòa năm xưa.

Tiết Nhất Nhất cũng từng là nạn nhân.

Tiết Nhất Nhất lợi dụng tay Thi Cảnh, đưa Quan Hoành Minh – kẻ trốn tội và thay hình đổi dạng – vào tù.

Bất ngờ, việc này kéo theo đường dây buôn bán QG, buôn bán trẻ em – một chuỗi dây chuyền đen tối.

Đồng thời, Tiết Nhất Nhất cố ý phơi bày vết thương năm xưa trước mặt Thi Cảnh.

Dù không thể đổi lấy sự thương hại.

Nhưng một người càng trần trụi thì càng ít bị đề phòng.

Tiết Nhất Nhất đã đạt được mục đích.

Sau sự việc này, thái độ của Thi Cảnh đối với cô đã thay đổi.

Còn có chuyện ngoài dự liệu hơn.

Hôm đó, cô và anh ta ngồi trong quán ăn năm xưa.

Anh ta đưa cho cô một bản báo cáo điều tra.

Một bản báo cáo điều tra hết sức nghiêm ngặt.

Chứng minh rằng cô không phải nạn nhân, khi ở trại trẻ mồ côi Ngọc Hòa, cô chưa từng bị Quan Hoành Minh lạm dụng tình dục.

Nếu không phải cô chưa từng quên điều gì, nếu không phải cô nhớ rõ bàn tay người đó từng luồn vào cơ thể cô, cảm giác ghê tởm, buồn nôn ấy…

Cô thật sự đã gần như tin rồi…

Người đàn ông trước mặt cô, phóng khoáng bất cần, phải chăng đang cố gắng bảo vệ cô khỏi nỗi đau?

Người phụ nữ đó nắm tay cô: “Nhất Nhất, dì là dì Vương, cháu còn nhớ không?”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu.

Dì Vương tiếp tục: “Cháu tên là Tiết Nhất Nhất, năm nay 24 tuổi, cháu bị tai nạn xe…”

Khi dì Vương nói đến: “Bà chủ ghét cháu nhất, cháu nhất định đừng chọc bà ấy tức giận…”

Tới đây, ký ức trong đầu Tiết Nhất Nhất bắt đầu ghép nối từng mảnh, tất cả ùa về.

Buổi tối dì Vương rời đi.

Tiết Nhất Nhất nằm trên giường bệnh, trằn trọc lăn qua lăn lại.

Không biết Thi Dụ thế nào rồi.

Tiết Nhất Nhất khoác áo phao đi thăm Thi Dụ.

Giữa đêm khuya, hành lang chìm trong tĩnh lặng.

Từ phía đối diện, một bóng dáng cao lớn, ngay ngắn bước tới, đôi giày da bước trên nền đất phát ra tiếng vang dội, như dẫm thẳng lên tim người ta.

Hai người nhìn nhau.

Tóc anh ta ngắn.

Càng làm nổi bật ngũ quan.

So với trước đây, anh ta chững chạc hơn nhiều, bớt đi vẻ kiêu căng của thiếu gia, thay vào đó là khí chất lạnh lùng, sắc bén.

Tiến lại gần.

Khi hai người đi ngang qua nhau, Tiết Nhất Nhất nghiêng đầu quay mặt đi.

Rõ ràng cô chưa nghĩ ra phải đối mặt với anh ta thế nào.

“Này!” Giọng nói của anh ta nghe có vẻ rất không vui.

Tiết Nhất Nhất dừng bước, nhắm mắt điều chỉnh cảm xúc rồi quay người lại.

Thi Cảnh siết chặt hàm, lạnh lùng chất vấn từ trên cao: “Em có biểu cảm gì vậy?”

Tiết Nhất Nhất nhíu mày, không biết phải ứng xử thế nào.

Thi Cảnh tiến lên một bước, áp lực khiến người ta nghẹt thở: “Hỏi em đó!”

Tiết Nhất Nhất co vai lùi nửa bước, nuốt nước bọt rồi lấy điện thoại ra gõ chữ.

Cẩn thận giơ điện thoại lên.

—[Anh quen tôi à?]

Thi Cảnh liếc nhìn dòng chữ trên màn hình, ánh mắt nheo lại.

Rồi… anh cười lạnh lẽo.

Anh ta nghiêng đầu, liếm môi với vẻ lưu manh.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Hai tay mở rộng áo khoác dạ đen, chống hông, hơi cúi người, áp sát toàn thân vào cô, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm.

Tiết Nhất Nhất nghiến chặt răng, cố giữ bình tĩnh.

Cô lại gõ chữ, đưa lên: [Xin hỏi anh là ai?]

Thi Cảnh liếc điện thoại, nhướng mày, nheo mắt: “Tôi là bố của em.”

Lời vừa dứt.

Tiết Nhất Nhất sững người hai giây, ôm điện thoại lùi hai bước rồi quay người chạy đi.

Chạy được một đoạn mới quay đầu lại.

Thật sự là Thi Cảnh!

Anh ta đã trở về!

Thi Dụ bị thương rất nặng, tạm thời không thể quản lý việc của Trung An Bảo.

Cũng vì lý do này mà Thi Cảnh mới trở về.

Và Tiết Nhất Nhất nghe được, Thi Dụ có ý định giao Trung An Bảo cho Thi Cảnh, thậm chí vì chuyện này mà cãi nhau với Tần Anh.

Vậy thì, muốn lấy được hồ sơ từ hệ thống thông tin cấp cao nhất của Trung An Bảo, mục tiêu đã chuyển từ Thi Dụ sang Thi Cảnh.

Nhưng Tiết Nhất Nhất vẫn nhớ rõ Thi Cảnh đã rời nhà họ Thi như thế nào, một đi là mấy năm trời ở MXG.

Chưa nói đến tiếp cận.

Có khi anh ta còn muốn giết cô.

Tiết Nhất Nhất nói với Khang Nguyên Gia: “Không thể nào.”

Nhưng Khang Nguyên Gia không nghĩ vậy: “Theo tâm lý học, thứ chưa từng có được mới càng có sức hấp dẫn.”

Bên Khang Nguyên Gia cũng không ngồi yên, thông qua Đoàn Giai Huệ tiếp cận Tần Anh, xem thử có thể tìm được kẽ hở nào từ Tần Anh hay Thi Kỳ không.

Nhưng Tần Anh khinh thường gia thế nhà họ Khang, giả bộ ngây ngô định mai mối Khang Nguyên Gia với Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất không từ chối, ngoan ngoãn chấp nhận, dùng cách này để thăm dò thái độ của Thi Cảnh đối với mình.

Tiết Nhất Nhất không chắc thái độ của Thi Cảnh.

Nhưng Khang Nguyên Gia nói: “Có cơ hội.”

Tâm trạng Tiết Nhất Nhất bỗng dưng hoảng sợ, Thi Cảnh người này bề ngoài phóng khoáng tùy tiện, cố chấp kỳ quái, nhưng thực chất tinh tường từng li từng tí, cẩn trọng chu toàn, còn về thủ đoạn thì khỏi phải nói…

Khang Nguyên Gia đặt hai quân cờ lên bàn: “Người tự tin thường sẽ không nghi ngờ lựa chọn của mình, không tự phủ nhận quyết định của mình. Nhưng mặt trái của sự tự tin là tự đại.”

Khang Nguyên Gia đẩy quân cờ đen lên: “Thi Cảnh chính là người như vậy.”

Khang Nguyên Gia nhìn Tiết Nhất Nhất: “Chỉ cần dẫn sự việc vào các điểm chuyển biến, ở mỗi điểm chuyển biến, em là người nhượng bộ, anh ta là người lựa chọn, để anh ta tự thúc đẩy nhịp độ thì anh ta sẽ không sinh nghi.”

Đơn giản là, tiến độ thân mật giữa Tiết Nhất Nhất và Thi Cảnh hoàn toàn do Thi Cảnh tự lựa chọn và thúc đẩy.

Qua đó che giấu mục đích thật sự của cô.

Việc Tiết Nhất Nhất cần làm là liên tục đưa sự việc vào các điểm chuyển biến.

Vì quá khứ nên quan hệ hai người gần như đóng băng.

Thái độ của Thi Cảnh sau khi trở về cũng chứng minh điều đó.

Anh ta đối xử với cô rất lạnh lùng.

Tiết Nhất Nhất lợi dụng việc mất trí nhớ, lợi dụng việc nghe dì Vương kể Thi Cảnh từng rất quan tâm cô, lại thêm dự án quyên góp cho Bệnh viện Nhi Thiên Thần, lấy thân phận và thái độ của một bậc tiểu bối để tự nhiên tiếp cận Thi Cảnh, lấy lòng Thi Cảnh.

Nhưng Thi Cảnh không lay chuyển.

Vẫn rất lạnh lùng.

Lúc này Tiết Nhất Nhất tình cờ phát hiện viện trưởng Bệnh viện Nhi Thiên Thần lại chính là Quan Hoành Minh – người từng lạm dụng tình dục nhiều bé gái ở trại trẻ mồ côi Ngọc Hòa năm xưa.

Tiết Nhất Nhất cũng từng là nạn nhân.

Tiết Nhất Nhất lợi dụng tay Thi Cảnh, đưa Quan Hoành Minh – kẻ trốn tội và thay hình đổi dạng – vào tù.

Bất ngờ, việc này kéo theo đường dây buôn bán QG, buôn bán trẻ em – một chuỗi dây chuyền đen tối.

Đồng thời, Tiết Nhất Nhất cố ý phơi bày vết thương năm xưa trước mặt Thi Cảnh.

Dù không thể đổi lấy sự thương hại.

Nhưng một người càng trần trụi thì càng ít bị đề phòng.

Tiết Nhất Nhất đã đạt được mục đích.

Sau sự việc này, thái độ của Thi Cảnh đối với cô đã thay đổi.

Còn có chuyện ngoài dự liệu hơn.

Hôm đó, cô và anh ta ngồi trong quán ăn năm xưa.

Anh ta đưa cho cô một bản báo cáo điều tra.

Một bản báo cáo điều tra hết sức nghiêm ngặt.

Chứng minh rằng cô không phải nạn nhân, khi ở trại trẻ mồ côi Ngọc Hòa, cô chưa từng bị Quan Hoành Minh lạm dụng tình dục.

Nếu không phải cô chưa từng quên điều gì, nếu không phải cô nhớ rõ bàn tay người đó từng luồn vào cơ thể cô, cảm giác ghê tởm, buồn nôn ấy…

Cô thật sự đã gần như tin rồi…

Người đàn ông trước mặt cô, phóng khoáng bất cần, phải chăng đang cố gắng bảo vệ cô khỏi nỗi đau?

Buổi tối dì Vương rời đi.

Tiết Nhất Nhất nằm trên giường bệnh, trằn trọc lăn qua lăn lại.

Không biết Thi Dụ thế nào rồi.

Tiết Nhất Nhất khoác áo phao đi thăm Thi Dụ.

Giữa đêm khuya, hành lang chìm trong tĩnh lặng.

Từ phía đối diện, một bóng dáng cao lớn, ngay ngắn bước tới, đôi giày da bước trên nền đất phát ra tiếng vang dội, như dẫm thẳng lên tim người ta.

Hai người nhìn nhau.

Tóc anh ta ngắn.

Càng làm nổi bật ngũ quan.

So với trước đây, anh ta chững chạc hơn nhiều, bớt đi vẻ kiêu căng của thiếu gia, thay vào đó là khí chất lạnh lùng, sắc bén.

Tiến lại gần.

Khi hai người đi ngang qua nhau, Tiết Nhất Nhất nghiêng đầu quay mặt đi.

Rõ ràng cô chưa nghĩ ra phải đối mặt với anh ta thế nào.

“Này!” Giọng nói của anh ta nghe có vẻ rất không vui.

Tiết Nhất Nhất dừng bước, nhắm mắt điều chỉnh cảm xúc rồi quay người lại.

Thi Cảnh siết chặt hàm, lạnh lùng chất vấn từ trên cao: “Em có biểu cảm gì vậy?”

Tiết Nhất Nhất nhíu mày, không biết phải ứng xử thế nào.

Thi Cảnh tiến lên một bước, áp lực khiến người ta nghẹt thở: “Hỏi em đó!”

Tiết Nhất Nhất co vai lùi nửa bước, nuốt nước bọt rồi lấy điện thoại ra gõ chữ.

Cẩn thận giơ điện thoại lên.

—[Anh quen tôi à?]

Thi Cảnh liếc nhìn dòng chữ trên màn hình, ánh mắt nheo lại.

Rồi… anh cười lạnh lẽo.

Anh ta nghiêng đầu, liếm môi với vẻ lưu manh.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Hai tay mở rộng áo khoác dạ đen, chống hông, hơi cúi người, áp sát toàn thân vào cô, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm.

Tiết Nhất Nhất nghiến chặt răng, cố giữ bình tĩnh.

Cô lại gõ chữ, đưa lên: [Xin hỏi anh là ai?]

Thi Cảnh liếc điện thoại, nhướng mày, nheo mắt: “Tôi là bố của em.”

Lời vừa dứt.

Tiết Nhất Nhất sững người hai giây, ôm điện thoại lùi hai bước rồi quay người chạy đi.

Chạy được một đoạn mới quay đầu lại.

Thật sự là Thi Cảnh!

Anh ta đã trở về!

Thi Dụ bị thương rất nặng, tạm thời không thể quản lý việc của Trung An Bảo.

Cũng vì lý do này mà Thi Cảnh mới trở về.

Và Tiết Nhất Nhất nghe được, Thi Dụ có ý định giao Trung An Bảo cho Thi Cảnh, thậm chí vì chuyện này mà cãi nhau với Tần Anh.

Vậy thì, muốn lấy được hồ sơ từ hệ thống thông tin cấp cao nhất của Trung An Bảo, mục tiêu đã chuyển từ Thi Dụ sang Thi Cảnh.

Nhưng Tiết Nhất Nhất vẫn nhớ rõ Thi Cảnh đã rời nhà họ Thi như thế nào, một đi là mấy năm trời ở MXG.

Chưa nói đến tiếp cận.

Có khi anh ta còn muốn giết cô.

Tiết Nhất Nhất nói với Khang Nguyên Gia: “Không thể nào.”

Nhưng Khang Nguyên Gia không nghĩ vậy: “Theo tâm lý học, thứ chưa từng có được mới càng có sức hấp dẫn.”

Bên Khang Nguyên Gia cũng không ngồi yên, thông qua Đoàn Giai Huệ tiếp cận Tần Anh, xem thử có thể tìm được kẽ hở nào từ Tần Anh hay Thi Kỳ không.

Nhưng Tần Anh khinh thường gia thế nhà họ Khang, giả bộ ngây ngô định mai mối Khang Nguyên Gia với Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất không từ chối, ngoan ngoãn chấp nhận, dùng cách này để thăm dò thái độ của Thi Cảnh đối với mình.

Tiết Nhất Nhất không chắc thái độ của Thi Cảnh.

Nhưng Khang Nguyên Gia nói: “Có cơ hội.”

Tâm trạng Tiết Nhất Nhất bỗng dưng hoảng sợ, Thi Cảnh người này bề ngoài phóng khoáng tùy tiện, cố chấp kỳ quái, nhưng thực chất tinh tường từng li từng tí, cẩn trọng chu toàn, còn về thủ đoạn thì khỏi phải nói…

Khang Nguyên Gia đặt hai quân cờ lên bàn: “Người tự tin thường sẽ không nghi ngờ lựa chọn của mình, không tự phủ nhận quyết định của mình. Nhưng mặt trái của sự tự tin là tự đại.”

Khang Nguyên Gia đẩy quân cờ đen lên: “Thi Cảnh chính là người như vậy.”

Khang Nguyên Gia nhìn Tiết Nhất Nhất: “Chỉ cần dẫn sự việc vào các điểm chuyển biến, ở mỗi điểm chuyển biến, em là người nhượng bộ, anh ta là người lựa chọn, để anh ta tự thúc đẩy nhịp độ thì anh ta sẽ không sinh nghi.”

Đơn giản là, tiến độ thân mật giữa Tiết Nhất Nhất và Thi Cảnh hoàn toàn do Thi Cảnh tự lựa chọn và thúc đẩy.

Qua đó che giấu mục đích thật sự của cô.

Việc Tiết Nhất Nhất cần làm là liên tục đưa sự việc vào các điểm chuyển biến.

Vì quá khứ nên quan hệ hai người gần như đóng băng.

Thái độ của Thi Cảnh sau khi trở về cũng chứng minh điều đó.

Anh ta đối xử với cô rất lạnh lùng.

Tiết Nhất Nhất lợi dụng việc mất trí nhớ, lợi dụng việc nghe dì Vương kể Thi Cảnh từng rất quan tâm cô, lại thêm dự án quyên góp cho Bệnh viện Nhi Thiên Thần, lấy thân phận và thái độ của một bậc tiểu bối để tự nhiên tiếp cận Thi Cảnh, lấy lòng Thi Cảnh.

Nhưng Thi Cảnh không lay chuyển.

Vẫn rất lạnh lùng.

Lúc này Tiết Nhất Nhất tình cờ phát hiện viện trưởng Bệnh viện Nhi Thiên Thần lại chính là Quan Hoành Minh – người từng lạm dụng tình dục nhiều bé gái ở trại trẻ mồ côi Ngọc Hòa năm xưa.

Tiết Nhất Nhất cũng từng là nạn nhân.

Tiết Nhất Nhất lợi dụng tay Thi Cảnh, đưa Quan Hoành Minh – kẻ trốn tội và thay hình đổi dạng – vào tù.

Bất ngờ, việc này kéo theo đường dây buôn bán QG, buôn bán trẻ em – một chuỗi dây chuyền đen tối.

Đồng thời, Tiết Nhất Nhất cố ý phơi bày vết thương năm xưa trước mặt Thi Cảnh.

Dù không thể đổi lấy sự thương hại.

Nhưng một người càng trần trụi thì càng ít bị đề phòng.

Tiết Nhất Nhất đã đạt được mục đích.

Sau sự việc này, thái độ của Thi Cảnh đối với cô đã thay đổi.

Còn có chuyện ngoài dự liệu hơn.

Hôm đó, cô và anh ta ngồi trong quán ăn năm xưa.

Anh ta đưa cho cô một bản báo cáo điều tra.

Một bản báo cáo điều tra hết sức nghiêm ngặt.

Chứng minh rằng cô không phải nạn nhân, khi ở trại trẻ mồ côi Ngọc Hòa, cô chưa từng bị Quan Hoành Minh lạm dụng tình dục.

Nếu không phải cô chưa từng quên điều gì, nếu không phải cô nhớ rõ bàn tay người đó từng luồn vào cơ thể cô, cảm giác ghê tởm, buồn nôn ấy…

Cô thật sự đã gần như tin rồi…

Người đàn ông trước mặt cô, phóng khoáng bất cần, phải chăng đang cố gắng bảo vệ cô khỏi nỗi đau?

Tiết Nhất Nhất co vai lùi nửa bước, nuốt nước bọt rồi lấy điện thoại ra gõ chữ.

Cẩn thận giơ điện thoại lên.

—[Anh quen tôi à?]

Thi Cảnh liếc nhìn dòng chữ trên màn hình, ánh mắt nheo lại.

Rồi… anh cười lạnh lẽo.

Anh ta nghiêng đầu, liếm môi với vẻ lưu manh.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Hai tay mở rộng áo khoác dạ đen, chống hông, hơi cúi người, áp sát toàn thân vào cô, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm.

Tiết Nhất Nhất nghiến chặt răng, cố giữ bình tĩnh.

Cô lại gõ chữ, đưa lên: [Xin hỏi anh là ai?]

Thi Cảnh liếc điện thoại, nhướng mày, nheo mắt: “Tôi là bố của em.”

Lời vừa dứt.

Tiết Nhất Nhất sững người hai giây, ôm điện thoại lùi hai bước rồi quay người chạy đi.

Chạy được một đoạn mới quay đầu lại.

Thật sự là Thi Cảnh!

Anh ta đã trở về!

Thi Dụ bị thương rất nặng, tạm thời không thể quản lý việc của Trung An Bảo.

Cũng vì lý do này mà Thi Cảnh mới trở về.

Và Tiết Nhất Nhất nghe được, Thi Dụ có ý định giao Trung An Bảo cho Thi Cảnh, thậm chí vì chuyện này mà cãi nhau với Tần Anh.

Vậy thì, muốn lấy được hồ sơ từ hệ thống thông tin cấp cao nhất của Trung An Bảo, mục tiêu đã chuyển từ Thi Dụ sang Thi Cảnh.

Nhưng Tiết Nhất Nhất vẫn nhớ rõ Thi Cảnh đã rời nhà họ Thi như thế nào, một đi là mấy năm trời ở MXG.

Chưa nói đến tiếp cận.

Có khi anh ta còn muốn giết cô.

Tiết Nhất Nhất nói với Khang Nguyên Gia: “Không thể nào.”

Nhưng Khang Nguyên Gia không nghĩ vậy: “Theo tâm lý học, thứ chưa từng có được mới càng có sức hấp dẫn.”

Bên Khang Nguyên Gia cũng không ngồi yên, thông qua Đoàn Giai Huệ tiếp cận Tần Anh, xem thử có thể tìm được kẽ hở nào từ Tần Anh hay Thi Kỳ không.

Nhưng Tần Anh khinh thường gia thế nhà họ Khang, giả bộ ngây ngô định mai mối Khang Nguyên Gia với Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất không từ chối, ngoan ngoãn chấp nhận, dùng cách này để thăm dò thái độ của Thi Cảnh đối với mình.

Tiết Nhất Nhất không chắc thái độ của Thi Cảnh.

Nhưng Khang Nguyên Gia nói: “Có cơ hội.”

Tâm trạng Tiết Nhất Nhất bỗng dưng hoảng sợ, Thi Cảnh người này bề ngoài phóng khoáng tùy tiện, cố chấp kỳ quái, nhưng thực chất tinh tường từng li từng tí, cẩn trọng chu toàn, còn về thủ đoạn thì khỏi phải nói…

Khang Nguyên Gia đặt hai quân cờ lên bàn: “Người tự tin thường sẽ không nghi ngờ lựa chọn của mình, không tự phủ nhận quyết định của mình. Nhưng mặt trái của sự tự tin là tự đại.”

Khang Nguyên Gia đẩy quân cờ đen lên: “Thi Cảnh chính là người như vậy.”

Khang Nguyên Gia nhìn Tiết Nhất Nhất: “Chỉ cần dẫn sự việc vào các điểm chuyển biến, ở mỗi điểm chuyển biến, em là người nhượng bộ, anh ta là người lựa chọn, để anh ta tự thúc đẩy nhịp độ thì anh ta sẽ không sinh nghi.”

Đơn giản là, tiến độ thân mật giữa Tiết Nhất Nhất và Thi Cảnh hoàn toàn do Thi Cảnh tự lựa chọn và thúc đẩy.

Qua đó che giấu mục đích thật sự của cô.

Việc Tiết Nhất Nhất cần làm là liên tục đưa sự việc vào các điểm chuyển biến.

Vì quá khứ nên quan hệ hai người gần như đóng băng.

Thái độ của Thi Cảnh sau khi trở về cũng chứng minh điều đó.

Anh ta đối xử với cô rất lạnh lùng.

Tiết Nhất Nhất lợi dụng việc mất trí nhớ, lợi dụng việc nghe dì Vương kể Thi Cảnh từng rất quan tâm cô, lại thêm dự án quyên góp cho Bệnh viện Nhi Thiên Thần, lấy thân phận và thái độ của một bậc tiểu bối để tự nhiên tiếp cận Thi Cảnh, lấy lòng Thi Cảnh.

Nhưng Thi Cảnh không lay chuyển.

Vẫn rất lạnh lùng.

Lúc này Tiết Nhất Nhất tình cờ phát hiện viện trưởng Bệnh viện Nhi Thiên Thần lại chính là Quan Hoành Minh – người từng lạm dụng tình dục nhiều bé gái ở trại trẻ mồ côi Ngọc Hòa năm xưa.

Tiết Nhất Nhất cũng từng là nạn nhân.

Tiết Nhất Nhất lợi dụng tay Thi Cảnh, đưa Quan Hoành Minh – kẻ trốn tội và thay hình đổi dạng – vào tù.

Bất ngờ, việc này kéo theo đường dây buôn bán QG, buôn bán trẻ em – một chuỗi dây chuyền đen tối.

Đồng thời, Tiết Nhất Nhất cố ý phơi bày vết thương năm xưa trước mặt Thi Cảnh.

Dù không thể đổi lấy sự thương hại.

Nhưng một người càng trần trụi thì càng ít bị đề phòng.

Tiết Nhất Nhất đã đạt được mục đích.

Sau sự việc này, thái độ của Thi Cảnh đối với cô đã thay đổi.

Còn có chuyện ngoài dự liệu hơn.

Hôm đó, cô và anh ta ngồi trong quán ăn năm xưa.

Anh ta đưa cho cô một bản báo cáo điều tra.

Một bản báo cáo điều tra hết sức nghiêm ngặt.

Chứng minh rằng cô không phải nạn nhân, khi ở trại trẻ mồ côi Ngọc Hòa, cô chưa từng bị Quan Hoành Minh lạm dụng tình dục.

Nếu không phải cô chưa từng quên điều gì, nếu không phải cô nhớ rõ bàn tay người đó từng luồn vào cơ thể cô, cảm giác ghê tởm, buồn nôn ấy…

Cô thật sự đã gần như tin rồi…

Người đàn ông trước mặt cô, phóng khoáng bất cần, phải chăng đang cố gắng bảo vệ cô khỏi nỗi đau?

Chưa nói đến tiếp cận.

Có khi anh ta còn muốn giết cô.

Tiết Nhất Nhất nói với Khang Nguyên Gia: “Không thể nào.”

Nhưng Khang Nguyên Gia không nghĩ vậy: “Theo tâm lý học, thứ chưa từng có được mới càng có sức hấp dẫn.”

Bên Khang Nguyên Gia cũng không ngồi yên, thông qua Đoàn Giai Huệ tiếp cận Tần Anh, xem thử có thể tìm được kẽ hở nào từ Tần Anh hay Thi Kỳ không.

Nhưng Tần Anh khinh thường gia thế nhà họ Khang, giả bộ ngây ngô định mai mối Khang Nguyên Gia với Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất không từ chối, ngoan ngoãn chấp nhận, dùng cách này để thăm dò thái độ của Thi Cảnh đối với mình.

Tiết Nhất Nhất không chắc thái độ của Thi Cảnh.

Nhưng Khang Nguyên Gia nói: “Có cơ hội.”

Tâm trạng Tiết Nhất Nhất bỗng dưng hoảng sợ, Thi Cảnh người này bề ngoài phóng khoáng tùy tiện, cố chấp kỳ quái, nhưng thực chất tinh tường từng li từng tí, cẩn trọng chu toàn, còn về thủ đoạn thì khỏi phải nói…

Khang Nguyên Gia đặt hai quân cờ lên bàn: “Người tự tin thường sẽ không nghi ngờ lựa chọn của mình, không tự phủ nhận quyết định của mình. Nhưng mặt trái của sự tự tin là tự đại.”

Khang Nguyên Gia đẩy quân cờ đen lên: “Thi Cảnh chính là người như vậy.”

Khang Nguyên Gia nhìn Tiết Nhất Nhất: “Chỉ cần dẫn sự việc vào các điểm chuyển biến, ở mỗi điểm chuyển biến, em là người nhượng bộ, anh ta là người lựa chọn, để anh ta tự thúc đẩy nhịp độ thì anh ta sẽ không sinh nghi.”

Đơn giản là, tiến độ thân mật giữa Tiết Nhất Nhất và Thi Cảnh hoàn toàn do Thi Cảnh tự lựa chọn và thúc đẩy.

Qua đó che giấu mục đích thật sự của cô.

Việc Tiết Nhất Nhất cần làm là liên tục đưa sự việc vào các điểm chuyển biến.

Vì quá khứ nên quan hệ hai người gần như đóng băng.

Thái độ của Thi Cảnh sau khi trở về cũng chứng minh điều đó.

Anh ta đối xử với cô rất lạnh lùng.

Tiết Nhất Nhất lợi dụng việc mất trí nhớ, lợi dụng việc nghe dì Vương kể Thi Cảnh từng rất quan tâm cô, lại thêm dự án quyên góp cho Bệnh viện Nhi Thiên Thần, lấy thân phận và thái độ của một bậc tiểu bối để tự nhiên tiếp cận Thi Cảnh, lấy lòng Thi Cảnh.

Nhưng Thi Cảnh không lay chuyển.

Vẫn rất lạnh lùng.

Lúc này Tiết Nhất Nhất tình cờ phát hiện viện trưởng Bệnh viện Nhi Thiên Thần lại chính là Quan Hoành Minh – người từng lạm dụng tình dục nhiều bé gái ở trại trẻ mồ côi Ngọc Hòa năm xưa.

Tiết Nhất Nhất cũng từng là nạn nhân.

Tiết Nhất Nhất lợi dụng tay Thi Cảnh, đưa Quan Hoành Minh – kẻ trốn tội và thay hình đổi dạng – vào tù.

Bất ngờ, việc này kéo theo đường dây buôn bán QG, buôn bán trẻ em – một chuỗi dây chuyền đen tối.

Đồng thời, Tiết Nhất Nhất cố ý phơi bày vết thương năm xưa trước mặt Thi Cảnh.

Dù không thể đổi lấy sự thương hại.

Nhưng một người càng trần trụi thì càng ít bị đề phòng.

Tiết Nhất Nhất đã đạt được mục đích.

Sau sự việc này, thái độ của Thi Cảnh đối với cô đã thay đổi.

Còn có chuyện ngoài dự liệu hơn.

Hôm đó, cô và anh ta ngồi trong quán ăn năm xưa.

Anh ta đưa cho cô một bản báo cáo điều tra.

Một bản báo cáo điều tra hết sức nghiêm ngặt.

Chứng minh rằng cô không phải nạn nhân, khi ở trại trẻ mồ côi Ngọc Hòa, cô chưa từng bị Quan Hoành Minh lạm dụng tình dục.

Nếu không phải cô chưa từng quên điều gì, nếu không phải cô nhớ rõ bàn tay người đó từng luồn vào cơ thể cô, cảm giác ghê tởm, buồn nôn ấy…

Cô thật sự đã gần như tin rồi…

Người đàn ông trước mặt cô, phóng khoáng bất cần, phải chăng đang cố gắng bảo vệ cô khỏi nỗi đau?

Anh ta đối xử với cô rất lạnh lùng.

Tiết Nhất Nhất lợi dụng việc mất trí nhớ, lợi dụng việc nghe dì Vương kể Thi Cảnh từng rất quan tâm cô, lại thêm dự án quyên góp cho Bệnh viện Nhi Thiên Thần, lấy thân phận và thái độ của một bậc tiểu bối để tự nhiên tiếp cận Thi Cảnh, lấy lòng Thi Cảnh.

Nhưng Thi Cảnh không lay chuyển.

Vẫn rất lạnh lùng.

Lúc này Tiết Nhất Nhất tình cờ phát hiện viện trưởng Bệnh viện Nhi Thiên Thần lại chính là Quan Hoành Minh – người từng lạm dụng tình dục nhiều bé gái ở trại trẻ mồ côi Ngọc Hòa năm xưa.

Tiết Nhất Nhất cũng từng là nạn nhân.

Tiết Nhất Nhất lợi dụng tay Thi Cảnh, đưa Quan Hoành Minh – kẻ trốn tội và thay hình đổi dạng – vào tù.

Bất ngờ, việc này kéo theo đường dây buôn bán QG, buôn bán trẻ em – một chuỗi dây chuyền đen tối.

Đồng thời, Tiết Nhất Nhất cố ý phơi bày vết thương năm xưa trước mặt Thi Cảnh.

Dù không thể đổi lấy sự thương hại.

Nhưng một người càng trần trụi thì càng ít bị đề phòng.

Tiết Nhất Nhất đã đạt được mục đích.

Sau sự việc này, thái độ của Thi Cảnh đối với cô đã thay đổi.

Còn có chuyện ngoài dự liệu hơn.

Hôm đó, cô và anh ta ngồi trong quán ăn năm xưa.

Anh ta đưa cho cô một bản báo cáo điều tra.

Một bản báo cáo điều tra hết sức nghiêm ngặt.

Chứng minh rằng cô không phải nạn nhân, khi ở trại trẻ mồ côi Ngọc Hòa, cô chưa từng bị Quan Hoành Minh lạm dụng tình dục.

Nếu không phải cô chưa từng quên điều gì, nếu không phải cô nhớ rõ bàn tay người đó từng luồn vào cơ thể cô, cảm giác ghê tởm, buồn nôn ấy…

Cô thật sự đã gần như tin rồi…

Người đàn ông trước mặt cô, phóng khoáng bất cần, phải chăng đang cố gắng bảo vệ cô khỏi nỗi đau?

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »