Lửa Hoang Câm Lặng

Lượt đọc: 9742 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 123

❊ ❊ ❊

Hai món ăn được dọn lên bàn.

Một món vịt quay dùng kèm rượu mơ để giải ngấy.

Một món sườn xào chua ngọt có điểm xuyết hoa quế.

Tiết Nhất Nhất không biết đây là món ăn của vùng nào, hay là món ăn đã có sự pha trộn, nhưng quả thực là hương vị Trung Hoa đích thực.

Đôi găng tay nửa ngón màu đen của Thi Cảnh được đặt bên cạnh, anh đã rửa tay, rửa cả mặt.

Ngọn tóc vẫn còn vương lại vài giọt nước nhỏ.

Cảm xúc rung động lúc nãy đã vơi đi nhiều, bây giờ anh nhìn người phụ nữ đang nhai nhóp nhép ở đối diện, đột nhiên cảm thấy không hài lòng.

Trong đầu anh là những gì Tiết Nhất Nhất vừa ra hiệu.

—— Em thích anh.

—— Nhưng em luôn coi anh là bậc cha chú.

—— Đột nhiên như vậy, em không chắc chắn đối với anh có phải là loại thích đó không.

—— Em cần thời gian.

—— Anh cho em thời gian được không?

Thi Cảnh đã đồng ý.

Đã từng có lúc Thi Cảnh bị ví như một con chó dữ.

Anh không tuân theo quy tắc, không có kiên nhẫn, đàm phán qua lại đối với anh càng là chuyện vô nghĩa.

Nhưng hôm nay anh cảm thấy mình giống như một con chó ngốc lớn.

Nhìn chằm chằm vào một khúc xương ngon chảy nước miếng.

Người ta bảo anh ngồi anh liền ngồi; bảo anh vẫy đuôi anh cũng thực sự vẫy đuôi…

Tiết Nhất Nhất thấy Thi Cảnh mãi không động đũa, chủ động gắp cho Thi Cảnh một miếng sườn xào chua ngọt.

Thi Cảnh cúi đầu nhìn miếng xương trong đĩa, sắc mặt càng khó coi hơn.

Tiết Nhất Nhất mím môi, đặt đũa xuống, ra hiệu: “Chiều mai anh định đưa em đi chơi phải không?”

Thi Cảnh im lặng nhìn Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất lại ra hiệu: “Em muốn đến thị trấn Kenchya nhưng nó quá gần khu ổ chuột, sợ không an toàn nên mãi chưa đi, giờ có anh ở đây em sẽ không phải sợ nữa.”

Thi Cảnh nhướng mi, cuối cùng cũng động đũa: “Tại sao lại muốn đến thị trấn Kenchya?”

Acnes

Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Nghi Hòa có một dự án kế hoạch tạm thời, là quan tâm đến các cựu chiến binh, trong đó có cả lính gìn giữ hòa bình đã giải ngũ.”

Hai mươi năm trước nước ta đã thiết lập quan hệ ngoại giao với YO.

Lúc đó chính quyền YO không ổn định, trong nước thường xuyên xảy ra bạo loạn.

Nước ta đã cử quân đội gìn giữ hòa bình đóng quân tại thị trấn Kenchya.

Sau này quân đội rút đi, thị trấn Kenchya đã xây dựng một bia tưởng niệm gìn giữ hòa bình.

Thi Cảnh: “Chiều mai một giờ tôi đến nhà khách chính phủ đón em.”

Tiết Nhất Nhất cười tươi gật đầu.

Thi Cảnh: “Bia tưởng niệm gìn giữ hòa bình ở quảng trường trung tâm thị trấn Kenchya, bên cạnh có chợ phiên, đến lúc đó sẽ đưa em đi dạo, nhưng trước 6 giờ tôi phải đưa em về, buổi tối tôi còn có việc.”

Tiết Nhất Nhất hiểu ý gật đầu.

Cô tò mò ra hiệu: “Lễ kỷ niệm lần này các anh phụ trách an ninh à?”

Thi Cảnh: “Phụ trách vòng an ninh thứ hai của lễ kỷ niệm.”

‘Cốc cốc cốc.’ Cửa phòng riêng vang lên.

Ông chủ đích thân mang món ăn lên.

Một con cá diêu hồng sốt.

Hai món mặn trước đó, Tiết Nhất Nhất chỉ ăn mỗi món hai miếng rồi không động đến nữa.

Thi Cảnh: “Món mặn đủ rồi, lên hai món rau đi.”

Ông chủ: “Lên ngay đây!”

Sau bữa ăn, Thi Cảnh đưa Tiết Nhất Nhất về nhà khách chính phủ.

Tiết Nhất Nhất vừa định đi tắm thì Hoàng Tử Hân đến.

Hoàng Tử Hân: “Chị Nhất Nhất, bữa tối nay của chị hết bao nhiêu tiền ạ?”

Tiết Nhất Nhất biết ý của Hoàng Tử Hân, lắc đầu tỏ ý không cần.

Hoàng Tử Hân: “Nên làm mà chị, đều là vì giúp em, nếu không em sẽ áy náy lắm.”

Tiết Nhất Nhất đành ra hiệu: “Không phải chị trả tiền.”

Hoàng Tử Hân chớp chớp đôi mắt to, khóe miệng không kìm được nụ cười, ra vẻ ’em hiểu rồi’.

Tiết Nhất Nhất chuyển chủ đề, ra hiệu: “Hôm nay em bị mất bao nhiêu tiền?”

Hoàng Tử Hân xua tay: “Không nhiều đâu ạ, em chỉ mang vài trăm ra ngoài thôi.”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Em nghỉ sớm đi, à đúng rồi, chiều mai chị phải ra ngoài, có việc gì thì liên lạc qua điện thoại nhé.”

Hoàng Tử Hân nhắc nhở: “Vậy chị chú ý an toàn nhé.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu rồi tiễn Hoàng Tử Hân ra cửa.

Hoàng Tử Hân đột nhiên quay lại hỏi: “Chị Nhất Nhất, ngày mai… chị đi ra ngoài cùng với người hôm nay phải không ạ?”

Tiết Nhất Nhất gật đầu thừa nhận.

Hoàng Tử Hân lại ra vẻ ’em hiểu rồi’.

Chiều hôm sau, Tiết Nhất Nhất đi ra khỏi tòa nhà liền nhìn thấy chiếc xe đang đỗ bên trong vườn hoa, bên cạnh là người đàn ông đang đứng.

Thi Cảnh không mặc bộ đồ như hôm qua.

Hôm qua chắc là nhận được tin nhắn của cô rồi vội vàng chạy đến.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác da màu đen dáng rộng.

Tiết Nhất Nhất lên xe, chiếc xe chạy về hướng thị trấn Kenchya, đi ngang qua khu ổ chuột.

Mặt đường ở đó lồi lõm không bằng phẳng, xe chạy qua phát ra tiếng ‘lạch cạch’.

Trẻ em đi chân trần chơi đùa bên đường, thời tiết lạnh như vậy mà quần áo không đủ che người;

Người già ngồi trên những chiếc ghế đẩu nhỏ ở góc phố, khàn giọng rao bán những loại rau rẻ tiền đã héo;

Những con mèo hoang gầy trơ xương bới tìm thức ăn trong đống rác…

Đi qua khu ổ chuột, tầm nhìn đột nhiên trở nên quang đãng.

Đường phố thị trấn Kenchya sạch sẽ, những ngôi nhà trệt được sắp xếp ngay ngắn.

Trẻ em cười đùa đuổi bắt, các quầy hàng san sát nhau, những chú chó con lật bụng lăn lộn trên đất…

Cuối con đường là một quảng trường nhỏ, từ xa đã có thể nhìn thấy bia tưởng niệm.

Xe dừng lại.

Tiết Nhất Nhất xuống xe bước về phía trước.

Bia tưởng niệm màu trắng tinh, phía trên là lá cờ của quốc gia YO và quốc kỳ nước ta song song.

Bên dưới khắc những chữ vàng lớn.

Tiếng YO và tiếng Hán.

Tiếng Hán: Bia Tưởng Niệm Gìn Giữ Hòa Bình.

Tiết Nhất Nhất đứng đó, lặng lẽ ngước nhìn.

Bia tưởng niệm sừng sững uy nghiêm, càng làm nổi bật thân hình nhỏ bé của Tiết Nhất Nhất.

Gió cuốn bay mái tóc của cô, thổi tung chiếc khăn quàng của cô.

Thi Cảnh cảm thấy cô sắp tan biến đến nơi.

Thi Cảnh bước lên, liếc nhìn một cái, nhíu mày: “Sao lại sắp khóc rồi?”

Tiết Nhất Nhất hoàn hồn, mím môi ra hiệu: “Em từng xem phỏng vấn của lính gìn giữ hòa bình, cảm thấy họ rất vĩ đại.”

Tiết Nhất Nhất quay người, lại ra hiệu: “Lúc nãy đi qua khu ổ chuột cũng cảm thấy họ rất đáng thương.”

Thi Cảnh xoa đầu Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất nhìn thấy có hoa tươi trước bia, nhìn quanh, quả nhiên không xa có một quầy hàng bán hoa.

Tiết Nhất Nhất đi qua chọn một bó.

Thi Cảnh trả tiền.

Có lẽ đa số người đến mua hoa đều là người Hoa, chủ quầy biết vài câu tiếng Hán.

Khen Tiết Nhất Nhất ‘xinh đẹp’.

Tiết Nhất Nhất đặt hoa lên.

Khi sắp rời đi cô đột nhiên dừng bước.

Thi Cảnh cũng dừng bước.

Tiết Nhất Nhất quay đầu lại nhìn một cái, ra hiệu với Thi Cảnh: “Bia tưởng niệm này, có thể chụp ảnh không?”

Thi Cảnh: “Có gì mà không được?”

Tiết Nhất Nhất lập tức lấy điện thoại ra, mở máy ảnh rồi đưa cho Thi Cảnh.

Tiết Nhất Nhất đứng trước bia tưởng niệm, cẩn thận chỉnh lại quần áo, khăn quàng rồi dùng ngón tay vuốt lại tóc.

Cô đứng thẳng, hai tay đan vào nhau trước bụng, khóe môi khẽ cong một đường nhẹ.

Thi Cảnh nhấn nút ‘chụp’, lưu lại khoảnh khắc này.

Anh đặt điện thoại xuống rồi mở ảnh ra xem, khá hài lòng với kỹ thuật chụp ảnh của mình.

Phía trên điện thoại, một tin nhắn hiện lên rồi biến mất trong một giây.

Nhưng Thi Cảnh đã nhìn thấy rất rõ.

Khang Nguyên Gia: [Đến chưa?]

Tiết Nhất Nhất đi đến trước mặt Thi Cảnh, định lấy lại điện thoại của mình.

Thi Cảnh cầm điện thoại vung tay lên cao: “Khang Nguyên Gia là sao? Tại sao lại nhắn tin WeChat cho em nữa? ‘Đến chưa’, thằng nhóc đó hỏi em đến đâu?”

Tiết Nhất Nhất sững người, ra hiệu: “Chỉ là hỏi em đã đến bia tưởng niệm chưa thôi.”

Thi Cảnh tức đến bật cười: “Mỗi ngày em đi đâu cũng báo cáo với nó à?”

Tiết Nhất Nhất: “Không phải, dự án quan tâm đến cựu chiến binh là do Khang Nguyên Gia đề xuất, đây chỉ là trao đổi công việc bình thường thôi.”

Thi Cảnh: “Tôi không thấy bình thường!”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Thi Cảnh: “Tôi không cho phép em làm dự án này!”

Tiết Nhất Nhất tức giận ra hiệu: “Hôm qua anh vừa mới đồng ý sẽ tôn trọng em!”

Không nhắc đến chuyện này thì thôi.

“Tiết Nhất Nhất.” Thi Cảnh gọi từng chữ một, cúi người đến gần, “Em đang gài bẫy tôi đấy à?”

Anh chẳng được gì cả, lại còn phải đáp ứng một đống điều kiện của cô.

Tiết Nhất Nhất nhìn Thi Cảnh, mắt tròn xoe tức giận, thở mạnh vài hơi, cắn răng, đẩy người đàn ông trước mặt ra rồi quay người bỏ đi.

Thi Cảnh đuổi theo vài bước: “Tiết Nhất Nhất, em đi đâu đấy?”

Người phụ nữ đó không quay đầu lại.

Thật sự là được chiều hư rồi.

Thi Cảnh dừng bước, hai tay chống hông: “Tôi nói cho em biết, đây không phải trong nước, trên đường phố có đầy kẻ bắt cóc, đặc biệt là loại da mịn thịt mềm như em!”

Tiết Nhất Nhất trực tiếp tháo máy trợ thính ra.

Thi Cảnh: Mẹ kiếp!

Người ta bảo anh ngồi anh liền ngồi; bảo anh vẫy đuôi anh cũng thực sự vẫy đuôi…

Tiết Nhất Nhất thấy Thi Cảnh mãi không động đũa, chủ động gắp cho Thi Cảnh một miếng sườn xào chua ngọt.

Thi Cảnh cúi đầu nhìn miếng xương trong đĩa, sắc mặt càng khó coi hơn.

Tiết Nhất Nhất mím môi, đặt đũa xuống, ra hiệu: “Chiều mai anh định đưa em đi chơi phải không?”

Thi Cảnh im lặng nhìn Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất lại ra hiệu: “Em muốn đến thị trấn Kenchya nhưng nó quá gần khu ổ chuột, sợ không an toàn nên mãi chưa đi, giờ có anh ở đây em sẽ không phải sợ nữa.”

Thi Cảnh nhướng mi, cuối cùng cũng động đũa: “Tại sao lại muốn đến thị trấn Kenchya?”

Acnes

Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Nghi Hòa có một dự án kế hoạch tạm thời, là quan tâm đến các cựu chiến binh, trong đó có cả lính gìn giữ hòa bình đã giải ngũ.”

Hai mươi năm trước nước ta đã thiết lập quan hệ ngoại giao với YO.

Lúc đó chính quyền YO không ổn định, trong nước thường xuyên xảy ra bạo loạn.

Nước ta đã cử quân đội gìn giữ hòa bình đóng quân tại thị trấn Kenchya.

Sau này quân đội rút đi, thị trấn Kenchya đã xây dựng một bia tưởng niệm gìn giữ hòa bình.

Thi Cảnh: “Chiều mai một giờ tôi đến nhà khách chính phủ đón em.”

Tiết Nhất Nhất cười tươi gật đầu.

Thi Cảnh: “Bia tưởng niệm gìn giữ hòa bình ở quảng trường trung tâm thị trấn Kenchya, bên cạnh có chợ phiên, đến lúc đó sẽ đưa em đi dạo, nhưng trước 6 giờ tôi phải đưa em về, buổi tối tôi còn có việc.”

Tiết Nhất Nhất hiểu ý gật đầu.

Cô tò mò ra hiệu: “Lễ kỷ niệm lần này các anh phụ trách an ninh à?”

Thi Cảnh: “Phụ trách vòng an ninh thứ hai của lễ kỷ niệm.”

‘Cốc cốc cốc.’ Cửa phòng riêng vang lên.

Ông chủ đích thân mang món ăn lên.

Một con cá diêu hồng sốt.

Hai món mặn trước đó, Tiết Nhất Nhất chỉ ăn mỗi món hai miếng rồi không động đến nữa.

Thi Cảnh: “Món mặn đủ rồi, lên hai món rau đi.”

Ông chủ: “Lên ngay đây!”

Sau bữa ăn, Thi Cảnh đưa Tiết Nhất Nhất về nhà khách chính phủ.

Tiết Nhất Nhất vừa định đi tắm thì Hoàng Tử Hân đến.

Hoàng Tử Hân: “Chị Nhất Nhất, bữa tối nay của chị hết bao nhiêu tiền ạ?”

Tiết Nhất Nhất biết ý của Hoàng Tử Hân, lắc đầu tỏ ý không cần.

Hoàng Tử Hân: “Nên làm mà chị, đều là vì giúp em, nếu không em sẽ áy náy lắm.”

Tiết Nhất Nhất đành ra hiệu: “Không phải chị trả tiền.”

Hoàng Tử Hân chớp chớp đôi mắt to, khóe miệng không kìm được nụ cười, ra vẻ ’em hiểu rồi’.

Tiết Nhất Nhất chuyển chủ đề, ra hiệu: “Hôm nay em bị mất bao nhiêu tiền?”

Hoàng Tử Hân xua tay: “Không nhiều đâu ạ, em chỉ mang vài trăm ra ngoài thôi.”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Em nghỉ sớm đi, à đúng rồi, chiều mai chị phải ra ngoài, có việc gì thì liên lạc qua điện thoại nhé.”

Hoàng Tử Hân nhắc nhở: “Vậy chị chú ý an toàn nhé.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu rồi tiễn Hoàng Tử Hân ra cửa.

Hoàng Tử Hân đột nhiên quay lại hỏi: “Chị Nhất Nhất, ngày mai… chị đi ra ngoài cùng với người hôm nay phải không ạ?”

Tiết Nhất Nhất gật đầu thừa nhận.

Hoàng Tử Hân lại ra vẻ ’em hiểu rồi’.

Chiều hôm sau, Tiết Nhất Nhất đi ra khỏi tòa nhà liền nhìn thấy chiếc xe đang đỗ bên trong vườn hoa, bên cạnh là người đàn ông đang đứng.

Thi Cảnh không mặc bộ đồ như hôm qua.

Hôm qua chắc là nhận được tin nhắn của cô rồi vội vàng chạy đến.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác da màu đen dáng rộng.

Tiết Nhất Nhất lên xe, chiếc xe chạy về hướng thị trấn Kenchya, đi ngang qua khu ổ chuột.

Mặt đường ở đó lồi lõm không bằng phẳng, xe chạy qua phát ra tiếng ‘lạch cạch’.

Trẻ em đi chân trần chơi đùa bên đường, thời tiết lạnh như vậy mà quần áo không đủ che người;

Người già ngồi trên những chiếc ghế đẩu nhỏ ở góc phố, khàn giọng rao bán những loại rau rẻ tiền đã héo;

Những con mèo hoang gầy trơ xương bới tìm thức ăn trong đống rác…

Đi qua khu ổ chuột, tầm nhìn đột nhiên trở nên quang đãng.

Đường phố thị trấn Kenchya sạch sẽ, những ngôi nhà trệt được sắp xếp ngay ngắn.

Trẻ em cười đùa đuổi bắt, các quầy hàng san sát nhau, những chú chó con lật bụng lăn lộn trên đất…

Cuối con đường là một quảng trường nhỏ, từ xa đã có thể nhìn thấy bia tưởng niệm.

Xe dừng lại.

Tiết Nhất Nhất xuống xe bước về phía trước.

Bia tưởng niệm màu trắng tinh, phía trên là lá cờ của quốc gia YO và quốc kỳ nước ta song song.

Bên dưới khắc những chữ vàng lớn.

Tiếng YO và tiếng Hán.

Tiếng Hán: Bia Tưởng Niệm Gìn Giữ Hòa Bình.

Tiết Nhất Nhất đứng đó, lặng lẽ ngước nhìn.

Bia tưởng niệm sừng sững uy nghiêm, càng làm nổi bật thân hình nhỏ bé của Tiết Nhất Nhất.

Gió cuốn bay mái tóc của cô, thổi tung chiếc khăn quàng của cô.

Thi Cảnh cảm thấy cô sắp tan biến đến nơi.

Thi Cảnh bước lên, liếc nhìn một cái, nhíu mày: “Sao lại sắp khóc rồi?”

Tiết Nhất Nhất hoàn hồn, mím môi ra hiệu: “Em từng xem phỏng vấn của lính gìn giữ hòa bình, cảm thấy họ rất vĩ đại.”

Tiết Nhất Nhất quay người, lại ra hiệu: “Lúc nãy đi qua khu ổ chuột cũng cảm thấy họ rất đáng thương.”

Thi Cảnh xoa đầu Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất nhìn thấy có hoa tươi trước bia, nhìn quanh, quả nhiên không xa có một quầy hàng bán hoa.

Tiết Nhất Nhất đi qua chọn một bó.

Thi Cảnh trả tiền.

Có lẽ đa số người đến mua hoa đều là người Hoa, chủ quầy biết vài câu tiếng Hán.

Khen Tiết Nhất Nhất ‘xinh đẹp’.

Tiết Nhất Nhất đặt hoa lên.

Khi sắp rời đi cô đột nhiên dừng bước.

Thi Cảnh cũng dừng bước.

Tiết Nhất Nhất quay đầu lại nhìn một cái, ra hiệu với Thi Cảnh: “Bia tưởng niệm này, có thể chụp ảnh không?”

Thi Cảnh: “Có gì mà không được?”

Tiết Nhất Nhất lập tức lấy điện thoại ra, mở máy ảnh rồi đưa cho Thi Cảnh.

Tiết Nhất Nhất đứng trước bia tưởng niệm, cẩn thận chỉnh lại quần áo, khăn quàng rồi dùng ngón tay vuốt lại tóc.

Cô đứng thẳng, hai tay đan vào nhau trước bụng, khóe môi khẽ cong một đường nhẹ.

Thi Cảnh nhấn nút ‘chụp’, lưu lại khoảnh khắc này.

Anh đặt điện thoại xuống rồi mở ảnh ra xem, khá hài lòng với kỹ thuật chụp ảnh của mình.

Phía trên điện thoại, một tin nhắn hiện lên rồi biến mất trong một giây.

Nhưng Thi Cảnh đã nhìn thấy rất rõ.

Khang Nguyên Gia: [Đến chưa?]

Tiết Nhất Nhất đi đến trước mặt Thi Cảnh, định lấy lại điện thoại của mình.

Thi Cảnh cầm điện thoại vung tay lên cao: “Khang Nguyên Gia là sao? Tại sao lại nhắn tin WeChat cho em nữa? ‘Đến chưa’, thằng nhóc đó hỏi em đến đâu?”

Tiết Nhất Nhất sững người, ra hiệu: “Chỉ là hỏi em đã đến bia tưởng niệm chưa thôi.”

Thi Cảnh tức đến bật cười: “Mỗi ngày em đi đâu cũng báo cáo với nó à?”

Tiết Nhất Nhất: “Không phải, dự án quan tâm đến cựu chiến binh là do Khang Nguyên Gia đề xuất, đây chỉ là trao đổi công việc bình thường thôi.”

Thi Cảnh: “Tôi không thấy bình thường!”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Thi Cảnh: “Tôi không cho phép em làm dự án này!”

Tiết Nhất Nhất tức giận ra hiệu: “Hôm qua anh vừa mới đồng ý sẽ tôn trọng em!”

Không nhắc đến chuyện này thì thôi.

“Tiết Nhất Nhất.” Thi Cảnh gọi từng chữ một, cúi người đến gần, “Em đang gài bẫy tôi đấy à?”

Anh chẳng được gì cả, lại còn phải đáp ứng một đống điều kiện của cô.

Tiết Nhất Nhất nhìn Thi Cảnh, mắt tròn xoe tức giận, thở mạnh vài hơi, cắn răng, đẩy người đàn ông trước mặt ra rồi quay người bỏ đi.

Thi Cảnh đuổi theo vài bước: “Tiết Nhất Nhất, em đi đâu đấy?”

Người phụ nữ đó không quay đầu lại.

Thật sự là được chiều hư rồi.

Thi Cảnh dừng bước, hai tay chống hông: “Tôi nói cho em biết, đây không phải trong nước, trên đường phố có đầy kẻ bắt cóc, đặc biệt là loại da mịn thịt mềm như em!”

Tiết Nhất Nhất trực tiếp tháo máy trợ thính ra.

Thi Cảnh: Mẹ kiếp!

Hai mươi năm trước nước ta đã thiết lập quan hệ ngoại giao với YO.

Lúc đó chính quyền YO không ổn định, trong nước thường xuyên xảy ra bạo loạn.

Nước ta đã cử quân đội gìn giữ hòa bình đóng quân tại thị trấn Kenchya.

Sau này quân đội rút đi, thị trấn Kenchya đã xây dựng một bia tưởng niệm gìn giữ hòa bình.

Thi Cảnh: “Chiều mai một giờ tôi đến nhà khách chính phủ đón em.”

Tiết Nhất Nhất cười tươi gật đầu.

Thi Cảnh: “Bia tưởng niệm gìn giữ hòa bình ở quảng trường trung tâm thị trấn Kenchya, bên cạnh có chợ phiên, đến lúc đó sẽ đưa em đi dạo, nhưng trước 6 giờ tôi phải đưa em về, buổi tối tôi còn có việc.”

Tiết Nhất Nhất hiểu ý gật đầu.

Cô tò mò ra hiệu: “Lễ kỷ niệm lần này các anh phụ trách an ninh à?”

Thi Cảnh: “Phụ trách vòng an ninh thứ hai của lễ kỷ niệm.”

‘Cốc cốc cốc.’ Cửa phòng riêng vang lên.

Ông chủ đích thân mang món ăn lên.

Một con cá diêu hồng sốt.

Hai món mặn trước đó, Tiết Nhất Nhất chỉ ăn mỗi món hai miếng rồi không động đến nữa.

Thi Cảnh: “Món mặn đủ rồi, lên hai món rau đi.”

Ông chủ: “Lên ngay đây!”

Sau bữa ăn, Thi Cảnh đưa Tiết Nhất Nhất về nhà khách chính phủ.

Tiết Nhất Nhất vừa định đi tắm thì Hoàng Tử Hân đến.

Hoàng Tử Hân: “Chị Nhất Nhất, bữa tối nay của chị hết bao nhiêu tiền ạ?”

Tiết Nhất Nhất biết ý của Hoàng Tử Hân, lắc đầu tỏ ý không cần.

Hoàng Tử Hân: “Nên làm mà chị, đều là vì giúp em, nếu không em sẽ áy náy lắm.”

Tiết Nhất Nhất đành ra hiệu: “Không phải chị trả tiền.”

Hoàng Tử Hân chớp chớp đôi mắt to, khóe miệng không kìm được nụ cười, ra vẻ ’em hiểu rồi’.

Tiết Nhất Nhất chuyển chủ đề, ra hiệu: “Hôm nay em bị mất bao nhiêu tiền?”

Hoàng Tử Hân xua tay: “Không nhiều đâu ạ, em chỉ mang vài trăm ra ngoài thôi.”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Em nghỉ sớm đi, à đúng rồi, chiều mai chị phải ra ngoài, có việc gì thì liên lạc qua điện thoại nhé.”

Hoàng Tử Hân nhắc nhở: “Vậy chị chú ý an toàn nhé.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu rồi tiễn Hoàng Tử Hân ra cửa.

Hoàng Tử Hân đột nhiên quay lại hỏi: “Chị Nhất Nhất, ngày mai… chị đi ra ngoài cùng với người hôm nay phải không ạ?”

Tiết Nhất Nhất gật đầu thừa nhận.

Hoàng Tử Hân lại ra vẻ ’em hiểu rồi’.

Chiều hôm sau, Tiết Nhất Nhất đi ra khỏi tòa nhà liền nhìn thấy chiếc xe đang đỗ bên trong vườn hoa, bên cạnh là người đàn ông đang đứng.

Thi Cảnh không mặc bộ đồ như hôm qua.

Hôm qua chắc là nhận được tin nhắn của cô rồi vội vàng chạy đến.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác da màu đen dáng rộng.

Tiết Nhất Nhất lên xe, chiếc xe chạy về hướng thị trấn Kenchya, đi ngang qua khu ổ chuột.

Mặt đường ở đó lồi lõm không bằng phẳng, xe chạy qua phát ra tiếng ‘lạch cạch’.

Trẻ em đi chân trần chơi đùa bên đường, thời tiết lạnh như vậy mà quần áo không đủ che người;

Người già ngồi trên những chiếc ghế đẩu nhỏ ở góc phố, khàn giọng rao bán những loại rau rẻ tiền đã héo;

Những con mèo hoang gầy trơ xương bới tìm thức ăn trong đống rác…

Đi qua khu ổ chuột, tầm nhìn đột nhiên trở nên quang đãng.

Đường phố thị trấn Kenchya sạch sẽ, những ngôi nhà trệt được sắp xếp ngay ngắn.

Trẻ em cười đùa đuổi bắt, các quầy hàng san sát nhau, những chú chó con lật bụng lăn lộn trên đất…

Cuối con đường là một quảng trường nhỏ, từ xa đã có thể nhìn thấy bia tưởng niệm.

Xe dừng lại.

Tiết Nhất Nhất xuống xe bước về phía trước.

Bia tưởng niệm màu trắng tinh, phía trên là lá cờ của quốc gia YO và quốc kỳ nước ta song song.

Bên dưới khắc những chữ vàng lớn.

Tiếng YO và tiếng Hán.

Tiếng Hán: Bia Tưởng Niệm Gìn Giữ Hòa Bình.

Tiết Nhất Nhất đứng đó, lặng lẽ ngước nhìn.

Bia tưởng niệm sừng sững uy nghiêm, càng làm nổi bật thân hình nhỏ bé của Tiết Nhất Nhất.

Gió cuốn bay mái tóc của cô, thổi tung chiếc khăn quàng của cô.

Thi Cảnh cảm thấy cô sắp tan biến đến nơi.

Thi Cảnh bước lên, liếc nhìn một cái, nhíu mày: “Sao lại sắp khóc rồi?”

Tiết Nhất Nhất hoàn hồn, mím môi ra hiệu: “Em từng xem phỏng vấn của lính gìn giữ hòa bình, cảm thấy họ rất vĩ đại.”

Tiết Nhất Nhất quay người, lại ra hiệu: “Lúc nãy đi qua khu ổ chuột cũng cảm thấy họ rất đáng thương.”

Thi Cảnh xoa đầu Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất nhìn thấy có hoa tươi trước bia, nhìn quanh, quả nhiên không xa có một quầy hàng bán hoa.

Tiết Nhất Nhất đi qua chọn một bó.

Thi Cảnh trả tiền.

Có lẽ đa số người đến mua hoa đều là người Hoa, chủ quầy biết vài câu tiếng Hán.

Khen Tiết Nhất Nhất ‘xinh đẹp’.

Tiết Nhất Nhất đặt hoa lên.

Khi sắp rời đi cô đột nhiên dừng bước.

Thi Cảnh cũng dừng bước.

Tiết Nhất Nhất quay đầu lại nhìn một cái, ra hiệu với Thi Cảnh: “Bia tưởng niệm này, có thể chụp ảnh không?”

Thi Cảnh: “Có gì mà không được?”

Tiết Nhất Nhất lập tức lấy điện thoại ra, mở máy ảnh rồi đưa cho Thi Cảnh.

Tiết Nhất Nhất đứng trước bia tưởng niệm, cẩn thận chỉnh lại quần áo, khăn quàng rồi dùng ngón tay vuốt lại tóc.

Cô đứng thẳng, hai tay đan vào nhau trước bụng, khóe môi khẽ cong một đường nhẹ.

Thi Cảnh nhấn nút ‘chụp’, lưu lại khoảnh khắc này.

Anh đặt điện thoại xuống rồi mở ảnh ra xem, khá hài lòng với kỹ thuật chụp ảnh của mình.

Phía trên điện thoại, một tin nhắn hiện lên rồi biến mất trong một giây.

Nhưng Thi Cảnh đã nhìn thấy rất rõ.

Khang Nguyên Gia: [Đến chưa?]

Tiết Nhất Nhất đi đến trước mặt Thi Cảnh, định lấy lại điện thoại của mình.

Thi Cảnh cầm điện thoại vung tay lên cao: “Khang Nguyên Gia là sao? Tại sao lại nhắn tin WeChat cho em nữa? ‘Đến chưa’, thằng nhóc đó hỏi em đến đâu?”

Tiết Nhất Nhất sững người, ra hiệu: “Chỉ là hỏi em đã đến bia tưởng niệm chưa thôi.”

Thi Cảnh tức đến bật cười: “Mỗi ngày em đi đâu cũng báo cáo với nó à?”

Tiết Nhất Nhất: “Không phải, dự án quan tâm đến cựu chiến binh là do Khang Nguyên Gia đề xuất, đây chỉ là trao đổi công việc bình thường thôi.”

Thi Cảnh: “Tôi không thấy bình thường!”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Thi Cảnh: “Tôi không cho phép em làm dự án này!”

Tiết Nhất Nhất tức giận ra hiệu: “Hôm qua anh vừa mới đồng ý sẽ tôn trọng em!”

Không nhắc đến chuyện này thì thôi.

“Tiết Nhất Nhất.” Thi Cảnh gọi từng chữ một, cúi người đến gần, “Em đang gài bẫy tôi đấy à?”

Anh chẳng được gì cả, lại còn phải đáp ứng một đống điều kiện của cô.

Tiết Nhất Nhất nhìn Thi Cảnh, mắt tròn xoe tức giận, thở mạnh vài hơi, cắn răng, đẩy người đàn ông trước mặt ra rồi quay người bỏ đi.

Thi Cảnh đuổi theo vài bước: “Tiết Nhất Nhất, em đi đâu đấy?”

Người phụ nữ đó không quay đầu lại.

Thật sự là được chiều hư rồi.

Thi Cảnh dừng bước, hai tay chống hông: “Tôi nói cho em biết, đây không phải trong nước, trên đường phố có đầy kẻ bắt cóc, đặc biệt là loại da mịn thịt mềm như em!”

Tiết Nhất Nhất trực tiếp tháo máy trợ thính ra.

Thi Cảnh: Mẹ kiếp!

Sau này quân đội rút đi, thị trấn Kenchya đã xây dựng một bia tưởng niệm gìn giữ hòa bình.

Thi Cảnh: “Chiều mai một giờ tôi đến nhà khách chính phủ đón em.”

Tiết Nhất Nhất cười tươi gật đầu.

Thi Cảnh: “Bia tưởng niệm gìn giữ hòa bình ở quảng trường trung tâm thị trấn Kenchya, bên cạnh có chợ phiên, đến lúc đó sẽ đưa em đi dạo, nhưng trước 6 giờ tôi phải đưa em về, buổi tối tôi còn có việc.”

Tiết Nhất Nhất hiểu ý gật đầu.

Cô tò mò ra hiệu: “Lễ kỷ niệm lần này các anh phụ trách an ninh à?”

Thi Cảnh: “Phụ trách vòng an ninh thứ hai của lễ kỷ niệm.”

‘Cốc cốc cốc.’ Cửa phòng riêng vang lên.

Ông chủ đích thân mang món ăn lên.

Một con cá diêu hồng sốt.

Hai món mặn trước đó, Tiết Nhất Nhất chỉ ăn mỗi món hai miếng rồi không động đến nữa.

Thi Cảnh: “Món mặn đủ rồi, lên hai món rau đi.”

Ông chủ: “Lên ngay đây!”

Sau bữa ăn, Thi Cảnh đưa Tiết Nhất Nhất về nhà khách chính phủ.

Tiết Nhất Nhất vừa định đi tắm thì Hoàng Tử Hân đến.

Hoàng Tử Hân: “Chị Nhất Nhất, bữa tối nay của chị hết bao nhiêu tiền ạ?”

Tiết Nhất Nhất biết ý của Hoàng Tử Hân, lắc đầu tỏ ý không cần.

Hoàng Tử Hân: “Nên làm mà chị, đều là vì giúp em, nếu không em sẽ áy náy lắm.”

Tiết Nhất Nhất đành ra hiệu: “Không phải chị trả tiền.”

Hoàng Tử Hân chớp chớp đôi mắt to, khóe miệng không kìm được nụ cười, ra vẻ ’em hiểu rồi’.

Tiết Nhất Nhất chuyển chủ đề, ra hiệu: “Hôm nay em bị mất bao nhiêu tiền?”

Hoàng Tử Hân xua tay: “Không nhiều đâu ạ, em chỉ mang vài trăm ra ngoài thôi.”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Em nghỉ sớm đi, à đúng rồi, chiều mai chị phải ra ngoài, có việc gì thì liên lạc qua điện thoại nhé.”

Hoàng Tử Hân nhắc nhở: “Vậy chị chú ý an toàn nhé.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu rồi tiễn Hoàng Tử Hân ra cửa.

Hoàng Tử Hân đột nhiên quay lại hỏi: “Chị Nhất Nhất, ngày mai… chị đi ra ngoài cùng với người hôm nay phải không ạ?”

Tiết Nhất Nhất gật đầu thừa nhận.

Hoàng Tử Hân lại ra vẻ ’em hiểu rồi’.

Chiều hôm sau, Tiết Nhất Nhất đi ra khỏi tòa nhà liền nhìn thấy chiếc xe đang đỗ bên trong vườn hoa, bên cạnh là người đàn ông đang đứng.

Thi Cảnh không mặc bộ đồ như hôm qua.

Hôm qua chắc là nhận được tin nhắn của cô rồi vội vàng chạy đến.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác da màu đen dáng rộng.

Tiết Nhất Nhất lên xe, chiếc xe chạy về hướng thị trấn Kenchya, đi ngang qua khu ổ chuột.

Mặt đường ở đó lồi lõm không bằng phẳng, xe chạy qua phát ra tiếng ‘lạch cạch’.

Trẻ em đi chân trần chơi đùa bên đường, thời tiết lạnh như vậy mà quần áo không đủ che người;

Người già ngồi trên những chiếc ghế đẩu nhỏ ở góc phố, khàn giọng rao bán những loại rau rẻ tiền đã héo;

Những con mèo hoang gầy trơ xương bới tìm thức ăn trong đống rác…

Đi qua khu ổ chuột, tầm nhìn đột nhiên trở nên quang đãng.

Đường phố thị trấn Kenchya sạch sẽ, những ngôi nhà trệt được sắp xếp ngay ngắn.

Trẻ em cười đùa đuổi bắt, các quầy hàng san sát nhau, những chú chó con lật bụng lăn lộn trên đất…

Cuối con đường là một quảng trường nhỏ, từ xa đã có thể nhìn thấy bia tưởng niệm.

Xe dừng lại.

Tiết Nhất Nhất xuống xe bước về phía trước.

Bia tưởng niệm màu trắng tinh, phía trên là lá cờ của quốc gia YO và quốc kỳ nước ta song song.

Bên dưới khắc những chữ vàng lớn.

Tiếng YO và tiếng Hán.

Tiếng Hán: Bia Tưởng Niệm Gìn Giữ Hòa Bình.

Tiết Nhất Nhất đứng đó, lặng lẽ ngước nhìn.

Bia tưởng niệm sừng sững uy nghiêm, càng làm nổi bật thân hình nhỏ bé của Tiết Nhất Nhất.

Gió cuốn bay mái tóc của cô, thổi tung chiếc khăn quàng của cô.

Thi Cảnh cảm thấy cô sắp tan biến đến nơi.

Thi Cảnh bước lên, liếc nhìn một cái, nhíu mày: “Sao lại sắp khóc rồi?”

Tiết Nhất Nhất hoàn hồn, mím môi ra hiệu: “Em từng xem phỏng vấn của lính gìn giữ hòa bình, cảm thấy họ rất vĩ đại.”

Tiết Nhất Nhất quay người, lại ra hiệu: “Lúc nãy đi qua khu ổ chuột cũng cảm thấy họ rất đáng thương.”

Thi Cảnh xoa đầu Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất nhìn thấy có hoa tươi trước bia, nhìn quanh, quả nhiên không xa có một quầy hàng bán hoa.

Tiết Nhất Nhất đi qua chọn một bó.

Thi Cảnh trả tiền.

Có lẽ đa số người đến mua hoa đều là người Hoa, chủ quầy biết vài câu tiếng Hán.

Khen Tiết Nhất Nhất ‘xinh đẹp’.

Tiết Nhất Nhất đặt hoa lên.

Khi sắp rời đi cô đột nhiên dừng bước.

Thi Cảnh cũng dừng bước.

Tiết Nhất Nhất quay đầu lại nhìn một cái, ra hiệu với Thi Cảnh: “Bia tưởng niệm này, có thể chụp ảnh không?”

Thi Cảnh: “Có gì mà không được?”

Tiết Nhất Nhất lập tức lấy điện thoại ra, mở máy ảnh rồi đưa cho Thi Cảnh.

Tiết Nhất Nhất đứng trước bia tưởng niệm, cẩn thận chỉnh lại quần áo, khăn quàng rồi dùng ngón tay vuốt lại tóc.

Cô đứng thẳng, hai tay đan vào nhau trước bụng, khóe môi khẽ cong một đường nhẹ.

Thi Cảnh nhấn nút ‘chụp’, lưu lại khoảnh khắc này.

Anh đặt điện thoại xuống rồi mở ảnh ra xem, khá hài lòng với kỹ thuật chụp ảnh của mình.

Phía trên điện thoại, một tin nhắn hiện lên rồi biến mất trong một giây.

Nhưng Thi Cảnh đã nhìn thấy rất rõ.

Khang Nguyên Gia: [Đến chưa?]

Tiết Nhất Nhất đi đến trước mặt Thi Cảnh, định lấy lại điện thoại của mình.

Thi Cảnh cầm điện thoại vung tay lên cao: “Khang Nguyên Gia là sao? Tại sao lại nhắn tin WeChat cho em nữa? ‘Đến chưa’, thằng nhóc đó hỏi em đến đâu?”

Tiết Nhất Nhất sững người, ra hiệu: “Chỉ là hỏi em đã đến bia tưởng niệm chưa thôi.”

Thi Cảnh tức đến bật cười: “Mỗi ngày em đi đâu cũng báo cáo với nó à?”

Tiết Nhất Nhất: “Không phải, dự án quan tâm đến cựu chiến binh là do Khang Nguyên Gia đề xuất, đây chỉ là trao đổi công việc bình thường thôi.”

Thi Cảnh: “Tôi không thấy bình thường!”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Thi Cảnh: “Tôi không cho phép em làm dự án này!”

Tiết Nhất Nhất tức giận ra hiệu: “Hôm qua anh vừa mới đồng ý sẽ tôn trọng em!”

Không nhắc đến chuyện này thì thôi.

“Tiết Nhất Nhất.” Thi Cảnh gọi từng chữ một, cúi người đến gần, “Em đang gài bẫy tôi đấy à?”

Anh chẳng được gì cả, lại còn phải đáp ứng một đống điều kiện của cô.

Tiết Nhất Nhất nhìn Thi Cảnh, mắt tròn xoe tức giận, thở mạnh vài hơi, cắn răng, đẩy người đàn ông trước mặt ra rồi quay người bỏ đi.

Thi Cảnh đuổi theo vài bước: “Tiết Nhất Nhất, em đi đâu đấy?”

Người phụ nữ đó không quay đầu lại.

Thật sự là được chiều hư rồi.

Thi Cảnh dừng bước, hai tay chống hông: “Tôi nói cho em biết, đây không phải trong nước, trên đường phố có đầy kẻ bắt cóc, đặc biệt là loại da mịn thịt mềm như em!”

Tiết Nhất Nhất trực tiếp tháo máy trợ thính ra.

Thi Cảnh: Mẹ kiếp!

Tiết Nhất Nhất đành ra hiệu: “Không phải chị trả tiền.”

Hoàng Tử Hân chớp chớp đôi mắt to, khóe miệng không kìm được nụ cười, ra vẻ ’em hiểu rồi’.

Tiết Nhất Nhất chuyển chủ đề, ra hiệu: “Hôm nay em bị mất bao nhiêu tiền?”

Hoàng Tử Hân xua tay: “Không nhiều đâu ạ, em chỉ mang vài trăm ra ngoài thôi.”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Em nghỉ sớm đi, à đúng rồi, chiều mai chị phải ra ngoài, có việc gì thì liên lạc qua điện thoại nhé.”

Hoàng Tử Hân nhắc nhở: “Vậy chị chú ý an toàn nhé.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu rồi tiễn Hoàng Tử Hân ra cửa.

Hoàng Tử Hân đột nhiên quay lại hỏi: “Chị Nhất Nhất, ngày mai… chị đi ra ngoài cùng với người hôm nay phải không ạ?”

Tiết Nhất Nhất gật đầu thừa nhận.

Hoàng Tử Hân lại ra vẻ ’em hiểu rồi’.

Chiều hôm sau, Tiết Nhất Nhất đi ra khỏi tòa nhà liền nhìn thấy chiếc xe đang đỗ bên trong vườn hoa, bên cạnh là người đàn ông đang đứng.

Thi Cảnh không mặc bộ đồ như hôm qua.

Hôm qua chắc là nhận được tin nhắn của cô rồi vội vàng chạy đến.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác da màu đen dáng rộng.

Tiết Nhất Nhất lên xe, chiếc xe chạy về hướng thị trấn Kenchya, đi ngang qua khu ổ chuột.

Mặt đường ở đó lồi lõm không bằng phẳng, xe chạy qua phát ra tiếng ‘lạch cạch’.

Trẻ em đi chân trần chơi đùa bên đường, thời tiết lạnh như vậy mà quần áo không đủ che người;

Người già ngồi trên những chiếc ghế đẩu nhỏ ở góc phố, khàn giọng rao bán những loại rau rẻ tiền đã héo;

Những con mèo hoang gầy trơ xương bới tìm thức ăn trong đống rác…

Đi qua khu ổ chuột, tầm nhìn đột nhiên trở nên quang đãng.

Đường phố thị trấn Kenchya sạch sẽ, những ngôi nhà trệt được sắp xếp ngay ngắn.

Trẻ em cười đùa đuổi bắt, các quầy hàng san sát nhau, những chú chó con lật bụng lăn lộn trên đất…

Cuối con đường là một quảng trường nhỏ, từ xa đã có thể nhìn thấy bia tưởng niệm.

Xe dừng lại.

Tiết Nhất Nhất xuống xe bước về phía trước.

Bia tưởng niệm màu trắng tinh, phía trên là lá cờ của quốc gia YO và quốc kỳ nước ta song song.

Bên dưới khắc những chữ vàng lớn.

Tiếng YO và tiếng Hán.

Tiếng Hán: Bia Tưởng Niệm Gìn Giữ Hòa Bình.

Tiết Nhất Nhất đứng đó, lặng lẽ ngước nhìn.

Bia tưởng niệm sừng sững uy nghiêm, càng làm nổi bật thân hình nhỏ bé của Tiết Nhất Nhất.

Gió cuốn bay mái tóc của cô, thổi tung chiếc khăn quàng của cô.

Thi Cảnh cảm thấy cô sắp tan biến đến nơi.

Thi Cảnh bước lên, liếc nhìn một cái, nhíu mày: “Sao lại sắp khóc rồi?”

Tiết Nhất Nhất hoàn hồn, mím môi ra hiệu: “Em từng xem phỏng vấn của lính gìn giữ hòa bình, cảm thấy họ rất vĩ đại.”

Tiết Nhất Nhất quay người, lại ra hiệu: “Lúc nãy đi qua khu ổ chuột cũng cảm thấy họ rất đáng thương.”

Thi Cảnh xoa đầu Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất nhìn thấy có hoa tươi trước bia, nhìn quanh, quả nhiên không xa có một quầy hàng bán hoa.

Tiết Nhất Nhất đi qua chọn một bó.

Thi Cảnh trả tiền.

Có lẽ đa số người đến mua hoa đều là người Hoa, chủ quầy biết vài câu tiếng Hán.

Khen Tiết Nhất Nhất ‘xinh đẹp’.

Tiết Nhất Nhất đặt hoa lên.

Khi sắp rời đi cô đột nhiên dừng bước.

Thi Cảnh cũng dừng bước.

Tiết Nhất Nhất quay đầu lại nhìn một cái, ra hiệu với Thi Cảnh: “Bia tưởng niệm này, có thể chụp ảnh không?”

Thi Cảnh: “Có gì mà không được?”

Tiết Nhất Nhất lập tức lấy điện thoại ra, mở máy ảnh rồi đưa cho Thi Cảnh.

Tiết Nhất Nhất đứng trước bia tưởng niệm, cẩn thận chỉnh lại quần áo, khăn quàng rồi dùng ngón tay vuốt lại tóc.

Cô đứng thẳng, hai tay đan vào nhau trước bụng, khóe môi khẽ cong một đường nhẹ.

Thi Cảnh nhấn nút ‘chụp’, lưu lại khoảnh khắc này.

Anh đặt điện thoại xuống rồi mở ảnh ra xem, khá hài lòng với kỹ thuật chụp ảnh của mình.

Phía trên điện thoại, một tin nhắn hiện lên rồi biến mất trong một giây.

Nhưng Thi Cảnh đã nhìn thấy rất rõ.

Khang Nguyên Gia: [Đến chưa?]

Tiết Nhất Nhất đi đến trước mặt Thi Cảnh, định lấy lại điện thoại của mình.

Thi Cảnh cầm điện thoại vung tay lên cao: “Khang Nguyên Gia là sao? Tại sao lại nhắn tin WeChat cho em nữa? ‘Đến chưa’, thằng nhóc đó hỏi em đến đâu?”

Tiết Nhất Nhất sững người, ra hiệu: “Chỉ là hỏi em đã đến bia tưởng niệm chưa thôi.”

Thi Cảnh tức đến bật cười: “Mỗi ngày em đi đâu cũng báo cáo với nó à?”

Tiết Nhất Nhất: “Không phải, dự án quan tâm đến cựu chiến binh là do Khang Nguyên Gia đề xuất, đây chỉ là trao đổi công việc bình thường thôi.”

Thi Cảnh: “Tôi không thấy bình thường!”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Thi Cảnh: “Tôi không cho phép em làm dự án này!”

Tiết Nhất Nhất tức giận ra hiệu: “Hôm qua anh vừa mới đồng ý sẽ tôn trọng em!”

Không nhắc đến chuyện này thì thôi.

“Tiết Nhất Nhất.” Thi Cảnh gọi từng chữ một, cúi người đến gần, “Em đang gài bẫy tôi đấy à?”

Anh chẳng được gì cả, lại còn phải đáp ứng một đống điều kiện của cô.

Tiết Nhất Nhất nhìn Thi Cảnh, mắt tròn xoe tức giận, thở mạnh vài hơi, cắn răng, đẩy người đàn ông trước mặt ra rồi quay người bỏ đi.

Thi Cảnh đuổi theo vài bước: “Tiết Nhất Nhất, em đi đâu đấy?”

Người phụ nữ đó không quay đầu lại.

Thật sự là được chiều hư rồi.

Thi Cảnh dừng bước, hai tay chống hông: “Tôi nói cho em biết, đây không phải trong nước, trên đường phố có đầy kẻ bắt cóc, đặc biệt là loại da mịn thịt mềm như em!”

Tiết Nhất Nhất trực tiếp tháo máy trợ thính ra.

Thi Cảnh: Mẹ kiếp!

Những con mèo hoang gầy trơ xương bới tìm thức ăn trong đống rác…

Đi qua khu ổ chuột, tầm nhìn đột nhiên trở nên quang đãng.

Đường phố thị trấn Kenchya sạch sẽ, những ngôi nhà trệt được sắp xếp ngay ngắn.

Trẻ em cười đùa đuổi bắt, các quầy hàng san sát nhau, những chú chó con lật bụng lăn lộn trên đất…

Cuối con đường là một quảng trường nhỏ, từ xa đã có thể nhìn thấy bia tưởng niệm.

Xe dừng lại.

Tiết Nhất Nhất xuống xe bước về phía trước.

Bia tưởng niệm màu trắng tinh, phía trên là lá cờ của quốc gia YO và quốc kỳ nước ta song song.

Bên dưới khắc những chữ vàng lớn.

Tiếng YO và tiếng Hán.

Tiếng Hán: Bia Tưởng Niệm Gìn Giữ Hòa Bình.

Tiết Nhất Nhất đứng đó, lặng lẽ ngước nhìn.

Bia tưởng niệm sừng sững uy nghiêm, càng làm nổi bật thân hình nhỏ bé của Tiết Nhất Nhất.

Gió cuốn bay mái tóc của cô, thổi tung chiếc khăn quàng của cô.

Thi Cảnh cảm thấy cô sắp tan biến đến nơi.

Thi Cảnh bước lên, liếc nhìn một cái, nhíu mày: “Sao lại sắp khóc rồi?”

Tiết Nhất Nhất hoàn hồn, mím môi ra hiệu: “Em từng xem phỏng vấn của lính gìn giữ hòa bình, cảm thấy họ rất vĩ đại.”

Tiết Nhất Nhất quay người, lại ra hiệu: “Lúc nãy đi qua khu ổ chuột cũng cảm thấy họ rất đáng thương.”

Thi Cảnh xoa đầu Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất nhìn thấy có hoa tươi trước bia, nhìn quanh, quả nhiên không xa có một quầy hàng bán hoa.

Tiết Nhất Nhất đi qua chọn một bó.

Thi Cảnh trả tiền.

Có lẽ đa số người đến mua hoa đều là người Hoa, chủ quầy biết vài câu tiếng Hán.

Khen Tiết Nhất Nhất ‘xinh đẹp’.

Tiết Nhất Nhất đặt hoa lên.

Khi sắp rời đi cô đột nhiên dừng bước.

Thi Cảnh cũng dừng bước.

Tiết Nhất Nhất quay đầu lại nhìn một cái, ra hiệu với Thi Cảnh: “Bia tưởng niệm này, có thể chụp ảnh không?”

Thi Cảnh: “Có gì mà không được?”

Tiết Nhất Nhất lập tức lấy điện thoại ra, mở máy ảnh rồi đưa cho Thi Cảnh.

Tiết Nhất Nhất đứng trước bia tưởng niệm, cẩn thận chỉnh lại quần áo, khăn quàng rồi dùng ngón tay vuốt lại tóc.

Cô đứng thẳng, hai tay đan vào nhau trước bụng, khóe môi khẽ cong một đường nhẹ.

Thi Cảnh nhấn nút ‘chụp’, lưu lại khoảnh khắc này.

Anh đặt điện thoại xuống rồi mở ảnh ra xem, khá hài lòng với kỹ thuật chụp ảnh của mình.

Phía trên điện thoại, một tin nhắn hiện lên rồi biến mất trong một giây.

Nhưng Thi Cảnh đã nhìn thấy rất rõ.

Khang Nguyên Gia: [Đến chưa?]

Tiết Nhất Nhất đi đến trước mặt Thi Cảnh, định lấy lại điện thoại của mình.

Thi Cảnh cầm điện thoại vung tay lên cao: “Khang Nguyên Gia là sao? Tại sao lại nhắn tin WeChat cho em nữa? ‘Đến chưa’, thằng nhóc đó hỏi em đến đâu?”

Tiết Nhất Nhất sững người, ra hiệu: “Chỉ là hỏi em đã đến bia tưởng niệm chưa thôi.”

Thi Cảnh tức đến bật cười: “Mỗi ngày em đi đâu cũng báo cáo với nó à?”

Tiết Nhất Nhất: “Không phải, dự án quan tâm đến cựu chiến binh là do Khang Nguyên Gia đề xuất, đây chỉ là trao đổi công việc bình thường thôi.”

Thi Cảnh: “Tôi không thấy bình thường!”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Thi Cảnh: “Tôi không cho phép em làm dự án này!”

Tiết Nhất Nhất tức giận ra hiệu: “Hôm qua anh vừa mới đồng ý sẽ tôn trọng em!”

Không nhắc đến chuyện này thì thôi.

“Tiết Nhất Nhất.” Thi Cảnh gọi từng chữ một, cúi người đến gần, “Em đang gài bẫy tôi đấy à?”

Anh chẳng được gì cả, lại còn phải đáp ứng một đống điều kiện của cô.

Tiết Nhất Nhất nhìn Thi Cảnh, mắt tròn xoe tức giận, thở mạnh vài hơi, cắn răng, đẩy người đàn ông trước mặt ra rồi quay người bỏ đi.

Thi Cảnh đuổi theo vài bước: “Tiết Nhất Nhất, em đi đâu đấy?”

Người phụ nữ đó không quay đầu lại.

Thật sự là được chiều hư rồi.

Thi Cảnh dừng bước, hai tay chống hông: “Tôi nói cho em biết, đây không phải trong nước, trên đường phố có đầy kẻ bắt cóc, đặc biệt là loại da mịn thịt mềm như em!”

Tiết Nhất Nhất trực tiếp tháo máy trợ thính ra.

Thi Cảnh: Mẹ kiếp!

Thi Cảnh nhấn nút ‘chụp’, lưu lại khoảnh khắc này.

Anh đặt điện thoại xuống rồi mở ảnh ra xem, khá hài lòng với kỹ thuật chụp ảnh của mình.

Phía trên điện thoại, một tin nhắn hiện lên rồi biến mất trong một giây.

Nhưng Thi Cảnh đã nhìn thấy rất rõ.

Khang Nguyên Gia: [Đến chưa?]

Tiết Nhất Nhất đi đến trước mặt Thi Cảnh, định lấy lại điện thoại của mình.

Thi Cảnh cầm điện thoại vung tay lên cao: “Khang Nguyên Gia là sao? Tại sao lại nhắn tin WeChat cho em nữa? ‘Đến chưa’, thằng nhóc đó hỏi em đến đâu?”

Tiết Nhất Nhất sững người, ra hiệu: “Chỉ là hỏi em đã đến bia tưởng niệm chưa thôi.”

Thi Cảnh tức đến bật cười: “Mỗi ngày em đi đâu cũng báo cáo với nó à?”

Tiết Nhất Nhất: “Không phải, dự án quan tâm đến cựu chiến binh là do Khang Nguyên Gia đề xuất, đây chỉ là trao đổi công việc bình thường thôi.”

Thi Cảnh: “Tôi không thấy bình thường!”

Tiết Nhất Nhất: “…”

Thi Cảnh: “Tôi không cho phép em làm dự án này!”

Tiết Nhất Nhất tức giận ra hiệu: “Hôm qua anh vừa mới đồng ý sẽ tôn trọng em!”

Không nhắc đến chuyện này thì thôi.

“Tiết Nhất Nhất.” Thi Cảnh gọi từng chữ một, cúi người đến gần, “Em đang gài bẫy tôi đấy à?”

Anh chẳng được gì cả, lại còn phải đáp ứng một đống điều kiện của cô.

Tiết Nhất Nhất nhìn Thi Cảnh, mắt tròn xoe tức giận, thở mạnh vài hơi, cắn răng, đẩy người đàn ông trước mặt ra rồi quay người bỏ đi.

Thi Cảnh đuổi theo vài bước: “Tiết Nhất Nhất, em đi đâu đấy?”

Người phụ nữ đó không quay đầu lại.

Thật sự là được chiều hư rồi.

Thi Cảnh dừng bước, hai tay chống hông: “Tôi nói cho em biết, đây không phải trong nước, trên đường phố có đầy kẻ bắt cóc, đặc biệt là loại da mịn thịt mềm như em!”

Tiết Nhất Nhất trực tiếp tháo máy trợ thính ra.

Thi Cảnh: Mẹ kiếp!

Thi Cảnh đuổi theo vài bước: “Tiết Nhất Nhất, em đi đâu đấy?”

Người phụ nữ đó không quay đầu lại.

Thật sự là được chiều hư rồi.

Thi Cảnh dừng bước, hai tay chống hông: “Tôi nói cho em biết, đây không phải trong nước, trên đường phố có đầy kẻ bắt cóc, đặc biệt là loại da mịn thịt mềm như em!”

Tiết Nhất Nhất trực tiếp tháo máy trợ thính ra.

Thi Cảnh: Mẹ kiếp!

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »