Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13482 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 157-2
Hoàng hậu dạy bảo (Phần 2)

❊ ❊ ❊

Trăng sáng trên bầu trời, trong sân nhỏ, một người một bình một bàn một ghế dựa, cầm trong tay một phong thư đã mở sẵn, nội dung trong thư đã sớm thuộc nằm lòng. Chỉ trong nháy mắt bật quẹt đốt lửa, phong thư hóa thành tro bụi.

Thư này chính là Tần Tự Xuyên cả đêm đưa tới. Trong thư chỉ ra nanh vuốt của các thế lực lớn trong kinh đô, trong đó phần lớn đã bị hắn ta nhốt vào đại lao. Trong thư còn chỉ ra vài dấu vết hoạt động của mấy người này, thậm chí còn mấy chỉ dẫn về địa điểm, chứng cứ phạm tội của vài nhân vật trọng yếu.

Trong thư Tần Tự Xuyên nhắc đến, đây chính là vô tình biết được từ miệng quan viên phía Nam, hy vọng có thể hỗ trợ hắn ta phần nào phá án. Nhưng mà, hắn ta và Tần Tự Xuyên không tính là quen biết, cũng không phải bạn tốt. Gửi một phong thư mang chứng cứ phạm tội trực tiếp cho hắn ta thế này, rốt cục Tần Tự Xuyên có ý gì đây?

Hơn nữa, hắn ta cũng không biết những điều trong thư này nói là thật hay giả, nếu là một cái bẫy thì sao?

Lương Thừa Tế giơ tay xoa bóp trán. Mấy ngày nay, hắn ta không được ngủ ngon một bữa nào. Bọn hắn là quan viên xuất thân từ dân chúng bình thường, muốn được nhập quan đã cực kỳ khó khăn gian nan. May là đương kim kiên trì cử hành khoa thi mới khiến cho bọn họ có cơ hội ra mặt. Nhưng mà, dù cho đậu Tiến sĩ, được quan chức cũng bị người khác áp chế khắp nơi, quả thực là không có đất dụng võ.

Bây giờ, đương kim dùng hắn ta, hắn ta không thể bỏ qua cơ hội này. Trong nhóm tân khoa bọn hắn thì người có danh tiếng mạnh mẽ nhất thuộc về trạng nguyên Tần Tự Xuyên. Bảng nhãn và Thám hoa cũng bị Tô đại nhân phái đi xử lý các công vụ trong Tuyệt Hộ Quận. Còn hắn ta, lúc trước từ chối lời mời của Tô đại nhân, ở bên trong này chịu khổ, chính là hy vọng có thể có một ngày bước lên trời.

Bây giờ cơ hội đã đến, hắn ta không thể bỏ qua.

Có điều rốt cuộc Tần Tự Xuyên có ý gì?

Có thể được Hoàng thượng tín nhiệm như thế, lưu lại ở phía Nam xử trí hải tặc thấy rõ hắn ta cũng rất được Hoàng thượng coi trọng. Như vậy, những chuyện trong thư này nhắc đến phải có đến bảy phần là thành ý. Nhưng tại sao Tần Tự Xuyên phải giúp hắn ta?

Cho dù Tần Tự Xuyên không giúp thì cũng chỉ cần qua mấy ngày nữa, hắn ta cũng có thể tự mình tra ra những chuyện này. Nhưng Tần Tự Xuyên giúp hắn ta, hắn ta liền thiếu người ta một ân tình.

Lương Thừa Tế cảm thấy không được tự nhiên.

Những hành động của Lương Thừa Tế khiến cho đám người Lệnh quốc công, Tào Quốc công, Ngụy các lão, Tạ các lão bất mãn, liên hợp lại tố cáo hắn ta các loại tội danh làm việc tàn nhẫn, lạm dụng tra tấn, bức người nhận tội …. Đây là lần đầu tiên quan viên hai nhóm thế gia và bình dân đối chọi trực tiếp với nhau ở trên triều đình kể từ sau khi mở khoa thi.

Nhưng lần này, thái độ của Tiêu Kỳ lại cực kỳ kiên định đứng ở bên quan viên có xuất thân bình dân, lấy lý do chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực, bác bỏ đơn tố cáo.

Sau khi khuyên nhủ thiên tử, tố cáo Lương Thừa Tế không có kết quả, chúng thần quan lại trong triều, bạn tốt lâu năm, thậm chí đệ tử người nhà đều lục tục tới cửa thăm hỏi Tam lão nội các. Trước cửa nhà Tào Quốc công, Lệnh quốc công thậm chí Lý gia, Vương gia, Tô gia cũng khách khứa nối liền không dứt. Bởi thủ đoạn thẩm vấn của Lương Thừa Tế tàn nhẫn, lòng người bàng hoàng, đều đến thỉnh cầu tìm đối sách.

Lấy lý do tiêu diệt hải tặc, Tiêu Kỳ từng bước từng bước mưu đồ, cho tới bây giờ cuối cùng đã có thể dẫn dắt sự việc xoay chuyển theo ý mình, không còn là Hoàng đế tượng gỗ mà các đại thần tùy ý bài bố như trước đây nữa. Bây giờ vai trò quân thần đã có sự phân biệt rõ, Tiêu Kỳ chân chính thành người khống chế cục diện trong tay.

Cùng lúc đó, lấy lý do mở rộng Kiêu Long Vệ, tuyên bố tuyển lựa binh lính, chỉ cần thông qua khảo hạch mà không hề dựa vào xuất thân. Người tới tham gia khảo hạch lên tới mấy vạn, còn có cả biển người từ ngoài kinh đến nườm nượp không ngừng. Vừa lúc đó, Tô Thịnh Dương quang cảnh hồi kinh. Lần này tiêu diệt hải tặc, hắn ta dẫn đầu cánh trái, anh dũng xuất chinh, lãnh binh xung phong liều chết xông lên phía trước, chiến công hiển hách, mang công trạng lẫy lừng mà về. Áo giáp rực rỡ đi đầu đội ngũ. Mặc dù là đi sau lưng Đại tướng quân Mục Hoằng Sâu nhưng cũng không cách nào che được uy phong kia.

Đại tướng quân Mục Hoằng Sâu lãnh binh xuất chinh thu được toàn thắng, trong tấu chương báo cáo lần này có tên các tướng lãnh đã có công trong tiêu diệt hải tặc, Tô Thịnh Dương là tên được viết trong nhóm đầu tiên.

Tự Cẩm nhận được tin tức ca ca được phong Trấn quốc Trung úy thật sự lấy làm kinh hãi. Chức quan Trấn quốc Trung úy này, kỳ thật chẳng hề cao, chỉ là quan tứ phẩm mà thôi. Nhưng mà điều đặc biệt là chức quan này là khởi đầu con đường ngoại thích, là có thực ấp, không nhiều hơn trăm hộ mà thôi. Điều này có ý nghĩa, đợi đến khi công lao của Tô Thịnh Dương đạt được trình độ nhất định thì có khả năng được phong tước.

Thật ra Tự Cẩm cảm thấy bất an. Thế này có phải là quá nhanh hay không. Đợi đến buổi trưa Tiêu Kỳ trở về dùng cơm, nàng liền uyển chuyển biểu đạt ý tứ của chính mình, không cần để ca ca nàng lên chức nhanh như vậy, chậm mà chắc sẽ tốt hơn.

Tiêu Kỳ nhìn vẻ bất an của Tự Cẩm, lại cảm thấy buồn cười, kéo nàng ngồi xuống, tỉ mỉ giải thích cho nàng, "Điều này không phạm quy chế, hơn nữa dựa theo công trạng của ca ca nàng thì đây là kết quả hắn ta phải nhận được. Nàng không cần bất an căng thẳng. Nếu không phải hắn ta là ca ca của nàng kỳ thật có thể phong chức Phụng quốc tướng quân."

Quan nhị phẩm?

Tự Cẩm chớp mắt mấy cái, quan nhị phẩm so với quan tứ phẩm thì rõ ràng cao hơn nhiều. Hơn nữa dựa theo ý tứ của Tiêu Kỳ, ca ca của nàng là bị nàng liên luỵ nên không thể được phong chức quan lớn. Lại chớp chớp mắt, Tự Cẩm liền hiểu được ngay. Dù sao mình còn có con trai nữa. Thế là đủ rõ rồi.

Sau đó, nàng không lo lắng nữa. Vốn là nhị phẩm, giờ chỉ được một vị trí tứ phẩm, mọi người chỉ biết nói nhìn Hoàng thượng xem, rốt cục là không yên tâm nhà mẹ đẻ Hi Phi. Tô Thịnh Dương cũng chẳng qua được một chức quan tứ phẩm mà thôi.

"Vậy là tốt rồi." Tự Cẩm thở phào một hơi thật dài, trên mặt liền nở một nụ cười tươi rói.

Tiêu Kỳ nhìn kỹ nét mặt Tự Cẩm, phát hiện nàng đích thực là thở phào nhẹ nhõm mà không phải là thất vọng, trong lòng cũng hơi khó hiểu. Trong hậu cung này, không nữ nhân nào không hy vọng mình có thể sắc phong quan chức cao cho người nhà, chức quan to, lợi lộc hậu hĩnh, làm rạng rỡ tổ tông. Tới chỗ Tự Cẩm thì chuyện thăng quan phong tước đều là chuyện cực kỳ miễn cưỡng vậy. Chỉ phong chức tứ phẩm Trấn quốc Trung úy mà nàng cũng có thể căng thẳng như vậy, thật là không giống ai.

Vẫn quá nhát gan rồi.

Nhưng Tiêu Kỳ lại không biết rõ, Tự Cẩm đã biết những kết cục của đám ngoại thích trong lịch sử. Nếu như nhất định phải như vậy, nàng thà rằng không phong tước Tô gia, có thể bình an sống là được. Hai người tư tưởng bất đồng, góc độ nhìn sự việc cũng khác nhau. Cho nên trong mắt Tiêu Kỳ lại cảm thấy Tự Cẩm thế này rất đáng yêu.

Nàng sợ nhà mẹ đẻ thăng quan mang đến ảnh hưởng không tốt cho hắn sao?

"Nàng đấy, lá gan càng ngày càng nhỏ."

"Cũng không phải." Lá gan nàng không nhỏ, chính là không muốn bởi vì những chuyện này làm tổn hại tình cảm giữa mình và hắn, cũng ảnh hưởng đến tình cảm quân thần giữa Tô gia và hắn. Nàng hiểu được đạo lý, con người có lòng tham, nếu không biết giữ mình thì sẽ tự mình dấn thân vào nguy hiểm.

Một mùa hè trôi qua đầy bất ổn. Mắt thấy tiết trời sắp vào thu mà phong ba trên triều đình chưa có dấu hiệu giảm bớt chút nào. Tiêu Kỳ muốn mở rộng Kiêu Long Vệ, thay đổi chức quan trong quân đội, yêu cầu cao về khả năng, ai giỏi thì làm cao. Việc này không khác gì chọc tổ ong vò vẽ. Mấy trăm năm qua, các địa vị cao trong quân thường thường là thế gia quý tộc. Mà lần hành động này của Tiêu Kỳ, không thể nghi ngờ là muốn chính diện đọ sức với bọn họ.

Thay đổi chức quan bắt đầu từ Kiêu Long Vệ thi hành. Phàm quan chức trong quân quan đều có thể thay đổi. Không xem gia thế, bất luận là ai, chỉ cần ngươi có bản lĩnh, có thể ngồi trên vị trí này.

Hành động của Tiêu Kỳ diễn ra quá nhanh, nhiều người hỗ trợ, Tự Cẩm cảm thấy Tiêu Kỳ có khí khái nam tử nhưng khó tránh khỏi lo lắng có phải hắn hơi vội vã hay không, có khi nào nảy sinh tác dụng ngược.

Nhưng lần này bộ Hình sinh ra Lương Thừa Tế lại khiến Tự Cẩm rất kinh ngạc. Một mình Lương Thừa Tế đã quấy đảo nội các lục bộ long trời lở đất. Quan viên của Vương Triều Đại Vực được lập thành hệ thống, đều là lấy đồng tộc, đồng đảng, đồng hương, đồng khoa, đồng bảng ràng buộc, tạo thành một hệ thống khổng lồ liên kết nhau chặt chẽ. Chỉ cần bất kỳ một người nào bị Lương Thừa Tế tóm lấy, cũng có thể thuận thế dây leo, hái hết trái cây bên trên xuống.

Dùng người này dẫn tới nguy cơ, Tự Cẩm không cần nghĩ cũng có thể suy ra được.

Chỉ dùng người mình biết, không người nào có thể so sánh được với Tiêu Kỳ... Quả nhiên là đế vương đại tài.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương