Lửa Hoang Câm Lặng

Lượt đọc: 9855 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 132

❊ ❊ ❊

Thi Cảnh ôm Tiết Nhất Nhất hôn thật sâu.

Bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ cảm thấy họ đang yêu đương ngọt ngào.

Nhưng Thi Cảnh lại cảm nhận được sự kháng cự rõ mồn một từ Tiết Nhất Nhất — từ đầu đến cuối.

Cách đó không xa, chiếc xe hơi khởi động lại, tiếng động cơ xa dần.

Thi Cảnh mất hứng buông tay.

Tiết Nhất Nhất đẩy vào lồng ngực rắn chắc của Thi Cảnh nhưng người đàn ông không hề nhúc nhích, cô đành tự mình lùi lại mấy bước.

Gương mặt nhỏ nhắn trắng ngần ửng lên một chút hồng, đôi môi càng thêm đỏ mọng, cô thở hổn hển, phà ra một chuỗi khói trắng.

Cô trừng mắt giận dữ nhìn anh, hàng mi xinh đẹp khẽ rung, nước mắt liền lăn dài.

Thi Cảnh nhìn đôi mắt ấy cười lạnh lùng: “Sao thế?”

Anh bước tới gần, đầu ngón tay lướt qua gò má ẩm ướt của cô: “Cũng không phải lần đầu hôn nhau, bị thằng nhóc đó nhìn thấy thì tủi thân đến vậy à?”

Tiết Nhất Nhất nghiến răng, gạt tay Thi Cảnh ra.

Cô dùng rất nhiều sức.

Khuỷu tay hai người va vào nhau.

Cổ tay Tiết Nhất Nhất đau buốt tê dại, cả cánh tay run lên không kiểm soát.

Thi Cảnh liếc nhìn bàn tay đang run của Tiết Nhất Nhất, đoán rằng chắc cô đã bị chuỗi Phật châu va vào dây thần kinh, tình huống này chỉ cần xoa bóp một chút là sẽ đỡ ngay.

Nhưng anh đã kìm lại không quan tâm, giọng điệu châm chọc: “Em xem thằng nhóc đó có dám hó hé tiếng nào không?”

Chẳng phải đã lủi thủi lái xe đi rồi sao?

Vì một người đàn ông như vậy mà rơi nước mắt…

Thi Cảnh kiêu ngạo hất cằm: “Nước mắt của em có phải quá rẻ mạt rồi không?”

Tiết Nhất Nhất tỏ vẻ lười nói thêm một lời nào, quay người bỏ đi.

Tiết Nhất Nhất đi được vài bước thì Thi Cảnh mới đuổi theo, giận dữ hỏi: “Em đi đâu?”

Tiết Nhất Nhất không hề giảm bước.

Thi Cảnh bước hai bước đã đuổi kịp, nắm lấy tay cô.

Tay cô thật mảnh mai, da thật mềm mại.

Trong lúc kéo người cô lại, đầu ngón tay Thi Cảnh đã xoa lên cổ tay Tiết Nhất Nhất.

Dove_Serum vùng da cánh

Anh hỏi lại một lần nữa, giọng điệu đã dịu hơn một chút: “Đi đâu?”

Tiết Nhất Nhất đẩy tay Thi Cảnh ra, ra hiệu: “Về nhà.”

“Chưa ăn cơm.” Thi Cảnh nói, “Tôi đã đặt nhà hàng rồi.”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Em không muốn ăn cơm với anh.”

Ánh mắt Thi Cảnh tối sầm lại, cơn giận lại nổi lên.

Tiết Nhất Nhất nhanh chóng ra hiệu trước, đầy khiêu khích: “Anh định trói em đi ăn cơm à?”

Sau đó cô đưa hai tay ra, làm bộ dạng để anh trói.

Thi Cảnh nhìn chằm chằm vào hai bàn tay nhỏ đang nắm chặt, giơ song song trước mặt, tức đến lồng ngực phập phồng: “Tiết Nhất Nhất, gan của em bây giờ to thật đấy!”

Anh nheo mắt: “Miệng thì luôn nói không liên quan đến thằng nhóc đó, bây giờ vì nó mà gây sự với tôi như vậy, có phải tôi đối xử với em quá tốt rồi phải không?!”

Chắc chắn là vậy!

Nuôi cô đến mức dám nhe nanh múa vuốt với anh!

Tiết Nhất Nhất tức giận ra hiệu: “Anh có thể đừng lôi người vô tội vào được không? Đây là chuyện của hai chúng ta!”

Hai chúng ta…

Ba từ này nghe còn lọt tai.

Thi Cảnh khẽ kìm nén cơn giận: “Vậy em làm loạn cái gì?”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Anh luôn muốn làm gì thì làm, chưa bao giờ để ý đến cảm nhận của em!”

Cảm nhận?

Thi Cảnh im lặng hai giây: “Tôi cắn em đau à?”

Tiết Nhất Nhất tức đến nhắm mắt lại.

Thi Cảnh đưa tay định nắm cằm cô: “Lè lưỡi ra tôi xem nào.”

Tiết Nhất Nhất đẩy tay Thi Cảnh ra, thẳng thắn: “Anh có thể nghĩ cho hoàn cảnh của em được không?”

Mắt cô ngấn lệ: “Anh cho rằng Khang Nguyên Gia thích em nên để tuyên thệ chủ quyền liền hôn em trước mặt anh ta, anh có từng nghĩ nếu Khang Nguyên Gia nói chuyện này cho phu nhân biết, mọi người biết chúng ta như vậy… thì em phải làm sao? Em phải đối mặt thế nào?”

Lo lắng chuyện này ư?

Thi Cảnh hoàn toàn không để tâm đến chuyện này.

Theo anh thấy mọi người biết thì càng tốt.

Dù sao cũng là chuyện sớm muộn!

Thi Cảnh kéo cô lại, giọng điệu nhẹ bẫng, chẳng mảy may để tâm: “Tôi đã nói với em bao nhiêu lần rồi? Không ai dám nhiều lời! Nếu em không hiểu thì tôi sẽ nói rõ hơn một chút, chỉ cần em gật đầu, miệng của tất cả mọi người tôi sẽ đi bịt lại, em ngoan ngoãn theo tôi, có tôi ở đây, em lo lắng vớ vẩn làm gì?”

Thi Cảnh cho rằng mình đã đủ chu đáo, đủ kiên nhẫn, đủ trách nhiệm.

Tiết Nhất Nhất ở bên anh, đãi ngộ thật sự là đặc biệt.

Không ngờ Tiết Nhất Nhất vẫn chưa hài lòng.

Cô đẩy tay anh ra.

Mặt anh sa sầm lại.

Hôm nay là lần thứ mấy rồi?

Thật sự là được nuông chiều quá rồi!

Tiết Nhất Nhất phẫn nộ ra hiệu: “Anh căn bản không hiểu em đang nói gì! Điều em muốn là sự tôn trọng!”

Thi Cảnh quả thực không hiểu.

Chỉ cần không chạm đến giới hạn của anh, gần như mọi chuyện đều chiều theo ý Tiết Nhất Nhất!

Như vậy còn không phải là tôn trọng cô sao?

Cô chính là đang gây sự vô cớ!

Thi Cảnh nghiến răng nói: “Tôi còn phải tôn trọng em thế nào nữa?”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Nếu anh tôn trọng em thì đã không hôn em trước mặt Khang Nguyên Gia. So với việc Khang Nguyên Gia có thích em hay không, điều anh nên quan tâm là em có thích anh ta không! Em không phải là đồ vật! Không phải là một món đồ không có suy nghĩ! Không phải là thứ được bày ra đó, ai tuyên thệ chủ quyền thì sẽ thuộc về người đó!”

Tiết Nhất Nhất tiếp tục ra hiệu, càng lúc càng kích động:

“Anh bảo em theo anh, không cần phải lo nghĩ gì cả! Em là một con người độc lập, em có suy nghĩ độc lập, em không thể không nghĩ, không lo được!”

“Anh phớt lờ hoàn cảnh của em, không thấy những lo lắng của em, không quan tâm liệu tình thế này có phải là điều em sẵn lòng chấp nhận không!”

“Anh tùy tiện nói muốn thu hồi công việc của em, tùy ý hôn em!”

“Từ trước đến nay anh chỉ nghĩ đến sự thõa mản của bản thân!”

Những lời này của Tiết Nhất Nhất gần như đã phủ nhận tất cả mọi thứ Thi Cảnh dành cho cô.

Sự kiên nhẫn, sự bao dung, sự cưng chiều, sự hy sinh của anh…

Một trái tim nóng hổi gần như nguội lạnh hoàn toàn.

Không chỉ lạnh mà còn uất ức.

Và tức giận không thể kiềm chế.

Thi Cảnh: “Tôi không tôn trọng em? Tôi chỉ nghĩ đến sự thỏa mãn của bản thân? Mẹ kiếp, tôi mà chỉ muốn thỏa mãn cho bản thân thì bây giờ em đã khóc trên giường của tôi rồi! Còn có thể đứng đây cãi nhau với tôi à? Tôi tùy tiện đổi người khác nuôi, ai cũng biết điều hơn em! Em đúng là đồ sói mắt trắng, danh xứng với thực!”

Tiết Nhất Nhất cắn môi run rẩy, ra hiệu: “Nếu đã như vậy thì anh đổi người khác đi!”

Thi Cảnh nghẹn lời trong vài giây: “Tiết! Nhất! Nhất!”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu tay rất mạnh: “Anh đổi người khác đi!”

Nói rồi quay đầu bỏ đi.

Thi Cảnh theo phản xạ níu lấy Tiết Nhất Nhất, kéo cô lại.

Tiết Nhất Nhất đẩy tay Thi Cảnh ra, ra hiệu: “Anh lại muốn làm gì? Còn muốn làm gì nữa? Anh muốn làm gì thì cứ làm đi! Dù sao chỉ cần anh muốn thì em đều không thể phản kháng! Như vậy có vừa ý anh không? Anh đổi người khác được rồi chứ!”

Bên trái một câu ‘đổi người khác’.

Bên phải một câu ‘đổi người khác’.

Mẹ kiếp!

Anh có thể đổi ai được chứ!

Tiết Nhất Nhất lại quay người bỏ đi, lần này Thi Cảnh không níu nữa.

Kéo người phụ nữ này lại, cô còn có cả ngàn vạn câu đang chờ anh!

Câu nào câu nấy cũng đều muốn chọc anh tức chết!

Thi Cảnh ôm một bụng tức.

Bữa tối không ăn nổi nữa, anh quay đầu đến chỗ Kỷ Chiêu Minh.

Câu lạc bộ của Kỷ Chiêu Minh tối nay đã bao trọn để tổ chức một bữa tiệc riêng, đã hẹn trước với Thi Cảnh, nhưng Thi Cảnh đã từ chối.

Bây giờ Thi Cảnh lại đột nhiên xuất hiện.

Xuất hiện cũng không hòa đồng, ngồi vào một góc tối đèn, mặt lạnh lùng uống rượu giải sầu.

Hai ly rượu vào bụng, miệng ngậm một điếu thuốc, dựa lưng vào sô pha, ngẩng đầu, duỗi chân.

Mắt khẽ nheo, gò má hơi động.

Những vòng khói từ kẽ môi phà ra.

Với cái điệu bộ đó của Thi Cảnh cũng chỉ có Kỷ Chiêu Minh dám lại gần.

Kỷ Chiêu Minh cười hỏi: “Đây là sao vậy?”

Thi Cảnh liếc một cái, ánh mắt như muốn đuổi người.

Kỷ Chiêu Minh càng tò mò hơn: “Rốt cuộc là sao thế?”

Thi Cảnh cau mày, ngón tay gạt tàn thuốc: “Cãi nhau thua rồi! Mẹ kiếp, không nhìn ra à!”

Tiết Nhất Nhất không hề giảm bước.

Thi Cảnh bước hai bước đã đuổi kịp, nắm lấy tay cô.

Tay cô thật mảnh mai, da thật mềm mại.

Trong lúc kéo người cô lại, đầu ngón tay Thi Cảnh đã xoa lên cổ tay Tiết Nhất Nhất.

Dove_Serum vùng da cánh

Anh hỏi lại một lần nữa, giọng điệu đã dịu hơn một chút: “Đi đâu?”

Tiết Nhất Nhất đẩy tay Thi Cảnh ra, ra hiệu: “Về nhà.”

“Chưa ăn cơm.” Thi Cảnh nói, “Tôi đã đặt nhà hàng rồi.”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Em không muốn ăn cơm với anh.”

Ánh mắt Thi Cảnh tối sầm lại, cơn giận lại nổi lên.

Tiết Nhất Nhất nhanh chóng ra hiệu trước, đầy khiêu khích: “Anh định trói em đi ăn cơm à?”

Sau đó cô đưa hai tay ra, làm bộ dạng để anh trói.

Thi Cảnh nhìn chằm chằm vào hai bàn tay nhỏ đang nắm chặt, giơ song song trước mặt, tức đến lồng ngực phập phồng: “Tiết Nhất Nhất, gan của em bây giờ to thật đấy!”

Anh nheo mắt: “Miệng thì luôn nói không liên quan đến thằng nhóc đó, bây giờ vì nó mà gây sự với tôi như vậy, có phải tôi đối xử với em quá tốt rồi phải không?!”

Chắc chắn là vậy!

Nuôi cô đến mức dám nhe nanh múa vuốt với anh!

Tiết Nhất Nhất tức giận ra hiệu: “Anh có thể đừng lôi người vô tội vào được không? Đây là chuyện của hai chúng ta!”

Hai chúng ta…

Ba từ này nghe còn lọt tai.

Thi Cảnh khẽ kìm nén cơn giận: “Vậy em làm loạn cái gì?”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Anh luôn muốn làm gì thì làm, chưa bao giờ để ý đến cảm nhận của em!”

Cảm nhận?

Thi Cảnh im lặng hai giây: “Tôi cắn em đau à?”

Tiết Nhất Nhất tức đến nhắm mắt lại.

Thi Cảnh đưa tay định nắm cằm cô: “Lè lưỡi ra tôi xem nào.”

Tiết Nhất Nhất đẩy tay Thi Cảnh ra, thẳng thắn: “Anh có thể nghĩ cho hoàn cảnh của em được không?”

Mắt cô ngấn lệ: “Anh cho rằng Khang Nguyên Gia thích em nên để tuyên thệ chủ quyền liền hôn em trước mặt anh ta, anh có từng nghĩ nếu Khang Nguyên Gia nói chuyện này cho phu nhân biết, mọi người biết chúng ta như vậy… thì em phải làm sao? Em phải đối mặt thế nào?”

Lo lắng chuyện này ư?

Thi Cảnh hoàn toàn không để tâm đến chuyện này.

Theo anh thấy mọi người biết thì càng tốt.

Dù sao cũng là chuyện sớm muộn!

Thi Cảnh kéo cô lại, giọng điệu nhẹ bẫng, chẳng mảy may để tâm: “Tôi đã nói với em bao nhiêu lần rồi? Không ai dám nhiều lời! Nếu em không hiểu thì tôi sẽ nói rõ hơn một chút, chỉ cần em gật đầu, miệng của tất cả mọi người tôi sẽ đi bịt lại, em ngoan ngoãn theo tôi, có tôi ở đây, em lo lắng vớ vẩn làm gì?”

Thi Cảnh cho rằng mình đã đủ chu đáo, đủ kiên nhẫn, đủ trách nhiệm.

Tiết Nhất Nhất ở bên anh, đãi ngộ thật sự là đặc biệt.

Không ngờ Tiết Nhất Nhất vẫn chưa hài lòng.

Cô đẩy tay anh ra.

Mặt anh sa sầm lại.

Hôm nay là lần thứ mấy rồi?

Thật sự là được nuông chiều quá rồi!

Tiết Nhất Nhất phẫn nộ ra hiệu: “Anh căn bản không hiểu em đang nói gì! Điều em muốn là sự tôn trọng!”

Thi Cảnh quả thực không hiểu.

Chỉ cần không chạm đến giới hạn của anh, gần như mọi chuyện đều chiều theo ý Tiết Nhất Nhất!

Như vậy còn không phải là tôn trọng cô sao?

Cô chính là đang gây sự vô cớ!

Thi Cảnh nghiến răng nói: “Tôi còn phải tôn trọng em thế nào nữa?”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Nếu anh tôn trọng em thì đã không hôn em trước mặt Khang Nguyên Gia. So với việc Khang Nguyên Gia có thích em hay không, điều anh nên quan tâm là em có thích anh ta không! Em không phải là đồ vật! Không phải là một món đồ không có suy nghĩ! Không phải là thứ được bày ra đó, ai tuyên thệ chủ quyền thì sẽ thuộc về người đó!”

Tiết Nhất Nhất tiếp tục ra hiệu, càng lúc càng kích động:

“Anh bảo em theo anh, không cần phải lo nghĩ gì cả! Em là một con người độc lập, em có suy nghĩ độc lập, em không thể không nghĩ, không lo được!”

“Anh phớt lờ hoàn cảnh của em, không thấy những lo lắng của em, không quan tâm liệu tình thế này có phải là điều em sẵn lòng chấp nhận không!”

“Anh tùy tiện nói muốn thu hồi công việc của em, tùy ý hôn em!”

“Từ trước đến nay anh chỉ nghĩ đến sự thõa mản của bản thân!”

Những lời này của Tiết Nhất Nhất gần như đã phủ nhận tất cả mọi thứ Thi Cảnh dành cho cô.

Sự kiên nhẫn, sự bao dung, sự cưng chiều, sự hy sinh của anh…

Một trái tim nóng hổi gần như nguội lạnh hoàn toàn.

Không chỉ lạnh mà còn uất ức.

Và tức giận không thể kiềm chế.

Thi Cảnh: “Tôi không tôn trọng em? Tôi chỉ nghĩ đến sự thỏa mãn của bản thân? Mẹ kiếp, tôi mà chỉ muốn thỏa mãn cho bản thân thì bây giờ em đã khóc trên giường của tôi rồi! Còn có thể đứng đây cãi nhau với tôi à? Tôi tùy tiện đổi người khác nuôi, ai cũng biết điều hơn em! Em đúng là đồ sói mắt trắng, danh xứng với thực!”

Tiết Nhất Nhất cắn môi run rẩy, ra hiệu: “Nếu đã như vậy thì anh đổi người khác đi!”

Thi Cảnh nghẹn lời trong vài giây: “Tiết! Nhất! Nhất!”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu tay rất mạnh: “Anh đổi người khác đi!”

Nói rồi quay đầu bỏ đi.

Thi Cảnh theo phản xạ níu lấy Tiết Nhất Nhất, kéo cô lại.

Tiết Nhất Nhất đẩy tay Thi Cảnh ra, ra hiệu: “Anh lại muốn làm gì? Còn muốn làm gì nữa? Anh muốn làm gì thì cứ làm đi! Dù sao chỉ cần anh muốn thì em đều không thể phản kháng! Như vậy có vừa ý anh không? Anh đổi người khác được rồi chứ!”

Bên trái một câu ‘đổi người khác’.

Bên phải một câu ‘đổi người khác’.

Mẹ kiếp!

Anh có thể đổi ai được chứ!

Tiết Nhất Nhất lại quay người bỏ đi, lần này Thi Cảnh không níu nữa.

Kéo người phụ nữ này lại, cô còn có cả ngàn vạn câu đang chờ anh!

Câu nào câu nấy cũng đều muốn chọc anh tức chết!

Thi Cảnh ôm một bụng tức.

Bữa tối không ăn nổi nữa, anh quay đầu đến chỗ Kỷ Chiêu Minh.

Câu lạc bộ của Kỷ Chiêu Minh tối nay đã bao trọn để tổ chức một bữa tiệc riêng, đã hẹn trước với Thi Cảnh, nhưng Thi Cảnh đã từ chối.

Bây giờ Thi Cảnh lại đột nhiên xuất hiện.

Xuất hiện cũng không hòa đồng, ngồi vào một góc tối đèn, mặt lạnh lùng uống rượu giải sầu.

Hai ly rượu vào bụng, miệng ngậm một điếu thuốc, dựa lưng vào sô pha, ngẩng đầu, duỗi chân.

Mắt khẽ nheo, gò má hơi động.

Những vòng khói từ kẽ môi phà ra.

Với cái điệu bộ đó của Thi Cảnh cũng chỉ có Kỷ Chiêu Minh dám lại gần.

Kỷ Chiêu Minh cười hỏi: “Đây là sao vậy?”

Thi Cảnh liếc một cái, ánh mắt như muốn đuổi người.

Kỷ Chiêu Minh càng tò mò hơn: “Rốt cuộc là sao thế?”

Thi Cảnh cau mày, ngón tay gạt tàn thuốc: “Cãi nhau thua rồi! Mẹ kiếp, không nhìn ra à!”

Tiết Nhất Nhất đẩy tay Thi Cảnh ra, ra hiệu: “Về nhà.”

“Chưa ăn cơm.” Thi Cảnh nói, “Tôi đã đặt nhà hàng rồi.”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Em không muốn ăn cơm với anh.”

Ánh mắt Thi Cảnh tối sầm lại, cơn giận lại nổi lên.

Tiết Nhất Nhất nhanh chóng ra hiệu trước, đầy khiêu khích: “Anh định trói em đi ăn cơm à?”

Sau đó cô đưa hai tay ra, làm bộ dạng để anh trói.

Thi Cảnh nhìn chằm chằm vào hai bàn tay nhỏ đang nắm chặt, giơ song song trước mặt, tức đến lồng ngực phập phồng: “Tiết Nhất Nhất, gan của em bây giờ to thật đấy!”

Anh nheo mắt: “Miệng thì luôn nói không liên quan đến thằng nhóc đó, bây giờ vì nó mà gây sự với tôi như vậy, có phải tôi đối xử với em quá tốt rồi phải không?!”

Chắc chắn là vậy!

Nuôi cô đến mức dám nhe nanh múa vuốt với anh!

Tiết Nhất Nhất tức giận ra hiệu: “Anh có thể đừng lôi người vô tội vào được không? Đây là chuyện của hai chúng ta!”

Hai chúng ta…

Ba từ này nghe còn lọt tai.

Thi Cảnh khẽ kìm nén cơn giận: “Vậy em làm loạn cái gì?”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Anh luôn muốn làm gì thì làm, chưa bao giờ để ý đến cảm nhận của em!”

Cảm nhận?

Thi Cảnh im lặng hai giây: “Tôi cắn em đau à?”

Tiết Nhất Nhất tức đến nhắm mắt lại.

Thi Cảnh đưa tay định nắm cằm cô: “Lè lưỡi ra tôi xem nào.”

Tiết Nhất Nhất đẩy tay Thi Cảnh ra, thẳng thắn: “Anh có thể nghĩ cho hoàn cảnh của em được không?”

Mắt cô ngấn lệ: “Anh cho rằng Khang Nguyên Gia thích em nên để tuyên thệ chủ quyền liền hôn em trước mặt anh ta, anh có từng nghĩ nếu Khang Nguyên Gia nói chuyện này cho phu nhân biết, mọi người biết chúng ta như vậy… thì em phải làm sao? Em phải đối mặt thế nào?”

Lo lắng chuyện này ư?

Thi Cảnh hoàn toàn không để tâm đến chuyện này.

Theo anh thấy mọi người biết thì càng tốt.

Dù sao cũng là chuyện sớm muộn!

Thi Cảnh kéo cô lại, giọng điệu nhẹ bẫng, chẳng mảy may để tâm: “Tôi đã nói với em bao nhiêu lần rồi? Không ai dám nhiều lời! Nếu em không hiểu thì tôi sẽ nói rõ hơn một chút, chỉ cần em gật đầu, miệng của tất cả mọi người tôi sẽ đi bịt lại, em ngoan ngoãn theo tôi, có tôi ở đây, em lo lắng vớ vẩn làm gì?”

Thi Cảnh cho rằng mình đã đủ chu đáo, đủ kiên nhẫn, đủ trách nhiệm.

Tiết Nhất Nhất ở bên anh, đãi ngộ thật sự là đặc biệt.

Không ngờ Tiết Nhất Nhất vẫn chưa hài lòng.

Cô đẩy tay anh ra.

Mặt anh sa sầm lại.

Hôm nay là lần thứ mấy rồi?

Thật sự là được nuông chiều quá rồi!

Tiết Nhất Nhất phẫn nộ ra hiệu: “Anh căn bản không hiểu em đang nói gì! Điều em muốn là sự tôn trọng!”

Thi Cảnh quả thực không hiểu.

Chỉ cần không chạm đến giới hạn của anh, gần như mọi chuyện đều chiều theo ý Tiết Nhất Nhất!

Như vậy còn không phải là tôn trọng cô sao?

Cô chính là đang gây sự vô cớ!

Thi Cảnh nghiến răng nói: “Tôi còn phải tôn trọng em thế nào nữa?”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Nếu anh tôn trọng em thì đã không hôn em trước mặt Khang Nguyên Gia. So với việc Khang Nguyên Gia có thích em hay không, điều anh nên quan tâm là em có thích anh ta không! Em không phải là đồ vật! Không phải là một món đồ không có suy nghĩ! Không phải là thứ được bày ra đó, ai tuyên thệ chủ quyền thì sẽ thuộc về người đó!”

Tiết Nhất Nhất tiếp tục ra hiệu, càng lúc càng kích động:

“Anh bảo em theo anh, không cần phải lo nghĩ gì cả! Em là một con người độc lập, em có suy nghĩ độc lập, em không thể không nghĩ, không lo được!”

“Anh phớt lờ hoàn cảnh của em, không thấy những lo lắng của em, không quan tâm liệu tình thế này có phải là điều em sẵn lòng chấp nhận không!”

“Anh tùy tiện nói muốn thu hồi công việc của em, tùy ý hôn em!”

“Từ trước đến nay anh chỉ nghĩ đến sự thõa mản của bản thân!”

Những lời này của Tiết Nhất Nhất gần như đã phủ nhận tất cả mọi thứ Thi Cảnh dành cho cô.

Sự kiên nhẫn, sự bao dung, sự cưng chiều, sự hy sinh của anh…

Một trái tim nóng hổi gần như nguội lạnh hoàn toàn.

Không chỉ lạnh mà còn uất ức.

Và tức giận không thể kiềm chế.

Thi Cảnh: “Tôi không tôn trọng em? Tôi chỉ nghĩ đến sự thỏa mãn của bản thân? Mẹ kiếp, tôi mà chỉ muốn thỏa mãn cho bản thân thì bây giờ em đã khóc trên giường của tôi rồi! Còn có thể đứng đây cãi nhau với tôi à? Tôi tùy tiện đổi người khác nuôi, ai cũng biết điều hơn em! Em đúng là đồ sói mắt trắng, danh xứng với thực!”

Tiết Nhất Nhất cắn môi run rẩy, ra hiệu: “Nếu đã như vậy thì anh đổi người khác đi!”

Thi Cảnh nghẹn lời trong vài giây: “Tiết! Nhất! Nhất!”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu tay rất mạnh: “Anh đổi người khác đi!”

Nói rồi quay đầu bỏ đi.

Thi Cảnh theo phản xạ níu lấy Tiết Nhất Nhất, kéo cô lại.

Tiết Nhất Nhất đẩy tay Thi Cảnh ra, ra hiệu: “Anh lại muốn làm gì? Còn muốn làm gì nữa? Anh muốn làm gì thì cứ làm đi! Dù sao chỉ cần anh muốn thì em đều không thể phản kháng! Như vậy có vừa ý anh không? Anh đổi người khác được rồi chứ!”

Bên trái một câu ‘đổi người khác’.

Bên phải một câu ‘đổi người khác’.

Mẹ kiếp!

Anh có thể đổi ai được chứ!

Tiết Nhất Nhất lại quay người bỏ đi, lần này Thi Cảnh không níu nữa.

Kéo người phụ nữ này lại, cô còn có cả ngàn vạn câu đang chờ anh!

Câu nào câu nấy cũng đều muốn chọc anh tức chết!

Thi Cảnh ôm một bụng tức.

Bữa tối không ăn nổi nữa, anh quay đầu đến chỗ Kỷ Chiêu Minh.

Câu lạc bộ của Kỷ Chiêu Minh tối nay đã bao trọn để tổ chức một bữa tiệc riêng, đã hẹn trước với Thi Cảnh, nhưng Thi Cảnh đã từ chối.

Bây giờ Thi Cảnh lại đột nhiên xuất hiện.

Xuất hiện cũng không hòa đồng, ngồi vào một góc tối đèn, mặt lạnh lùng uống rượu giải sầu.

Hai ly rượu vào bụng, miệng ngậm một điếu thuốc, dựa lưng vào sô pha, ngẩng đầu, duỗi chân.

Mắt khẽ nheo, gò má hơi động.

Những vòng khói từ kẽ môi phà ra.

Với cái điệu bộ đó của Thi Cảnh cũng chỉ có Kỷ Chiêu Minh dám lại gần.

Kỷ Chiêu Minh cười hỏi: “Đây là sao vậy?”

Thi Cảnh liếc một cái, ánh mắt như muốn đuổi người.

Kỷ Chiêu Minh càng tò mò hơn: “Rốt cuộc là sao thế?”

Thi Cảnh cau mày, ngón tay gạt tàn thuốc: “Cãi nhau thua rồi! Mẹ kiếp, không nhìn ra à!”

Lo lắng chuyện này ư?

Thi Cảnh hoàn toàn không để tâm đến chuyện này.

Theo anh thấy mọi người biết thì càng tốt.

Dù sao cũng là chuyện sớm muộn!

Thi Cảnh kéo cô lại, giọng điệu nhẹ bẫng, chẳng mảy may để tâm: “Tôi đã nói với em bao nhiêu lần rồi? Không ai dám nhiều lời! Nếu em không hiểu thì tôi sẽ nói rõ hơn một chút, chỉ cần em gật đầu, miệng của tất cả mọi người tôi sẽ đi bịt lại, em ngoan ngoãn theo tôi, có tôi ở đây, em lo lắng vớ vẩn làm gì?”

Thi Cảnh cho rằng mình đã đủ chu đáo, đủ kiên nhẫn, đủ trách nhiệm.

Tiết Nhất Nhất ở bên anh, đãi ngộ thật sự là đặc biệt.

Không ngờ Tiết Nhất Nhất vẫn chưa hài lòng.

Cô đẩy tay anh ra.

Mặt anh sa sầm lại.

Hôm nay là lần thứ mấy rồi?

Thật sự là được nuông chiều quá rồi!

Tiết Nhất Nhất phẫn nộ ra hiệu: “Anh căn bản không hiểu em đang nói gì! Điều em muốn là sự tôn trọng!”

Thi Cảnh quả thực không hiểu.

Chỉ cần không chạm đến giới hạn của anh, gần như mọi chuyện đều chiều theo ý Tiết Nhất Nhất!

Như vậy còn không phải là tôn trọng cô sao?

Cô chính là đang gây sự vô cớ!

Thi Cảnh nghiến răng nói: “Tôi còn phải tôn trọng em thế nào nữa?”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu: “Nếu anh tôn trọng em thì đã không hôn em trước mặt Khang Nguyên Gia. So với việc Khang Nguyên Gia có thích em hay không, điều anh nên quan tâm là em có thích anh ta không! Em không phải là đồ vật! Không phải là một món đồ không có suy nghĩ! Không phải là thứ được bày ra đó, ai tuyên thệ chủ quyền thì sẽ thuộc về người đó!”

Tiết Nhất Nhất tiếp tục ra hiệu, càng lúc càng kích động:

“Anh bảo em theo anh, không cần phải lo nghĩ gì cả! Em là một con người độc lập, em có suy nghĩ độc lập, em không thể không nghĩ, không lo được!”

“Anh phớt lờ hoàn cảnh của em, không thấy những lo lắng của em, không quan tâm liệu tình thế này có phải là điều em sẵn lòng chấp nhận không!”

“Anh tùy tiện nói muốn thu hồi công việc của em, tùy ý hôn em!”

“Từ trước đến nay anh chỉ nghĩ đến sự thõa mản của bản thân!”

Những lời này của Tiết Nhất Nhất gần như đã phủ nhận tất cả mọi thứ Thi Cảnh dành cho cô.

Sự kiên nhẫn, sự bao dung, sự cưng chiều, sự hy sinh của anh…

Một trái tim nóng hổi gần như nguội lạnh hoàn toàn.

Không chỉ lạnh mà còn uất ức.

Và tức giận không thể kiềm chế.

Thi Cảnh: “Tôi không tôn trọng em? Tôi chỉ nghĩ đến sự thỏa mãn của bản thân? Mẹ kiếp, tôi mà chỉ muốn thỏa mãn cho bản thân thì bây giờ em đã khóc trên giường của tôi rồi! Còn có thể đứng đây cãi nhau với tôi à? Tôi tùy tiện đổi người khác nuôi, ai cũng biết điều hơn em! Em đúng là đồ sói mắt trắng, danh xứng với thực!”

Tiết Nhất Nhất cắn môi run rẩy, ra hiệu: “Nếu đã như vậy thì anh đổi người khác đi!”

Thi Cảnh nghẹn lời trong vài giây: “Tiết! Nhất! Nhất!”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu tay rất mạnh: “Anh đổi người khác đi!”

Nói rồi quay đầu bỏ đi.

Thi Cảnh theo phản xạ níu lấy Tiết Nhất Nhất, kéo cô lại.

Tiết Nhất Nhất đẩy tay Thi Cảnh ra, ra hiệu: “Anh lại muốn làm gì? Còn muốn làm gì nữa? Anh muốn làm gì thì cứ làm đi! Dù sao chỉ cần anh muốn thì em đều không thể phản kháng! Như vậy có vừa ý anh không? Anh đổi người khác được rồi chứ!”

Bên trái một câu ‘đổi người khác’.

Bên phải một câu ‘đổi người khác’.

Mẹ kiếp!

Anh có thể đổi ai được chứ!

Tiết Nhất Nhất lại quay người bỏ đi, lần này Thi Cảnh không níu nữa.

Kéo người phụ nữ này lại, cô còn có cả ngàn vạn câu đang chờ anh!

Câu nào câu nấy cũng đều muốn chọc anh tức chết!

Thi Cảnh ôm một bụng tức.

Bữa tối không ăn nổi nữa, anh quay đầu đến chỗ Kỷ Chiêu Minh.

Câu lạc bộ của Kỷ Chiêu Minh tối nay đã bao trọn để tổ chức một bữa tiệc riêng, đã hẹn trước với Thi Cảnh, nhưng Thi Cảnh đã từ chối.

Bây giờ Thi Cảnh lại đột nhiên xuất hiện.

Xuất hiện cũng không hòa đồng, ngồi vào một góc tối đèn, mặt lạnh lùng uống rượu giải sầu.

Hai ly rượu vào bụng, miệng ngậm một điếu thuốc, dựa lưng vào sô pha, ngẩng đầu, duỗi chân.

Mắt khẽ nheo, gò má hơi động.

Những vòng khói từ kẽ môi phà ra.

Với cái điệu bộ đó của Thi Cảnh cũng chỉ có Kỷ Chiêu Minh dám lại gần.

Kỷ Chiêu Minh cười hỏi: “Đây là sao vậy?”

Thi Cảnh liếc một cái, ánh mắt như muốn đuổi người.

Kỷ Chiêu Minh càng tò mò hơn: “Rốt cuộc là sao thế?”

Thi Cảnh cau mày, ngón tay gạt tàn thuốc: “Cãi nhau thua rồi! Mẹ kiếp, không nhìn ra à!”

“Anh bảo em theo anh, không cần phải lo nghĩ gì cả! Em là một con người độc lập, em có suy nghĩ độc lập, em không thể không nghĩ, không lo được!”

“Anh phớt lờ hoàn cảnh của em, không thấy những lo lắng của em, không quan tâm liệu tình thế này có phải là điều em sẵn lòng chấp nhận không!”

“Anh tùy tiện nói muốn thu hồi công việc của em, tùy ý hôn em!”

“Từ trước đến nay anh chỉ nghĩ đến sự thõa mản của bản thân!”

Những lời này của Tiết Nhất Nhất gần như đã phủ nhận tất cả mọi thứ Thi Cảnh dành cho cô.

Sự kiên nhẫn, sự bao dung, sự cưng chiều, sự hy sinh của anh…

Một trái tim nóng hổi gần như nguội lạnh hoàn toàn.

Không chỉ lạnh mà còn uất ức.

Và tức giận không thể kiềm chế.

Thi Cảnh: “Tôi không tôn trọng em? Tôi chỉ nghĩ đến sự thỏa mãn của bản thân? Mẹ kiếp, tôi mà chỉ muốn thỏa mãn cho bản thân thì bây giờ em đã khóc trên giường của tôi rồi! Còn có thể đứng đây cãi nhau với tôi à? Tôi tùy tiện đổi người khác nuôi, ai cũng biết điều hơn em! Em đúng là đồ sói mắt trắng, danh xứng với thực!”

Tiết Nhất Nhất cắn môi run rẩy, ra hiệu: “Nếu đã như vậy thì anh đổi người khác đi!”

Thi Cảnh nghẹn lời trong vài giây: “Tiết! Nhất! Nhất!”

Tiết Nhất Nhất ra hiệu tay rất mạnh: “Anh đổi người khác đi!”

Nói rồi quay đầu bỏ đi.

Thi Cảnh theo phản xạ níu lấy Tiết Nhất Nhất, kéo cô lại.

Tiết Nhất Nhất đẩy tay Thi Cảnh ra, ra hiệu: “Anh lại muốn làm gì? Còn muốn làm gì nữa? Anh muốn làm gì thì cứ làm đi! Dù sao chỉ cần anh muốn thì em đều không thể phản kháng! Như vậy có vừa ý anh không? Anh đổi người khác được rồi chứ!”

Bên trái một câu ‘đổi người khác’.

Bên phải một câu ‘đổi người khác’.

Mẹ kiếp!

Anh có thể đổi ai được chứ!

Tiết Nhất Nhất lại quay người bỏ đi, lần này Thi Cảnh không níu nữa.

Kéo người phụ nữ này lại, cô còn có cả ngàn vạn câu đang chờ anh!

Câu nào câu nấy cũng đều muốn chọc anh tức chết!

Thi Cảnh ôm một bụng tức.

Bữa tối không ăn nổi nữa, anh quay đầu đến chỗ Kỷ Chiêu Minh.

Câu lạc bộ của Kỷ Chiêu Minh tối nay đã bao trọn để tổ chức một bữa tiệc riêng, đã hẹn trước với Thi Cảnh, nhưng Thi Cảnh đã từ chối.

Bây giờ Thi Cảnh lại đột nhiên xuất hiện.

Xuất hiện cũng không hòa đồng, ngồi vào một góc tối đèn, mặt lạnh lùng uống rượu giải sầu.

Hai ly rượu vào bụng, miệng ngậm một điếu thuốc, dựa lưng vào sô pha, ngẩng đầu, duỗi chân.

Mắt khẽ nheo, gò má hơi động.

Những vòng khói từ kẽ môi phà ra.

Với cái điệu bộ đó của Thi Cảnh cũng chỉ có Kỷ Chiêu Minh dám lại gần.

Kỷ Chiêu Minh cười hỏi: “Đây là sao vậy?”

Thi Cảnh liếc một cái, ánh mắt như muốn đuổi người.

Kỷ Chiêu Minh càng tò mò hơn: “Rốt cuộc là sao thế?”

Thi Cảnh cau mày, ngón tay gạt tàn thuốc: “Cãi nhau thua rồi! Mẹ kiếp, không nhìn ra à!”

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »