Lửa Hoang Câm Lặng

Lượt đọc: 9685 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 160

❊ ❊ ❊

Giữa tháng 10.

Tiết Nhất Nhất đi công tác Xuân Thành, sáng thứ tư đi, chiều thứ sáu về.

Ngày về, sau khi chia tay đồng nghiệp ở nhà ga tàu cao tốc, Tiết Nhất Nhất bắt xe về nhà.

Cô dựa vào cửa xe nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hai ngày nay không ngủ ngon.

Chợp mắt một lúc, mở mắt ra, đèn giao thông tiếp theo chính là Trung An Bảo.

Tiết Nhất Nhất nghĩ nghĩ rồi quyết định không về nhà mà đi tìm Thi Cảnh.

Thi Cảnh đang họp.

Tiết Nhất Nhất đi thẳng vào văn phòng của Thi Cảnh mà không gặp chút trở ngại nào.

Cuộc họp kết thúc, trên đường Thi Cảnh về văn phòng, thư ký nói ‘Cô Tiết đã đến’.

Thi Cảnh đẩy cửa văn phòng ra liền thấy Tiết Nhất Nhất đang ngồi trên ghế làm việc của mình, trước mặt đặt chiếc máy tính xách tay của cô, đang gõ chữ.

Anh đi đến.

Tiết Nhất Nhất nhìn Thi Cảnh một cái, thao tác lưu nhanh chóng rồi đóng máy tính xách tay lại: “Trả lại chỗ cho anh.”

Cô ôm máy tính xách tay nhường chỗ.

Thi Cảnh ngồi xuống, duỗi tay ôm Tiết Nhất Nhất ngồi lên đùi: “Sao lại đến đây?”

Tiết Nhất Nhất nhìn thẳng về phía trước: “Đi ngang qua.”

Thi Cảnh lấy máy tính xách tay trong lòng Tiết Nhất Nhất ra, tay vuốt ve má mịn màng của cô, quay mặt cô lại nhìn: “Không phải nhớ tôi à?”

Tiết Nhất Nhất: “Chỉ là đi ngang qua thôi.”

Thi Cảnh hơi cau mày, không vui nhéo một cái vào eo Tiết Nhất Nhất.

Hơi đau một chút.

Nhưng chủ yếu là nhột

Tiết Nhất Nhất cong lưng bảo vệ eo, ngẩng đầu nhìn Thi Cảnh, mắt trợn tròn.

Anh nhướng một bên lông mày, đầy vẻ ngang ngược phóng túng.

Ánh mắt Tiết Nhất Nhất dần dịu lại, lông mi cụp xuống: “Tối qua em gặp ác mộng.”

Cô dừng lại hai giây, giọng rất nhỏ: “Rồi em sờ bên cạnh… nhưng thấy trống không.”

Shopee Live 25/9

Trái tim Thi Cảnh cứ thế bị đập mạnh một cái.

Anh ôm chặt cô, thân thể cô nhỏ bé trong vòng tay anh, anh hạ giọng xuống hỏi: “Vậy phải làm sao? Chẳng lẽ sau này em đi đâu tôi theo đó?”

Sao có thể?

Nhưng nghĩ kỹ lại, Tiết Nhất Nhất nói lời này là muốn Thi Cảnh nói gì đây?

Ngay cả cô cũng không biết.

Tiết Nhất Nhất lập tức đổi lời: “Không phải…”

Lòng bàn tay Thi Cảnh đặt lên gáy Tiết Nhất Nhất: “Tỉnh rồi thì ngủ tiếp, xong việc thì về nhà, về nhà bên cạnh sẽ không trống không nữa.”

Tiết Nhất Nhất im lặng một lúc rồi mở lời hỏi: “Tết anh có về Nghi Châu không?”

Chủ đề chuyển quá nhanh, Thi Cảnh cười một tiếng: “Tính sau đi, còn sớm mà, sao vậy?”

Tiết Nhất Nhất giọng nhẹ nhàng: “Hình như chúng ta chưa từng đón giao thừa cùng nhau.”

Thi Cảnh nghĩ một chút, hình như đúng là vậy…

Thi Cảnh: “Được, vậy năm nay chúng ta cùng nhau đón giao thừa.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Thi Cảnh cúi xuống hôn: “Sao lại dính người như vậy?”

Nghe giọng có thể thấy tâm trạng của anh đang rất tốt.

Thi Cảnh vốn định chỉ hôn nhẹ thôi thôi, nhưng vừa chạm vào Tiết Nhất Nhất là lại có chút không kìm được.

Lưng Tiết Nhất Nhất dựa vào cạnh bàn làm việc, ở giữa có lòng bàn tay người đàn ông đệm.

Anh càng hôn càng sâu, cô sắp không thở được…

Bỗng nhiên cửa văn phòng bị đẩy ra.

Một giọng nữ: “Chú út! Lần này chú nhất định phải cứu—”

Giọng nói đột ngột dừng lại.

Tiết Nhất Nhất vùi mặt vào lòng Thi Cảnh, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt áo sơ mi của anh.

Giọng nói này cô quá quen thuộc.

Là Thi Kỳ.

Thi Kỳ như bị sét đánh, đứng sững ngay tại chỗ.

Cô ấy đã nhìn thấy gì vậy?!

Chú út của cô ấy lại đang hôn một người phụ nữ trong văn phòng!!

Bạn gái?

Tình yêu công sở?

Lòng Thi Kỳ như lửa đốt: OH MY GOD!!!

Mặt mày Thi Cảnh khó coi: “Ai cho phép cháu vào?”​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

“Cháu… cháu…” Thi Kỳ vẫn chưa hoàn hồn khỏi cú sốc, lắp bắp, “Cháu không biết…”

Thi Cảnh lạnh lùng nói: “Đi ra ngoài!”

Thi Kỳ ủ rũ quay người.

Nhưng quay được một nửa, thân thể cứng đờ, đột nhiên quay đầu lại.

Người phụ nữ trong vòng tay Thi Cảnh chỉ có một bóng lưng.

Thi Kỳ bước nhanh tới, nhìn chằm chằm vào lưng người phụ nữ không chớp mắt, toàn thân nổi da gà: “Tiết Nhất Nhất? Có phải là Tiết Nhất Nhất không?”

Thi Kỳ đi vòng qua bàn làm việc, đến bên cạnh hai người.

Tiết Nhất Nhất vội vàng quay mặt sang bên kia.

Không ngờ lại để lộ máy trợ thính.

Thi Kỳ ôm ngực không thể tin được, miệng há hốc thành chữ ‘O’, mất vài giây mới lên tiếng: “Hai người…”

Thi Cảnh ôm eo Tiết Nhất Nhất đứng dậy, quay người xách cánh tay Thi Kỳ rời đi.

Thi Cảnh bước từng bước dài.

Thi Kỳ đi giày cao gót nên suýt nữa thì trẹo chân: “Chú út… chú út…”

Thi Cảnh xách Thi Kỳ vào một văn phòng không người, đặt xuống trước sofa, vừa buông cánh tay ra Thi Kỳ đã loạng choạng ngồi xuống.

Thi Cảnh lùi lại dựa vào tường, khoanh tay, nhếch cằm: “Đến đây làm gì?!”

Não Thi Kỳ ong ong, bị hỏi như vậy mới nhớ ra chuyện của mình, cô ấy đặt túi lên sofa, kích động nói: “Mẹ cháu muốn cháu và Dương Khiêm Hòa hẹn hò!”

Thi Cảnh: “Không muốn?”

Thi Kỳ: “Đương nhiên là không muốn!”

Thi Cảnh mở to mắt, không nói gì.

Thi Kỳ từ trên sofa đứng dậy, tiến lên hai bước, đổi giọng: “Mẹ cháu nói nghiêm túc đấy, bố và ông nội đều đồng ý, cháu không biết nên tìm ai, chú út, chú có thể cứu cháu không? Cháu cầu xin chú đó!”

Thi Cảnh động hàm dưới: “Chú cứu cháu kiểu gì?”

Ý là, anh không quản.

Thi Kỳ chợt nảy ra ý, cắn răng: “Chú không cứu cháu, cháu sẽ nói chuyện của chú và Tiết Nhất Nhất ra ngoài, đến lúc đó sẽ loạn thành một nồi cháo, xem ai quản cháu!”

Thi Cảnh liếc nhìn Thi Kỳ, cười khẩy: “Đe dọa chú à?”

Thi Kỳ lập tức nhụt chí, lùi lại một mấy bước, nhắc nhở: “Cháu là cháu gái ruột thịt của chú đó!”

Thi Cảnh: “Vậy thì chú dạy dỗ cháu, gãy một tay hay một chân cũng là lẽ thường tình.”

Thi Kỳ bị nghẹn, ngồi lại trên sofa: “Thương lượng chút đi mà.”

Thi Cảnh kéo chủ đề trở lại: “Tại sao không muốn?”

Thi Kỳ: “Không thích chứ sao! Cháu không muốn kết hôn! Không muốn kết hôn vì lợi ích!”

Cô ấy chân thành nói: “Chú út, chắc chú hiểu cháu mà? Nếu không tại sao ông nội giục chú kết hôn, chú không muốn! Họ không giục được chú nên mới đến giục cháu! Chú…”

Nói đến đây, mặt mày Thi Kỳ khó coi: “Chú út… sao chú lại có thể cùng Tiết Nhất Nhất, hai người… hai người…”

Thi Cảnh biết Thi Kỳ có ý gì: “Tiết Nhất Nhất không phải con riêng của bố cháu.”

Thi Kỳ kinh ngạc trừng to mắt: “Cái gì?”

Hết cú sốc này đến cú sốc khác.

Thi Kỳ rất không hiểu: “Vậy tại sao lại đưa cô ấy từ trại trẻ mồ côi về? Tại sao mẹ cháu lại đối xử với cô ấy như vậy? Bao nhiêu năm rồi…”

Thi Cảnh hơi nheo mắt, ngắt lời: “Những gì không nên hỏi thì đừng hỏi.”

Quan hệ phức tạp của nhà họ Thi nhiều lắm.

Quả thật không phải là điều Thi Kỳ có thể hỏi.

Thi Kỳ im lặng một chút, cẩn thận dò hỏi: “Chú và Tiết Nhất Nhất là thật lòng à? Kiểu sẽ kết hôn ấy?”

Thi Cảnh nhướng một bên lông mày, không khẳng định hay phủ nhận câu hỏi này.

Thi Kỳ khó chấp nhận: “Vậy thì chẳng phải cháu phải gọi cô ấy…”

Thím út?

Trong đầu Thi Kỳ hiện lên hình ảnh, lẩm bẩm lặp lại: “Thật đáng sợ, thật đáng sợ…”

Thi Cảnh cảnh cáo: “Quản tốt cái miệng của cháu, nếu không sẽ có chuyện đáng sợ hơn.”

Thi Kỳ mím môi, thức thời im lặng.

Thi Cảnh hất cằm về phía cửa: “Cút đi!”

Thi Kỳ ôm túi xách Diane, chậm rãi đứng dậy, đi hai bước về phía cửa rồi lại quay lại: “Vậy còn chuyện của cháu…”

Thi Cảnh bực bội: “Không muốn gả thì đừng gả.”

Trong việc kinh doanh Thi Cảnh không coi trọng việc liên hôn vì lợi ích.

Chẳng lẽ Trung An Bảo không nuôi nổi một phú nhị đại à?

Mắt Thi Kỳ sáng lên, lập tức chạy đến gần Thi Cảnh: “Thật không ạ?”

Thi Cảnh: “Chú nói mà.”

Thi Kỳ: “Chú út tuyệt vời quá!”

Cô dừng lại hai giây, giọng rất nhỏ: “Rồi em sờ bên cạnh… nhưng thấy trống không.”

Shopee Live 25/9

Trái tim Thi Cảnh cứ thế bị đập mạnh một cái.

Anh ôm chặt cô, thân thể cô nhỏ bé trong vòng tay anh, anh hạ giọng xuống hỏi: “Vậy phải làm sao? Chẳng lẽ sau này em đi đâu tôi theo đó?”

Sao có thể?

Nhưng nghĩ kỹ lại, Tiết Nhất Nhất nói lời này là muốn Thi Cảnh nói gì đây?

Ngay cả cô cũng không biết.

Tiết Nhất Nhất lập tức đổi lời: “Không phải…”

Lòng bàn tay Thi Cảnh đặt lên gáy Tiết Nhất Nhất: “Tỉnh rồi thì ngủ tiếp, xong việc thì về nhà, về nhà bên cạnh sẽ không trống không nữa.”

Tiết Nhất Nhất im lặng một lúc rồi mở lời hỏi: “Tết anh có về Nghi Châu không?”

Chủ đề chuyển quá nhanh, Thi Cảnh cười một tiếng: “Tính sau đi, còn sớm mà, sao vậy?”

Tiết Nhất Nhất giọng nhẹ nhàng: “Hình như chúng ta chưa từng đón giao thừa cùng nhau.”

Thi Cảnh nghĩ một chút, hình như đúng là vậy…

Thi Cảnh: “Được, vậy năm nay chúng ta cùng nhau đón giao thừa.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Thi Cảnh cúi xuống hôn: “Sao lại dính người như vậy?”

Nghe giọng có thể thấy tâm trạng của anh đang rất tốt.

Thi Cảnh vốn định chỉ hôn nhẹ thôi thôi, nhưng vừa chạm vào Tiết Nhất Nhất là lại có chút không kìm được.

Lưng Tiết Nhất Nhất dựa vào cạnh bàn làm việc, ở giữa có lòng bàn tay người đàn ông đệm.

Anh càng hôn càng sâu, cô sắp không thở được…

Bỗng nhiên cửa văn phòng bị đẩy ra.

Một giọng nữ: “Chú út! Lần này chú nhất định phải cứu—”

Giọng nói đột ngột dừng lại.

Tiết Nhất Nhất vùi mặt vào lòng Thi Cảnh, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt áo sơ mi của anh.

Giọng nói này cô quá quen thuộc.

Là Thi Kỳ.

Thi Kỳ như bị sét đánh, đứng sững ngay tại chỗ.

Cô ấy đã nhìn thấy gì vậy?!

Chú út của cô ấy lại đang hôn một người phụ nữ trong văn phòng!!

Bạn gái?

Tình yêu công sở?

Lòng Thi Kỳ như lửa đốt: OH MY GOD!!!

Mặt mày Thi Cảnh khó coi: “Ai cho phép cháu vào?”​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

“Cháu… cháu…” Thi Kỳ vẫn chưa hoàn hồn khỏi cú sốc, lắp bắp, “Cháu không biết…”

Thi Cảnh lạnh lùng nói: “Đi ra ngoài!”

Thi Kỳ ủ rũ quay người.

Nhưng quay được một nửa, thân thể cứng đờ, đột nhiên quay đầu lại.

Người phụ nữ trong vòng tay Thi Cảnh chỉ có một bóng lưng.

Thi Kỳ bước nhanh tới, nhìn chằm chằm vào lưng người phụ nữ không chớp mắt, toàn thân nổi da gà: “Tiết Nhất Nhất? Có phải là Tiết Nhất Nhất không?”

Thi Kỳ đi vòng qua bàn làm việc, đến bên cạnh hai người.

Tiết Nhất Nhất vội vàng quay mặt sang bên kia.

Không ngờ lại để lộ máy trợ thính.

Thi Kỳ ôm ngực không thể tin được, miệng há hốc thành chữ ‘O’, mất vài giây mới lên tiếng: “Hai người…”

Thi Cảnh ôm eo Tiết Nhất Nhất đứng dậy, quay người xách cánh tay Thi Kỳ rời đi.

Thi Cảnh bước từng bước dài.

Thi Kỳ đi giày cao gót nên suýt nữa thì trẹo chân: “Chú út… chú út…”

Thi Cảnh xách Thi Kỳ vào một văn phòng không người, đặt xuống trước sofa, vừa buông cánh tay ra Thi Kỳ đã loạng choạng ngồi xuống.

Thi Cảnh lùi lại dựa vào tường, khoanh tay, nhếch cằm: “Đến đây làm gì?!”

Não Thi Kỳ ong ong, bị hỏi như vậy mới nhớ ra chuyện của mình, cô ấy đặt túi lên sofa, kích động nói: “Mẹ cháu muốn cháu và Dương Khiêm Hòa hẹn hò!”

Thi Cảnh: “Không muốn?”

Thi Kỳ: “Đương nhiên là không muốn!”

Thi Cảnh mở to mắt, không nói gì.

Thi Kỳ từ trên sofa đứng dậy, tiến lên hai bước, đổi giọng: “Mẹ cháu nói nghiêm túc đấy, bố và ông nội đều đồng ý, cháu không biết nên tìm ai, chú út, chú có thể cứu cháu không? Cháu cầu xin chú đó!”

Thi Cảnh động hàm dưới: “Chú cứu cháu kiểu gì?”

Ý là, anh không quản.

Thi Kỳ chợt nảy ra ý, cắn răng: “Chú không cứu cháu, cháu sẽ nói chuyện của chú và Tiết Nhất Nhất ra ngoài, đến lúc đó sẽ loạn thành một nồi cháo, xem ai quản cháu!”

Thi Cảnh liếc nhìn Thi Kỳ, cười khẩy: “Đe dọa chú à?”

Thi Kỳ lập tức nhụt chí, lùi lại một mấy bước, nhắc nhở: “Cháu là cháu gái ruột thịt của chú đó!”

Thi Cảnh: “Vậy thì chú dạy dỗ cháu, gãy một tay hay một chân cũng là lẽ thường tình.”

Thi Kỳ bị nghẹn, ngồi lại trên sofa: “Thương lượng chút đi mà.”

Thi Cảnh kéo chủ đề trở lại: “Tại sao không muốn?”

Thi Kỳ: “Không thích chứ sao! Cháu không muốn kết hôn! Không muốn kết hôn vì lợi ích!”

Cô ấy chân thành nói: “Chú út, chắc chú hiểu cháu mà? Nếu không tại sao ông nội giục chú kết hôn, chú không muốn! Họ không giục được chú nên mới đến giục cháu! Chú…”

Nói đến đây, mặt mày Thi Kỳ khó coi: “Chú út… sao chú lại có thể cùng Tiết Nhất Nhất, hai người… hai người…”

Thi Cảnh biết Thi Kỳ có ý gì: “Tiết Nhất Nhất không phải con riêng của bố cháu.”

Thi Kỳ kinh ngạc trừng to mắt: “Cái gì?”

Hết cú sốc này đến cú sốc khác.

Thi Kỳ rất không hiểu: “Vậy tại sao lại đưa cô ấy từ trại trẻ mồ côi về? Tại sao mẹ cháu lại đối xử với cô ấy như vậy? Bao nhiêu năm rồi…”

Thi Cảnh hơi nheo mắt, ngắt lời: “Những gì không nên hỏi thì đừng hỏi.”

Quan hệ phức tạp của nhà họ Thi nhiều lắm.

Quả thật không phải là điều Thi Kỳ có thể hỏi.

Thi Kỳ im lặng một chút, cẩn thận dò hỏi: “Chú và Tiết Nhất Nhất là thật lòng à? Kiểu sẽ kết hôn ấy?”

Thi Cảnh nhướng một bên lông mày, không khẳng định hay phủ nhận câu hỏi này.

Thi Kỳ khó chấp nhận: “Vậy thì chẳng phải cháu phải gọi cô ấy…”

Thím út?

Trong đầu Thi Kỳ hiện lên hình ảnh, lẩm bẩm lặp lại: “Thật đáng sợ, thật đáng sợ…”

Thi Cảnh cảnh cáo: “Quản tốt cái miệng của cháu, nếu không sẽ có chuyện đáng sợ hơn.”

Thi Kỳ mím môi, thức thời im lặng.

Thi Cảnh hất cằm về phía cửa: “Cút đi!”

Thi Kỳ ôm túi xách Diane, chậm rãi đứng dậy, đi hai bước về phía cửa rồi lại quay lại: “Vậy còn chuyện của cháu…”

Thi Cảnh bực bội: “Không muốn gả thì đừng gả.”

Trong việc kinh doanh Thi Cảnh không coi trọng việc liên hôn vì lợi ích.

Chẳng lẽ Trung An Bảo không nuôi nổi một phú nhị đại à?

Mắt Thi Kỳ sáng lên, lập tức chạy đến gần Thi Cảnh: “Thật không ạ?”

Thi Cảnh: “Chú nói mà.”

Thi Kỳ: “Chú út tuyệt vời quá!”

Anh ôm chặt cô, thân thể cô nhỏ bé trong vòng tay anh, anh hạ giọng xuống hỏi: “Vậy phải làm sao? Chẳng lẽ sau này em đi đâu tôi theo đó?”

Sao có thể?

Nhưng nghĩ kỹ lại, Tiết Nhất Nhất nói lời này là muốn Thi Cảnh nói gì đây?

Ngay cả cô cũng không biết.

Tiết Nhất Nhất lập tức đổi lời: “Không phải…”

Lòng bàn tay Thi Cảnh đặt lên gáy Tiết Nhất Nhất: “Tỉnh rồi thì ngủ tiếp, xong việc thì về nhà, về nhà bên cạnh sẽ không trống không nữa.”

Tiết Nhất Nhất im lặng một lúc rồi mở lời hỏi: “Tết anh có về Nghi Châu không?”

Chủ đề chuyển quá nhanh, Thi Cảnh cười một tiếng: “Tính sau đi, còn sớm mà, sao vậy?”

Tiết Nhất Nhất giọng nhẹ nhàng: “Hình như chúng ta chưa từng đón giao thừa cùng nhau.”

Thi Cảnh nghĩ một chút, hình như đúng là vậy…

Thi Cảnh: “Được, vậy năm nay chúng ta cùng nhau đón giao thừa.”

Tiết Nhất Nhất gật đầu.

Thi Cảnh cúi xuống hôn: “Sao lại dính người như vậy?”

Nghe giọng có thể thấy tâm trạng của anh đang rất tốt.

Thi Cảnh vốn định chỉ hôn nhẹ thôi thôi, nhưng vừa chạm vào Tiết Nhất Nhất là lại có chút không kìm được.

Lưng Tiết Nhất Nhất dựa vào cạnh bàn làm việc, ở giữa có lòng bàn tay người đàn ông đệm.

Anh càng hôn càng sâu, cô sắp không thở được…

Bỗng nhiên cửa văn phòng bị đẩy ra.

Một giọng nữ: “Chú út! Lần này chú nhất định phải cứu—”

Giọng nói đột ngột dừng lại.

Tiết Nhất Nhất vùi mặt vào lòng Thi Cảnh, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt áo sơ mi của anh.

Giọng nói này cô quá quen thuộc.

Là Thi Kỳ.

Thi Kỳ như bị sét đánh, đứng sững ngay tại chỗ.

Cô ấy đã nhìn thấy gì vậy?!

Chú út của cô ấy lại đang hôn một người phụ nữ trong văn phòng!!

Bạn gái?

Tình yêu công sở?

Lòng Thi Kỳ như lửa đốt: OH MY GOD!!!

Mặt mày Thi Cảnh khó coi: “Ai cho phép cháu vào?”​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

“Cháu… cháu…” Thi Kỳ vẫn chưa hoàn hồn khỏi cú sốc, lắp bắp, “Cháu không biết…”

Thi Cảnh lạnh lùng nói: “Đi ra ngoài!”

Thi Kỳ ủ rũ quay người.

Nhưng quay được một nửa, thân thể cứng đờ, đột nhiên quay đầu lại.

Người phụ nữ trong vòng tay Thi Cảnh chỉ có một bóng lưng.

Thi Kỳ bước nhanh tới, nhìn chằm chằm vào lưng người phụ nữ không chớp mắt, toàn thân nổi da gà: “Tiết Nhất Nhất? Có phải là Tiết Nhất Nhất không?”

Thi Kỳ đi vòng qua bàn làm việc, đến bên cạnh hai người.

Tiết Nhất Nhất vội vàng quay mặt sang bên kia.

Không ngờ lại để lộ máy trợ thính.

Thi Kỳ ôm ngực không thể tin được, miệng há hốc thành chữ ‘O’, mất vài giây mới lên tiếng: “Hai người…”

Thi Cảnh ôm eo Tiết Nhất Nhất đứng dậy, quay người xách cánh tay Thi Kỳ rời đi.

Thi Cảnh bước từng bước dài.

Thi Kỳ đi giày cao gót nên suýt nữa thì trẹo chân: “Chú út… chú út…”

Thi Cảnh xách Thi Kỳ vào một văn phòng không người, đặt xuống trước sofa, vừa buông cánh tay ra Thi Kỳ đã loạng choạng ngồi xuống.

Thi Cảnh lùi lại dựa vào tường, khoanh tay, nhếch cằm: “Đến đây làm gì?!”

Não Thi Kỳ ong ong, bị hỏi như vậy mới nhớ ra chuyện của mình, cô ấy đặt túi lên sofa, kích động nói: “Mẹ cháu muốn cháu và Dương Khiêm Hòa hẹn hò!”

Thi Cảnh: “Không muốn?”

Thi Kỳ: “Đương nhiên là không muốn!”

Thi Cảnh mở to mắt, không nói gì.

Thi Kỳ từ trên sofa đứng dậy, tiến lên hai bước, đổi giọng: “Mẹ cháu nói nghiêm túc đấy, bố và ông nội đều đồng ý, cháu không biết nên tìm ai, chú út, chú có thể cứu cháu không? Cháu cầu xin chú đó!”

Thi Cảnh động hàm dưới: “Chú cứu cháu kiểu gì?”

Ý là, anh không quản.

Thi Kỳ chợt nảy ra ý, cắn răng: “Chú không cứu cháu, cháu sẽ nói chuyện của chú và Tiết Nhất Nhất ra ngoài, đến lúc đó sẽ loạn thành một nồi cháo, xem ai quản cháu!”

Thi Cảnh liếc nhìn Thi Kỳ, cười khẩy: “Đe dọa chú à?”

Thi Kỳ lập tức nhụt chí, lùi lại một mấy bước, nhắc nhở: “Cháu là cháu gái ruột thịt của chú đó!”

Thi Cảnh: “Vậy thì chú dạy dỗ cháu, gãy một tay hay một chân cũng là lẽ thường tình.”

Thi Kỳ bị nghẹn, ngồi lại trên sofa: “Thương lượng chút đi mà.”

Thi Cảnh kéo chủ đề trở lại: “Tại sao không muốn?”

Thi Kỳ: “Không thích chứ sao! Cháu không muốn kết hôn! Không muốn kết hôn vì lợi ích!”

Cô ấy chân thành nói: “Chú út, chắc chú hiểu cháu mà? Nếu không tại sao ông nội giục chú kết hôn, chú không muốn! Họ không giục được chú nên mới đến giục cháu! Chú…”

Nói đến đây, mặt mày Thi Kỳ khó coi: “Chú út… sao chú lại có thể cùng Tiết Nhất Nhất, hai người… hai người…”

Thi Cảnh biết Thi Kỳ có ý gì: “Tiết Nhất Nhất không phải con riêng của bố cháu.”

Thi Kỳ kinh ngạc trừng to mắt: “Cái gì?”

Hết cú sốc này đến cú sốc khác.

Thi Kỳ rất không hiểu: “Vậy tại sao lại đưa cô ấy từ trại trẻ mồ côi về? Tại sao mẹ cháu lại đối xử với cô ấy như vậy? Bao nhiêu năm rồi…”

Thi Cảnh hơi nheo mắt, ngắt lời: “Những gì không nên hỏi thì đừng hỏi.”

Quan hệ phức tạp của nhà họ Thi nhiều lắm.

Quả thật không phải là điều Thi Kỳ có thể hỏi.

Thi Kỳ im lặng một chút, cẩn thận dò hỏi: “Chú và Tiết Nhất Nhất là thật lòng à? Kiểu sẽ kết hôn ấy?”

Thi Cảnh nhướng một bên lông mày, không khẳng định hay phủ nhận câu hỏi này.

Thi Kỳ khó chấp nhận: “Vậy thì chẳng phải cháu phải gọi cô ấy…”

Thím út?

Trong đầu Thi Kỳ hiện lên hình ảnh, lẩm bẩm lặp lại: “Thật đáng sợ, thật đáng sợ…”

Thi Cảnh cảnh cáo: “Quản tốt cái miệng của cháu, nếu không sẽ có chuyện đáng sợ hơn.”

Thi Kỳ mím môi, thức thời im lặng.

Thi Cảnh hất cằm về phía cửa: “Cút đi!”

Thi Kỳ ôm túi xách Diane, chậm rãi đứng dậy, đi hai bước về phía cửa rồi lại quay lại: “Vậy còn chuyện của cháu…”

Thi Cảnh bực bội: “Không muốn gả thì đừng gả.”

Trong việc kinh doanh Thi Cảnh không coi trọng việc liên hôn vì lợi ích.

Chẳng lẽ Trung An Bảo không nuôi nổi một phú nhị đại à?

Mắt Thi Kỳ sáng lên, lập tức chạy đến gần Thi Cảnh: “Thật không ạ?”

Thi Cảnh: “Chú nói mà.”

Thi Kỳ: “Chú út tuyệt vời quá!”

Lưng Tiết Nhất Nhất dựa vào cạnh bàn làm việc, ở giữa có lòng bàn tay người đàn ông đệm.

Anh càng hôn càng sâu, cô sắp không thở được…

Bỗng nhiên cửa văn phòng bị đẩy ra.

Một giọng nữ: “Chú út! Lần này chú nhất định phải cứu—”

Giọng nói đột ngột dừng lại.

Tiết Nhất Nhất vùi mặt vào lòng Thi Cảnh, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt áo sơ mi của anh.

Giọng nói này cô quá quen thuộc.

Là Thi Kỳ.

Thi Kỳ như bị sét đánh, đứng sững ngay tại chỗ.

Cô ấy đã nhìn thấy gì vậy?!

Chú út của cô ấy lại đang hôn một người phụ nữ trong văn phòng!!

Bạn gái?

Tình yêu công sở?

Lòng Thi Kỳ như lửa đốt: OH MY GOD!!!

Mặt mày Thi Cảnh khó coi: “Ai cho phép cháu vào?”​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

“Cháu… cháu…” Thi Kỳ vẫn chưa hoàn hồn khỏi cú sốc, lắp bắp, “Cháu không biết…”

Thi Cảnh lạnh lùng nói: “Đi ra ngoài!”

Thi Kỳ ủ rũ quay người.

Nhưng quay được một nửa, thân thể cứng đờ, đột nhiên quay đầu lại.

Người phụ nữ trong vòng tay Thi Cảnh chỉ có một bóng lưng.

Thi Kỳ bước nhanh tới, nhìn chằm chằm vào lưng người phụ nữ không chớp mắt, toàn thân nổi da gà: “Tiết Nhất Nhất? Có phải là Tiết Nhất Nhất không?”

Thi Kỳ đi vòng qua bàn làm việc, đến bên cạnh hai người.

Tiết Nhất Nhất vội vàng quay mặt sang bên kia.

Không ngờ lại để lộ máy trợ thính.

Thi Kỳ ôm ngực không thể tin được, miệng há hốc thành chữ ‘O’, mất vài giây mới lên tiếng: “Hai người…”

Thi Cảnh ôm eo Tiết Nhất Nhất đứng dậy, quay người xách cánh tay Thi Kỳ rời đi.

Thi Cảnh bước từng bước dài.

Thi Kỳ đi giày cao gót nên suýt nữa thì trẹo chân: “Chú út… chú út…”

Thi Cảnh xách Thi Kỳ vào một văn phòng không người, đặt xuống trước sofa, vừa buông cánh tay ra Thi Kỳ đã loạng choạng ngồi xuống.

Thi Cảnh lùi lại dựa vào tường, khoanh tay, nhếch cằm: “Đến đây làm gì?!”

Não Thi Kỳ ong ong, bị hỏi như vậy mới nhớ ra chuyện của mình, cô ấy đặt túi lên sofa, kích động nói: “Mẹ cháu muốn cháu và Dương Khiêm Hòa hẹn hò!”

Thi Cảnh: “Không muốn?”

Thi Kỳ: “Đương nhiên là không muốn!”

Thi Cảnh mở to mắt, không nói gì.

Thi Kỳ từ trên sofa đứng dậy, tiến lên hai bước, đổi giọng: “Mẹ cháu nói nghiêm túc đấy, bố và ông nội đều đồng ý, cháu không biết nên tìm ai, chú út, chú có thể cứu cháu không? Cháu cầu xin chú đó!”

Thi Cảnh động hàm dưới: “Chú cứu cháu kiểu gì?”

Ý là, anh không quản.

Thi Kỳ chợt nảy ra ý, cắn răng: “Chú không cứu cháu, cháu sẽ nói chuyện của chú và Tiết Nhất Nhất ra ngoài, đến lúc đó sẽ loạn thành một nồi cháo, xem ai quản cháu!”

Thi Cảnh liếc nhìn Thi Kỳ, cười khẩy: “Đe dọa chú à?”

Thi Kỳ lập tức nhụt chí, lùi lại một mấy bước, nhắc nhở: “Cháu là cháu gái ruột thịt của chú đó!”

Thi Cảnh: “Vậy thì chú dạy dỗ cháu, gãy một tay hay một chân cũng là lẽ thường tình.”

Thi Kỳ bị nghẹn, ngồi lại trên sofa: “Thương lượng chút đi mà.”

Thi Cảnh kéo chủ đề trở lại: “Tại sao không muốn?”

Thi Kỳ: “Không thích chứ sao! Cháu không muốn kết hôn! Không muốn kết hôn vì lợi ích!”

Cô ấy chân thành nói: “Chú út, chắc chú hiểu cháu mà? Nếu không tại sao ông nội giục chú kết hôn, chú không muốn! Họ không giục được chú nên mới đến giục cháu! Chú…”

Nói đến đây, mặt mày Thi Kỳ khó coi: “Chú út… sao chú lại có thể cùng Tiết Nhất Nhất, hai người… hai người…”

Thi Cảnh biết Thi Kỳ có ý gì: “Tiết Nhất Nhất không phải con riêng của bố cháu.”

Thi Kỳ kinh ngạc trừng to mắt: “Cái gì?”

Hết cú sốc này đến cú sốc khác.

Thi Kỳ rất không hiểu: “Vậy tại sao lại đưa cô ấy từ trại trẻ mồ côi về? Tại sao mẹ cháu lại đối xử với cô ấy như vậy? Bao nhiêu năm rồi…”

Thi Cảnh hơi nheo mắt, ngắt lời: “Những gì không nên hỏi thì đừng hỏi.”

Quan hệ phức tạp của nhà họ Thi nhiều lắm.

Quả thật không phải là điều Thi Kỳ có thể hỏi.

Thi Kỳ im lặng một chút, cẩn thận dò hỏi: “Chú và Tiết Nhất Nhất là thật lòng à? Kiểu sẽ kết hôn ấy?”

Thi Cảnh nhướng một bên lông mày, không khẳng định hay phủ nhận câu hỏi này.

Thi Kỳ khó chấp nhận: “Vậy thì chẳng phải cháu phải gọi cô ấy…”

Thím út?

Trong đầu Thi Kỳ hiện lên hình ảnh, lẩm bẩm lặp lại: “Thật đáng sợ, thật đáng sợ…”

Thi Cảnh cảnh cáo: “Quản tốt cái miệng của cháu, nếu không sẽ có chuyện đáng sợ hơn.”

Thi Kỳ mím môi, thức thời im lặng.

Thi Cảnh hất cằm về phía cửa: “Cút đi!”

Thi Kỳ ôm túi xách Diane, chậm rãi đứng dậy, đi hai bước về phía cửa rồi lại quay lại: “Vậy còn chuyện của cháu…”

Thi Cảnh bực bội: “Không muốn gả thì đừng gả.”

Trong việc kinh doanh Thi Cảnh không coi trọng việc liên hôn vì lợi ích.

Chẳng lẽ Trung An Bảo không nuôi nổi một phú nhị đại à?

Mắt Thi Kỳ sáng lên, lập tức chạy đến gần Thi Cảnh: “Thật không ạ?”

Thi Cảnh: “Chú nói mà.”

Thi Kỳ: “Chú út tuyệt vời quá!”

Thi Kỳ đi vòng qua bàn làm việc, đến bên cạnh hai người.

Tiết Nhất Nhất vội vàng quay mặt sang bên kia.

Không ngờ lại để lộ máy trợ thính.

Thi Kỳ ôm ngực không thể tin được, miệng há hốc thành chữ ‘O’, mất vài giây mới lên tiếng: “Hai người…”

Thi Cảnh ôm eo Tiết Nhất Nhất đứng dậy, quay người xách cánh tay Thi Kỳ rời đi.

Thi Cảnh bước từng bước dài.

Thi Kỳ đi giày cao gót nên suýt nữa thì trẹo chân: “Chú út… chú út…”

Thi Cảnh xách Thi Kỳ vào một văn phòng không người, đặt xuống trước sofa, vừa buông cánh tay ra Thi Kỳ đã loạng choạng ngồi xuống.

Thi Cảnh lùi lại dựa vào tường, khoanh tay, nhếch cằm: “Đến đây làm gì?!”

Não Thi Kỳ ong ong, bị hỏi như vậy mới nhớ ra chuyện của mình, cô ấy đặt túi lên sofa, kích động nói: “Mẹ cháu muốn cháu và Dương Khiêm Hòa hẹn hò!”

Thi Cảnh: “Không muốn?”

Thi Kỳ: “Đương nhiên là không muốn!”

Thi Cảnh mở to mắt, không nói gì.

Thi Kỳ từ trên sofa đứng dậy, tiến lên hai bước, đổi giọng: “Mẹ cháu nói nghiêm túc đấy, bố và ông nội đều đồng ý, cháu không biết nên tìm ai, chú út, chú có thể cứu cháu không? Cháu cầu xin chú đó!”

Thi Cảnh động hàm dưới: “Chú cứu cháu kiểu gì?”

Ý là, anh không quản.

Thi Kỳ chợt nảy ra ý, cắn răng: “Chú không cứu cháu, cháu sẽ nói chuyện của chú và Tiết Nhất Nhất ra ngoài, đến lúc đó sẽ loạn thành một nồi cháo, xem ai quản cháu!”

Thi Cảnh liếc nhìn Thi Kỳ, cười khẩy: “Đe dọa chú à?”

Thi Kỳ lập tức nhụt chí, lùi lại một mấy bước, nhắc nhở: “Cháu là cháu gái ruột thịt của chú đó!”

Thi Cảnh: “Vậy thì chú dạy dỗ cháu, gãy một tay hay một chân cũng là lẽ thường tình.”

Thi Kỳ bị nghẹn, ngồi lại trên sofa: “Thương lượng chút đi mà.”

Thi Cảnh kéo chủ đề trở lại: “Tại sao không muốn?”

Thi Kỳ: “Không thích chứ sao! Cháu không muốn kết hôn! Không muốn kết hôn vì lợi ích!”

Cô ấy chân thành nói: “Chú út, chắc chú hiểu cháu mà? Nếu không tại sao ông nội giục chú kết hôn, chú không muốn! Họ không giục được chú nên mới đến giục cháu! Chú…”

Nói đến đây, mặt mày Thi Kỳ khó coi: “Chú út… sao chú lại có thể cùng Tiết Nhất Nhất, hai người… hai người…”

Thi Cảnh biết Thi Kỳ có ý gì: “Tiết Nhất Nhất không phải con riêng của bố cháu.”

Thi Kỳ kinh ngạc trừng to mắt: “Cái gì?”

Hết cú sốc này đến cú sốc khác.

Thi Kỳ rất không hiểu: “Vậy tại sao lại đưa cô ấy từ trại trẻ mồ côi về? Tại sao mẹ cháu lại đối xử với cô ấy như vậy? Bao nhiêu năm rồi…”

Thi Cảnh hơi nheo mắt, ngắt lời: “Những gì không nên hỏi thì đừng hỏi.”

Quan hệ phức tạp của nhà họ Thi nhiều lắm.

Quả thật không phải là điều Thi Kỳ có thể hỏi.

Thi Kỳ im lặng một chút, cẩn thận dò hỏi: “Chú và Tiết Nhất Nhất là thật lòng à? Kiểu sẽ kết hôn ấy?”

Thi Cảnh nhướng một bên lông mày, không khẳng định hay phủ nhận câu hỏi này.

Thi Kỳ khó chấp nhận: “Vậy thì chẳng phải cháu phải gọi cô ấy…”

Thím út?

Trong đầu Thi Kỳ hiện lên hình ảnh, lẩm bẩm lặp lại: “Thật đáng sợ, thật đáng sợ…”

Thi Cảnh cảnh cáo: “Quản tốt cái miệng của cháu, nếu không sẽ có chuyện đáng sợ hơn.”

Thi Kỳ mím môi, thức thời im lặng.

Thi Cảnh hất cằm về phía cửa: “Cút đi!”

Thi Kỳ ôm túi xách Diane, chậm rãi đứng dậy, đi hai bước về phía cửa rồi lại quay lại: “Vậy còn chuyện của cháu…”

Thi Cảnh bực bội: “Không muốn gả thì đừng gả.”

Trong việc kinh doanh Thi Cảnh không coi trọng việc liên hôn vì lợi ích.

Chẳng lẽ Trung An Bảo không nuôi nổi một phú nhị đại à?

Mắt Thi Kỳ sáng lên, lập tức chạy đến gần Thi Cảnh: “Thật không ạ?”

Thi Cảnh: “Chú nói mà.”

Thi Kỳ: “Chú út tuyệt vời quá!”

Thi Cảnh: “Vậy thì chú dạy dỗ cháu, gãy một tay hay một chân cũng là lẽ thường tình.”

Thi Kỳ bị nghẹn, ngồi lại trên sofa: “Thương lượng chút đi mà.”

Thi Cảnh kéo chủ đề trở lại: “Tại sao không muốn?”

Thi Kỳ: “Không thích chứ sao! Cháu không muốn kết hôn! Không muốn kết hôn vì lợi ích!”

Cô ấy chân thành nói: “Chú út, chắc chú hiểu cháu mà? Nếu không tại sao ông nội giục chú kết hôn, chú không muốn! Họ không giục được chú nên mới đến giục cháu! Chú…”

Nói đến đây, mặt mày Thi Kỳ khó coi: “Chú út… sao chú lại có thể cùng Tiết Nhất Nhất, hai người… hai người…”

Thi Cảnh biết Thi Kỳ có ý gì: “Tiết Nhất Nhất không phải con riêng của bố cháu.”

Thi Kỳ kinh ngạc trừng to mắt: “Cái gì?”

Hết cú sốc này đến cú sốc khác.

Thi Kỳ rất không hiểu: “Vậy tại sao lại đưa cô ấy từ trại trẻ mồ côi về? Tại sao mẹ cháu lại đối xử với cô ấy như vậy? Bao nhiêu năm rồi…”

Thi Cảnh hơi nheo mắt, ngắt lời: “Những gì không nên hỏi thì đừng hỏi.”

Quan hệ phức tạp của nhà họ Thi nhiều lắm.

Quả thật không phải là điều Thi Kỳ có thể hỏi.

Thi Kỳ im lặng một chút, cẩn thận dò hỏi: “Chú và Tiết Nhất Nhất là thật lòng à? Kiểu sẽ kết hôn ấy?”

Thi Cảnh nhướng một bên lông mày, không khẳng định hay phủ nhận câu hỏi này.

Thi Kỳ khó chấp nhận: “Vậy thì chẳng phải cháu phải gọi cô ấy…”

Thím út?

Trong đầu Thi Kỳ hiện lên hình ảnh, lẩm bẩm lặp lại: “Thật đáng sợ, thật đáng sợ…”

Thi Cảnh cảnh cáo: “Quản tốt cái miệng của cháu, nếu không sẽ có chuyện đáng sợ hơn.”

Thi Kỳ mím môi, thức thời im lặng.

Thi Cảnh hất cằm về phía cửa: “Cút đi!”

Thi Kỳ ôm túi xách Diane, chậm rãi đứng dậy, đi hai bước về phía cửa rồi lại quay lại: “Vậy còn chuyện của cháu…”

Thi Cảnh bực bội: “Không muốn gả thì đừng gả.”

Trong việc kinh doanh Thi Cảnh không coi trọng việc liên hôn vì lợi ích.

Chẳng lẽ Trung An Bảo không nuôi nổi một phú nhị đại à?

Mắt Thi Kỳ sáng lên, lập tức chạy đến gần Thi Cảnh: “Thật không ạ?”

Thi Cảnh: “Chú nói mà.”

Thi Kỳ: “Chú út tuyệt vời quá!”

Thi Cảnh: “Chú nói mà.”

Thi Kỳ: “Chú út tuyệt vời quá!”

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »