Lửa Hoang Câm Lặng

Lượt đọc: 9643 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 164

❊ ❊ ❊

Ngày thứ hai sau khi Thi Cảnh rời khỏi Bắc Đô.

Khang Nguyên Gia đến sân bay, điểm đến là YO.

Người chịu trách nhiệm theo dõi sát sao Khang Nguyên Gia đã tận mắt thấy Khang Nguyên Gia lên máy bay và báo cáo lại cho Thi Cảnh.

Cùng lúc đó, tại điểm nhập cảnh của YO, người của Thi Cảnh đã cải trang chờ sẵn.

Khoảng mười tiếng sau, Thi Cảnh đang bàn chuyện trên bàn ăn thì điện thoại reo.

— Văn Hổ.

Văn Hổ luôn đi theo Tiết Nhất Nhất, nếu không phải chuyện lớn thì sẽ không gọi điện.

Thi Cảnh nhíu mày, giơ tay ra hiệu: “Tôi nghe điện thoại một lát.”

Thi Cảnh bước nhanh ra khỏi phòng bao: “Tiết Nhất Nhất sao rồi?”

Văn Hổ: “Cô Nhất Nhất lái xe thì bị một chiếc xe khác cố tình tạt đầu xe, đâm vào dải cây xanh rồi.”

Lông mày Thi Cảnh hết giãn ra rồi lại nhíu chặt: “Người thế nào?”

Văn Hổ: “Đã kiểm tra rồi, chỉ bị trầy xước, không có gì nghiêm trọng.”

Thi Cảnh không nói gì.

Văn Hổ thở ra một hơi: “Nhị gia, lúc đó em chỉ có thể xông ra, nên… cô Nhất Nhất đã biết em đang theo dõi cô ấy rồi.”

Không ngoài dự đoán của Thi Cảnh, anh bắt đầu thấy đau đầu.

Cúp điện thoại, anh quay lại phòng bao để tiếp tục bàn chuyện.

Thi Cảnh thỉnh thoảng lại liếc nhìn điện thoại nhưng phía Tiết Nhất Nhất không có một cuộc gọi, cũng không có một tin nhắn nào.

Cô không chất vấn tại sao anh lại cho người theo dõi mình.

Không cãi nhau với anh.

Điều này càng khiến anh bất an hơn.

Tại bệnh viện.

Tiết Nhất Nhất đã làm xong tất cả các kiểm tra.

Cô không sao cả, chỉ bị trầy xước.

Sau khi bác sĩ xử lý đơn giản đã kê cho Tiết Nhất Nhất thuốc sát trùng và vài viên thuốc kháng viêm.

Tiết Nhất Nhất đi lấy thuốc.

Giày nam nữ

Văn Hổ chủ động bước lên: “Cô Nhất Nhất, để tôi.”

Tiết Nhất Nhất đưa hết đồ trên tay cho Văn Hổ rồi ngồi xuống gần đó.

Cô không nói gì, cũng không nhìn ai.

Văn Hổ đã theo Tiết Nhất Nhất một thời gian dài.

Thật lòng mà nói, anh ta chưa bao giờ thực hiện nhiệm vụ nào nhàm chán như vậy.

Cô gái nhỏ mỗi ngày đi làm, tan làm rồi về nhà, mọi thứ đều bình thường.

Vốn dĩ đã nói không cần theo nữa.

Ai ngờ lại bị yêu cầu tiếp tục theo dõi.

Trước đây mỗi lần gặp anh ta cô đều hòa nhã và thân thiện, còn bây giờ thì đến một cái liếc mắt cũng không có, dáng vẻ xa cách ngàn dặm.

Cũng phải thôi, bất cứ ai bị theo dõi cũng đều cảm thấy khó chịu.

Văn Hổ cũng không biết nói gì, đành chạy đi đóng tiền, lấy thuốc.

Khi bóng Văn Hổ vừa khuất, Tiết Nhất Nhất dứt khoát đứng dậy rời khỏi bệnh viện từ cửa hông.

Rồi bắt taxi đến Trung An Bảo.

Như mọi khi, Tiết Nhất Nhất đi thẳng vào văn phòng của Thi Cảnh mà không gặp trở ngại gì.

Cô mở máy tính của Thi Cảnh, nhập mật khẩu đã ghi nhớ trong lòng.

Tay cô run rẩy.

Nhưng không chậm trễ một giây nào.

Hệ thống thông tin cấp cao nhất của Trung An Bảo, sau khi nhập hai lớp mật khẩu, trang hiển thị đăng nhập…

Xác thực mật khẩu thành công.

Bên cạnh, công cụ xác thực mật khẩu động và xác thực vân tay nhấp nháy.

Tiết Nhất Nhất lấy ra khuôn vân tay, ấn lên.

Đang xác thực…

10%…

30%…

75%…

100%…

Giao diện thao tác hiện ra.

Tiết Nhất Nhất không có thời gian để xem chi tiết, cô sao chép tất cả mọi thứ.

Bỗng nhiên điện thoại rung lên.

Tiết Nhất Nhất giật mình, mò lấy điện thoại.

Người gọi: Thi Cảnh.

Tiết Nhất Nhất nhìn màn hình máy tính.

Quá trình sao chép 85%…

86%…

Chiếc điện thoại trên tay vẫn đang rung.

Tiết Nhất Nhất nghe máy nhưng không nói gì.

Bên kia điện thoại, Thi Cảnh hít một hơi sâu: “Cắt đuôi Văn Hổ rồi chạy đi đâu vậy?”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Thi Cảnh: “Biết tôi cho Văn Hổ theo dõi em nên tức giận à?”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Thi Cảnh: “Tôi là đang bảo vệ em.”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Mãi không nghe thấy tiếng của Tiết Nhất Nhất, Thi Cảnh mất kiên nhẫn: “Tiết Nhất Nhất, nói gì đi!”

Tiết Nhất Nhất cất tiếng, cổ họng khô khốc: “… Ở nhà.”

Nghe giọng của Tiết Nhất Nhất, Thi Cảnh có chút không chịu nổi, giọng điệu mềm đi: “Đợi tôi về rồi sẽ nói chuyện rõ ràng với em.”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Thi Cảnh quan tâm: “Trầy ở đâu, có đau không?”

Trên màn hình máy tính, tiến trình sao chép đã đạt 100%.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Tiết Nhất Nhất rút thiết bị lưu trữ ra, tắt máy tính, quay người lại thì thấy bên ngoài cửa sổ tuyết rơi dày đặc như lông ngỗng.

Trái tim Tiết Nhất Nhất khẽ rung động.

Mắt cô nhòa đi.

Tiết Nhất Nhất nhắm mắt lại: “Thi Cảnh, Bắc Đô có tuyết rồi.”

Thi Cảnh dừng lại hai giây: “Ừ.”

Rồi anh nói: “Tôi gọi Văn Hổ qua đó, em đừng chạy lung tung.”

Tiết Nhất Nhất: “Được.”

Cúp điện thoại, Tiết Nhất Nhất nhanh chóng rời đi.

Ra khỏi tòa nhà Trung An Bảo.

Bông tuyết bay lả tả khắp trời như những chiếc lông vũ chạm vào má Tiết Nhất Nhất, nhẹ nhàng nhưng đau nhói.

Tiết Nhất Nhất ném điện thoại vào thùng rác rồi lên xe.

Tài xế đưa cho Tiết Nhất Nhất một chiếc điện thoại.

Bên trong chỉ có một số.

Tiết Nhất Nhất bình tĩnh lại, bấm gọi.

Rất nhanh đã có người bắt máy.

Tiết Nhất Nhất: “Lấy được rồi.”

Bên kia điện thoại: “Anh đợi em ở Hồng Kông.”

Tiết Nhất Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ngắm nhìn thành phố này.

Không còn Tết nữa.

Bên kia điện thoại: “Gia Âm?”

Một tiếng ‘Gia Âm’ kéo suy nghĩ của cô trở về mùa xuân năm 2013.

Năm 2013, mùa xuân.

Tiết Nhất Nhất xin được tư cách ở ký túc xá dành cho nhân viên của Hội người khuyết tật, chuyển vào một căn hộ nhỏ.

Cô đi siêu thị mua sắm vật dụng sinh hoạt.

Đúng lúc đó, cô nghe thấy cái tên đã lâu không được nghe của mình.

— Gia Âm.

Tiết Nhất Nhất quay đầu lại, nhìn thấy một khuôn mặt khá quen thuộc, cô buông đồ trên tay xuống, hoảng hốt bỏ chạy.

Nhưng cô bị đuổi kịp, bị giữ lấy vai, bị nhìn kỹ để xác nhận: “Gia Âm, thật sự là em sao? Anh không nhận nhầm đúng không? Em là Gia Âm! Em không chết, tốt quá rồi! Gia Âm, em không chết! Anh là Khang Nguyên Gia đây, em không nhớ anh sao? Gia Âm, em nhìn anh đi! Anh là Khang —”

Xung quanh đều là người, ánh mắt đổ dồn về phía họ.

Tiết Nhất Nhất kịp thời bịt miệng Khang Nguyên Gia lại.

Hai người đến một nơi vắng vẻ.

Tiết Nhất Nhất nhất thời không biết phải nói gì.

Cô có nên thừa nhận thân phận ‘Hách Gia Âm’ không?

Nếu không thừa nhận thì làm sao để đuổi người trước mặt này đi?

Nếu anh ta không hiểu chuyện mà cứ đi theo cô, nói thêm vài câu thì thân phận của cô sẽ bị bại lộ.

Khang Nguyên Gia lên tiếng trước, giọng hơi nghẹn ngào: “Gia Âm, em… năm đó… làm sao sống sót được?”

Tiết Nhất Nhất cảnh giác nhìn Khang Nguyên Gia.

Ánh mắt Khang Nguyên Gia lướt qua máy trợ thính trên tai Tiết Nhất Nhất, đau lòng đưa tay ra: “Tai em sao vậy?”

Tiết Nhất Nhất nghiêng đầu, tránh tay của Khang Nguyên Gia.

Khang Nguyên Gia buồn bã hỏi: “Gia Âm, sao em không nói gì?”

Ngón tay Tiết Nhất Nhất siết chặt.

Người đột nhiên xuất hiện này khiến cô nhớ lại rất nhiều chuyện, khiến cô thực sự không biết phải làm sao.

Đúng lúc này Khang Nguyên Gia bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy Tiết Nhất Nhất đang run rẩy: “Bao nhiêu năm qua, em chắc chắn đã chịu khổ nhiều rồi, không sao rồi, Gia Âm…”

Tiết Nhất Nhất không kể hết toàn bộ sự thật cho Khang Nguyên Gia.

Vì cô muốn sống.

Cô không thể là Hách Gia Âm.

Cô chỉ có thể là Tiết Nhất Nhất.

Cô cứ sống tạm bợ như vậy, sống chui sống lủi.

Vì luôn nhớ lời dặn của bố: phải sống thật tốt.

Nhưng sự xuất hiện của Khang Nguyên Gia đã làm xáo trộn cuộc sống ‘Tiết Nhất Nhất’ của cô.

Đêm đêm tỉnh giấc cô toàn mơ về quá khứ, toàn là lúc cô còn là Hách Gia Âm.

Khang Nguyên Gia lại tìm Tiết Nhất Nhất, đưa cô đến thắp ngọn đèn trường minh mà nhà họ Khang đã thắp cho cả gia đình lớn nhỏ nhà họ Hách.

Đối mặt với những điều này, Tiết Nhất Nhất không thể phủ nhận nữa.

Cô là Hách Gia Âm.

Sau khi khóc đến kiệt sức, cô hỏi: “Tại sao mọi người lại làm những việc này?”

Bố của Khang Nguyên Gia và bố của Hách Gia Âm là bạn học tiểu học, sau tiểu học không còn liên lạc. Họ gặp lại nhau là ở YO.

Lúc đó Khang Hoành Trí đang buôn bán nhỏ ở nước ngoài, gặp phải bạo loạn, chính Hách Vân đã cứu ông ấy.

Hai người nhờ có duyên bạn học tiểu học mà trở nên thân thiết.

Sau này, hai người không có người thân ở nước ngoài đã kết nghĩa anh em.

Sau khi Hách Vân xuất ngũ trở về quê nhà ở Úc Nam hai gia đình vẫn qua lại.

Khang Hoành Trí thường xuyên ra nước ngoài, đến nhà họ Hách sẽ dẫn theo Khang Nguyên Gia, còn mang theo những món đồ chơi mới lạ cho hai cô con gái nhà họ Hách.

Hách Vân luôn nói Khang Hoành Trí quá tốn kém.

Khang Hoành Trí sẽ nói: “Anh Vân, không có anh thì mạng của tôi đã không còn, những thứ này có là gì?”

Bọn trẻ nghe những lời này, đứng bên cạnh thì thầm với nhau.

Khang Nguyên Gia: “Là bố của em đã cứu mạng bố của anh.”

Hách Gia Âm chẳng mấy để ý, trong mắt đầy vẻ tự hào: “Bố của em đã cứu mạng rất nhiều người.”

Cô em gái cười ngây thơ: “Bố của em là anh hùng.”

Sau khi nhà họ Hách xảy ra chuyện, Khang Hoành Trí không tin những gì báo chí đưa tin.

Ông ấy đã giúp bà nội của Hách Gia Âm lo liệu hậu sự.

Còn thắp đèn trường minh cho cả gia đình họ Hách để an ủi linh hồn người đã khuất.

Tiết Nhất Nhất đưa hết đồ trên tay cho Văn Hổ rồi ngồi xuống gần đó.

Cô không nói gì, cũng không nhìn ai.

Văn Hổ đã theo Tiết Nhất Nhất một thời gian dài.

Thật lòng mà nói, anh ta chưa bao giờ thực hiện nhiệm vụ nào nhàm chán như vậy.

Cô gái nhỏ mỗi ngày đi làm, tan làm rồi về nhà, mọi thứ đều bình thường.

Vốn dĩ đã nói không cần theo nữa.

Ai ngờ lại bị yêu cầu tiếp tục theo dõi.

Trước đây mỗi lần gặp anh ta cô đều hòa nhã và thân thiện, còn bây giờ thì đến một cái liếc mắt cũng không có, dáng vẻ xa cách ngàn dặm.

Cũng phải thôi, bất cứ ai bị theo dõi cũng đều cảm thấy khó chịu.

Văn Hổ cũng không biết nói gì, đành chạy đi đóng tiền, lấy thuốc.

Khi bóng Văn Hổ vừa khuất, Tiết Nhất Nhất dứt khoát đứng dậy rời khỏi bệnh viện từ cửa hông.

Rồi bắt taxi đến Trung An Bảo.

Như mọi khi, Tiết Nhất Nhất đi thẳng vào văn phòng của Thi Cảnh mà không gặp trở ngại gì.

Cô mở máy tính của Thi Cảnh, nhập mật khẩu đã ghi nhớ trong lòng.

Tay cô run rẩy.

Nhưng không chậm trễ một giây nào.

Hệ thống thông tin cấp cao nhất của Trung An Bảo, sau khi nhập hai lớp mật khẩu, trang hiển thị đăng nhập…

Xác thực mật khẩu thành công.

Bên cạnh, công cụ xác thực mật khẩu động và xác thực vân tay nhấp nháy.

Tiết Nhất Nhất lấy ra khuôn vân tay, ấn lên.

Đang xác thực…

10%…

30%…

75%…

100%…

Giao diện thao tác hiện ra.

Tiết Nhất Nhất không có thời gian để xem chi tiết, cô sao chép tất cả mọi thứ.

Bỗng nhiên điện thoại rung lên.

Tiết Nhất Nhất giật mình, mò lấy điện thoại.

Người gọi: Thi Cảnh.

Tiết Nhất Nhất nhìn màn hình máy tính.

Quá trình sao chép 85%…

86%…

Chiếc điện thoại trên tay vẫn đang rung.

Tiết Nhất Nhất nghe máy nhưng không nói gì.

Bên kia điện thoại, Thi Cảnh hít một hơi sâu: “Cắt đuôi Văn Hổ rồi chạy đi đâu vậy?”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Thi Cảnh: “Biết tôi cho Văn Hổ theo dõi em nên tức giận à?”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Thi Cảnh: “Tôi là đang bảo vệ em.”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Mãi không nghe thấy tiếng của Tiết Nhất Nhất, Thi Cảnh mất kiên nhẫn: “Tiết Nhất Nhất, nói gì đi!”

Tiết Nhất Nhất cất tiếng, cổ họng khô khốc: “… Ở nhà.”

Nghe giọng của Tiết Nhất Nhất, Thi Cảnh có chút không chịu nổi, giọng điệu mềm đi: “Đợi tôi về rồi sẽ nói chuyện rõ ràng với em.”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Thi Cảnh quan tâm: “Trầy ở đâu, có đau không?”

Trên màn hình máy tính, tiến trình sao chép đã đạt 100%.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Tiết Nhất Nhất rút thiết bị lưu trữ ra, tắt máy tính, quay người lại thì thấy bên ngoài cửa sổ tuyết rơi dày đặc như lông ngỗng.

Trái tim Tiết Nhất Nhất khẽ rung động.

Mắt cô nhòa đi.

Tiết Nhất Nhất nhắm mắt lại: “Thi Cảnh, Bắc Đô có tuyết rồi.”

Thi Cảnh dừng lại hai giây: “Ừ.”

Rồi anh nói: “Tôi gọi Văn Hổ qua đó, em đừng chạy lung tung.”

Tiết Nhất Nhất: “Được.”

Cúp điện thoại, Tiết Nhất Nhất nhanh chóng rời đi.

Ra khỏi tòa nhà Trung An Bảo.

Bông tuyết bay lả tả khắp trời như những chiếc lông vũ chạm vào má Tiết Nhất Nhất, nhẹ nhàng nhưng đau nhói.

Tiết Nhất Nhất ném điện thoại vào thùng rác rồi lên xe.

Tài xế đưa cho Tiết Nhất Nhất một chiếc điện thoại.

Bên trong chỉ có một số.

Tiết Nhất Nhất bình tĩnh lại, bấm gọi.

Rất nhanh đã có người bắt máy.

Tiết Nhất Nhất: “Lấy được rồi.”

Bên kia điện thoại: “Anh đợi em ở Hồng Kông.”

Tiết Nhất Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ngắm nhìn thành phố này.

Không còn Tết nữa.

Bên kia điện thoại: “Gia Âm?”

Một tiếng ‘Gia Âm’ kéo suy nghĩ của cô trở về mùa xuân năm 2013.

Năm 2013, mùa xuân.

Tiết Nhất Nhất xin được tư cách ở ký túc xá dành cho nhân viên của Hội người khuyết tật, chuyển vào một căn hộ nhỏ.

Cô đi siêu thị mua sắm vật dụng sinh hoạt.

Đúng lúc đó, cô nghe thấy cái tên đã lâu không được nghe của mình.

— Gia Âm.

Tiết Nhất Nhất quay đầu lại, nhìn thấy một khuôn mặt khá quen thuộc, cô buông đồ trên tay xuống, hoảng hốt bỏ chạy.

Nhưng cô bị đuổi kịp, bị giữ lấy vai, bị nhìn kỹ để xác nhận: “Gia Âm, thật sự là em sao? Anh không nhận nhầm đúng không? Em là Gia Âm! Em không chết, tốt quá rồi! Gia Âm, em không chết! Anh là Khang Nguyên Gia đây, em không nhớ anh sao? Gia Âm, em nhìn anh đi! Anh là Khang —”

Xung quanh đều là người, ánh mắt đổ dồn về phía họ.

Tiết Nhất Nhất kịp thời bịt miệng Khang Nguyên Gia lại.

Hai người đến một nơi vắng vẻ.

Tiết Nhất Nhất nhất thời không biết phải nói gì.

Cô có nên thừa nhận thân phận ‘Hách Gia Âm’ không?

Nếu không thừa nhận thì làm sao để đuổi người trước mặt này đi?

Nếu anh ta không hiểu chuyện mà cứ đi theo cô, nói thêm vài câu thì thân phận của cô sẽ bị bại lộ.

Khang Nguyên Gia lên tiếng trước, giọng hơi nghẹn ngào: “Gia Âm, em… năm đó… làm sao sống sót được?”

Tiết Nhất Nhất cảnh giác nhìn Khang Nguyên Gia.

Ánh mắt Khang Nguyên Gia lướt qua máy trợ thính trên tai Tiết Nhất Nhất, đau lòng đưa tay ra: “Tai em sao vậy?”

Tiết Nhất Nhất nghiêng đầu, tránh tay của Khang Nguyên Gia.

Khang Nguyên Gia buồn bã hỏi: “Gia Âm, sao em không nói gì?”

Ngón tay Tiết Nhất Nhất siết chặt.

Người đột nhiên xuất hiện này khiến cô nhớ lại rất nhiều chuyện, khiến cô thực sự không biết phải làm sao.

Đúng lúc này Khang Nguyên Gia bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy Tiết Nhất Nhất đang run rẩy: “Bao nhiêu năm qua, em chắc chắn đã chịu khổ nhiều rồi, không sao rồi, Gia Âm…”

Tiết Nhất Nhất không kể hết toàn bộ sự thật cho Khang Nguyên Gia.

Vì cô muốn sống.

Cô không thể là Hách Gia Âm.

Cô chỉ có thể là Tiết Nhất Nhất.

Cô cứ sống tạm bợ như vậy, sống chui sống lủi.

Vì luôn nhớ lời dặn của bố: phải sống thật tốt.

Nhưng sự xuất hiện của Khang Nguyên Gia đã làm xáo trộn cuộc sống ‘Tiết Nhất Nhất’ của cô.

Đêm đêm tỉnh giấc cô toàn mơ về quá khứ, toàn là lúc cô còn là Hách Gia Âm.

Khang Nguyên Gia lại tìm Tiết Nhất Nhất, đưa cô đến thắp ngọn đèn trường minh mà nhà họ Khang đã thắp cho cả gia đình lớn nhỏ nhà họ Hách.

Đối mặt với những điều này, Tiết Nhất Nhất không thể phủ nhận nữa.

Cô là Hách Gia Âm.

Sau khi khóc đến kiệt sức, cô hỏi: “Tại sao mọi người lại làm những việc này?”

Bố của Khang Nguyên Gia và bố của Hách Gia Âm là bạn học tiểu học, sau tiểu học không còn liên lạc. Họ gặp lại nhau là ở YO.

Lúc đó Khang Hoành Trí đang buôn bán nhỏ ở nước ngoài, gặp phải bạo loạn, chính Hách Vân đã cứu ông ấy.

Hai người nhờ có duyên bạn học tiểu học mà trở nên thân thiết.

Sau này, hai người không có người thân ở nước ngoài đã kết nghĩa anh em.

Sau khi Hách Vân xuất ngũ trở về quê nhà ở Úc Nam hai gia đình vẫn qua lại.

Khang Hoành Trí thường xuyên ra nước ngoài, đến nhà họ Hách sẽ dẫn theo Khang Nguyên Gia, còn mang theo những món đồ chơi mới lạ cho hai cô con gái nhà họ Hách.

Hách Vân luôn nói Khang Hoành Trí quá tốn kém.

Khang Hoành Trí sẽ nói: “Anh Vân, không có anh thì mạng của tôi đã không còn, những thứ này có là gì?”

Bọn trẻ nghe những lời này, đứng bên cạnh thì thầm với nhau.

Khang Nguyên Gia: “Là bố của em đã cứu mạng bố của anh.”

Hách Gia Âm chẳng mấy để ý, trong mắt đầy vẻ tự hào: “Bố của em đã cứu mạng rất nhiều người.”

Cô em gái cười ngây thơ: “Bố của em là anh hùng.”

Sau khi nhà họ Hách xảy ra chuyện, Khang Hoành Trí không tin những gì báo chí đưa tin.

Ông ấy đã giúp bà nội của Hách Gia Âm lo liệu hậu sự.

Còn thắp đèn trường minh cho cả gia đình họ Hách để an ủi linh hồn người đã khuất.

Khi bóng Văn Hổ vừa khuất, Tiết Nhất Nhất dứt khoát đứng dậy rời khỏi bệnh viện từ cửa hông.

Rồi bắt taxi đến Trung An Bảo.

Như mọi khi, Tiết Nhất Nhất đi thẳng vào văn phòng của Thi Cảnh mà không gặp trở ngại gì.

Cô mở máy tính của Thi Cảnh, nhập mật khẩu đã ghi nhớ trong lòng.

Tay cô run rẩy.

Nhưng không chậm trễ một giây nào.

Hệ thống thông tin cấp cao nhất của Trung An Bảo, sau khi nhập hai lớp mật khẩu, trang hiển thị đăng nhập…

Xác thực mật khẩu thành công.

Bên cạnh, công cụ xác thực mật khẩu động và xác thực vân tay nhấp nháy.

Tiết Nhất Nhất lấy ra khuôn vân tay, ấn lên.

Đang xác thực…

10%…

30%…

75%…

100%…

Giao diện thao tác hiện ra.

Tiết Nhất Nhất không có thời gian để xem chi tiết, cô sao chép tất cả mọi thứ.

Bỗng nhiên điện thoại rung lên.

Tiết Nhất Nhất giật mình, mò lấy điện thoại.

Người gọi: Thi Cảnh.

Tiết Nhất Nhất nhìn màn hình máy tính.

Quá trình sao chép 85%…

86%…

Chiếc điện thoại trên tay vẫn đang rung.

Tiết Nhất Nhất nghe máy nhưng không nói gì.

Bên kia điện thoại, Thi Cảnh hít một hơi sâu: “Cắt đuôi Văn Hổ rồi chạy đi đâu vậy?”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Thi Cảnh: “Biết tôi cho Văn Hổ theo dõi em nên tức giận à?”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Thi Cảnh: “Tôi là đang bảo vệ em.”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Mãi không nghe thấy tiếng của Tiết Nhất Nhất, Thi Cảnh mất kiên nhẫn: “Tiết Nhất Nhất, nói gì đi!”

Tiết Nhất Nhất cất tiếng, cổ họng khô khốc: “… Ở nhà.”

Nghe giọng của Tiết Nhất Nhất, Thi Cảnh có chút không chịu nổi, giọng điệu mềm đi: “Đợi tôi về rồi sẽ nói chuyện rõ ràng với em.”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Thi Cảnh quan tâm: “Trầy ở đâu, có đau không?”

Trên màn hình máy tính, tiến trình sao chép đã đạt 100%.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Tiết Nhất Nhất rút thiết bị lưu trữ ra, tắt máy tính, quay người lại thì thấy bên ngoài cửa sổ tuyết rơi dày đặc như lông ngỗng.

Trái tim Tiết Nhất Nhất khẽ rung động.

Mắt cô nhòa đi.

Tiết Nhất Nhất nhắm mắt lại: “Thi Cảnh, Bắc Đô có tuyết rồi.”

Thi Cảnh dừng lại hai giây: “Ừ.”

Rồi anh nói: “Tôi gọi Văn Hổ qua đó, em đừng chạy lung tung.”

Tiết Nhất Nhất: “Được.”

Cúp điện thoại, Tiết Nhất Nhất nhanh chóng rời đi.

Ra khỏi tòa nhà Trung An Bảo.

Bông tuyết bay lả tả khắp trời như những chiếc lông vũ chạm vào má Tiết Nhất Nhất, nhẹ nhàng nhưng đau nhói.

Tiết Nhất Nhất ném điện thoại vào thùng rác rồi lên xe.

Tài xế đưa cho Tiết Nhất Nhất một chiếc điện thoại.

Bên trong chỉ có một số.

Tiết Nhất Nhất bình tĩnh lại, bấm gọi.

Rất nhanh đã có người bắt máy.

Tiết Nhất Nhất: “Lấy được rồi.”

Bên kia điện thoại: “Anh đợi em ở Hồng Kông.”

Tiết Nhất Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ngắm nhìn thành phố này.

Không còn Tết nữa.

Bên kia điện thoại: “Gia Âm?”

Một tiếng ‘Gia Âm’ kéo suy nghĩ của cô trở về mùa xuân năm 2013.

Năm 2013, mùa xuân.

Tiết Nhất Nhất xin được tư cách ở ký túc xá dành cho nhân viên của Hội người khuyết tật, chuyển vào một căn hộ nhỏ.

Cô đi siêu thị mua sắm vật dụng sinh hoạt.

Đúng lúc đó, cô nghe thấy cái tên đã lâu không được nghe của mình.

— Gia Âm.

Tiết Nhất Nhất quay đầu lại, nhìn thấy một khuôn mặt khá quen thuộc, cô buông đồ trên tay xuống, hoảng hốt bỏ chạy.

Nhưng cô bị đuổi kịp, bị giữ lấy vai, bị nhìn kỹ để xác nhận: “Gia Âm, thật sự là em sao? Anh không nhận nhầm đúng không? Em là Gia Âm! Em không chết, tốt quá rồi! Gia Âm, em không chết! Anh là Khang Nguyên Gia đây, em không nhớ anh sao? Gia Âm, em nhìn anh đi! Anh là Khang —”

Xung quanh đều là người, ánh mắt đổ dồn về phía họ.

Tiết Nhất Nhất kịp thời bịt miệng Khang Nguyên Gia lại.

Hai người đến một nơi vắng vẻ.

Tiết Nhất Nhất nhất thời không biết phải nói gì.

Cô có nên thừa nhận thân phận ‘Hách Gia Âm’ không?

Nếu không thừa nhận thì làm sao để đuổi người trước mặt này đi?

Nếu anh ta không hiểu chuyện mà cứ đi theo cô, nói thêm vài câu thì thân phận của cô sẽ bị bại lộ.

Khang Nguyên Gia lên tiếng trước, giọng hơi nghẹn ngào: “Gia Âm, em… năm đó… làm sao sống sót được?”

Tiết Nhất Nhất cảnh giác nhìn Khang Nguyên Gia.

Ánh mắt Khang Nguyên Gia lướt qua máy trợ thính trên tai Tiết Nhất Nhất, đau lòng đưa tay ra: “Tai em sao vậy?”

Tiết Nhất Nhất nghiêng đầu, tránh tay của Khang Nguyên Gia.

Khang Nguyên Gia buồn bã hỏi: “Gia Âm, sao em không nói gì?”

Ngón tay Tiết Nhất Nhất siết chặt.

Người đột nhiên xuất hiện này khiến cô nhớ lại rất nhiều chuyện, khiến cô thực sự không biết phải làm sao.

Đúng lúc này Khang Nguyên Gia bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy Tiết Nhất Nhất đang run rẩy: “Bao nhiêu năm qua, em chắc chắn đã chịu khổ nhiều rồi, không sao rồi, Gia Âm…”

Tiết Nhất Nhất không kể hết toàn bộ sự thật cho Khang Nguyên Gia.

Vì cô muốn sống.

Cô không thể là Hách Gia Âm.

Cô chỉ có thể là Tiết Nhất Nhất.

Cô cứ sống tạm bợ như vậy, sống chui sống lủi.

Vì luôn nhớ lời dặn của bố: phải sống thật tốt.

Nhưng sự xuất hiện của Khang Nguyên Gia đã làm xáo trộn cuộc sống ‘Tiết Nhất Nhất’ của cô.

Đêm đêm tỉnh giấc cô toàn mơ về quá khứ, toàn là lúc cô còn là Hách Gia Âm.

Khang Nguyên Gia lại tìm Tiết Nhất Nhất, đưa cô đến thắp ngọn đèn trường minh mà nhà họ Khang đã thắp cho cả gia đình lớn nhỏ nhà họ Hách.

Đối mặt với những điều này, Tiết Nhất Nhất không thể phủ nhận nữa.

Cô là Hách Gia Âm.

Sau khi khóc đến kiệt sức, cô hỏi: “Tại sao mọi người lại làm những việc này?”

Bố của Khang Nguyên Gia và bố của Hách Gia Âm là bạn học tiểu học, sau tiểu học không còn liên lạc. Họ gặp lại nhau là ở YO.

Lúc đó Khang Hoành Trí đang buôn bán nhỏ ở nước ngoài, gặp phải bạo loạn, chính Hách Vân đã cứu ông ấy.

Hai người nhờ có duyên bạn học tiểu học mà trở nên thân thiết.

Sau này, hai người không có người thân ở nước ngoài đã kết nghĩa anh em.

Sau khi Hách Vân xuất ngũ trở về quê nhà ở Úc Nam hai gia đình vẫn qua lại.

Khang Hoành Trí thường xuyên ra nước ngoài, đến nhà họ Hách sẽ dẫn theo Khang Nguyên Gia, còn mang theo những món đồ chơi mới lạ cho hai cô con gái nhà họ Hách.

Hách Vân luôn nói Khang Hoành Trí quá tốn kém.

Khang Hoành Trí sẽ nói: “Anh Vân, không có anh thì mạng của tôi đã không còn, những thứ này có là gì?”

Bọn trẻ nghe những lời này, đứng bên cạnh thì thầm với nhau.

Khang Nguyên Gia: “Là bố của em đã cứu mạng bố của anh.”

Hách Gia Âm chẳng mấy để ý, trong mắt đầy vẻ tự hào: “Bố của em đã cứu mạng rất nhiều người.”

Cô em gái cười ngây thơ: “Bố của em là anh hùng.”

Sau khi nhà họ Hách xảy ra chuyện, Khang Hoành Trí không tin những gì báo chí đưa tin.

Ông ấy đã giúp bà nội của Hách Gia Âm lo liệu hậu sự.

Còn thắp đèn trường minh cho cả gia đình họ Hách để an ủi linh hồn người đã khuất.

Tiết Nhất Nhất: “…”

Thi Cảnh quan tâm: “Trầy ở đâu, có đau không?”

Trên màn hình máy tính, tiến trình sao chép đã đạt 100%.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Tiết Nhất Nhất rút thiết bị lưu trữ ra, tắt máy tính, quay người lại thì thấy bên ngoài cửa sổ tuyết rơi dày đặc như lông ngỗng.

Trái tim Tiết Nhất Nhất khẽ rung động.

Mắt cô nhòa đi.

Tiết Nhất Nhất nhắm mắt lại: “Thi Cảnh, Bắc Đô có tuyết rồi.”

Thi Cảnh dừng lại hai giây: “Ừ.”

Rồi anh nói: “Tôi gọi Văn Hổ qua đó, em đừng chạy lung tung.”

Tiết Nhất Nhất: “Được.”

Cúp điện thoại, Tiết Nhất Nhất nhanh chóng rời đi.

Ra khỏi tòa nhà Trung An Bảo.

Bông tuyết bay lả tả khắp trời như những chiếc lông vũ chạm vào má Tiết Nhất Nhất, nhẹ nhàng nhưng đau nhói.

Tiết Nhất Nhất ném điện thoại vào thùng rác rồi lên xe.

Tài xế đưa cho Tiết Nhất Nhất một chiếc điện thoại.

Bên trong chỉ có một số.

Tiết Nhất Nhất bình tĩnh lại, bấm gọi.

Rất nhanh đã có người bắt máy.

Tiết Nhất Nhất: “Lấy được rồi.”

Bên kia điện thoại: “Anh đợi em ở Hồng Kông.”

Tiết Nhất Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ngắm nhìn thành phố này.

Không còn Tết nữa.

Bên kia điện thoại: “Gia Âm?”

Một tiếng ‘Gia Âm’ kéo suy nghĩ của cô trở về mùa xuân năm 2013.

Năm 2013, mùa xuân.

Tiết Nhất Nhất xin được tư cách ở ký túc xá dành cho nhân viên của Hội người khuyết tật, chuyển vào một căn hộ nhỏ.

Cô đi siêu thị mua sắm vật dụng sinh hoạt.

Đúng lúc đó, cô nghe thấy cái tên đã lâu không được nghe của mình.

— Gia Âm.

Tiết Nhất Nhất quay đầu lại, nhìn thấy một khuôn mặt khá quen thuộc, cô buông đồ trên tay xuống, hoảng hốt bỏ chạy.

Nhưng cô bị đuổi kịp, bị giữ lấy vai, bị nhìn kỹ để xác nhận: “Gia Âm, thật sự là em sao? Anh không nhận nhầm đúng không? Em là Gia Âm! Em không chết, tốt quá rồi! Gia Âm, em không chết! Anh là Khang Nguyên Gia đây, em không nhớ anh sao? Gia Âm, em nhìn anh đi! Anh là Khang —”

Xung quanh đều là người, ánh mắt đổ dồn về phía họ.

Tiết Nhất Nhất kịp thời bịt miệng Khang Nguyên Gia lại.

Hai người đến một nơi vắng vẻ.

Tiết Nhất Nhất nhất thời không biết phải nói gì.

Cô có nên thừa nhận thân phận ‘Hách Gia Âm’ không?

Nếu không thừa nhận thì làm sao để đuổi người trước mặt này đi?

Nếu anh ta không hiểu chuyện mà cứ đi theo cô, nói thêm vài câu thì thân phận của cô sẽ bị bại lộ.

Khang Nguyên Gia lên tiếng trước, giọng hơi nghẹn ngào: “Gia Âm, em… năm đó… làm sao sống sót được?”

Tiết Nhất Nhất cảnh giác nhìn Khang Nguyên Gia.

Ánh mắt Khang Nguyên Gia lướt qua máy trợ thính trên tai Tiết Nhất Nhất, đau lòng đưa tay ra: “Tai em sao vậy?”

Tiết Nhất Nhất nghiêng đầu, tránh tay của Khang Nguyên Gia.

Khang Nguyên Gia buồn bã hỏi: “Gia Âm, sao em không nói gì?”

Ngón tay Tiết Nhất Nhất siết chặt.

Người đột nhiên xuất hiện này khiến cô nhớ lại rất nhiều chuyện, khiến cô thực sự không biết phải làm sao.

Đúng lúc này Khang Nguyên Gia bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy Tiết Nhất Nhất đang run rẩy: “Bao nhiêu năm qua, em chắc chắn đã chịu khổ nhiều rồi, không sao rồi, Gia Âm…”

Tiết Nhất Nhất không kể hết toàn bộ sự thật cho Khang Nguyên Gia.

Vì cô muốn sống.

Cô không thể là Hách Gia Âm.

Cô chỉ có thể là Tiết Nhất Nhất.

Cô cứ sống tạm bợ như vậy, sống chui sống lủi.

Vì luôn nhớ lời dặn của bố: phải sống thật tốt.

Nhưng sự xuất hiện của Khang Nguyên Gia đã làm xáo trộn cuộc sống ‘Tiết Nhất Nhất’ của cô.

Đêm đêm tỉnh giấc cô toàn mơ về quá khứ, toàn là lúc cô còn là Hách Gia Âm.

Khang Nguyên Gia lại tìm Tiết Nhất Nhất, đưa cô đến thắp ngọn đèn trường minh mà nhà họ Khang đã thắp cho cả gia đình lớn nhỏ nhà họ Hách.

Đối mặt với những điều này, Tiết Nhất Nhất không thể phủ nhận nữa.

Cô là Hách Gia Âm.

Sau khi khóc đến kiệt sức, cô hỏi: “Tại sao mọi người lại làm những việc này?”

Bố của Khang Nguyên Gia và bố của Hách Gia Âm là bạn học tiểu học, sau tiểu học không còn liên lạc. Họ gặp lại nhau là ở YO.

Lúc đó Khang Hoành Trí đang buôn bán nhỏ ở nước ngoài, gặp phải bạo loạn, chính Hách Vân đã cứu ông ấy.

Hai người nhờ có duyên bạn học tiểu học mà trở nên thân thiết.

Sau này, hai người không có người thân ở nước ngoài đã kết nghĩa anh em.

Sau khi Hách Vân xuất ngũ trở về quê nhà ở Úc Nam hai gia đình vẫn qua lại.

Khang Hoành Trí thường xuyên ra nước ngoài, đến nhà họ Hách sẽ dẫn theo Khang Nguyên Gia, còn mang theo những món đồ chơi mới lạ cho hai cô con gái nhà họ Hách.

Hách Vân luôn nói Khang Hoành Trí quá tốn kém.

Khang Hoành Trí sẽ nói: “Anh Vân, không có anh thì mạng của tôi đã không còn, những thứ này có là gì?”

Bọn trẻ nghe những lời này, đứng bên cạnh thì thầm với nhau.

Khang Nguyên Gia: “Là bố của em đã cứu mạng bố của anh.”

Hách Gia Âm chẳng mấy để ý, trong mắt đầy vẻ tự hào: “Bố của em đã cứu mạng rất nhiều người.”

Cô em gái cười ngây thơ: “Bố của em là anh hùng.”

Sau khi nhà họ Hách xảy ra chuyện, Khang Hoành Trí không tin những gì báo chí đưa tin.

Ông ấy đã giúp bà nội của Hách Gia Âm lo liệu hậu sự.

Còn thắp đèn trường minh cho cả gia đình họ Hách để an ủi linh hồn người đã khuất.

Tiết Nhất Nhất kịp thời bịt miệng Khang Nguyên Gia lại.

Hai người đến một nơi vắng vẻ.

Tiết Nhất Nhất nhất thời không biết phải nói gì.

Cô có nên thừa nhận thân phận ‘Hách Gia Âm’ không?

Nếu không thừa nhận thì làm sao để đuổi người trước mặt này đi?

Nếu anh ta không hiểu chuyện mà cứ đi theo cô, nói thêm vài câu thì thân phận của cô sẽ bị bại lộ.

Khang Nguyên Gia lên tiếng trước, giọng hơi nghẹn ngào: “Gia Âm, em… năm đó… làm sao sống sót được?”

Tiết Nhất Nhất cảnh giác nhìn Khang Nguyên Gia.

Ánh mắt Khang Nguyên Gia lướt qua máy trợ thính trên tai Tiết Nhất Nhất, đau lòng đưa tay ra: “Tai em sao vậy?”

Tiết Nhất Nhất nghiêng đầu, tránh tay của Khang Nguyên Gia.

Khang Nguyên Gia buồn bã hỏi: “Gia Âm, sao em không nói gì?”

Ngón tay Tiết Nhất Nhất siết chặt.

Người đột nhiên xuất hiện này khiến cô nhớ lại rất nhiều chuyện, khiến cô thực sự không biết phải làm sao.

Đúng lúc này Khang Nguyên Gia bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy Tiết Nhất Nhất đang run rẩy: “Bao nhiêu năm qua, em chắc chắn đã chịu khổ nhiều rồi, không sao rồi, Gia Âm…”

Tiết Nhất Nhất không kể hết toàn bộ sự thật cho Khang Nguyên Gia.

Vì cô muốn sống.

Cô không thể là Hách Gia Âm.

Cô chỉ có thể là Tiết Nhất Nhất.

Cô cứ sống tạm bợ như vậy, sống chui sống lủi.

Vì luôn nhớ lời dặn của bố: phải sống thật tốt.

Nhưng sự xuất hiện của Khang Nguyên Gia đã làm xáo trộn cuộc sống ‘Tiết Nhất Nhất’ của cô.

Đêm đêm tỉnh giấc cô toàn mơ về quá khứ, toàn là lúc cô còn là Hách Gia Âm.

Khang Nguyên Gia lại tìm Tiết Nhất Nhất, đưa cô đến thắp ngọn đèn trường minh mà nhà họ Khang đã thắp cho cả gia đình lớn nhỏ nhà họ Hách.

Đối mặt với những điều này, Tiết Nhất Nhất không thể phủ nhận nữa.

Cô là Hách Gia Âm.

Sau khi khóc đến kiệt sức, cô hỏi: “Tại sao mọi người lại làm những việc này?”

Bố của Khang Nguyên Gia và bố của Hách Gia Âm là bạn học tiểu học, sau tiểu học không còn liên lạc. Họ gặp lại nhau là ở YO.

Lúc đó Khang Hoành Trí đang buôn bán nhỏ ở nước ngoài, gặp phải bạo loạn, chính Hách Vân đã cứu ông ấy.

Hai người nhờ có duyên bạn học tiểu học mà trở nên thân thiết.

Sau này, hai người không có người thân ở nước ngoài đã kết nghĩa anh em.

Sau khi Hách Vân xuất ngũ trở về quê nhà ở Úc Nam hai gia đình vẫn qua lại.

Khang Hoành Trí thường xuyên ra nước ngoài, đến nhà họ Hách sẽ dẫn theo Khang Nguyên Gia, còn mang theo những món đồ chơi mới lạ cho hai cô con gái nhà họ Hách.

Hách Vân luôn nói Khang Hoành Trí quá tốn kém.

Khang Hoành Trí sẽ nói: “Anh Vân, không có anh thì mạng của tôi đã không còn, những thứ này có là gì?”

Bọn trẻ nghe những lời này, đứng bên cạnh thì thầm với nhau.

Khang Nguyên Gia: “Là bố của em đã cứu mạng bố của anh.”

Hách Gia Âm chẳng mấy để ý, trong mắt đầy vẻ tự hào: “Bố của em đã cứu mạng rất nhiều người.”

Cô em gái cười ngây thơ: “Bố của em là anh hùng.”

Sau khi nhà họ Hách xảy ra chuyện, Khang Hoành Trí không tin những gì báo chí đưa tin.

Ông ấy đã giúp bà nội của Hách Gia Âm lo liệu hậu sự.

Còn thắp đèn trường minh cho cả gia đình họ Hách để an ủi linh hồn người đã khuất.

Đối mặt với những điều này, Tiết Nhất Nhất không thể phủ nhận nữa.

Cô là Hách Gia Âm.

Sau khi khóc đến kiệt sức, cô hỏi: “Tại sao mọi người lại làm những việc này?”

Bố của Khang Nguyên Gia và bố của Hách Gia Âm là bạn học tiểu học, sau tiểu học không còn liên lạc. Họ gặp lại nhau là ở YO.

Lúc đó Khang Hoành Trí đang buôn bán nhỏ ở nước ngoài, gặp phải bạo loạn, chính Hách Vân đã cứu ông ấy.

Hai người nhờ có duyên bạn học tiểu học mà trở nên thân thiết.

Sau này, hai người không có người thân ở nước ngoài đã kết nghĩa anh em.

Sau khi Hách Vân xuất ngũ trở về quê nhà ở Úc Nam hai gia đình vẫn qua lại.

Khang Hoành Trí thường xuyên ra nước ngoài, đến nhà họ Hách sẽ dẫn theo Khang Nguyên Gia, còn mang theo những món đồ chơi mới lạ cho hai cô con gái nhà họ Hách.

Hách Vân luôn nói Khang Hoành Trí quá tốn kém.

Khang Hoành Trí sẽ nói: “Anh Vân, không có anh thì mạng của tôi đã không còn, những thứ này có là gì?”

Bọn trẻ nghe những lời này, đứng bên cạnh thì thầm với nhau.

Khang Nguyên Gia: “Là bố của em đã cứu mạng bố của anh.”

Hách Gia Âm chẳng mấy để ý, trong mắt đầy vẻ tự hào: “Bố của em đã cứu mạng rất nhiều người.”

Cô em gái cười ngây thơ: “Bố của em là anh hùng.”

Sau khi nhà họ Hách xảy ra chuyện, Khang Hoành Trí không tin những gì báo chí đưa tin.

Ông ấy đã giúp bà nội của Hách Gia Âm lo liệu hậu sự.

Còn thắp đèn trường minh cho cả gia đình họ Hách để an ủi linh hồn người đã khuất.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »