Lửa Hoang Câm Lặng

Lượt đọc: 9646 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 176

❊ ❊ ❊

Thi Cảnh tự mình xin nhận gậy Huyền Thiết.

Anh cũng không ngốc.

Người của mình ra tay, ngược lại còn có thể khống chế nặng nhẹ.

Nhưng cũng không phải là qua loa cho xong, cũng đã bị thương tới gân cốt.

Sắp đến Tết.

Đèn lồng đỏ treo cao, câu đối mới dán khắp nơi.

Đường phố ngõ hẻm Bắc Đô tràn ngập không khí ngày Tết.

Từ khi Thi Cảnh có thể ăn uống trở lại, mỗi ngày Tiết Nhất Nhất đều tìm tòi những cách hầm canh khác nhau.

Giai đoạn đầu, hầm canh tiêu sưng tan máu bầm, giai đoạn giữa, hầm canh giúp hình thành mô xương, giai đoạn cuối, hầm canh cường gân tráng cốt.

Bây giờ mới bắt đầu giai đoạn cuối.

Hôm nay là canh gân hươu, có thể cường gân tráng cốt.

Tiết Nhất Nhất biết Thi Cảnh không muốn gặp cô.

Anh ghét cô, chán ghét cô.

Vì vậy mỗi ngày cô đều lén đưa canh cho Văn Hổ rồi rời đi.

Ngoài việc này ra, cô thật sự không biết còn có thể làm gì nữa.

Một ngày trước đêm Giao thừa, vì kẹt xe nghiêm trọng nên Tiết Nhất Nhất đến bệnh viện muộn một chút.

Văn Hổ đợi ở sân trước một lúc lâu mới thấy Tiết Nhất Nhất ôm bình giữ nhiệt chạy tới.

Tiết Nhất Nhất kéo khăn quàng cổ xuống, để lộ cả khuôn mặt, thở ra làn khói trắng và xin lỗi: “Xin lỗi, kẹt xe quá, tôi đến muộn rồi.”

Cô đưa canh qua.

Văn Hổ nhận lấy, khách sáo nói: “Tôi cũng không đợi lâu lắm.”

Tiết Nhất Nhất cười áy náy, lấy từ trong túi tote ra một chiếc hộp nhỏ tinh xảo vuông vức: “Hôm qua tôi có ép một ít táo, ngọt lắm, nên tiện tay làm chút bánh ngọt mang đến cho anh nếm thử.”

Văn Hổ biết, đâu có phải là tiện tay.

Cái “tiện tay” cứ cách vài ba ngày lại xuất hiện này chính là “hối lộ”.

Đồ mà Tiết Nhất Nhất làm quả thật rất ngon.

Nhưng mà…

Nước hoa Bodymist

Văn Hổ nhận lấy chiếc hộp nhỏ: “Cô Nhất Nhất, ngày mai Nhị gia xuất viện rồi, cô… không cần mang canh đến nữa đâu.”

Tiết Nhất Nhất sững người một lúc, gắng gượng nặn ra một nụ cười: “Được, thời gian qua cảm ơn anh.”

Văn Hổ ái ngại: “Tôi cũng có làm gì đâu.”

Tiết Nhất Nhất nuốt nước bọt, cẩn thận hỏi: “Anh có biết anh ấy xuất viện rồi sẽ về đâu không?”

Văn Hổ: “Chắc là về nhà họ Thi…”

“Giỏi thật đấy!” Sau lưng Văn Hổ, một giọng nói giễu cợt vang lên.

Sống lưng Văn Hổ cứng đờ.

Tiết Nhất Nhất thì cả người sững lại.

Văn Hổ nghiêng người.

Lúc này Tiết Nhất Nhất mới nhìn thấy Thi Cảnh.

Anh mặc bộ đồ bệnh nhân, khoác ngoài một chiếc áo phao, ngón tay kẹp nửa điếu thuốc, ánh mắt chậm rãi lướt qua mặt hai người.

Anh bước lại gần.

Văn Hổ lùi sang một bên, cúi đầu.

Thi Cảnh giơ tay, mu bàn tay vỗ nhẹ vào ngực Văn Hổ như thể đang giúp phủi bụi, giọng điệu thấu tình đạt lý: “Hay là cậu đổi người khác để đi theo đi?”

Văn Hổ cúi đầu thấp hơn: “Xin lỗi Nhị gia.”

Tiết Nhất Nhất biết mình lại làm liên lụy người khác: “Không liên quan đến anh ấy, là em cầu xin anh ấy…”

“Cầu xin?” Thi Cảnh ngắt lời, nhìn Tiết Nhất Nhất đầy ẩn ý, “Lần này lại muốn trộm cái gì từ chỗ tôi đây?”

Tiết Nhất Nhất bị chất vấn đến nỗi vừa cay đắng vừa xấu hổ, mặt lúc trắng lúc đỏ.

Thi Cảnh ngạo mạn nghiêng đầu, tỏ ra rất hào phóng: “Muốn gì thì nói thẳng, hà tất phải tốn nhiều công sức như vậy? Tốn công vô ích, không thấy mệt à?”

Nói rồi, anh rít một hơi thuốc.

Tiết Nhất Nhất ngửi thấy mùi thuốc lá.

Cô rất muốn bảo anh đừng hút thuốc.

Nhưng cô không có tư cách.

Cô cụp mi mắt xuống, hàng mi khẽ run, ngón tay bất giác siết chặt quai túi tote: “…Em không muốn trộm gì cả.”

Thật sự không có.

Thật sự.

Tiết Nhất Nhất khó chịu giải thích: “Em chỉ muốn cố gắng hết sức để bù đắp…”

Đồng tử đen của Thi Cảnh co lại, anh quay đầu, liếc nhìn những thứ trên tay Văn Hổ, lạnh lùng nói: “Cậu không sợ cô ta bỏ thứ gì đó vào đầu độc chết tôi à!”

Nghe vậy, Tiết Nhất Nhất đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn vào đường nét gương mặt góc cạnh sắc bén của người đàn ông, trái tim đau nhói đến không thở nổi.

Thi Cảnh dụi tắt mẩu thuốc, tức giận: “Cút hết đi.”

Rồi quay người rời đi.

Văn Hổ tất nhiên không thể “cút”, anh ta đẩy bình giữ nhiệt cùng chiếc hộp nhỏ cho Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất theo phản xạ ôm lấy.

Tiết Nhất Nhất ôm đồ đứng sững tại chỗ rất lâu rồi mới thất thần bước ra khỏi bệnh viện.

Tiết Nhất Nhất đã chuyển đến một nơi ở khác.

Mở cửa ra, vẫn có thể ngửi thấy mùi thuốc bắc thoang thoảng còn sót lại.

Tiết Nhất Nhất lấy bát đũa ra, tự mình ăn hết bát canh.

Uống không còn một giọt, bụng căng đến khó chịu.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Nhưng cô đã khó chịu như vậy rồi, tại sao vẫn cảm thấy tim đau đến thế.

Căn phòng tĩnh lặng.

Bên cạnh bàn ăn xếp ba cuốn sách về canh thuốc và một cuốn sổ ghi chép cẩn thận.

Chiếc đèn treo miệng tròn phía trên bàn ăn hắt một vầng sáng lên đó.

Tiết Nhất Nhất nhìn chằm chằm, tầm mắt dần mờ đi, cuối cùng không kìm được mà gục xuống bàn khóc nức nở.

Ngay cả việc hầm canh cô cũng không thể làm được nữa rồi…

Đêm Giao thừa, Tiết Nhất Nhất cuộn mình trên chiếc ghế sofa đơn xem chương trình Gala mừng xuân.

Cho đến khi tiếng pháo hoa bên ngoài cửa sổ vang lên dồn dập cô mới nhận ra màn đếm ngược sang năm mới đã kết thúc.

Trong đầu không hề lưu lại một chút nội dung chương trình nào.

Tiết Nhất Nhất tắt TV, ôm lấy chính mình trong bóng tối.

Đơn xin nghỉ việc mà Tiết Nhất Nhất đã nộp được phê duyệt vào ngày đầu tiên đi làm sau Tết.

Cô vẫn còn công việc cần bàn giao, đó là những việc cô phải chịu trách nhiệm.

Vì vậy thỉnh thoảng cô vẫn đến công ty.

Những lúc không đến công ty cô lại ngẩn người trong căn nhà thuê.

Hoặc, đến dưới tòa chung cư của nơi từng là “nhà” của cô và Thi Cảnh đi một vòng.

Cô không biết liệu anh có quay về đây ở không.

Càng không dám lên lầu.

Cô thật sự không biết nên làm gì.

Lại cảm thấy may mắn vì công ty thỉnh thoảng vẫn gọi cô quay lại, không đuổi cô ra khỏi thành phố này.

Hôm đó Tiết Nhất Nhất dẫn đồng nghiệp đến thăm Kỷ Chiêu Nghê để bàn giao công việc của dự án hợp tác, đồng thời cũng để duy trì các mối quan hệ.

Đối với các dự án của chính phủ người ta luôn đặc biệt coi trọng.

Sau khi bàn xong chuyện công việc, Kỷ Chiêu Nghê kéo Tiết Nhất Nhất lại nói chuyện phiếm: “Ngày mười lăm tháng sau là sinh nhật anh trai tôi, sẽ tổ chức một party độc thân ở câu lạc bộ, cô có đến không?”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu từ chối.

Kỷ Chiêu Nghê chớp mắt: “Sao thế? Có bạn trai rồi à? Cũng có thể đến mà…”

Bạn trai…

Trong đầu Tiết Nhất Nhất hiện lên một khuôn mặt kiêu ngạo, ngông cuồng, cơ thể ngay lập tức có cảm giác được lồng ngực rắn chắc ấm áp ôm lấy.

Nỗi cay đắng dâng lên trong lòng.

Cuối tháng ba, Tiết Nhất Nhất hoàn tất việc bàn giao công việc ở Nghi Hòa, cô bước ra khỏi công ty, cứ đi mãi, đi mãi, đến khi dừng bước, bất giác phát hiện mình lại đến dưới tòa chung cư từng ở cùng Thi Cảnh…

Đúng lúc này cô nhận được điện thoại của Thi Dụ.

Tiết Nhất Nhất đến Trung An Bảo tìm Thi Dụ, không biết ông định nói gì, lòng cô thấp thỏm không yên.

Thư ký trực tiếp đưa Tiết Nhất Nhất vào một phòng họp mang phong cách công sở.

Thi Dụ đang ngồi trên sofa.

Tiết Nhất Nhất đứng.

Thi Dụ hất cằm: “Ngồi đi.”

Tiết Nhất Nhất khẽ gật đầu rồi ngồi xuống.

Lúc này cô mới thấy trên chiếc bàn giữa hai ghế sofa có một tập tài liệu bằng giấy kraft.

Thi Dụ quan tâm hỏi: “Gần đây sống thế nào?”

Tiết Nhất Nhất gật đầu hai cái.

Thi Dụ: “Nếu cần giúp đỡ gì thì vẫn có thể liên lạc với tôi.”

Tiết Nhất Nhất cúi đầu, lại gật đầu hai cái.

Thi Dụ khẽ thở dài: “Khang Hoành Trí đã được dẫn độ về nước rồi, có lẽ vì Khang Nguyên Gia chết, ông ta lòng tro ý lạnh nên không chịu nói bất cứ điều gì.”

Mi mắt Tiết Nhất Nhất giật một cái, rất ngạc nhiên: “Khang Nguyên Gia… chết rồi?”

Thi Dụ đoán là Tiết Nhất Nhất vẫn chưa biết tình hình trong đó: “Lúc ở JSJ đã tự sát bằng súng rồi.”

Tiết Nhất Nhất sững sờ mấy giây, trong lòng ngổn ngang trăm mối, cả người lạnh toát.

Thi Dụ đẩy tập tài liệu qua: “Đây là tình hình sơ bộ của vụ án, cháu có thể xem ở đây.”

Tiết Nhất Nhất cầm lấy tập tài liệu mở ra.

Thi Dụ: “Khang Nguyên Gia là nhân vật quan trọng nhưng hắn đã chết, Khang Hoành Trí lại không chịu nói gì nên việc điều tra vụ án bị đình trệ.”

Tiết Nhất Nhất đọc kỹ hồ sơ vụ án.

Trong đó lời khai của nhiều bên không khớp nhau.

Và vấn đề nằm ở Khang Nguyên Gia.

Rốt cuộc hắn đã xoay xở ở giữa như thế nào?

Mục đích là gì?

Và tại sao lại tuyệt vọng đến mức tự sát bằng súng?

Thi Dụ: “Cháu và bố con nhà họ Khang là người quen cũ, có biết nội tình gì không?”

Tiết Nhất Nhất thành thật đáp: “Những gì cháu biết cháu đã nói hết rồi.”

Thi Dụ: “Vậy cháu có cách nào để khiến Khang Hoành Trí mở miệng không?”

Tiết Nhất Nhất nắm chặt tập tài liệu, dựa vào những gì mình biết và hiểu để phân tích bố con nhà họ Khang.

Một lúc sau cô ngẩng đầu lên: “Cháu có thể thử xem.”

Thi Dụ: “Tôi sẽ sắp xếp.”

Thi Dụ đứng dậy đi sang một bên gọi điện thoại, sắp xếp thời gian.

Vừa đặt điện thoại xuống, Tiết Nhất Nhất đứng dậy: “Cháu cần một thứ.”

Cô đưa canh qua.

Văn Hổ nhận lấy, khách sáo nói: “Tôi cũng không đợi lâu lắm.”

Tiết Nhất Nhất cười áy náy, lấy từ trong túi tote ra một chiếc hộp nhỏ tinh xảo vuông vức: “Hôm qua tôi có ép một ít táo, ngọt lắm, nên tiện tay làm chút bánh ngọt mang đến cho anh nếm thử.”

Văn Hổ biết, đâu có phải là tiện tay.

Cái “tiện tay” cứ cách vài ba ngày lại xuất hiện này chính là “hối lộ”.

Đồ mà Tiết Nhất Nhất làm quả thật rất ngon.

Nhưng mà…

Nước hoa Bodymist

Văn Hổ nhận lấy chiếc hộp nhỏ: “Cô Nhất Nhất, ngày mai Nhị gia xuất viện rồi, cô… không cần mang canh đến nữa đâu.”

Tiết Nhất Nhất sững người một lúc, gắng gượng nặn ra một nụ cười: “Được, thời gian qua cảm ơn anh.”

Văn Hổ ái ngại: “Tôi cũng có làm gì đâu.”

Tiết Nhất Nhất nuốt nước bọt, cẩn thận hỏi: “Anh có biết anh ấy xuất viện rồi sẽ về đâu không?”

Văn Hổ: “Chắc là về nhà họ Thi…”

“Giỏi thật đấy!” Sau lưng Văn Hổ, một giọng nói giễu cợt vang lên.

Sống lưng Văn Hổ cứng đờ.

Tiết Nhất Nhất thì cả người sững lại.

Văn Hổ nghiêng người.

Lúc này Tiết Nhất Nhất mới nhìn thấy Thi Cảnh.

Anh mặc bộ đồ bệnh nhân, khoác ngoài một chiếc áo phao, ngón tay kẹp nửa điếu thuốc, ánh mắt chậm rãi lướt qua mặt hai người.

Anh bước lại gần.

Văn Hổ lùi sang một bên, cúi đầu.

Thi Cảnh giơ tay, mu bàn tay vỗ nhẹ vào ngực Văn Hổ như thể đang giúp phủi bụi, giọng điệu thấu tình đạt lý: “Hay là cậu đổi người khác để đi theo đi?”

Văn Hổ cúi đầu thấp hơn: “Xin lỗi Nhị gia.”

Tiết Nhất Nhất biết mình lại làm liên lụy người khác: “Không liên quan đến anh ấy, là em cầu xin anh ấy…”

“Cầu xin?” Thi Cảnh ngắt lời, nhìn Tiết Nhất Nhất đầy ẩn ý, “Lần này lại muốn trộm cái gì từ chỗ tôi đây?”

Tiết Nhất Nhất bị chất vấn đến nỗi vừa cay đắng vừa xấu hổ, mặt lúc trắng lúc đỏ.

Thi Cảnh ngạo mạn nghiêng đầu, tỏ ra rất hào phóng: “Muốn gì thì nói thẳng, hà tất phải tốn nhiều công sức như vậy? Tốn công vô ích, không thấy mệt à?”

Nói rồi, anh rít một hơi thuốc.

Tiết Nhất Nhất ngửi thấy mùi thuốc lá.

Cô rất muốn bảo anh đừng hút thuốc.

Nhưng cô không có tư cách.

Cô cụp mi mắt xuống, hàng mi khẽ run, ngón tay bất giác siết chặt quai túi tote: “…Em không muốn trộm gì cả.”

Thật sự không có.

Thật sự.

Tiết Nhất Nhất khó chịu giải thích: “Em chỉ muốn cố gắng hết sức để bù đắp…”

Đồng tử đen của Thi Cảnh co lại, anh quay đầu, liếc nhìn những thứ trên tay Văn Hổ, lạnh lùng nói: “Cậu không sợ cô ta bỏ thứ gì đó vào đầu độc chết tôi à!”

Nghe vậy, Tiết Nhất Nhất đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn vào đường nét gương mặt góc cạnh sắc bén của người đàn ông, trái tim đau nhói đến không thở nổi.

Thi Cảnh dụi tắt mẩu thuốc, tức giận: “Cút hết đi.”

Rồi quay người rời đi.

Văn Hổ tất nhiên không thể “cút”, anh ta đẩy bình giữ nhiệt cùng chiếc hộp nhỏ cho Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất theo phản xạ ôm lấy.

Tiết Nhất Nhất ôm đồ đứng sững tại chỗ rất lâu rồi mới thất thần bước ra khỏi bệnh viện.

Tiết Nhất Nhất đã chuyển đến một nơi ở khác.

Mở cửa ra, vẫn có thể ngửi thấy mùi thuốc bắc thoang thoảng còn sót lại.

Tiết Nhất Nhất lấy bát đũa ra, tự mình ăn hết bát canh.

Uống không còn một giọt, bụng căng đến khó chịu.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Nhưng cô đã khó chịu như vậy rồi, tại sao vẫn cảm thấy tim đau đến thế.

Căn phòng tĩnh lặng.

Bên cạnh bàn ăn xếp ba cuốn sách về canh thuốc và một cuốn sổ ghi chép cẩn thận.

Chiếc đèn treo miệng tròn phía trên bàn ăn hắt một vầng sáng lên đó.

Tiết Nhất Nhất nhìn chằm chằm, tầm mắt dần mờ đi, cuối cùng không kìm được mà gục xuống bàn khóc nức nở.

Ngay cả việc hầm canh cô cũng không thể làm được nữa rồi…

Đêm Giao thừa, Tiết Nhất Nhất cuộn mình trên chiếc ghế sofa đơn xem chương trình Gala mừng xuân.

Cho đến khi tiếng pháo hoa bên ngoài cửa sổ vang lên dồn dập cô mới nhận ra màn đếm ngược sang năm mới đã kết thúc.

Trong đầu không hề lưu lại một chút nội dung chương trình nào.

Tiết Nhất Nhất tắt TV, ôm lấy chính mình trong bóng tối.

Đơn xin nghỉ việc mà Tiết Nhất Nhất đã nộp được phê duyệt vào ngày đầu tiên đi làm sau Tết.

Cô vẫn còn công việc cần bàn giao, đó là những việc cô phải chịu trách nhiệm.

Vì vậy thỉnh thoảng cô vẫn đến công ty.

Những lúc không đến công ty cô lại ngẩn người trong căn nhà thuê.

Hoặc, đến dưới tòa chung cư của nơi từng là “nhà” của cô và Thi Cảnh đi một vòng.

Cô không biết liệu anh có quay về đây ở không.

Càng không dám lên lầu.

Cô thật sự không biết nên làm gì.

Lại cảm thấy may mắn vì công ty thỉnh thoảng vẫn gọi cô quay lại, không đuổi cô ra khỏi thành phố này.

Hôm đó Tiết Nhất Nhất dẫn đồng nghiệp đến thăm Kỷ Chiêu Nghê để bàn giao công việc của dự án hợp tác, đồng thời cũng để duy trì các mối quan hệ.

Đối với các dự án của chính phủ người ta luôn đặc biệt coi trọng.

Sau khi bàn xong chuyện công việc, Kỷ Chiêu Nghê kéo Tiết Nhất Nhất lại nói chuyện phiếm: “Ngày mười lăm tháng sau là sinh nhật anh trai tôi, sẽ tổ chức một party độc thân ở câu lạc bộ, cô có đến không?”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu từ chối.

Kỷ Chiêu Nghê chớp mắt: “Sao thế? Có bạn trai rồi à? Cũng có thể đến mà…”

Bạn trai…

Trong đầu Tiết Nhất Nhất hiện lên một khuôn mặt kiêu ngạo, ngông cuồng, cơ thể ngay lập tức có cảm giác được lồng ngực rắn chắc ấm áp ôm lấy.

Nỗi cay đắng dâng lên trong lòng.

Cuối tháng ba, Tiết Nhất Nhất hoàn tất việc bàn giao công việc ở Nghi Hòa, cô bước ra khỏi công ty, cứ đi mãi, đi mãi, đến khi dừng bước, bất giác phát hiện mình lại đến dưới tòa chung cư từng ở cùng Thi Cảnh…

Đúng lúc này cô nhận được điện thoại của Thi Dụ.

Tiết Nhất Nhất đến Trung An Bảo tìm Thi Dụ, không biết ông định nói gì, lòng cô thấp thỏm không yên.

Thư ký trực tiếp đưa Tiết Nhất Nhất vào một phòng họp mang phong cách công sở.

Thi Dụ đang ngồi trên sofa.

Tiết Nhất Nhất đứng.

Thi Dụ hất cằm: “Ngồi đi.”

Tiết Nhất Nhất khẽ gật đầu rồi ngồi xuống.

Lúc này cô mới thấy trên chiếc bàn giữa hai ghế sofa có một tập tài liệu bằng giấy kraft.

Thi Dụ quan tâm hỏi: “Gần đây sống thế nào?”

Tiết Nhất Nhất gật đầu hai cái.

Thi Dụ: “Nếu cần giúp đỡ gì thì vẫn có thể liên lạc với tôi.”

Tiết Nhất Nhất cúi đầu, lại gật đầu hai cái.

Thi Dụ khẽ thở dài: “Khang Hoành Trí đã được dẫn độ về nước rồi, có lẽ vì Khang Nguyên Gia chết, ông ta lòng tro ý lạnh nên không chịu nói bất cứ điều gì.”

Mi mắt Tiết Nhất Nhất giật một cái, rất ngạc nhiên: “Khang Nguyên Gia… chết rồi?”

Thi Dụ đoán là Tiết Nhất Nhất vẫn chưa biết tình hình trong đó: “Lúc ở JSJ đã tự sát bằng súng rồi.”

Tiết Nhất Nhất sững sờ mấy giây, trong lòng ngổn ngang trăm mối, cả người lạnh toát.

Thi Dụ đẩy tập tài liệu qua: “Đây là tình hình sơ bộ của vụ án, cháu có thể xem ở đây.”

Tiết Nhất Nhất cầm lấy tập tài liệu mở ra.

Thi Dụ: “Khang Nguyên Gia là nhân vật quan trọng nhưng hắn đã chết, Khang Hoành Trí lại không chịu nói gì nên việc điều tra vụ án bị đình trệ.”

Tiết Nhất Nhất đọc kỹ hồ sơ vụ án.

Trong đó lời khai của nhiều bên không khớp nhau.

Và vấn đề nằm ở Khang Nguyên Gia.

Rốt cuộc hắn đã xoay xở ở giữa như thế nào?

Mục đích là gì?

Và tại sao lại tuyệt vọng đến mức tự sát bằng súng?

Thi Dụ: “Cháu và bố con nhà họ Khang là người quen cũ, có biết nội tình gì không?”

Tiết Nhất Nhất thành thật đáp: “Những gì cháu biết cháu đã nói hết rồi.”

Thi Dụ: “Vậy cháu có cách nào để khiến Khang Hoành Trí mở miệng không?”

Tiết Nhất Nhất nắm chặt tập tài liệu, dựa vào những gì mình biết và hiểu để phân tích bố con nhà họ Khang.

Một lúc sau cô ngẩng đầu lên: “Cháu có thể thử xem.”

Thi Dụ: “Tôi sẽ sắp xếp.”

Thi Dụ đứng dậy đi sang một bên gọi điện thoại, sắp xếp thời gian.

Vừa đặt điện thoại xuống, Tiết Nhất Nhất đứng dậy: “Cháu cần một thứ.”

Tiết Nhất Nhất sững người một lúc, gắng gượng nặn ra một nụ cười: “Được, thời gian qua cảm ơn anh.”

Văn Hổ ái ngại: “Tôi cũng có làm gì đâu.”

Tiết Nhất Nhất nuốt nước bọt, cẩn thận hỏi: “Anh có biết anh ấy xuất viện rồi sẽ về đâu không?”

Văn Hổ: “Chắc là về nhà họ Thi…”

“Giỏi thật đấy!” Sau lưng Văn Hổ, một giọng nói giễu cợt vang lên.

Sống lưng Văn Hổ cứng đờ.

Tiết Nhất Nhất thì cả người sững lại.

Văn Hổ nghiêng người.

Lúc này Tiết Nhất Nhất mới nhìn thấy Thi Cảnh.

Anh mặc bộ đồ bệnh nhân, khoác ngoài một chiếc áo phao, ngón tay kẹp nửa điếu thuốc, ánh mắt chậm rãi lướt qua mặt hai người.

Anh bước lại gần.

Văn Hổ lùi sang một bên, cúi đầu.

Thi Cảnh giơ tay, mu bàn tay vỗ nhẹ vào ngực Văn Hổ như thể đang giúp phủi bụi, giọng điệu thấu tình đạt lý: “Hay là cậu đổi người khác để đi theo đi?”

Văn Hổ cúi đầu thấp hơn: “Xin lỗi Nhị gia.”

Tiết Nhất Nhất biết mình lại làm liên lụy người khác: “Không liên quan đến anh ấy, là em cầu xin anh ấy…”

“Cầu xin?” Thi Cảnh ngắt lời, nhìn Tiết Nhất Nhất đầy ẩn ý, “Lần này lại muốn trộm cái gì từ chỗ tôi đây?”

Tiết Nhất Nhất bị chất vấn đến nỗi vừa cay đắng vừa xấu hổ, mặt lúc trắng lúc đỏ.

Thi Cảnh ngạo mạn nghiêng đầu, tỏ ra rất hào phóng: “Muốn gì thì nói thẳng, hà tất phải tốn nhiều công sức như vậy? Tốn công vô ích, không thấy mệt à?”

Nói rồi, anh rít một hơi thuốc.

Tiết Nhất Nhất ngửi thấy mùi thuốc lá.

Cô rất muốn bảo anh đừng hút thuốc.

Nhưng cô không có tư cách.

Cô cụp mi mắt xuống, hàng mi khẽ run, ngón tay bất giác siết chặt quai túi tote: “…Em không muốn trộm gì cả.”

Thật sự không có.

Thật sự.

Tiết Nhất Nhất khó chịu giải thích: “Em chỉ muốn cố gắng hết sức để bù đắp…”

Đồng tử đen của Thi Cảnh co lại, anh quay đầu, liếc nhìn những thứ trên tay Văn Hổ, lạnh lùng nói: “Cậu không sợ cô ta bỏ thứ gì đó vào đầu độc chết tôi à!”

Nghe vậy, Tiết Nhất Nhất đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn vào đường nét gương mặt góc cạnh sắc bén của người đàn ông, trái tim đau nhói đến không thở nổi.

Thi Cảnh dụi tắt mẩu thuốc, tức giận: “Cút hết đi.”

Rồi quay người rời đi.

Văn Hổ tất nhiên không thể “cút”, anh ta đẩy bình giữ nhiệt cùng chiếc hộp nhỏ cho Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất theo phản xạ ôm lấy.

Tiết Nhất Nhất ôm đồ đứng sững tại chỗ rất lâu rồi mới thất thần bước ra khỏi bệnh viện.

Tiết Nhất Nhất đã chuyển đến một nơi ở khác.

Mở cửa ra, vẫn có thể ngửi thấy mùi thuốc bắc thoang thoảng còn sót lại.

Tiết Nhất Nhất lấy bát đũa ra, tự mình ăn hết bát canh.

Uống không còn một giọt, bụng căng đến khó chịu.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Nhưng cô đã khó chịu như vậy rồi, tại sao vẫn cảm thấy tim đau đến thế.

Căn phòng tĩnh lặng.

Bên cạnh bàn ăn xếp ba cuốn sách về canh thuốc và một cuốn sổ ghi chép cẩn thận.

Chiếc đèn treo miệng tròn phía trên bàn ăn hắt một vầng sáng lên đó.

Tiết Nhất Nhất nhìn chằm chằm, tầm mắt dần mờ đi, cuối cùng không kìm được mà gục xuống bàn khóc nức nở.

Ngay cả việc hầm canh cô cũng không thể làm được nữa rồi…

Đêm Giao thừa, Tiết Nhất Nhất cuộn mình trên chiếc ghế sofa đơn xem chương trình Gala mừng xuân.

Cho đến khi tiếng pháo hoa bên ngoài cửa sổ vang lên dồn dập cô mới nhận ra màn đếm ngược sang năm mới đã kết thúc.

Trong đầu không hề lưu lại một chút nội dung chương trình nào.

Tiết Nhất Nhất tắt TV, ôm lấy chính mình trong bóng tối.

Đơn xin nghỉ việc mà Tiết Nhất Nhất đã nộp được phê duyệt vào ngày đầu tiên đi làm sau Tết.

Cô vẫn còn công việc cần bàn giao, đó là những việc cô phải chịu trách nhiệm.

Vì vậy thỉnh thoảng cô vẫn đến công ty.

Những lúc không đến công ty cô lại ngẩn người trong căn nhà thuê.

Hoặc, đến dưới tòa chung cư của nơi từng là “nhà” của cô và Thi Cảnh đi một vòng.

Cô không biết liệu anh có quay về đây ở không.

Càng không dám lên lầu.

Cô thật sự không biết nên làm gì.

Lại cảm thấy may mắn vì công ty thỉnh thoảng vẫn gọi cô quay lại, không đuổi cô ra khỏi thành phố này.

Hôm đó Tiết Nhất Nhất dẫn đồng nghiệp đến thăm Kỷ Chiêu Nghê để bàn giao công việc của dự án hợp tác, đồng thời cũng để duy trì các mối quan hệ.

Đối với các dự án của chính phủ người ta luôn đặc biệt coi trọng.

Sau khi bàn xong chuyện công việc, Kỷ Chiêu Nghê kéo Tiết Nhất Nhất lại nói chuyện phiếm: “Ngày mười lăm tháng sau là sinh nhật anh trai tôi, sẽ tổ chức một party độc thân ở câu lạc bộ, cô có đến không?”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu từ chối.

Kỷ Chiêu Nghê chớp mắt: “Sao thế? Có bạn trai rồi à? Cũng có thể đến mà…”

Bạn trai…

Trong đầu Tiết Nhất Nhất hiện lên một khuôn mặt kiêu ngạo, ngông cuồng, cơ thể ngay lập tức có cảm giác được lồng ngực rắn chắc ấm áp ôm lấy.

Nỗi cay đắng dâng lên trong lòng.

Cuối tháng ba, Tiết Nhất Nhất hoàn tất việc bàn giao công việc ở Nghi Hòa, cô bước ra khỏi công ty, cứ đi mãi, đi mãi, đến khi dừng bước, bất giác phát hiện mình lại đến dưới tòa chung cư từng ở cùng Thi Cảnh…

Đúng lúc này cô nhận được điện thoại của Thi Dụ.

Tiết Nhất Nhất đến Trung An Bảo tìm Thi Dụ, không biết ông định nói gì, lòng cô thấp thỏm không yên.

Thư ký trực tiếp đưa Tiết Nhất Nhất vào một phòng họp mang phong cách công sở.

Thi Dụ đang ngồi trên sofa.

Tiết Nhất Nhất đứng.

Thi Dụ hất cằm: “Ngồi đi.”

Tiết Nhất Nhất khẽ gật đầu rồi ngồi xuống.

Lúc này cô mới thấy trên chiếc bàn giữa hai ghế sofa có một tập tài liệu bằng giấy kraft.

Thi Dụ quan tâm hỏi: “Gần đây sống thế nào?”

Tiết Nhất Nhất gật đầu hai cái.

Thi Dụ: “Nếu cần giúp đỡ gì thì vẫn có thể liên lạc với tôi.”

Tiết Nhất Nhất cúi đầu, lại gật đầu hai cái.

Thi Dụ khẽ thở dài: “Khang Hoành Trí đã được dẫn độ về nước rồi, có lẽ vì Khang Nguyên Gia chết, ông ta lòng tro ý lạnh nên không chịu nói bất cứ điều gì.”

Mi mắt Tiết Nhất Nhất giật một cái, rất ngạc nhiên: “Khang Nguyên Gia… chết rồi?”

Thi Dụ đoán là Tiết Nhất Nhất vẫn chưa biết tình hình trong đó: “Lúc ở JSJ đã tự sát bằng súng rồi.”

Tiết Nhất Nhất sững sờ mấy giây, trong lòng ngổn ngang trăm mối, cả người lạnh toát.

Thi Dụ đẩy tập tài liệu qua: “Đây là tình hình sơ bộ của vụ án, cháu có thể xem ở đây.”

Tiết Nhất Nhất cầm lấy tập tài liệu mở ra.

Thi Dụ: “Khang Nguyên Gia là nhân vật quan trọng nhưng hắn đã chết, Khang Hoành Trí lại không chịu nói gì nên việc điều tra vụ án bị đình trệ.”

Tiết Nhất Nhất đọc kỹ hồ sơ vụ án.

Trong đó lời khai của nhiều bên không khớp nhau.

Và vấn đề nằm ở Khang Nguyên Gia.

Rốt cuộc hắn đã xoay xở ở giữa như thế nào?

Mục đích là gì?

Và tại sao lại tuyệt vọng đến mức tự sát bằng súng?

Thi Dụ: “Cháu và bố con nhà họ Khang là người quen cũ, có biết nội tình gì không?”

Tiết Nhất Nhất thành thật đáp: “Những gì cháu biết cháu đã nói hết rồi.”

Thi Dụ: “Vậy cháu có cách nào để khiến Khang Hoành Trí mở miệng không?”

Tiết Nhất Nhất nắm chặt tập tài liệu, dựa vào những gì mình biết và hiểu để phân tích bố con nhà họ Khang.

Một lúc sau cô ngẩng đầu lên: “Cháu có thể thử xem.”

Thi Dụ: “Tôi sẽ sắp xếp.”

Thi Dụ đứng dậy đi sang một bên gọi điện thoại, sắp xếp thời gian.

Vừa đặt điện thoại xuống, Tiết Nhất Nhất đứng dậy: “Cháu cần một thứ.”

Thi Cảnh ngạo mạn nghiêng đầu, tỏ ra rất hào phóng: “Muốn gì thì nói thẳng, hà tất phải tốn nhiều công sức như vậy? Tốn công vô ích, không thấy mệt à?”

Nói rồi, anh rít một hơi thuốc.

Tiết Nhất Nhất ngửi thấy mùi thuốc lá.

Cô rất muốn bảo anh đừng hút thuốc.

Nhưng cô không có tư cách.

Cô cụp mi mắt xuống, hàng mi khẽ run, ngón tay bất giác siết chặt quai túi tote: “…Em không muốn trộm gì cả.”

Thật sự không có.

Thật sự.

Tiết Nhất Nhất khó chịu giải thích: “Em chỉ muốn cố gắng hết sức để bù đắp…”

Đồng tử đen của Thi Cảnh co lại, anh quay đầu, liếc nhìn những thứ trên tay Văn Hổ, lạnh lùng nói: “Cậu không sợ cô ta bỏ thứ gì đó vào đầu độc chết tôi à!”

Nghe vậy, Tiết Nhất Nhất đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn vào đường nét gương mặt góc cạnh sắc bén của người đàn ông, trái tim đau nhói đến không thở nổi.

Thi Cảnh dụi tắt mẩu thuốc, tức giận: “Cút hết đi.”

Rồi quay người rời đi.

Văn Hổ tất nhiên không thể “cút”, anh ta đẩy bình giữ nhiệt cùng chiếc hộp nhỏ cho Tiết Nhất Nhất.

Tiết Nhất Nhất theo phản xạ ôm lấy.

Tiết Nhất Nhất ôm đồ đứng sững tại chỗ rất lâu rồi mới thất thần bước ra khỏi bệnh viện.

Tiết Nhất Nhất đã chuyển đến một nơi ở khác.

Mở cửa ra, vẫn có thể ngửi thấy mùi thuốc bắc thoang thoảng còn sót lại.

Tiết Nhất Nhất lấy bát đũa ra, tự mình ăn hết bát canh.

Uống không còn một giọt, bụng căng đến khó chịu.​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​​​​‌​‌‌​‌‌‌‌​‌​‌‌‌‌‌​‌‌‌‌​​‌​‌‌​​‌​‌​‌‌‌​‌​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​​‌‌‌​‌‌​‌‌‌‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌‌​‌​​​‌‌​‌​​‌​‌‌​‌‌‌​​‌‌​‌​​​

Nhưng cô đã khó chịu như vậy rồi, tại sao vẫn cảm thấy tim đau đến thế.

Căn phòng tĩnh lặng.

Bên cạnh bàn ăn xếp ba cuốn sách về canh thuốc và một cuốn sổ ghi chép cẩn thận.

Chiếc đèn treo miệng tròn phía trên bàn ăn hắt một vầng sáng lên đó.

Tiết Nhất Nhất nhìn chằm chằm, tầm mắt dần mờ đi, cuối cùng không kìm được mà gục xuống bàn khóc nức nở.

Ngay cả việc hầm canh cô cũng không thể làm được nữa rồi…

Đêm Giao thừa, Tiết Nhất Nhất cuộn mình trên chiếc ghế sofa đơn xem chương trình Gala mừng xuân.

Cho đến khi tiếng pháo hoa bên ngoài cửa sổ vang lên dồn dập cô mới nhận ra màn đếm ngược sang năm mới đã kết thúc.

Trong đầu không hề lưu lại một chút nội dung chương trình nào.

Tiết Nhất Nhất tắt TV, ôm lấy chính mình trong bóng tối.

Đơn xin nghỉ việc mà Tiết Nhất Nhất đã nộp được phê duyệt vào ngày đầu tiên đi làm sau Tết.

Cô vẫn còn công việc cần bàn giao, đó là những việc cô phải chịu trách nhiệm.

Vì vậy thỉnh thoảng cô vẫn đến công ty.

Những lúc không đến công ty cô lại ngẩn người trong căn nhà thuê.

Hoặc, đến dưới tòa chung cư của nơi từng là “nhà” của cô và Thi Cảnh đi một vòng.

Cô không biết liệu anh có quay về đây ở không.

Càng không dám lên lầu.

Cô thật sự không biết nên làm gì.

Lại cảm thấy may mắn vì công ty thỉnh thoảng vẫn gọi cô quay lại, không đuổi cô ra khỏi thành phố này.

Hôm đó Tiết Nhất Nhất dẫn đồng nghiệp đến thăm Kỷ Chiêu Nghê để bàn giao công việc của dự án hợp tác, đồng thời cũng để duy trì các mối quan hệ.

Đối với các dự án của chính phủ người ta luôn đặc biệt coi trọng.

Sau khi bàn xong chuyện công việc, Kỷ Chiêu Nghê kéo Tiết Nhất Nhất lại nói chuyện phiếm: “Ngày mười lăm tháng sau là sinh nhật anh trai tôi, sẽ tổ chức một party độc thân ở câu lạc bộ, cô có đến không?”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu từ chối.

Kỷ Chiêu Nghê chớp mắt: “Sao thế? Có bạn trai rồi à? Cũng có thể đến mà…”

Bạn trai…

Trong đầu Tiết Nhất Nhất hiện lên một khuôn mặt kiêu ngạo, ngông cuồng, cơ thể ngay lập tức có cảm giác được lồng ngực rắn chắc ấm áp ôm lấy.

Nỗi cay đắng dâng lên trong lòng.

Cuối tháng ba, Tiết Nhất Nhất hoàn tất việc bàn giao công việc ở Nghi Hòa, cô bước ra khỏi công ty, cứ đi mãi, đi mãi, đến khi dừng bước, bất giác phát hiện mình lại đến dưới tòa chung cư từng ở cùng Thi Cảnh…

Đúng lúc này cô nhận được điện thoại của Thi Dụ.

Tiết Nhất Nhất đến Trung An Bảo tìm Thi Dụ, không biết ông định nói gì, lòng cô thấp thỏm không yên.

Thư ký trực tiếp đưa Tiết Nhất Nhất vào một phòng họp mang phong cách công sở.

Thi Dụ đang ngồi trên sofa.

Tiết Nhất Nhất đứng.

Thi Dụ hất cằm: “Ngồi đi.”

Tiết Nhất Nhất khẽ gật đầu rồi ngồi xuống.

Lúc này cô mới thấy trên chiếc bàn giữa hai ghế sofa có một tập tài liệu bằng giấy kraft.

Thi Dụ quan tâm hỏi: “Gần đây sống thế nào?”

Tiết Nhất Nhất gật đầu hai cái.

Thi Dụ: “Nếu cần giúp đỡ gì thì vẫn có thể liên lạc với tôi.”

Tiết Nhất Nhất cúi đầu, lại gật đầu hai cái.

Thi Dụ khẽ thở dài: “Khang Hoành Trí đã được dẫn độ về nước rồi, có lẽ vì Khang Nguyên Gia chết, ông ta lòng tro ý lạnh nên không chịu nói bất cứ điều gì.”

Mi mắt Tiết Nhất Nhất giật một cái, rất ngạc nhiên: “Khang Nguyên Gia… chết rồi?”

Thi Dụ đoán là Tiết Nhất Nhất vẫn chưa biết tình hình trong đó: “Lúc ở JSJ đã tự sát bằng súng rồi.”

Tiết Nhất Nhất sững sờ mấy giây, trong lòng ngổn ngang trăm mối, cả người lạnh toát.

Thi Dụ đẩy tập tài liệu qua: “Đây là tình hình sơ bộ của vụ án, cháu có thể xem ở đây.”

Tiết Nhất Nhất cầm lấy tập tài liệu mở ra.

Thi Dụ: “Khang Nguyên Gia là nhân vật quan trọng nhưng hắn đã chết, Khang Hoành Trí lại không chịu nói gì nên việc điều tra vụ án bị đình trệ.”

Tiết Nhất Nhất đọc kỹ hồ sơ vụ án.

Trong đó lời khai của nhiều bên không khớp nhau.

Và vấn đề nằm ở Khang Nguyên Gia.

Rốt cuộc hắn đã xoay xở ở giữa như thế nào?

Mục đích là gì?

Và tại sao lại tuyệt vọng đến mức tự sát bằng súng?

Thi Dụ: “Cháu và bố con nhà họ Khang là người quen cũ, có biết nội tình gì không?”

Tiết Nhất Nhất thành thật đáp: “Những gì cháu biết cháu đã nói hết rồi.”

Thi Dụ: “Vậy cháu có cách nào để khiến Khang Hoành Trí mở miệng không?”

Tiết Nhất Nhất nắm chặt tập tài liệu, dựa vào những gì mình biết và hiểu để phân tích bố con nhà họ Khang.

Một lúc sau cô ngẩng đầu lên: “Cháu có thể thử xem.”

Thi Dụ: “Tôi sẽ sắp xếp.”

Thi Dụ đứng dậy đi sang một bên gọi điện thoại, sắp xếp thời gian.

Vừa đặt điện thoại xuống, Tiết Nhất Nhất đứng dậy: “Cháu cần một thứ.”

Nhưng cô đã khó chịu như vậy rồi, tại sao vẫn cảm thấy tim đau đến thế.

Căn phòng tĩnh lặng.

Bên cạnh bàn ăn xếp ba cuốn sách về canh thuốc và một cuốn sổ ghi chép cẩn thận.

Chiếc đèn treo miệng tròn phía trên bàn ăn hắt một vầng sáng lên đó.

Tiết Nhất Nhất nhìn chằm chằm, tầm mắt dần mờ đi, cuối cùng không kìm được mà gục xuống bàn khóc nức nở.

Ngay cả việc hầm canh cô cũng không thể làm được nữa rồi…

Đêm Giao thừa, Tiết Nhất Nhất cuộn mình trên chiếc ghế sofa đơn xem chương trình Gala mừng xuân.

Cho đến khi tiếng pháo hoa bên ngoài cửa sổ vang lên dồn dập cô mới nhận ra màn đếm ngược sang năm mới đã kết thúc.

Trong đầu không hề lưu lại một chút nội dung chương trình nào.

Tiết Nhất Nhất tắt TV, ôm lấy chính mình trong bóng tối.

Đơn xin nghỉ việc mà Tiết Nhất Nhất đã nộp được phê duyệt vào ngày đầu tiên đi làm sau Tết.

Cô vẫn còn công việc cần bàn giao, đó là những việc cô phải chịu trách nhiệm.

Vì vậy thỉnh thoảng cô vẫn đến công ty.

Những lúc không đến công ty cô lại ngẩn người trong căn nhà thuê.

Hoặc, đến dưới tòa chung cư của nơi từng là “nhà” của cô và Thi Cảnh đi một vòng.

Cô không biết liệu anh có quay về đây ở không.

Càng không dám lên lầu.

Cô thật sự không biết nên làm gì.

Lại cảm thấy may mắn vì công ty thỉnh thoảng vẫn gọi cô quay lại, không đuổi cô ra khỏi thành phố này.

Hôm đó Tiết Nhất Nhất dẫn đồng nghiệp đến thăm Kỷ Chiêu Nghê để bàn giao công việc của dự án hợp tác, đồng thời cũng để duy trì các mối quan hệ.

Đối với các dự án của chính phủ người ta luôn đặc biệt coi trọng.

Sau khi bàn xong chuyện công việc, Kỷ Chiêu Nghê kéo Tiết Nhất Nhất lại nói chuyện phiếm: “Ngày mười lăm tháng sau là sinh nhật anh trai tôi, sẽ tổ chức một party độc thân ở câu lạc bộ, cô có đến không?”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu từ chối.

Kỷ Chiêu Nghê chớp mắt: “Sao thế? Có bạn trai rồi à? Cũng có thể đến mà…”

Bạn trai…

Trong đầu Tiết Nhất Nhất hiện lên một khuôn mặt kiêu ngạo, ngông cuồng, cơ thể ngay lập tức có cảm giác được lồng ngực rắn chắc ấm áp ôm lấy.

Nỗi cay đắng dâng lên trong lòng.

Cuối tháng ba, Tiết Nhất Nhất hoàn tất việc bàn giao công việc ở Nghi Hòa, cô bước ra khỏi công ty, cứ đi mãi, đi mãi, đến khi dừng bước, bất giác phát hiện mình lại đến dưới tòa chung cư từng ở cùng Thi Cảnh…

Đúng lúc này cô nhận được điện thoại của Thi Dụ.

Tiết Nhất Nhất đến Trung An Bảo tìm Thi Dụ, không biết ông định nói gì, lòng cô thấp thỏm không yên.

Thư ký trực tiếp đưa Tiết Nhất Nhất vào một phòng họp mang phong cách công sở.

Thi Dụ đang ngồi trên sofa.

Tiết Nhất Nhất đứng.

Thi Dụ hất cằm: “Ngồi đi.”

Tiết Nhất Nhất khẽ gật đầu rồi ngồi xuống.

Lúc này cô mới thấy trên chiếc bàn giữa hai ghế sofa có một tập tài liệu bằng giấy kraft.

Thi Dụ quan tâm hỏi: “Gần đây sống thế nào?”

Tiết Nhất Nhất gật đầu hai cái.

Thi Dụ: “Nếu cần giúp đỡ gì thì vẫn có thể liên lạc với tôi.”

Tiết Nhất Nhất cúi đầu, lại gật đầu hai cái.

Thi Dụ khẽ thở dài: “Khang Hoành Trí đã được dẫn độ về nước rồi, có lẽ vì Khang Nguyên Gia chết, ông ta lòng tro ý lạnh nên không chịu nói bất cứ điều gì.”

Mi mắt Tiết Nhất Nhất giật một cái, rất ngạc nhiên: “Khang Nguyên Gia… chết rồi?”

Thi Dụ đoán là Tiết Nhất Nhất vẫn chưa biết tình hình trong đó: “Lúc ở JSJ đã tự sát bằng súng rồi.”

Tiết Nhất Nhất sững sờ mấy giây, trong lòng ngổn ngang trăm mối, cả người lạnh toát.

Thi Dụ đẩy tập tài liệu qua: “Đây là tình hình sơ bộ của vụ án, cháu có thể xem ở đây.”

Tiết Nhất Nhất cầm lấy tập tài liệu mở ra.

Thi Dụ: “Khang Nguyên Gia là nhân vật quan trọng nhưng hắn đã chết, Khang Hoành Trí lại không chịu nói gì nên việc điều tra vụ án bị đình trệ.”

Tiết Nhất Nhất đọc kỹ hồ sơ vụ án.

Trong đó lời khai của nhiều bên không khớp nhau.

Và vấn đề nằm ở Khang Nguyên Gia.

Rốt cuộc hắn đã xoay xở ở giữa như thế nào?

Mục đích là gì?

Và tại sao lại tuyệt vọng đến mức tự sát bằng súng?

Thi Dụ: “Cháu và bố con nhà họ Khang là người quen cũ, có biết nội tình gì không?”

Tiết Nhất Nhất thành thật đáp: “Những gì cháu biết cháu đã nói hết rồi.”

Thi Dụ: “Vậy cháu có cách nào để khiến Khang Hoành Trí mở miệng không?”

Tiết Nhất Nhất nắm chặt tập tài liệu, dựa vào những gì mình biết và hiểu để phân tích bố con nhà họ Khang.

Một lúc sau cô ngẩng đầu lên: “Cháu có thể thử xem.”

Thi Dụ: “Tôi sẽ sắp xếp.”

Thi Dụ đứng dậy đi sang một bên gọi điện thoại, sắp xếp thời gian.

Vừa đặt điện thoại xuống, Tiết Nhất Nhất đứng dậy: “Cháu cần một thứ.”

Sau khi bàn xong chuyện công việc, Kỷ Chiêu Nghê kéo Tiết Nhất Nhất lại nói chuyện phiếm: “Ngày mười lăm tháng sau là sinh nhật anh trai tôi, sẽ tổ chức một party độc thân ở câu lạc bộ, cô có đến không?”

Tiết Nhất Nhất lắc đầu từ chối.

Kỷ Chiêu Nghê chớp mắt: “Sao thế? Có bạn trai rồi à? Cũng có thể đến mà…”

Bạn trai…

Trong đầu Tiết Nhất Nhất hiện lên một khuôn mặt kiêu ngạo, ngông cuồng, cơ thể ngay lập tức có cảm giác được lồng ngực rắn chắc ấm áp ôm lấy.

Nỗi cay đắng dâng lên trong lòng.

Cuối tháng ba, Tiết Nhất Nhất hoàn tất việc bàn giao công việc ở Nghi Hòa, cô bước ra khỏi công ty, cứ đi mãi, đi mãi, đến khi dừng bước, bất giác phát hiện mình lại đến dưới tòa chung cư từng ở cùng Thi Cảnh…

Đúng lúc này cô nhận được điện thoại của Thi Dụ.

Tiết Nhất Nhất đến Trung An Bảo tìm Thi Dụ, không biết ông định nói gì, lòng cô thấp thỏm không yên.

Thư ký trực tiếp đưa Tiết Nhất Nhất vào một phòng họp mang phong cách công sở.

Thi Dụ đang ngồi trên sofa.

Tiết Nhất Nhất đứng.

Thi Dụ hất cằm: “Ngồi đi.”

Tiết Nhất Nhất khẽ gật đầu rồi ngồi xuống.

Lúc này cô mới thấy trên chiếc bàn giữa hai ghế sofa có một tập tài liệu bằng giấy kraft.

Thi Dụ quan tâm hỏi: “Gần đây sống thế nào?”

Tiết Nhất Nhất gật đầu hai cái.

Thi Dụ: “Nếu cần giúp đỡ gì thì vẫn có thể liên lạc với tôi.”

Tiết Nhất Nhất cúi đầu, lại gật đầu hai cái.

Thi Dụ khẽ thở dài: “Khang Hoành Trí đã được dẫn độ về nước rồi, có lẽ vì Khang Nguyên Gia chết, ông ta lòng tro ý lạnh nên không chịu nói bất cứ điều gì.”

Mi mắt Tiết Nhất Nhất giật một cái, rất ngạc nhiên: “Khang Nguyên Gia… chết rồi?”

Thi Dụ đoán là Tiết Nhất Nhất vẫn chưa biết tình hình trong đó: “Lúc ở JSJ đã tự sát bằng súng rồi.”

Tiết Nhất Nhất sững sờ mấy giây, trong lòng ngổn ngang trăm mối, cả người lạnh toát.

Thi Dụ đẩy tập tài liệu qua: “Đây là tình hình sơ bộ của vụ án, cháu có thể xem ở đây.”

Tiết Nhất Nhất cầm lấy tập tài liệu mở ra.

Thi Dụ: “Khang Nguyên Gia là nhân vật quan trọng nhưng hắn đã chết, Khang Hoành Trí lại không chịu nói gì nên việc điều tra vụ án bị đình trệ.”

Tiết Nhất Nhất đọc kỹ hồ sơ vụ án.

Trong đó lời khai của nhiều bên không khớp nhau.

Và vấn đề nằm ở Khang Nguyên Gia.

Rốt cuộc hắn đã xoay xở ở giữa như thế nào?

Mục đích là gì?

Và tại sao lại tuyệt vọng đến mức tự sát bằng súng?

Thi Dụ: “Cháu và bố con nhà họ Khang là người quen cũ, có biết nội tình gì không?”

Tiết Nhất Nhất thành thật đáp: “Những gì cháu biết cháu đã nói hết rồi.”

Thi Dụ: “Vậy cháu có cách nào để khiến Khang Hoành Trí mở miệng không?”

Tiết Nhất Nhất nắm chặt tập tài liệu, dựa vào những gì mình biết và hiểu để phân tích bố con nhà họ Khang.

Một lúc sau cô ngẩng đầu lên: “Cháu có thể thử xem.”

Thi Dụ: “Tôi sẽ sắp xếp.”

Thi Dụ đứng dậy đi sang một bên gọi điện thoại, sắp xếp thời gian.

Vừa đặt điện thoại xuống, Tiết Nhất Nhất đứng dậy: “Cháu cần một thứ.”

Tiết Nhất Nhất sững sờ mấy giây, trong lòng ngổn ngang trăm mối, cả người lạnh toát.

Thi Dụ đẩy tập tài liệu qua: “Đây là tình hình sơ bộ của vụ án, cháu có thể xem ở đây.”

Tiết Nhất Nhất cầm lấy tập tài liệu mở ra.

Thi Dụ: “Khang Nguyên Gia là nhân vật quan trọng nhưng hắn đã chết, Khang Hoành Trí lại không chịu nói gì nên việc điều tra vụ án bị đình trệ.”

Tiết Nhất Nhất đọc kỹ hồ sơ vụ án.

Trong đó lời khai của nhiều bên không khớp nhau.

Và vấn đề nằm ở Khang Nguyên Gia.

Rốt cuộc hắn đã xoay xở ở giữa như thế nào?

Mục đích là gì?

Và tại sao lại tuyệt vọng đến mức tự sát bằng súng?

Thi Dụ: “Cháu và bố con nhà họ Khang là người quen cũ, có biết nội tình gì không?”

Tiết Nhất Nhất thành thật đáp: “Những gì cháu biết cháu đã nói hết rồi.”

Thi Dụ: “Vậy cháu có cách nào để khiến Khang Hoành Trí mở miệng không?”

Tiết Nhất Nhất nắm chặt tập tài liệu, dựa vào những gì mình biết và hiểu để phân tích bố con nhà họ Khang.

Một lúc sau cô ngẩng đầu lên: “Cháu có thể thử xem.”

Thi Dụ: “Tôi sẽ sắp xếp.”

Thi Dụ đứng dậy đi sang một bên gọi điện thoại, sắp xếp thời gian.

Vừa đặt điện thoại xuống, Tiết Nhất Nhất đứng dậy: “Cháu cần một thứ.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »